Bạn được LinhHon mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,310 ❤︎ Bài viết: 3596 Tìm chủ đề
13646 31

Những câu chuyện thú vị trong cuộc sống​


Mỗi ngày một câu chuyện mà bạn được thấy và chứng kiến ngoài đời hoặc là chuyện của chính bản thân bạn gặp phải. Hãy post vào đây để cùng tâm sự, chia sẻ với mọi người.

Dù nó là chuyện vui hay buồn, miễn sao nó để lại cảm xúc hoặc ấn tượng gì đó trong bạn.
 
Last edited by a moderator:
21 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Em mở hàng nào.

Chuyện thường ngày gặp trên đường, vui phết!

Sáng nay mình đi làm muộn đứng đợi đèn đỏ ngã tư k bị ùn đông xếp hàng dài như mọi hôm. Có cô bé đi xe Lead đứng cạnh cứ ngóng cổ lên trên gọi rất ngọt:

- Chồng ơi, chồng ơi, chồng ơi chồng..

1f603.png


1f603.png


1f603.png


5-6-7.. anh quay lại.

Mình gato to đùng nên ngứa miệng:

- Mấy anh đó là chồng em hả?

- Dạ không ạ chồng e đứng tít trên kia (cô bé vui vẻ chỉ tay nữa chứ)

- Nhưng chị thấy mấy anh kia cũng tên là "Chồng" đó em!

Lần này k phải chỉ có 7 anh quay lại mà tất cả mọi ng cùng nhìn về phía tớ lun.. kakakaka.
 
Last edited by a moderator:
610 ❤︎ Bài viết: 44 Tìm chủ đề
Hôm qua, ngồi rửa bát với chị họ. Chị ấy hỏi Meo sau này thi trường gì? Định làm nghề gì? Meo cười đáp Meo không biết :))

Ngồi lướt face thấy hiệu thuốc bán 150k/1 hộp bị công an đến. Chỉ nghĩ: Đáng đời. Mà cũng hay hiệu thuốc bên Meo hôm qua hét 250k giờ thì đi phát khẩu trang miễn phí ^^ người với người lật mặt nhanh như lật sách
 
1,707 ❤︎ Bài viết: 273 Tìm chủ đề
21 tuổi nhưng suy nghĩ như một bà cụ 70, 80. Rõ không thể hiểu được bọn trẻ bây giờ đang nghĩ gì mà có nhiều hành động ngáo ngơ hay suy nghĩ thoáng đến vậy. Trong tình cảm và cách hành xử đều vậy. Tuy không phải là tất cả nhưng bản thân mình rõ là bất mãn và nhiều việc không đồng tình. Nghĩ kì thì mình quả là lạc hậu. Nếu sống ở thế kỉ 20 hay ở lứa tuổi 8x, 7x sẽ hợp hơn.
 
10,290 ❤︎ Bài viết: 391 Tìm chủ đề
Đôi lời tự động viên cho chính mình và người khác

Trải qua 10 ngày tự ở nhà cách ly tưởng chán nhưng ngược lại ^^ Nhiều thứ hay ho phết

Có nhiều thời gian dành riêng cho bản thân hơn thay vì bình thường dành 8 tiếng đi làm, công việc online vẫn túi bụi nhưng thoải mái và tích cực hơn hẳn (chỉ có điều dễ bị lười hehe)

Đạt được mục tiêu tự làm những món ăn học được trên mạng như cà phê nè, bánh nè, kem chuối nè, chiều nay mình sẽ làm trà sữa thạch phô mai uống mouhaha

Có thời gian chăm sóc bản thân hơn (tập thể dục, dưỡng da) khi trước đó rất hạn chế làm.

Tự bản thân sẽ cố gắng trân trọng những giây phút ở nhà với ba mẹ, bù cho những ngày tháng chạy theo công việc, cốlên gió ơiiii
 
72,138 ❤︎ Bài viết: 3514 Tìm chủ đề
Hôm nay mình vẫn bị ho nhưng không còn sổ mũi và mệt như hai hôm vừa rồi nữa. Uống kháng sinh thì sẽ khỏi ngay nhưng cứ mỗi lần bệnh một chút lại uống thuốc kháng sinh thì không tốt tẹo nào cả. Vẫn là câu chuyện: Lý thuyết là một chuyện, những điều mọi người hay nói là một chuyện, nhưng tự mình biết bản thân như thế nào, và cái gì là tốt cho mình. Lại liên hệ nó với cuộc sống của mình: Mình cũng đang bỏ qua những điều đó nhiều, để làm theo ý mình, không hẳn là nó tuyệt vời, nhưng ít nhất mình thoải mái.
 
72,138 ❤︎ Bài viết: 3514 Tìm chủ đề
Ngồi lục lại những bức hình kỷ niệm trong các chuyến đi để lấy tư liệu làm vài bài review, lại nhớ về những ấn tượng thật vui vẻ. Khi về, mình thường hay quên mất tên địa danh, có khi đi thật nhiều rồi mang về chỉ là những thảnh thơi hơn trong tâm hồn. Như vậy với mình cũng đủ rồi. Đôi lúc không biết mình muốn gì hoặc đôi khi thấy cuộc sống bắt đầu ngột ngạt, mình lại đi, đi để lúc trở về thấy tươi mới hơn, để lại tiếp tục guồng quay cuộc sống, rồi quay mệt, thì lại đi..
 
72,138 ❤︎ Bài viết: 3514 Tìm chủ đề
Sáng nay chọn đồ để mặc, bỗng thấy chần chừ khi định lựa một chiếc váy ren hơi công chúa. Chợt nhận ra từ khi nào mà mình lại ngại ăn diện nổi bật một chút vậy? Chắc vì mình đã già ư :) Hay bởi vì lâu lâu rồi không còn được tự tin nổi bật như những khoảng thời gian trước đây? Chắc là cả hai đấy, vì chúng cũng có liên quan với nhau mà. Ít muốn hứng chịu cảm giác nuối tiếc thanh xuân nên hay lựa chọn lờ nó đi :) May mắn là đã từng có những kỷ niệm thật đẹp với nó. Kỷ niệm buồn thì quên, đẹp thì nhớ, mình vẫn thường cố gắng làm vậy.
 
72,138 ❤︎ Bài viết: 3514 Tìm chủ đề
Hôm nay mình đã có một buổi trò chuyện xen lẫn tranh luận giữa "tham tiền" và "thích quản lý tiền", giữa "ôm việc" và "không tin tưởng giao việc cho người khác". Tranh luận xong cũng thấy đôi khi ranh giới của nhiều việc thật là mong manh, và cách con người ta đánh giá nhau cũng thật khó lường. Lại thấy cách mình đánh giá người khác luôn cố tìm thấy điểm tốt của người ta, nhưng người khác đánh giá mình và người khác đánh giá nhau thì không phải lúc nào cũng như vậy, hay nói đúng hơn là người ta thường hay tìm điểm xấu :)
 
72,138 ❤︎ Bài viết: 3514 Tìm chủ đề
Con mèo nhà mình không thể nhảy lên cái ghế nhưng chính nó lại vẫn có thể nhảy lên những chỗ cao hơn cái ghế. Chuyện này kỳ quặc phải không? Lý do là bởi vì trước đây khi nó còn nhỏ và bị thiếu canxi, nó từng cố nhảy lên chiếc ghế đó nhiều lần mà không được, đều cần người đỡ mới lên được, và còn có một lần nó tự nhảy từ trên chiếc ghế đó xuống và bị đau, trặc chân, phải đi thú y. Đó là lý do mà dù bây giờ nó đã lớn, đã cứng cáp khỏe mạnh, có thể nhảy lên đủ thứ cao hơn cái ghế, nhưng nó vẫn nghĩ bản thân không nhảy lên nổi cái ghế đó đâu. Mình ngỡ ngàng nhận ra khá nhiều điều sau chuyện này.
 
695 ❤︎ Bài viết: 89 Tìm chủ đề
Mình không biết nói sao với cuộc đời này, một con người không đam mê, không niềm vui chân chính, không giỏi giang, tầm thường thực sự lại hay nghĩ nhiều những chuyện vặt vãnh. Thật sự trôi qua từng ngày rất mệt mỏi. Sáng lên lớp, kiến thức nặng trịch ập vào đầu, trưa 12h về đến nhà ăn cơm rồi chiều 1h30 lại đi học, đến chiều 5h lại về. Cuộc sống lặp đi lặp lại như một tuần hoàn không thay đổi. Niềm vui chẳng tới mà buồn phiền lại cứ ập đến, bao nỗi buồn hóa thành trầm cảm, chỉ mong được giải tỏa với ai đó, nhưng đều không được.

Thực chán nản:((
 
Last edited by a moderator:
5 ❤︎ Bài viết: 1 Tìm chủ đề
Mình chỉ muốn nói ở đây là tình yêu đôi khi to lớn hơn bạn tưởng đấy.

Hôm nay trên đường, vô tình đi ngang qua một đôi vợ chồng đang đi trên chiếc xe chở dầu đầy hai bên hông xe.

Nếu là bình thường tôi sẽ chẳng quan tâm gì đến người khác, nhưng mẹ tôi lại ngồi trước tôi và nói: "Bé, mày có thấy vợ ông đó không?"

Lúc tôi vừa nhìn qua thì họ đi chậm lại khiến tôi không nhìn thấy được, tôi cũng lười và chả quan tâm, "Thôi đi, mẹ rảnh quá, nhìn người ta làm gì"

Mẹ tôi lại nói: "Cái bà đó ngày xưa toàn đi ăn cắp đồ của người ta, bị người ta chửi đánh hoài, giờ thì đi bán dầu với chồng"

Tôi bất chợt quay lại nhìn họ, bạn biết không? Cái tôi nhìn hai người họ không phải là sự khó chịu vì tật xấu của bà ấy mà tôi đang nhìn chính là sự thương cảm về cái xấu của họ.

Khuôn mặt họ lấm lem, đen xì, đầy vết nhăn trên mặt. Có vẻ làm cái nghề đó không tránh được những việc như này. Nhưng biết không, trên đôi mắt già nua đó có ẩn chứa nụ cười mà chính ngươi ăn sung mặc sướng như cha mẹ tôi cũng không có. Đặc biệt hơn đôi môi của vợ ông ấy có màu hồng cánh sen, màu mà những người phụ nữ xưa từng rất thích.

Tôi luôn cảm thấy và tự hỏi tại sao bà ấy lại như vậy và tại sao cả thành phố này biết bà ấy như vậy, mà chồng bà ấy lại vẫn yêu thương bà ấy.

Bạn hỏi tại sao tôi biết chồng bà ấy yêu bà ấy là vì chỉ cần nhìn nụ cười đó, tôi có thể biết họ vui vẻ đến cỡ nào.

Mặc dù bán dầu, nhưng họ vẫn tung tăng trên chiếc xe gần như rất tồi tàn, vẫn chở nhau qua những con đường cùng với những gánh dầu, tại sao lại hạnh phúc và vui vẻ như vậy trong khi họ không hề sung sướng.

Chỉ có thể là niềm tin, nếu là tôi biết người thân quen của mình đi trộm cắp, chắc chắn một điều rằng tôi cũng sẽ thay đổi hoàn toàn cách nhìn nhận về người đó.

Đâu ai chấp nhận được, dù là không nói gì nhưng cách cư xử cũng khiến ta biết tất cả.

Nhưng trên môi bà ấy lại có vết son, một người chồng dù thế nào vẫn muốn vợ mình đẹp nhất, dù có nghèo cũng phải làm vợ vui.

Chúng ta từng nghĩ cái nhìn kì thị của mọi người khiến chúng ta chết mòn, không có tiền chúng ta cũng chết.

Nhưng đôi khi tình yêu lại sưởi ấm tất cả, sưởi ấm cả lòng người. Trong đó có cả tôi.

Mẹ chở tôi trên chiếc xe máy con con, có lần tôi cũng vì mẹ mà khóc rất nhiều, bây giờ tôi thậm chí có tiền, có nhà, có hạnh phúc nhưng không thể cười được nhưng họ thì khác, không tiền không gì cả, chỉ chiếc xe với gánh dầu mưu sinh lại có thể vui vẻ đến thế.

Nụ cười chính tôi cũng ao ước bấy lâu nay.

Vậy nên tình yêu đôi khi lớn lao và cao cả, dù bạn có sai, người đó vẫn chấp nhận và cho bạn cơ hội thay đổi và yêu bạn theo cách tốt nhất.

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thực nhé, chỉ qua là cảm xúc của mình trong hoàn cảnh đó được kể lại thông qua đoạn trên, mong các bạn có thể cảm nhận cuộc sống thường xuyên và cũng đừng bao giờ đánh giá bất kì một ai thông qua chỉ vài lời nói, hãy có suy nghĩ của riêng mình. Và sở dĩ họ phải làm như vậy chỉ qua là cuộc đời không công bằng với họ, nên họ mới tìm cách để sống cho trọn vẹn, chỉ đơn giản là vậy thôi.
 
1,104 ❤︎ Bài viết: 91 Tìm chủ đề
Dạo này mình đi làm về muộn, tầm 9h tối mới tan làm và câu chuyện hài bắt đầu xuất hiện! ^^

Đứng ở điểm xe bus và đặt Be xe ôm. Như thường lệ, anh xe Be đến như đúng hẹn và mình được anh ý chở về nhà.

Quãng đường về nhà cũng không quá xa, mất tầm khoảng 30 phút thì về tới nhà.

Đi một đoạn tầm 10 phút, thấy mình im lặng như tờ, anh ấy nói: "Sao cứ hay ít nói như vậy à em?". Mình thưa: "Dạ", xong cười trừ. Anh ấy bắt đầu hỏi: "Sao em làm gì đó? Sao về muộn thế em? Em mới ở quê lên thành phố hả em?". Mình đang mơ màng, tự nhiên mắt tròn mắt dẹt vì câu hỏi của anh xe Be. ^^

Sau khi đã được anh ấy hỏi một tràng các câu, mình cố gắng nói từ tốn: "Hôm nay do tăng ca nên em có về muộn hơn mọi khi ạ. Về muộn, xe bus đã hết tuyến nên em đi Be ạ." Anh ấy im lặng, không nói gì nữa! ^^

Câu chuyện cứ ngỡ đến đây thì dừng lại, hóa ra là, không phải. Anh ấy, bắt đầu giới thiệu, anh ấy thích coi phong thủy, bói toán, tướng số! (hi hi) (ngoài lái xe ôm)

Anh bắt đầu hỏi mình: "Em sinh năm bao nhiêu?". Mình trả lời: "Em 95 ạ". Im im 2 phút, anh ấy nói: "Mình sinh năm 97". ^^

Anh ấy bắt đầu nói: "Bố mình bảo rằng, gái 95 rất hợp với trai 97!". "Bố mình cũng chuyên coi toán số và mình cũng đam mê điều đó!" ^^

Anh ấy kể tiếp: "Ở quê, bố mình cứ nhặn là con phải lấy gái 95 thì mới hợp". Và anh ấy kể rằng, bố anh ấy có mai mối cho anh cái chị sinh năm 95 gần nhà. Anh còn giới thiệu luôn, chị 95 đó làm cô giáo. ^^

Thấy anh ấy kể chuyện sôi nổi cực kì luôn, thế là mình cũng a mô hớt vào cho nó có bầu không khí.. -.

Anh ấy hỏi tiếp: "Em đã có chồng chưa?". Mình trả lời: "Em mới có người yêu. Em chưa có chồng!" ^^

Anh ấy lại tiếp tục: "Người yêu em sinh năm bao nhiêu?". Mình trả lời: "Sinh năm 97 ạ!". Anh ấy mỉm cười. ^^

Như một thầy bói chính chuyên, anh ấy được nước lấn tới. "Em tên là gì? Em sinh ngày bao nhiêu? Người yêu em tên là gì? Người yêu em sinh ngày bao nhiêu?"

Sau khi mình giới thiệu, mình sinh ngày 21/10 còn người yêu mình sinh ngày 12/8. Anh ấy suy suy khoảng 30 giây rồi phán: "Quá hợp luôn em!" ^^. "Gái 95 sinh tháng 10 và trai 97 sinh tháng 8 là một cặp trời sinh!" ^^

Sau đó được đà, mình nói nốt tên của mình và tên bạn trai mình. Anh ấy, lại nghĩ nghĩ suy suy thêm 30 giây nữa rồi chốt: "Người này nếu em tính chuyện cưới xin là vừa, và vô cùng hợp luôn!" ^^

Vậy là đã tới điểm gần nhà mình. Sau khi gửi trả tiền cho anh ấy và cảm ơn.

Mình đã bước đi, nhưng anh ấy còn nói vọng theo: "Em nhớ nhé! Em nhớ những gì hôm nay anh nói với em nhé! Nhớ nghe theo nhé em." ^^

Mình trở về, mặc dù mình không bao giờ tin vào bói toán, tướng số! Nhưng hôm ấy, khi gặp anh thầy bói đó, mình cứ cười thầm và tủm tỉm mấy ngày sau đó.
 
5,229 ❤︎ Bài viết: 586 Tìm chủ đề
Dạo này mình đi làm về muộn, tầm 9h tối mới tan làm và câu chuyện hài bắt đầu xuất hiện! ^^

Đứng ở điểm xe bus và đặt Be xe ôm. Như thường lệ, anh xe Be đến như đúng hẹn và mình được anh ý chở về nhà.

Quãng đường về nhà cũng không quá xa, mất tầm khoảng 30 phút thì về tới nhà.

Đi một đoạn tầm 10 phút, thấy mình im lặng như tờ, anh ấy nói: "Sao cứ hay ít nói như vậy à em?". Mình thưa: "Dạ", xong cười trừ. Anh ấy bắt đầu hỏi: "Sao em làm gì đó? Sao về muộn thế em? Em mới ở quê lên thành phố hả em?". Mình đang mơ màng, tự nhiên mắt tròn mắt dẹt vì câu hỏi của anh xe Be. ^^

Sau khi đã được anh ấy hỏi một tràng các câu, mình cố gắng nói từ tốn: "Hôm nay do tăng ca nên em có về muộn hơn mọi khi ạ. Về muộn, xe bus đã hết tuyến nên em đi Be ạ." Anh ấy im lặng, không nói gì nữa! ^^

Câu chuyện cứ ngỡ đến đây thì dừng lại, hóa ra là, không phải. Anh ấy, bắt đầu giới thiệu, anh ấy thích coi phong thủy, bói toán, tướng số! (hi hi) (ngoài lái xe ôm)

Anh bắt đầu hỏi mình: "Em sinh năm bao nhiêu?". Mình trả lời: "Em 95 ạ". Im im 2 phút, anh ấy nói: "Mình sinh năm 97". ^^

Anh ấy bắt đầu nói: "Bố mình bảo rằng, gái 95 rất hợp với trai 97!". "Bố mình cũng chuyên coi toán số và mình cũng đam mê điều đó!" ^^

Anh ấy kể tiếp: "Ở quê, bố mình cứ nhặn là con phải lấy gái 95 thì mới hợp". Và anh ấy kể rằng, bố anh ấy có mai mối cho anh cái chị sinh năm 95 gần nhà. Anh còn giới thiệu luôn, chị 95 đó làm cô giáo. ^^

Thấy anh ấy kể chuyện sôi nổi cực kì luôn, thế là mình cũng a mô hớt vào cho nó có bầu không khí.. -.

Anh ấy hỏi tiếp: "Em đã có chồng chưa?". Mình trả lời: "Em mới có người yêu. Em chưa có chồng!" ^^

Anh ấy lại tiếp tục: "Người yêu em sinh năm bao nhiêu?". Mình trả lời: "Sinh năm 97 ạ!". Anh ấy mỉm cười. ^^

Như một thầy bói chính chuyên, anh ấy được nước lấn tới. "Em tên là gì? Em sinh ngày bao nhiêu? Người yêu em tên là gì? Người yêu em sinh ngày bao nhiêu?"

Sau khi mình giới thiệu, mình sinh ngày 21/10 còn người yêu mình sinh ngày 12/8. Anh ấy suy suy khoảng 30 giây rồi phán: "Quá hợp luôn em!" ^^. "Gái 95 sinh tháng 10 và trai 97 sinh tháng 8 là một cặp trời sinh!" ^^

Sau đó được đà, mình nói nốt tên của mình và tên bạn trai mình. Anh ấy, lại nghĩ nghĩ suy suy thêm 30 giây nữa rồi chốt: "Người này nếu em tính chuyện cưới xin là vừa, và vô cùng hợp luôn!" ^^

Vậy là đã tới điểm gần nhà mình. Sau khi gửi trả tiền cho anh ấy và cảm ơn.

Mình đã bước đi, nhưng anh ấy còn nói vọng theo: "Em nhớ nhé! Em nhớ những gì hôm nay anh nói với em nhé! Nhớ nghe theo nhé em." ^^

Mình trở về, mặc dù mình không bao giờ tin vào bói toán, tướng số! Nhưng hôm ấy, khi gặp anh thầy bói đó, mình cứ cười thầm và tủm tỉm mấy ngày sau đó.

Chuyện hay nhỉ *vno 19*
 
129 ❤︎ Bài viết: 42 Tìm chủ đề
Mỗi buổi sáng bắt đầu là một ngày mới, ngày hôm nay thời gian vẫn chạy như bao ngày. Thế nhưng, hôm nay lại là ngày đặc biệt nhất đối với một người là học sinh như tôi. Có thể gọi hôm nay là buổi học cuối cùng và ngày mai khi bước ra khỏi ngưỡng cửa ngôi trường đó tôi không còn là một học sinh nữa. Hôm nay, tôi vẫn chạy chiếc xe bon bon trên chính con đường mà ngày nào cũng đi, đằng sau vẫn là cô bạn thân ngồi ríu rít với tôi mỗi lúc đi trên đường nhưng lại có một điều khác lạ.

Tôi đã từng hỏi cô bạn của tôi rằng: "Biết khi nào hai đứa mình mới thoát kiếp nắng mưa nhỉ" và điều đó đã xảy ra chúng tôi sẽ không còn đội những cơn mưa rào, sẽ không được cùng nhau mặc chiếc áo kín mít che nắng nữa. Nhưng những điều đó như là thói quen đã hẳn sâu vào tiềm thức của chúng tôi rồi. Bạn đã bao giờ nghĩ đến phải từ bỏ một thứ gọi là thói quen chưa. Chắc hẳn là chưa? Và tôi cũng vậy chưa từng nghỉ đến một ngày không còn được làm những điều đó nữa. Quãng đời học sinh là mốc thời gian đẹp nhất của tuổi thanh xuân, có lẽ lúc đó sẽ là thời gian vô lo vô nghĩ nhất và lúc không còn nữa sẽ là nhớ nhất. Tôi sẽ trân quý từng phút còn là học sinh cuối cùng này. Còn bạn thì sao?
 
7 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Hôm nay tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện cũng vui, cảm động cũng như hạnh phúc.. blabla nói chung nhiều cảm xúc lẫn lộn.

Đấy là vào một ngày đẹp trời tôi đi chợ các bạn ạ, và tất nhiên không phải để đi chợ mà là lượn lờ qua các hàng quán đồ ăn vặt mng ạ. Tôi ăn uống no say xong tới lúc đi về nhó tôi mới phát hiện bên đường có một cặp vợ chồng bán trứng gà, vịt đồ ý.. ông bà chắc cũng phải tầm ngoài 70 í, lúc ấy tôi ngại nên không hỏi tuổi. Tôi cũng ủng hộ ông bà một chục cái trứng vịt mà cái nào cái nấy nó to dã man vừa đứng mua tôi cũng có hỏi ông bà vài câu:

Tôi: Ông bà bán từ mấy giờ đến mấy giờ ạ?

Ông bảo: Ông bán từ 5h sáng đến khoảng trưa trưa con ạ?

Tôi lại bảo: Thế con của ông bà đâu?

Cái này thì bà bảo: Chúng nó đi làm rồi con ạ, lâu lâu mới về nhà một lần

Tôi lại tiếp lời: Sao ông bà không ở nhà tịnh dưỡng đi ạ, cũng tuổi cao sức yếu rồi?

Bà bảo: Phải làm thôi con ạ, không làm thì lấy gì mà ăn, bọn nó có gia đình riêng rồi nên phải lo cho gia đình chúng (lúc này là muốn khóc rồi mng ạ)

Sau đó tôi trả tiền cho ông bà rồi tạm biệt và đi về luôn..

Điều tôi thấy hạnh phúc là gì mng biết không? Hai ông bà yêu nhau lắm ý nhìn hạnh phúc lắm chỉ mong sau này tôi về già thì cũng sẽ như vậy thôi<333

Hehe cảm ơn mng đã lắng nghe ạ>
 
55,287 ❤︎ Bài viết: 915 Tìm chủ đề
Tôi đang ở một xã của tỉnh giáp ranh với thành phố nhưng tôi đi làm ở trong thành phố. Khi có chỉ thị giãn cách, người về từ thành phố phải có giấy xét nghiệm âm tính với Covid19 và ngược lại mới được cho qua. Có lẽ điều đó cũng rất bình thường đi.

Nhưng cái vấn đề ở đây là đi đâu để xét nghiệm âm tính đây?

Trong khi bệnh viện được cấp quyền để xét nghiệm thì nằm bên kia thành phố chỉ cần qua đường một cái là tới. Còn bên này không có nơi nào đủ tiêu chuẩn để cấp quyền xét nghiệm cả. Còn bệnh viện huyện đủ tiêu chuẩn thì đang bị cách ly.

Câu hỏi đặt ra cho tôi và những người đi làm trong thành phố như tôi là:

Phải đi đâu để xét nghiệm đây?

Có người nói là lên tỉnh xét nghiệm. À há! Vậy phải chạy hàng trăm km lên tỉnh hả? Cũng chấp nhận luôn! Nhưng mà.. một lần xét nghiệm là 300k và giá trị sử dụng là ba ngày. Trong khi lương một ngày chưa tới 200k.

Kết quả, tôi điện thoại xin nghỉ ở nhà luôn. *vno 17*
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back