[Thanh đài, Giang phủ]
Vu tiểu thư đang tiến tới bờ sông phía sau Thanh đài, trên tay cầm con diều tung tay chạy đi, nàng ta vốn vụn về A Nhất cũng không quên nhắc nhở:
- Tiểu thư, người cẩn thận chút kẻo ngã.
Nghe thế Vu tiểu thư nhanh nhảu đáp:
- Không sao.
Vừa dứt lời nàng ta đã nhìn thấy Thiếu Hàn đang ngồi thiên bên tảng đá to vội dừng lại làm A Nhất cũng khựng lại theo, nàng ta nhìn nhìn cười cười vội chạy tới đập vai Thiếu Hàn nói:
- Này! Thiếu Hàn!
Xem ra hắn vẫn với tính cách đó không màng để ý gì đến Tịch Băng, thấy hắn im bặt nàng ta cũng không chịu thua liên tục chạy quanh người Thiếu Hàn gọi tên hắn:
- Thiếu Hàn! Thiếu Hàn, Thiếu Hàn..
Hắn ta cũng chịu mở lời rồi nhưng rõ là tên này mở miệng thì không câu nào có tình cảm, hắn bật dậy nói:
- Muội quậy đủ chưa vậy, Vu tiểu thư?
Có vẻ hắn cảm thấy bực dọc rồi nhưng trông Tịch Băng lại chẳng có chút sợ sệch
ngược lại nàng còn cười tươi nói:
- Muội biết chiêu này có ích mà!
Nghe rồi Thiếu Hàn cũng cạn lời mà quay ra hướng khác, Tịch Băng cũng chạy lẽo đẽo theo tiếp tục nói:
- Thiếu Hàn, huynh luyện công mệt như vậy! Hay là cùng ta thả diều đi.
Vừa dứt câu nàng nâng cao con diều lên vướng cả vào mặt Thiếu Hàn, nếu nói Tịch Băng lớn lên sẽ vơi đi vẻ vụn về thì thật ra vốn dĩ là không thể. Thiếu Hàn trông dáng vẻ thì có thể nói khá đứng tuổi nhưng thật ra cũng chỉ đồng trang lứa với Tịch Băng mà thôi vậy mà hắn ta cũng không cảm thấy ngượng còn nói với Tịch Băng:
- Trò trẻ con.
Tịch Băng nghe vậy có vẻ khó chịu liền đáp:
- Trẻ con? Huynh đã chơi bao giờ chưa hả? Huynh từng thả diều chưa?
Thiếu Hàn cũng lấy hơi đáp:
- Chưa!
Nghe vậy Tịch Băng cười nhẹ nắm chầm lấy tay Thiếu Hàn:
- Huynh như thế là không được rồi. Nào! Ta đưa huynh đi tìm tuổi thơ.
Chưa kịp vùng vẫy thì Thiếu Hàn đã bị Tịch Băng lôi theo:
- Đi thôi!
Hai người đi ngang qua làm A Nhất khó hiểu vội chạy theo thì Tịch Băng quay lại ra ám thị ánh mắt với A Nhất nhưng hình như ánh mắt A Nhất có chút khó hiểu, Tịch Băng tiếp tục nheo mắt lại A Nhât với bừng hiểu mà khựng lại đưa tay lên ra hiệu nói nhỏ:
- Tiểu thư, cố lên!
Vu tiểu thư đưa Thiếu Hàn tới bãi đá sau Thanh đài, vừa nhìn thấy bãi đá Thiếu Hàn dường như cảm thấy có thứ gì đó hiện lên trong đầu, có bãi đá, có nước, có sông Thiếu Hàn còn nghe thấy tiếng cười của trẻ con vang lên trong đầu làm hắn choáng nhẹ, thấy thế Tịch Băng vội hỏi:
- Huynh làm sao vậy?
Thiếu Hàn vội đáp:
- Không sao, muội đưa ta tới đây làm gì?
Tịch Băng nói:
- Tất nhiên là thả diều rồi! Nào lại đây.
Vừa nói xong Tịch Băng lấy diều ra nhưng hình như hôm nay Thất Sơn văng gió con diều mãi vẫn không bay lên, thấy thế Thiếu Hàn vội vận nội công muốn giúp một tay nhưng Tịch Băng vội chạy lại cầm lấy tay Thiếu Hàn:
- Huynh làm gì vậy? Thả diều mà dùng nội công thì còn gì thú vị.
Thiếu Hàn vùng tay ra nói:
- Muội ngốc à? Hôm nay không có gió muội tình thả diều thế nào?
Tịch Băng vội cười rồi ôm chầm lấy cánh tay Thiếu Hàn làm hắn mất vài giây bối rối, nàng ta nói:
- Vậy chẳng phải huynh tạo gió là được rồi sao?
Thiếu Hàn nhìn Tịch Băng lật lọng như vậy cũng đành nói:
- Muội nhiều chuyện thật đấy!
Nói rồi hắn tạo nên địa trận nho nhỏ làm nên cơn gió nhẹ nhàng, Tịch Băng vui mừng thả diều bay lên chạy xung quanh Thiếu Hàn, cánh diều tươi sáng lượn lờ trên nền trời xanh ngát, vẻ đơn thuần của Tịch Băng làm lay động lòng người, tiếng cười của nàng giòn tan, tinh nghịch làm Thiếu Hàn nghe thấy cũng bất giác cười theo. Xem ra Thiếu Hàn giờ đây đã gần Tịch Băng một bước mà vứt bỏ vẻ oai nghiêm chàng vẫn mang trong mình. Đột nhiên đầu chàng lại choáng một lần nữa, lần này chàng thấy rõ hơn bãi đá nơi này, thấy cả con diều, cả tiếng cười của hai bé trai chạy loanh quanh nô đùa, chàng ôm đầu ngã khuỵu xuống, toàn than toát lên ánh băng trắng tuyết làm cả người Thiếu Hàn run lên giữa ánh nắng của Thất Sơn, Tịch Băng liền chạy đến dìu chàng qua gốc cây:
- Thiếu Hàn, huynh làm sao vậy? Sao người huynh lạnh băng vậy? Ta đi gọi đại phu.
Tịch Băng vừa đứng dậy Thiếu Hàn vội nắm lấy tay nàng yếu ớt nói:
- Đừng! Đừng đi!
Nghe vậy Tịch Băng khựng lại nét mặt lo lắng vội ôm lấy Thiếu Hàn:
- Huynh đừng lo, như này sẽ không lạnh nữa.
Thiếu Hàn cả người run bần bật ánh mắt lung lay bởi trước giờ chàng chưa từng có được cái ôm ấm áp đến vậy, cảm giác an tâm làm mắt chàng thiếp đi..
[Lưu cung, cổ địa Trấn Phong khi xưa]
Bên trên ghế đại điện Lưu chủ đang châm trà nhâm nhi, bà ta vẫn dáng vẻ như cũ trên mặt vẫn che tấm khăn đen tuyền nhưng lại không giấu đi được ánh mắt vô hồn sắc bén. Vẫn vị đệ tử hắc y kia bước đến:
- Tham kiến Lưu chủ, người gọi thuộc hạ có gì dặn dò.
Lưu chủ ngước nhìn rồi đặt tách trà xuống:
- Xem ra chúng ta phải nhanh chóng tìm ra Lưu Thừa thôi, tên họ Vu kia canh chừng quá kĩ. Con thấy sao, Lưu Kiến?
Vị đệ tử kia chính là Lưu Kiến, dòng dõi sót lại của Lưu cung, người được nhắc tới là ca ca của hắn, Lưu Thừa đã mất tích ngần ấy năm hai người họ vẫn luôn tìm kiếm nhưng một chút tinh tức nhỏ nhoi cũng không giúp ích gì. Lưu Kiến ngước lên tiếp lời:
- Cô cô, nếu đã không tìm được ca ca chúng ta vẫn nên tiến hành nhanh một bước.
Lưu chủ nghe xong thở dài:
- Đừng nôn nóng! Ta gọi con tới đây là để cho con biết tung tích của Lưu Thừa. Tìm được nó rồi kế hoạch của chúng ta sẽ nhanh hơn một bước.
Lưu Kiến nghe xong vội hỏi:
- Thật sao, cô cô mau nói con biết ca ca con đang ở đâu?
[Thanh đài, Giang phủ]
Trời mấy chốc đã sập tối, Thiếu Hàn với Tịch Băng đã nằm đó cả buổi chiều, bệnh tình của Thiếu Hàn cũng đã giảm đi chàng ta vừa mở mắt đã nhìn thấy Tịch Băng ngủ thiếp đi, miệng bất giác cười nhẹ. Tịch Băng cũng choàng tỉnh làm Thiếu Hàn giật nhịp ánh mắt bối rối, Tịch Băng vừa dụi dụi mắt vừa hỏi:
- Huynh đỡ chút nào chưa? Muội cũng ngủ quên mất.
Thiếu Hàn vội đứng bật dậy:
- Ta không sao rồi, cảm ơn muội, ta đi trước đây.
Vừa dứt lời Thiếu Hàn đã bỏ đi, Tịch Băng hốt hoảng chạy tới nhặt lấy con diều rồi đuổi theo Thiếu Hàn:
- Thiếu Hàn! Thiếu Hàn đợi muội, muội sợ tối! Thiếu Hàn!
[Khách phòng, Giang phủ]
Trần Anh đang ngồi trong phòng đọc sách nhìn thấy Thiếu Hàn bước vào liền lo lắng hỏi:
- Thiếu Hàn, cậu không sao chứ? Sắc mặt không được tốt cho lắm.
Thiếu Hàn bước tới ngồi xuống bàn rót tách trà rồi đáp:
- Ta không sao.
Trần Anh nghe xong liền lại bàn trà ngồi xuống:
- Chiều nay Nghiêm sư nương đến tìm cậu đấy, ta có nói huynh đến Thanh đài luyện công rồi.
Vừa nghe dứt câu Thiếu Hàn có vẻ bất an vội đặt tách trà xuống rồi chạy ra ngoài, Trần Anh chưa kịp hiểu gì vội hô ra ngoài;
- Này! Cậu đi đâu vậy?
Thiếu Hàn là đang vội tìm Nghiêm sư nương, chàng ta chạy đến trước cửa phòng gõ vài cái, bên trong sư nương phản hồi:
- Vào đi!
Thiếu Hàn bước vào bên trong, tay Nghiêm sư nương đang cầm tách trà xoay xoay ngón tay quanh miệng ly trực tiếp hỏi:
- Con chạy đi đâu cả buổi chiều vậy?
Thiếu Hàn cúi đầu đáp:
- Đệ tử không tu tâm dưỡng công mong sư nương trách phạt.
Nghiêm sư nương nghe xong vội quay lưng lại nói:
- Ta sao có thể trách phạt con, thấy con là ta an tâm rồi! Mau về dưỡng thương đi, sắp phải thi đấu rồi đừng để Thiên Phong mất mặt.
Thiếu Hàn vội đáp:
- Vâng!
Nói rồi chàng ta quay đi ánh mắt đăm chiêu dường như phát giác ra gì đó, Nghiêm sư nương nhìn theo bóng lưng Thiếu Hàn đi khỏi khóe miệng cười nhẹ ngồi thư thả uống trà độc thoại:
- Đáng tiếc!..
- HẾT CHƯƠNg 5-