Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên kéo hai người trong căn nhà trở về thực tại, Cố Ngôn Thần đứng lên bước về phía cửa lớn, thoạt liếc qua chiếc đồng hồ màu đen nằm ở gian bếp, đã 8 giờ tối rồi.
Hai người đối mặt nhau không đến một giây sau thì cùng bước vào. Người vừa mới đến không làm Tịnh Thiên bất ngờ chút nào, lần Cố Ngôn Thần bị thương, hắn cũng đã đến một lần, trí nhớ cô còn tốt chán.
Nếu cô nhớ không lầm thì hắn là Phong Dụ Dương.
Tay xách nách mang cũng không ít đồ, hẳn là để chuẩn bị cho bữa tiệc rượu tối nay. Tịnh Thiên nhìn lướt qua một lượt rồi không nén được một cái nhíu mày. Hắn mang qua không ít đồ, xác định cô phải gông hết ngần ấy lên người rồi đây.
Phải rồi ha, dẫu gì cũng là bữa tiệc rượu xa hoa nhất nhì thành phố mà. Bữa "mật tiệc" tối nay tuy chẳng ồ ập lên báo đài nhưng ai không biết đến thì cũng chỉ có thể là mấy đứa trẻ con thôi. Loại tiệc này người ngoài nhìn vào cũng xem như là bữa tiệc của giới thượng lưu, còn chẳng phải nên để tâm một chút sao?
Phong Dụ Dương bước vào nhà bắt gặp ngay ánh mắt "nghiêm khắc" của Tịnh Thiên thì sau gáy lại cảm giác có chút lạnh, bất chợt rùng mình một cái. Hắn là không biết người phụ nữ này đang khó chịu với cái gì. Nhưng mà là..
Loại khí chất này mà cũng có thể toát ra từ phụ nữ sao?
Hắn đương nhiên không phải xem thường phái nữ, nhưng mà là khí chất được toát ra rất mạnh, thoáng chút rất bí hiểm.
"Đây là phụ kiện cho bữa tiệc hôm nay của cô Triệu. Nhà tạo mẫu đang trên đường tới, lễ phục cũng sẽ tới nhanh thôi."
Phong Dụ Dương hắn dẫu vậy cũng không phải kẻ yếu thế, ở bên cạnh Cố Ngôn Thần lâu như vậy, hắn đương nhiên tự tin không có loại sát khí nào ảnh hưởng được hắn nữa.
Hắn đặt xuống bàn cũng chẳng biết bao nhiêu là túi, hộp. Khuyên tai, vòng cổ, nhẫn, lắc tay nhìn qua đều rất dễ nhận biết được toàn những phiên bản giới hạn. Người phụ nữ điềm nhiên ngồi trên bộ sa lông tay vẫn đánh vào bàn phím laptop, lia ánh mắt qua nhìn những thứ trên bàn một cách không biểu cảm.
Cô cũng là tín đồ thời trang nên những thứ này chẳng lạ gì nữa rồi. Nhưng mà chuẩn bị kỹ lưỡng, chu đáo thế này, còn là những "món" độc nhất vô nhị, tuy không phải quá xa xỉ với cô, nhưng Cố Ngôn Thần chi một số tiền lớn như thế này là có ý gì?
Người họ Cố cũng chẳng chút bất ngờ khi trông thấy Tịnh Thiên không có chút phản ứng với những thứ "lấp lánh ánh tiền" kia. Đương nhiên rồi, tủ trang sức của cô còn hãng nổi tiếng nào chưa "điểm danh" chứ.
"Này, tôi với anh ai mới là kim chủ vậy?"
Tịnh Thiên bất chợt đóng màn hình lại, đặt sang một bên, vắt chéo chân, nhìn vào đáy mắt Cố Ngôn Thần không chút biểu cảm.
Câu nói này khiến cho người có tâm lý vững như Phong Dụ Dương cũng mém cắn nhầm lưỡi. Người phụ nữ này có biết mình đang nói cái quái gì không vậy?
Cố Ngôn Thần không biết nên trưng ra biểu cảm gì để hợp lòng cô, cũng nhanh chóng thôi hắn nhận ra được khuôn mặt vô tội vạ có thể cứu hắn khỏi một đao của thần chết.
Nhưng vẫn là không thể không khỏi bật cười.
"Em cảm thấy như nào mới đúng?"
"Đương nhiên tôi không bao nuôi được anh rồi. Nhưng mà để anh làm kim chủ cũng không đúng."
Tịnh Thiên thôi nhìn vào mắt hắn, cung mang những món trang sức lên tay ướm thử.
Cố Ngôn Thần có mấp máy toan nói gì đó, lại bị tiếng chuông cửa chặn lại. Hắn cũng không biết đây có được xem là may mắn không.
Phong Dụ Dương nhanh chóng tiến ra mở cửa. Tịnh Thiên lại liên tục nhíu mày. Nhà cô từ bao giờ lại giao thiệp rộng đến nỗi một khắc lại tiếp một vị khách thế này.
Bên ngoài chẳng chỉ có một người thôi đâu, đến năm sáu người nhốn nháo ở bên ngoài.
Tịnh Thiên nghe thấy tiếng ồn ào thì lắc đầu nguầy nguậy, còn chưa để sáu người kia kịp đặt chân đến thành cửa lớn cô đã đanh mặt.
"Một người."
Lời này của cô làm những người bên ngoài cảm thấy lúng túng, mắt nhìn nhau rồi đổ dồn hết về phía Phong Dụ Dương.
Người họ Phong thì làm sao mà hiểu được chuyện gì, cũng đành lia mắt về phía Cố Ngôn Thần. Người phụ nữ này là không thể nói được cho đủ câu hay sao?
Cố Ngôn Thần cũng đành một tay day trán tay kia xuề xuề.
"Người cần vào thì vào. Một thôi."
Hắn cũng bất lực thôi.
Những người đứng ngoài nghe thấy vậy cũng đành miễn cưỡng. Đương nhiên người bước vào là Syden, nhà tạo mẫu hàng đầu của CCD.
Người vừa bước vào mang theo một bộ lễ phục lấp lánh, khuôn mặt vẫn luôn nở một nụ cười vô cùng thân thiện mặc cho ánh mắt đã bắt gặp lấy tia hờ hững của người phụ nữ duy nhất bên trong.
Hẵn vẫn là vô cùng tò mò về thân thế của người phụ nữ này, cô là ai mà có thể khiến đại ma vương này quy hàng dưới móng vuốt của tình
yêu chứ. Điều này quả nhiên là kỳ tích mà.