Đại khái sáng sớm hôm qua anh đã phát giác khác thường trên cơ thể mình, kiên trì đi làm nửa ngày là vì.. phải đi từ chức. Cứ đột nhiên xin từ chức vì không khoẻ, anh giống như đã cùng cấp trên phát sinh một ít tranh cãi, nhưng cuối cùng vẫn bình an hoàn thành.
Hôm qua rời đi quá mức vội vàng, vội vàng đến mức anh lẻ loi một mình lao ra khỏi đống kiến trúc bao vây bởi xi măng cốt thép kia, đến nắm chặt hai tay tôi.
Tôi tin tưởng chính mình vô luận thế nào cũng không thể chân chính lý giải tâm tình hắn lúc này, cho nên tôi tự nói với chính mình: Mấy cái lời thánh mẫu thấu hiểu khách sáo linh tinh liền miễn đi. Anh hiện tại cần, có lẽ chính là -
"Muốn ăn điểm tâm không?"
- Cần chính là đối đãi giống như bình thường.
Hai mắt hắn đục ngầu nhìn tôi nâng cháo, lắc lắc đầu, kéo thân mình đi vào phòng khách.
Tôi cảm thấy vài tia thất lạc, sau đó liền nói với chính mình, có lẽ.. là vì thể chất hiện tại của anh không cần ăn cơm đâu!
Đối với bản thân nhập diễn quá nhanh cùng với năng lực thừa nhận cường đại cảm thấy tự hào, tôi một mình tự ăn cơm trưa, chào hỏi anh đang ở trong phòng khách xem ti vi một câu, sau đó ra ngoài.. vì anh dọn dẹp.
Anh còn rất nhiều đồ đạc ở tại văn phòng, tôi muốn đi dọn dẹp về, thuận tiện, nhận sắc mặt khó chịu của thủ trưởng anh. Tìm mất một buổi sáng, khuyên can mãi hơn nữa bồi n cái khuôn mặt dù tươi cười hay không, tôi rốt cuộc ôm hộp giấy - bên trong đầy đồ dùng làm việc của anh - đi trên đường. Tại nơi đô thị phồn hoa này, một người mất tích cũng không khiến người ta có cảm tưởng gì.
Mười phần khó khăn nhưng tôi cẩn thận suy xét vì sao anh lại biến thành như vậy?
Không có thi ban, thân thể cũng không cứng ngắc như tử thi trong sách, động tác của anh sáng nay vẫn linh hoạt giống như người bình thường. Duy nhất không giống, đại khái là không có hô hấp và nhịp tim, thân thể lạnh như băng, hai tròng mắt vô thần, thần kinh không còn cảm giác đau đớn.
Do dự mãi, tôi vẫn quyết định đi bệnh viện. Chỉ cần làm bộ như cần tư vấn là có thể.. đi?
Hậu quả chính là, tôi bị bác sỹ đuổi ra khỏi phòng.
Tôi hỏi bác sĩ: "Người không có hô hấp, không có nhịp tim.. là chết rồi sao?"
Bác sĩ đáp: "Theo học thuật, não tử vong mới được xưng là chân chính tử vong."
Tôi hỏi bác sĩ: "Lúc đó khoảng bao lâu?"
Bác sĩ đáp: "Vài giây đến vài chục phút, còn tùy theo tình trạng người đó."
Tôi hỏi bác sĩ: "Như vậy, nếu một người không có cảm giác đau đớn, là chuyện gì xảy ra?"
Bác sĩ đáp: "Chứng mất cảm giác sao? Nguyên nhân có nhiều mặt, tôi không thể chỉ dựa vào lời nói mà kết luận."
Tôi hỏi bác sĩ: "Còn, còn có.. miệng vết thương trên lòng bàn tay không có cách nào khép lại thì sao?"
Bác sĩ đáp: "..."
Tôi hỏi bác sĩ: "Nếu người ngoài có những bệnh trạng trên, bụng còn có chút phồng lên, là có chuyện gì xảy ra?"
Bác sĩ hỏi lại: ".. Cô đến cùng là tới làm gì?"
Tôi bị ném ra khỏi phòng, ôm hộp giấy ở trên đường đi lại. Mặc dù có khẩn cấp phải về nhà bồi tâm tình của anh, nhưng.. tôi rõ ràng mười phần, bản thân chỉ cần bước vào cửa nhà, hết thảy trọng tâm sẽ chuyển dời lên người anh lúc này. Như vậy, căn bản không rảnh để suy xét.. không rảnh để suy xét về sau này, về chuyện tương lai của chúng tôi.
Tôi nên làm như thế nào? Ít nhất, trước khi anh khôi phục bình thường, tôi hẳn là nên suy xét chuyện hành động nhiều hơn. - đương nhiên, điều kiện tiên quyết là anh có thể khôi phục.
Mua đồ ăn anh thích nhất bán ngoài khách sạn, tôi trễ giờ đẩy ra cửa nhà. Kêu to tên của anh, lại không có người đáp lại. Phòng khách trống rỗng, nhà ăn trống rỗng, phòng ngủ trống rống. Tôi nhíu mày, nghĩ rằng lấy tình huống này của anh hẳn sẽ không chọn chạy ra đường cái đi, lại càng không..
Mở tủ giày ra, đích xác, một đôi giày của anh cũng không thiếu. Như vậy.. đây là tính huống gì?
Đem cơm hộp để lên bàn, tôi chú ý tới TV phòng khách còn có chút ấm. Sau đó, nghe thấy động tĩnh rất nhỏ truyền đến từ phòng tắm.
Cái gì.. Nguyên lai là ở đó, làm hại tôi ra mồ hôi lạnh hết nửa người. Nhún nhún vai, ta uyển chuyển bước đi, đi qua, mở cửa phòng tắm.
-.
Tôi hối hận. Không, kể cả là gõ cửa, cũng không thay đổi nổi hiện trạng bên trong.
Khó có thể hình dung mùi tanh tưởi (tôi không xác định kết quả này là mùi vị hỗn tạp gì, khả năng có chút thối, nhưng càng nhiều hơn là mùi vị khiến người thường không thể chịu được) đập vào mặt, anh ngồi trong bồn tắm lớn.. trong bồn tắm lớn đầy chất lỏng màu đỏ sậm biến thành màu đen và nâu nhạt nổi lên.
Anh quay đầu nhìn phía tôi, trong đó một viên tròng mắt thế nhưng lại bị lòi ra ngoài.
"..."
Tôi trầm mặc trừng anh. Cố kìm nén xúc động muốn hét chói tai cùng hai chân như mềm nhũn ra.
Loại cảnh tượng trước mắt này, dĩ vãng chỉ có thể thấy trong phim
kinh dị, nhưng mà, hôm nay lúc này, vô cùng xác thực xuất hiện trong phòng tắm nhà tôi. Mà người đàn ông trước mặt này..
Là anh.
Có lẽ có thể nói, thầm nghĩ hơi chút liên tưởng đến là "Người này là anh", phản cảm khác thường liền trở thành hư không, hai chân không cách nào hành động cũng chỉ là dư vị ảo giác mà thôi.
- "Anh thật sự là.. rất xằng bậy!" Cho dù không cảm thấy đau đớn, cũng không thể tự đối xử với thân thể mình như thế. Uổng tôi lúc ở ngoài còn suy xét làm thế nào giúp anh bảo trì cùng khôi phục.
Tôi cho tới bây giờ đều không phát hỏa lớn như vậy, tối thiểu.. cho tới bây giờ đều không lớn tiếng với anh như vậy. Rống xong liền hô hấp cũng trở nên khó khăn, cũng không biết anh có thể nghe được rõ ràng hay không, tôi lập tức đi đến bên bồn tắm lớn, muốn kéo anh, lại làm ánh mắt dừng ở nơi nào đó, cả người cương cứng tại chỗ.
Bụng anh.. Không, nên hình dung thế nào đây? Hẳn là nội tạng của anh, dính ở trong bụng anh, vài đoạn ruột còn trôi nổi trong nước. Bộ phận ban đầu được gọi là bụng người, lúc này là một cái động lớn, nhìn xuống quả nhiên có thể thấy được rõ ràng mấy cây xương sườn, sau đó.. chính là mấy khối thịt sinh động giống như nội tạng động vật, có thể thông qua ngoại hình nhận ra là ruột, còn có mỡ màu vàng tôi từng cười nhạo anh béo. Ở trên cái động khẩu, tự hồ còn có thể nhìn thấy một góc phổi, không còn một chút sinh khí bên trong cơ thể người.
Thi thể người, chính là cảnh tượng này sao?
Tôi trong lúc nhất thời cái gì cũng không nói nên lời, hít sâu, điều chỉnh một chút tâm tình của bản thân, tiếp đó tìm được trọng điểm: "Anh có phải cảm thấy chơi tự ngược rất tốt không?"
Hai tay di chuyển gương mặt lạnh lẽo của anh, con mắt đục ngầu vô thần còn sót lại kia hẳn là đang nhìn tôi.
Anh hơi hơi há mồm, lại không phát ra một tiếng vang.
Cuối cùng không đành lòng, tôi nói chậm lại, hai tay trở nên nhẹ nhàng âu yếm: "Đã.. nói không nên lời rồi sao?"
Anh gật đầu, sau đó vươn hai tay dính máu, bỏ tay tôi ra, đầu ngòn tay linh hoạt viết trên lòng bàn tay của tôi.. bụng, trướng khí, bên trong.. nổ.
Nội tạng - nhất là dạ dày cùng đại tràng mà nói, bởi vì giàu các loại khuẩn cùng dinh dưỡng, thường thường là bộ phận dễ dàng biến hóa nhất sau khi con người chết. Mà đại lượng các loại nấm sinh sôi nảy nở tắc sẽ sinh ra khí thể, cuối cùng bởi vì túi da không chịu nổi mà nổ mất.
Tôi đột nhiên nhớ đến câu nói từng thấy ở nơi nào đó. Nguyên lai.. là như thế này sao? Anh.. đã chết rồi a. Ngồi trước mặt tôi.. là.. thi thể thật.
Kìm lòng không đậu, tôi hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh.
Không quan hệ, liền tính là thi thể thì sao? - tự tin không biết từ đâu tới, tôi nắm chặt tay anh, bặt cười.