Chiều thứ tư, lớp có tiết học ở nhà hội trường nhà A, mỗi tuần khóa sinh viên năm nhất sẽ có một tiết học chính trị ở đó. Gia Linh đến sớm một mình đi vào trong, theo hướng dẫn của anh chị sinh viên tình nguyện cô tìm thấy vị trí lớp mình.
Hội trường rất rộng lớn, có sức chứa lên đến hơn hai nghìn chỗ ngồi, bên trong đã có kha khá sinh viên rôm rả ngồi tán gẫu. Nghe nói vào tiết chính trị sẽ có sáu, bảy khoa cùng học với nhau.
Gia Linh đi đến, ngồi xuống một ghế thuộc dãy H, phía trên cô là hai sinh viên nam cùng khoa học bên lớp A đang vùi đầu vào điện thoại. Hồi lâu sau, một cậu con trai bất chợt ngẩng đầu, hỏi người bạn bên cạnh: "Trình nó vẫn chưa đến à?"
Lời cậu ta vừa dứt, một cơn gió khẽ thoảng qua vai Gia Linh, cô nhận thấy mùi nước hoa nam quấn lấy chóp mũi, ngay sau đó có vạt áo phông đen xuất hiện trong tầm mắt.
Gia Linh dừng ngón tay đang lướt trên màn hình điện thoại lại, vô thức ngẩng đầu nhìn lên, trố mắt khi nhận ra ai đang đứng trước mặt mình.
Phản ứng đầu tiên của cô là muốn tìm chỗ núp. Đâu cũng được miễn là nó đủ rộng để cho cô giấu cái mặt mình vào trong.
Nhưng vì bên trong hội trường trống trải như hoang mạc, Gia Linh không tìm được thứ gì đành dựng hai bàn tay lên, xòe rộng ra cho nó úp vào mặt. Cô không nghĩ cậu ta còn nhận ra mình đâu, nhưng tránh được thì cứ tránh, biết đâu đấy!
Chờ đến khi hàng ghế trên có tiếng ghế lún xuống, Gia Linh mới thở phào, lới lỏng bàn tay. Chẳng ngờ khi buông tay ra thứ đầu tiên đập vào mắt lại là cái gáy của tên con trai này. Cậu bạn ngồi phía bên phải cậu ta nghiêng đầu hỏi: "Tao còn tưởng mày không tới?"
Hữu Trình lười biếng xoay người trên ghế tạo thư thế thoải mái nhất mới ngả người ra sau, hơi nghiêng mặt sang: "Không đến thế nào được, bác tao là phó hiệu trưởng trường, bố tao nhờ ghim rồi."
"Khổ thật, đúng là thiếu gia."
Đang lúc ba người nói chuyện vui vẻ thì từ đâu một cô nàng mặc váy ngắn đi qua, quay đầu mỉm cười, vẫy tay gọi tên Hữu Trình.
Gia Linh trông thấy cậu ta liếc mắt nhìn lên, hời hợt gật đầu một cái rồi lại quay mặt về đám bạn. Đợi đến khi cô gái đó đã đi khuất, một trong hai cậu bạn ngồi cạnh Hữu Trình liền tra khảo: "Con bé nào thế?"
"Không biết." Hữu Trình nhún vai, lắc đầu.
"Thế sao nó lại chào mày?" Cậu bạn để kiểu tóc rẽ ngôi lệch một bên hỏi.
"Tao nghĩ mình đâu cần phải biết nguyên do nhỉ, nhất là khi tao lại sở hữu gương mặt hoàn hảo thế này. Đẹp trai khiến nhiều thằng phát cáu vì ghen tị."
Gia Linh trợn mắt, phải hít vào một hơi sâu mới có thể tiêu hóa nổi câu nói ngạo mạn vừa rồi. Trên đời này lại có những người tự phụ đến mức này luôn ấy hả?
"Điều hòa gì mà chạy chán thế, nóng vãi đạn anh đây ra rồi!" Hữu Trình cáu kỉnh, tay cầm cổ áo phe phẩy lùa gió vào người.
Gia Linh ngồi ngay sau, theo nhịp tay cậu ta là cả rừng hương thơm xông vào khoang mũi. Thơm gì mà thơm gớm gớm!
Trời xui đất khiến thế nào, cô lại rướn người lên, kề mũi đến ngửi thử. Chẳng ngờ đúng lúc đó phía sau lưng chợt vang lên một giọng chào to tướng: "Đại ca!" Ngay sau đó, Hữu Trình liền quay đầu nhìn lại.
Giây phút cậu ta nghiêng người xuống, Gia Linh như bị điểm huyệt từ phía sau, thân thể cứng ngắc hóa đá, không nhúc nhích nổi. Cô hoảng loạn nhìn chằm chằm vào cần cổ xoay nửa vòng tròn của tên con trai ngồi ngay trước mặt.
Hữu Trình quay xuống, nheo mắt nhìn người bạn mới đến, hất hàm về chiếc ghế phía trong ra hiệu rồi lại nhanh chóng quay lên.
Gia Linh rùng mình, thở phào một hơi, vốn định cúi đầu tiếp tục chơi nốt ván bài trên màn hình di động thì Hữu Trình một lần nữa quay đầu lại, vẻ mặt trông như thể vừa nhớ ra điều gì đó.
Lần này ánh mắt cậu ta dừng lại trên người cô, chính xác hơn là trên khuôn mặt. Chăm chú khoảng vài giây, thế rồi cậu ta cười, cái kiểu cười nhếch mép chỉ có đúng một bên khóe miệng là nhích lên. Sao mà cô ghét cái kiểu cười này thế?
Nhìn chán sau đó cậu ta mới lắc đầu chậm chạp quay lên.
Cái tên này.. Gia Linh tức đến nổ đóm đóm mắt. Ước gì có cái gì đó để chụp tên này lại, xem cậu ta có dẹp ngay cái kiểu cười tự phụ này đi không.
Hữu Trình nhàn rỗi lôi điện thoại từ chiếc túi đen thời trang ra, rảnh rang làm mấy ván game trên đó. Gia Linh mới đầu giận dỗi không thèm chú ý nhưng chỉ được một lúc lại đâm ra tò mò, hơi rướn người lên ngó xuống dưới.
Ôi khiếp! Điện thoại gì mà to bằng cục gạch thế kia. Khéo to gấp ba cái điện thoại cô đang cầm trên tay mất.
Gia Linh choáng váng ngã người xuống ghế.
Cậu bạn mới đến khi nãy chợt quay sang nói chuyện với cậu ta: "Ây người anh em, lát về mời tao cái gì đi chứ, lặn lội đường xa đến đây thăm mày."
"Đơn giản." Hữu Trình thao tác tay trên màn hình, không ngoảnh đầu lại.
Cậu con trai kia vẫn tiếp tục nói: "Mà tao tưởng người như mày phải thi vào mấy trường cần đến ngoại hình chứ nhỉ, kiểu điện ảnh hay hát hò gì đấy."
Hữu Trình nghe tới đây thì bấm nút menu cho dừng ván game, bàn tay lười biếng đưa lên vuốt tóc: "Mới đầu tao cũng có ý định đi theo con đường ca sĩ, tao có nói cho mẹ biết về ý định này. Bà nghe xong cáu loạn xạ, hét ầm.'Thôi, thôi, coi như là mẹ xin mày, mày thử nhìn lại mày xem: Đã đẹp trai, thông minh, học giỏi giờ lại đòi làm ca sĩ, mày muốn con gái trên thế gian này chết mê chết mệt mày, mày mới chịu hả'. Buồn thế đấy!"
"Vãi lều!" Đám bạn xung quanh cậu ta phá lên cười, Hữu Trình cũng cười, vừa vuốt tóc vừa liếc mắt nhìn ra sau.
Gia Linh há hốc mồm. Đại khái trước nay chưa từng gặp qua người nào tự cao tới mức này! Người nhà cậu ta ăn nhầm pháo nổ hả?
Hữu Trình tiếp tục vùi đầu vào điện thoại, bàn tay phải thi thoảng đưa lên xoa nắn cần cổ. Gia Linh nhìn vào ngón tai mảnh dài rồi trượt xuống vị trí cổ tay đeo một chiếc đồng hồ bóng loáng.
Cái đồng hồ này lạ lắm, cô chưa thấy qua bao giờ. Mặt kính nhẵn thín trông khá là thời trang, mặc dù mù tịt về lĩnh vực này nhưng vẫn có thể luận ra có vẻ thuộc thương hiệu nổi tiếng nào đó.
Hữu Trình hết xoa cổ lại đưa tay vuốt tóc, chỉ cần cậu ta nhấc tay hơi cao một chút, sẽ có mùi thơm truyền thẳng xuống phía sau. Đương nhiên là nó đến được với chỗ ngồi của Gia Linh rồi.
Bỗng nhiên cậu bạn bên cạnh Hữu Trình bật cười ha hả, lấy tay chỉ vào màn hình điện thoại. Cậu liếc mắt đọc thử mấy dòng chữ trong đó cũng bắt đầu ngửa cổ cười to, hai người còn lại tò mò nhìn vào, sau đó thì phá lên cười ngất.
"Này nhưng chuyện đấy không thú vị bằng chuyện mà tao sắp kể đâu." Hữu Trình lên tiếng cắt ngang trận cười đùa của đám bạn, liếc một cái về phía sau: "Hôm vừa rồi, tao gặp biến thái nữ trong nhà vệ sinh. M. Kiếp, nghĩ lại vẫn còn sợ điếng người."
Gia Linh cúi đầu chơi trò Candy trong điện thoại nghe thấy liền giật bắn mình, ngón tay run lên một cái ấn phải nút thoát trò chơi. Cô khó khăn nuốt nước bọt, mắt không dời khỏi gáy tên con trai ngồi trước.
Đám bạn của cậu ta lập tức nhao nhao: "Xinh không, xinh không?"
Hữu Trình sờ mũi, cười: "Bọn mày hỏi đẹp trai không tao còn biết đường trả lời chứ xinh không thì tao chịu."
Nhóm bạn của cậu ta bày ra bộ mặt khó hiểu.
Hữu Trình lập tức nói thêm: "Thì con bé đó trông dữ tợn như đàn ông chứ có thùy mị nết na gì đâu."
Đến đây, đám bạn cậu ta liền chậc lưỡi, lắc đầu, mất hứng.
Gia Linh tưởng mình có thể nổ ra vì tức giận. Cô thề nếu có cây đũa thần trong tay sẽ không chần chừ lấy một giây mà gí thẳng vào gáy tên tự cao này thực hiện ngay câu thần chú Avada Kedavra*, xem hắn có thôi ngay cái trò bỡn cợt này đi không.
Có lẽ ý nghĩ này quá mãnh liệt mạnh mẽ, Gia Linh dường như thấy rõ một Hữu Trình bằng xương bằng thịt đang quần quại bị treo lơ lửng trên không trung bởi cây đũa phép và lời nguyền của cô.
Cảnh tượng này khiến Gia Linh thêm vài phần hào hứng, cuối cùng lại vui đến độ cười không khép được miệng. Hương Giang đi từ cửa sau ngồi vào ghế bên cạnh trông thấy cảnh này liền bị dọa cho phát hoảng: "Này, Linh cậu ổn đấy chứ? Sao lại cứ nghệt mặt cười một mình như đứa sốt hỏng não thế này."
Gia Linh thu hồi trí tưởng tượng, lấy tay nắn bóp má mình: "Đâu có đâu. Tại tớ vừa mường tượng ra cái này hay ho thôi."
"Cái gì thế?" Giọng Hương Giang lộ ra vẻ mờ ám.
Gia Linh khịt mũi: "Cậu nghĩ đi đâu thế!"
Lúc này, giảng viên cũng đi từ dưới hội trường lên, đó là một người đàn ông trung niên khoảng trên dưới năm mươi tuổi.
Thầy đi đến đâu, ánh nhìn mọi người đổ dồn đến đó. Thầy không giới thiệu nhiều trực tiếp đi vào bài giảng, đầu tiên là yêu cầu mọi người đứng dậy hát Quốc ca.
Môn chính trị nhìn chung khá giống lịch sử, nghe được một lúc đám học sinh bên dưới bắt đầu quay sang nói chuyện riêng. Học được nửa buổi thầy giáo dừng lại ít phút, trong lúc nghỉ ngơi có mấy tờ danh sách được truyền xuống dưới cho học sinh điểm danh.
Điểm danh xong, Giang đứng lên chuồn về trước, nhà cô ấy hôm nay có việc bận. Gia Linh quay đầu lại, sau tiết mục quan trọng nhất, nhiều bạn cũng đứng dậy lén lút chuồn về từ cửa sau.
Bốn năm phút còn lại của buổi học diễn ra khá rời rạc, đến cuối buổi một thầy mặc đồ vét chỉn chủ bước lên khán đài xưng là phó hiệu trưởng của trường.
Đám sinh viên bên dưới bắt đầu lấy lại một chút tinh thần, chăm chú hướng mặt về khán đài.
Thầy trông khá trẻ chỉ vào khoảng trên dưới bốn lăm, đem theo một sấp tài liệu dày, đặt trên kệ bục. Thầy vừa cầm mic đã đi ngay vào việc chính.
Việc chính mà thầy phó hiệu trưởng nhắc đến chính là bình bầu ban cán sự các lớp.
Gia Linh ngẩn người thắc mắc, hồi xưa đi học bình bầu cán sự cũng chỉ ở phạm vi trong lớp, không khoa trương đến thế này.
Thầy phó hiệu trưởng đọc tên từng khoa, mỗi lớp chọn ra ba người ứng với ba vị trí: Lớp trưởng, bí thư, lớp phó.
Khoa Quản trị có hai lớp là lớp A và lớp B. Cũng không biết thầy căn cứ vào đâu, đảo qua danh sách một lượt liền đọc ra ba cái tên: Khá Hữu Trình, Lê Hoài Thư, Lò Thị Đúc.
"Biết ngay mà!" Hữu Trình chép miệng, dùng dằng một lúc mới uể oải đứng dậy, chiếc bóng lớn đổ lên người Gia Linh, trong nháy mắt tầm nhìn của cô rơi vào bóng tối.
Cậu ta đi lên cùng với hai cô gái, kéo theo biết bao nhiêu ánh mắt nhìn sang.
Sự xuất hiện của Hữu Trình khiến đám người bên dưới xôn xao, ầm ĩ. Có mấy cô gái ngồi cuối hàng tíu tít gọi tên nhau chỉ chỏ xuýt xoa tán thưởng. Khác với không khí náo loạn điên cuồng phía dưới, Hữu Trình lại tỏ ra khá hờ hững, đứng thẳng người trên khán đài, thần thái bình tĩnh, ánh mắt thì lạc đi đâu.
Thầy phó hiệu trưởng cúi đầu, nghiên cứu bảng danh sách trong tay, lần này đến lớp của Gia Linh. Thầy đọc tên của ba người. Lý Quốc Vũ, Trần Thị Thanh, Võ Hồng Kim.
Gia Linh khẽ thở phào một hơi, trái tim đập loạn coi như đã trở về vị trí.
Giao phó chức vụ xong mọi người bên dưới vỗ tay, sáu người kia cũng trở về chỗ ngồi bên dưới. Hữu Trình tỏ ra thiếu kiên nhẫn, nhấc chân bước xuống khán đài đầu tiên, là người ngồi lại vị trí nhanh nhất.
"Lớp trưởng cơ đấy. Ngon lành nhỉ?" Một tên con trai hớn hở cười nói.
"Thích mẹ gì. Mệt bỏ bà." Hữu Trình cau có đưa tay hất tóc.
Lại cái mùi nước hoa nồng nàn bay thẳng vào mũi Gia Linh.
Buổi học sau đó kết thúc vào khoảng 4h20 phút. Vừa ra khỏi cánh cửa rộng lớn của hội trường, đập ngay vào mắt Gia Linh là hàng dài các câu lạc bộ tuyển sinh, chiêu mộ thành viên. Ti tỉ các câu lạc bộ, nào là câu lạc bộ múa, câu lạc bộ nhảy Tango, câu lạc bộ tiếng Anh, Tin học, hùng biện.. Nhìn mà choáng váng!
Câu lạc bộ giảm béo cũng có. Tin được không, có cả câu lạc bộ giảm béo!
Nổi bật hơn cả là câu lạc bộ hiến máu, thành viên đông gấp ba gấp bốn các câu lạc bộ khác. Toàn bộ đều mặc bộ đồ đỏ. Thế này thì muốn người ta không chú ý đến cũng không được.
Trời xui đất khiến thế nào Gia Linh lại đăng kí vào câu lạc bộ này.
Có lẽ là vì, đang lúc đần người quan sát hết một vòng quanh sảnh, ánh mắt vừa đưa đến cánh cửa hội trường đã gặp ngay Hữu Trình cùng hội bạn từ trong hội trường bước ra.
Cậu ta tưởng mình hay ho lắm, đi giữa đám bạn nói chuyện cười đùa như muốn cho cả thiên hạ biết đến sự tồn tại của mình. Gia Linh không thèm để ý đến cậu ta, quay mặt nhìn sang chỗ khác. Đúng lúc đó mắt liền va phải nụ cười tươi rói ngập tràn hy vọng của một thành viên trong đội máu. Cô để chị ấy kéo mình đi, rồi chuyện gì đến cũng đã đến.
Cái tên Hà Gia Linh của cô nằm ngồi chiễm trệ ngay tại vị trí đầu tiên trong bảng danh sách tham gia câu lạc bộ hiến máu.
Giấy trắng mực đen đã rõ ràng, Gia Linh méo mặt nhìn hàng tên mình trên giấy, bụng nhủ thầm, thôi thì dù gì cứ thử trải nghiệm cuộc đời năng động của một tân sinh viên như trên sách báo đi.
* * *
(*) Avada Kedavra: Lời nguyền chết chóc, là một phép thần chú dựa trên bộ
tiểu thuyết Harry Potter của nhà văn J K Rowling.