Trong làng tôi ở có chú Thành mới cưới vợ. Chú Thành giờ đã gần sáu mươi tuổi. Vợ chú trẻ hơn chú ấy nhiều, chỉ gần bốn mươi tuổi thôi. Trong những đám tiệc, khi trà dư tửu hậu cánh đàn ông kháo nhau:
"Ông Thành giỏi, già mà cưới được vợ trẻ mới tài!"
"Cô ấy còn mặn mà lắm, điện nước đầy đủ!"..
Chú Thành thật giỏi giang. Chú làm lụng rất giỏi, nuôi ba đứa con tốt nghiệp đại học hẳn hoi, dù chú chỉ làm vườn.
Vậy mà gần sáu mươi tuổi lại đi cưới vợ trẻ làm lại từ đầu.
Mà phải cô này là chín chắn, giỏi giang gì cho cam so với vợ chú. Đến cô này cũng là tình yêu thứ năm, thứ sáu của chú rồi. Đó là tính những quan hệ của chú với họ kéo dài và nhiều người biết. Còn những quan hệ bất chợt qua đường thì không tính.
Cứ mỗi chuyến xe lại có một mối tình.
Hồi đó mua vé xe đò không có số ghế. Ai lên trước chọn chỗ ngồi của mình. Người thích ngồi gần cửa sổ. Người thích ngồi trước xe..
Thường chú Thành cũng có nhiều việc lên tỉnh, mỗi tháng đi ít nhất một lần.
"Anh Thành lên tỉnh à?" Bác tài xế hỏi thân tình. Vì chú Thành là khách quen của nhà xe.
"Ừ, mình đi mua sắm mấy thứ lặt vặt."
Dù nói thứ lặt vặt, nhưng chú kể rất nhiều thứ đắt tiền, mà không phải ai cũng mơ được.
Khi chú lên xe, thường chú thích ngồi gần một phụ nữ. Chỉ cần cô ấy tròn trịa, ưa nhìn và có đôi mắt lúng liếng là chú OK.
"Tôi ngồi ghế này được chứ?"
Chú lịch sự hỏi người phụ nữ. Một người đàn ông chỉnh chu, thơm tho, ăn nói lịch sự vui vẻ như chú ai mà từ chối. Mà không đồng ý cũng chẳng được vì ghế trống ai cũng có quyền ngồi. Mà thời đó chẳng có ghế nữa là, chỉ là băng ghế ngồi bốn năm người chung một dãy.
"Chị ở đâu, làm gì? Chồng con ra sao?" Những câu hỏi quan tâm nhiều hơn sau những
câu chuyện làm quen lịch sự, tế nhị mà chú rất trôi chảy và có duyên. Một chuyến xe, vài lần gặp gỡ là có một mối tình.
Cứ thế, chuyện tình yêu của chú dần dần trở thành chuyện vui chẳng cần giấu diếm với bạn bè.
Lúc đầu, vợ chú cũng ghen tuông ầm ỉ. Chú xuề xòa "Tui chỉ ghẹo qua đường. Bà vẫn là người phụ nữ thứ nhất của tui mà."
Khi con cái lớn, tụi nhỏ cũng ngại ngùng khi người ta xì xào "Ông Thành đang tằng tịu với cô B, xóm trên."
"Đêm khuya ông Thành đến nhà bà Q, xóm giữa.."
Riết rồi mấy mẹ con nhà chú Thành cười trừ, lắc đầu.
Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Càng ngày chú Thành càng công khai những mối quan hệ lăng nhăng của mình. Có những mối tình thắm thiết và kéo dài.
Một ngày, vợ chú đưa đơn ra tòa xin ly hôn. Các con cũng ủng hộ mẹ. Vợ chú chịu đựng một thời gian dài là vì con cái. Nay, tụi nhỏ đã có vợ có chồng. Còn chú Thành vẫn chứng nào tật nấy.
Ly dị xong, chú Thành cưới cô vợ trẻ. Nghe đâu cô này dữ dằn lắm chứ không hiền như thím Thành. Chú đã già, phải làm việc và phục vụ vợ trẻ nên hóc hác xơ xác chứ không thảnh thơi, bóng bẩy như trước. Người xấu miệng nói "ông Thành trả nợ"
"Có vay có trả."
Có người cũng thấy tội cho chú. "Già vẫn phải làm lụng, không được nghỉ ngơi.".
Lời bàn:
Về chú Thịnh:
Có người nói "Ổng thích sống một mình mà. Lắm mối tối nằm không!"
Có người khác lại thương cảm "Tại ổng quá tốt. Ổng không muốn ai buồn. Cô nào thương, ổng không thương nhưng không nói không được vì sợ họ buồn."
Người khác phản đối "Thiếu gì cách để tỏ cho họ thấy ổng không thương họ. Như cô Hoa, cô Ánh cứ lên xe là ổng vui vẻ chở. Còn các cô giữ sĩ diện, dù mến, dù thương, họ cũng không sỗ sàng vậy."
"Đã nói ổng tốt quá quá mà. Không muốn ai buồn. Thế mới khổ."
Nhìn chung đa số cho là chú Thịnh đáng thương. Vì không dứt khoát trong ái tình nên khổ một đời mà lẽ ra người như chú phải được hạnh phúc.
Còn chú Thành:
Có người bàn "Những người như ổng khó thay đổi tính trăng hoa đó lắm."
"Sao không được, đàn ông ai mà chẳng ham muốn chuyện đó. Nhưng là con người đường hoàng phải có phép tắc, đạo đức chứ." Người khác nói.
"Tại bà Thành hiền quá nên ổng lêu lổng. Chứ giờ ổng có dám lăng nhăng nữa đâu. Cô vợ mới này quản chặt lắm. Không tiền bạc trong túi, không áo quần bảnh bao. Đi đâu vợ cũng kèm cặp thì ổng hết đường."
"Nghe đâu giờ ổng ân hận lắm."
"Già rồi, trăng với hoa gì nổi nữa."
"Ối, thói tật thả thính đó có cơ hội là phát sinh ngay."
Mọi ý kiến đa số đều lên án ông Thành. Khổ thân ông đã đành, mà vợ con, anh em mang tiếng lây. Chưa nói đến chuyện đánh ghen rất đáng xấu hổ..
Kết luận chung mà số đông chấp nhận:
Chú Thịnh là người đàn ông ai ông cũng thương, đời ông cũng không vui vẻ, hạnh phúc. Ông là người đáng trách, đáng để mọi người thương!
Còn ông Thành ai ông cũng yêu. Cuối cùng chắc ông chẳng yêu ai. Ông chỉ thỏa mãn đam mê sắc dục của mình thôi.