Tần Như Lương lo lắng thương thế của Liễu Mi Vũ, vứt Thẩm Nhàn xuống ôm người rộng bước rời đi.
Từ khi nữ nhân này trở lại, phủ tướng quân chưa bao giờ được yên bình!
Không nghĩ tới vừa ra khỏi tiểu viện, trước mặt Tần Như Lương xuất hiện một người, lông mày nhíu chặt nhìn vào hắn, nói:
"Là ngươi, ngươi đến đây làm gì?"
Trước mắt không phải ai khác, chính xác là Liên Thanh Châu đã đưa Thẩm Nhàn trở về hai ngày trước.
Hôm nay hân đến nhà bái phỏng, đang được quản gia dẫn tới hậu viện. Theo quy củ, Liên Thanh Châu không thể tiến nội viện, lần này là quản gia phá lệ dẫn hắn tới.
Thứ nhất quản gia biết rõ, sáng sớm Tần Như Lương đã tới tìm Thẩm Nhàn gây phiền phức, nếu như có người động chân động tay sợ là sẽ không giữ được đứa bé. Thứ hai Liên Thanh Châu người này ra tay xa xỉ, vừa vào cửa liền đưa rất nhiều báu vật.
Vừa nghe nói Liên Thanh Châu là khách nhân của công chúa, quản gia liền vội vàng đưa tới.
Tần Như Lương tức giận đối quản gia nói:
"Tùy tiện dẫn người tới nội viện, là ai cho phép ngươi làm vậy?"
"Lão nô chỉ là.."
"Câm miệng, ta không muốn nghe, hiện tại liền đưa hắn ra ngoài ngay lập tức!"
Tần Như Lương vừa nói xong, Thẩm Nhàn xuất hiện ở cửa. Nàng nghiêng người dựa vào cửa chắp tay nói:
"Hắn là khách nhân của ta, ta muốn ở chỗ này gặp hắn."
Liên Thanh Châu nhã nhặn cười nói:
"Dường như tại hạ tới không đúng lúc, tướng quân mới sáng ra thật bận rộn a.. Ta xem tình hình của tiểu phu nhân rất không ổn, tướng quân không khẩn trương đi mời đại phu đến xem ư?"
Tần Như Lương hừ lạnh một tiếng, sải bước rời đi.
Thẩm Nhàn mời Liên Thanh Châu vào nội viện.
Nơi nhỏ bé này, mặc dù rất đơn giản và nghèo nàn nhưng được một sức sống hiếm có.
Liên Thanh Châu mỉm cười nhàn nhạt:
"Công chúa sống ở một nơi như vậy?"
Thẩm Nhàn từ chối cho ý kiến nói,
"Sao ngươi lại đến đây?"
"Công chúa đang mang thai, về lý tại hạ sao có thể không đến thăm. Vì vậy tại hạ đã chuẩn bị một số thức ăn và dược liệu dùng trong thai kỳ, khi nãy đã đặt ngoài tiền viện rồi. Lúc nữa vẫn thỉnh công chúa kiểm nhận."
Thẩm Nhàn gật đầu: "Cảm ơn ngươi Liên Thanh Châu, ngươi đúng là chu đáo."
Vừa bước vào liền thấy trong phòng chất đầy một đống bừa bộn còn chưa kịp thu dọn.
Liên Thanh Châu nói:
"Tần tướng quân tìm công chúa gây phiền phức?"
"Lúc nãy ngươi cũng thấy Liễu Mi Vũ rồi đấy, trông ả ta có phải nhìn còn thảm hơn ta không?"
Liên Thanh Châu quay lại và mỉm cười:
"Đúng là như vậy. Công chúa bây giờ sẽ không dễ để người khác bắt nạt nữa."
"Nói chuyện chính đi, trông Tần Như Lương có vẻ quen biết ngươi?"
Cái này vừa hỏi mới biết được thì ra nàng cùng Liên Thanh Châu và Tần Như Lương khi còn bé đã có một mối quan hệ nhất định.
Thời điểm này phụ thân của Thẩm Nhàn vẫn là hoàng đế Đại Sở, khi họ còn nhỏ, Thẩm Nhàn và Liên Thanh Châu cùng học chung một học đường, Liên Thanh Châu và Tần Như Lương lại là bạn bè.
Chỉ tiếc lớn lên về sau, ngươi đi cầu độc mộc của ngươi, ta đi dương quan đạo của ta.
Một người trở thành tướng quân, một người trở thành thương gia, một công chúa được sủng ái nhất lại luân lạc như hiện nay. Lý do nàng là công chúa nhưng vẫn vô năng như vậy chính xác bởi vì nàng là con gái của tiên đế.
Sự hiện hữu của nàng chính là để thể hiện đương kim thánh thượng chính là người nhân từ, nàng không cần có hài tử.
Thẩm Nhàn nói:
"Nếu đã như vậy, ngươi vì sao còn muốn đem tin tức lan truyền đi?"
Liên Thanh Châu nói:
"Thêm một người biết chính là thêm một đôi mắt nhìn vào, như vậy hoàng đế không thể giết đứa trẻ một cách công khai."
Thẩm Nhàn cười lạnh, thật là trước có sói sau có hổ. Tại sao việc mang thai thời
cổ đại lại rắc rối đến vậy?
Chỉ là ứng phó với Tần Như Lương cũng tàm tạm rồi, nhưng ứng phó với hoàng đế?
Liên Thanh Châu thành khẩn nói:
"Công chúa bất luận như thế nào, cũng phải bảo vệ đứa trẻ bằng mọi cách. Trong phủ tướng quân không thể dễ dàng tin người, những thứ dùng cho bản thân và hài tử đều phải thận trọng."
Sau khi Liên Thanh Châu rời đi, bên người cũng không có tỳ nữ hầu hạ, Thẩm Nhàn chỉ có thể tự mình thu dọn căn phòng.
Đường đường là công chúa, lại luân lạc tới mức chính mình phải dọn dẹp căn phòng. Hiển nhiên trong phủ tướng quân này không có một người xem chuyện của nàng là quan trọng. Nghe tin Liễu Mi Vũ uống nhầm thuốc và bị thương, tất cả bọn họ đều vây quanh Liễu Mi Vũ.
Nàng không thể không thở dài, trước kia quả thực đầu óc nàng không được tốt.
Thích Tần Như Lương đã là một sai lầm lớn, nhưng không nghĩ tới nàng còn có gan đơn thương độc mã mà gả vào.
Sau khi kết hôn, đau khổ khi trước không nói, lại còn bị ngược đãi khắp nơi.
Thẩm Nhàn hoạt động cổ tay một chút, tương đối hiếu kì về cơ thể mình rốt cuộc là như thế nào.
Chính cô còn không nghĩ đến hôm nay đối phó Liễu Mi Vũ lại dễ như trở bàn tay. Cơ thể này thoạt nhìn nhỏ bé yếu ớt nhưng thực tế nó rất mạnh mẽ. Nghĩ chắc trước kia thân thể này đã từng luyện qua công phu.
Bằng không thì lúc trước tại phủ tướng quân chịu nhiều đau khổ như vậy, hài tử không có khả năng bình an vô sự.
Thẩm Nhàn rất tò mò là ai đã dạy cho nàng những kỹ năng này?