1.
Tôi và Cẩm Huyên đã ly hôn rồi. Mọi chuyện cứ đột nhiên xảy ra như thế, tôi sững sờ nhìn anh, không tin vào tai mình. Giữa chúng tôi luôn như thế này, tôi giận dỗi vu vơ rồi anh sẽ dỗ dành tôi, rồi hai đứa sẽ làm lành như chưa có chuyện gì xảy ra. Vậy mà giờ đây anh đưa cho tôi tờ đơn ly hôn lạnh lẽo, máu toàn thân tôi như đông cứng lại, tôi hỏi anh:
- Tại sao? Huyên, em làm gì sai sao? Anh chán ghét em rồi à?
- Không, em không làm gì sai cả.
- Vậy tại sao? Hãy cho em một lý do thỏa đáng?
- Lý do ư? Là do tôi quá mệt mỏi với cuộc hôn nhân này. Sáu năm trước, tôi cứ tưởng rằng nếu tôi hết mực
yêu em thì tôi sẽ nhận lại được tình yêu của em. Tôi nghĩ rằng chỉ cần cố gắng, chỉ cần trái tim tôi luôn hướng về em, luôn vì em mà đập thì em cũng sẽ yêu tôi. Nhưng tôi đã lầm, em quá vô tâm, vô tâm đến mức tôi phát sợ. Tôi nhận ra tình yêu của em khiến tôi như một thằng đần, như một con thiêu thân lao đầu vào ngọn lửa mà không nhận ra sai lầm của mình.
2.
Nghe anh nói mà tôi cảm thấy đau đớn đến tột cùng, từng câu từng chữ anh nói ra đều như một nhát dao, cứa vào trái tim tôi khiến nó rỉ máu. Phải, là tôi quá ích kỉ, trong mối tình này chỉ có tôi là bên có lợi. Anh ấy yêu chiều, cưng nựng tôi và luôn nhường nhịn những cơn giận hờn vô lí, quá quắt của tôi. Trong quãng thời gian mười năm yêu nhau hay sáu năm kết hôn, anh chưa từng giận tôi cũng chưa nhỡ nặng lời với tôi. Cẩm Huyên là một kẻ lạnh lùng cao ngạo, là một người luôn quyết liệt không bao giờ muốn thua kém ai, vậy mà anh chỉ luôn cam chịu những việc làm ấu trĩ, chết tiệt của tôi.
Nhưng có lẽ tôi đã quá tự phụ, anh mệt rồi, không còn đủ kiên nhẫn để yêu tôi nữa rồi. Tôi phải làm sao bây giờ, tôi không tin rằng anh không còn yêu tôi, nhưng cũng chẳng đủ can đảm và tự tin để hỏi anh. Tôi chỉ đành hỏi anh, níu kéo chút tình cảm còn sót lại:
- Không, em không ký, em sẽ không ký đâu. Em sẽ không ly hôn với anh, dù chết cũng không.
Tôi cầm lấy tờ đơn ly hôn và xé nát nó, như muốn xé đi một tầng mờ ảo kia, để tự lừa dối bản thân rằng đây chỉ là một giấc mộng huyễn cảnh. Nhưng không, giọng nói lạnh lùng của anh đã phá vỡ mọi vọng tưởng xa vời của tôi.
- Vũ Miên, tôi không hỏi ý kiến của em, đây là yêu cầu của tôi. Nếu bây giờ chưa thông suốt, vậy tôi cho em hai ngày. Hai ngày sau tôi sẽ cho thư ký Đặng đưa đơn ly hôn đến cho em.
Cẩm Huyên nói thế rồi mặc áo khoác bước ra khỏi cửa. Tiếng bước chân của anh nặng nề như từng cái gõ vào tim tôi, còn tôi chỉ có thể ngồi đấy nhìn bóng anh mờ dần sau khung cửa kính.
Hết rồi, kết thúc thật rồi. Dù không muốn tin nhưng giờ phút này tôi vẫn phải đối mặt với sự thật rằng giữa chúng tôi giờ đây chỉ còn là một dấu chấm tròn trĩnh. Mà dấu chấm này lại do chính tôi đặt bút chấm xuống.
Thật mỉa mai.
Ngu ngốc.
3.
Đêm hôm ấy, tôi nằm mơ thấy mình nằm trong vòng tay ấm áp quen thuộc của Cẩm Huyên. Nhưng cơ thể tôi chảy rất nhiều máu, anh và tôi ngồi trong vũng máu lớn và rồi anh cất tiếng, nói bằng cái giọng lạnh tanh mà tôi luôn sợ hãi:
- Bé con của tôi, chỉ khi em chết đi em mới hoàn toàn thuộc về tôi, thuộc về mình tôi. Vì vậy nên hãy cứ mãi như thế này nhé.
Nói rồi anh cứ ngồi đó và trơ mắt lạnh lùng nhìn tôi chết đi.
Tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, tôi ngồi co gối trên giường và nhìn ra ngoài cửa sổ. Đôi mắt cứ nhìn vào khoảng không tối tăm vô định, từng giọt nước mắt cứ thế chảy xuống thấm đẫm cả tay áo ngủ.
Trong giây phút ngắn ngủi, tôi đã nghĩ liệu mình có nên chết đi không? Liệu rằng khi tôi chết đi thì anh ấy có nhìn tôi không? Tôi cứ thì thầm gọi tên anh rồi lại khóc, nước mắt cứ như không có gì ngăn lại được.
Rồi trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ, phải đi tìm Cẩm Huyên, phải cầu xin anh quay lại. Nghĩ là làm, tôi bật dậy, đi thay một bộ quần áo thật đẹp rồi phóng ngay đến nhà anh. Đó là căn nhà cũ mà anh ở trước khi chúng tôi kết hôn với nhau. Trước khi chúng tôi kết hôn, Cẩm Huyên ở ngôi nhà đó còn tôi ở nhà bố mẹ. Khi chúng tôi yêu nhau được bốn năm thì anh cầu hôn tôi và chúng tôi về sống với nhau tại ngôi nhà hiện tại. Có thể nói căn nhà này chứa rất nhiều những kỉ niệm của anh và tôi.
4.
Mang theo tâm trạng nặng nề, tôi lái xe đi đến nhà cũ của Cẩm Huyên. Căn hộ đó cách căn nhà hiện tại của chúng tôi khoảng nửa tiếng đi đường, nhìn ra ngoài cửa xe, bầu trời đầy tuyết trắng xóa, tuyết dày tới mức tôi chẳng thể nào nhìn rõ được thứ gì. Bầu trời tối đen như mực, thi thoảng có một ngọn đèn đường le lói.
Tôi đi chậm lại rồi dừng lại trước ngọn đèn đỏ, nhưng khi tôi dừng xe đỗ lại trước đèn đỏ thì bỗng nhiên có một chiếc xe tải mất phanh lao tới, tôi chẳng thể làm gì, ánh đèn pha chói lòa mắt, trước mắt chỉ còn trắng xóa một màu và cảm giác đau đớn đến mức tê tái.
Có lẽ, khi cận kề cái chết thì ai cũng bình tĩnh một cách đáng sợ. Tôi cũng vậy, tôi nghe thấy tiếng la hét của mọi người, và cũng cảm nhận được sự sống đang dần rút khỏi cơ thể. Mọi thứ nhẹ bẫng đi rồi tôi như bay lên, thấy bản thân đang nằm trong vũng máu của chính mình.
5.
Tôi cứ bay đi theo thi thể của mình vì tôi muốn biết rằng Cẩm Huyên có đến nhìn tôi không. Có lẽ cầu được ước thấy, tôi thấy thấy anh xuất hiện. Anh vẫn còn mặc bộ đồ ngủ, mắt đỏ au nhìn vào xác tôi. Có thể anh không tin vào mắt mình, cũng không tin rằng tôi đã chết. Mọi chuyện đến một cách bất ngờ như thế, đến tôi còn chẳng tin rằng mình đã chết chứ nói gì đến một người hết mực yêu tôi như anh ấy.
Anh khóc, khóc một cách thảm thiết. Anh muốn ôm lấy thân xác của tôi vào lòng nhưng bị bọn họ giữ lại, anh giãy ra và gào thét dữ dội. Bỗng tôi thấy đau quá, không biết sau khi chết linh hồn có cảm thấy đau không nhưng vào giây phút thấy anh, tim tôi quặn thắt lại, nước mắt cứ chảy ra trong vô thức.
Tại sao? Tại sao giữa chúng tôi lại ra nông nỗi này? Tại sao anh lại muốn ly hôn trong khi vẫn còn vô vàn niềm yêu thương dành cho tôi? Tôi chẳng thể hiểu điều đó nhưng khi thấy anh khóc, anh tự trách và nghĩ rằng tôi chết là vì anh, thì tôi đã muốn bay xuống vuốt vào mặt anh rồi thì thầm rằng tôi không trách anh, anh đừng tự trách bản thân mình nữa. Nhưng tôi như bị cái gì đó kìm hãm lại, bàn tay sắp chạm lên người anh thì bị một cái gì đó đánh bật ra. Đau, đau một cách chết lặng. Là nỗi đau trong tim và là nỗi đau mà hiện thực đem đến. Phải, tôi chỉ là một linh hồn mà thôi, tôi đã chết rồi.
Thực tế một lần nữa lại cho tôi một cái tát thật đau, tôi đã chết, và sắp biến mất trong cuộc đời anh. Còn Cẩm Huyên, tuy vẫn sống nhưng dường như cú sốc ấy đã lấy đi hết khát vọng sống của anh. Nhìn anh sống mà ngày một tiều tụy, ngày một già đi, không phải là tuổi già mà chính là linh hồn là những cảm xúc của anh ngày càng cằn cỗi, héo mòn thì một lần nữa tôi đã chết lặng người.
Tôi rất muốn nói với anh rằng hãy quên mọi chuyện đi và sống thật vui vẻ nhưng tôi chẳng thể làm gì ngoài việc trơ mắt ra nhìn anh tự kết liễu cuộc đời mình bằng những nhát dao thật mạnh vào cổ tay. Trơ mắt nhìn anh dần lịm đi trong dòng máu đỏ tươi.
Máu, máu khắp nơi, máu chảy ra rực rỡ như một bông hoa bỉ ngạn đỏ.
Đột nhiên, trước mắt tôi tối sầm lại, cơ thể như bị thứ gì đó cuốn lấy, hút đi.