"
Thanh xuân năm ấy, chúng ta đã từng vui vẻ như vậy, đã từng cùng nhau vượt qua mọi áp lực thi cử, học hành, đã từng hứa với nhau sẽ thân thiết mãi mãi. Thế mà cuối cùng lại không thể ở bên nhau..
(Phim: Điều tuyệt vời nhất của chúng ta)
* * *
Đầu tháng sáu, mặt trời chói chang, nhiệt độ bên ngoài rất cao. Khối mười và mười một đã bắt đầu bước vào kỳ nghỉ hè. Trong phòng học, quạt trần chạy hết công suất, tiếng ve sầu kêu râm ran làm cho bầu không khí càng thêm áp lực.
Tôi và Nguyên ngồi bàn cuối cùng, tôi ngồi giữa, Nguyên ngồi trong cùng, ngay cạnh cửa sổ.
Tôi nhìn câu hỏi và bài giải môn Toán mà mình làm mãi không ra, cắn đầu bút:" Nguyên, cậu xem xem có phải mình làm sai chỗ nào rồi không? "
Đợi một lúc không nghe thấy tiếng trả lời, tôi ngạc nhiên nhìn sang, Nguyên đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ. Dưới ánh sáng mặt trời, lúc này tôi mới để ý thấy quầng thâm dưới mắt cậu, khuôn mặt cũng có phần mệt mỏi.
Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ vào vai Nguyên, cậu giật mình quay đầu lại. Tôi hỏi:" Dạo này học rất khuya sao? "Sau đó chỉ vào đôi mắt của cậu:" Sắp thành gấu trúc đến nơi rồi kìa. "
Mấy giây sau Nguyên mới kịp phản ứng," Ừm "một tiếng, nói nhỏ:" Mình sợ lỡ hẹn với mọi người. "
Tôi đấm vào vai Nguyên, cười mắng:" Trong nhóm, cậu là người không có tư cách nói câu này nhất. Nào nào, phấn chấn lên, chả còn mấy ngày nữa là chúng ta được giải thoát rồi. Lại đây xem giúp mình bài này đi. "
Nguyên mỉm cười:" Được. Có điều, dù cậu không thông minh nhưng cũng đừng cắn bút nữa. Dốt quá thì mình không cứu nổi đâu. "
Thế là tôi lại nhào lên cấu xé một trận cho bõ tức.
* * *
Một tuần trước ngày thi Đại học, tôi thấy tâm trạng Nguyên không ổn định, hay ngẩn người, lúc thì lạnh lùng xa cách, lúc lại nổi nóng cáu giận. Tôi đã tìm Nguyên nói chuyện riêng nhưng cậu chỉ im lặng. Sự thay đổi thất thường của Nguyên làm tôi hơi bất an.
Tôi có tâm sự với mẹ về chuyện này, lúc đó biểu hiện của mẹ cũng rất lạ nhưng tôi lại không đủ tinh ý nên không phát hiện ra. Mẹ chỉ cười an ủi, có lẽ là do ngày thi đang đến gần nên Nguyên bị căng thẳng. Mẹ cũng dặn tôi nên cùng các bạn nghỉ ngơi, thư giãn cho tâm lý thoải mái.
Vậy nên những ngày này, cả nhóm thường tụ tập ở nhà tôi, vừa ăn uống vừa trao đổi lại những kiến thức trọng tâm cần ghi nhớ. Tất nhiên ai cũng hồi hộp cả, nhưng tâm trạng đã tốt hơn rất nhiều. Chỉ là Nguyên vẫn một mực im lặng. Sáu người chúng tôi nhìn thấy nhưng cũng không có cách nào.
Buổi tối cuối cùng, trong nhóm chat, chúng tôi dặn nhau đủ thứ chuyện, nào là thẻ dự thi, đồ dùng, máy tính.. Rồi chúc nhau bình tĩnh, tự tin làm bài. Vì điểm thi của chúng tôi khác nhau nên phải sau mấy ngày thi mới có thể gặp mặt.
Trước khi đi ngủ, tôi gửi cho Nguyên một tin nhắn:" Mình luôn ở bên cậu! Mọi người cũng thế! "
Vốn là muốn đợi cậu trả lời, nhưng tôi không chống đỡ được cơn buồn ngủ. Lúc đó tôi không biết, câu trả lời này, rất nhiều năm sau tôi vẫn không đợi được!
* * *
Ba môn thi tôi đều làm khá tốt, tâm trạng thoải mái. Tôi chỉ thi một khối nên là người đầu tiên về nhà. Trong thời gian chờ đợi đám bạn, tôi đã học làm vòng tay handmade như video trên mạng, tổng cộng sáu cái. Tôi muốn tặng nó vào ngày tốt nghiệp.
Theo tính toán, Nguyên là người thi xong thứ hai, nhưng tôi nhắn tin không thấy cậu trả lời. Đợi đến khi đám Thành, Khang, Tuấn, Linh và Trang trở về, vẫn không thấy Nguyên xuất hiện. Chúng tôi thay nhau nhắn tin, gọi điện đều không được, sang nhà Nguyên thì đóng cửa. Lúc này cả đám bắt đầu lo sợ, chúng tôi chia nhau đi tìm.
Tối hôm đó, đày nắng cả một ngày, ai cũng mệt mỏi nhưng không chịu về, chỉ còn Thành đang hỏi thăm mấy bạn cùng điểm thi với Nguyên. Hơn bảy giờ, Thành mới lóc cóc đạp xe về. Tất cả đều đứng dậy, tôi đưa chai nước cho Thành rồi bảo mọi người ngồi xuống.
Thành uống hớp nước, ngồi im lặng một lúc sau đó ngẩng đầu, nói:" Hai bạn cùng phòng thi với Nguyên nói là Nguyên không đến thi. "Dừng một chút, Thành khẽ nói:" Không đến một ngày nào. "
Cả đám sững sờ.
Tôi cảm thấy trời đấy quay cuồng, tay nắm chặt thành ghế, hỏi:" Tại sao chứ? "
Thành ảo não lắc đầu.
Hồi lâu, Linh đứng dậy:" Bây giờ đã muộn rồi, có chuyện gì ngày mai tính tiếp. Mọi người về ăn uống nghỉ ngơi cho khỏe thì mới có sức được. "
Linh vỗ vai tôi:" Đừng quá lo lắng. Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng. "
Tôi gượng cười, gật đầu.
Về đến nhà, tôi thấy bố mẹ đang ngồi chờ trong phòng khách. Mẹ vẫy tay gọi tôi ngồi xuống.
-" Hôm nay các con ra ngoài tìm Nguyên sao? "Mẹ vuốt tóc tôi, hỏi.
-" Vâng, nhưng con không tìm thấy cậu ấy. Thành nói Nguyên không đi thi.. Đến nhà không có, gọi điện không nghe, nhắn tin cũng không trả lời.. Mẹ ơi, có phải Nguyên xảy ra chuyện gì rồi không? "Giọng tôi run run.
Bố mẹ nhìn nhau, thở dài. Mẹ nâng mặt tôi lên, nhỏ giọng nói:" Ngân, nghe mẹ nói này. Nguyên không có chuyện gì cả, rất khỏe mạnh. Chỉ là.. Gia đình Nguyên gặp chút khó khăn nên phải đi xa một thời gian. Bây giờ mẹ chỉ có thể nói với con như vậy thôi, đừng lo lắng nữa. "
Tôi níu lấy cánh tay mẹ, hàm răng cắn chặt, ngửa đầu, mở to đôi mắt..
Tôi muốn hỏi rất nhiều thứ.
Nguyên đã đi đâu? Sẽ đi bao lâu?
Nhà cậu gặp chuyện gì mà lại phải bỏ thi?
Còn có.. Tại sao cậu có thể không nói tiếng nào đã bỏ đi như vậy?
Không phải chúng tôi đã hứa sẽ làm bạn với nhau mãi mãi rồi sao..
Lúc đó tôi nghĩ mình sẽ sớm nhận được câu trả lời, khoảng trống cậu để lại cũng sẽ sớm được cậu lấp đầy. Nhưng không nghĩ tới, chữ" sớm"này lại kéo dài lâu như thế.