Đêm giao thừa – nghe thật rộn ràng và đầm ấm..
Đã lâu lắm rồi con không về nhà hay sẽ chẳng bao giờ biết đến nhà là nơi nào nữa?
AyLan Laurdi cũng từng mơ ước rằng một ngày nào đó có thể trở về: Một cuộc hành trình dài đầy gian nan; nhưng là trở về sau khi đã chết, trở về chỉ để nằm dưới quê hương dào dạt.
Nhưng nó sẽ chả là gì so với nỗi sợ hãi trong lòng mẹ. Hẳn giờ này mẹ cũng mệt lắm, con thậm chí còn chẳng dám nghĩ mẹ sẽ ở đây – rồi mắt mẹ sẽ ướt cay đắng và đau khổ.
Hôm nay.. cha đến tìm con, khó khan biết nhường nào? Đây là lần đầu tiên và có lẽ cũng là lần cuối cùng cha ngồi lại lâu thế, cùng với con, nhưng lại là khi con mệt mỏi rã rời. Con đã muốn lao đến mà lớn tiếng "Cha rất nhẫn tâm!" Nhưng con có thể làm gì hơn là im lặng. Nhiều lúc con tự hỏi liệu mình có phải là một đứa ngu ngốc hay tệ hơn là vô dụng? Nhưng Cond đã tặng con một đóa hoa và con yêu chúng cũng như yêu chính cái thực tại này: Con luôn sợ một ngày nào đó nó sẽ tàn và tàn một cách nhanh chóng. Con đã nhờ cô y tá trồng chúng trong chiếc khay nhựa đựng những chiếc bánh bà mang tới rồi đặt cạnh cửa sổ. Thật tuyệt mẹ ạ! Khi bình minh lên cánh hoa mỏng manh ngập tràn những tia nắng huyền ảo. Cái màu vàng rực rỡ đầy ấm áp. Và con lại nhớ đến mẫu đất nhỏ trong vườn trồng đầy những loài hoa mẹ yêu thích, con nhớ đến ngọn đồi xanh lấp lửng trỗi dậy nơi đó không biết bao nhiêu là hoa cỏ. Chúng lớn nhanh và lan rộng vô cùng, mặc cho đất đai cằn cỗi. Ông Ba sẽ la lên nếu có bất kì cây cỏ nào trên khu đất nhà ông mất; rồi trên những cánh đồng tơi xốp đầy hoa màu ông đã bỏ công sức ra dọn sạch. Con muốn ăn trái cây trong vườn cũng muốn dong ruổi trên khắp các con đường hai tay đung đưa hát những bài hát chưa từng có.
Khi hoàng hôn tới một màu đỏ bao trùm dội lên trên cảnh vật, ánh mặt trời hiu hắt khuất dần sau những dãy núi dài bất tận. Căn bếp nhỏ rộn ràng tiếng cười, gương mặt tươi trẻ lạc trong đôi mắt xa xăm đã bao lần đau khổ, bỏ lại mọi vụn vặt thoáng qua trong cuộc đời.
Nhưng ở đây thì khác, chẳng có cỏ cây, chẳng có đồi hay những ngôi nhà ấm úng. Trong cái không khí ngột ngạt thật khiến người ta bức bối, tháng ngày ròng rã ngồi yên trên giường bệnh chỉ với tay thôi cũng khó khan và đau đớn.
Cả cơ thể chìm trong tê dại mơ hồ đến những miền xa nào. Trong giấc mơ con thấy chuyến tàu chạy qua quê nhà; tiếng động cơ đều đều ầm ì bên tai lặng vào quên lãng, con đường dài chạy trong những hầm tối, không nhà ga, không đèn báo cũng không có dấu hiệu thức tỉnh. Cái cảm giác đờ đẫn đến bất lực: Là đợi chờ niềm hi vọng hay giây phút cuối cùng ngắn ngủi để rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Hôm nay con ở đây một mình yên lặng trong phòng bệnh nhưng ngày mai mẹ lại cực lực ở nơi nào: Những bước chân vội vã trên mảnh đất thân thuộc rồi ròng rã nơi con đường vắng lặng. Mẹ sẽ ôm con vào lòng cái ôm thật rộng lớn và cao thượng. Đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn khẽ vuốt lên mái tóc thủ thỉ bên tai một giọng nói ngọt ngào.
Cha ở trong tâm trí con thật sự rất mờ nhạt, con đã từng rất hận ông ấy, hận một kẻ vô tâm, hận một người xa lạ, hận chính cha ruột mình. Nhưng nó cũng có là gì so với nỗi đau chôn sâu trong lòng mẹ, trái tim mẹ cũng từng dào dạt khát vọng cùng tình yêu thương rạng rỡ của tuổi trẻ cũng từng nhức nhối gào thét trong ngày tháng đầy tuyệt vọng kia. Những dòng nước mắt chảy dài trên gương mặt mẹ khi đứa trẻ ào vào lòng lắp bắp hỏi: "
Cha có thương con không? Sao cha không về thăm con? Sao con chưa từng thấy mặt ông ấy?" Con đi trên đường thấy đứa trẻ khóc lóc đòi cha bế, đôi chân non nớt lẫm chẫm muốn chạy lên, nó cứ lao người ném về phía trước vịn chặt tay cha hay lon ton theo chân khi tan học. Con nghe chúng bạn kể về cha nó khi ngồi kể chuyện, khi chở đi chơi; làm công nhân, nông dân, bác sĩ hay chức cao quyền rộng nó muốn thế nào cha chiều theo ý nó nhưng hỏi đến con, con không biết, thật không biết.. không có cách nào chả lời. Con gần như đã muốn ào lên mà nức nở, cũng đã thà rằng không bao giờ gặp ông ấy. Có lẽ tạo hóa không công bằng trong việc phân chia tình cảm lắm mẹ nhỉ. Nhưng bù lại con có nhiều hơn tình yêu thương của mẹ may mắn hơn so với bao đứa trẻ khác.
Trước đây con luôn nghĩ rằng chỉ cần con cố gắng hơn một chút, là một đứa trẻ ngoan không quậy phá cha sẽ đến tòm con, chúng ta sẽ
hạnh phúc và mọi thứ sẽ ổn cả nhưng không phải như vậy?
Kiệt có cha mẹ, có một gia đình đầy đủ, một cuộc sống dư giarnhuwng anh ấy không thật sự hạnh phúc, không thật sự có một mái ấm trọn vẹn.
Mãi sau này khi lần đầu tiên gặp cha con mới hiểu thì ra trước nay con vốn là không cần một gia đình có đầy đủ thành viên hay cũng không cần một vài câu chuyện để kể cùng bạn bè thì sẽ không khó xử như vậy