Hôm nay, Doãn Thiên Di đi học một mình. Lí do là bởi, mới sáng sớm, Mạnh Diệp An đã nhắn tin cho cô nói rằng từ nay không cần đến rủ cô ấy đi học nữa. Doãn Thiên Di chỉ đơn giản nghĩ rằng, có thể cậu ấy không muốn phiền mình ngược đường đến rủ, hoặc là anh người yêu của Mạnh Diệp An từ giờ sẽ đến đón cậu ấy đi học.
Trước kia, Doãn Thiên Di có từng đọc một cuốn sách, nó có nói rằng nên nghĩ mọi chuyện đơn giản đi để cuộc sống và tâm hồn trở nên yên bình. Và Doãn Thiên Di đã cố làm như vậy, nhưng cuộc sống chẳng hề bình yên chút nào.
Doãn Thiên Di bước vào lớp, người thì cặm cụi làm nốt đống bài tập, người thì ăn sáng, người đang nói chuyện. Và họ có điểm chung duy nhất, chính là ngước mắt lên nhìn cô rồi lại cúi xuống như chưa hề nhìn thấy gì. Nói nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng Doãn Thiên Di là con người nhạy cảm, ánh mắt của họ nhìn cô khác hoàn toàn với trước đây, nó có chứa sự khinh thường trong đó. Và Doãn Thiên Di chợt nhận ra, cô đã biết nguyên nhân dẫn tới sự khinh thường đó rồi: Là bảng xếp hạng kì thi vừa rồi.
"Từ giờ ngồi ngoài đi" Doãn Thiên Di bước đến chỗ của mình thì nghe thấy Thẩm Trúc Ngân nói như vậy. Vì dãy mà Doãn Thiên Di cùng Thẩm Nhược Tình ngồi là dãy trong cùng, nên việc ngồi ngoài cũng giống như việc bị cả thế giới ruồng bỏ, nếu như không có ai nói chuyện cùng.
"Sao lại thế?" Doãn Thiên Di cau mày, giọng nói mang tính khá khó chịu.
"Tao cận nên không nhìn rõ. Thế thôi" Thẩm Trúc Ngân trả lời, giọng mang vài tính giễu cợt, và quan trọng là còn không cả thèm nhìn Doãn Thiên Di.
"Tùy mày" Doãn Thiên Di trợn mắt, thở hắt một cái rồi ngồi phịch xuống. Hôm nay tâm trạng không tốt nên Doãn Thiên Di chẳng muốn đôi co với ai, nếu nói thêm vài ba câu nữa có lẽ sẽ thành cãi nhau mất.
"Cả kể mày muốn hay không thì cũng chẳng thay đổi được gì đâu" Thẩm Trúc Ngân ẩn ý nói, câu nói đó của cậu ta có thể đang đề cập đến vấn đề này, hoặc là một vấn đề nào đó ngoài kia mà Doãn Thiên Di không biết.
Doãn Thiên Di đã từng nghĩ rằng mình biết hết mọi thứ về bạn bè của cô. Nhưng không, họ như là một cái hố không đáy rộng lớn. Cứ nghĩ mình đã xuống đến đáy, nhưng thật ra bản thân lại đang chìm vào bóng tối lạnh lẽo và cô đơn.
Cả buổi ngày hôm đó, Doãn Thiên Di chẳng mở miệng nói câu gì, trong người liền cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Doãn Thiên Di là dạng người nói nhiều, mà một khi không nói liền cảm thấy buồn
ngủ. Mọi người xung quanh vẫn vui vẻ như bình thường, điều khác thường ở họ có lẽ chỉ là việc không nói chuyện với Doãn Thiên Di mà thôi. Cô đã cố bắt chuyện vài lần, nhưng họ đã cố ý lờ đi như không có chuyện gì xảy ra. Và Doãn Thiên Di biết rằng, họ thực sự không muốn nói chuyện với mình.
Tối hôm đó, nhóm nhắn tin của lớp mọi hôm hoạt náo ra sao thì hôm nay lại im lặng bất thường. Doãn Thiên Di trong lòng cảm thấy hoang mang, sau đó nhớ ra lúc sáng, Thẩm Trúc Ngân có mở điện thoại lên xem gì đó, và cô vô tình nhìn thấy có một nhóm lớp khác hiện trong máy của cậu ấy. Hay là, mọi người lập nhóm mới mà không cho mình biết.
Sau bao nhiêu chuyện như thế, Doãn Thiên Di chẳng có tâm trí đâu mà ngồi học bài, liền nằm phịch lên giường mà suy nghĩ tiếp. Mình có làm gì sai khiến họ ghét mình không? Hay tại tính lanh chanh nhiều chuyện của bản thân nhỉ?
Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu của Doãn Thiên Di, nhưng cô cảm thấy nó không hợp lí cho lắm. Xét về tình cách, trong lớp cũng có rất nhiều người giống cô, dù ít hay nhiều. Và bàn thân cũng không làm gì quá quá đáng để khiến họ ghét bỏ.
À, phải rồi. Có một thứ khiến bọn lớp chọn ghét nhất.
Hạng cuối.
"Ngày kia là thi văn nghệ rồi. Liệu mà diễn cho hẳn hoi"
Thẩm Trúc Ngân đi ngang qua Doãn Thiên Di rồi để lại một câu khiến Doãn Thiên Di cảm thấy nực cười. Không biết ai ở đây mới phải nói câu đó. Trong các hoạt động của lớp, Doãn Thiên Di chưa bao giờ thiếu trách nhiệm và luôn làm việc hết mình. Chỉ có một vài thành phần luôn cắm mặt vào điện thoại và làm ảnh hưởng đến cả nhóm thôi.
"Biết rồi"
Doãn Thiên Di cũng chỉ là suy nghĩ trong đầu những lời nói kia. Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói, Doãn Thiên Di đang làm rất tốt điều này. Để tránh xảy ra việc gì, Doãn Thiên Di tốt nhất không nên nói quá nhiều, không nên thể hiện quá nhiều điều trước mặt mọi người. Vì cô biết, cô đang bị tẩy chay.