Trương Hàn đến Viện Khoa học Hồ Nam. Khác xa với tưởng tượng, họ lại đưa cậu tới chỗ một bà thầy chuyên chế tạo ra những loại thuốc có khả năng
xuyên không. Trông bà ta có vẻ bí ẩn lắm, từ trên xuống dưới đều một màu đen, ánh mắt sắc như dao thi thoảng lại liếc đến chỗ Trương Hàn khiến cậu vừa lo sợ vừa cảm thấy run. Cậu bắt đầu thấy bất an về cuộc xuyên không này, và cũng thấy so với số tiền mình bỏ ra, ngược lại lại phải đi gặp một bà già "ma quái" này, cái giá quả là rất đắt. Bà ta bắt đầu đưa tay về phía cậu:
- Cậu, có phải muốn đi tìm một cô gái đã chết, đúng không?
- Tại sao bà lại biết?
- Ánh mắt và tâm hồn cậu đã nói lên điều đó. Cậu muốn bù đắp nỗi lầm với cô ấy, cậu
yêu cô ấy nhưng lại không chịu thổ lộ, mất cô ấy rồi lại muốn đi tìm, cậu nghĩ cô ấy sẽ ngu ngốc yêu cậu lần nữa sao?
- Tôi không cần biết, bây giờ tôi chỉ cần bà làm cách nào có thể cho tôi được nhìn thấy Tiểu Ly, dù cô ấy không nhận ra, nhưng tôi có thể đứng đằng sau bảo vệ cô ấy, như vậy là tôi mãn nguyện rồi.
- Tốt lắm. Vậy cậu có dám đánh đổi mọi thứ, như tiền bạc, của cải, bạn bè, người thân, gia đình.. mọi thứ của cậu để đi tìm cô ấy không?
- Mọi chuyện hôm nay đều do tôi mà ra, tôi nguyện ý, dù phải đánh đổi hơn thế, hay là cả tính mạng này, tôi cũng sẽ cố gắng bù đắp cho Tiểu Ly.
Bà ta cười, rồi đưa ngón tay đến một chiếc gương gần đó. Rồi bà ta nói:
- Xem nào.. cô ta.. là.. Tuyết Nhan, đang sống ở một thời đại mới, cách đây ba nghìn năm. Cô ta có dung mạo hơn người, nhưng chưa từng yêu ai thật lòng, có vẻ chuyến đi lần này sẽ rất khó khăn với cậu.
- Vì kiếp này tôi vô tình, khiến cô ấy tổn thương quá nhiều, nên khi cô ấy chuyển thế, đã dần dần mất đi cảm giác yêu thương thật lòng. Nhưng không sao, tôi tin tôi có thể chinh phục được trái tim của cô ấy.
- Vậy cậu có dám đánh đổi 20 năm tuổi thọ của mình để đổi lấy thứ thuốc chuyển thế và thuốc Hồi tưởng này không. Một thứ là cho cô ta, khi uống sẽ có thể nhớ lại tất cả những gì đã từng trải qua với cậu, còn thứ này, cậu uống sẽ được chuyển vào kiếp của cô ấy.
- Tôi nguyện ý.
Nói xong, Trương Hàn uống thứ thuốc Chuyển thế mà bà đã đưa.
Khi tỉnh lại, cậu thấy mình đang nằm trên một đám cỏ lau gần bờ sông. Nhìn lên người, cậu nhận ra trang phục của mình đã được thay thế bằng y phục cổ đại, tóc cũng dài ra:
- Không ngờ bà ta lợi hại thật. Mình còn tưởng thứ này chỉ có trong mơ, ai ngờ.. Tiểu Ly, anh tới đây.
Nghe tiếng ồn phát ra từ hướng Tây, Trương Hàn mới đi theo hướng phát ra âm thanh đó. Đến gần, "Thì ra là một khu chợ sao, đông vui quá!".
Cậu sờ trong túi, bất giác thấy một túi ngân lượng, thì ra, Bà Bà đã chuẩn bị tất cả mọi thứ cho cậu, trong túi còn có một tờ giấy nhỏ, "ở đây, tên cậu là Dương Sinh".
Thì ra, Bà Bà muốn Trương Hàn mang một diện mạo hoàn toàn khác khi đứng trước mặt Tiểu Ly, dần dần khiến cô nhớ lại quá khứ của hai người.
[ Dương Sinh - về thời cổ đại sẽ gọi là chàng]
Đi được một đoạn, Dương Sinh thấy trên tường có dán một cáo thị: "Chiêu gọi nhân dân, những ai biết tài đàn hát, mời vào yết kiến nữ vương Tuyết Nhan, nếu có cơ hội được phò trọ bên cạnh người, đó chính là phúc đức lớn"..
Dương Sinh chợt nhận ra, Tiểu Ly ở thời đại này có tên là Tuyết Nhan. Chàng mới đi hỏi một người bán hàng gần đó:
- Ông chủ cho ta hỏi, tại sao nữ vương lại tuyển người thích đàn hát mà không tuyển những người giỏi việc triều chính?
- Nàng ta sao? Không lẽ ngươi không biết, nàng ta nổi danh là kẻ "máu lạnh" sao? Nàng ta đẹp, vì thế đã có bao nhiêu nam tử đi theo nàng ta để thỏa mãn sở thích nghe đàn hát của nàng ta, vậy mà nàng ta lỡ giết họ, không có ai có thể khiến nàng ta yêu thật lòng hết. Nữ vương gì chứ? Còn không bằng cầm thú.
Dương Sinh nghe vậy, trong lòng có chút bất an. Không ngờ Tiểu Ly của kiếp này lại có thể vô tình đến thế. Nhưng chàng đã quyết định đến đây, chàng sẽ làm được những việc mà không nam tử nào có thể làm được, đó là có được trái tim của Tuyết Nhan.
Dương Sinh liền vào cung, nói mình giỏi việc đàn hát. Nhưng chàng phải chờ ngoài cổng thành gần một ngày mới được vào yết kiến nữ vương.
Bước vào một căn phòng tối, nàng nhìn thấy một nữ nhân mặc y phục màu đó ngồi sau tấm màn che phủ kín. Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng khóe mắt đã bắt đầu cay cay, trái tim đã mách bảo đó chính là nàng:
- Nhìn thấy bổn cung, tại sao không hành lễ?
- Bẩm nữ vương, tại hạ tên Dương Sinh, tình cờ đi qua đọc được cáo thị, muốn vào cung thử tài một chút, mong nữ vương thành toàn.
- Được. Giờ ngươi hãy thử đàn một khúc cho ta nghe.
Vì ở thời hiện đại, Dương Sinh đã được học qua tất cả các loại nhạc cụ, hơn nữa ở đó, Tiểu Ly thích nghe những khúc cổ phong trầm lặng mà ngập tràn lưu luyến, chàng quyết định đàn ca khúc mà Tiểu Ly thích nhất.
Khi nghe được tiếng đàn ấy vang lên, Tuyết Nhan đã nhận ra tài năng của Dương Sinh không hề tầm thường. Hơn nữa khi nghe được nó, nàng cảm thấy có chút gì đó da diết lắm, như nó đã gắn bó với nàng từ lâu nhưng lại chẳng nhớ ra, cảm giác của nàng không thể diễn tả nổi.
Đàn xong, nữ vương bắt đầu bước ra. Lúc này, Dương Sinh vui mừng không xiết, cuối cùng, sau bao nhiêu cố gắng, người mà chàng yêu đã hiện hữu trước mặt nàng. Kể từ khi Tiểu Ly chết, chưa bao giờ chàng nhìn được rõ như thế, từng chi tiết, mọi thứ chàng đều cố gắng ngắm thật rõ:
- Tiểu Ly, là em sao?
- Ngươi ăn nói kiểu gì vậy, xưng hô kì cục? Ai là Tiểu Ly? Ngươi có tin ngươi sẽ mất mạng ngay không?
- Tại hạ xin lỗi, là tại hạ sai, xin nữ vương cứ trừng phạt, nhưng xin người đừng đuổi thần đi.
- Được, xem như lần này ngươi nợ ta, lần sau ta sẽ bắt ngươi trả. Ta cảm thấy ngươi rất thú vị, từ giờ hãy đi theo hầu hạ ta.
Thật không ngờ nàng lại thay đổi nhiều tới như vậy, hay nói đúng hơn, nàng vẫn mang hình dáng của nàng, nhưng tâm hồn lại là của một "Tuyết Nhan vô tình".
Chàng đã tự hứa với lòng, nhất định sẽ có thể thay đổi nàng, khiến nàng tự nguyện giao trái tim cho mình.