You are using an out of date browser. It may not display this or other websites correctly.
You should upgrade or use an alternative browser.
You should upgrade or use an alternative browser.
- Thread starter hieutran301098
- Ngày gửi
Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I-
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.
Dịch thơ: Nguyễn Xuân Khuy
Con đường chia hai ngả giữa rừng thu
Nhưng than ôi, đành phải theo một lối
Tôi làm kẻ lữ hành phân vân mãi
Đưa mắt nhìn xuống lối chạy về xa
Tới khúc cong khuất sau lùm cây bụi.
Tôi lựa chọn nẻo thứ hai sau đấy
Có thể là còn hấp dẫn hơn kia
Vì cỏ mọc đầy cần bước chân đi
Mặc dù cả hai con đường nằm đấy
Có vết mòn cả đường nọ, đường kia.
Và hai con đường trong buổi sớm mai
Lá phủ đầy, chưa có bàn chân bước
Tôi dành ngả đầy tiên vào dịp khác
Dù thâm tâm vẫn biết được sau này
Quay trở lại, chắc gì còn có dịp.
Tôi sẽ kể chuyện này trong tiếng nấc
Rằng đâu đó rất nhiều năm về trước:
Hai ngả đường chia lối ở trong rừng
Tôi chọn con đường có ít bước chân
Và điều đó đã làm nên khác biệt.
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;
Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,
And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.
I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I-
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.
Dịch thơ: Nguyễn Xuân Khuy
Con đường chia hai ngả giữa rừng thu
Nhưng than ôi, đành phải theo một lối
Tôi làm kẻ lữ hành phân vân mãi
Đưa mắt nhìn xuống lối chạy về xa
Tới khúc cong khuất sau lùm cây bụi.
Tôi lựa chọn nẻo thứ hai sau đấy
Có thể là còn hấp dẫn hơn kia
Vì cỏ mọc đầy cần bước chân đi
Mặc dù cả hai con đường nằm đấy
Có vết mòn cả đường nọ, đường kia.
Và hai con đường trong buổi sớm mai
Lá phủ đầy, chưa có bàn chân bước
Tôi dành ngả đầy tiên vào dịp khác
Dù thâm tâm vẫn biết được sau này
Quay trở lại, chắc gì còn có dịp.
Tôi sẽ kể chuyện này trong tiếng nấc
Rằng đâu đó rất nhiều năm về trước:
Hai ngả đường chia lối ở trong rừng
Tôi chọn con đường có ít bước chân
Và điều đó đã làm nên khác biệt.
Chỉnh sửa cuối:
Sand dunes-Robert Frost
Sea waves are green and wet,
But up from where they die,
Rise others vaster yet,
And those are brown and dry.
They are the sea made land
To come at the fisher town,
And bury in solid sand
The men she could not drown.
She may know cove and cape,
But she does not know mankind
If by any change of shape,
She hopes to cut off mind.
Men left her a ship to sink:
They can leave her a hut as well;
And be but more free to think
For the one more cast-off shell.
Dịch thơ: Cồn Cát-Nguyễn Tâm
Biển cuộn sóng xanh rờn ướt át
Nhưng ven bờ nơi sóng vừa tan
Lại xuất hiện nhiều con sóng khác
Còn lớn hơn, màu nâu, khô ran
Đó là vùng đất biển bồi lên
Để mở rộng thêm làng chài lưới
Và chôn sâu trong lòng cát sỏi
Những người chưa chết đuối ngoài khơi
Dù tường tận mọi địa hình mũi vịnh
Biển nào đâu hiểu được con người
Biển cứ ngỡ khi thay hình dạng
Con người sẽ bị mất hồn thôi
Người bỏ lại con thuyền trên biển
Mặc cho chìm, bỏ nốt cả lều tranh
Người càng được thảnh thơi suy nghĩ
Nhờ vứt thêm một cái vỏ của mình
But up from where they die,
Rise others vaster yet,
And those are brown and dry.
They are the sea made land
To come at the fisher town,
And bury in solid sand
The men she could not drown.
She may know cove and cape,
But she does not know mankind
If by any change of shape,
She hopes to cut off mind.
Men left her a ship to sink:
They can leave her a hut as well;
And be but more free to think
For the one more cast-off shell.
Dịch thơ: Cồn Cát-Nguyễn Tâm
Biển cuộn sóng xanh rờn ướt át
Nhưng ven bờ nơi sóng vừa tan
Lại xuất hiện nhiều con sóng khác
Còn lớn hơn, màu nâu, khô ran
Đó là vùng đất biển bồi lên
Để mở rộng thêm làng chài lưới
Và chôn sâu trong lòng cát sỏi
Những người chưa chết đuối ngoài khơi
Dù tường tận mọi địa hình mũi vịnh
Biển nào đâu hiểu được con người
Biển cứ ngỡ khi thay hình dạng
Con người sẽ bị mất hồn thôi
Người bỏ lại con thuyền trên biển
Mặc cho chìm, bỏ nốt cả lều tranh
Người càng được thảnh thơi suy nghĩ
Nhờ vứt thêm một cái vỏ của mình
Wind and Window Flower-Robert Frost-Mỹ
Lovers, forget your love,
And listen to the love of these,
She a window flower,
And he a winter breeze.
When the frosty window veil
Was melted down at noon,
And the caged yellow bird
Hung over her in tune,
He marked her through the pane,
He could not help but mark,
And only passed her by
To come again at dark.
He was a winter wind,
Concerned with ice and snow,
Dead weeds and unmated birds,
And little of love could know.
But he sighed upon the sill,
He gave the sash a shake,
As witness all within
Who lay that night awake.
Per chance he half prevailed
To win her for the flight
From the firelit looking-glass
And warm stove-window light.
But the flower leaned aside
And thought of naught to say,
And morning found the breeze
A hundred miles away.
Dịch thơ: Nguyễn Hoàng Ái
Người đang yêu, xin hãy tạm quên tình
Và bạn hãy lắng nghe câu chuyện kể:
Nàng – là bông hoa trên cửa sổ
Còn chàng – cơn gió lạnh mùa đông.
Gió để ý và nhìn thấy hoa hồng
Khi mặt trời mùa đông xuất hiện
Ánh mặt trời làm tan băng trên kính.
Và chim oanh đã thức dậy trong lồng
Gió nhìn thấy bông hoa trong cửa sổ
Nhưng gió không biết được phải làm gì
Nhìn thấy hoa rồi gió đã bay đi
Để đêm khuya lại quay về nơi đó.
Bởi vì gió chỉ là cơn gió
Đã đành, cơn gió lạnh mùa đông
Chỉ biết vùi đầu trong tuyết miên man..
Không hay biết tình yêu là gì cả.
Nhưng dù sao ngọn gió cứ thấy buồn
Ngọn gió lung lay khung cửa sổ
Để cho hoa hồng không thể ngủ
Khi nơi này ngọn gió đến trong đêm.
Để biết đâu, bông hoa sẽ xiêu lòng
Rồi cùng gió biến vào đêm vắng
Về cái nơi dịu êm và tĩnh lặng
Nơi có bàn có bếp lửa và gương.
Nhưng bông hoa đã không nói không rằng
Biết lấy gì để đáp lời ngọn gió
Và trăm ngàn dặm cách xa, sau đó
Ngọn gió sang ngày gặp buổi bình minh.
And listen to the love of these,
She a window flower,
And he a winter breeze.
When the frosty window veil
Was melted down at noon,
And the caged yellow bird
Hung over her in tune,
He marked her through the pane,
He could not help but mark,
And only passed her by
To come again at dark.
He was a winter wind,
Concerned with ice and snow,
Dead weeds and unmated birds,
And little of love could know.
But he sighed upon the sill,
He gave the sash a shake,
As witness all within
Who lay that night awake.
Per chance he half prevailed
To win her for the flight
From the firelit looking-glass
And warm stove-window light.
But the flower leaned aside
And thought of naught to say,
And morning found the breeze
A hundred miles away.
Dịch thơ: Nguyễn Hoàng Ái
Người đang yêu, xin hãy tạm quên tình
Và bạn hãy lắng nghe câu chuyện kể:
Nàng – là bông hoa trên cửa sổ
Còn chàng – cơn gió lạnh mùa đông.
Gió để ý và nhìn thấy hoa hồng
Khi mặt trời mùa đông xuất hiện
Ánh mặt trời làm tan băng trên kính.
Và chim oanh đã thức dậy trong lồng
Gió nhìn thấy bông hoa trong cửa sổ
Nhưng gió không biết được phải làm gì
Nhìn thấy hoa rồi gió đã bay đi
Để đêm khuya lại quay về nơi đó.
Bởi vì gió chỉ là cơn gió
Đã đành, cơn gió lạnh mùa đông
Chỉ biết vùi đầu trong tuyết miên man..
Không hay biết tình yêu là gì cả.
Nhưng dù sao ngọn gió cứ thấy buồn
Ngọn gió lung lay khung cửa sổ
Để cho hoa hồng không thể ngủ
Khi nơi này ngọn gió đến trong đêm.
Để biết đâu, bông hoa sẽ xiêu lòng
Rồi cùng gió biến vào đêm vắng
Về cái nơi dịu êm và tĩnh lặng
Nơi có bàn có bếp lửa và gương.
Nhưng bông hoa đã không nói không rằng
Biết lấy gì để đáp lời ngọn gió
Và trăm ngàn dặm cách xa, sau đó
Ngọn gió sang ngày gặp buổi bình minh.
Choose something like a star-Robert Frost- Mỹ
O Star (the fairest one in sight),
We grant your loftiness the right
To some obscurity of cloud-
It will not do to say of night,
Since dark is what brings out your light.
Some mystery becomes the proud.
But to the wholly taciturn
In your reserve is not allowed.
Say something to us we can learn
By heart and when alone repeat.
Say something! And it says, 'I burn.'
But say with what degree of heat.
Talk Fahrenheit, talk Centigrade.
Use Language we can comprehend.
Tell us what elements you blend.
It gives us strangely little aid,
But does tell something in the end
And steadfast as Keats' Eremite,
Not even stooping from its sphere,
It asks a little of us here.
It asks of us a certain height,
So when at times the mob is swayed
To carry praise or blame too far,
We may choose something like a star
To stay our minds on and be staid.
Dịch thơ: Bằng Việt
Hỡi ngôi sao, chói sáng từ xa thẳm,
Dù ban ngày, có lúc bị mây che,
Nhưng giữa đêm, ánh sáng ngươi nổi bật
Lặng lẽ, xanh trong, huyền ảo hiện về!
Ngươi soi sáng mà không cần mở miệng
Không khoe gì bí ẩn của đời riêng,
Chỉ tỏ khẽ niềm vui, khi đôi lần nhấp nháy
Để báo rằng: Năng lượng sáng còn nguyên!
Ai biết ánh sáng sao nóng lạnh bao nhiêu độ
Đo bằng độ Xenxi hay độ Farenhai?
Cũng chẳng thể đo lượng vật chất nào đã trải
Trong ánh sao rọi khắp Thiên hà!
Chẳng đòi hỏi gì, Ngươi luôn lặng lẽ
Làm tấm gương kiên trì, soi vũ trụ gần xa..
Chẳng bận tâm, ai bỉ báng hay ca ngợi
Cũng chẳng bận tâm lời xu phụ thấp hèn,
Ngươi cứ đúng là Sao - như thế gian đã chọn
Giữ vĩnh viễn vòng quay và rọi sáng đêm đen!
We grant your loftiness the right
To some obscurity of cloud-
It will not do to say of night,
Since dark is what brings out your light.
Some mystery becomes the proud.
But to the wholly taciturn
In your reserve is not allowed.
Say something to us we can learn
By heart and when alone repeat.
Say something! And it says, 'I burn.'
But say with what degree of heat.
Talk Fahrenheit, talk Centigrade.
Use Language we can comprehend.
Tell us what elements you blend.
It gives us strangely little aid,
But does tell something in the end
And steadfast as Keats' Eremite,
Not even stooping from its sphere,
It asks a little of us here.
It asks of us a certain height,
So when at times the mob is swayed
To carry praise or blame too far,
We may choose something like a star
To stay our minds on and be staid.
Dịch thơ: Bằng Việt
Hỡi ngôi sao, chói sáng từ xa thẳm,
Dù ban ngày, có lúc bị mây che,
Nhưng giữa đêm, ánh sáng ngươi nổi bật
Lặng lẽ, xanh trong, huyền ảo hiện về!
Ngươi soi sáng mà không cần mở miệng
Không khoe gì bí ẩn của đời riêng,
Chỉ tỏ khẽ niềm vui, khi đôi lần nhấp nháy
Để báo rằng: Năng lượng sáng còn nguyên!
Ai biết ánh sáng sao nóng lạnh bao nhiêu độ
Đo bằng độ Xenxi hay độ Farenhai?
Cũng chẳng thể đo lượng vật chất nào đã trải
Trong ánh sao rọi khắp Thiên hà!
Chẳng đòi hỏi gì, Ngươi luôn lặng lẽ
Làm tấm gương kiên trì, soi vũ trụ gần xa..
Chẳng bận tâm, ai bỉ báng hay ca ngợi
Cũng chẳng bận tâm lời xu phụ thấp hèn,
Ngươi cứ đúng là Sao - như thế gian đã chọn
Giữ vĩnh viễn vòng quay và rọi sáng đêm đen!
Stopping by woods on a snowy evening-Robert Frost-Mỹ
Whose woods these are I think I know.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake.
The only other sound's the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep,
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.
Dịch thơ: Nguyễn Xuân Khuy
Rừng của ai dường như ta đã biết
Nhà của người này nằm ở ven làng
Người không thấy là ta đang dừng chân
Ngắm khu rừng của người nằm dưới tuyết.
Con ngựa của ta nghĩ rằng kỳ cục
Dừng chân ở nơi trang trại không gần
Bên là rừng, bên hồ nước đóng băng
Vào một buổi chiều đông tăm tối nhất.
Nên ngựa của ta rung chòm lục lạc
Như hỏi xem đấy có phải sai lầm
Không lời đáp, chỉ có tiếng thì thầm
Rên khe khẽ trong lời cơn gió tuyết.
Rừng tuyệt vời, rừng sâu và mờ mịt
Nhưng còn đây lời hứa giữ con đường
Còn bao nhiêu dặm trước khi lên giường
Còn bao nhiêu dặm trước khi yên giấc.
His house is in the village though;
He will not see me stopping here
To watch his woods fill up with snow.
My little horse must think it queer
To stop without a farmhouse near
Between the woods and frozen lake
The darkest evening of the year.
He gives his harness bells a shake
To ask if there is some mistake.
The only other sound's the sweep
Of easy wind and downy flake.
The woods are lovely, dark and deep,
But I have promises to keep,
And miles to go before I sleep,
And miles to go before I sleep.
Dịch thơ: Nguyễn Xuân Khuy
Rừng của ai dường như ta đã biết
Nhà của người này nằm ở ven làng
Người không thấy là ta đang dừng chân
Ngắm khu rừng của người nằm dưới tuyết.
Con ngựa của ta nghĩ rằng kỳ cục
Dừng chân ở nơi trang trại không gần
Bên là rừng, bên hồ nước đóng băng
Vào một buổi chiều đông tăm tối nhất.
Nên ngựa của ta rung chòm lục lạc
Như hỏi xem đấy có phải sai lầm
Không lời đáp, chỉ có tiếng thì thầm
Rên khe khẽ trong lời cơn gió tuyết.
Rừng tuyệt vời, rừng sâu và mờ mịt
Nhưng còn đây lời hứa giữ con đường
Còn bao nhiêu dặm trước khi lên giường
Còn bao nhiêu dặm trước khi yên giấc.
A Prayer in Spring-Robert Frost-Mỹ
Oh, give us pleasure in the flowers to-day;
And give us not to think so far away
As the uncertain harvest; keep us here
All simply in the springing of the year.
Oh, give us pleasure in the orchard white,
Like nothing else by day, like ghosts by night;
And make us happy in the happy bees,
The swarm dilating round the perfect trees.
And make us happy in the darting bird
That suddenly above the bees is heard,
The meteor that thrusts in with needle bill,
And off a blossom in mid air stands still.
For this is love and nothing else is love,
The which it is reserved for God above
To sanctify to what far ends He will,
But which it only needs that we fulfil.
Dịch thơ: Lê Ngọc Bửu
Lời nguyện muôn hoa nở rực chào
Niềm riêng khép kín chuyện mai sau
Neo thân ta với khung trời rộng
Tỏa ánh hồn nhiên xuân ước ao
Xuân ngát hồn ta sắc tuyết lê
Lung linh hư ảo thoáng đêm về
Reo vui ngàn tiếng ong vi vút
Ngào ngạt hương rừng khắp nẻo quê
Lời nguyện tưng bừng muôn tiếng oanh
Đỉnh cao vang vọng giữa trời xanh
Ngàn hoa hé nụ mời chim hót
Đứng lặng chim trao khúc nhạc lành
Là chính Tình yêu rất nhiệm màu
Tình yêu dâng trọn Đấng trên cao
Tình yêu thánh hóa muôn sinh vật
Ngự trị trong ta xuân nguyện cầu
And give us not to think so far away
As the uncertain harvest; keep us here
All simply in the springing of the year.
Oh, give us pleasure in the orchard white,
Like nothing else by day, like ghosts by night;
And make us happy in the happy bees,
The swarm dilating round the perfect trees.
And make us happy in the darting bird
That suddenly above the bees is heard,
The meteor that thrusts in with needle bill,
And off a blossom in mid air stands still.
For this is love and nothing else is love,
The which it is reserved for God above
To sanctify to what far ends He will,
But which it only needs that we fulfil.
Dịch thơ: Lê Ngọc Bửu
Lời nguyện muôn hoa nở rực chào
Niềm riêng khép kín chuyện mai sau
Neo thân ta với khung trời rộng
Tỏa ánh hồn nhiên xuân ước ao
Xuân ngát hồn ta sắc tuyết lê
Lung linh hư ảo thoáng đêm về
Reo vui ngàn tiếng ong vi vút
Ngào ngạt hương rừng khắp nẻo quê
Lời nguyện tưng bừng muôn tiếng oanh
Đỉnh cao vang vọng giữa trời xanh
Ngàn hoa hé nụ mời chim hót
Đứng lặng chim trao khúc nhạc lành
Là chính Tình yêu rất nhiệm màu
Tình yêu dâng trọn Đấng trên cao
Tình yêu thánh hóa muôn sinh vật
Ngự trị trong ta xuân nguyện cầu
Love and a question-Robert Frost-Mỹ
A stranger came to the door at eve,
And he spoke the bridegroom fair.
He bore a green-white stick in his hand,
And, for all burden, care.
He asked with the eyes more than the lips
For a shelter for the night,
And he turned and looked at the road afar
Without a window light.
The bridegroom came forth into the porch
With, 'Let us look at the sky,
And question what of the night to be,
Stranger, you and I.'
The woodbine leaves littered the yard,
The woodbine berries were blue,
Autumn, yes, winter was in the wind;
"Stranger, I wish I knew."
Within, the bride in the dusk alone
Bent over the open fire,
Her face rose-red with the glowing coal
And the thought of the heart's desire.
The bridegroom looked at the weary road,
Yet saw but her within,
And wished her heart in a case of gold
And pinned with a silver pin.
The bridegroom thought it little to give
A dole of bread, a purse,
A heartfelt prayer for the poor of God,
Or for the rich a curse;
But whether or not a man was asked
To mar the love of two
By harboring woe in the bridal house,
The bridegroom wished he knew.
Dịch thơ: Nguyễn Hoàng Ái
Người xa lạ gõ cửa trong chiều vắng
Đấy – ngôi nhà của một đôi uyên ương.
Cây gậy của người có màu trắng và xanh
Còn trong lòng một nỗi lo đè nặng.
Người xa lạ bằng mắt nhiều hơn miệng
Hỏi chàng rể cho nghỉ lại đêm này
Đôi mắt người nhìn con đường xa xôi
Những ánh lửa khắp nơi đều tắt ngấm.
Và chàng rể liền bước ra ngoài cổng:
"Ta hãy cùng nhau ngó vào bầu trời
Có một câu hỏi cho anh và tôi
Mà bầu trời đêm hãy còn giấu kín".
Những chiếc lá của kim ngân rụng xuống
Quả mọng kim ngân đang thẫm màu xanh
Ngọn gió mùa thu như gió mùa đông
"Người xa lạ, tôi đây mong biết lắm".
Cô dâu một mình trong nhà im lặng
Khát khao như bếp lửa trước mặt nàng
Bếp lửa làm cho đôi má thêm hồng
Và ý nghĩ - trong tim đầy ước muốn.
Chàng rể ngó nhìn con đường xa vắng
Nhưng nghĩ suy chỉ quanh quẩn bên nàng
Mong giữ trái tim yêu trong lồng vàng
Và chốt bạc đem chốt ngoài cửa đóng.
Chàng rể nghĩ rằng hãy còn ít lắm
Chia sẻ bánh mỳ, chia sẻ hầu bao
Thành tâm cầu Chúa giúp cho người nghèo
Hay trừng phạt kẻ giàu cho đích đáng.
Và liệu có phải đấy là số phận
Khách đến mang hạnh phúc cho hai người
Hay tai họa sẽ đổ xuống đêm nay
Thì câu trả lời chàng mong biết lắm.
And he spoke the bridegroom fair.
He bore a green-white stick in his hand,
And, for all burden, care.
He asked with the eyes more than the lips
For a shelter for the night,
And he turned and looked at the road afar
Without a window light.
The bridegroom came forth into the porch
With, 'Let us look at the sky,
And question what of the night to be,
Stranger, you and I.'
The woodbine leaves littered the yard,
The woodbine berries were blue,
Autumn, yes, winter was in the wind;
"Stranger, I wish I knew."
Within, the bride in the dusk alone
Bent over the open fire,
Her face rose-red with the glowing coal
And the thought of the heart's desire.
The bridegroom looked at the weary road,
Yet saw but her within,
And wished her heart in a case of gold
And pinned with a silver pin.
The bridegroom thought it little to give
A dole of bread, a purse,
A heartfelt prayer for the poor of God,
Or for the rich a curse;
But whether or not a man was asked
To mar the love of two
By harboring woe in the bridal house,
The bridegroom wished he knew.
Dịch thơ: Nguyễn Hoàng Ái
Người xa lạ gõ cửa trong chiều vắng
Đấy – ngôi nhà của một đôi uyên ương.
Cây gậy của người có màu trắng và xanh
Còn trong lòng một nỗi lo đè nặng.
Người xa lạ bằng mắt nhiều hơn miệng
Hỏi chàng rể cho nghỉ lại đêm này
Đôi mắt người nhìn con đường xa xôi
Những ánh lửa khắp nơi đều tắt ngấm.
Và chàng rể liền bước ra ngoài cổng:
"Ta hãy cùng nhau ngó vào bầu trời
Có một câu hỏi cho anh và tôi
Mà bầu trời đêm hãy còn giấu kín".
Những chiếc lá của kim ngân rụng xuống
Quả mọng kim ngân đang thẫm màu xanh
Ngọn gió mùa thu như gió mùa đông
"Người xa lạ, tôi đây mong biết lắm".
Cô dâu một mình trong nhà im lặng
Khát khao như bếp lửa trước mặt nàng
Bếp lửa làm cho đôi má thêm hồng
Và ý nghĩ - trong tim đầy ước muốn.
Chàng rể ngó nhìn con đường xa vắng
Nhưng nghĩ suy chỉ quanh quẩn bên nàng
Mong giữ trái tim yêu trong lồng vàng
Và chốt bạc đem chốt ngoài cửa đóng.
Chàng rể nghĩ rằng hãy còn ít lắm
Chia sẻ bánh mỳ, chia sẻ hầu bao
Thành tâm cầu Chúa giúp cho người nghèo
Hay trừng phạt kẻ giàu cho đích đáng.
Và liệu có phải đấy là số phận
Khách đến mang hạnh phúc cho hai người
Hay tai họa sẽ đổ xuống đêm nay
Thì câu trả lời chàng mong biết lắm.
Song for the luddites- George Gordon Byron -Anh
As the liberty lads o'er the sea
Bought their freedom, and cheaply, with blood,
So we, boys, we
Will die fighting, or live free,
And down with all kings but King Ludd!
When the web that we weave is complete,
And the shuttle exchanged for the sword,
We will fling the winding sheet
O'er the despot at our feet,
And dye it deep in the gore he has poured.
Though black as his heart its hue,
Since his veins are corrupted to mud,
Yet this is the dew
Which the tree shall renew
Of Liberty, planted by Ludd!
Dịch thơ: Nguyễn Xuân Thơm
Như những chàng trai bên kia bờ đại dương
Mua tự do bằng máu xương, rẻ đấy!
Nào ta, trai tráng, lên đường
Đả đảo tất cả các nhà vua, trừ Vua Phá máy
Khi tấm vải ta dệt đã xong xuôi
Ta rời con thoi và thanh gươm cầm lấy
Cho hắn, ta sẽ ném tấm vải liệm lên người
Và nhuốm tấm vải trong vũng máu từ tim hắn chảy
Dù tấm vải liệm sẽ đen như tim bậc đế vương
Vì huyết quản hắn là bùn nhơ mục nát
Nhưng đây chính là giọt sương
Tắm cho xanh tươi đưới ánh dương
Cây tự do được trồng bởi Ludd!
Bought their freedom, and cheaply, with blood,
So we, boys, we
Will die fighting, or live free,
And down with all kings but King Ludd!
When the web that we weave is complete,
And the shuttle exchanged for the sword,
We will fling the winding sheet
O'er the despot at our feet,
And dye it deep in the gore he has poured.
Though black as his heart its hue,
Since his veins are corrupted to mud,
Yet this is the dew
Which the tree shall renew
Of Liberty, planted by Ludd!
Dịch thơ: Nguyễn Xuân Thơm
Như những chàng trai bên kia bờ đại dương
Mua tự do bằng máu xương, rẻ đấy!
Nào ta, trai tráng, lên đường
Đả đảo tất cả các nhà vua, trừ Vua Phá máy
Khi tấm vải ta dệt đã xong xuôi
Ta rời con thoi và thanh gươm cầm lấy
Cho hắn, ta sẽ ném tấm vải liệm lên người
Và nhuốm tấm vải trong vũng máu từ tim hắn chảy
Dù tấm vải liệm sẽ đen như tim bậc đế vương
Vì huyết quản hắn là bùn nhơ mục nát
Nhưng đây chính là giọt sương
Tắm cho xanh tươi đưới ánh dương
Cây tự do được trồng bởi Ludd!
When we two parted-Geogre Gordon Byron-Anh
When we two parted
In silence and tears,
Half broken-hearted
To sever for years,
Pale grew thy cheek and cold,
Colder thy kiss;
Truly that hour foretold
Sorrow to this.
The dew of the morning
Sunk chill on my brow-
It felt like the warning
Of what I feel now.
Thy vows are all broken,
And light is thy fame:
I hear thy name spoken,
And share in its shame.
They name thee before me,
A knell to mine ear;
A shudder comes o'er me-
Why wert thou so dear?
They know not I knew thee,
Who knew thee too well:
Long, long shall I rue thee,
Too deeply to tell.
In secret we met-
In silence I grieve,
That thy heart could forget,
Thy spirit deceive.
If I should meet thee
After long years,
How should I greet thee?
With silence and tears.
Dịch nghĩa
Khi chúng ta chia tay
Trong im lặng và nước mắt
Nửa mảnh hồn tan vỡ
Chia cho nhau từng tháng năm
Má em trở thành tái nhợt và lạnh
Nụ hôn của em còn lạnh hơn
Đó là giờ báo được nói trước một cáh trung thực
Cho nỗi đau buồn này
Có giọt sương buổi sớm nào
Thấm lạnh trên vầng trán của anh
Có cảm giác như lời cảnh báo
Cho những gì anh đang cảm thấy
Lời thề của em đã tan vỡ
Em đã coi nhẹ cả thanh danh
Anh nghe tên em được đề cập đến
Và chia xẻ phần nào trong sự xấu hổ đó
Họ nhắc tên em trước tên anh
Như tiếng chuông đánh bên tai
Gây cho anh sự rùng mình ngơ ngác
Tại sao em lại như thế hỡi em yêu?
Họ đâu biết rằng anh hiểu em
Hiểu em đến vô cùng
Và kéo dài triền miên trong nỗi hối hận
Để nói lên những lời sâu thẳm tự đáy lòng
Chúng ta bí mật gặp nhau
Trong im lặng và đau buồn
Dẫu trái tim em có thể quên
Lòng em mang lừa dối
Nếu anh còn được gặp em
Sau những năm dài xa cách
Anh biết chào em thế nào?
Hay chỉ im lặng và nước mắt!
Dịch thơ: Thái Bá Tân
Nhớ không em thuở nọ,
Khi đôi ta chia tay-
Hai đứa cùng đau khổ
Nhìn nhau lệ tuôn đầy.
Và ngày ấy hôn em,
Hôn đôi môi buốt lạnh,
Anh đã thấy trong tim
Những tháng năm hiu quạnh.
Phải chăng giọt sương rơi
Trên mi anh buổi nọ
Đã theo anh suốt đời
Và nay thành giông tố?
Hai ta giấu tình yêu
Để không người được biết,
Anh thầm đau khổ nhiều
Vì yêu em tha thiết.
Nếu ta còn gặp nhau
Sao bao năm xa vắng,
Biết đón em thế nào
Ngoài nước mắt, im lặng?
In silence and tears,
Half broken-hearted
To sever for years,
Pale grew thy cheek and cold,
Colder thy kiss;
Truly that hour foretold
Sorrow to this.
The dew of the morning
Sunk chill on my brow-
It felt like the warning
Of what I feel now.
Thy vows are all broken,
And light is thy fame:
I hear thy name spoken,
And share in its shame.
They name thee before me,
A knell to mine ear;
A shudder comes o'er me-
Why wert thou so dear?
They know not I knew thee,
Who knew thee too well:
Long, long shall I rue thee,
Too deeply to tell.
In secret we met-
In silence I grieve,
That thy heart could forget,
Thy spirit deceive.
If I should meet thee
After long years,
How should I greet thee?
With silence and tears.
Dịch nghĩa
Khi chúng ta chia tay
Trong im lặng và nước mắt
Nửa mảnh hồn tan vỡ
Chia cho nhau từng tháng năm
Má em trở thành tái nhợt và lạnh
Nụ hôn của em còn lạnh hơn
Đó là giờ báo được nói trước một cáh trung thực
Cho nỗi đau buồn này
Có giọt sương buổi sớm nào
Thấm lạnh trên vầng trán của anh
Có cảm giác như lời cảnh báo
Cho những gì anh đang cảm thấy
Lời thề của em đã tan vỡ
Em đã coi nhẹ cả thanh danh
Anh nghe tên em được đề cập đến
Và chia xẻ phần nào trong sự xấu hổ đó
Họ nhắc tên em trước tên anh
Như tiếng chuông đánh bên tai
Gây cho anh sự rùng mình ngơ ngác
Tại sao em lại như thế hỡi em yêu?
Họ đâu biết rằng anh hiểu em
Hiểu em đến vô cùng
Và kéo dài triền miên trong nỗi hối hận
Để nói lên những lời sâu thẳm tự đáy lòng
Chúng ta bí mật gặp nhau
Trong im lặng và đau buồn
Dẫu trái tim em có thể quên
Lòng em mang lừa dối
Nếu anh còn được gặp em
Sau những năm dài xa cách
Anh biết chào em thế nào?
Hay chỉ im lặng và nước mắt!
Dịch thơ: Thái Bá Tân
Nhớ không em thuở nọ,
Khi đôi ta chia tay-
Hai đứa cùng đau khổ
Nhìn nhau lệ tuôn đầy.
Và ngày ấy hôn em,
Hôn đôi môi buốt lạnh,
Anh đã thấy trong tim
Những tháng năm hiu quạnh.
Phải chăng giọt sương rơi
Trên mi anh buổi nọ
Đã theo anh suốt đời
Và nay thành giông tố?
Hai ta giấu tình yêu
Để không người được biết,
Anh thầm đau khổ nhiều
Vì yêu em tha thiết.
Nếu ta còn gặp nhau
Sao bao năm xa vắng,
Biết đón em thế nào
Ngoài nước mắt, im lặng?
Stanzas to a lady, on leaving England-Geogre Gordon Byron-Anh
'Tis done---and shivering in the gale
The bark unfurls her snowy sail;
And whistling o'er the bending mast,
Loud sings on high the fresh'ning blast;
And I must from this land be gone,
Because I cannot love but one.
But could I be what I have been,
And could I see what I have seen---
Could I repose upon the breast
Which once my warmest wishes blest---
I should not seek another zone,
Because I cannot love but one.
"Tis long since I beheld that eye
Which gave me bliss or misery;
And I have striven, but in vain,
Never to think of it again:
For though I fly from Albion,
I still can only love but one.
As some lone bird, without a mate,
My weary heart is desolate;
I look around, and cannot trace
One friendly smile or welcome face,
And ev" n in crowds am still alone,
Because I cannot love but one.
And I will cross the whitening foam,
And I will seek a foreign home;
Till I forget a false fair face,
I ne'er shall find a resting-place;
My own dark thoughts I cannot shun,
But ever love, and love but one.
The poorest, veriest wretch on earth
Still finds some hospitable hearth,
Where Friendship's or Love's softer glow
May smile in joy or soothe in woe;
But friend or leman I have none, '
Because I cannot love but one.
I go---but wheresoe'er I flee
There's not an eye will weep for me;
There's not a kind congenial heart,
Where I can claim the meanest part;
Nor thou, who hast my hopes undone,
Wilt sigh, although I love but one.
To think of every early scene,
Of what we are, and what we've been,
Would whelm some softer hearts with woe---
But mine, alas! Has stood the blow;
Yet still beats on as it begun,
And never truly loves but one.
And who that dear lov'd one may be,
Is not for vulgar eyes to see;
And why that early love was cross'd,
Thou know'st the best, I feel the most;
But few that dwell beneath the sun
Have loved so long, and loved but one.
I've tried another's fetters too,
With charms perchance as fair to view;
And I would fain have loved as well,
But some unconquerable spell
Forbade my bleeding breast to own
A kindred care for aught but one.
"Twould soothe to take one lingering view,
And bless thee in my last adieu;
Yet wish I not those eyes to weep
For him that wanders o" er the deep;
His home, his hope, his youth are gone,
Yet still he loves, and loves but one.
Dịch thơ: Thái Bá Tân
Thế là xong và run trong trận gió
Con thuyền giong chiếc buồm tuyết trắng lên
Rồi rít rồi gào qua cột buồm cong
Có hơi mới, trên tầng cao hát lớn
Nhưng tôi phải xa đất này, xa hẳn
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Tôi có phải là tôi xưa không nhỉ
Có thấy điều tôi đã thấy trước kia?
Có thể chăng tôi còn được nghỉ ngơi
Trong lòng kẻ từng cho tôi thỏa nguyện
Tôi không kiếm một nơi nào khác hẳn
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Đã lâu rồi từ khi tôi được thấy
Con mắt cho tôi vui thú hoặc sầu thương
Và thực ra tôi cũng đã uổng công
Thử quên nó, thử không hề nghĩ tới
Dù tôi đã bay khỏi đất Anh này nữa
Tôi cũng chỉ còn yêu có một mà thôi
Như một con chim côi, không bạn lứa
Trái tim tôi mệt mỏi, âu sầu
Tôi nhìn quanh, không một dấu vết nào
Của khuôn mặt ân cần, của nụ cười bạn hữu
Giữa người đông, tôi vẫn là đơn lẻ
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Tôi sẽ vượt qua bọt sóng dào trắng xóa
Tôi sẽ kiếm một ngôi nhà xa lạ
Đến khi quên khuôn mặt đẹp, giả kia
Chẳng bao giờ tìm được chỗ nghỉ ngơi
Không tránh nổi ý nghĩ mình đen tối
Và luôn yêu, yêu chỉ một mà thôi
Kẻ khốn khổ nhất trên đời cũng vẫn
Có thể tìm ra một chỗ dung thân
Nơi có tình yêu hay tình bạn ấm êm
Cười khi vui và dịu hiền lúc khổ
Nhưng tri kỷ, bạn bè tôi chẳng có
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Tôi đi, và bất cứ nơi nào tôi đến
Đều không tìm ra một mắt khóc vì tôi
Không một trái tim nào thông cảm ở nơi
Tôi có thể xin một phần nhỏ nhất
Kể cả cô, làm hy vọng tôi tan nát
Sẽ không thở dài, dù tôi yêu chỉ một mà thôi
Nhớ những cảnh của thời niên thiếu
Nhớ ta bây giờ và ta nữa ngày xưa
Sẽ dìm những trái tim mềm nhũn thương đau
Còn tim tôi, ôi! Đương đầu cùng bão táp
Vẫn cứ đập như lúc đầu đã đập
Và trọn đời yêu chỉ một mà thôi
Và ai là kẻ được yêu tha thiết
Đâu phải cho mắt xoàng xĩnh ngó nhìn
Đấy vì sao một tình sớm bị ngang
Cô biết nhiều hơn, tôi nghe rõ nhất
Nhưng ít có người ở trên trái đất
Yêu lâu dài, và yêu một mà thôi
Tôi cũng thử tìm những ràng buộc khác xem
Có sức quyến rũ, may ra, nhìn đẹp mắt
Và tôi sẽ sẵn sàng yêu chân thật
Như có sức gì không cưỡng được đâu
Đã chặn trái tim chảy máu của tôi
Không chăm sóc được ai, trừ một mà thôi
Tôi trấn tĩnh trong cái nhìn mệt mỏi
Và chào cô lần cuối, chúc cô vui
Tôi chẳng mong gì đôi mắt đẹp kia
Khóc vì kẻ lang thang trên biển thẳm
Kẻ đã mất tuổi xuân, cửa nhà, hy vọng
Nhưng vẫn yêu, yêu chỉ một mà thôi
The bark unfurls her snowy sail;
And whistling o'er the bending mast,
Loud sings on high the fresh'ning blast;
And I must from this land be gone,
Because I cannot love but one.
But could I be what I have been,
And could I see what I have seen---
Could I repose upon the breast
Which once my warmest wishes blest---
I should not seek another zone,
Because I cannot love but one.
"Tis long since I beheld that eye
Which gave me bliss or misery;
And I have striven, but in vain,
Never to think of it again:
For though I fly from Albion,
I still can only love but one.
As some lone bird, without a mate,
My weary heart is desolate;
I look around, and cannot trace
One friendly smile or welcome face,
And ev" n in crowds am still alone,
Because I cannot love but one.
And I will cross the whitening foam,
And I will seek a foreign home;
Till I forget a false fair face,
I ne'er shall find a resting-place;
My own dark thoughts I cannot shun,
But ever love, and love but one.
The poorest, veriest wretch on earth
Still finds some hospitable hearth,
Where Friendship's or Love's softer glow
May smile in joy or soothe in woe;
But friend or leman I have none, '
Because I cannot love but one.
I go---but wheresoe'er I flee
There's not an eye will weep for me;
There's not a kind congenial heart,
Where I can claim the meanest part;
Nor thou, who hast my hopes undone,
Wilt sigh, although I love but one.
To think of every early scene,
Of what we are, and what we've been,
Would whelm some softer hearts with woe---
But mine, alas! Has stood the blow;
Yet still beats on as it begun,
And never truly loves but one.
And who that dear lov'd one may be,
Is not for vulgar eyes to see;
And why that early love was cross'd,
Thou know'st the best, I feel the most;
But few that dwell beneath the sun
Have loved so long, and loved but one.
I've tried another's fetters too,
With charms perchance as fair to view;
And I would fain have loved as well,
But some unconquerable spell
Forbade my bleeding breast to own
A kindred care for aught but one.
"Twould soothe to take one lingering view,
And bless thee in my last adieu;
Yet wish I not those eyes to weep
For him that wanders o" er the deep;
His home, his hope, his youth are gone,
Yet still he loves, and loves but one.
Dịch thơ: Thái Bá Tân
Thế là xong và run trong trận gió
Con thuyền giong chiếc buồm tuyết trắng lên
Rồi rít rồi gào qua cột buồm cong
Có hơi mới, trên tầng cao hát lớn
Nhưng tôi phải xa đất này, xa hẳn
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Tôi có phải là tôi xưa không nhỉ
Có thấy điều tôi đã thấy trước kia?
Có thể chăng tôi còn được nghỉ ngơi
Trong lòng kẻ từng cho tôi thỏa nguyện
Tôi không kiếm một nơi nào khác hẳn
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Đã lâu rồi từ khi tôi được thấy
Con mắt cho tôi vui thú hoặc sầu thương
Và thực ra tôi cũng đã uổng công
Thử quên nó, thử không hề nghĩ tới
Dù tôi đã bay khỏi đất Anh này nữa
Tôi cũng chỉ còn yêu có một mà thôi
Như một con chim côi, không bạn lứa
Trái tim tôi mệt mỏi, âu sầu
Tôi nhìn quanh, không một dấu vết nào
Của khuôn mặt ân cần, của nụ cười bạn hữu
Giữa người đông, tôi vẫn là đơn lẻ
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Tôi sẽ vượt qua bọt sóng dào trắng xóa
Tôi sẽ kiếm một ngôi nhà xa lạ
Đến khi quên khuôn mặt đẹp, giả kia
Chẳng bao giờ tìm được chỗ nghỉ ngơi
Không tránh nổi ý nghĩ mình đen tối
Và luôn yêu, yêu chỉ một mà thôi
Kẻ khốn khổ nhất trên đời cũng vẫn
Có thể tìm ra một chỗ dung thân
Nơi có tình yêu hay tình bạn ấm êm
Cười khi vui và dịu hiền lúc khổ
Nhưng tri kỷ, bạn bè tôi chẳng có
Bởi tôi yêu chỉ một mà thôi
Tôi đi, và bất cứ nơi nào tôi đến
Đều không tìm ra một mắt khóc vì tôi
Không một trái tim nào thông cảm ở nơi
Tôi có thể xin một phần nhỏ nhất
Kể cả cô, làm hy vọng tôi tan nát
Sẽ không thở dài, dù tôi yêu chỉ một mà thôi
Nhớ những cảnh của thời niên thiếu
Nhớ ta bây giờ và ta nữa ngày xưa
Sẽ dìm những trái tim mềm nhũn thương đau
Còn tim tôi, ôi! Đương đầu cùng bão táp
Vẫn cứ đập như lúc đầu đã đập
Và trọn đời yêu chỉ một mà thôi
Và ai là kẻ được yêu tha thiết
Đâu phải cho mắt xoàng xĩnh ngó nhìn
Đấy vì sao một tình sớm bị ngang
Cô biết nhiều hơn, tôi nghe rõ nhất
Nhưng ít có người ở trên trái đất
Yêu lâu dài, và yêu một mà thôi
Tôi cũng thử tìm những ràng buộc khác xem
Có sức quyến rũ, may ra, nhìn đẹp mắt
Và tôi sẽ sẵn sàng yêu chân thật
Như có sức gì không cưỡng được đâu
Đã chặn trái tim chảy máu của tôi
Không chăm sóc được ai, trừ một mà thôi
Tôi trấn tĩnh trong cái nhìn mệt mỏi
Và chào cô lần cuối, chúc cô vui
Tôi chẳng mong gì đôi mắt đẹp kia
Khóc vì kẻ lang thang trên biển thẳm
Kẻ đã mất tuổi xuân, cửa nhà, hy vọng
Nhưng vẫn yêu, yêu chỉ một mà thôi
Từ khóa:
Sửa
-
- Từ khóa
- nước ngoài sưu tập tập thơ thơ tuyển tập tuyển tập thơ
Những người đang xem chủ đề này
Tổng: 1
Thành viên: 0, Khách: 1
Dành cho riêng bạn
- Trả lời
- 11
- Đọc
- 6K
Xu hướng nội dung
Được thích nhiều nhất
-
408,220
Mạnh Thăng
-
270,720
Aki Re
-
265,720
Jess93
-
262,370
HiHi2129
-
258,720
Thiên Bách Nguyệt