Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,341 ❤︎ Bài viết: 4202 Tìm chủ đề
1525 5
Kiếm tiền
Admin đã kiếm được 15250 đ
Anh đã từng yêu cô ấy rất lâu

Và anh đau vì cô yêu ai đó

Anh làm sao biết trái tim em cũng đỏ

Và cũng từng bỏ vài nhịp vì anh.

Hóa ra chúng mình đều rất, rất mong manh

Nên trái tim cứ chòng chành vì nhớ

Cũng đôi lần muốn quên mà cuối cùng không nỡ

Thành ra, lại sợ cả việc thương thêm một người.

Hóa ra chúng mình đều rất biếng lười

Đã yêu rồi lại lười quên, lười hận

Lười thương lấy bản thân, lười nghĩ về hai từ lận đận

Lười giận họ dù thấy thật sự tổn thương.

Hóa ra chúng mình đều rất ẩm ương

Cứ coi thường người đứng phía sau ta, chờ đợi

Cứ chạy theo một bóng hình dù biết rằng xa vợi

Để rồi, cứ thế, rũ rượi vì đau.

Hóa ra chúng mình đều rất giống nhau

Cô ấy đau, anh cũng nhĩ nhàu còn em thì xót

Không biết đến bao giờ thứ tình khờ kia mai một

Để tim có thể ngọt ngào thương nhớ một người thương.

Lê Hồng Mận

54945390941_d752f8c04b_o.jpg


Cảm nhận bài thơ Chúng Ta Đã Từng Yêu Ai Đó Rất Lâu

Bài thơ là một lời tự sự buồn nhưng rất dịu, đặt ra trước người đọc những suy nghĩ quen thuộc về yêu – thương – tổn thương và những lần không nỡ rời bỏ ký ức cũ. Lê Hồng Mận viết bằng giọng thơ nhẹ như hơi thở, nhưng mỗi câu lại chứa một nỗi đau nhỏ, âm thầm như những vết xước cũ chưa kịp lành.

Mở đầu, nỗi đau được nói một cách rất thẳng thắn: Người con trai từng yêu một người rất lâu và đau vì cô ấy yêu người khác. Nhưng điều anh không biết là phía sau anh vẫn có một trái tim khác "cũng từng bỏ vài nhịp vì anh".

Hai câu thơ này làm nổi bật sự lệch pha của tình cảm: Có người chờ, có người đau, nhưng lại không phải vì nhau. Nỗi buồn vì thế nhân lên thành một thứ nghèn nghẹn khó gọi thành tên.

Cảm xúc tiếp tục mở ra trong sự mong manh của cả hai:

"Hóa ra chúng mình đều rất, rất mong manh

Nên trái tim cứ chòng chành vì nhớ"


Mong manh ở đây không chỉ là yếu đuối, mà là dễ tổn thương, dễ xao động, dễ nhớ, dễ buồn. Những lần muốn quên nhưng lại không nỡ khiến họ chỉ càng sợ hơn khi nghĩ đến việc "thương thêm một người". Bởi thương thêm nghĩa là có thể đau thêm, mất thêm.

Đến đoạn tiếp theo, bài thơ chuyển sang một trạng thái đầy tử tế nhưng cũng đầy mệt mỏi:

"Hóa ra chúng mình đều rất biếng lười

Đã yêu rồi lại lười quên, lười hận"


Cái "lười" trong thơ rất đặc biệt: Lười quên, lười hận, lười trách người khác, thậm chí lười giận. Người ta mệt đến mức không còn sức để ghét nữa. Người tổn thương nhất lại thường là người hiền nhất, vì họ không nỡ oán, không nỡ trách, chỉ biết âm thầm chịu đựng.

Cảm xúc dần trở nên chua xót khi người viết nói về sự ẩm ương của cả hai:

"Cứ coi thường người đứng phía sau ta, chờ đợi

Cứ chạy theo một bóng hình dù biết rằng xa vợi"


Đây là điểm đau nhất của bài thơ: Cả hai đều giống nhau – chạy theo người không yêu mình, và vô tình làm tổn thương người đứng phía sau. Bởi đôi khi, trong tình yêu, người ta chỉ nhìn thấy một hướng duy nhất: Hướng về người khiến mình đau.

Khổ thơ cuối khép lại bài thơ bằng sự thừa nhận rằng tất cả mọi người trong câu chuyện này đều đau, đều mệt, đều bị xoáy vào một thứ tình cảm rất khờ:

"Cô ấy đau, anh cũng nhĩ nhàu còn em thì xót"

Ba người, ba nỗi đau đan chéo vào nhau. Và câu hỏi cuối cùng lặng mà day dứt: Đến bao giờ thứ tình khờ kia mới chịu cạn để trái tim có thể: Ngọt ngào thương nhớ một người thương?

Đó là câu hỏi của những tâm hồn từng bị kẹt trong mối quan hệ cũ, chưa thể bước tiếp dù đã rất cố gắng. Bài thơ vì vậy không chỉ nói về tình yêu đơn phương, mà còn nói về sự lỡ dở, về những trái tim không đúng lúc, về những người đứng sai vị trí. Nó khiến người đọc lặng đi bởi ai cũng từng một lần trong đời mang một thứ tình khờ, không gọi tên được, không muốn nhớ, nhưng lại chẳng nỡ quên.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back