Tôi bị đánh thức bởi ánh nắng ban mai ngoài kia, những tia nắng ấm áp chiếu rọi vào căn phòng tối tăm ảm đạm. Con người cũng lạ lắm, đôi khi lại vô cùng sợ ánh sáng trong khi ta cần nó mới có thể sống được. Tôi chợt nhớ ra điều mình đã quên trước đó, Lục Chính Đình đang ở lại trong căn nhà này.
Vậy mà từ cầu thang bước xuống, căn nhà trống không. Bố tôi giờ này thì vẫn như mọi khi đang trên đường đến công ty rồi, nhưng mà Lục Chính Đình ở đâu? Bàn chân nhỏ bé không ngừng chạy qua đến từng ngóc ngách trong nhà đến khi chuông điện thoại reo lên tôi mới dừng lại.
"Dậy rồi sao?" Đầu dây bên kia truyền lại giọng nói khỏe khoắn, Lục Chính Đình đã dậy từ lúc nào?
"Chưa." Tôi cộc cằn rít lên một tiếng, không nhanh không chậm tắt luôn cả cuộc gọi. Bây giờ tôi chợt nhận ra, cuộc sống thường ngày của mình đã có rất nhiều thứ mà Lục Chính Đình xen vào. Tuyệt nhiên tôi không thể để có trở nên lún sâu hơn.
Điện thoại trong tay vang lên tiếng, là của Lục Chính Đình. Anh nhắn tin thông báo với tôi là đã về nhà an toàn. Tôi cũng không rảnh để ý đến anh ta nữa, trực tiếp đi vào nhà bếp chuẩn bị ăn sáng.
Vừa ăn sáng vừa đăng nhập vào trang trình duyệt mà tôi đã đóng lại từ thời gian trước. Mọi thứ ở trên này vẫn cứ diễn ra liên tục, chỉ có tài khoản của tôi vẫn là những mục
truyện cũ như thế. Thì ra tôi của ngày xưa cứ buồn là lên trên này than vãn, tìm kiếm sự đồng cảm của mọi người. Bỗng mắt tôi sáng rực lên khi nhìn thấy số dư tài khoản của mình, hơn 500 nghìn tệ. Cuốn tiểu thuyết còn dang dở của tôi lại được mọi người đón nhận như vậy. Thế là tôi quyết định trong kỳ nghỉ hè này, mình phải hoàn thành xong truyện đó, dù sao cũng không thể để nó không có kết thúc được, đó thật sự là một tội ác.
Cứ như vậy ngày qua ngày, kỳ nghỉ hè kết thúc, truyện cũng đã được tôi viết xong. Lại một lần nữa đóng tài khoản vô thời hạn. Tôi trở lại trường để đón chào một năm học mới. Kỳ này tôi đăng ký toàn những môn nghiên cứu, đến học lớp lưu động rất thường xuyên.
"Hiểu Kha, cậu đã nhìn thấy thông báo về việc trao đổi du học sinh không?" Tú Lan sau một kỳ nghỉ hè có vẻ cân nặng tăng lên không ít.
"Ừ, mình nhìn thấy rồi." Tôi trả lời cho qua, trong lòng có chút hụt hẫng.
"Cậu sao vậy, sao lại buồn như thế? Không có ý định tranh xuất học bổng sang Mỹ sao?" Tú Lan ngờ vực, cô đã từng nhớ Hiểu Kha có nhắc đến chuyện này nhưng không ngờ hôm nay cô ấy lại thờ ơ như vậy.
"Ừ, xuất học bổng ấy chỉ có 5 người, cả đại học Thanh Hoa như vậy, cậu nghĩ đến lượt tớ sao? Hơn nữa để bố tớ ở nhà một mình, tớ cũng không an tâm."
"Trời ơi Hiểu Kha, cậu là thần tượng trong lòng tớ, cậu chính là học bá rồi, chỉ cần ôn luyện một chút chắc chắn sẽ được mà. Hơn nữa chỉ là trao đổi sinh viên, nửa năm là về rồi. Cậu nên suy nghĩ thật kỹ."
Lời nói của Tú Lan thực sự đã đá động đến tôi rất nhiều, hơn nữa từ sâu bên trong con người tôi lại bùng lên một suy nghĩ rằng tôi sang đấy, liệu chăng sẽ gặp được Vương Hạo ở trong một thành phố nào đó của Mỹ, ở từng quán ăn, trên từng con đường, liệu rằng tôi có thể gặp lại cậu ấy.
Mải mê nói chuyện với Tú Lan không để ý lại va vào một ai đó. Vừa cúi xuống nhặt đống sách, miệng lại không ngừng xin lỗi.
"Xin lỗi bạn, là tôi không chú ý.." Ngẩng đầu lên thì phát hiện đó không ai khác chính là Lục Chính Đình. Anh đi cùng với đám bạn, vừa định lên lớp đã va ngay vào cô gái nấm lùn. Ánh mắt anh nhìn người con gái trước mặt vừa rạo rực vừa say mê, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Hiểu Kha sao lại có thể xinh đẹp lên một cách đáng ngờ như vậy?
"Em vừa đi phẫu thuật thẩm mỹ sao?"
Câu hỏi của Lục Chính Đình làm tôi phát điên lên, mắt tôi bắn ra một tia lửa điện thẳng vào người anh. Trực tiếp đi ngang qua, bàn chân nhỏ cũng không quên ngấu nghiến trên đôi dày thể thao bóng nhoáng của Lục Chính Đình, làm anh ta ấm ức chịu đau.
"Hiểu Kha à, bây giờ tớ mới để ý đó, cậu xinh hơn rất nhiều đó. Bữa nay còn biết trang điểm đến trường, giống như người đang có tình yêu vậy?" Tú Lan sau câu nói đùa của Lục Chính Đình mới dò xét người bạn của mình.
"Cậu đừng có điên giống anh ta được không? Tớ vẫn như vậy thôi. Chẳng qua hè vừa rồi có học qua một lớp trang điểm trên mạng, ngày đầu tiên đến trường thì thực hành vui thôi mà." Tôi thành thực trả lời, trong lòng thầm hứa sẽ không bao giờ trang điểm đến trường nữa. Bởi từ lúc bước chân vào lớp học, rất nhiều con mắt vô tình hay cố ý mà nhìn tôi, thực sự khó chịu.
Ngồi trong lớp học lưu động nên chẳng quen ai, vậy là cô gái ngồi góc bàn đầu với mái tóc dài xoăn đến eo, vẻ đẹp thanh thoát của Hiểu Kha đủ để làm những chàng trai trong lớp học điêu đứng.
Tôi thở dài một hơi, thì ra cảm giác trở nên xinh đẹp trong mắt của người khác lại gây cho bản thân những rắc rối như vậy. Không khí đang có phần náo nhiệt nay chỉ vì sự xuất hiện của một người, lại vô cùng náo nhiệt.
"Tôi ngồi ở đây được chứ?" Lục Chính Đình không có gì ngạc nhiên khi nhìn thấy Hiểu Kha, vì bước vào lớp anh đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, người vừa trả thù anh cách đây không lâu.
Tôi cũng không đôi co với anh, dù sao đây cũng là lớp học, hơn nữa có người ngồi cạnh trong một lớp học không người quen biết cũng không tệ, vậy là tôi xê dịch vào trong, để lại cho Lục Chính Đình một khoảng trống rộng lớn.
Nếu không có dịp ngồi cùng Lục Chính Đình, tôi cũng không biết anh cũng có lúc nghiêm túc như vậy. Gương mặt chăm chú nghe giảng của thanh niên này lại có sức hút đến như vậy sao?
"Em còn nhìn tôi như thế, tôi không thể không nghĩ rằng em thích tôi đâu." Lục Chính Đình nở nụ cười xảo quyệt, một giây trước nghiêm túc là thế, giây sau y như rằng một con người hoàn toàn khác.
"Ai nhìn anh chứ?" Tôi như một kẻ trộm bị người ta phát hiện, nhanh chóng trốn chạy khỏi sự truy vết. Trong lòng thầm trách mắng bản thân thật không có tiền đồ.
Sau tiết học tôi đến thư viện tìm thêm một số sách, trong đầu lại vang vãng câu nói của Tú Lan. Tay không tự chủ được mà cầm lấy cuốn sách về nước Mỹ ra khỏi kệ. Đến bây giờ tôi mới nhận ra dù cho lý trí tôi có bao nhiêu lần xóa đi hai chữ Vương Hạo, thì trong tim tôi, cậu ấy vẫn là một thứ gì đó âm ĩ ở bên trong.
"Em muốn đăng ký trao đổi du học sinh sao?"
"Lục Chính Đình, anh có thể đừng cứ bám theo tôi suốt ngày được không? Thật sự rất phiền."
Vẻ mặt của anh có chút bất ngờ, anh sững lại một chút rồi ra vẻ trầm ngâm.
"Thì ra đối với em, sự quan tâm của tôi chỉ làm em cảm thấy phiền phức. Được thôi, từ nay tôi mặc kệ em, cũng mặc kệ trái tim này của mình. Chết tiệt, Hiểu Kha em là cô gái đầu tiên dám đối xử với tôi như thế." Lục Chính Đình đá một cái vào chiếc ghế bên cạnh, phát ra tiếng động thật lớn sau đó rời đi. Để lại biết bao ánh nhìn kỳ quái cho tôi giải quyết.
Đối với sự tức giận của Lục Chính Đình, đáng lý ra tôi nên cảm thấy vui vì từ nay sẽ không bị anh ta bám đuôi nữa. Thế mà từ sâu trong tâm tôi lại cảm thấy có gì đó như là một sự mất mát.
Kể từ ngày hôm đó, tôi không còn nhìn thấy Lục Chính Đình nữa, có người nói anh bây giờ không khác gì một con ma men, suốt ngày ở trong những quán bar để mua vui. Tôi cũng cố làm như không phải là chuyện mà mình cần quan tâm, nước sông không phạm nước giếng.
Cho đến một buổi tối nọ, Lục Chính Đình gọi điện cho tôi trong tình trạng say khướt. Tôi tìm đến quán bar thì anh cũng đã ngất đi rồi.
"Địa chỉ nhà anh ở đâu? Tôi gọi taxi đưa anh về?" Tôi dìu anh ra khỏi nơi ồn ào đó, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng. Đúng là sức đàn ông trai tráng, tôi như kiến dìu voi, mệt đến chết luôn rồi.
"Kha Kha, là em đấy à? Đáng chết, là tôi lại nhớ em nữa rồi." Gương mặt say khướt của anh cùng với giọng nói ấy thật làm cho tâm trạng người ta có chút xao động. Tôi dù sao cũng là một cô gái, đối với Lục Chính Đình đều không thể thoát khỏi sự mê hoặc.
"Em ác lắm.. tôi nói không quan tâm đến em là.. nói dối đấy. Em ghét tôi lắm sao? Kỳ lạ, em càng ghét tôi, Lục Chính Đình tôi lại càng thích em.. thích em đến phát điên rồi."
"Anh say rồi, đừng có nói xằng nói bậy." Tôi vờ như không để tâm đến những lời anh nói, dù lòng tôi thật ra đã có chút dao động. Anh là người đầu tiên nói thích tôi.. là anh chứ không phải Vương Hạo.
Cuộc đời đúng thật trêu ngươi, người mình thích lại không thích mình, kẻ mình xua đuổi lại vì mình mà ngày đêm say khướt như thế.
"Ai nói bậy chứ? Hiểu Kha, em là cô gái ngốc, tôi thích em như thế em lại không để tâm. Vì trong lòng em đã có người đàn ông đó.. người đàn ông trong bức ảnh kia đúng chứ?"
"Đúng, là tôi ngốc là tôi thích cậu ấy. Đến bây giờ vẫn cứ thích, vì thế anh đừng hao tâm tổn sức với tôi nữa." Tôi của lúc này cũng không biết mình đã nói gì, chỉ biết lời đã nói ra thật khó để thu hồi lại. Đây cũng chính là lần đầu sau bao tháng ngày tôi tự dằn vặt bản thân trước nỗi nhớ nhung về người con trai đó.
Lục Chính Đình nghe xong, anh bước lảo đảo vào xe đã dừng lại bên đường một lúc. Chính vì thế cũng chẳng ai có thể nhìn thấy giọt nước mặt nóng hổi từ từ lăn xuống khuôn mặt của anh. Lục Chính Đình cũng mặc kệ, yên lặng nhắm mắt, đầu tựa vào ghế sau. Chiếc xe cứ thế lao vào màn đêm tĩnh mịch.