Bạn được Phươngxq mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Admin

Nothing to lose.. your love to win..
23,304 ❤︎ Bài viết: 3599 Tìm chủ đề
3065 62
Vịnh mùa thu

Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao

Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu

Nước biếc trông như tầng khói phủ

Song thưa để mặc bóng trăng vào


Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái

Một tiếng trên không ngỗng nước nào?

Nhân hứng cũng vừa toan cất bút

Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào *


Nguyễn Khuyến

* Ông Đào: tức Đào Tiềm, tự Uyên Minh, từ quan về ở ẩn đời nhà Tấn, nổi tiếng thanh cao.



55429925937_59bdc7061e_o.png


Đọc hiểu bài thơ Thu Vịnh:

Bài thơ Thu vịnh Nguyễn Khuyến hay còn được biết đến với tên gọi Vịnh mùa thu được đông đảo bạn đọc yêu thích. Đây là một trong 3 bài thơ nằm trong chùm Thu vịnh, thu điếu, thu ẩm đặc sắc. Mỗi bài thơ là một bức tranh mùa thu thủy mặc được diễn tả bằng ngôn từ. Đó chính là cảnh thu đồng bằng bắc bộ với những hình ảnh mang đặc trưng.

Bài thơ Thu vịnh đã được Xuân Diệu nhận xét là bài thơ hay nhất trong ba bài thơ về mùa thu của Nguyễn Khuyến. Bởi nó mang được cái hồn của mùa thu hơn cả, đó cũng chính là cái thanh, cái nhẹ, cái cao của nhà thơ. Nó mang cả tinh thần và cả cảnh mùa thu của miền Bắc và cũng chất chứa trong đó là nỗi u uẩn của thi nhân.

Mùa thu xứ Bắc được tác giả khắc họa với bầu trời cao xanh. Đó là mùa thu của đất trời và cũng chính là mùa thu và là cảm xúc của thi nhân trước khung cảnh ấy. Không gian như được mở rộng hơn với các tầng cao. Nét cong ấy tạo được một không gian tuyệt đẹp. Nhưng nó cũng chứa đựng sự mềm mại thanh cao nhờ cần trúc vươn lên.

Bức tranh ấy như thêm phần sống động và tinh tế hơn với màu nước biếc. Đó cũng là màu áo thu trong xanh. Chính việc sử dụng từ láy hắt hiu đã gợi được sự rung động của cành trúc hay đó cũng chính là tâm hồn và là sự rung động của thi nhân trước cảnh thu này.

Bức tranh mùa thu sẽ không còn trọn vẹn nếu trong đó không chứa đựng hình ảnh của con người. đó cũng chính là tâm trạng của nhà thơ. Sở dĩ có điều này bởi khung cảnh đêm thu ấy có trăng là người bạn tri kỷ. Chính trăng đã làm cho bức tranh mùa thu thêm phần tươi sáng. Và các cảnh vật trong đó cũng thêm phần huyền ảo và mơ mộng.

Ở đây ta có thể cảm nhận được hình ảnh thơ rất đậm chất Nguyễn Khuyến. "Hoa năm ngoái" thể hiện sự ngưng đọng và cũng là tâm trạng bất biến của thi nhân. Thêm vào đó ta cũng thấy được một nỗi buồn mam mác. Nó bỗng trở nên xa lạ với "ngỗng nước nào". Chính bức tranh ấy cũng đã chạm tới nỗi lòng của nhà thơ. Và nó làm nhà thơ thổn thức nỗi lòng. Đêm thu với khung cảnh tuyệt vời ấy đã tạo cảm hứng cho nhà thơ và cũng chính là nỗi niềm u uẩn của thi nhân. Trước khung cảnh ấy nhà thơ đã bộc lộ nỗi lòng mình.

Đó chính là một nhân cách lớn của nhà thơ lớn. Ở đây có hình ảnh ông Đào tức là Đào Tiềm – một nhà thơ nổi tiếng của Trung Quốc. Và nếu để xét tại sao Nguyễn Khuyến lại thẹn với ông Đào thì khó có thể giải thích được. Bởi xét về học vấn Nguyễn Khuyến chính là Tam nguyên Yên Đỗ nên không hề thua kém. Tuy nhiên có lẽ ông thẹn với Đào Tiết bởi vì khí tiết. Khí thế của ông Đào chính là sự nổi tiếng với tư cách quan dứt khoát trong xã hội Trung Quốc bấy giờ. Còn đối với Nguyễn Khuyến ông vẫn con nguôi hận vì những năm tháng đã tham gia chính quyền thối nát. Và câu thơ này đã thể hiện được một tấm lòng chân thực và cũng là nỗi niềm u uẩn của một nhân cách lớn.

Với bài thơ Thu vịnh Nguyễn Khuyến đã thành công trong việc vẽ lên một bức tranh mùa thu quê hương tuyệt đẹp. Đây không chỉ đơn thuần là bức tranh thiên nhiên mà đó còn là nỗi lòng của nhà thơ được gửi gắm một cách chân thành trong đó.
 
Chỉnh sửa cuối:
1,642 ❤︎ Bài viết: 1876 Tìm chủ đề

Cảm nhận bài thơ Thu Vịnh​


Thu Vịnh mang đến một vẻ đẹp rất riêng của mùa thu Bắc Bộ: Trong trẻo, thanh vắng và đầy chất thơ. Đọc bài thơ, người ta có cảm giác như đang đứng trước một khoảng không gian tĩnh lặng, nơi mọi chuyển động đều rất khẽ, mọi âm thanh đều trở nên thưa thớt. Cảnh vật không rực rỡ mà dịu dàng, không náo nhiệt mà bình yên đến lạ.

Điều làm nên sức hấp dẫn của bài thơ không chỉ nằm ở bức tranh thiên nhiên, mà còn ở tâm trạng kín đáo của nhà thơ. Đằng sau vẻ ung dung thưởng ngoạn là một con người sống thanh cao, luôn tự soi xét chính mình. Càng yêu thiên nhiên, càng hướng đến cuộc sống trong sạch và giản dị, Nguyễn Khuyến lại càng cảm thấy mình chưa đủ để đạt đến lý tưởng mà ông hằng ngưỡng mộ.

Hai câu thơ cuối để lại nhiều dư âm. Đó không phải là sự tự ti, mà là thái độ khiêm nhường của một người có nhân cách lớn. Cái "thẹn" trong bài thơ khiến vẻ đẹp của thiên nhiên được nâng lên thành vẻ đẹp của tâm hồn, để người đọc không chỉ nhớ một mùa thu thanh vắng mà còn nhớ đến cốt cách của một nhà nho luôn sống ngay thẳng và biết giữ gìn phẩm giá.
 
1,642 ❤︎ Bài viết: 1876 Tìm chủ đề

Phân tích bài thơ Thu Vịnh​


Ngay từ câu mở đầu, Nguyễn Khuyến đã mở ra một không gian mùa thu rộng lớn:

"Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao"

Từ láy "xanh ngắt" gợi sắc xanh trong trẻo, sâu thẳm của bầu trời. Không gian như được mở rộng cả về chiều cao lẫn chiều sâu, tạo cảm giác khoáng đạt và thanh sạch.

Hai câu tiếp theo tiếp tục hoàn thiện bức tranh thu:

"Cần trúc lơ phơ gió hắt hiu

Nước biếc trông như tầng khói phủ"


Hình ảnh cành trúc khẽ lay trong làn gió nhẹ tạo nên vẻ mong manh, tĩnh lặng. Mặt nước xanh biếc thấp thoáng như có một lớp sương khói bao phủ, khiến cảnh vật vừa thực vừa mờ ảo. Những gam màu xanh của trời và nước hòa quyện tạo nên nét đặc trưng của mùa thu trong thơ Nguyễn Khuyến.

Câu thơ:

"Song thưa để mặc bóng trăng vào"

Là một nét chấm phá rất tinh tế. Ánh trăng tự nhiên len qua khung cửa, không hề bị ngăn cản. Từ "để mặc" diễn tả sự ung dung, hòa hợp giữa con người và thiên nhiên, đồng thời gợi lên nhịp sống thanh nhàn của nhà thơ nơi quê nhà.

Đến hai câu luận, bức tranh thu có thêm điểm nhấn:

"Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái

Một tiếng trên không ngỗng nước nào?"


Hoa vẫn nở nhưng là "hoa năm ngoái", gợi cảm giác thời gian lặng lẽ trôi qua. Tiếng ngỗng vang lên giữa bầu trời cao càng làm nổi bật sự yên tĩnh của không gian. Âm thanh xuất hiện rất ít nhưng lại khiến bức tranh thu thêm phần sâu lắng.

Hai câu kết thể hiện trực tiếp tâm trạng của tác giả:

"Nhân hứng cũng vừa toan cất bút

Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào."


Đứng trước cảnh đẹp, nhà thơ muốn làm thơ nhưng rồi lại tự thấy mình chưa xứng với Đào Tiềm – người nổi tiếng thanh cao, yêu cuộc sống ẩn dật và giữ trọn khí tiết. Cái "thẹn" ấy không phải là mặc cảm, mà là biểu hiện của sự khiêm nhường và khát vọng sống cao đẹp.

Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú Đường luật với bố cục chặt chẽ, ngôn ngữ cô đọng và giàu sức gợi. Hệ thống từ láy như "xanh ngắt", "lơ phơ", "hắt hiu" góp phần tạo nên nhạc điệu nhẹ nhàng và khắc họa rõ nét vẻ đẹp thanh sơ của mùa thu. Bút pháp tả cảnh ngụ tình được vận dụng tài tình, để từ cảnh sắc thiên nhiên dẫn dắt người đọc đến chiều sâu tâm hồn của tác giả.

Thu Vịnh không chỉ là bức tranh mùa thu đẹp và trong trẻo của làng quê Việt Nam, mà còn là lời bộc bạch kín đáo về nhân cách và tâm hồn của Nguyễn Khuyến. Qua cảnh thu thanh vắng, nhà thơ gửi gắm một lối sống thanh cao, khiêm nhường và luôn hướng tới những giá trị tốt đẹp của con người.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back