Gửi cô gái đang đọc chương này, cậu đang ở đâu và đang làm gì? Có đang vui vẻ không?
Có người từng nói rằng "Trên thế gian này có hai thứ tuyệt đối không được nắm giữ. Một là
truyện cũ, một là mưa hoa bay." Thế nhưng bản thân tôi cũng không thể buông bỏ được chuyện cũ. Vì chuyện cũ mà tiến về phía trước, vì chuyện cũ mà nhớ người ấy.
Rồi giờ đây thân xác đã rã rời, trái tim chất đầy mảnh vá sau khi bị dập nát nhiều lần. Tuổi mười sáu của tôi có những điều không thể tâm sự cùng ai, nếu như bức thư này là gửi bản thân ở tương lai thì tôi có thể nhẹ nhàng nói ra tất cả. Và sau đó, tôi sẽ mạnh dạn tâm sự với chính bản thân mình.
Giờ đây tôi đang gục ngã, thân xác đang dần rã rời, bởi sự biến mất của một ai đó. Khi sáu tuổi đọc được một quyển sách cứ ngỡ có mọi hiểu biết. Khi mười sáu tuổi có được người nào đó cứ ngỡ có hạnh phúc cả tuổi thanh xuân. Tôi nên tin vào điều gì?
Người ta nói thanh xuân là để bỏ lỡ. Chưa đến thanh xuân tôi đã bỏ lỡ nhiều người. Giờ không muốn lỡ thêm ai. Tôi không muốn bên ai đó cả cuộc đời. Chỉ mong yêu người đó trọn đời gỗ cứng. Một vạn năm sau cũng đừng mong tôi từ bỏ. Huống chi chỉ là vài chục năm như lời ai đã nói. Hứa hẹn để rồi giờ đây phải sống trong đau đớn.
Gửi cậu, người vẫn đang đọc chương này, nếu bây giờ cậu vẫn đang tự hỏi bản thân đang làm gì và nên làm gì, thì tôi tin chắc rằng cậu sẽ tìm được câu trả lời ngay sau đó. Ba mẹ cho tôi không ít cũng không nhiều, nhưng đủ cho tôi hiểu một điều, bản thân mình vẫn tồn tại. Vậy nên nếu trái tim cậu đang chịu đựng đau khổ, xin đừng cho phép mình bỏ cuộc. Cho dù cậu có thể đang biến mất trong mắt ai đó, hãy tin tưởng vào giọng nói của mình.
Mưa hoa bay cho dù không nắm giữ được, thì nó vẫn đã từng tồn tại ở đây. Cho dù tôi và cậu đều như những người lớn trong thân xác trẻ con mà bật khóc và cho dù có nhiều đêm mất ngủ, thì vẫn hãy tin tưởng vào phía trước chắc chắn sẽ tươi đẹp.
Hãy tạo dựng cho mình một tương lai tươi sáng và nở một nụ cười mà tiếp tục sống. Bây giờ tôi vẫn đang sống. Có gì là không thể nói, nếu có bị nói là yếu đuối, tôi vẫn sẽ không quan tâm mà bước tiếp. Lỗi lầm không phải của người đó, hãy cứ xem như là lỗi của tôi.
Tôi sẽ không tiếp tục buồn nữa. Ai nói là tôi không hát được? Cho dù đó là một bài hát khóc, giọng tôi có hơi run rẩy, bước chân có hơi lảo đảo, tôi vẫn tự tin sẽ nhìn thẳng vào mắt người đó mà hát lên lời ca này.
Tôi vẫn sẽ rất vui vẻ, thế gian này đâu phải chỉ có mình người đó. Câu chuyện càng trọn vẹn, lại càng mang lại cảm giác cô đơn. Nhưng cũng đã đành, người đã đi, tôi còn sợ gì cô đơn? Đau thương thì có làm sao? Trước đây không có anh, sau này cũng không, cứ xem như em mượn anh một đoạn đường, đến lúc cũng phải trả lại.
Tôi không muốn tiếp tục cô đơn nhưng cũng không muốn làm tổn thương những người từng như tôi. Vậy tôi nên làm sao? Cuối cùng vẫn phải chờ đợi hạnh phúc. Tôi tin rằng hạnh phúc sẽ đến với tôi, chỉ là không biết sớm hay muộn.
Gửi anh, nếu anh có vô tình xem được bức thư này. Hãy quên đi anh. Tiếp tục theo đuổi đam mê của mìn những ngày về sau. Như anh đã nói, có duyên sẽ gặp lại. Cho dù hai ta không chung đường, nhưng hai ta vẫn có thể nhìn thấy nhau, vào một ngày nào đó trời trong xanh, anh bên kia đường ngắm nhìn những bông hoa bằng lăng đang nở rộ..