Bạn được Thiên Phước mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1037​

Có những ngày mặc dù vội vã lắm nhưng vẫn kịp hạnh phúc, hạnh phúc vì những điều vô cùng nhỏ nhặt. Một sự dễ thương nào đó từ đôi mắt biết cười của cô bạn thân. Một không gian toàn nguyên liệu là nguyên liệu, dùng để làm bánh. Một tấm ảnh, phải dùng nhiều nghị lực mới có thể chụp được, nhưng chụp xong thì ai cũng ưng. Một chiếc clip nhỏ ghi lại toàn bộ những chuyện vui. Là những kỉ niệm khó phai.. Là cung đường quen thuộc nhưng hôm nay là bạn đèo tôi đi, giữa cái nắng chiều nhè nhẹ. Đoạn đường dốc tưởng chừng không lên nổi. Đoạn được gập ghềnh tưởng chừng không thể đi được. Xe cộ qua lại, từng dòng người tấp nập, tưởng chừng không bao giờ có thể đến được. Vậy mà chúng ta đã đến, trong buổi chiều hôm ấy hừng hực quyết tâm.

Tại sao lại phải cân đo đong đếm.. tại sao lại phải để tâm đến những điều nhỏ nhặt đó. Quan trọng là chúng ta đã được rất nhiều so với những điều chúng ta bỏ ra.

Tại sao lại là đại dương, vì nó bao la và rộng lớn, vì nó rộng lượng và giàu lòng vị. Tại sao lại chọn tên đại dương? Tại vì yêu thích cái sự ung dung ấy. Yêu thích bất kì một gợn sóng lăn tăn nào. Cũng như đời người dài rộng giữa lòng đại dương..

Vì sao lại ngủ muộn? Việc hôm nay vẫn chưa xong nhỉ. Cố gắng thêm một tí nữa nào. Rồi mọi chuyện cũng sẽ đâu vào đấy.

Cứ ngỡ mình luôn đúng, cho đến khi đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Một chuyện nào đó, có thể không là gì với bạn, nhưng chuyện đó là cả cuộc đời của người khác neo tựa vào. Chỉ cần mất đi điều gì đó tựa hồ quan trọng nhất với một người, họ sẽ sụp đổ. Đó cũng chính là đức tin mà từ đó đến giờ tôi theo đuổi, còn bạn thì không. Bạn không hiểu tôi không trách nhưng nếu bạn xem thường thì tôi sẳn sàng bảo vệ đức tin cũng chính mình.

Chưa một lần nào thật sự cảm thấy thời gian chảy trôi nhanh như lúc này. Chớp mắt đã là cuối ngày. Nó chứng tỏ một điều.. chúng ta đang sống rất hạnh phúc.

(.)

1) Một loại bánh tự tay làm?

(Nham thạch trong lòng núi lửa. Mới làm hôm nay: >>>>)

2) Một điều nhất định sẽ làm trước tháng 6

(Ôn thi học kì thật tốt)

3) Một hình tượng mà bạn theo đuổi?

(Người phụ nữ độc lập, hạnh phúc)

4) Lí do khiến bạn quyết định dừng lại không làm một điều gì đó?

(Sự lo lắng không ngừng, sự bất an lo âu của người thân cận nhất. Chỉ duy điều đó là thay đổi bất kì một điều gì trong cuộc sống của tôi)
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1038​

Thích những cơn mưa đến thế nào?

Những ngày trời trút cơn mưa cũng là những ngày mát mẻ và thoải mái nhất. Những cơn mưa đến tình cờ, không có bất kì dự báo thời tiết nào là chính xác hoàn toàn. Thích ngắm mưa, thích xem cái cách từng hạt từng hạt lăn tròn rơi tí tách trên mái vòm và trên mái tóc mây của cậu bé mặt trời. Cậu muốn bên mưa mãi mãi như cái cách loài cá không bao giờ xa rời biển cả. Cậu muốn tắm mình trong làn nước tươi mát đó, để tất cả những bận lòng lo âu đều tan biến đi cả. Cậu bé mặt trời thật kì lạ, hôm nay mưa đến, nhưng cậu đã không ở đây..

Có những ngày vốn là thật vội, nhưng lại không vội vì vẫn còn những điều đáng trân quý lắm, hiện hữu xung quanh ta. Tách trà và bản tình ca mùa hạ. Bên khung cửa sổ khép hờ có hai cô bé đang xoa đầu vì một bài toán khó..

Sự chia sẻ đến từ tấm lòng thành, sự chia sẻ ngọt ngào hơn bất kì một loại kẹo nào, sự chia sẻ, sẻ chia. Có thể chỉ là một chiếc bánh, một chiếc kẹo. Hay chỉ là chia sẻ cho nhau từng mẩu truyện cỏn con nhưng lại quý giá vô cùng.

Những ngày "tăng ca" đi học đi học thêm, rồi về nhà học bài. Đuối nhưng mà vui. Cảm thấy mình đang sống rất có ý nghĩa, nhất là với chính bản thân.

Ngày mai là điền hồ sơ thi đại học rồi. Trong lòng có chút gì đó gợn sóng lăn tăn.

Chúc cho mỗi một học sinh lớp 12 nào cũng sẽ có cho mình thật nhiều sức khoẻ, giữ tinh thần thoải mái, minh mẫn, tập trung vào ôn tập để thi thật tốt. Chúc cho chúng ta sẽ đạt được kết quả mà mình mong muốn. Vỗ về tất cả những giọt mồ hôi của chúng ta, ngày hôm nay!

(.)

1) Các nguyện vọng thi đại học?

(Xếp theo thứ tự ưu tiên, yêu thích nhứt thì xếp lên đầu nhe: 3)

2) Lên đại học nhất định sẽ làm?

(Sống đời sống sinh viên, ôm mì tôm, học theo nhóm, đi làm thêm, có thật nhiều thật nhiều bạn)

3) Đâu là nơi đẹp nhất trong lòng bạn?

(Hmm.. Bali)

4) Một ca khúc hay mở gần đây?

(I'm coming home)
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1039​

Thiệt sự, cái khoảnh khắc điền hồ sơ đại học nó kì diệu lắm mọi người ạ. Tay run run, như lần đặt bút này quyết định cả cuộc đời sau này vậy. Hôm nay đã ghi nguyện vọng xong rồi.

Có rất nhiều lí do để chọn báo chí. Và cũng có rất nhiều lí do để quyết tâm thi đỗ vào đại học Khoa học xã hội và nhân văn. Không ai có thể hiểu được, để khuyên, hay thay mình lựa chọn lại..

Có rất nhiều người nói là không được. Với họ là không. Không có cơ hội, không có việc làm, không thành công, không gì cả, và mất hết tất cả. Nhưng với bản thân, thi đỗ vào trường, đó chính là một thành công lớn rồi.

Vào đại học là mở đầu, không phải kết thúc. Chọn được thì phải theo được. Quyết được, thì nhất định phải làm cho bằng được.

Đặt niềm tin ở đâu? Ở chính bản thân mình. Mình làm được, mình có khả năng, và mình nhất định sẽ đỗ.

Cuộc đời này là của chính bạn. Làm theo đức tin của chính bạn. Tin tưởng vào bản thân bạn. Nhất định rồi mọi thứ sẽ suôn sẻ.

Chỉ được sống một lần duy nhất thôi vậy mà lại đem cuộc sống của mình giao phó nơi người khác. Có phải đang phí hoài, có phải vô tâm, thờ ơ, dửng dưng. Đời người ngắn ngủi. Đừng bao giờ thỏa hiệp.

Cái giá của sự thỏa hiệp là mất đi quyền quyết định. Lúc nhỏ làm theo ý gia đình. Khi lớn lên làm theo ý bạn bè. Kết hôn làm theo ý chồng mình. Khi có con lại bắt nó làm theo ý mình. Một vòng lẫn quẩn giữa bắt ép và bó buộc. Phải chăng chính là những đứa trẻ có chính kiến một chút, sẽ là những đứa có khả năng tự mình chống đỡ cả thế giới này. Xin bố mẹ, chỉ làm người định hướng, đừng thay con mình quyết định bất cứ thứ gì cả.

Làm sao để đủ dũng cảm sống theo ý muốn của bản thân? Đầu tiên là phải hiểu chính mình, sau luôn luôn lắng nghe và phân tích bất cứ một nguồn dữ liệu nào, xem xét nó kĩ càng, xem có phù hợp với bản thân không. Tự quyết định bất kì một chuyện gì dù là nhỏ nhất. Học cách đặt câu hỏi tại sao. "Tại sao mình phải học abcd?" Chẳng hạn.

Cuộc sống là của mình. Sẵn sàng trước bất kì những chọn lựa nào. Không sợ sệt, và tất cả đều là chọn lựa của bản thân, tự mình chịu trách nhiệm. Yên tâm, cho dù lựa chọn đó có mang lại những khó khăn, khó khăn này nhất định bản thân sẽ vượt qua được. Không có lựa chọn nào được định nghĩa là sai lầm cả. Chỉ là cái giá bản thân phải trả là quá đắt. Cuộc sống sẽ không ngừng đưa ra những lựa chọn, cầu mong cho tất cả chúng ta đều đủ tỉnh táo, tự tin để chọn lựa.

Sau này cho dù phải khó khăn như thế nào, chỉ xin bản thân tin tưởng rằng: Chăm chỉ một tí, kiên trì một tí nữa thôi, phía trước là hạnh phúc rồi.

(.)

1) Danh sách những đồ dùng bạn xem là không thể thiếu trong nhà?

(Giường ngủ.)

2) Ở kí túc xá, hay là nhà trọ?

3) Chép một bài thơ về sóng?

4) Một kỉ niệm thơ ấu khó phai?

(Tập kịch.)
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1040​

Hôm nay vui quá hihi, haha, keke.: 3333

Một chút ngọt ngào

Một chút ấm áp

Một chút hạnh phúc

Nhiều chút vui vẻ

Hôm nay là một ngày đặc biệt vui vẻ của mình.

Thật sự muốn nói về phim lâu lắm rồi. Hôm nay là đúng dịp để nói luôn nè. Chắc con dân đang quắn quéo sau tập 12 nhỉ. Tui cũng vậy nè: >>>. Bỏ qua những sự vi diệu do biên kịch bẻ lái, hai tập phim tuần này thiệt sự quá xuất sắc. Xúc động chết tui rồi. Thôi giờ tiếp tục xem bts đây. Mọi người cũng qua xem đi, hôm nay đến đây thôi :))

#TheKing #LeeMinHoo

(.) Câu hỏi duy nhất cho ngày hôm nay. Suy nghĩ thật kĩ..

1) Thật sự bạn chọn nguyện vọng 1 vì điều gì?

Ai đang trong giai đoạn viết hồ sơ.. hic. Tui hết sức chia sẻ với mọi người. Cố lên, chúng ta nhất định sẽ làm được mà! 5ting!
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1041​

Bảy ngày ôn tập chuẩn bị cho kì thi học kì 2.

Năm bước để trải qua kì thi một cách nhẹ nhàng. (Kinh nghiệm cá nhân)

B1: Lên kế hoạch học các môn và đặt ra mục tiêu.

B2: Chia nhỏ nội dung và dành thời gian học dần.

B3: Xem lại những sai sót trong các bài kiểm tra trong suốt quá trình học.

B4 :(khá quan trọng) : Đừng gia hạn. Hôm nay trong kế hoạch phải học những gì thì nhất định phải học. Đưa bản thân vào guồng quay ngay từ bây giờ để không cảm thấy "bội thực" kiến thức hay quá đuối.

B5: Lạc quan, tin tưởng vào bản thân, không ngừng động viên khích lệ bản thân: "Mình nhất định sẽ làm được mà!"

Cách để lên kế hoạch học tập hợp lí:

- Đầu tiên xác định bản thân cần gì.

- Thứ hai (khá quan trọng) : Xác định nội dung ôn tập, thời gian, địa điểm, cùng ai ôn tập.

- Để nắm nội dung cần một hình thức diễn đạt dễ hiểu (hoặc đến từ giáo viên, bạn bè, hoặc từ internet). Tổng hợp để có đầy đủ kiến thức.

- Lập kế hoạch kĩ càng cho từng ngày. (Môn học, thời gian học, nội dung học, đặt ra deadline "khắc nghiệt".

Cách đặt mục tiêu vừa sức, vừa học vừa tận hưởng và cảm thấy thoải mái:

- Nhìn tổng quan điểm số của bản thân. Có thể cộng lại chia đều lấy trung bình, và cộng thêm 2 điểm để đặt làm mục tiêu. Đặt mục tiêu là điểm số nhằm mục đích gây áp lực cho bản thân. Có áp lực ắt sẽ có học tập. Đặt mục tiêu nhưng không đặt nặng về kết quả điểm, mà đặt nặng về kiến thức và quá trình phấn đấu. Chỉ cần cố gắng hết mình, làm hết sức, vậy cũng đủ tự hào rồi.

Làm sao chia nhỏ nội dung:

- Học theo chủ đề.

- Bám sát kiến thức theo thứ tự bài trong sách giáo khoa.

- Tự viết ra kiến thức mà bản thân đã nắm (khá quan trọng)

- Trao đổi bài vở cùng bạn bè, cùng hỗ trợ nhau khi giải đề.

Làm sao đủ kiên trì để theo đuổi mục tiêu, và không trì trệ, gia hạn kế hoạch học tập?

Mục đích bạn ôn tập cho kì thi này là gì?

Bạn mong chờ gì từ bài kiểm tra? Điểm số? Đánh giá năng lực? Kiểm tra tổng hợp kiến thức?

Bạn được gì sau khi hoàn thành mục tiêu, "vượt bão" thành công?

Nếu không học bây giờ, hậu quả sẽ là gì?

Nếu phần hôm nay để lại ngày mai học thì nội dung bài học sẽ nhiều đến mức nào? Bạn có thể trả giá nổi cho việc này?

Lí do vì sao hôm nay bạn chọn nghỉ ngơi, thay vì ôn tập?

Cứ lần lượt trả lời các câu hỏi và đằng sau câu trả lời của bạn chính là lí do khiến bạn phải tiếp tục kiên trì.

Chưa bắt tay vào làm nhưng đã nghĩ đến việc không thể hoàn thành hay thất bại? Không sao cả, thất bại thì thất bại, chỉ cần bản thân đã cố gắng hết sức, lòng này không còn gì nuối tiếc nữa. Mục tiêu đặt ra là để phá vỡ, bạn có thể làm được hơn thế nữa mà. Tại sao lại phải chần chừ kia chứ. Thử một lần tin tưởng bản thân xem nào!

Trải qua năm bước ôn tập trước kì thi học kì, mình chỉ muốn tự nhắc nhở bản thân là: "Sự cố gắng không bao giờ là đủ cả. Kiên trì nổ lực không bao giờ là đủ cả. Đừng ngủ quên trên chiến thắng. Và, mạnh mẽ lên, chúng ta có thể làm được mà!"

Cố gắng rồi nhưng vẫn không thể hoàn thành mục tiêu?

Có thể là chưa hoàn toàn cố gắng hết sức. Dùng hết 100% sức lực mình có. Chính vì vậy lần sau hãy dùng 200%, 100% của lần này cộng 100% của lần đó, để chinh phục mục tiêu tiếp theo. Thất bại ở mục tiêu này chính là động lực thúc đẩy bản thân tiến về phía trước. Đừng vội nản lòng, vì biết đâu bài học thất bại ngày hôm nay chính là yếu tố quan trọng làm nên thành công ngày mai. Và cũng đừng quên động viên bản thân: "Cố gắng hơn lần sau nhé, đã vất vả rồi!"

Được cộng nhận?

Không cần thiết. Bản thân tự công nhận nổ lực của mình là được rồi. Có câu chuyện rất hay về ông lão đánh cá. Người khác nhìn vào chỉ thấy bộ xương cá. Mà chẳng thấy cả một quá trình vô cùng khó khăn khổ cực để có được con cá. Đừng hao tâm tổn sức khẩn cầu sự công nhận của người khác. Cũng đừng chạy theo thành công của bất cứ ai. Bạn sẽ chỉ mệt mỏi, mệt mỏi và không bao giờ hết việc mà thôi. Chỉ cần bản thân công nhận nổ lực, mồ hôi, nước mắt của mình là đủ. Không cần ai biết, không cần ai hiểu, cũng chẳng cần ai an ủi hay rũ lòng thương xót. Mạnh mẽ lên vì cuộc đời vốn khắc nghiệt, sẽ không ai đủ dũng cảm để công nhận nổ lực của bạn một cách thật lòng. Họ cũng có những nỗi sợ hãi của riêng họ, về vị trí của họ. Nên cũng đừng buồn hay oán trách. Điều chúng ta cần là làm tốt phần mình. Trời xanh tự khắc có an bài.

Có những nỗi buồn về sự chia xa như cắt, như cứa, như xé vụn vỡ trái tim. Đứng trước một sự rời đi, một lời tạm biệt nào trái tim cũng thắt lại, nghẹn ngào. Khoảng thời gian một năm là đủ dài để làm nên những kỉ niệm khó phai, làm nên những lưu luyến, và làm nên giọt nước mắt của sự tiếc nuối. Sợ hãi đến tuột độ, vì mình cũng đã từng trải qua cảm giác cô đơn đến thế, cũng đã từng mất rất nhiều thời gian để thích nghi với môi trường mới. Mình lo sợ cho bạn bởi lòng mình cũng đã từng rối bời như vậy. Thương bạn là mình đang thương chính mình của cách đây một năm. Nhưng thương bạn nhiều hơn vì bạn chỉ có hai tháng, nếu thật sự phải chuyển đi. Mình vẫn tin chắc rằng chúng ta sẽ vẫn bên nhau, và bạn sẽ vẫn ở lại. Và cho dù sau này có thế nào đi nữa, nhất định mình sẽ luôn ủng hộ bạn. Qua chuyện này, mình hiểu bạn quan trọng đến mức nào. Bạn cùng bàn, đừng lo lắng quá! Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi..

(.)

Ngày hôm nay viết về bạn cùng bàn của bạn..
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1042​

Vừa học vừa chơi sao cho hiệu quả nhất?

- Học xong thì chơi.

- Chia thời gian học, có khoảng nghỉ giữa giờ.

- Vui chơi lành mạnh, nghe nhạc.. (Đừng cày game: >)

Dành thời gian nghỉ ngơi vui chơi đầy đủ sẽ làm cho việc học trở nên hiệu quả hơn.

Kiểm tra kiến thức trước khi thi:

- Dò bài cùng bạn.

- Làm trắc nghiệm.

- Ghi những gì mình nhớ ra giấy.

- Đêm trước hôm thi nên ngủ sớm. Sáng hôm sau dậy sớm xem sơ lại nội dung đã viết ra giấy buổi tối.

Trong phòng thi:

- Tâm lí vững vàng.

- Hạn chế tối đa việc nhìn lên giám thị hoặc nhìn ra ngoài, dễ mất tập trung.

- Kiểm tra đề, mã đề, ghi mã đề, số báo danh vào bài làm.

- Làm bài một cách tự tin.

- Tránh trao đổi bài trong phòng thi hoặc xem phao nếu không muốn chết ngay: >>>

Sau thi nên dò đáp án?

Có. Dò đáp án đối với bài thi trắc nghiệm. Đọc lời giải cụ thể của môn ngữ văn. Dò ngay sau khi thi cũng được. Thật ra, làm bài xong đã biết bản thân làm được hay không rồi. Nên cố chờ, cố chịu không dò đáp án chỉ làm bản thân thêm căng thẳng cho môn sau mà thôi. Dò ra mà trên trung bình là an tâm rồi. (Kinh nghiệm cá nhân)

Sáng hôm thi ăn gì?

Ăn gì mà bình thường hay ăn. Tránh ăn bậy bạ, món lạ, gây đau bụng, buồn nôn, chóng mặt nhức đầu. Đi thi nên cẩn thận một tí. Nên dậy sớm ăn sáng ở nhà. Ăn no thì đầu óc mới sáng suốt, làm bài mới tốt được.

Đi thi một mình?

Tranh thủ đi sớm vào phòng thi sớm. Đừng đi trễ, sẽ rất lúng túng. Kiểm tra xe cẩn thận. Xăng đổ chưa, bánh xe bơm chưa, abcdef.. Nói chung là hết sức cẩn thận và nên đi sớm hoặc đúng giờ.

Sau khi thi xong mình phải làm gì đây? Làm gì đây?

:)) Mạnh dạn chơi một ngày thôi mọi người ạ. Chơi trọn vẹn một ngày, nghỉ ngơi trọn vẹn một ngày. Chuẩn bị tinh thần, hôm sau lại bắt đầu ôn thi đại học.

Hôm nay trống một tiết. Thời gian trôi nhanh lắm.. Chớp mắt hết cả một ngày đến trường, các tiết học cứ lần lượt chào tạm biệt ta..

(.)

Cuộc chia ly nào là đau lòng hơn cả?
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1043​

Đang học mà mệt quá thì phải làm sao để tiếp tục?

B1: Đứng dậy, rời khỏi bàn học.

B2: Vươn vai, đi dạo một vòng.

B3: Uống một cốc nước. Ăn vặt gì đó.

B4: Nhắm mắt, hít thở thật sâu. Lặp lại ba lần câu: "Mình nhất định sẽ làm được mà!"

Làm sao để học mà nhớ lâu.

- Tranh thủ mỗi ngày đều dặn dợt lại một tí. Không bỏ ngày nào. Kiên trì bền bỉ ắt sẽ thành công. Rồi bài học cũng sẽ ngấm dần ngấm dần như tiểu sử của idol hay ca khúc nhạc phim hot hit nào đó thôi. Yên tâm, lặp lại đủ số lần, tự nhiên sẽ nhớ và nhớ lâu. Chỉ cần là dành thời gian cho nó.

Ôn thi mà bệnh?

- Thương thiệt sự.. Cứ mỗi dạo thi thố đến cơ thể lại mệt mỏi lạ thường. Muốn bệnh hoặc bệnh tới nơi. Một phần do căng thẳng, một phần do chuyển mùa thời tiết thất thường. Không sao không sao, khi nào uống thuốc vào buồn ngủ thì đừng gắng sức quá, tranh thủ lúc nào tỉnh táo đọc những kiến thức khó trước. Bệnh thì bệnh mà học thì học nha.

- Giữ gìn sức khoẻ để "vượt bão" thành công mọi người nhé!

Nghỉ ngơi 10 phút giữa giờ làm gì?

- Bình thường là mình sẽ ăn.

- Hoặc nghe nhạc.

- Hoặc viết mấy dòng này chia sẻ với các bạn.

- Hoặc đọc vài trang sách.

- Hoặc viết nhật kí ngày hôm nay.

Tất tần tật những việc khiến bạn vui vẻ, bạn đều có thể làm trong 10 phút này. Nhưng nhớ kiềm chế: > Đừng chơi luôn nha mấy ba. Vẫn là câu nói cũ, có giải lao thì học tập mới hiệu quả được.

Bao nhiêu là đủ?

- Không bao giờ là đủ cả: >

Toai hiểu tâm lí các bạn khi ôn thi mà. Lao đầu lao cổ vào, và tui cũng vậy. Thôi cứ vậy đi, khi nào đuối quá thì nghỉ, ngủ. Tui là dạng người thức được buổi đêm để học, còn bạn nào khác tui, dậy sớm thì cứ vậy mà tiến hành ôn tập nha. Tui biết mấy bạn dậy sớm học sẽ hiệu quả hơn nè. Nhưng biết sao được, tui là cú đêm.

Trong giai đoạn ôn thi chơi gì?

- Dừng hẳn chơi game.

- Giải trí bằng việc tiếp tục xem vlog học tập, gia đình, giải trí, nấu nướng trên Youtube, khoảng 30 phút mỗi ngày.

- Xem tin tức. (Với tui tính là chơi, vừa chơi vừa có thêm thông tin, không căng thẳng tí nào)

- Mất thời gian vào việc cày phim. (Việc này không nằm ngoài dự tính của tui khi quyết định xem Quân vương bất diệt. Thôi tui đã bị u mê, và một tuần hai ngày thứ sáu thứ bảy, tui mất 2h mỗi lần cho việc xem tập mới và tìm hiểu phim. Vì sao tốn nhiều thời gian như vậy cho việc này? Đơn giản vì tui thích, và xem phim giúp cân bằng lại căng thẳng suốt một tuần của tui, và tui chấp nhận mất bốn tiếng một tuần này. Phải có gì đó để giúp giải tỏa căng thẳng tích tụ chứ)

Nói một chút về ăn khuya:

- Coi chừng tăng cân.

- Coi chừng đau bụng.

- Coi chừng khó ngủ.

Ahuhu nhưng toai vẫn ăn mọi người ạ. Và tui vẫn ngủ ngon nhé. Chỉ có điều bụng dạ hơi khó chịu tí. Nhưng biết sao được, tui cần ăn để nạp năng lượng học tiếp. Tin tui đi, vừa ăn vừa học nó mau dô lắm: >

Nói một chút về phim:

Sau Hậu duệ mặt trời thì đây là bộ phim mà toai cảm thấy hứng thú và muốn đeo đuổi nhất. Quân vương bất diệt. Tất cả nội dung phim, nhân vật, sự kiện, tình tiết, tất cả đều thu hút sự chú ý của tui. Đặc biệt là khi biên kịch khai thác chủ đề hai thế giới song song, điều mà tui luôn tin là có thật. Thôi, vậy thôi, quá thích rồi, nói gì nữa giờ. Mong các bạn nếu có thích quá cũng để qua thi rồi hẳn coi. Đừng như tui: >

Nói một chút về giấc ngủ:

Chắc mọi người cũng thắc mắc tui thức khuya vậy thì sáng đi học có buồn ngủ không. Chắc chắn là có nha, nhưng cũng tùy, có lúc tui tỉnh táo minh mẫn lắm. Tip của tui là mọi người nên cười nói vui vẻ sang sảng với bạn bè để có năng lượng tích cực học tập. Tránh gục xuống bàn (tui cũng có gục: >) sẽ mệt lắm. Giữ tư thế ngồi thẳng để có thể tiếp thu hết kiến thức thầy cô ôn cho mọi người nhé. Quyết tâm một tí là cơn buồn ngủ sẽ qua, là sẽ làm được thôi.

(.)

Viết một danh sách những việc cần làm vào ngày mai.
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1044​

Ngày hôm nay sắp sửa kết thúc. Ngày hôm nay là một ngày thật trọn vẹn.

Vui nhất là lúc đi họp nhóm. Vui nhất là khi được cùng bạn bè ăn bánh tráng. Và vui hơn khi cảm nhận được rất nhiều bình yên.

Có thể có một chút mệt mỏi hay phiền não hay lo lắng. Có thể là có một chút khó chịu hay bực tức cáu gắt. Tất cả đã khép lại, tất cả đã qua đi nhường chỗ cho những niềm vui.

Bỏ lỡ những điều bình dị ấm áp. Có thể là cơn mưa nhè nhẹ. Bóng mây bồng bềnh. Tâm hồn thơ thẩn..

Một buổi chiều như bao hôm nào khác. Một buổi tối bận rộn như bao hôm nào khác..

Hôm nay sẽ ngủ sớm hơn.

(.)

1) Một câu hỏi luôn muốn hỏi?

2) Một người luôn muốn gặp?

3) Một nơi luôn muốn đến?

4) Một người nhất định sẽ không bao giờ quên?

/.

Hôm nay ngủ sớm.
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1045​

Có những ngày chỉ muốn được ngủ thật ngon.

Rốt cuộc, 12 năm qua, lí do mình vẫn tiếp tục học, là gì?

Rốt cuộc, sáng đến trường, chiều học buổi hai, tối học thêm, về nhà lại tiếp tục học, lí do là gì?

Nếu xét về nguyên nhân, chỉ có một nguyên nhân thì phải. Nếu không học, thì làm gì bây giờ?

Vậy nên nhiều lúc cũng mệt mỏi lắm, nhiều lúc cũng chán chường lắm, nhưng mà không sao nhỉ? Mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi.

Có bao giờ chúng ta lo lắng trước mỗi bài kiểm tra không? Chắc là có. Áp lực điểm số, áp lực kiến thức, áp lực từ cha mẹ, áp lực từ bạn bè.. Càng lo lắng sợ hãi, càng khó thở, càng khó chịu, càng mệt mỏi.

Chạy theo người khác, thì không bao giờ được ngừng lại. Sẽ bỏ lỡ rất nhiều phong cảnh. Sẽ luôn bận rộn và mệt mỏi.

Là phải biết học cách buông bỏ. Tránh ôm đồm trăm công nghìn việc. Ai mà chẳng muốn trở nên hoàn hảo. Dù đó chỉ là vỏ bọc của sự hoàn hảo. Nhưng hoàn hảo để được gì?

Ngay lúc này đây, khi dùng 100% sức lực để đổ vào việc học, mới thấy thời gian quý giá biết bao nhiêu. Chớp mắt trời đã tối rồi, chớp mắt mọi sự đã xong. Không học bây giờ thì đến bao giờ?

Xóa Facebook, Instagram, twitter, YouTube?

Xóa rồi. Trong người bức rức lắm chứ. Mà thôi, nốt mấy tháng này đã. Cuộc đời người cũng phải có lúc cố gắng chứ.

Nói về Facebook. Dạo gần đây mất nhiều thời gian vào group để bàn phim. Quên ăn quên ngủ và không kiểm soát được bản thân mình luôn: >. Vậy thôi xin hẹn sau thi ta lại cày tiếp. Chứ cứ cái đà hóng phim như này là không thể học hành gì được. Tuy vậy, ngày mai vẫn xem phim nha. Chỉ là không vô group hóng phim nữa thôi. Xóa Facebook mà như trời sập đến nơi vậy á. Ôi anh tui, chị tui! :(( .

Có lẽ, những người có cho mình câu chuyện riêng sẽ thu hút tôi hơn cả. Câu chuyện về tuổi trẻ và những dấn thân. Câu chuyện dám đương đầu với khó khăn ngay từ lần đầu tiên. Bước trên con đường chông chênh mà bất cứ ai cũng sợ hãi. Cảm phục và yêu mến xiết bao sự nổ lực cố gắng đó. Nghệ thuật đúng là một loại hình kết nối trái tim. Chính vì một ánh mắt, một nụ cười, và câu chuyện dũng cảm đó, một người xa lạ đã bước vào trái tim tôi.

#KimGoEun

Vì sao vẫn tiếp tục dành thời gian cho Nhật kí Hạnh Phúc?

Vì ngày nào cũng sẽ ghi lại những điều nhỏ nhoi, bình dị nhất, những điều mà có lẽ, tôi, bạn, chúng ta vô tình bỏ lỡ.

Hôm nay là những tán phượng vĩ rực đỏ trên nền xanh màu xanh lá. Đã có ai bỏ quên, chưa kịp ngắm nhìn?

(.)

(Cùng nhau đếm ngược) Điều mà bạn muốn nói với bản thân trước lúc ra trường?

May mắn thật đã thi đỗ và được học hết cả ba năm ở nơi này. Đoạn đường sau này tự mình gánh vác. Phải biết kiên trì nhẫn nại. Đường đời dẫu chông gai, nhưng không phải mãi mãi. Ai đó đã từng nói ra đi phải nói chào tạm biệt. Để còn hẹn gặp lại. Hôm nay, xin chào tạm biệt, mái trường cấp ba. Cũng là chào tạm biệt cô bạn nhỏ 10.2, 11.2, 12.11. Và cảm thấy biết ơn rất nhiều..
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1046​

Tiết học cuối của bạn sao rồi?

Chắc là vừa vuột mất khỏi tay một thứ gì đó quan trọng lắm, mà tim thắt lại.

Nghe tiếng quạt vù vù, nghe tiếng ồn khe khẽ ở phía cuối lớp. Quay đi ngoảnh lại, thấy bản thân mình bỏ lỡ một vài thứ mất rồi.

Thứ nhất là cảm nhận của bản thân. Mình thấy gì? Mình cảm thấy như thế nào? Mình không hề hay biết. Mình đánh mất thứ gì, mình không hề hay biết? Và bây giờ khi mình nhìn lại.. thời gian đã trôi qua mất rồi. Ví như là một cuộc hẹn, dẫu có mặt nhưng bạn vẫn là bỏ lỡ?

Tiết học cuối cùng là học toán. Một tiết toán giản đơn, bình thường như bao tiết học khác. Nhưng hôm nay lại khác thường, lại trôi nhanh quá thể. Như cái cách mà con người hay níu kéo. Tôi cũng đã níu kéo. Bản thân biết giây phút này quan trọng cỡ nào. Trôi qua là không thể trở lại được. Nhưng cứ vậy vẫn lạnh lùng sải bước đi. Dẫu biết rồi cũng sẽ hối hận. Nhưng bộn bề, khó có thể bộc bạch rõ sự khổ tâm. Chính do còn nhiều mối bận tâm lo lắng khác, tất cả chi phối, và lấy đi cái cảm giác gọi là lần cuối cùng. Lần cuối cùng là học sinh 12, lần cuối cùng học toán, tại lúc đó, 41 con người, và thầy. Nhớ lại đã thấy hối hận rồi. Giá như chưa từng có sự chia xa. Giá như mãi mãi là có thật, bao nhiêu kỉ niệm liệu có còn mãi!

Không cảm nhận được lần cuối như thế nào vì chính mình đã vô vị hóa mọi thứ. Vì sao vậy? Vì bản thân không chịu nổi nếu phải đối diện trực tiếp. Bản thân rõ là sợ hãi nên không dám nhìn thẳng không dám nghĩ đến. Chỉ là trong lòng luôn dậy lên từng đợt sóng. Phải chăng lần cuối này có những điều mà mãi sau này, dù có làm gì cũng không thể có lại được.

"Năm tháng mà các em hiện giờ đang chán nản, là năm tháng anh chị mãi chẳng thể quay về." Giờ mới hiểu rõ câu nói này là nói cái gì. Rõ ràng là đánh mất mà không biết mình đã mất điều gì. Rõ ràng là đau thương nhưng trong nó lại là hạnh phúc. Rõ ràng là chia xa chẳng hẹn ngày gặp lại nhưng lại là một lời hẹn, cuộc hẹn thanh xuân, biết bao giờ?

Đứng ngay trong cảm xúc hỗn loạn của bản thân, thật sự sợ hãi. Trái tim không ngừng thôi thúc, với nhịp thở gấp gáp. Thời gian trôi nhanh chóng mặt. Vẫn là không muốn chia xa. Vẫn là đang trân trọng từng phút giây. Nhưng bất lực nhìn thời gian cứ vậy chảy trôi. Quả là khắc nghiệt, thời gian. Cảnh đẹp hôm nay là nỗi buồn của sự chia xa.. Ai cũng phải từng nếm trải.

(.)

Tiết học cuối của bạn như thế nào?
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1047​

Có một người nói với mình là "đừng lo."

Đối với mỗi người, trong một giai đoạn nào đó rất cần sự cố gắng nổ lực để bức phá. Với tôi là giai đoạn này. Khi mọi bồn bề lo lắng trở thành sức mạnh phi thường. Đã vài đêm rồi.

Và có lẽ cũng cần để bản thân được thư giản. Và có lẽ sẽ có lúc cơ thể báo động. Nhưng lúc này cần hơn sự cố gắng.

Một ngày hôm nay, làm nhiều điều, hoàn thành nhiều việc. Cả cơ thể bừng tỉnh vì chìm đắm trong cafe. Cổ họng khô ran, khó chịu..

Có một bài văn, học mãi không thuộc. Có một công thức, thay số vào giải mãi không ra. Có một sự lo lắng mang tên lần cuối cùng. Nhưng vẫn chưa là quan trọng nhất.

Có một người dặn tôi phải ngủ thật ngon. Muốn làm theo nhưng vẫn do dự. Nếu không học hết, trong lòng sẽ bất an. Và vẫn học.

Có một người nói mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Kì thực bản thân cũng có niềm tin như vậy.

Hôm nay đến đây thôi. Chúng ta cùng nhau cố gắng!

(.)

Học bài xong thì.. chép bài học vào nhật kí đi: >
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1048​

Trời mưa, buồn, bệnh, nhưng không não nề.

Có một người sẳn sàng dành hẳn một tiếng đồng hồ hơn cho bạn. Kiên trì hướng dẫn bạn mặc dù bạn không thể tương tác lại được vì đau họng. Người đó luôn xuất hiện khi bạn cần nhất, luôn chỉ dẫn cho bạn học. Đó không ai khác, chính là cô bạn thân nhất ngay bên cạnh bạn. Thương dữ lắm!

Hôm nay tự dưng đau họng, lạ. Chắc là cảm sắp đến nơi rồi.

Trải qua hai môn thi thấy nhẹ nhàng hơn được chút.

Hôm nay đến đây thôi..

Ngủ ngon!

(.)

Cảm nhận sau khi làm xong bài thi môn văn và môn lí?
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1049​

Mưa quá, mưa hoài luôn.

Mưa thế này mà đi ngủ sớm là tuyệt vời.

(Hôm qua ghi được chừng đó là ngủ quên. Ngủ thiếp đi khi chỉ mới 7 giờ. Mở mắt ra là đã sáng. Trải nghiệm cảm giác đi thi mà trong đầu mọi thứ đều mơ hồ: >)

Ngủ quên là do bệnh. Bệnh lúc thi?

Trước đó vài hôm đã ăn uống không khoa học. Uống cafe hai hôm liền. Thức khuya hai hôm liền để học văn. Thi xong môn văn là sụp đổ hoàn toàn luôn: >

Vào cái ngày hôm sau khi thấy người mệt mệt vẫn gắng gượng. Và kết quả là bệnh chồng thêm bệnh. Thấy ghê luôn á. Đi thi mà tưởng tượng nước mũi có khi chảy xuống tờ giấy điền. Khóc thiệt sự.

Vậy mà vẫn trót lọt được ba môn. Tưởng đâu tiêu tan công sức học hành rồi.

Đúc kết lại được sau lần thi này là phải chú ý sức khoẻ nữa. Nghỉ ngơi điều độ, ăn uống hợp lí. Đừng để cơ thể quá căng thẳng.

Chúc cho tất cả chúng ta vượt qua kì thi một cách tốt đẹp.

(.)

Một lần bệnh khiến bạn khổ tâm nhất?

(Cơ thể mệt mỏi, muốn làm gì cũng không làm nổi)
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1050​

Những bản nhạc quen thuộc vang lên, cứ vậy trong tiềm thức không ngừng rung động, là anh đó, có phải không? Ngày mưa, bóng cây xa khuất nơi phía sau con hẻm nhỏ, gió thì thầm chuyện đó đây, mây đuổi bắt nhau phía chân trời xa tít tắp, là anh đó, có phải không. Nhớ anh, em xin lỗi. Nổi nhớ cuộn trào trong trái tim hình bóng một người vốn đã trở thành dĩ vãng xa xôi lắm. Hôm nay cũng giống bao hôm trước, chỉ khác là em nhớ anh. Phải chăng ông trời vốn biết cách trêu đùa chúng ta. Cứ sắp đặt những sự trùng hợp đến đau lòng. Em biết có bỏ hết lòng này ra để đứng trước mặt anh, cuối cùng thì em vẫn không dám mở lời với anh. Thật sự không xứng để gặp anh, hay nói với anh bất kì điều gì bởi em đã từng quá tệ. Em chia tay anh bằng một tin nhắn, và cũng không nói cho anh biết anh đã sai điểm nào. Chắc anh cũng hiểu, người mắc sai lầm là em. Cả cuộc đời này có khi nào, em sẽ chẳng gặp được ai nữa, tốt như anh, phải không anh? Cái không khí ẩm ướt có khi lành lạnh, cái không gian vắng tanh tưởng chừng như vô tận, ca từ da diết như sâu xé, như cứa, như tướt đoạt bất kì một khoảnh khắc vui tươi nào. Ở đâu cũng là đau thương, ở đâu cũng làm tim quặn thắt. Khi em buồn, nghe cái gì cũng ra tên anh. Em biết ích kỉ quá khi chia tay rồi mà vẫn còn nhớ về anh, vẫn còn thương anh nhiều lắm. Nếu hôm nay anh cũng nhớ em, chắc là không đâu nhỉ, nhưng nếu anh nhớ em, xin hãy nói với em, vì em cũng rất nhớ anh. Xin lỗi, em nhớ anh rất nhiều.

(Một ngày mưa, và câu chuyện nhỏ cho những tâm hồn nào, đồng điệu.)

(.)

1) Một kỉ niệm.

2) Một bài hát gắn liền với kỉ niệm của bạn với ai đó.

3) Nơi này đang mưa rồi. Gửi lời hỏi thăm đến người thân của bạn, nhắn họ cẩn thận đi lại, giữ gìn sức khoẻ.
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1051​

Chưa biết chừng.. khoảng thời gian bây giờ khiến ta nhàm chán, chính là điều chúng ta sau này mãi mãi cũng không thể quay về.

Vì kỉ niệm là thứ vô hình, không thể cầm nắm. Chính vì vậy có cất giữ ở đâu, cũng phải đối mặt với việc chúng sẽ mờ dần, mờ dần.

Nhưng ngày mùa hạ chao nghiêng, có khi là những ngày mùa hạ cuối cùng của thời học sinh. Ngày hôm nay còn được cắp sách đến trường, vận bộ quần áo đó, đã từng chán ghét. Nhưng ngày mai kia thôi, có lẽ phải xa mất rồi.

Còn nhớ lúc chán ghét những giờ lên lớp. Chỉ mong nghỉ học. Đến hôm nay thật sự sợ rồi. Chính là sợ giây phút không còn có danh phận để vào trường, học nữa rồi.

Bài thi cuối cùng của năm lớp 12. Không ai bảo nhau. Tất cả đều nín lặng trong những phút cuối trước khi nộp bài. A! Thì ra đã hết rồi đấy ư.

Cái dãy hành lang thẳng tắp đó chưa bao giờ ta để ý nhiều. Đến hôm nay cũng như đang níu kéo một điều gì đó. Nó làm ta nuối tiếc, nó lại làm ta hoài niệm.

Còn nhớ lần đầu tiên bước vào trường là hôm thi chuyển cấp. Mùi giấy thi mới phảng phất khắp không gian. Lúc đó vẫn chưa tin được định mệnh đã sắp đặt ta và nơi này.

Ngày công bố danh sách trúng tuyển là tất cả niềm hân hoan. Kể từ đó, cô học sinh lớp 10 đã bước vào ngôi trường cấp ba mà cô hằng mong ước.

Ngày bước vào, đâu có nghĩ đến lúc chia xa đâu. Ngày bước vào cảm thấy lạ lẫm lắm. Ngày chia xa thì lại một gần kề rồi. Đến khi mọi thứ đều trở thành thân thuộc, thì cũng đã đến lúc phải nói lời chia tay.

Cấp ba, với bạn là gì? Có lẽ là điều quý giá nhất, điều ngọt ngào nhất, mà sau này dù có muốn cũng sẽ không bao giờ được đắm mình trong khoảng trời ấy một lần nào nữa.

Xin hãy trân trọng khoảng thời gian còn lại.. bên nhau!

(.)

Cấp ba với bạn là gì?
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1052​

Ai cũng sẽ có cho mình một nụ hồng thanh xuân.

Đó sẽ là người mà bạn từng thầm thương trộm nhớ theo từng bước họ đi. Bạn đã luôn tìm mọi cách để có được sự chú ý của họ. Để người đó quan tâm đến bạn. Nhưng họ mãi mãi không bao giờ nhìn đến bạn. Trong lúc bạn cuối đầu chạy đuổi theo họ. Bạn đã kịp cho họ cái quyền tàn nhẫn với bạn rồi. Bạn rõ hơn ai hết, bạn đặt hạnh phúc của mình nơi người ta. Thế là trái tim mong manh của bạn phải tan vỡ. Vốn, họ không hề lạnh lùng với bất cứ ai. Chỉ riêng bạn vì lúc nào cũng lấy lòng họ, nên họ cứ nghĩ, làm vậy thì bạn chả sao đâu. Bạn đã cho họ cái quyền tổn thương bạn, ngay giây phút bạn cuối đầu, chạy đuổi theo họ. Cuối đầu chạy đuổi theo là gì? Là bất cứ một yêu cầu nào, dù vô lí cỡ nào, đều sẽ được ta đáp ứng. Là bất cứ một nơi nào người ta từng đến, ta coi là thú vị nhất, và cũng muốn đến. Là bất cứ một thứ gì hay ho, một vật gì đẹp, một nơi nào vui vẻ, cũng là muốn chia sẻ với họ nhất. Và trong khoảnh khắc mong muốn nhất ấy, chỉ là ta mong muốn, và áp đặt. Đã bỏ lỡ biết bao cơ hội nói cho họ hiểu, trái tim ta đã rung động. Họ cứ ngỡ đây là vốn dĩ tình cảm tự nhiên.. Họ cứ nghĩ ai cũng sẽ được như vậy.. Mà.. Không hề nghĩ rằng tim ta đã tan vỡ ra, chỉ vì một ánh mắt ngó lơ. Vốn dĩ chạy đuổi theo là chỉ chạy ở phía sau lưng. Ở phía sau lưng thì làm sao mà biết được, bạn từng khóc, từng cười, từng hạnh phúc, từng thất vọng, và từng sụp đổ ra sao. Người ta sẽ không bao giờ hiểu, chỉ có bạn là cố dõi theo, cố quan tâm, và cố với một thứ gì đó rất xa tầm tay. Và cứ vậy làm tổn thương chính mình. Đồng thời cho cả người khác nữa.. tàn nhẫn với chính mình.

Ai cũng đã từng có cho mình một nụ hồng thanh xuân, dẫu gai góc tàn nhẫn nhưng vẫn mê đắm ngọt ngào.

(.)

1) Bảy chữ không?

(Không nhuộm tóc

Không hút thuốc

Không.)

2) Tám chữ có?

(Có thật nhiều bạn

Có thật nhiều sức khoẻ

Có thật nhiều niềm vui

Có thật nhiều niềm tin

Có thật nhiều động lực

* * *)

3) Danh sách các việc cần làm vào ngày chủ nhật.

* * *g9____
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1053​

(The King - Quân Vương Bất Diệt

Kim Go Eun - Jung Tae Eul

Lee Min Ho - Lee Gon

Đầu tiên, chắc phải cảm ơn rất nhiều anh nam chính. Anh chính là lí do khiến em nhất định phải xem phim này. Cảm ơn anh rất nhiều.

Bắt đầu theo đuổi một bộ phim, đắm mình trong từng cung bậc cảm xúc, có lẽ ấn tượng đầu tiên là tạo hình nhân vật. Những cái bỏ nhỏ rất riêng của biên kịch, đạo diễn, và stylist, đã tạo nên một anh vua rất tỏa sáng, và một cô cảnh sát tựa như một nụ hoa ngọt ngào. Thích cái cách mà đi từ phim này đến phim khác vẫn là khung cảnh lá mùa thu của đất nước Hàn Quốc. Thích cái cách mà nhân vật xuất hiện tình cờ nhưng cũng không thật sự tình cờ. Lại cho nhân vật của mình dấn thân vào những sự kiện rối ren giữa thời gian và không gian, để rồi sáng lên ở họ vẫn là niềm tin. Có một cô Tae Eul chẳng biết người mình thương sẽ phải đánh vật với vận mệnh như thế nào nhưng vẫn tin chắc rằng "anh sẽ quay về". Chính nhờ có sự tin tưởng này mà năm lần bảy lượt cô để anh đi. Điều mà cô hy vọng mong mỏi chính là một cuộc sống thường nhật. "Anh đừng đi giải cứu thế giới nữa" bởi nếu anh có làm sao thì "thế giới của em biết tính thế nào đây". Anh là cả thế giới của em mà! Có những cái thổn thức trong từng câu thoại, từng ánh mắt, cử chỉ của nhân vật. Người con gái rất mạnh mẽ và trong đôi mắt không hề có sự sợ hãi kia, nay lại thấy rất sợ, nếu một mai cánh cửa đóng lại. Cô chầm chậm giữ anh lại, chầm chậm nói với anh là cô rất sợ. Nhưng cuối cùng cô vẫn để anh đi. Vì cô biết vận mệnh là không thể thay đổi. Một câu chuyện tình yêu mà không cần các nhân vật phải nói mình đau, mình khổ ra sao. Chỉ cần câu "xin lỗi" bật ra thì ai cũng phải nín nghẹn. Có cái gì đó như mới vừa cứa vào tim. Có cái gì đó bất lực. Anh sinh ra lớn lên và trở thành hoàng đế. Bên dưới anh là nhân dân. Cô sinh ra và lớn lên trở thành cảnh sát, là phải "bắt tội phạm", giữ cho cuộc sống được bình yên. Cô và anh đặt tình cảm riêng xuống, cô và anh nén lại đau thương của chính mình, để đi bảo vệ cho tất cả mọi người. Cuộc sống này vốn không công bằng, nhưng đúng vậy họ "đã làm gì sai", mà thượng đế bắt họ phải đau đớn và dằn vặt như vậy. Sự chia xa lần này biết đến khi nào mới gặp lại? Có hy vọng nào mở ra cho chuyện tình của họ không? Không đơn giản anh yêu cô, và cô yêu anh như bao chuyện tình khác. Lần này là vận mệnh, liệu vận mệnh của họ có phải là "hạnh phúc bên nhau"?

Vẫn rất mong một cái kết hạnh phúc. Nguyên một bộ phim mà vừa xem vừa chan nước mắt. Nếu mà kết buồn hoặc kết mở nữa thì đau lòng chết mất. Nhưng cho dù cái kết như thế nào thì chuyện tình này vẫn rất đẹp, cao cả, và đáng ngưỡng mộ.

* * *

(.)

1) Dự định cho mùa hè năm nay?

Đi du lịch cùng nhóm bạn thân và đi du lịch kết hợp làm tình nguyện. Hai dự định lớn cho một mùa hè chưa biết có hay không: >>>
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1054​

Bí mật của thanh xuân là những lần bỏ lỡ. Lần đầu tiên là sự quan tâm của ai đó nhưng mình đã ngó lơ. Trong những ngày hè lồng lộng gió năm đó, giây phút mà ta lướt qua một người, những tưởng người đó sẽ mãi chờ ta. Nhưng không, trôi qua là mất hẳn. Nỗi buồn đầu đời ấy chính là khi đó vẫn còn yêu nhưng lại nói lời chia tay. Đến lúc này là trái tim không ngừng dằn vặt. Nửa muốn quên, nửa là da diết nhớ. Cảm ơn thật nhiều vì đã trở thành một phần thanh xuân của nhau.

Góp nhặt niềm vui trong từng cái nói cười. Từng câu chuyện nhỏ trên lớp, ở nhà, ngoài vườn cây. Nghe gió thì thầm hôm nay bạn nhỏ nào đó được tặng một món quà. Sau thời gian cố gắng cuối cùng bạn cũng gặt được thành quả to lớn. Vui nhất là nhìn thấy những người thân của mình vui vẻ. Quả thật, mọi chuyện buồn lo đều chóng qua đi. Ta lại bước vào hành trình mới, khó khăn hơn và cũng quan trọng hơn. Cảm thấy biết ơn vì được hướng dẫn, nắm tay, dắt đi trên con đường gập ghềnh này. Sau này sẽ sớm thôi, phải tự bước đi rồi. Bài tập về nhà cuối cùng "Hãy sống thật hạnh phúc!", không còn ai hướng dẫn và cũng không còn ai cùng đi. Đoạn đường này phải tự mình bước tiếp thôi.

Vốn biết chuyện gì tới thì sẽ tới, nhưng vẫn cứ là đau lòng. Không biết làm sao để có thể chầm chậm thôi, khoảng thời gian cuối cùng này. Có gì đó tiếc nuối lắm, có gì đó mất mát, có gì đó sợ hãi. Từng bao lần mong chóng được rời khỏi, đến hôm nay là sợ nếu một mai ngày đó sẽ đến. Sẽ không còn được có thêm cơ hội nào nữa để cùng những người bạn hôm nay, mái trường này, làm lại từ đầu. Cuộc sống luôn tiếp diễn và ta cũng buộc lòng phải bước tiếp, dẫu là có muốn hay là không.

Một năm học mà có quá nhiều kỉ niệm. Một năm học tưởng chừng như kéo dài mãi, nay lại sắp sửa kết thúc. Có gì đó vừa vụt mất. Có gì đó không thể níu giữ. Một năm học mà tất cả chúng ta đều học được bài học trưởng thành. Thật sự cảm ơn thầy cô!

(.)

1] Lần đầu tiên bước vào ngôi trường cấp ba?

Còn nhớ đó là hôm thi vào trường. Ngày ngồi trong phòng thi, giây phút hồi hộp chờ kết quả, ngày đến trường xem danh sách trúng tuyển, ngày nhập học đầu tiên, khai giảng đầu tiên.. Có ngờ đâu thoáng chốc tất cả sắp sửa trở thành những kỉ niệm đẹp.. những kỉ niệm khó phai!
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1055​

Bão trong lòng là có thiệt sự.

Sống có ước mơ hoài bảo và kiên trì theo đuổi nó đến cùng. Đừng dễ dàng chấp nhận từ bỏ trước những định kiến của người khác.

Điều quan trọng là ghi xong nguyện vọng, nộp rồi, lại muốn ghi thêm một nguyện vọng nữa: <

Còn nhớ lúc ghi nguyện vọng. Thấy 9 nguyện vọng là số đẹp rồi nên ngưng. Ai dè thi học kì hai xong lại muốn đăng kí thêm một ngành nữa: <

Xét học bạ thêm một số trường nữa. Rốt cuộc là mình thích cái gì nhất? Rốt cuộc là mình muốn gì?

Chỉ còn ít thời gian nữa là đến kì thi quan trọng. Mới đi học ôn có hai ngày mà tưởng tượng trong đầu dài như hai mươi ngày vậy: < Làm sao sống nổi qua cơn mê này. Tự dưng lại thấy mệt mỏi quá.

Vậy mà có lúc vẫn cố gắng ghê lắm. Học tưởng như không bao giờ còn được học nữa á. Thôi thì tranh thủ mấy lúc như vậy mình học nhiều một tí.

Trong lúc học thì ăn ăn ăn. Ăn riết mà áo dài mặc vô cấn cái bụng, nút áo thì cứ bị rơi ra. Chán thiệt chán. Mà không ăn thì buồn ngủ: <

Thức khuya học bài mà mặt lên mụn. Ho riết hổm rài mà không hết. Riết rồi nhìn mình y như bị bệnh lâu năm.

Mỗi sáng thức dậy mà tưởng như đang bước đi ở sứ sở thần tiên. Thiệt sự là tỉnh không nổi. Chắc phải điều chỉnh giờ giấc học tập lại.

Nhiều lúc được ngủ ha. Ngủ liền tù tì từ một giờ chiều cho đến sáu giờ sáng hôm sau luôn. Ụa bộ thiếu ngủ dữ ha.

Giờ đặt mục tiêu chiến lược vào đại học nè. Thi 25 điểm thôi, ráng lên. Thi được thì được không được thì được. Mốt vô được trường đại học rồi chắc là kì diệu lắm. Phải biến điều tưởng như không thể thành có thể. Là mình tự chọn con đường này nên phải tự chịu trách nhiệm đi. Than gì nữa. Tranh thủ thời gian đó mà ôn bài.

Để nói về thi thử tuần sau. Lẹ thiệt sự: < Vẫn chưa chuẩn bị tâm lí xong. Ngày mai sẽ cập nhật lịch ôn tập để vượt qua kì thi thử một cách ngon lành. Tối hôm nay ngủ ngon nốt một buổi nữa thôi. Mai là học xuyên đêm. Chơi không? :))

Không biết bản thân có làm nổi không nhưng trước mắt lại cực kì thích, cực kì đam mê, cực kì nhiệt huyết với ngành nghề này. Thôi trước mắt bản thân muốn thì hãy nổi lực hết sức. Đừng có lo, dễ thôi mà. Mình chọn đúng rồi, đừng có lo. Rồi mình sẽ làm tốt thôi.

Rồi tất cả chúng ta đều sẽ làm tốt thôi. Cố lên!

Tuy học hành căng thẳng vẫn nên cố gắng dành thời gian giải trí phù hợp nhe! Xem phim hoặc nghe nhạc gì đó. Đừng chỉ học thôi. Sẽ căng thẳng lắm!

(.)

2) Kế hoạch ôn tập thi đại học.

(Viết cụ thể nheeeee)
 
46 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hạnh Phúc 1056​

Ý thức về làn da. Bắt đầu thử sử dụng sữa rửa mặt.

Có những lúc bản thân cứ tưởng khuyên người khác như vậy là hay lắm. Nhưng thật sự, người nghe có cần lời khuyên đó hay không. Nhất là khuyên họ nên từ bỏ thứ gì đó. Có khi nào, lúc đó thứ họ cần chỉ là một lời động viên. "Bạn nhất định sẽ làm được mà. Bạn nhất định sẽ thành công thôi." Khuyên người khác từ bỏ, cũng chính là sai lầm quá lớn mà tôi đã từng mắc phải. Khi lắng nghe tâm sự của ai đó, đã chưa thật sự đặt mình vào vị trí của họ. Chỉ biết đưa ra những lời khuyên sáo rỗng. Những điều đó khiến tôi không ngừng hối hận, không ngừng ăn năn. Cứ tưởng là khuyên người khác làm như thế này như thế kia theo ý mình là tốt cho họ. Lại chưa từng thật sự hiểu cho lòng họ một lần nào cả. Cứ tưởng bở rằng, bản thân hơn người khác, nhưng thật ra kinh nghiệm của mình đã đủ để lường trước được tất cả trường hợp sẽ xảy ra đâu. Vốn không có năng lực lại không biết lắng nghe cộng thêm tài lanh, biết bao người đã vì mình mà chùn bước. Ngày hôm nay tự nhận thức và đối diện với sai lầm của bản thân. Học cách lắng nghe, thấu hiểu và sẻ chia.

Có những câu chuyện bạn chỉ muốn mãi mãi giấu kín nó. Cất nó tận sâu thẳm trong trái tim. Cứ tưởng đến một lúc nào đó sẽ quên được. Nhưng không, câu chuyện đó sẽ mãi ở đấy. Giày vò bản thân từng giây từng phút. Và bất cứ lúc nào cũng có thể bung ra và làm tổn thương ta. Chính việc cất giấu kĩ càng đó đã vô tình ban cho nó một vị trí vô cùng quan trọng. Như cây kim nhọn gói trong một chiếc bao mỏng, lúc nào cũng có thể đâm ra. Dẫu biết vậy, nhưng vẫn cố cất giữ, một thời gian dài cuối cùng cũng trở thành thói quen sống cùng với nỗi đau. Ngày hôm nay mang nó ra, dám đối mặt và kể cho người khác nghe về cái bí mật tưởng chừng động trời nhất của mình. Cảm thấy nhẹ lòng, cảm thấy thanh thản và cảm nhận được bình yên trong tâm hồn.

Có bao giờ chúng ta ước thời gian dừng lại chưa. Đó chính là ngay một khoảnh khắc tuyệt đẹp nào đó. Nơi phòng học, trên bục giảng, vang vọng tiếng cô thầy, phía cuối lớp học thủ thỉ tiếng nói cười, bên ngoài hành lang gió thổi từng cơn mát lạnh, phía dưới sân trường gốc phượng già lặng im nghe. Tất cả như xinh đẹp nhất, tất cả như tròn đầy nhất. Tất cả như ngưng đọng lại. Tất cả là thanh xuân. Đoạn đường mà sau này có muốn cũng không bao giờ trở lại được. Thổn thức đâu đây tiếng lòng của một cô học trò nhỏ, năm say sắp ra trường, sắp sửa phải xa bạn bè, thầy cô. Tất cả là lưu luyến. Tất cả là nghẹn ngào. Tất cả là nuối tiếc. Cảm ơn cô vì chính cô đã làm nên sự gắn bó này. Sự gắn bó mà từ trước đến nay em chưa bao giờ có được. Cảm ơn vì tất cả mọi điều đều quá tươi đẹp và rạng rỡ. Hy vọng vào ngày cuối cùng, cũng sẽ rạng rỡ, và tỏa sáng. Cảm ơn cô vì đã luôn là mặt trời nhỏ, một mặt trời chỉ soi rọi duy nhất con đường chúng em đi. Biết ơn năm tháng này vì có cô bên cạnh đưa lối dẫn đường. Cô chính là niềm tin mà suốt cuộc đời này em luôn tự hào vì đã đặt đúng chỗ. Chưa bao giờ thất vọng vì bất cứ một điều gì nơi cô. Cô là hình tượng rạng ngời nhất của một người lái đò thầm lặng mà kể cả sau này năm tháng có đổi dời ra sao.. em vẫn không bao giờ quên..

Cảm ơn giọng nói tiếng cười. Biết ơn tri thức cất cánh ước mơ. Chưa bao giờ cảm thấy mình may mắn như lúc này. Tất cả là vì có cô bên cạnh. Thương cô!

Và những ngày còn lại, rốt cuộc đếm như thế nào?

(.)

1) Danh sách những việc sẽ làm cho người thân.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Back