"Mễ Nhi! Mau lên ta muốn tới Thất Phủ!"
Vừa mới ngủ dậy nàng đã vội gọi Mễ Nhi tới. Mễ Nhi bước vào giúp nàng rửa mặt, vừa làm nàng vừa chọc:
"Quận chúa, mới có một ngày mà người đã nhớ Thất gia rồi sao?"
Kiều Tuyết Nguyệt đỏ mặt vội vàng chối bỏ:
"Đâu có. Ta là muốn đi thăm Nhã Thanh tỷ tỷ mà thôi!"
"Vâng!"
Rất nhanh nhẹn nàng đã chuẩn bị xong. Xe ngựa đi được nửa đường liền dừng lại. Không hiểu vì sao Mễ Nhi cùng tất cả những người phu xe liền ngã gục đi. Thấy im lặng, nàng liền bước ra chỉ vừa kịp hô lên một tiếng: "Mễ.." đã bị đánh cho ngất đi.
Nhẹ nhàng mở mắt, nàng thấy mình nằm trong một căn phòng rất lạ. Như sực nhớ ra điều gì, nàng liền ngó tìm xung quanh:
"Mễ Nhi.. Mễ Nhi.."
Liền có người bước vào. Không phải Mễ Nhi mà lại là một người khác:
"Cung Dương Kiệt?"
"Phải, là ta!"
Hắn cầm cây quạt ngọc phe phẩy nhìn nàng mà cười. Cung Dương Kiệt là con trai thứ tư của Hoàng Đế. Từ nhỏ hắn vốn dĩ đã rất thích nàng, chỉ là nàng lại không thèm để ý tới hắn.
"Huynh đưa ta tới đây làm gì?"
Không nhanh, không chậm bước tới bên cạnh Kiều Tuyết Nguyệt, ánh mắt Cung Dương Kiệt liền trở nên tà mị, thâm sâu khó hiểu:
"Nghe nói hôm qua muội và Thất đệ đã cứu được một cô nương tên Lưu Nhã Thanh?"
Thấy hắn tới gần, nàng cũng không hề sợ hãi. Ánh mắt quật cường đối diện nhìn hắn mà đáp lại:
"Phải đó thì sao. Cũng đâu liên quan gì tới huynh!"
Nghe xong câu trả lời này, hắn liền cười như được mùa mà đi ra chỗ khác quay lưng lại về phía nó. Quạt ngọc đã được gập lại, đạp đập vào tay hắn.
"Đúng! Đúng là không liên quan gì tới ta. Nhưng cô nương ấy lại cực kì liên quan tới Cung Dương Thần!"
Không muốn ngồi đây nghe hắn nói linh tinh nữa, nàng liền xuống giường định bỏ đi liền bị hắn kéo về:
"Muội thật sự không muốn biết giữa Thất đệ và cô nương ấy có quan hệ gì sao?"
Quay đầu lại nhìn Cung Dương Kiệt, nàng chán ghét nhìn hắn:
"Hai người bọn họ chỉ mới gặp nhau hôm qua thì có quan hệ gì chứ!"
"Vậy nếu họ đã quen nhau từ bốn năm trước thì sao?"
"Không thể nào có chuyện đó!"
"Hahaha.." - cười thật lớn, hắn cứ đi đi lại lại quanh người nó mà cười: "Nguyệt Nhi ơi là Nguyệt Nhi, muội bị hắn ta lừa trắng trợn thế mà cũng không biết sao?"
Mệt mỏi, nàng liền bước đi, để lại cho hắn một câu nói:
"Ta không rảnh để mà ở đây nghe huynh nói nhảm!"
Vì muốn giữ chân nàng lại, Cung Dương Kiệt liền rút ra một tờ giấy đưa tới trước mặt nó:
"Vậy muội đọc cái này xem!"
Nhận lấy tờ giấy từ tay hắn. Đây vốn dĩ là một bản tấu sớ mà nội dung bên trong lại.. lại.. Vứt tờ giấy đó đi, sắc mặt nàng trắng bệch, ngã gục xuống:
"Không thể nào, là huynh lừa ta.. là huynh lừa ta."
Vui vẻ nhặt tờ giấy đó lên, hắn nói to:
"Để ta đọc muội nghe nhé: Khải bẩm Phụ Hoàng, nhi thần là Cung Dương Thần có chuyện muốn cầu xin người ân chuẩn. Nhi thần và Nhã Thanh đã quen nhau được hơn hai năm, cả hai đều rất tâm đầu ý hợp, nguyện bên nhau cả đời. Nhi thần biết mình đã có hôn ước với Tuyết Nguyệt nhưng trước giờ vẫn luôn xem muội ấy là muội muội không hề có tình cảm gì khác. Chỉ mong Phụ Hoàng hủy hôn để nhi thần có thể hoàn toàn bên cạnh Nhã Thanh.."
"Huynh đừng đọc nữa!" - nàng gắt lên
Nước mắt sao lại cứ rơi thế này. Trái tim sao lại đau đến thế. Mọi chuyện cuối cùng là sao, tại sao lại thành thế này.. Thật sự nàng không dám tin vào những gì đôi tai mình vừa nghe thấy. "Muội muội", tại sao lại chỉ là muội muội? Hóa ra từ trước tới giờ sự chiều chuộng của Cung Dương Thần đối với nàng cũng là là sự cưng chiều của ca ca đối với muội muội sao? Không thể nào đâu, Nhã Thanh không thể là người..
Thấy nàng khóc, trái tim Cung Dương Kiệt cũng đau lắm. Gương mặt hắn không còn cợt nhả cười đùa nữa mà chín chắn hơn nhiều. Ngồi xổm xuống, hắn ôm lấy Tuyết Nguyệt, để cho nàng khóc vào lòng mình:
"Ta thật sự không muốn làm muội đau!"
Cố gắng đẩy hắn ra, đẩy không được nàng liền đánh vào người hắn, đánh không được nàng liền cào cấu khắp người hắn đến bật máu. Tất cả hắn đều cố gắng chịu đựng cả, vẫn cố gắng ôm lấy nàng vào lòng mà chở che, an ủi. Hắn biết cái cảm giác bị lừa dối là thế nào, cũng như hắn vậy, mấy năm nay vẫn luôn âm thầm dõi theo nàng. Mệt rồi, Kiều Tuyết Nguyệt không chống cự nữa, cứ để hắn ôm vào lòng như vậy, nhưng nỗi đau thì không hề giảm, nàng nói trong tuyệt vọng:
"Ta không tin, ta không tin.. Huynh ấy
yêu ta, yêu ta.."
Càng ôm chặt nàng hơn. Cung Dương Kiệt càng thêm đau đớn. Bỗng hắn dìu nàng dậy, dùng khinh công đưa nàng đến Thất phủ để nàng tự mình thấy.
Đứng bên ngoài một căn phòng, nàng nghe thấy rõ giọng hắn cùng Nhã Thanh đang trò chuyện với nhau:
"Thanh Nhi, bao năm nay nàng chịu khổ rồi!" - Cung Dương Thần ấm áp, dịu dàng ôm lấy Nhã Thanh.
"Ta không sao!"
"Thanh Nhi, từ giờ ta sẽ không bao giờ xa nàng nữa đâu! Chúng ta sẽ có một gia đình, ta sẽ một lần nữa xin Phụ hoàng ân chuẩn nên nàng đừng lo lắng về thân phận của mình. Rất nhanh thôi nàng sẽ là Vương Phi của ta!"
Nhã Thanh thoát ra khỏi vòng tay hắn, vẻ mặt lo lắng:
"Không được đâu! Tuyết Nguyệt Quận chúa sẽ rất đau lòng, ta không muốn vì mình mà.."
Nhã Thanh thoát ra khiến hắn cảm thấy rất trống trải, liền kéo nàng trở lại:
"Ta vốn dĩ coi muội ấy là muội muội. Chỉ là muội ấy tự đa tình thôi!"
Người bên trong thì hạn phúc vui vẻ. Còn bên ngoài? Kiều Tuyết Nguyệt lấy tay bịt miệng để không thể phát ra những tiếng khóc to. Đau.. thật sự rất đau! Lần đầu tiên nàng cảm thấy đau đến thế. Được nghe chính miệng Cung Dương Thần nói ra những lời ấy, nàng dần trở nên yếu đuối, nhưng lại không dám vào trong để hỏi cho rõ ràng. Vì nàng sợ, sợ kết quả sẽ lại càng đau hơn..
Bỏ đi, nàng bỏ đi.. Những bước đi vô hồn không biết nên đi về đâu? Phải đi đâu để trốn tránh sự thật này. Đây là ác mộng khủng khiếp nhất của đời nàng.