Chiều hè năm 2010, tôi cùng bé Hiền lang thang tạt ghé chợ Quán Toan ăn bánh đúc với bánh giò. Bé Hiền luôn miệng khen bánh đúc chấm mắm tôm cái quán của bà cụ góc chợ ngon hết sẩy. Hai chị em ăn veo cái hết hai đĩa bánh đúc kèm hai chiếc bánh giò. Điện thoại tôi đổ chuông. Tôi liếc mắt nhìn qua màn hình thấy số điện thoại con bạn hiện lên mà bất giác cười. Bé Hiền trêu: "Anh giai nào gọi mà chị cười tươi thế?"
Tôi đáp: "Anh bộ đội ngoài đảo xa gọi cho chị."
Hiền bĩu môi: "Thôi đi bà! Cho tôi xin. Sao chị không nghe máy đi?"
Tôi nhấn nút tắt cuộc gọi rồi soạn nhanh tin nhắn gửi đi: "Con điênn, gọi gì mà lắm thế? Chị mày đang ăn bánh đúc ở góc chợ Quán Toan đây."
- Tít tít
Rất nhanh tin nhắn gửi lại: "Điên con bà mày, con dở ạ! Tao có chuyện vui muốn báo mày biết. Mày chạy ra cửa hàng đi, tao chờ."
Vâng, tin nhắn của bạn tôi đó. Nó toàn ăn nói kiểu chợ búa với tôi. Mà cũng đúng bởi lẽ nó là con buôn.
Tôi nhanh chóng đứng dậy trả tiền bánh, tiện thể mua thêm cho con bạn chiếc bánh giò. Con này người nó gầy gầy nhưng nó ăn khỏe như trâu. Tôi phải mua thêm cho nó 4 cây giò để nó ăn kèm không nó lại chửi tôi kẹt sỉ. Bé Hiền nhìn tôi bĩu môi: "Chị mua lắm giò thế bạn chị ăn được hết không? Nhìn giò thôi đã thấy ngán."
"Nó con trâu nên em yên tâm, chổ này chị sợ thiếu ấy. Mà em về trước đi, chị tạt quâ chổ nó chú, tiện thể lấy cái áo hôm dặn nó mua giúp. Mua đút lót nó cái bánh giò tí nữa nó để giá rẻ cho chứ con này nó có tiếng chém khách.
Tôi chia tay Hiền tại quán bánh giò rồi quay ngược xe chạy lại quán của bạn. Vừa tới nơi nó ngóng ra tận cửa nói như quát:" Tiên sư mày, ở ngay quán bánh giò mà mày bò à, sao giờ mới tới?
Tôi chìa chiếc bánh ra trước mặt nó rồi đáp: "Thì tao phải mua bánh cho con trâu như mày ăn đây. Trâu bò cũng là động vật ăn cỏ có bốn chân và mọc sừng trên đầu như nhau cả thôi.
Nó cười tít mắt giật lấy cái bánh treo lên chiếc đinh trên góc tường. Tôi trợn tròn mắt lên vì ngach nhiên:" ái chà chà! Con bạn nay chê. Lợn mà chê cám có khi sắp được lên thớt mày nhỉ? Hay sắp xuất chuồng rồi?
Nó bĩu môi: "Tiên sư mày, không nghĩ ra cái nào tốt đẹp hơn sao? Sao mày không hỏi tao có chuyện gì vui tới quên cả ăn đi?
Tôi lững thững ngắm mấy cái áo váy mà nó mới nhập về gật đầu:" Đẹp thật đấy! Từ lúc vào đây đến giờ mắt tao chỉ thấy quần áo đẹp chứ có thấy cái gì khác đâu?
Nó chạy vào trong nhà cầm một cái túi xách ra chìa trước mặt tôi một tờ giấy: "Xem đi".
"Giấy chứng nhận kết hôn? Mày làm cái quái gì vậy Hòa?
Nó giật vội cái giấy chứng nhận lại rồi vuốt ve và cất vào túi:" Thì mày thấy rồi đó, tao chính thức có chồng kể từ hôm nay ".
Tôi nghe nó nói mà miệng cứng đơ khoing thốt ra được lời nào. Nó thấy tôi ngây người làm ra vẻ mặt giận dỗi:" Tin vui mà mày biểu cảm như mấ sổ gạo thế kia hử? Biết thế bố mày không nói cho mày biết luôn. Nói xong nhìn cái mặt bực cả mình ".
" Chuyện này.. chuyện này là thật hay đùa "
" Mày thấy mặt tao đang viết chữ nói đùa hả? Con dấu của ủy ban mày làm giả được à?
"Nhưng.. nhà mày với nhà anh Hiệu.."
"Thì sao? Tụi tao yêu nhau lấy nhau liên quan gì đến ông bà già?"
"Không! Ý tao là chuyện này người lớn biết chưa hay tụi mày tự ý đi đăng ký kết hôn ấy?"
"Chuyện cũng xong rồi mày nghĩ làm gì, tội vạ đâu tao chịu".
"Ý mày nói là mày tự đi lấy hộ khẩu rồi đăng kí kết hôn? Thế ông Hiệu cũng vậy à? Sao ông ấy lại đồng ý với mày được chứ?
" Ông ấy yêu tao thì kết hôn với tao là chuyện bình thừơng mà. Sao mày phải xoắn?
Tôi thở dài: "Chuyện đã rồi nhưng không phải mày không biết gia cảnh của anh Hiệu. Mày có đủ can đảm vượt qua tất cả hay không?"
"Yên tâm! Can đảm chị đây có thừa. Hơn nữa ông Hiệu sắp đi Nga rồi. Tao phải kết hôn trước chứ không ông ấy đi sang đó lại bị con mắt xanh mũi lõ nó dắt mất thì khổ."
Tai tôi nổ đánh đoàng khi nghe bạn nhắc tới chuyện anh Hiệu sắp đi Nga: "Maỳ không đùa tao chứ? Sao lại đi Nga? Mày điên rồi, sao mày lại quyết định vội vàng như thế?"
"Ơ cái con này. Tao quý mày lắm mới báo ch mày nghe tin mừng. Mày chả chúc tao câu nào tử tế mà toàn châm lửa đốt đít tao. Không thích nghe thì cút."
Nó đuổi tôi như đuổi ôn dịch. Tôi chẹp miệng: "Mày bình tĩnh đi. Tao chỉ đang bị cái tin động trời của mày làm cho hoang mang thôi. Cái bánh đúc với bánh giò nãy ăn xong giờ nó đang chạy lên cổ đây này."
Nó giật luôn chiếc bánh giò tôi mới mua ấn vào tay tôi mà giận dỗi: "Cút, cút ngay cho bà. Bà không có đứa bạn như mày."
Đúng lúc ấy anh Hiệu tới quán. Thấy tôi anh cười toét miệng: "Hà qua chơi hả em? Vợ anh lại bắt nạt em rồi hả? Em biết tính Hòa nhà anh rồi, kệ đi. Em vào quán chờ chút. Vợ chồng anh mời em đi ăn tiệc mừng tụi anh nên vợ chồng."
Hòa thấy Hiệu đến thái độ đang từ con chợ búa chuyển về cô vợ hiền trong nháy mắt: "Chồng mệt không? Em lấy nước mát cho chồng nhé."
Anh Hiệu đưa tay bẹo má nó và đáp: "Em mời bạn vào nhà đi, ai lại đuổi người ta thế chứ? Cả chiều nay em cứ lải nhải phải mời bằng được Hà đi ăn tiệc mừng em lấy được chồng còn gì?
Nó đủng đỉnh bước ra phía tôi hất hàm:" Bỏ qua đi, tính tao trước giờ vậy rôi. Bạn bè tao không bảo ai, có mỗi mình mày thôi đấy mày xem làm thế nào thì làm. "
Thực ra tính nó thế nào làm sao tôi không biết. Nó quý và tin tưởng tôi lắm mới cho tôi biết chuyện hệ trọng của đời nó. Tôi được đưa đi ăn tiệc nó lấy chồng mà nghèn nghẹn.
Tôi thấy thương nó nhiều hơn
Hoàn cảnh của nó khác với người ta, bố mẹ nó với bố mẹ chồng là oan gia không đội trời chung. Ông trời lại trêu ngươi sắp xếp cho nó với chồng nó gặp nhau rồi yêu nhau.
Tôi cũng không phải bây giờ mới biết chuyện nó với anh Hiệu. Tuy nhiên tôi cứ nghĩ hai người họ tự biết khó mà lui. Đáng tiếc họ vượt qua rào cản quyết tâm đến với nhau.
Nhìn anh Hiệu chăm sóc cho nó từng ly từng tí tôi cũng thấy mừng cho nó. Người ta vẫn nói:" phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng. "Tôi không biết thời gian có thay đổi tấm chân tình này hay không nhưng trước mắt tôi có thể thấy rõ trong mắt họ chỉ có chứa đựng đối phương mà thôi.
Nó không học cùng lớp với tôi nhưng trước đây chúng tôi thường có thời kì ôn thi học sinh giỏi cùng nhau. Ngày ấy nó tếu táo và ăn nói lố lăng nhất trong những người bạn mà tôi biết. Nó thời đi học thích một bạn học cùng trường. Bạn đó là con trai của thầy hiệu trưởng và học giỏi. Chuyện tình cảm đơn phương của nó bị bạn kia phát và mang đi rêu rao khắp cả trường. Đúng lúc ấy anh Hiệu Soái Ca của nó xuất hiện. Anh dằn mặt lũ bạn kia và che chở cho nó. Nó từ bị tổn thương vì mối tình đầu lại tìm được người đàn ông đáng để nó gửi gắm tình yêu. Theo thời gian tình cảm ấy lớn dần lên. Anh Hiệu ấy vậy mà cũng thương nó.
Anh hơn nó 3 tuổi. Nhà anh có xưởng mộc rất lớn. Anh chính xác là con trai một của gia đình giàu có trong vùng. Mẹ anh là giáo viên lại kinh doanh thêm xe du lịch. Gia đình nó thì ngược lại, bố mẹ nó chỉ làm công nhân bình thường. Nhà nó chỉ mỗi mình nó là con gái nên bố mẹ rất yêu thương và chiều chuộng nó.
Tôi không biết ân óan của hai nhà có từ thời chỉ biết mỗi lần họ gặp nhau phải lén lút. Có lần nó kể cho tôi nó nghe lén bố mẹ nó nói chuyện, bố mẹ nó chửi bới và đay nghiến nhà anh Hiệu ghê lắm. Dường như họ có mối thâm thù với nhau.
Có lần tôi hỏi nó:" hai gia đình mà thù hận thì họ có chấp nhận tình cảm của hai người hay không. "
Nó đáp chắc nịch:" Chấp nhận hay không chấp nhận tao không quan tâm. Cái tao sợ nhất là anh Hiệu không yêu tao. Mà mày yên tâm đi anh ấy yêu tao còn hơn yêu bản thân mình thì tao còn lo cái gì. "
Quả thật anh Hiệu rất thương yêu nó. Tôi nhớ có lần nó mãi chạy theo bác bán bánh bao mà không nhìn đường bị cái xe lao thẳng vào người. Anh Hiệu xuất hiện như anh hùng trong truyền thuyết cứu nó khỏi Lưỡi Hái Tử Thần. Anh bị xe hất văng ra đường nhưng vẫn cố bò bằng được đến chỗ nó bế nó đến trạm y tế.
Tới nơi kiểm tra xong mới phát hiện nó không bị gì mà người bị trầy da tróc thịt lại là anh. Nó lại một hồi xót người yêu lải nhải như bị điên vì trách bản thân không cẩn thận, trách nó ham ăn nên mới làm người yêu nó bị thương.
Giờ phút ngồi cùng bàn nhìn đôi uyên ương chăm sóc nhau tôi hơi chua xót. Không hiểu sao cảm giác của tôi lại không thấy vui vẻ, tôi chẳng thể chúc họ một câu từ tận đáy lòng. Tôi mấy lần định mở miệng nói nhưng rồi lại thôi, vì con đường toàn là họ tự chọn. Tôi tin tưởng hai con người thông minh và tự lập ấy sẽ vượt qua được số phận và tìm được hạnh phúc của riêng hai người.
Hòa thấy tôi im lặng liền hỏi:" Con kia, mày sao thế? Tao lấy chồng mày buồn lắm hả? "
Tôi vội gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn trong đầu qua một bên vui vẻ nâng ly nước ngọt lên:" Chúc mừng! Mừng mày có chồng và hạnh phúc tới đầu bạc răng long. "
Nó sung sướng đứng dậy hô phục vụ:" Em ơi! Đổi cho chị chai rượu chivas ra đây. Hôm nay chúng ta uống một chút cho nó phấn khởi. Đãi tiệc 100 bàn chivas tao không làm nổi nhưng một chai cho 3 chúng ta thì xõa thôi. "
Tôi vội vàng xua tay:" Không đâu Hòa! Tao không biết uống rượu. Hơn nữa lát tao phải chạy xe về nhà đấy. "
Nó nhéo chồng nó một cái rồi cười cười:" Vậy vợ chồng mình tự uống vậy, để con học sinh mẫu giáo kia uống nước ngọt đi chồng. "
Nó quyết đòi uống cho bằng được, chồng nó dĩ nhiên chiều theo ý nó.
Tôi ngồi nhâm nhi côca còn hai vợ chồng họ cụng nhau rượu chivas.
Ăn xuống xong xuôi tôi về nhà trước. Nó say ăn nói lung tung, chồng nó phải cõng nó ra taxi đưa về quán.
Quán quần áo của nó có tên Táo Đỏ. Ai ở khu vực đó những năm 2005-2010 chắc hẳn biết cái tên shop quen thuộc này.
Nó học rất giỏi, nếu thi đại học thì không khó để đỗ vào trường danh tiếng. Tuy nhiên nó lại bỏ con đường thi đại học và bắt đầu tìm kiếm một con đường làm giàu
Nhiều lúc tôi hỏi:" Tại sao mày để phí trí thông minh và tài năng để đi buôn như thế? "
Nó phẩy cái tay:" Ôi dào! Thời buổi thừa thầy thiếu thợ. Tao thông minh thì ngu gì phải đâm đầu vào thi cử đại học 1 chọi cả trăm người làm gì cho mệt não. Mày cứ thử nghĩ đi, khi tụi mày còn đang ngửa tay xin bố mẹ từng đồng tiền ăn thì tao đã kiếm được bạc triệu. Với tao không kiếm được tiền mới khổ chứ cầm cái bằng đại học loại giỏi mà thua thằng công nhân thì nhục lắm! "
Nó nói rất tự tin như thế. Tôi ngẫm cũng có phần đúng. Bởi lẽ thời chúng tôi một tuần tiêu có 50k thì bạn tôi ngày đã kiếm được vài trăm ngàn. Khi chúng tôi còn cắm mặt vào làm mấy bài toán cao cấp thì bạn đã đếm tiền và nghĩ cách mở rộng làm ăn. Ngày tôi kiếm được đồng tiền đầu tiên bạn đã là chủ của một shop quần áo có tiếng ở một khu vực.
Con đường kiếm tiền của bạn khác với chúng tôi. Tuy nhiên bạn luôn tự hào về điều ấy. Tôi cũng không phải chê gì cái nghề đi buôn của bạn, thậm chí còn thèm thuồng ước ao được mạnh dạn và tự do như bạn. Tôi vẫn thường nói:" Người tài thì dù trong hoàn cảnh nào cũng vẫn giỏi. Bạn ấy thông minh thì dù có làm bất kể nghề gì đi nữa bạn vẫn luôn thành công. "
Sáu tháng sau anh Hiệu hoàn tất thủ tục và bay sang Nga. Ngày anh bay đi nó buồn rười rượi. Nó gục xuống vai tôi mà khóc. Tôi hỏi:" Sao mày không lên sân bay tiễn chồng? "
Nó đáp:" Lên ấy tao không cầm được nước mắt lại khóc tu tu lên thì xấu hổ lắm. Mấy đêm liền tao nói chuyện và dặn dò anh ấy cả rồi. Chỉ cần sang đến bên ấy nhất định anh ấy sẽ lại điện thoại về cho tao ngay thôi. "
Nó bản lĩnh lắm. Tôi phải công nhận điều ấy.
Tôi hỏi nó:" Chuyện mày với anh Hiệu
đăng ký kết hôn như thế hai bên gia đình vẫn không biết gì sao? "
Nó gật đầu:" Sao mà biết được hả mày? Anh Hiệu bảo cứ giữ bí mật chờ ngày anh về nước. Anh có một khoản vốn sẽ đường hoàng thưa chuyện với bố mẹ đón tao về. Giờ anh ấy phải phụ thuộc vào bố mẹ nên khó nói lắm. "
" Ừ! Mong là vài năm sẽ qua nhanh thôi! Tao hi vọng mày sẽ được hạnh phúc. "
Nó cười tươi lắm. Khuôn mặt nó rạng ngời. Đôi mắt nó sáng long lanh. Nó bảo:" Dĩ nhiên rồi, tao sẽ phải thật hạnh phúc. Mày yên tâm chờ bạn mày hạnh phúc thế nào đê. Chờ anh Hiệu về tao sẽ sinh một đàn con. Lúc ấy tao gửi gắm mày dạy dỗ. Mày đừng có trốn tránh trách nhiệm nghe không? "
Vậy mà vài ngày sau nó điện thoại cho tôi báo một tin giật gân:" Hà ơi! Tao có bầu rồi! "
Tôi nghe tin mà suýt nữa đứng không vững. Tôi hỏi lại:" Mày vừa nói cái gì đấy? Mày hâm à? Sao lại để dính bầu trong lúc này? "
" Thì đã làm sao? Bầu thì tao đẻ. Tao chỉ muốn báo cho mày như thế để mày mừng cho tao thôi."
Tôi không biết lúc ấy mình nên khóc hay nên mừng cho nó. Bởi lẽ nó mang bầu trong thời khắc nhạy cảm thế này thì sẽ cực kì khó khắn