Official

The Very Important Personal
94 ❤︎ Bài viết: 119 Tìm chủ đề
360 0
Chủ đề Tâm sự tuổi 16 – Nhật ký 16, viết cho tuổi 16 của tôi được tạo ra để dành riêng cho những cảm xúc rất thật của một độ tuổi vừa chạm ngõ trưởng thành nhưng vẫn còn nguyên nét ngây ngô. Mười sáu là khoảng thời gian đầy mâu thuẫn: Vừa muốn lớn thật nhanh, vừa sợ phải rời xa những điều quen thuộc; vừa hồn nhiên cười đùa, lại có lúc buồn vu vơ chẳng rõ vì sao.

Nhật ký tuổi 16 là những trang viết về chuyện học hành áp lực, tình bạn lúc thân lúc giận, những rung động đầu đời còn vụng dại, và cả những lần cảm thấy mình chẳng được ai thấu hiểu. Có những ngày rất vui vì một lời khen nhỏ, nhưng cũng có những tối chỉ muốn im lặng, ôm gối và suy nghĩ về bản thân, về tương lai còn mờ mịt phía trước.

Chủ đề này là nơi bạn có thể viết cho chính mình của tuổi 16, không cần gồng lên mạnh mẽ, không cần tỏ ra ổn. Viết để giữ lại những cảm xúc trong trẻo nhất, để sau này khi lớn hơn nhìn lại, bạn sẽ mỉm cười vì mình đã từng chân thành và dũng cảm đến thế khi đối diện với những đổi thay đầu tiên của cuộc đời.

Nếu bạn đang ở tuổi 16, hãy coi đây là cuốn nhật ký mở để trải lòng. Còn nếu bạn đã đi qua tuổi 16, những dòng viết nơi đây sẽ đưa bạn trở về một thời rất đẹp – thời của những cảm xúc vụng về nhưng không bao giờ quên.

54981307399_49623cb6c7_o.png


Tuổi 16 của tôi là những ngày lòng chênh vênh giữa trẻ con và người lớn, nơi cảm xúc đến rất nhanh mà đi cũng rất vội. Tôi từng buồn vì những điều rất nhỏ, từng vui chỉ vì một ánh mắt quan tâm hay một câu nói vô tình. Tuổi 16 có áp lực học hành, có những lần tự hỏi mình là ai, mình muốn gì, và có cả những giấc mơ ngây ngô nhưng đầy hy vọng.

Đó là quãng thời gian tôi học cách mạnh mẽ, dù đôi lúc vẫn lén khóc một mình. Học cách chấp nhận tổn thương, học cách im lặng khi không biết nói cùng ai, và học cách tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn. Tuổi 16 không hoàn hảo, nhưng rất thật – thật buồn, thật vui và thật đáng nhớ.

Gửi tuổi 16 của tôi:

Cảm ơn vì đã dạy tôi lớn lên từ những điều giản dị nhất. Dù sau này có thế nào, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về tuổi 16 như một phần thanh xuân trong trẻo, vụng về nhưng chân thành.
 
Last edited by a moderator:
45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề

Viết cho con trai tuổi 16​


Tuổi 16, có lẽ tôi đã trưởng thành thật sự. Những ý tưởng ngốc nghếch không còn trong đầu nữa, những bộ quần áo cũng dần được nghiêm chỉnh lịch sự hơn, và.. Giọng nói, hành vi cũng dần được thay đổi. Nhưng càng ở tuổi 16, tôi lại càng nhận ra ánh mắt của mình thật nhỏ bé giữa đại dương mênh mông. Người ta thường nói càng lớn thì ta mới biết trân trọng những thứ xung quanh.

Tuổi 16, tôi bước vào ngưỡng cửa cuộc đời, biết được thế nào là đúng là sai, biết phân biệt được ai xấu ai tốt, cũng biết được thế nào là tuyệt vọng và cô đơn.

Tuổi 16, tôi nhận ra được tuổi thơ mình là những câu chuyện tẻ nhạt nhưng đầy vui vẻ, có những lần tắm mưa mà chẳng suy nghĩ đến việc có bị mẹ mắng hay không, có những lần bù đầu vào học chỉ để được điểm mười, và cũng có những lần không biết vì sao mình có thể chơi được với người đó, bạn đó.

Cũng càng vì thế, tôi mới biết mình có khi đã lớn thật, đã biết suy nghĩ nhiều hơn chín chắn hơn về những việc phải làm, những việc phải ghi nhớ, và có đôi khi, cũng sẽ tự ép buộc bản thân phải theo quy củ nề nếp thì mới có thể ngủ ngon yên giấc.

Nhưng cũng vì thế, tôi mới biết, tuổi 16 thật khó khăn.

Những ngày đến trường nằm dài lê thê, không còn hứng thú đối với các môn học, bạn bè cũng dần ít lại theo cấp số nhân, bởi lẽ để tìm đúng người gọi là tri kỉ hay thân thiết, chơi tốt với nhau không so đo tính toán. Những cuộc vui chơi cũng sẽ càng ít lại vì thời gian phải suy nghĩ nên làm gì cũng quá lâu, để rồi chỉ biết đến trường, về nhà, học bài rồi ăn ngủ nghỉ, thỉnh thoảng có qua facebook hay zalo lướt lướt rồi cũng chẳng biết làm thế để làm gì..

Tuổi 16, có lẽ tôi đã trưởng thành thật sự. Những ý tưởng ngốc nghếch không còn trong đầu nữa, những bộ quần áo cũng dần được nghiêm chỉnh lịch sự hơn, và.. Giọng nói, hành vi cũng dần được thay đổi

Nhưng càng ở tuổi 16, tôi lại càng nhận ra ánh mắt của mình thật nhỏ bé giữa đại dương mênh mông. Người ta thường nói càng lớn thì ta mới biết trân trọng những thứ xung quanh.

Tự nhiên, tôi cũng đôi khi đâm ra nhớ..

Có những ngày xưa, mẹ tôi cũng hay cười, đút tôi ăn, lo cho từng cái mặc cái chơi. Cũng nhiều lần chăm tôi ốm, cũng nhiều lần khóc vì tôi, vì những đồng tiền ít ỏi.

Có nhừng ngày, bạn bè tôi đã từng bảo sau này họp lớp thế này thế nọ, con A sẽ có chồng làm kinh doanh, thằng B sẽ làm chủ tịch công ty MNB, còn thằng C thì chỉ có nước chăn trâu..

Có nhừng ngày về quê trèo cây hái quả, rồi té suối, rồi ướt áo quần, lấm bùn, đùa vui cùng lũ trẻ hàng xóm mặc dù khác tuổi vẫn gọi thằng này, con kia bình thường..

Còn có những ngày, rủ nhau hò hét đi dã ngoại, hẹn cho đã rồi chẳng có ma nào tới..

Nhưng ở bước ngoặt cuộc đời, tôi mới biết những thứ đó thật đáng giá biết bao nhiêu, mặc dù đã không còn như trươc, mặc dù người ta có thay lòng đổi dạ, có biến mất đi thì kí ức trong tôi vẫn còn đó

Tuổi 16, tuổi ta trưởng thành, tuổi ta thay đổi, tuổi ta biết quý trọng cuộc sống này.
 
Last edited by a moderator:
18 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Vài lời gửi đến chúng ta của sau này - những cô gái nhỏ đã trưởng thành..

Viết vào năm chúng ta 16 tuổi - cái tuổi đẹp nhất của đời người. Để sau này, nếu lỡ xa nhau, ta vẫn biết rằng thanh xuân năm ấy ta đã cùng nhau bầu bạn. Biết những buồn vui trong quá khứ không phải mình ta gánh chịu, biết rằng ở nơi nào đó chúng ta vẫn hướng về nhau, nhớ về những kỷ niệm đẹp đẽ ngày nào..

Vẫn còn nhớ chúng ta của những ngày đầu tiên gặp mặt chứ? Những ngày tháng chập chững bước vào cánh cửa cấp hai mà ai ai cũng thấy xa lạ. Chúng ta đã gặp mặt nhau như vật đấy, lướt qua nhau, cũng chẳng quen biết hay chuyện trò. Cứ thế thời gian trôi nhanh thật, sau hai năm chẳng biết cơ duyên nào chúng ta lại ngồi xuống cùng nhau, vui đùa với nhau, rồi lại thân thiết. Còn nhớ, sinh nhật năm tớ 14 tuổi là ngày chúng ta lần đầu tiên đi chơi cùng nhau, và sau này là ngày kỉ niệm tình bạn..

Giờ nhìn lại mới chợt nhận ra, thì ra chúng ta đã cùng nhau đi qua một chặng đường dài như thế, không hối hận, không bỏ lỡ, có vui, có buồn, có những nốt trầm lặng, nhưng thật may rằng chúng ta lại chưa từng buông tay! Từ những ngày cấp 2, những kì thi cuối khì, đến cuối cấp, rồi lên cấp 3 chúng ta tách trường, không thể học cùng nhau, ít gặp mặt, cũng bớt đi những cuộc nói chuyện phiếm trong giờ giải lao, không còn cùng nhau đứng dưới một sân trường.. Người ta nói "xa mặt thường cách lòng", may mắn thay chúng ta lại vẫn có thể giữ sự đồng điệu trong tâm hồn, vẫn có thể sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau, động viên nhau cùng bước tiếp, trở thành niềm động lực lớn lao tiếp thêm cho nhau 'sức mạnh'!

Thích thật, cái cảm giác cứ ngồi xuống là có thể nói đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, dẫu toàn chuyện không đâu nhưng vẫn có người ngồi lắng nghe chăm chú. Có rất nhiều điều không thể nói với người khác, với gia đình, đều có thể tâm sự với nhau, không kiên kị, cũng không có bí mật, bởi chúng ta tin tưởng lẫn nhau, biết rằng họ sẽ không làm ta tổn thương. Mỗi đứa một tính cách, một tư tưởng, một ước mơ riêng, gom góp lại vừa đủ bốn giấc mơ lớn, rồi cùng hẹn ước nhau hoàn thành!

Mộng ước năm 16 tuổi của chúng ta, không gì xa vời, chỉ muốn rằng ước mơ sẽ có thể thực hiện, gian nan có thể cùng nhau vượt qua, cũng nhau tiến về phía trước. Ước có thể cùng nhau sống cùng nhau dưới một mái nhà, cùng nhau vui đùa, cùng nhau trưởng thành, rồi già đi. Bốn năm đại học trải qua cùng nhau, công việc sau này có bận thế nào cũng phải cùng nhau đón sinh nhật! Cùng nhau đi du lịch, cùng nhau mua sắm, cùng nhau đi đến những đất nước xa xôi, cùng nhau chờ đợi tình yêu 'đích thực' đến gõ cửa. Ước rằng lễ cưới sẽ có ba phụ dâu thật xinh đẹp. Cảm giác sẽ thế nào nhỉ, khi một đứa trẻ được 3 cô mẹ nuôi cưng chiều? Chắc sẽ vui lắm!

Những năm tháng thanh xuân ngắn ngủi ấy, vì có các cậu đến tô điểm nên càng trở nên rực rỡ. Ví chúng ta như những ngôi sao, mỗi đứa một vẻ, dưới bầu trời đêm kiêu sa và tỏa sáng. Dù xa cách đến đâu nhưng vẫn soi sáng màn đêm dưới cùng một gầm trời, hướng về nhau, vẫn mong muốn nhau được hạnh phúc, như vậy chẳng phải đủ rồi sao?

Thật ra trên đời này, vốn dĩ không có chuyện gì có thể lường trước được. Biết đâu sau này, chúng ta sẽ vĩnh viễn quên đi nhau, quên đi những kỉ niệm từng có mà xa nhau thì sao? Không ai có thể biết trước được! Chỉ hi vọng, mỗi một ngày còn ở bên nhau ta đều dùng sự chân thành mà đối đãi, chỉ mong rằng sau này nếu có xa rời thì chúng ta cũng nhớ đến nhau như những hồi ước đẹp đẽ nhất!

Những con chữ được viết lên, là những lời chân thành nhất gửi đến chúng ta.. của sau này! Mong rằng những ngày tháng sau này, khi nhìn lại những dòng này, chúng ta có thể ngồi cùng nhau mà hoài niệm, chứ không phải mỗi đứa một phương để nhớ về những hồi ức đã qua.. nhớ đến nhau qua hai chữ 'đã từng'!

Các cậu mãi là món quà đặc biệt nhất mà thượng đế ban tặng cho tớ! Tớ của hôm nay, vì có các cậu mà trưởng thành hơn! Cảm ơn các cậu! Hy vọng tình bạn của chúng ta sẽ mãi mãi như bây giờ!


"Đôi khi tình bạn khiến tôi trân trọng hơn tình yêu, không phải vì tôi không dám mạo hiểm, mà vì tôi không cảm nhận được thứ gọi là chân thành và tin tưởng trong tình yêu!"

"Mong rằng tình bạn của chúng ta mãi như loài Xương rồng, luôn kiên cường trước bão giông!"

Hạ Yến

01.06.2020
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back