Quay ngược về câu chuyện năm 17 tuổi, thời điểm chúng tôi vừa trở thành bạn cùng bàn, vừa trở thành kẻ thù không đội trời chung.
Nên nói như thế nào nhỉ? Giờ nghĩ lại khoảng thời gian đó tôi vừa thấy mất mặt vừa thấy buồn cười, vì sao ư? Có thể vì đang độ tuổi nổi loạn chăng, lòng tôi hơi có xíu xiu hận đời và bọc bản thân như một con rùa, gặp chút rắc rối khó khăn thì lại rúc đầu vào cái mai rùa không ló đầu ra. Ở trong lớp tôi trầm lặng, khi bạn học sôi nổi xung phong trả lời câu hỏi, xung phong lên bảng giải bài tập thì tôi chỉ ở dưới cầu nguyện đừng gọi tôi đứng dậy. Mỗi khi đến lượt tôi trả bài cũ đều lên bục giảng trong bộ dạng như sắp lên pháp trường, và 41 con người dưới kia chính là đao phủ muôn lăng trì tôi, giờ đúng thấy buồn cười, lúc đấy sẽ chẳng bao giờ tôi nghĩ bản thân có thể trở nên tự tin ngẩng cao đầu mà đi giống hôm nay, luôn sống tích cực và lạc quan, một con người tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng, đó chính là tôi ở tương lai.
Tôi không tham gia các hoạt động của lớp, các cuộc vui hay đi ăn vặt sinh nhật người này người kia chưa bao giờ có phần tôi. Các tiết thể dục sau khi học xong tiết 1 thường thầy thể dục sẽ để chúng tôi chơi tự do, nam thì vui vẻ đi đá bóng, nữ thì đá cầu hoặc ngồi tụm 3 tụm 7 nói chuyện cười đùa, một mình tôi thì trốn dưới một gốc cây khác đọc
truyện tranh hay bất kì thứ gì đó khác, không tham dự hay xen vào, cũng không ai rủ tôi nhập nhóm. Từ khi đi học cho đến bây giờ, tôi vẫn sống thế mà tự bản thân cũng thấy rất ổn, rất ok.
Nhưng từ sau khi tôi có bạn cùng bàn, bạn cùng bàn của tôi đặc biệt ngứa mặt với cái cách tôi sống và nhìn nhận thế giới này, những ngày đầu hắn sẽ theo chân đám con trai trong lớp mà đi đá banh cá nước hăng say, những ngày sau thì lấy tôi làm thú vui. Lấy mất quyển sách tôi đang chăm chú đọc chẳng hạn.
- Trả lại cho tao.
- Không. - Hắn nói.
- Mày nhàm vừa thôi, đi ra đá banh của mày đi. - Tôi hơi hơi bực bội trong lòng.
- Mày xem mày đi, đã mập thì chớ còn không thích vận động, ngồi ì một mình một góc, đứng dậy chơi đá cầu với tao.
Tôi trợn tròn mắt nhìn hắn như đang nhìn một thằng tâm thần vừa trốn viện ra. Tên này xưa nay không lo chuyện bao đồng, cũng không thân thiết gì với tôi, giở cái giọng đòi mạng đó ra là sao nhỉ. Tôi nghĩ vậy bèn nói:
- Uống lộn thuốc rồi à? Đừng phiền tao. Nhàm chán.
- Không. - Tên này rõ ràng đã thấy tôi khó chịu rồi còn cười cợt mà cầm cuốn sách của tôi xoay xoay trên đầu ngón tay. - Mày đứng dậy đá cầu với tao, nếu mày thắng thì tao trả sách cho mày, không thì tao mượn một đêm, mai tao trả.
- Đồ thần kinh, - Tôi nói rồi đứng dậy đi ra khỏi lớp học. Sách hắn muốn thì cho hắn, tôi có điên mới chơi với hắn, bản thân cũng không muốn trở thành tâm điểm của mọi người, dùng đầu gối cũng biết khi tôi chơi với hắn thì cả lớp đều sẽ dồn ánh mắt ngó vào đây, Phải biết rằng tôi là sinh vật lạc loại trong cái tập thể 10A4 này đấy. Có trò hay cả lớp chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Hắn thấy tôi bỏ đi cũng không nói gì, chỉ đứng đó cho đến khi tôi ra khỏi sân tập hoàn toàn thì cất sách của tôi vào cặp hắn và tiếp tục gia nhập đội bóng của lớp chơi hăng say.
- Vì sao hồi đó anh cứ một mực đòi chơi đá cầu với em thế? - Sau này nhớ lại chuyện này, tôi hỏi hắn.
- Chủ yếu hồi đấy thấy em đáng thương quá, ngồi chơi một mình như người tự kỉ, anh muốn em hòa đồng hơn một chút.
Tôi bĩa môi:
- Tốt gớm, có thật không đó? Hay thấy chán quá lấy em ra làm thú vui.
Hắn cười cười:
- Có ai giống anh lấy em làm thú vui như vậy không? Thấy em mập như thùng phi sợ em béo phì nên định giảm cân cho em đó.
Khá khen là tên khốn kiếp này, sau bao năm vẫn luôn lấy cân nặng của tôi ra để trêu chọc. Tôi nổi điên:
- Đồ khốn kiếp, anh dám chê em mập hả? Hả? Em đánh chết anh.
Nói rồi tôi nhào lên người hắn, cả hai lăn một vòng rầm rầm trên giường, hắn cười haha mà trêu chọc tôi. Khiến tôi tức xì khói.
Lại nói, khi ấy sau khi vào lớp tôi định tranh thủ ngủ một tí nhưng không ngờ nằm mãi cũng không ngủ được bèn ngồi dậy lấy quyển sách Ngữ văn ra học bài, dù sao cũng không ngủ được, học bài đối phó với kì thi một tiết tuần sau cũng được. Lúc đang lẩm nhẩm thuộc thơ, ánh mắt tôi vô thức nhìn ra cửa sổ, nhìn về phía sân tập thể dục. Dãy lớp học của tôi cách sân tập không xa, tôi lại ở trên tầng, cửa sổ trực tiếp hướng ra sân thể dục, những con người ở đó tràn đầy vui vẻ, kẻ thì chơi trò chơi, đám con trai sôi nổi chạy dài giữa cái nắng gắt lúc 10h sáng, con gái thì ngồi xì xầm, thỉnh thoảng còn có người lấy son ra khoe với mọi người. Đó là một thế giới mà khi ấy cách tôi rất xa, giống như hoàn toàn tách biệt khỏi đám đông ấy, một kẻ lạc loài giờ thể dục vui vẻ cũng chỉ có thể cô độc ở trong lớp đọc thơ.
Tầm mắt lại không tự chủ nhìn về phía bạn cùng bàn đang sôi nổi chạy theo trái bóng. Cậu ta đúng là một người dồi dào năng lượng và được quý mến thật đấy, giữa cái nắng chói chang ấy vẫn nở nụ cười còn muốn chói lóa hơn cả mặt trời, phía sau lưng áo ướt một mảnh lớn vì mồ hôi ra, vẫn không biết mệt mà lăn xả theo trái bóng kia. Làn da nâu như muốn lóng lánh dưới ánh mặt trời, vui vẻ, hòa đồng, được mọi người yêu thích, học lực lại tốt, thật khiến tôi ganh tỵ và hâm mộ.