Khi tôi còn đang suy nghĩ thì bất chợt..
"Anh! Anh! Em ở đây nè!"
"Ừ, anh thấy em rồi."
Cậu ta – người mà em ấy yêu có dáng người cao to thật đấy nhưng mà chiều cao của cậu ta chẳng phải cũng chỉ bằng tôi thôi sao?
Tính ra nếu so với tôi thì cậu ta..
"Anh? Anh đang suy nghĩ gì vậy? Bạn em chào anh kìa?"
"À, vậy hả? Chào cậu!"
"Tôi là bạn của Lý Băng, bạn từ lúc nhỏ."
"Chào anh, em là bạn trai của cậu ấy."
"Cậu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Em bằng tuổi Lý Băng ạ!"
"Vậy à? Vậy chắc hai đứa học chung luôn nhỉ?"
"Bọn em chỉ chung khoa thôi anh, chứ không học chung ngành vì em ấy học công nghệ thực phẩm còn em học công nghệ thông tin ạ."
Nói chuyện được một lúc thì tôi xin phép ra về trước vì tôi không muốn làm kỳ đà cản mũi nữa! Rõ là bọn họ có hẹn đi chơi với nhau mà tôi lại xen vào! Thật là..
Vì quá chán nên tôi tới quán café gần chỗ bọn bạn tôi đang chơi tàu lượn siêu tốc để ngồi đợi tụi nó. Trong lòng tôi bây giờ có rất nhiều cảm xúc, giờ thì tôi chỉ đành coi em ấy như một đứa em gái của tôi mà thôi.
Ngồi đợi tụi nó được khoảng 15 phút thì tụi nó đã đến chỗ quán café nơi tôi ngồi. Vừa nhìn thấy tụi nó tôi liền kể cho tụi nó nghe về chuyện cô bé mà tôi thầm thích đã có người yêu rồi! Bọn nó cười hí hửng lắm, cười như trêu tôi vậy. Tiếp đó, tụi nó hỏi tôi là tôi có ảnh của người yêu con bé đó không, nếu có thì cho tụi nó xem với! Tôi bảo là để tôi tìm trên facebook của bé Băng xem nó có đăng ảnh người yêu nó không?
Tìm mãi, tìm mãi cuối cùng cũng chụp được một tấm hình mà hai đứa nó chụp chung với nhau. Sau khi tìm được rồi tôi mới đưa cho bọn kia xem ảnh của thằng người yêu con bé đó. Xem xong bọn nó bỗng thốt lên..
"Ơ, đây chẳng phải là người yêu của Ngọc My lớp a1 khoa tụi mình à?"
"Ừ nhỉ, mấy lần tao thấy nó đem cơm đến lớp cho con Ngọc My ăn mà, tao còn thấy con My đăng ảnh fb bảo thằng đó là người yêu của nó đấy!"
"Mày chắc chứ?"
"Ừ, tao chắc mà, tao thấy nó đăng ảnh công khai người yêu hơn một tháng rồi đấy."
"Mà con Băng yêu thằng đó được bao nhiêu lâu rồi?"
"Thấy nó bảo bọn nó yêu nhau được nửa năm."
"Ồ vậy ra crush của mày gặp phải thằng lăng nhăng à?"
"Ừ, chắc vậy."
"Bây giờ mày định thế nào?"
"Tao cũng chẳng biết nữa!"
Tôi ngồi trầm ngâm một lúc rồi xin phép về trước, tôi rất băn khoăn không biết tôi có nên nói cho Băng nghe hay không?
Tôi chỉ lo Băng sẽ không chịu nổi cú sốc này.
Sau khi đã suy nghĩ xong, tôi liền đến nhà Băng để nói cho em ấy biết rõ về chuyện này. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là.. Băng đã biết chuyện này từ lâu rồi! Tôi rất thắc mắc nên tôi đã tự hỏi Băng:
"Nếu em đã biết là người yêu em lăng nhăng rồi, vậy tại sao em còn chưa chia tay hắn ta?"
Khi tôi hỏi câu đó, Băng im lặng một hồi lâu, chừng khoảng 12 phút rồi chậm rãi nhìn tôi mà trả lời rằng:
"Em chưa chia tay là vì em muốn anh ấy tự thú nhận việc này."
"Vậy em nghĩ bao giờ cậu ta mới thú nhận?"
"Em không biết, nhưng mà em đã định là sẽ chia tay anh ấy vào ngày mai."
"Vậy à.."
"Đúng vậy, cảm ơn anh đã quan tâm đến chuyện tình cảm của em."
"Không có gì đâu, đây là bổn phận của người làm anh mà."
Tôi và Băng nói chuyện với nhau được một lúc rồi sau đó tôi chào tạm biệt Băng để về nhà, trên đường về nhà, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không ngờ rằng Băng lại là một cô gái bản lĩnh như vậy. Đúng là cái khí chất của em ấy vẫn rất giống hồi nhỏ, không hề thay đổi chút nào!
Chiều ngày hôm sau..
"Alo!"
"Alo, ai vậy?"
"Em nè."
"Ồ, em hả? Nay em đổi số điện thoại rồi à?"
"À, em đang gọi cho anh bằng số điện thoại bàn ở trường."
"Vậy hả, vậy em gọi cho anh có chuyện gì không?"
"Giờ anh ra công viên giải trí gặp em nhé."
"Sao lại gặp nhau ở công viên giải trí vậy? Hôm nay em muốn hẹn hò à?"
"..."
"Alo, em cúp máy rồi à?"
"Anh đến đây nhanh đi, em có chuyện muốn nói."
"Ừ, vậy chờ anh."
Ở công viên giải trí..
"Em có chuyện gì muốn nói với anh à?"
"Mình chia tay đi."
"Sao tự dưng lại chia tay."
"Vì anh lăng nhăng."
"Ừ, nếu em đã biết rồi thì anh xin lỗi."
"Không cần phải xin lỗi, kết thúc tại đây thôi."
"Anh có biết vì sao em hẹn gặp anh ở đây để nói câu chia tay không?"
"Vì sao?"
"Vì nơi đây là nơi mà lần đầu tiên hai ta gặp nhau."
"Nên em muốn bắt đầu tại đâu thì kết thúc tại đó, em đã muốn anh tự thú nhận nhưng tiếc là anh vẫn không nói gì, nhưng cho dù anh vẫn không nói gì thì em vẫn sẽ chia tay với anh."
"Xin lỗi em."
"Tạm biệt anh."
Sau khi Băng chia tay với cậu ta thì tôi đã mất liên lạc với em ấy khoảng chừng 05 tháng, sau đó thì tôi nhận được một tin nhắn từ Băng, nội dung tin nhắn đó như thế này:
"Anh vẫn cho em một cơ hội chứ?"
Lúc đó, vì quá hạnh phúc nên tôi đã trả lời lại là:
"Tất nhiên rồi, anh vẫn sẽ luôn ở đây chờ em. Anh vẫn chờ cho đến khi em nói
em yêu anh".
Mỗi người trong chúng ta chỉ cần luôn kiên trì với tình yêu của mình thì tôi chắc chắn rằng không sớm thì muộn, ai trong chúng ta cũng sẽ được ở bên người mà mình yêu thôi.
Hết!