Có lẽ chính Phàm Y Y cũng không ngờ rằng rượu và cà phê có thể hòa quyện hương vị khó quên đến vậy.
Nghỉ hè, năm cuối Y Y bù đầu vào ôn tập kiến thức, cùng luận án tốt nghiệp
Việc làm thêm cũng tạm gác lại.
Đường Kỳ Thần ngoài công việc, thì rất chú tâm để ý chăm sóc từng điều nhỏ nhặt nhất với Phàm Y Y, chính Hắn cũng không ngờ rằng Y Y đã trở thành chủ soái chi phối cảm xúc của Hắn trên mặt trận ái tình mà Hắn đặt ra..
Bản thân Hắn cũng chưa từng nghĩ mình có thể tận tâm như vậy trong một mối quan hệ nam nữ, Hắn từ việc không có thói quen để ý ăn uống sinh hoạt của người khác nay lại không ngừng nhắc nhở, hoặc có khi tận tay vào bếp chuẩn bị những suất cơm dinh dưỡng (nghiệp quật không chừa một ai)
Hắn từ lúc nào, cũng không còn hứng thú với các
trò chơi chinh phục ái tình, cái bóng hồng mờ nhạt, mãi mãi không sáng bằng đôi mắt và gương mặt Phàm Y Y của Hắn.
Y Y thích đi xe đạp, Hắn liền còng lưng tập, để có thể đèo Y Y dạo phố, cùng nhau ăn uống tại quán cốc ven đường, có thể nói vì Y Y, Hắn có thể làm tất cả chỉ để đổi lấy nụ cười của Cô trong khoảnh khắc..
Chỉ cần là việc Phàm Y Y thích, Hắn tuyệt nhiên không bao giờ từ chối, mà dùng sự chuyên tâm để học. Dù Phàm Y Y chưa bao giờ có bất kỳ đòi hỏi nào quá đáng với Hắn.
Việc Y Y không thích, tất nhiên Hắn sẽ không bao giờ can thiệp vào. Đây là Đường Kỳ Thần tràn đầy sự tự tin, quyến rũ có thừa đây sao? Hay đơn giản giờ đây Hắn là một "Thê Nô" chính hiệu.
(Ai là Rượu làm say lòng người.. ai là Cà Phê khiến người tỉnh táo.. có lẽ chỉ có những người trong cuộc của Trò Chơi Số Mệnh này mới biết rõ)
*Điều đáng sợ nhất vẫn là quy luật của tự nhiên, chúng ta ghét nhất điều gì thì luôn được Ông Trời trao cho điều ấy. Có lẽ không phải vì chúng ta kém may mắn, chỉ là vì tạo hóa muốn chúng ta học được cách yêu thương.. Có một câu nói thể này:
"Chúng ta không sinh ra để đi tìm người hoàn hảo trao yêu thương, chúng ta sinh ra là để học cách yêu thương một người không hoàn hảo - bởi trên đời này vạn vật điều có khiếm khuyết riêng".. *
Thời gian ba tháng đã đến hẹn!
Hắn dần quên mất thời hạn cũng chỉ được 3 tháng, bản thân tự chìm đắm lúc nào không hay.
Phàm Y Y cũng chưa một lần nhắc đến thời gian đã định cùng Hắn.
Là Y Y đã quên hay cô thực sự muốn tạm quên để tận hưởng giây phút ngọt ngào này..
Một bờ vai tựa vào những khi mệt mỏi nhất.. Một người vẫn luôn đứng nơi cuối đường chờ đợi Cô, dù hôm ấy trời mưa giông hay bão tố.
Bàn tay ấm áp ấy vẫn nắm chặt tay Cô.
Có một người có thể kiên nhẫn nghe cô cáu gắt tỉ tê kể lễ, than vãn mọi sự không như ý, dù Cô có vô lý đến đâu đi nữa, với Người Ấy thì mọi sự Cô nói đều có lý!
Sở thích vụn vặt của cô được Hắn gom nhặt sắp xếp một cách tỉ mỉ nhất, cẩn thận nhất, cưng chiều vô điều kiện nhất.. Có lẽ từ lúc Cô chào đời đến giờ, ngoại trừ Người đàn ông mà cô gọi là Ba, người còn lại chỉ duy nhất là Hắn.. yêu thương Cô như vậy.
Việc gì đến sớm muộn cũng phải đến..
Giấc mộng này quá đẹp rồi - có lẽ Phàm Y Y muốn kéo dài thêm chút nữa.. một chút nữa thôi. Để có thể lưu giữ giấc mộng trọn đời.
"Nhân sinh như kịch - Người tỉnh Mộng tan"
* * *
Lễ Tốt Nghiệp
Reng.. Reng..
- Y Y, mẹ đến rồi bến xe Z..
- Dạ, mẹ đợi đó 5 phút nữa con có mặt
Phàm Y Y đón mẹ từ quê lên, dự lễ tốt nghiệp của Cô, Hắn cũng niềm nở lái xe đến..
Phàm Y Y nở một nụ cười gượng gạo chào hỏi và lén kéo Hắn ra 1 góc
- Anh không nên đến đây, thời hạn trò chơi đã kết thúc.
- Anh đã gọi cho Em rất nhiều lần, Em đều không nghe máy, đến trường vẫn không gặp được Em. Em biến mất như thể chưa từng tồn tại.
- Phàm Y Y, cuối cùng em vẫn muốn rời đi! Tại Sao? - Đường Kỳ Thần với đôi mắt và gương mặt không còn điềm tỉnh mà chấp vấn Cô.
Phàm Y Y trước mắt Hắn vẫn không hề lay động, vẫn điềm tĩnh, vẫn là tâm tư khó đoán, ánh mắt dứt khoác không chút để tâm đến sự bất lực chấp vấn của Hắn.
- Chúng ta sẽ nói chuyện sau, giờ Anh có thể về.
Đường Kỳ Thần dù rất không muốn rời đi, Hắn chỉ có thể nhúng nhường trước đôi mắt đầy kiêng định của Y Y
- Được, Anh về. Anh sẽ gọi cho em vào tối nay, chúng ta sẽ nói chuyện được chứ!
- Được! – Y Y điềm tỉnh đáp.
Lễ tốt nghiệp là kết thúc cho một sự khởi đầu mới, cho nhưng hi vọng bùng cháy của tuổi trẻ..
Nước mắt cứ thế lăn dài trên đôi gò má ửng hồng sắc xuân của tuổi trẻ, nụ cười rạng rỡ với những hành trang trên vai, chuẩn bị cho chuyến đi vào đời.
Y Y cùng mẹ bắt xe Bus dạo quanh đô thị phồn hoa, luyên thuyên kể về những trãi nghiệm thú vị nơi đây, cũng là lúc cô nhìn thấy gương mặt xinh đẹp ấy đã bị nhưng nếp nhăn làm che mờ đi, đôi tay ấm áp cũng chai sạn, nhưng nụ cười ánh mắt ấy của mẹ vẫn đong đầy niềm yêu thương và tự hào dành cho Y Y..