"Max, có biết em mong anh như thế nào không anh? Có biết em đi kiếm tìm anh bao tháng ngày, có biết em sống chết ra sao? Max anh đã ở đâu?" Miệng cô nói trong hơi thở yếu ớt, bàn tay gầy guộc áp vào hai má người bác sĩ.
Người đàn ông trong chiếc blouse trắng đang ngỡ ngàng nhưng vẫn bất động trong vòng tay yếu ớt của cô bệnh nhân bất tỉnh hai ngày qua... Anh đứng đó, để mặc những nức nở, những xiết xao của cô bao trùm lấy. Ngón tay anh đưa lên, ra hiệu cho bà y tá đứng bên cạnh:
"Hãy thêm một liều an thần nữa!"
Cô ngồi đó, quàng tay ôm anh cùng đống ống dây dợ, còn anh đang ở cái tư thế dở khóc dở cười, đứng - cúi nhưng nhoài người về phía trước. Một lúc sau, bàn tay cô mềm dần và lỏng ra... Để lại trên gáy anh những lằn đỏ...
Lily ngán ngẩm. Rer đã có câu trả lời tức thì bằng cái lắc đầu không kém thất vọng. Bà y tá bê chiếc khay ống tiêm theo bước anh về phòng chẩn đoán...
"Bác sĩ, vẫn cứ để như vậy sao?"
"Lily à, bà biết rằng cô ấy bị ám ảnh quá mạnh mà!"
"Nhưng dù sao chúng ta cũng nên có giải pháp dứt khoát cho việc này đúng không, sáu năm rồi đó." Lily vỗ nhẹ lên vai như để an ủi người bác sĩ trẻ.
Rer nhớ lại cái đêm đó, ca trực đêm của anh vừa kết thúc, tiếng còi báo xe cấp cứu dữ dội ập về. Anh ngán ngẩm nhìn chiếc blouse vừa treo lên móc.
"Đừng quá sức Rer, hết giờ của anh rồi!" Tiếng Lily nghiêm nghị trong ánh mắt đầy thông cảm.
"Nốt ca này thôi mà Lily!" Vạt áo trắng lại tung mạnh theo bước chân khẩn trương của anh, lao tới phòng cấp cứu.
"Huyết áp thế nào?" Câu hỏi thường lệ của anh dành cho anh y tá thường trực xe cấp cứu khi lao vào phòng.
"Quá thấp, hình như cô ta bẩm sinh, nhưng hiện giờ đang xuống dưới mức bình thường, tim có dấu hiệu chậm lại."
Rer lật mí mắt của cô gái lên, xem xét đồng tử, bỗng giật mình vì phần trắng đã đỏ hoe, ánh mắt anh thật chậm dõi theo một giọt nước đã trốn tránh kéo dài từ đuôi mắt xuống vành tai. Cô ta vẫn đang khóc, lạ thật!
"Một trợ tim ngay! Cô ta có lẽ đã kiệt sức vì không ăn uống và..." Tiếng anh chậm lại: "Chắc cô ta đã gặp chuyện gì đó kinh khủng lắm."
"Làm sao các cậu có cô ta?"
"Vài người đi dạo đêm phát hiện cô ta bất tỉnh bên bờ biển, có vẻ cô ta đã quá đau buồn nhưng chưa tới quẫn trí."
"Có người nhà đi theo không, cần phải cho cô ta nhập viện..."
"Họ đang tới, sẽ nhanh thôi!"
Rer lau những giọt mồ hôi muộn màng của ca làm việc trễ nải, uể oải đẩy cánh cửa màu trắng phòng cấp cứu sau khi mọi việc đã tạm ổn, giờ chỉ còn nhập viện và tiếp tục theo dõi. Nhưng đâu đó, hình ảnh giọt nước lăn vội lúc nãy từ đôi mắt ấy cứ ám ảnh anh cho tới cơn mệt mỏi đã nhấn anh sâu trong giấc ngủ...
Và hôm nay, sau sáu năm sáu lần đúng cái ngày 20 đó. Cô ấy lại nhập viện và trở lại trong vòng tay của Rer trên giường bệnh. Nó quen thuộc tới nỗi, đã có những lần anh chờ đợi tới cái ngày 20 tháng 4 để được gần cô. Cũng là ngày sinh nhật của cô. Chỉ có nơi đây anh mới thực sự được chạm vào cô, được cô ôm chầm sau những cơn mộng mị về một người đàn ông tên - Max...
Suốt những tháng năm qua từ cái lần đầu tiên anh thấy cô, thấy đôi mắt đỏ khoe và giọt nước lao xuống ướt đẫm vành tai...
Cô đã không chỉ trở thành bệnh nhân quen thuộc của anh, mà cô đã ở trong trái tim anh ngay từ giây phút đầu tiên. Rer đã trở thành thầy thuốc và bạn thân của cô. Anh bên cô, cứ sóng bước bên cô và trở thành bệnh viện cho cô vào ngày 20 tháng 4 hàng năm. Anh khao khát muốn hiểu về cô, về lý do của sự mộng mị đều đặn.
"Và chỉ lần này nữa thôi Lily ạ, tôi sẽ phải tìm cho ra!"
Giọng Rer tự nhủ với chính mình và bàn tay trái đã nắm chặt để lộ rõ các mấu xương ngón tay. Ba ngày sau, Runa ra viện trong tiếng thở dài của các cô y tá và Susan. Mọi người đều an ủi và chúc cô may mắn, những cái ôm như tiếp thêm sức mạnh muốn đẩy đi cái màu nhợt nhạt trên môi cô... Bà y tá trưởng - Lily bước tới ánh mắt bao dung:
"Runa, hãy đến ở với tôi, tôi sẽ chăm sóc cho cô, và cô chỉ cần trả công tôi bằng mỗi bữa cơm cô làm thôi. Nếu không hãy
yêu Rer và lấy cậu ấy. Cậu ấy yêu cô lâu quá rồi!"
"Ôi Lily, tôi biết điều đó!..." Ánh mắt Runa hạ xuống, thiết tha.
"Nhưng tôi không thể để Rer chịu đựng những điều đó từ tôi, anh ấy xứng đáng có một gia đình với sự khởi đầu êm đẹp hơn, Lily yêu quý à, tôi cũng không muốn bà phải vất vả vì tôi, tôi có thể lo cho bản thân mà!"
"Không phải lúc nào lý trí cũng thắng được trái tim đâu cô gái ạ, tôi biết và mọi người đều biết trái tim cô cũng có Rer, chỉ có cậu ta là ngốc nghếch thôi! Cậu ấy đã thức gần như trắng đêm mỗi lần cô nhập viện, hãy tặng cậu ấy một câu trả lời tương xứng! Tôi tin ở cô!" Bà y tá già nửa trách móc nửa buồn nặng trĩu khi nói về hai người trẻ.
Họ nên thuộc về nhau, Rer đã yêu Runa ngay từ lần đầu chạm ánh mắt cô. Còn Rer, cô biết mình cũng yêu anh nhưng vị trí Max lớn quá, lớn theo nghĩa của sự choáng ngợp trái tim của cô. Runa muốn thoát, muốn dọn nhà và khởi đầu một sự mới, nhưng cô phải làm sao, cách nào đây "I don't know how to forget the one and love other one!"
"Quyết định đúng đắn đó Bác Sĩ café ạ!" Giám đốc vui mừng khi được đặt bút kí giấy nghỉ phép dài hạn cho Rer, ông vui vẻ gọi chàng cái tên Bác Sĩ café.
Bác Sĩ Café là biệt danh cả viện đặt cho anh khi anh được đăng một công trình nghiên cứu về cách chữa giảm tiểu cầu cho bệnh nhân máu khó đông chỉ sau khi uống một cốc café. Lần đó, còn một thí nghiệm mà anh làm hàng chục lần không xong, chán nản anh ra sảnh và gọi một cốc café.Thường thì anh gửi loại café của ba mẹ gửi về từ Brazin cho cô tạp vụ, nhưng... Bữa đó anh quên không nhớ lời dặn hết bột pha của cô tạp vụ hôm trước.
Mải với những suy nghĩ về thao tác sai chỗ nào, nhầm nơi nao, anh tặc lưỡi: "Một lần khác biệt xem sao!"
Và cái một lần khác biệt đó quả thực là rất khác. Cô tạp vụ đó đã pha cho anh cốc café, sau khi ngụm cuối cùng được đưa vào bụng anh vỗ đét một cái vào đùi và lao về phòng thí nghiệm. Trước khi rời khỏi anh quay lại: "Sophie, café hãng nào đấy?!"
"Nestcafé... Có chuyện gì sao bác sĩ?" Cô tạp vụ trả lời trong ánh mắt ngỡ ngàng.
"Tôi yêu chị lắm, Sophie!" Anh gửi một nụ hôn gió vào má cô. Hóa ra mình đã nhầm, đáng nhẽ phải đổ V lên trước huyết tương... Sau lần đó, công trình nghiên cứu của Rer được hoàn thành và đăng trên tạp trí Y học.
Khi trả lời phỏng vấn về quá trình làm việc, anh đã nói nhờ có cốc café của Sophie mà tôi đã hoàn thành nó, đó là sự thay đổi thói quen, cũng là bước ngoặt trong lối suy nghĩ của tôi. Biệt danh Bác sĩ café dành riêng cho chàng từ đó.
Tom - Ông giám đốc có dáng người quả lê tiễn Bác sĩ café ra tận cửa và chúc anh có một chuyến du ngoạn đâu đó thật thoải mái và hãy tận hưởng hết đi nhé! Tới hành lang, Lily mỉm cười đưa cho chàng một thỏi Billy - loại chocolate anh thích. Bà gợi ý "Sao bác sĩ không mời cô ấy đi cùng tới Mong Miseo?"... Anh ôm nhẹ và cám ơn bà y tá trưởng về mọi thứ và hứa sẽ thử về lời đề nghị với Runa.
"Rer, tôi không thể nói cũng như không biết nói gì cho anh về Runa. Cô ấy rất biết ơn anh vì những năm qua, những gì anh làm cho Runa. Nhưng quả thực tôi không thể giúp điều gì cho anh!"
"Nhưng Susan, cô thấy được tấm lòng của tôi đối với Runa vậy thì ít ra cô cũng nên chỉ cho tôi một hướng đi nào đó. Tôi không thể ... cô ấy quá kín kẽ!" Ánh mắt anh nài nỉ và cố vớt chút hi vọng từ cô bạn thân nhất của Runa - Người duy nhất chăm cô mỗi lần cô nhập viện.
"..."
"Xin cô, Susan!"
"Việt Nam là tất cả những gì tôi có thể cho anh biết. Đó là điều tối kị nhưng hãy chứng minh tất cả để bao dung lấy Runa, Rer ạ! Chúc anh may mắn!" Susan đã mềm lòng và thú nhận.
Và đó là lí do Rer đang trên chuyến bay dài 18 giờ đồng hồ tới một đất nước xa xôi, lạ lẫm... Nơi chứa đựng một chiếc hòm mộng mị đều đặn – đó là Việt Nam.