Bạn được DarkTow mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
309 1
Đi Về Phía Ngày Mai

55405574567_01af5cfd9f_o.png


Tác giả: Trương Thy Hằng

Thể loại: Tiểu thuyết, tình cảm, tự truyện

Tình trạng: Đang ra

Lời giới thiệu:

Giữa dòng đời ngược xuôi vội vã, chỉ toàn là toan tính và oán trách. Thì trong mỗi người chúng ta, có ai đã từng thử đi chậm lại, thử nhìn về xung quanh dù chỉ một lần. Rồi các bạn sẽ chợt nhận ra, bên cạnh chúng ta còn có những cuộc đời bất hạnh hơn, mờ mịt hơn đến đau lòng.

Tựa như một con thuyền nhỏ đơn độc, bị gió thổi trôi theo dòng đời. Dù ngoài kia có bao mưa gió, bao trắc trở. Cô gái nhỏ vẫn mang theo hy vọng đi về phía ngày mai, và luôn khát khao có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng dù cô gái có bao nổ lực, kiên cường tiến về phía trước, thì hiện thực phũ phàng cứ như ngọn núi lớn đè nặng lên đôi vai nhỏ bé, khiến cô phải cúi đầu không thở nổi.
 
Chỉnh sửa cuối:
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 4: Ăn nhờ ở đậu

Bà Thúy Diễm vừa bưng tô phở bò ra cho khách, xoay người lại gặp Trúc Vy mặc bộ đồ thun ở nhà đi vào tiệm, không khỏi ngạc nhiên hỏi:

- Sao mày lại ở đây? Không phải đi học rồi hay sao?

Trúc Vy đáp nhỏ:

- Sáng nay đi học trễ nên cổng trường đã đóng, không vào được ạ.

- Đóng cổng thì kêu người mở ra. Đi trễ có năm mười phút thì ăn nhằm gì chứ.

- Đi trễ phải có lý do chính đáng như tai nạn hay là bị bệnh bất ngờ gì đó, hoặc là do phụ huynh gọi điện trực tiếp cho giáo viên chủ nhiệm, để chủ nhiệm đi nói với chú bảo vệ mở cổng mới vào được. Còn lại mọi lý do đều không được, đó là quy định của trường.

Tính ra thì do bà, Trúc Vy mới đi học trễ và không thể vào cổng được. Nghĩ thế, bà Thúy Diễm liền liếc xéo Trúc Vy một cái rồi bảo:

- Thôi được rồi, không đi học một buổi cũng không mất miếng thịt nào đâu mà sợ. Mau vào trong làm cá tiếp con Hương đi.

- Dạ.

Trúc Vy cúi đầu đi vào bên trong vách tường. Mỹ Hương một tay cầm kéo, một tay cầm con cá rô phi, ngẩng đầu lên nhìn Trúc Vy, trề môi nói:

- Thấy chưa, em biết trước mà. Lúc nãy thấy bã sai chị đem phở vào trường cho mấy giáo viên trong đó, thì em liền biết thế nào chị cũng sẽ trễ học cho xem, thế nào cũng sẽ bị nhốt ở ngoài không thể vào cổng được.

Trúc Vy đi đến ngồi xuống ghế ngồi bên cạnh Mỹ Hương, cầm lấy cái kéo trong rổ lên bắt đầu làm cá, miệng cười nhẹ:

- Em giỏi quá he, như thế cũng đoán trước được.

- Cần gì đoán, nhìn là biết bã đang làm khó chị thôi.

- Được rồi, đừng nói chuyện đó nữa. Coi chừng mợ út nghe được sẽ không mướn em làm việc nữa đâu.

Nghe thế, Mỹ Hương không khỏi than thở:

- Nhà em nghèo thật, mỗi ngày em phải lại đây làm cá lặt rau để kiếm tiền thêm đi học, nhưng về nhà cũng được ăn cơm nóng do mẹ nấu. Còn chị phải làm việc vất vả suốt cả ngày, vừa không có tiền lương lại không được ăn no. Trông khi Bảo Ngọc lại chẳng làm gì cả, suốt ngày chỉ biết xòe tay lấy tiền.

- Cậu mợ đã nuôi chị mười mấy năm, cho ăn, cho ở lại còn cho đi học, như thế cũng đã đủ lắm rồi.

- Chị là cháu ruột của cậu út Bình mà, nhưng bọn họ xem chị chẳng khác nào người ở. Em thấy còn tệ hơn, người ở ít ra còn có tiền lương và cơm nóng mà ăn, còn chị mỗi tuần chỉ được có năm chục ngàn tiền tiêu vặt, một tháng cũng chỉ được hai trăm ngàn, tính ra còn không bằng một cái áo đầm của Bảo Ngọc nữa.

Dừng lại một chút như để nhớ lại, Mỹ Hương mới tiếp tục nói:

- Em để ý rất kỹ a, em thấy mỗi ngày Bảo Ngọc xòe tay xin đủ thứ tiền, nào là tiền mua trái cây, mua sữa tắm, mua kem dưỡng da mặt còn kem dưỡng da tay, rồi đến sinh nhật của bạn phải mua áo đầm, mỗi một cái đám phải mua một cái đầm mới, rồi còn tiền điện thoại nữa, nói chung tiền tiêu một tháng của Bảo Ngọc cũng phải vài triệu bạc.

- Mỗi người có một cái số, số Bảo Ngọc là may mắn, em có muốn cũng không được đâu.

- Cũng đúng, nhưng chị cũng là cháu của họ mà. Sao đối xử khác biệt quá vậy?

Trúc Vy cười cười đáp:

- Em cũng nói chị là cháu mà, chữ cháu và con có khoảng cách rất xa đấy. Nhưng thật ra cậu út cũng thương chị lắm.

- Em biết, nhưng cậu út cứ đi suốt ngày nào có biết chị bị mợ út đối xử như con ở đâu chứ.

- Em đừng có nói quá như thế. Mợ út không đánh, cũng không có mắng chị.

Mỹ Hương ném con cá đã đánh sạch vẩy sang cho Trúc Vy mổ bụng, trề môi nói:

- Không đánh nhưng lại bắt chị làm việc suốt cả ngày, không mắng nhưng lại nói bóng nói gió nói xiên nói xỏ. Em thấy như thế còn cha hơn là đánh là mắng nữa.

Trúc Vy vẫn cúi đầu nhìn chăm chú vào con cá trên tay, trong lòng vừa chua xót lại vừa cay đắng, giọng nói cũng không tự chủ chùng xuống:

- Chị chỉ là một đứa ăn nhờ ở đậu mà thôi.

Nói thì nói cho sướng miệng vậy thôi, chứ Mỹ Hương cũng hiểu được hoàn cảnh không may mắn của Trúc Vy, cũng hiểu được vì sao Trúc Vy lại phải nhẫn nhịn chịu đựng đến thế. Nếu không chịu đựng, không siêng năng làm việc thì sẽ bị đuổi ra khỏi nhà. Thử hỏi một đứa con gái chưa đủ mười tám tuổi, lại không họ hàng thân thích. Nếu bị đuổi ra khỏi nhà thì phải đi đâu? Phải làm gì để sống bây giờ?

- Thôi chị cũng đừng buồn nữa. Vài ngày nữa thì thi tốt nghiệp rồi, thi xong thì chị có thể đi thi đại học, nếu đậu thì chị có thể đi học, có thể rời xa ngôi nhà hắc ám đó rồi.

Thi đại học sao? Trúc Vy cúi đầu thở dài một hơi.

* * *
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 5: Cố lên

Vì không để cho thức ăn bị đổ ra ngoài, Trúc Vy phải xách giỏ đựng thức ăn đi bộ về nhà. Tuy từ tiệm cơm về đến nhà không đến một cây số, nhưng đi dưới cái nắng chói chan của tháng tư oi bức, Trúc Vy cũng có chút khó thở. Khi về đến nhà thì cả người cô đã ướt đẫm mồ hồi.

Bảo Ngọc từ trong nhà đi ra, cầm lấy giỏ thức ăn trên tay Trúc Vy, sau đó thản nhiên nói:

- Hôm nay nghe nói chị không đi học.

Trúc Vy đi theo Bảo Ngọc vào nhà, cắn nhẹ môi hỏi:

- Cậu biết rồi à?

- Tôi không có nói với cha. Là do thầy chủ nhiệm của chị gọi điện thoại cho cha tôi.

Trúc Vy thật lòng nói:

- Cám ơn.

Bảo Ngọc cười nhat:

- Xì, đừng cám ơn tôi. Chị có nghỉ học hay không cũng không có gì liên quan đến tôi.

Trúc Vy cùng Bảo Ngọc đi vào nhà. Ông Văn Bình ngồi ở ghế sofa, lên tiếng hỏi:

- Đem cơm về à.

Trúc Vy gật đầu đáp:

- Dạ, cơm vừa mới nấu xong. Cậu vào ăn cho nóng ạ.

- Bảo Ngọc xuống nhà sau dọn cơm ra đi. Còn Trúc Vy lại đây cậu có chuyện nói với con.

Nghe thế, Bảo Ngọc liền trề môi, xoay người đi xuống nhà sau. Trúc Vy đi đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện với ông Văn Bình.

Ông Văn Bình nhìn Trúc Vy ngồi xuống ghế, giọng nặng nề hỏi:

- Sáng nay sao con không đi học?

Trúc Vy hơi cúi đầu xuống, lãng tránh không dám nhìn thẳng vào ông Văn Bình.

- Tại sáng nay con đi trễ, nên cổng trường đã đóng không vào được ạ.

Ông Văn Bình nhìn thật sâu vào Trúc Vy. Không cần hỏi lý do, ông cũng có thể đoán được đại khái là vì sao cô đi học trễ. Qua vài phút sau, ông mới chậm rãi lên tiếng:

- Cậu không muốn chuyện như thế còn có lần sau.

Trúc Vy vội vàng gật đầu hứa hẹn:

- Dạ, con xin lỗi cậu, sau này con sẽ cố gắng không đi trễ nữa đâu ạ.

Ông Văn Bình hài lòng nói:

- Ừ, vậy là tốt rồi. Ngày hôm qua cậu say quá nên về nhà liền ngủ ngay. Sáng nay Bảo Ngọc đã nói với cậu về chuyện nộp hồ sơ thi vào đại học. Con định thi vào ngành nào hả?

Nghe thế, Trúc Vy không khỏi sững sốt vài giây, sau đó liền vui sướng khó nén được, giọng cũng có chút run rẩy:

- Cậu thấy con nên thi vào ngành nào ạ?

Ông Văn Bình mĩm cười nói:

- Bảo Ngọc định thi ngành tài chính ngân hàng ở Sài Gòn. Nếu con cũng thích thì thi cùng em nó đi, còn nếu con thích ngành khác thì thi ngành khác vậy.

Nét mặt vui sướng của Trúc Vy chợt chùng xuống. Cô ngập ngừng:

- Nhưng mà mợ..

- Để cậu nói với mợ con. Vậy con cứ suy nghĩ cho kỹ đi nhé, xem thích ngành nào thì nói cho cậu biết, nhưng trước tiên con phải đi photo và công chứng giấy tờ trước đã.

- Dạ, con biết rồi ạ.

- Được rồi, vậy thì đi ăn cơm thôi.

* * *

Trúc Vy rửa xong cái chén cuối cùng, liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, đã hơn tám giờ tối rồi. Thở dài một hơi, Trúc vy tự động viên mình.

- Cố lên, chỉ một chút nữa sẽ xong, làm xong việc rồi thì có thể học bài.

Úp chén xong, Trúc Vy lấy rổ củ cải ra, bào sạch vỏ để sang một bên. Rồi lấy rổ hũ qua ra, bỏ ruột, cắt mỏng, sau đó mới rửa sạch cả hai thứ để vào tủ lạnh.

Xoay cổ vài cái cho giảm bớt mệt mỏi, Trúc Vy thở phào nhẹ nhỏm một hơi.

- Cuối cùng cũng xong việc. Ngày mai có môn toán và văn, vừa phải làm bài tập lại còn học thuộc lòng nữa.

Trúc Vy lấy sách vở trên đầu tủ xuống, còn chưa kịp mở ra xem, thì Bảo Ngọc từ nhà trước xăm xăm đi xuống, để chiếc áo đầm trên tay xuống bàn, mở miệng bảo:

- Chị ủi cái đầm này dùm tôi. Ngày mai tôi phải đi dự sinh nhật của một đứa bạn. Ủi cẩn thận một chút, cái đầm này mắc tiền lắm đấy.

Nói xong, Bảo Ngọc liền xoay người đi lên nhà trước. Trúc Vy ngồi đó ngơ ngác nhìn theo Bảo Ngọc, rồi lại nhìn sang cái áo đầm. Ngồi ngốc ra chừng vài phút, cô mới thở dài một hơi, đứng dậy đi lấy bàn ủi.

- Cố lên, ủi xong cái áo đầm này thì mình có thể học bài rồi.

* * * * *
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 6:

Quốc Huy nhìn cả người phờ phạc, sắc mặt tái nhợt của Khả Nhi, đau lòng nói:

- Nhìn em xem, làm việc cũng phải chú ý đến sức khỏe chứ. Bây giờ đã gần chín giờ tối rồi mà còn chưa ăn cơm chiều nữa.

Khả Nhi chu môi nũng nịu nói:

- Tại hôm nay trong viện có một cụ bà trở bệnh, nên em phải trực ở bên cạnh không đi đâu được. Lúc nãy đồng nghiệp vừa đến thay ca, là em liền gọi điện cho anh đến đưa em đi ăn ngay nè.

- Em còn nói. Cũng may lúc tối anh đi với mấy đồng nghiệp nên chưa về nhà. Nếu không..

Không để Quốc Huy nói hết câu, Khả Nhi đã cắt ngang lời anh:

- Được rồi, em xin lỗi. Anh đừng giận nữa mà. Chẳng lẽ anh muốn em bỏ mặc cụ bà bệnh nặng một mình nằm đó mà đi ăn hay sao? Em làm không được đâu.

Ngay từ đầu, Quốc Huy lựa chọn yêu Khả Nhi cũng chính bởi vì tính cách tốt bụng, nhiệt tình hay giúp đỡ mọi người của cô. Nhưng hôm nay, bỗng dưng anh có chút đau đầu với tính cách như thế của cô.

Đúng lúc này, bà chủ quán bưng hai dĩa mì xào ra để xuống bàn.

Quốc Huy nói với bà chủ quán:

- Cô cho hai ly nước mía luôn nhé.

Sau đó anh khẽ đẩy một dĩa mì xào đến trước mặt Khả Nhi, nhỏ giọng nói:

- Anh sợ em rồi đó. Mau ăn đi, kẻo đói quá ngất xỉu bây giờ.

Cầm đũa lên, Khả Nhi cười tủm tỉm nhìn Quốc Huy.

- Em ngất xỉu, thì có anh lo chi.

Quốc Huy giả vờ trừng mắt nhìn Khả Nhi, vừa định mở miệng nói gì đó thì bỗng điện thoại anh reo lên. Lấy điện thoại từ trong túi quần ra, Quốc Huy nhìn lướt qua cái tên hiện trên màn hình, liền bấm nút nghe.

- A lô, chuyện gì hả, Mai Chi?

- Bây giờ là mấy giờ mà anh còn chưa về nhà nữa hả. Mẹ tức giận lắm rồi kìa.

- Một chút nữa anh về. Bé Duy ngủ chưa hả?

- Mẹ vừa mới dỗ nó ngủ xong. Mẹ bảo em gọi điện hỏi mấy giờ anh mới chịu về, để mẹ còn chờ cửa.

- Được rồi, một giờ nữa anh về tới nhà. Vậy thôi nhe.

- Khoan đã, về mua cho em hai con cua rang me với một phần ốc lác luộc xã đi.

- Giờ này còn ăn mấy thứ đó.

- Ngày mai chủ nhật mà. Vả lại giờ này còn sớm chứ bộ.

- Được rồi, sợ em quá. Anh cúp máy đây.

Quốc Huy bỏ điện thoại vào túi. Khả Nhi liền chớp mắt hỏi:

- Em gái anh hả?

- ừ.

Nói xong, Quốc Huy cũng cầm đũa lên ăn phần mì xào của mình.

* * * * *

Mai Chi đi vào nhà, trên tay còn cầm theo một cái túi ni lông đựng mấy bọc phở bò, vừa lúc bà Mai Lan ôm bé Duy từ trên lầu đi xuống, liền thắc mắc hỏi:

- Tiệm phở này bán ngon lắm hay sao, mà mẹ bắt con phải chạy xe đến chỗ đó mua vậy?

Bà Mai Lan ôm bé Duy thả xuống tấm thảm trải trên sàn nhà, lại xách cái sọt đồ chơi đổ ra trước mặt thằng bé, có thế này mới không nhanh không chậm trả lời:

- Bảo con mua thì con đi mua là được rồi, làm gì hỏi nhiều như thế chứ.

Mai Chi bĩu môi nói:

- Con chỉ mới hỏi có một câu thôi. Rõ ràng là mẹ có tật giật mình. Chắc chắn mẹ có chuyện gì giấu diếm con đây.

- Cái con nhỏ này, mẹ có gì giấu diếm con hả. Đừng ở đó đoán mò lung tung, còn không mau ra nhà sau đổ phở ra đi, định để cho phở nở ra hết ăn luôn à.

- Anh hai đâu mẹ, chưa thức dậy nữa à.

Bà Mai Lan ngồi xuống ghế sofa, vừa chú ý bé Duy vừa nói:

- Anh hai con còn đang ngủ trên phòng đấy. Hôm nay chủ nhật, khó được một ngày rảnh rỗi, để cho nó ngủ thêm một chút đi.

- Biết ngay mà, trong nhà này mẹ thương nhất cũng là anh hai.

Nghe thế, bà Mai Lan liền nhướng mày hỏi:

- A, tôi có cho cô thiếu thốn thứ gì chưa mà bây giờ cô ở đó phân bì hả?

- Con không nói vật chất.

- Vậy tôi ghét bỏ cô chắc?

Hừ, Mai Chi trề môi không đáp.

- Còn không nhanh đi đổ phở ra cho tôi. Tôi đói bụng lắm rồi đấy.

- Con đi ngay đây.

Nhìn Mai Chi dậm chân đi xuống nhà sau. Bà Mai Lan mĩm cười nhìn bé Duy.

- Cô ba lớn rồi mà còn nhõng nhẽo nữa he bé Duy. Chẳng ngoan chút nào phải không hả?

Bé Duy ngồi trên thảm, hai tay cầm lấy mấy chữ cái xếp hình, vừa vung vẫy lung tung vừa la hét:

- Ya, ya, y, a..

- Ờ, vậy hả? Trong nhà này bé Duy là ngoan nhất nga.

- Ya, a..

- Ờ, ờ, bé Duy giỏi quá, biết nói chuyện rồi nga.

Mai Chi bưng hai tô phở lên đến, nhìn hai bà cháu nhiệt tình nói chuyện với nhau, không khỏi bật cười nói:

- Thằng nhóc này, ai kêu cũng cười. Cái miệng cứ y a nói cái không ngừng, nhiều chuyện hết sức chẳng giống anh hai chút nào.

Mai Chi đặt hai tô phở xuống bàn.

- Hồi nãy con quên lấy chanh. Nhà anh hai lại không có trái chanh nào cả. Mẹ ăn tạm đi.

Bà Mai Lan cầm lấy đôi đũa lên, một bên nói:

- Cũng may thằng nhóc này dễ chịu, không khóc không nháo như mấy đứa trẻ khác.

Như sực nhớ đến điều gì, bà Mai Lan dừng đũa hỏi:

- Nè, dạo này Quốc Khang học tập sao rồi? Con có thường điện thoại hỏi thăm em nó không hả?

Mai Chi vừa nhai miếng thịt bò trong miệng, vừa tùy ý đáp:

- Có, tuần nào mà con với nó không thấy mặt qua webcam. Nó sắp thi tốt nghiệp rồi.

Nghe thế, bà Mai Lan có chút lo lắng nói:

- Vậy à, không biết nó ôn bài ra sao rồi?

- Mẹ không cần bận tâm. Quốc Khang nó học khá lắm, chắc chắn sẽ thi tốt thôi.

Bà Mai Lan không khỏi lòm dài Mai Chi một cái.

- Hừ, thật không biết con làm chị kiểu gì? Em mình sắp thi tốt nghiệp đại học. Vậy mà chẳng thấy con quan tâm gì cả.

Mai Chi ngớ người ra:

- Ơ, mẹ muốn con quan tâm sao hả? Đi thi dùm nó à?

- Cám ơn, để cô đi thi thay, Quốc Khang rớt là cái chắc.

- Mẹ nói hơi bị quá rồi đấy.

Bà Mai Lan không quan tâm đến Mai Chi nữa, mà tự lẩm bẩm một mình:

- Không biết Quốc Khang nó có thức khuya để học bài không nữa. Rủi sức khỏe không đủ thì làm sao bây giờ. Xem ra phải mua một vài đồ bổ gửi lên cho nó mới được.

- Ya, a..

Mai Chi cúi đầu nhìn bé Duy bò lại đây ôm lấy chân mình, liền mĩm cười đưa tay ôm lấy thằng bé bế lên. Hôn mạnh vào khuôn mặt bầu bĩnh của bé Duy một cái thật vang, nhìn thấy khuôn mặt thằng bé dính đầy dầu mỡ, cô không khỏi bật cười lớn lên:

- Hì, bé Duy đói rồi phải không? Đợi một chút cháo nhừ rồi cô cho con ăn nhe. Hôm nay cô nấu cháo lương cho bé Duy đấy.

- Ya, ya.

Bé Duy vung tay chồm về phía trước muốn bắt lấy tô phở, miệng còn chảy nước miếng la hét:

- A, y, ya..

Mai Chi với tay rút lấy một miếng khăn giấy ướt từ trong hộp khăn giấy dưới gầm bàn ra, vừa nhẹ nhàng lau chùi vết dầu mỡ trên khuôn mặt bé Duy, vừa chắc lưỡi bảo:

- Không được, cái này bé Duy ăn không được. Đợi bé Duy lớn hơn một chút rồi cô cho con ăn nhe.

Đúng lúc này, Quốc Huy từ trên lầu đi xuống tới. Ngồi xuống bên cạnh Mai Chi, anh đưa tay ôm lấy bé Duy, một bên nói:

- Đi làm cho anh ly cà phê đá đi.

Ngồi bên cạnh, bà Mai Lan sẵn tiện nói:

- Làm cho mẹ ly cà phê sữa luôn.

Mai Chi đứng lên nhìn Quốc Huy.

- Anh ăn sáng luôn chưa?

- Có gì hả?

- Thì phở bò hồi nãy mới mua đó, còn có cháo lương nấu cho bé Duy đấy.

- Vậy thì phở đi.

Mai Chi xoay người đi xuống bếp, miệng còn không quên lẩm bẩm nói:

- Sao tự dưng mình sang đây là người ở vậy không biết nữa.

Bà Mai Lan nhướng mày hỏi:

- Hôm nay con có đi đâu không hả?

- Không có, có chuyện gì không hả mẹ?

- Chẳng có gì, đã con không đi đâu thì ở nhà coi chừng bé Duy đi. Hôm nay mẹ có hẹn với mấy bà bạn đi làm công quả bên chùa rồi.

Nghe thế, Quốc Huy không khỏi nhăn mặt lại như trái khổ qua.

- Hả? Một mình con coi chừng bé Duy sao?

Bà Mai Lan cao giọng nói:

- Nó là con trai của con đấy. Con không giữ thì ai giữ bây giờ? Mới bảo con coi chừng bé Duy có một ngày con liền nhăn mày nhăn mặt. Vậy mà bảo con cưới vợ mới con khăng khăng không chịu. Đó, vậy thì ở nhà mà coi chừng con đi. Để biết khổ sở với người ta nữa chứ.

Vừa nghe đến đó, Quốc Huy liền cứng họng không nói được một lời nào.
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 7:

Hôm nay chủ nhật, khỏi phải đi học, nhưng từ năm giờ sáng Trúc Vy đã phải thức dậy để ra tiệm cơm phụ giúp bà Thúy Diễm, nào là nấu món ăn để bán cơm phần, nào là đi giao phở khi có người gọi điện. Mãi cho đến tan chợ ít khách hơn, Trúc Vy còn phải rửa xong một đống tô dĩa dơ mới có thể đi về nhà.

Trúc Vy về đến nhà đã gần chín giờ, từ sáng đến giờ cứ bận việc tối mắt tối mũi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi trong chốc lát. Trúc Vy ngồi chồm hổm xuống ngay bên cạnh mấy luống cải xanh, mở gói xôi ra đưa lên miệng chậm rãi cắn một ngụm nhỏ.

Khi nãy về nhà, Trúc Vy để ý không thấy xe máy đâu cả, nên đoán chắc ông Văn Bình đã đi ra ngoài. Còn Bảo Ngọc chắc là còn đang ngủ ở trong phòng. Khó được một lúc nhẹ nhàng rảnh rỗi, nên Trúc Vy cũng thả lỏng người hưởng thụ mùi vị gói xôi ngon.

Nhìn mấy luống cải xanh đã cao trên dưới một gang tay, Trúc Vy thầm suy tính, đợi vài ngày nữa là có thể nhổ cải đi cân cho người ta rồi.

- Ờ, để chiều nay tranh thủ chút thời gian nhổ cỏ dại mới được.

- Sáng sớm chị làm gì ngồi đó vậy?

Trúc Vy ngồi trong chốc lát, chợt nghe tiếng của Bảo Ngọc vang lên từ phía sau lưng. Cô không khỏi thở dài một hơi, rồi mới đứng dậy đi vào nhà.

Bảo Ngọc đưa tay che miệng, vừa ngáp dài vừa hỏi:

- Sáng ăn gì hả?

Trúc Vy đưa tay chỉ vào cái tô có đậy nắp để trên bàn.

- Có bánh canh mặn chị mua hồi sáng kìa. Chị vừa rồi có hâm lại, chắc còn nóng em ăn đi.

Bánh canh là do lúc sáng bà Thúy Diễm sai cô đi mua. Mặc dù công việc không làm rảnh tay, nhưng cô vẫn phải bỏ xuống hết để mà đi mua bánh canh cho Bảo Ngọc, nếu không tan chợ sẽ không còn nữa.

Bảo Ngọc ngồi xuống ghế, chép miệng bảo:

- Chị làm cho tôi ly cà phê sữa đi.

- Chị làm sẵn để ở trong tủ lạnh rồi nè.

Trúc Vy vừa nói vừa đi đến mở tủ lạnh ra, lấy ly cà phê sữa đem đến để xuống bàn cho Bảo Ngọc.

Bảo Ngọc khẽ nhếch môi:

- Chị giỏi thật. Cái gì cũng chuẩn bị sẵn.

Trúc Vy hơi sựng người lại trước câu nói của Bảo Ngọc, không biết Bảo Ngọc nói thật lòng hay là có ngụ ý khác, nên chỉ đành phải gượng cười nói tiếp:

- Mợ nói hôm nay ra ngoài tiệm lấy đồ ăn nên ở nhà không có nấu cơm.

Bảo Ngọc cầm ly cà phê sữa lên uống một ngụm mới nói:

- Ờ, tôi biết rồi. Chị làm gì thì làm đi. Một chút tôi sẽ ra tiệm lấy đồ ăn.

- Vậy chị đi ra rẫy cắt rau muống đây.

- Ừ, đi đi.

Bảo Ngọc đầu cũng không nâng lên, chỉ vẫy tay ra hiệu bảo Trúc Vy có thể đi rồi.

Trúc Vy vươn mắt nhìn Bảo Ngọc một cái, sau đó xoay người đi ra nhà bếp lấy dao thái và dây thừng rồi đi thẳng ra ngoài rẫy.

- A, Trúc Vy, đi cắt rau muống à.

Nhìn thấy thím sáu nhà bên cạnh đang ngồi chồm hổm hái rau ngò om, Trúc Vy cười nói:

- Dạ, thấy trời còn mát nên con định đi cắt rau muống cho rồi. Thím hái ngò om là định nấu canh chua hả?

Thím sáu gật đầu nói:

- Ừ, hôm nay thím nấu canh chua. Đang định qua nhà bảo con cắt cho thím một ký rau muống nè.

- Dạ, thím định lấy liền bây giờ hay là đợi con cắt xong rau muống rồi đem vào một lượt luôn ạ.

- Vậy con cắt xong rồi đem vào luôn. Thím cũng chưa có nấu canh ngay bây giờ.

- Dạ, vậy con đi đây ạ.

* * * * *

Nhìn đồng hồ trên tường đã hơn bảy giờ tối, Mai Chi khẽ nhíu lại đôi mày đẹp.

- Đã hơn bảy giờ rồi mà anh hai còn không về nữa. Chắc lại đi nhậu nhẹt nữa rồi chứ gì.

Bà Mai Lan ngồi một bên, vừa đút sữa cho bé Duy, vừa liếc mắt nhìn ra cửa.

- Thiệt tình, mấy ngày nay mẹ cảm thấy huyết áp hình như lên cao thì phải.

- Con thấy huyết áp của mẹ sẽ còn lên cao dài dài cho mà xem.

- Đúng vậy, huyết áp của mẹ sẽ còn lên cao hơn, nếu anh hai con chưa chịu cưới vợ.

Mai Chi đưa tay trạc trạc vào hai má bầu bĩnh của bé Duy, bật cười bảo:

- Mẹ cứ muốn anh hai cưới vợ mới. Không sợ sau này bé Duy sẽ bị ngược đãi hay sao? Cảnh mẹ ghẻ con chồng lúc nào cũng có đấy.

Nhìn bé Duy ngồi ôm trái banh nhỏ, miệng cười toe toét đến chảy cả nước miếng. Bà Mai Lan yêu thương hôn nhẹ lên tóc bé Duy rồi nói:

- Cháu nội của mẹ. Ai dám ăn hiếp hả? Nói vậy thôi, chứ mẹ sẽ tìm một người vợ phù hợp cho anh hai con, và người đó cũng sẽ yêu thương bé Duy thật lòng.

Mai Chi nhướng mày:

- Mẹ định tìm vợ cho anh hai thật?

- Đúng vậy.

- Anh hai sẽ không đồng ý đâu. Dù cho có cưới vợ, thì anh hai cũng sẽ tự mình chọn lấy. Chứ không cưới người mà anh hai không thích đâu.

Bà Mai Lan hừ nhẹ:

- Nó còn đường để lựa chọn nữa hay sao? Thất bại một lần còn chưa chịu mở mắt ra à.

- Con thấy khó lắm. Con chồng, con chung, sau này sẽ lộn xộn lắm đó. Mẹ nghĩ lại đi.

- Vậy chẳng lẽ con muốn anh hai con sống một mình suốt đời hay sao?

- Vậy thì không phải, nhưng chuyện vợ chồng thì khó nói lắm, mẹ cứ để cho anh hai tự tìm là tốt rồi.

Nghe thế, bà Mai Lan liền nhíu mày gạt phăng đi.

- Để cho nó tìm một lần rồi, mới ly dị đấy. Lần này nếu để cho nó tìm nữa, chắc sẽ cửa nát nhà tan mất.

Mai Chi chu môi kêu lên:

- Mẹ nói hơi bị quá rồi đấy.

- Lần này mẹ sẽ tìm vợ cho anh hai con.

Mai Chi nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của bà Mai Lan, trong lòng không khỏi thở dài nghĩ thầm, anh hai, em đã cố hết sức rồi đó, những chuyện còn lại phải trông cậy vào anh thôi.

Nhìn lướt qua đồng hồ, thấy đã gần tám giờ rồi. Mai Chi tựa như chiếc lò xo đứng bật dậy kêu lớn:

- Ôi, trễ mất rồi. Con phải đi đây. Con có hẹn với bạn.

Bà Mai Lan nhíu mày không vui:

- Gần tám giờ rồi còn đi đâu nữa. Mẹ định nhờ con dỗ bé Duy ngủ đây nè.

- Không phải đâu, con đồng ý với ý kiến của mẹ là nên mau tìm vợ cho anh hai được rồi đấy. Con đi đây, tạm biệt mẹ.

Bà Mai Lan chưa kịp lên tiếng ngăn cản, thì Mai Chi đã như cơn gió chạy ào ra khỏi nhà. Nhìn lại bé Duy vẫn vô tư nắm bắt, cắn xé món đồ chơi trong tay, bà Mai Lan không khỏi thở dài một hơi, bất đắc dĩ than thở:

- Thật là số khổ, chừng con xong rồi lại đến chừng cháu. Không biết bao giờ mới thoát khỏi cái cảnh này nữa.

Thấy có người nói chuyện với mình, bé Duy liền vung vẫy hai tay, miệng í a í ới nói cái không ngừng.

- Y, y, ya..

* * * * *
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 8:

- Cái gì, bắt đầu từ tuần sau, mày phải đi học hai buổi suốt cho đến thi tốt nghiệp.

Tiếng hét của bà Thúy Diễm vang dội cả tiệm cơm. Trúc Vy cảm thấy lỗ tai mình có chút lùng bùng, nhưng vẫn đứng yên không dám tỏ ra một chút gì là khó chịu.

Mỹ Hương từ trong vách tường chạy ra, mặt nhăn lại như trái khổ qua, nói:

- Mợ út, mợ la hơi bị lớn rồi đấy. Con nghĩ đến cả trong trường cũng nghe thấy tiếng hét vang trời của mợ luôn đó.

Nghe thế, bà Thúy Diễm vội vàng đưa tay lên ôm lấy miệng. Dường như cũng ý thức được bản thân mình hơi bị quá kích động, nên bà liền liếc xéo Trúc Vy một cái, điều chỉnh cho giọng nhỏ lại một chút:

- Khi nãy lời mày vừa nói là thật?

Trúc Vy gật đầu đáp:

- Dạ, đúng vậy ạ.

Bà Thúy Diễm nạt ngang:

- Đúng cái gì mà đúng. Mày đi học rồi, ở nhà ai làm công chuyện hả? Trước kia mày bảo một tuần phải đi học thêm ba buổi chiều. Tao cũng rộng rãi cho mày đi học. Bây giờ lại nói là đi học buổi chiều suốt cả tuần luôn. Có phải mày thấy tao dễ dãi quá nên bịa chuyện nói dối, để khỏi phải làm việc có phải hay không?

- Con nói thật mà mợ. Sáng nay thầy chủ nhiệm vừa mới thông báo. Mợ không tin có thể gọi điện hỏi thầy mà.

- Mày tưởng tao không biết hay sao, còn cần mày dạy cho nữa hả? Chuyện này tao sẽ hỏi lại Bảo Ngọc sau. Còn giờ thì vào trong mà chiên mớ cá phi đó đi, lột vỏ mấy con tôm đó luôn.

Trúc Vy nén tiếng thở dài, xoay người đi vào trong vách tường. Mỹ Hương đi theo phía sau, miệng lầu bầu nói:

- Mợ mà cứ như là dì ghẻ ấy. Thật không hiểu nổi tại sao cậu út Bình lại cưới bã nữa?

- Em đừng có nói lung tung. Mợ út mà nghe được là em chết đấy.

- Sợ gì chứ, bất quá thì em nghỉ làm ở đây. Về nhà với mẹ đi dặm lúa cho người ta cũng tốt. Đỡ phải mỗi ngày nhìn cảnh chướng mắt. Tại bã biết chị không dám làm gì nên mới lấn lướt làm tới. Chứ chị nhìn xem, bã có dám hó hé với ai đâu.

- Em nói xong rồi chứ? Nói xong thì lấy rổ ra lột vỏ tôm dùm chị đi.

Mỹ Hương cầm bọc tôm trên tay, bỗng dưng có chút chán nản ngồi bệt xuống sàn nhà.

- Ông trời cũng thật là bất công mà. Một người thì làm tối mặt tối mũi mà vẫn bị la lên la xuống. Còn một người thì chẳng làm gì cả, chỉ cần ngồi một chỗ chỉ tay năm ngón, ra lệnh một tiếng tôi muốn ăn tôm, thì sẽ có người lột sẵn vỏ, dọn sẵn dĩa mà dâng lên.

Trúc Vy ngồi chồm hổm xuống, cầm lấy một con tôm lên lột vỏ.

- Có thời gian than thở, chi bằng em nhanh tay lột vỏ tôm thì hay hơn.

- Chị sống mà cứ để trong lòng mãi thế, coi chừng có ngày sẽ vỡ lồng ngực chết mất cho mà xem.

- Có những chuyện có thể nói, có những chuyện không thể nói được.

Mỹ Hương nhăn mặt:

- Chán chị quá. Mới mười tám tuổi mà cứ như tám mươi mốt tuổi vậy. Chị lúc nào cũng im lìm không nói chuyện, ngay cả cười thật lòng cũng hiếm thấy. Chị sống vậy không thấy mệt hay sao? Nếu quá cực khổ thì chị cứ khóc lớn lên. Khóc ra rồi thì tâm trạng sẽ tốt hơn.

- Khóc với em à.

- Được thôi, em sẵn sàng cho chị mượn bờ vai của em nè.

Trúc Vy bật cười:

- Ồ, cám ơn em, nhưng chị nghĩ không cần đâu.

Mỹ Hương bĩu môi nói:

- Em biết là chị không tin em mà.

* * * * *
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 9:

Quốc Huy về đến nhà đã hơn mười giờ tối, cả người lại nồng nặc mùi rượu. Bà Mai Lan đứng trên bậc thang lầu nhìn dáng vẻ nằm dài trên sofa của anh, mà cảm thấy huyết áp lại lên cao.

- Con có biết bây giờ là mấy giờ rồi không hả?

Quốc Huy nhướng hai mắt lờ mờ nhìn bà Mai Lan, nhừa nhựa nói:

- Mới hơn mười giờ thôi mà mẹ.

- Mười giờ? Con tưởng mình còn là hai mươi tuổi hay sao? Muốn đi lúc nào thì đi, muốn về lúc nào thì về. Bây giờ đã khác rồi, con đã gần ba mươi tuổi, đã từng ly dị vợ một lần và hiện tại còn có một đứa con nhỏ.

- Con biết mà. Con đâu có quên.

- Không quên, mà con cứ đi suốt ngày vậy hả?

Bà Mai Lan đi đến ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Quốc Huy, khó chịu nói:

- Từ ngày mai mẹ không coi chừng bé Duy nữa. Con hãy tự mà coi chừng thằng bé đi.

Quốc Huy tựa như chiếc lò xo bật ngồi dậy, ngạc nhiên kêu lên:

- Mẹ không giúp con coi chừng bé Duy. Vậy thằng bé làm sao bây giờ?

- Thì con tự coi chừng chứ còn làm sao nữa.

- Con làm sao coi chừng bé Duy được chứ. Con còn phải đi làm nữa mà.

Bà Mai Lan nhún vai thản nhiên nói:

- Vậy thì bế thằng bé theo luôn. Còn mẹ thì ngày mai phải mở tiệm. Nghỉ bán mấy ngày nay, mất nhiều tiền lắm rồi đấy.

Quốc Huy nhăn mặt:

- Mẹ, mẹ lại giở trò gì nữa đây.

- Mẹ không có giở trò gì cả. Mẹ cũng không có nghĩa vụ ở nhà coi chừng bé Duy cho con.

Quốc Huy đưa hai tay vò đầu, chán nản nói:

- Nói đi, cuối cùng mẹ muốn gì đây.

Bà Mai Lan cười dài bảo:

- Mẹ muốn con cưới vợ.

- Hôm trước không phải con đã đồng ý cưới vợ rồi hay sao. Con đang trong giai đoạn tìm người mà.

- Con phải cưới người mà mẹ chọn.

- Không thể nào. Con chỉ cưới người mà con cảm thấy là thích hợp với mình.

- Thất bại một lần chưa đủ hay sao?

Quốc Huy đứng dậy, tự tin nói:

- Té chỗ nào con sẽ đứng lên từ chỗ đó.

Bà Mai Lan cười lạnh:

- Được rồi, để mẹ xem con sẽ té luôn hay là đứng lên được đây.

Nói xong, bà Mai Lan đứng dậy bỏ đi lên lầu. Quốc Huy cũng xiêu xiêu vẹo vẹo đi lên phòng mình.

* * * * *

Trên bàn cơm, Trúc Vy cúi đầu ăn nhanh. Vì ăn xong, cô còn phải ra tiệm cơm để rửa mấy cái nồi và lau sàn nhà nữa, nên không có thời gian mà ngồi đó hưởng thụ thức ăn.

Ông Văn Bình đặt chén cơm xuống bàn, nhỏ giọng hỏi bà Thúy Diễm:

- Còn hai ba tháng nữa là Bảo Ngọc và Trúc Vy thi tốt nghiệp rồi. Em thấy sao hả?

Bà Thúy Diễm không chút để ý đáp lời:

- Bảo Ngọc thì không cần phải nói. Con bé là học sinh giỏi suốt mười năm liền. Em tin nó sẽ vượt qua kỳ thi tốt nghiệp này một cách dễ dàng thôi. Còn cô cháu gái yêu quý của anh thì em không chắc lắm. Mười mấy năm nay có nhận được một cái bằng khen nào đâu.

Ông Văn Bình luôn biết bà Thúy Diễm không ưa thích, và hay làm khó dễ Trúc Vy. Nhưng ông vẫn nhắm một con mắt mở một con mắt cho qua. Bởi vì, nếu như ông lên tiếng, chỉ sẽ làm cho bà Thúy Diễm càng thêm chán ghét Trúc Vy hơn mà thôi.

Nhưng này lần là chuyện liên quan đến tương lai của Trúc Vy, nên ông không thể nhượng bộ thêm được nữa.

Ông Văn Bình nén tiếng thở dài đầy bất đắc dĩ. Mãi một lúc lâu sau, ông mới chậm rãi lên tiếng:

- Đợi cho hai đứa thi tốt nghiệp xong. Anh dự định để cho hai đứa lên Sài Gòn luyện thi đại học.

Bà Thúy Diễm dằn mạnh chén cơm xuống bàn, cao giọng hỏi lại:

- Anh nói gì? Anh muốn cho Trúc Vy lên Sài Gòn học với Bảo Ngọc sao?

- Đúng vậy.

- Em không đồng ý.

Ông Văn Bình nhìn về phía Trúc Vy và Bảo Ngọc, trầm giọng bảo:

- Hai đứa lên nhà trên đi. Để cha mẹ nói chuyện một chút.

Bảo Ngọc vẻ mặt không thú vị buông đũa đứng dậy đi lên nhà trên. Trúc Vy cũng trầm mặc đi theo phía sau.

Bảo Ngọc hừ lạnh nói:

- Hay thật, cha mẹ tôi lại cãi nhau vì chị nữa rồi đấy.

Nghe thế, Trúc Vy chỉ có thể cúi đầu xuống mà nghe hốc mắt mình cay xé, hai tay nắm chặt đến trắng bệch mà không hề cảm giác.
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 10:

Đợi cho Bảo Ngọc cùng Trúc Vy đi lên nhà trước. Ông Văn Bình mới cau mày nói:

- Em không nên nói như thế trước mặt hai đứa nhỏ.

Bà Thúy Diễm cầm đũa lên gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, trề môi nói:

- Hừ, hễ nói tới nó là anh cứ bênh chằm chằm hà.

- Em phải nhớ Trúc Vy là cháu ruột của anh.

- Em biết chứ, nhưng nó không phải là cháu ruột của em.

Ông Văn Bình có chút tức giận quát lên:

- Em nói thế mà nghe được hay sao?

- Sự thật đúng là như thế mà. Có gì mà không nói được chứ.

- Con bé đã đủ tội nghiệp lắm rồi. Em không thể đối xử tốt hơn với con bé một chút được à?

Bà Thúy Diễm cũng lớn tiếng trả lời:

- Em nuôi nó suốt mười mấy năm, cho nó ăn, cho nó ở, lại cho nó đi học. Như thế còn chưa đủ tốt hay sao? Em nói rồi, em không đồng ý anh cho nó đi học ở Sài Gòn. Anh tưởng đi học ở trên đó ít tiền lắm à. Một tháng lương của anh còn không đến bốn triệu đồng. Số tiền đó còn không đủ để cho anh đi nhậu nhẹt với bạn bè nữa, thì lấy tiền đâu ra cho nó đi học đại học hả?

Bà Thúy Diễm đưa tay chỉ vào các vật dụng xung quanh rồi nói tiếp:

- Anh nhìn đi, tiền sinh hoạt trong cái nhà này, từ thức ăn hàng ngày, đến mỗi một cái vật dụng mà anh xài, cái nào không phải do em bỏ tiền ra mua chứ?

Dừng lại một chút, nhìn sắc mặt dần dần trở nên tái mét của ông Văn Bình, bà mới thở dài dịu giọng phân tích nói:

- Được rồi, em không cản trở anh cho Trúc Vy đi học ở Sài Gòn nữa. Nhưng anh có biết cho Bảo Ngọc đi ôn thi một tháng ở Sài Gòn phải tốn bao nhiêu tiền không hả? Tiền học phí, tiền ăn, tiền nhà trọ, tiền tiêu vặt, mỗi thứ cộng lại ít nhất cũng phải sáu triệu đồng. Nếu lo thêm cho Trúc Vy, lại phải thêm sáu triệu nữa. Trong một tháng bỏ ra mười hai triệu. Anh tưởng nhà mình giàu có lắm hay sao? Anh định lấy tiền ở đâu ra để lo cho cả hai đứa đi học đại học đây hả?

Ông Văn Bình cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương một cách nghiêm trọng, trước từng câu từng chữ của bà Thúy Diễm. Nhưng ông lại không thể mở miệng phản bác lại những gì mà bà đã nói. Bởi vì, những lời bà nói đều là sự thật.

Ông đứng bật dậy, tức giận gầm lên:

- Phải, bà nói đúng. Tôi vô dụng. Tôi chỉ là một giáo viên quèn, không thể kiếm được nhiều tiền, mà phải sống nhờ vào bà. Nhưng Trúc Vy là cháu gái của tôi. Tôi sẽ lo cho nó.

Thấy ông Văn Bình cứ chăm chăm bênh vực Trúc Vy. Bà Thúy Diễm cũng giận điên lên, không hề suy nghĩ liền bật thốt:

- Tại sao chúng ta cứ phải cãi nhau vì nó hả? Nó chỉ là một người ngoài mà thôi.

- Nó không phải là người ngoài. Nó là cháu ruột của tôi.

- Nó chỉ là một đứa con hoang mà thôi. Không đáng để cho ông quan tâm nhiều đến thế. Ông phải nhớ rõ, tôi là vợ ông. Bảo Ngọc mới là con gái của ông. Chúng ta ba người mới là người một nhà. Còn nó chỉ là một đứa con hoang, một đứa ăn nhờ ở đậu mà thôi.

Ông Văn Bình đưa tay vỗ mạnh lên bàn một cái rầm, giận tím mặt cắt ngang lời nói của bà Thúy Diễm:

- Bà im ngay. Bà nói bậy bạ gì đó. Trúc Vy nó là con của anh chị hai tôi, nó có cha có mẹ đàng hoàng. Ai nói với bà, nó là đứa con hoang hả?

Bà Thúy Diễm trề môi khinh miệt nói:

- Phải mà, nó không phải là đứa con hoang, nhưng là một đứa không có cha.

- Bà dám nói như thế..

- Tại sao tôi lại không dám nói chứ? Tôi nói có gì sai đâu nào. Nó có cha cũng như không có, là do thằng cha của nó không cần nó nên mới bỏ đi khi chị của ông đang mang thai. Một đi là đi suốt mười tám năm trời cũng không quay về một lần. Nó như thế có khác nào là một đứa con hoang đâu chứ?

- Những lời độc ác như thế mà bà cũng có thể nói ra được sao? Trái tim bà làm bằng gì hả? Chắc là bằng đá nên mới có thể vô tình đến thế. Con bé không có cha mẹ quan tâm đã đủ khổ lắm rồi. Bà đã không thương xót thì thôi, mà sao cứ luôn lấy muối xát lên vết thương của nó hoài vậy hả. Buổi tối bà có thể ngủ ngon được hay sao?

- Tôi có gì mà không ngủ ngon được hả. Tôi chẳng làm việc gì xấu xa cả, buổi tối đương nhiên là có thể ngủ rất ngon rồi.

Nói đến đây, giọng bà trở nên bức xúc hơn:

- Ông nói tôi độc ác sao? Mười mấy năm nay tôi đã vì ai hả? Tôi vì cái nhà này, thức khuya dậy sớm, mỗi ngày bận tối mặt nghĩ cách kiếm tiền để cho ông được ăn sung mặc sướng như người ta. Cuối cùng đổi lại được là gì hả? Chỉ đổi lấy được những lời trách móc không thương tiếc của ông. Ông vì một người ngoài mà nói tôi độc ác. Ông không cảm thấy lương tâm mình hổ thẹn hay sao?

Ông Văn Bình đưa tay lên vuốt mặt, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Ông xua tay, chán nản bảo:

- Được rồi, bây giờ tôi không muốn nói chuyện với bà nữa.

Nói xong, ông Văn Bình xoay người bỏ đi ra khỏi nhà.

Bà Thúy Diễm đi lên nhà trên, chỉ thấy một mình Bảo Ngọc ngồi ở ghế sofa xem tạp chí, còn Trúc Vy thì không thấy đâu hết. Bà liền cau mày hỏi Bảo Ngọc:

- Con nhỏ đó đâu rồi hả?

Bảo Ngọc đưa mắt nhìn ra ngoài sân:

- Ở ngoài sân đó.

Bà Thúy Diễm đi ra sân, thấy Trúc Vy ngồi co ro trên chiếc xích đu, cơn giận trong lòng liền cọ cọ dâng lên.

- Sao mày còn chưa đi ra tiệm dọn dẹp? Chẳng lẽ mày còn muốn tiếp tục ăn cơm nữa hả?

Trúc Vy đứng lên, lắc đầu nói:

- Dạ, con đi ra tiệm ngay đây ạ.

- Mấy cái nồi làm ơn chùi kỹ một chút dùm tôi, bên ngoài lọ nồi cũng chùi sạch luôn có biết hay không.

- Dạ, con biết rồi ạ.

Nhìn Trúc Vy đạp xe ra khỏi sân. Bà Thúy Diễm vẫn còn hậm hực nói:

- Đúng là thứ báo hại mà. Nhìn là chướng mắt. Không biết khi nào mới có thể tống cổ nó ra khỏi nhà được nữa.

Bà Thúy Diễm xoay người đi vào nhà. Thấy Bảo Ngọc vẫn còn ngồi đó, liền nhỏ giọng bảo:

- Bảo Ngọc đi ăn cơm thôi con.

Bảo Ngọc buông quyển tạp chí xuống bàn, ngữ điệu có chút không vui nói:

- Khi nãy mẹ không nên nói những lời đó với cha.

Bà Thúy Diễm nhướng mày:

- Sao hả?

- Mẹ nói thế sẽ làm lòng tự trọng của cha bị tổn thương. Cha sẽ rất buồn.

Bà Thúy Diễm khó thở nói:

- Con chỉ biết cha con buồn. Vậy còn mẹ thì sao hả? Con không nghe cha con bảo mẹ là độc ác hay sao?

- Con nghĩ mẹ có chút hơi quá đáng khi nói những lời đó. Sau này mẹ không nên bảo Trúc Vy là đứa con hoang nữa. Câu nói đó chẳng hay chút nào. Con no rồi, con không ăn cơm nữa đâu. Mẹ ăn một mình đi.

Nói Xong, Bảo Ngọc đứng dậy đi vào phòng.

Bà Thúy Diễm cứ đứng đó liên tục thở dốc vì tức giận.

* * *
 
Chỉnh sửa cuối:
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 11:

Trúc Vy dẫn xe đạp vào tiệm và đóng cửa lại. Cô chạy nhanh vào phía sau vách tường, như người hết sinh khí, ngồi bệt xuống sàn nhà, cúi đầu vùi vào đầu gối bật khóc nức nở lên.

Một đứa con hoang, một đứa con không có cha. Những lời này cô đã nghe suốt mười mấy năm dài, nhưng sao mỗi lần nghe đến thì trái tim cô lại vẫn cứ đau nhói, và nỗi đau đó ngày một chồng chất thêm. Có đôi khi cô thầm nghĩ, phải chi cứ đau như thế, đau đến không còn cảm giác, không còn nhịp thở nữa thì tốt biết mấy. Như thế, có lẽ sẽ tốt hơn cho mọi người. Cậu út sẽ không buồn phiền, mợ út cũng không cáu gắt và trái tim cô cũng sẽ không rỉ máu nữa.

Ba ơi! Đã mười tám năm rồi, thời gian dài như thế sao ba còn chưa chịu trở về nữa. Ba có biết mẹ đã qua đời rồi hay không? Tuy rằng mẹ đã chờ đợi ba trong sự tuyệt vọng, trong nỗi đau và niềm nhớ, mặc cho bao lời xì xầm bàn tán, nhưng mẹ vẫn chưa bao giờ hối hận khi đã yêu và chờ đợi ba. Con cũng thế, mặc dù không biết lý do gì khiến cho ba phải rời khỏi mẹ, bỏ rơi con, nhưng con tin chắc trong lòng ba vẫn có mẹ và con. Có phải vậy không hả ba?

Mười tám năm với bao tủi nhục, bao đau khổ, nhưng Trúc Vy vẫn cắn răng kiên trì cố gắng sống cho thật lạc quan, sống luôn cho phần của mẹ chỉ với một mong mỏi là chờ đợi ba trở về.

Nhưng sao giờ phút này, Trúc Vy lại cảm thấy tuyệt vọng hơn bao giờ hết. Nhìn cảnh cãi vã gay gắt giữa ông Văn Bình và bà Thúy Diễm, cô chỉ cảm thấy trái tim mình thật đau, mờ mịt và tuyệt vọng trước tương lai.

Cũng có đôi khi cô thầm nghĩ, muốn bỏ đi đến một nơi nào đó thật xa, rời xa mái nhà duy nhất cho cô che nắng che mưa, đồng thời cũng mang đến nhiều nỗi cay đắng tủi nhục. Nhưng với một đứa con gái chưa đến tuổi trưởng thành, hai bàn tay trắng, bơ vơ côi cút, thì cô biết phải đi về đâu kia chứ?

Đã rất nhiều lần, cô cũng muốn rời khỏi căn nhà đó, để trả lại sự yên bình hạnh phúc cho gia đình cậu mợ, nhưng cô chẳng có nơi để đi, chẳng có một chỗ nào khác để dung thân cả.

Chỉ còn vài tháng nữa là đã đến ngày thi tốt nghiệp. Tương lai cô rồi sẽ ra sao đây?

Trúc Vy khóc một lúc lâu sau, như trút bớt đi sự nặng nề, đau khổ trong lòng. Cô đưa tay lau nước mắt, cố gắng khắc chế bản thân mình trở nên bình tĩnh hơn. Vì còn có bao nhiêu là việc chờ đợi cô làm, nếu chậm trễ làm không xong nhất định sẽ bị bà Thúy Diễm mắng nữa cho xem.

* * * * *

Mai Chi đi vào tiệm phở, mĩm cười nói với bà chủ quán:

- Dì Phương, cho cháu một tô phở và một ly đậu nành nóng không đường.

Bà chủ quán gật đầu nói:

- Có ngay.

Mai Chi xoay người lại định tìm chỗ ngồi, thì nhìn thấy Quốc Huy cùng Minh Kiệt đang ngồi ở cái bàn bên cạnh cửa sổ. Cô đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Quốc Huy, mĩm cười nhìn Minh Kiệt:

- Chào anh.

Minh Kiệt cười tươi nói:

- Chào em, lâu rồi mới gặp.

- Dạo này sao anh không xuống Ninh Qưới chơi vậy? Mẹ em luôn nhắc đến anh đấy.

- Anh cũng muốn đi lắm, nhưng tại dạo này công việc nhiều quá nên không đi được.

Mai Chi gật đầu tỏ vẻ hiểu được:

- Em cũng nghĩ thế. Vì dạo này anh hai cứ đi suốt từ sáu giờ sáng đến mười giờ tối mới về đến nhà. Làm cho huyết áp của mẹ em cứ tăng cao mãi.

Nghe thế, Minh Kiệt đưa mắt nhìn Quốc Huy một cái, từ chối cho ý kiến.

Đúng lúc này, anh bồi bàn bưng khay đựng ba tô phở bò và ba ly nước đi đến, trong đó hai ly trà đá và một ly đậu nành nóng, đặt xuống bàn rồi xoay người bước đi.

Mai Chi nhanh tay cầm lấy ly đậu nành và nói:

- Ly đậu nành nóng này là của em.

Quốc Huy không nóng không lạnh nói:

- Có ai giành với em đâu.

Mai Chi cau chiếc mũi xinh đẹp lại:

- Hừ, em thích thế đấy, được không hả?

- Được, có ai bảo không được đâu. Em là đại tiểu thư mà, ai dám cãi lại chứ.

Mai Chi vừa ngắt rau bỏ vào tô vừa nghiêng đầu liếc xéo Quốc Huy:

- Tối qua em thấy anh hai đi cùng một cô gái.

Quốc Huy vừa ăn một ngụm phở, chưa kịp nuốt xuống, thì động tác trên tay hơi sựng lại trước câu nói của Mai Chi. Nhưng ngay sau đó, anh liền thản nhiên trả lời:

- Chỉ là một người bạn mà thôi.

- Có thật là bạn không? Em đã nhìn thấy anh đi với cô gái đó vài lần sau giờ tan sở.

Nghe thế, Quốc Huy chỉ có thể đầu hàng thừa nhận:

- Được rồi, anh thừa nhận là anh có ý định cùng cô ấy.

- Nói một chút về cô gái đó đi.

- Cô ấy tên Khả Nhi, là bác sĩ mới ra trường, hiện đang làm việc trong viện dưỡng lão của huyện. Nhà ở tại Phước Long này.

Mai Chi khẽ trề môi:

- Bác sĩ, được đấy, nhưng em thấy hình như mẹ đã có ý định riêng của mình rồi. Lần này em thấy mẹ quyết tâm lắm đấy. Nếu anh lại dám cãi lời thêm một lần nữa. Sau này có chuyện gì, mẹ sẽ bỏ mặc anh luôn cho xem.

- Em phải đứng về phía anh chứ?

- Thì em vẫn luôn đứng về phía anh còn gì. Nhưng có đôi khi hoàn cảnh mới quyết định tất cả.

Quốc Huy nhíu lại đôi mày rậm:

- Có nghĩa là em sẵn sàng đứng về phía mẹ, nếu như lợi ích của em bị ảnh hưởng.

Mai Chi cố nuốt miếng thịt bò xuống, bưng ly đậu nành lên uống vài ngụm nhỏ mới nói:

- Anh làm trong ngân hàng riết rồi bị nhiễm hả? Suốt ngày cứ lo lợi ích với lãi suất. Em chỉ là nói, giả sử Khả Nhi của anh không hợp ý mẹ, hoặc là cô ấy không chấp nhận được việc anh có đứa con riêng. Lúc đó cho dù em có đứng về phía anh cũng vô dụng thôi. Ý em là như thế đấy.

- Khả Nhi rất tốt bụng, lại có chiều sâu. Anh tin cô ấy sẽ đối xử tốt với bé Duy. Rồi mẹ cũng sẽ thích cô ấy thôi.

- Hy vọng được như lời anh nói. Em nghĩ anh hãy đưa Khả Nhi về gặp mẹ vào một ngày sớm nhất đi, để mẹ không phải bận bịu về việc tìm vợ cho anh nữa.

Quốc Huy gật đầu đồng ý:

- Em nói đúng. Anh phải mau đưa Khả Nhi về gặp mẹ mới được.

Mai Chi buông đũa xuống, cầm ly đậu nành lên uống thêm vài ngụm, mới đứng dậy:

- Em đi trước đây. Cám ơn anh hai về tô phở và ly đậu nành nhé. Tạm biệt anh Kiệt.

Minh Kiệt mĩm cười:

- Tạm biệt em.

Đợi Mai Chi đi rồi. Minh Kiệt mới lên tiếng hỏi:

- Cậu định cưới vợ nữa hả?

Quốc Huy bất đắc dĩ đáp:

- Tại mẹ mình ép quá, không còn cách nào khác.

Minh Kiệt mĩm cười:

- Khả Nhi cũng là một cô gái tốt. Nhưng cậu hãy suy nghĩ cho kỹ trước khi lựa chọn nhé. Có đôi lúc bình thường một chút sẽ tốt hơn nhiều. Chúc cậu may mắn.

Quốc Huy nhận ra trong câu nói của Minh Kiệt có ẩn ý khác. Nhưng anh vẫn không nghĩ nhiều đến, mà chỉ cười nói:

- Cám ơn cậu.

* * * * *

Xem xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 12:

- Trúc Vy ơi, chị vào phòng tôi lấy dùm bộ kềm làm móng đi.

Trúc Vy đang phơi quần áo ở tuốt đằng sau nhà. Nghe tiếng kêu của Bảo Ngọc, Trúc Vy đành phải dừng tay, nhấc chân chạy chậm vào nhà, đi vào phòng Bảo Ngọc lấy bộ kềm làm móng.

Vừa bước lên nhà trước, liền nhìn thấy Bảo Ngọc ngồi trên sofa, hai tay ôm chiếc máy tính xách tay, còn hai chân thì ngâm ở trong thao nước nhỏ. Và chị làm móng dạo thì ngồi ở bên cạnh.

Đặt bộ kềm làm móng xuống bàn, Trúc Vy nhỏ giọng nói:

- Bộ kềm nè.

Hai mắt vẫn chăm chú nhìn vào màn hình máy tính, Bảo Ngọc tùy ý đáp:

- Ừ, chị cứ để đó đi.

Trúc Vy khẽ gật đầu chào với chị làm móng dạo. Chị làm móng dạo cũng mĩm cười nhìn Trúc Vy xem như đáp lễ.

Biết ở đây đã không còn phận sự của mình nữa, Trúc Vy liền xoay người đi ra phía sau nhà tiếp tục phơi quần áo còn dang dở.

Phơi xong quần áo, thấy trời còn sớm chưa đến lúc nhổ cải, Trúc Vy liền lấy quyển tập lịch sử ra nhà bếp học bài, vì ngày mai có tiết kiểm tra một tiết.

Mở tập ra chưa được mười phút, còn chưa kịp học thuộc một bài trong năm bài mà thầy dặn về nhà học thuộc lòng. Thì Bảo Ngọc đã đi xăm xăm xuống đứng ở trước cửa nhà sau, hắt cằm lên bảo:

- Mẹ tôi bảo chị chẻ đống củi kia, để ngày mai chụm kìa.

Nói xong, Bảo Ngọc liền quay người đi lên nhà trên.

Cứ tưởng có thể tranh thủ một chút thời gian để học bài, ai ngờ, Trúc Vy không khỏi thở dài một hơi, để quyển tập sang một bên, nhận mệnh đứng dậy đi chẻ củi. Trúc Vy không có thời gian rảnh rỗi để ngồi đó mà than thân trách phận, bởi vì chỉ có công việc làm xong mới có thời gian mà học bài.

Một người ở nhà trên ôm máy tính lên mạng xem phim. Một người ở phía sau nhà cầm búa ra sức chẻ đống củi bình bát.

Có lẽ số phận của mỗi người đều đã được bàn tay vô hình an bày sẵn. Nên có người hạnh phúc, mọi chuyện may mắn. Cũng có người bất hạnh, luôn gặp những điều không may.

* * * * *

Quốc Huy dừng xe lại trước cổng viện dưỡng lão, lấy điện thoại ra gọi cho Khả Nhi. Không cần phải đợi lâu thì đầu điện thoại bên kia đã vang lên một giọng nói ngọt ngào êm ái.

- A lô, em nghe nè. Anh đang ở đâu hả?

- Anh đang ở trước chỗ em làm nè.

- Vậy à, anh đợi em một chút nga. Em ra ngay.

Khoảng năm phút sau, Khả Nhi tay cầm dù, dáng vẻ thướt tha chậm rãi đi từ trong cổng ra. Bước đến trước mặt Quốc Huy, cô cười duyên hỏi:

- Sao giờ này anh lại đến đây hả?

Quốc Huy cầm hộp cơm đưa về phía Khả Nhi, cười nói:

- Anh biết hôm nay em trực cả ngày. Chắc chắn sẽ làm biếng không đi ra ngoài ăn, nên mua cơm hộp đến cho em nè.

Khả Nhi thật không nghĩ đến Quốc Huy lại đi mua cơm hộp đem đến cho cô giữa trưa trời nắng gắt như thế này. Cô cảm động nhìn anh.

- Sao anh lại đi mua cơm giữa trời nắng gắt như thế. Nếu đói, em có thể gọi điện bảo người ta đem đến mà.

- Nhưng anh không an tâm. Ai biết em có bỏ bữa nữa hay không. Tính của em, hễ làm việc là quên cả giờ ăn cơm.

Khả Nhi cầm lấy bọc đựng cơm hộp từ tay Quốc Huy, cong môi nũng nịu nói:

- Tại em hay quên chứ bộ. Thôi được rồi, anh về chỗ làm việc đi. Em phải vào trực đây, chiều gặp lại.

- Ừ, tan sở điện thoại cho anh.

- Dạ, em biết rồi.

- Vậy anh đi đây.

Nói dứt lời, Quốc Huy liền đề máy chạy xe đi.

Khả Nhi một tay cầm dù, một tay cầm bọc đựng cơm hộp, xoay người đi vào trong viện, miệng còn cười tủm tỉm không ngừng được.

Vừa mới đi vào khu nghỉ ngơi dành cho nhân viên, Khả Nhi đã bị người cản lại. Ngẩng đầu lên, cô không tự chủ cau lại đôi mày phượng, nhưng giọng nói vẫn ôn hòa:

- Thanh Tùng, có chuyện gì sao?

- Anh ta chính là người yêu hiện giờ của em à?

- Đúng vậy, mà chuyện này chẳng liên quan gì đến anh cả.

Thanh Tùng cho hai tay vào túi quần, vẻ mặt cao ngạo, cười nửa miệng nói:

- Sao lại không liên quan? Dù gì tôi cũng từng là người yêu cũ của em mà.

Khuôn mặt xinh đẹp của Khả Nhi lạnh xuống, ngữ điệu cũng trở nên lạnh lùng hơn:

- Đủ rồi đấy, chuyện giữa tôi và anh đã là quá khứ. Hiện tại người tôi yêu là Quốc Huy. Chúng tôi hiện tại ở bên nhau rất hạnh phúc. Mong rằng sau này anh không nên nhắc lại những chuyện đã qua nữa.

- Tôi thật thắc mắc, tôi có điểm nào thua anh ta hả? Tại sao cô chọn anh ta mà từ bỏ tôi chứ?

- Anh có học thức cao, nhà lại giàu. Phải nói rằng anh là một chàng trai lý tưởng mà bao cô gái mơ ước, nhưng chỉ tiếc hiện tại tôi đã không có cảm giác với anh.

Thanh Tùng vẻ mặt chẳng sao cả, nói:

- Sau hai năm yêu nhau, bỗng dưng em bảo là không còn cảm giác với tôi nữa để đi yêu một thằng đàn ông khác. Thế em có nghĩ đến, biết đâu một ngày nào đó em lại phát hiện ra là bản thân mình đột nhiên không còn yêu anh ta nữa. Khi đó thì phải làm sao đây hả?

Nghe giọng điệu mỉa mai của Thành Tùng, khiến cho Khả Nhi cảm thấy khó chịu không thôi.

- Cho dù là như thế, thì cũng không cần anh nhọc lòng bận tâm đến.

Nói xong, Khả Nhi nhấc chân bước ngang qua bên cạnh Thanh Tùng, đi thẳng về phía trước không một lần quay đầu nhìn lại.

* * *

Xem xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 13:

Đưa cơm hộp cho Khả Nhi xong, Quốc Huy liền chạy xe trở lại nơi làm việc, gửi xe vào nhà xe, rồi mới chậm rãi đi sang quán nước bên cạnh. Anh vừa mới ngồi xuống ghế, thì cô chủ quán đã hiểu ý bưng ra một ly cà phê đá.

Minh Kiệt trêu cợt hỏi:

- Mới đi mua cơm hộp cho cô người yêu bé nhỏ của cậu à?

Trước câu nói trêu đùa của Minh Kiệt, Quốc Huy mặt không đỏ tay không run, tỉnh bơ thừa nhận:

- Đúng vậy. Vậy thì sao hả? Cậu ghen tỵ à.

- Ôi trời! Cậu đúng là da mặt dày thật rồi đó.

- Không ghen tỵ? Vậy cậu hỏi cắt cớ làm gì. Biết rõ mà còn hỏi.

Minh Kiệt nhún vai nói:

- Được rồi, mình cảm thấy có chút bất ngờ trước hành động của cậu.

Quốc Huy uống một ngụm cà phê, khó hiểu nhìn Minh Kiệt.

- Mình làm gì mà cậu bất ngờ?

- Trước kia cậu chưa từng nhiệt tình chăm sóc cho Mỹ Linh như thế cả. Thế mà bây giờ lại đi mua cơm hộp cho Khả Nhi giữa mười hai giờ trưa nắng nóng như thế này.

Biết Minh Kiệt thắc mắc điều gì. Quốc Huy đúng lý hợp tình đáp:

- Mỹ Linh rất chín chắn, có chủ kiến, năng lực lại cao nên không cần mình phải lúc nào cũng bận tâm đến. Còn Khả Nhi thì khác, cô ấy nhiệt tình, hay giúp đỡ người khác, nhưng có đôi khi rất vụng về, hay quên trước quên sau.

Minh kiệt cười cười:

- Mình hiểu rồi. Mỹ Linh quá giống cậu, quá kiên cường và tự tin, không có cậu thì cô ấy vẫn có thể làm tốt mọi việc, cho nên ở bên cô ấy, cậu không có cảm giác thành tựu của một người đàn ông thành đạt.

Nói đến đó Minh Kiệt dừng lại, thấy sắc mặt dần dần trở nên trầm tĩnh nghiêm nghị hơn của Quốc Huy, có thế này anh mới nói tiếp:

- Còn Khả Nhi thì khác, tính tình ôn nhu mềm mại, lại biết quan tâm đến người khác, khi ở bên cô ấy thì cậu có thể thể hiện ra hết các mặt mạnh của một người đàn ông mạnh mẽ, thành đạt.

Nhưng có đôi khi quá mềm mại cũng chưa chắc là chuyện tốt. Câu nói sau cùng Minh Kiệt chỉ thầm nghĩ trong đầu, chứ không có thốt ra thành lời.

* * * * *

Xem xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 14:

Phơi xong thau quần áo, Trúc Vy cảm thấy có chút khát nước, liền đi vào nhà rót cho mình một ly nước, còn chưa kịp uống, thì Bảo Ngọc từ nhà trên đi xuống, lạnh nhạt bảo:

- Mẹ tôi gọi điện thoại về, bảo chị cắt năm ký rau muống cho cô Hường bán bánh mỳ ở ngoài chợ đó, và cắt thêm ba ký nữa để làm dưa chua.

Trúc Vy khẽ gật đầu:

- Ừ, chị biết rồi.

- Chiều nay tôi muốn ăn canh chua cá điêu hồng. Một chút chị đi giao rau ở ngoài chợ rồi mua đồ về nấu luôn đi. Còn tiền thì chị ghé qua tiệm nói với mẹ tôi.

- Ừ, em còn muốn mua gì nữa không?

- Hết rồi, khi nào cần thì tôi sẽ nói với chị sau.

Nói xong, Bảo Ngọc xoay người đi lên nhà trên.

Trúc Vy cầm ly nước lọc lên uống một hơi cạn sạch, nhưng vẫn cảm thấy còn khát. Cô rót thêm một ly nước nữa, uống xong, mới cầm lấy dao thái đi ra ngoài rẫy cắt rau muống.

Trúc Vy đi ra rẫy, miệng lẩm bẩm tính toán:

- Dì Tư bốn ký, cô Hường năm ký, ở nhà bốn ký, thêm ba ký làm dưa nữa. Hôm nay mình phải cắt khoảng mười lăm ký rau muống rồi.

Trúc Vy săn ống quần lên cao, rồi mới bước xuống nước và khom người cắt rau muống.

Vừa nắng vừa nóng, làm cho Trúc Vy có chút hoa mắt. Mồ hôi tuông rơi như mưa, nhưng cô vẫn cắn răng chịu đựng, cố gắng cắt cho xong mười lăm ký rau muống mới chịu lên bờ.

Trúc Vy đi đến cái cầu gỗ bắc ngang qua cái ao nhỏ, ngồi xuống và bỏ hai chân vào ao tẩy rửa. Làn nước mát làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút. Cô đưa mắt nhìn xa xa về phía chân trời xanh thẳm, vài áng mây trắng xen lẫn vài cụm mây đỏ trông thật đẹp làm sao.

Trước sự vắng lặng yên bình của thiên nhiên, Trúc Vy không khỏi có chút chạnh lòng.

- Mẹ ơi! Mẹ đang ở trên đó nhìn con có phải hay không? Con nhất định sẽ sống thật tốt, con sẽ sống luôn cả phần của mẹ nữa. Vì thế, mẹ hãy chúc phúc cho con nhé. Con yêu mẹ nhiều.

Nghỉ ngơi đủ rồi, Trúc Vy vươn vai đứng dậy, lấy dây thừng buộc đống rau muống lại thành hai bó, sau đó gánh đi vào nhà.

Trúc Vy bỏ hai bó rau muống xuống đất, rồi mở dây thừng ra. Cô đi vào nhà mở máy bơm nước lên để dội sạch những bùn đất dính trên rau muống, cũng may là rau muống không có rễ, nên chỉ cần dội sạch bùn đất là có thể cân ký đem đi giao cho người ta.

Một tay xách một bó bốn ký, một tay xách một bó năm ký rau muống, Trúc Vy đi ra sân, nơi dựng chiếc xe đạp.

Bảo Ngọc ngồi trên ghế xích đu dưới gốc cây bàn, nhìn Trúc Vy quần áo lấm lem bùn đất, trên đầu còn đội chiếc nón lá đã rách vành. Cô liền cau mày hỏi:

- Chị định ăn mặc như vậy mà đi giao rau hay sao?

Nghe thế, Trúc Vy có chút ngớ người ra, cúi đầu xuống nhìn bộ dạng của mình. Những vết bùn đã được rửa sạch, chỉ để lại vài bệt nước mà thôi, nhìn cũng đâu có tệ lắm.

Trúc Vy mĩm cười đáp:

- Đúng vậy, thường ngày chị vẫn mặc như thế mà.

- Bộ đồ chị mặc quá bẩn, còn cái nón lá chị đội nữa, nó đã rách rồi, ném bỏ là vừa. Chị mặc như thế đi ra chợ, người ta sẽ nói chị là ăn mày đấy. Làm ơn đi vào nhà thay một bộ đồ nào coi cho được một chút đi.

- Chị chỉ đi đường lộ sau để giao rau cho người ta thôi. Không có đi đường trước, nên không cần phải thay đồ đâu.

Bảo Ngọc cầm quyển sách toán lên, ghét bỏ nói:

- Tùy chị thôi. Bị người khác chê cười cũng đừng có nói là nhà tôi ngược đãi chị đấy nhé.

Trúc Vy khom người cầm hai bó rau muống để lên sườn xe đạp, rồi dẫn xe ra khỏi sân. Cô vừa đi vừa cố gắng hít sâu vào, nhưng sao hốc mắt vẫn thấy cay cay.

Ai bảo là cô không biết ngượng ngùng, không biết xấu hổ, khi bị mọi người chỉ trỏ, chê cười chứ. Cô cũng muốn thay một bộ đồ sạch sẽ để đi ra chợ giao rau cho người ta, nhưng chỉ tiếc là không thể. Bởi vì, cô không có đồ để thay.

Một năm, cô chỉ được may đồ mới có một lần vào đúng dịp tết, một bộ đồ tây để đi học và hai bộ đồ thun mặc ở nhà. Còn bộ áo dài thì được may từ năm học lớp mười và cứ thế mặc suốt trong ba năm học cấp ba. Như thế thử hỏi quần áo đâu để cho cô kén chọn thay đổi chứ. Cho nên cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng, cố gắng để ngoài tai bao lời xì xầm thương hại của mọi người mà thôi.

Mỗi ngày nhìn Bảo Ngọc ăn mặc sạch sẽ, xinh đẹp nhàn nhã ngồi trên xích đu vừa ăn trái cây vừa học bài. Nói thật lòng, không ghen tỵ đó là giả, nhưng Trúc Vy biết rõ hoàn cảnh của mình, nên chỉ dám đứng một bên mà ngưỡng mộ.

Trúc Vy nén tiếng thở dài, tự nhủ thầm với bản thân.

- Không sao, mọi chuyện rồi sẽ qua. Ngày mai nhất định sẽ tốt hơn hôm nay, chỉ cần mình nỗ lực và cố gắng.

Trúc Vy giao rau muống xong, ghé qua tiệm cơm lấy tiền, rồi về ngang chợ cá, mua một con cá điêu hồng béo ngậy to gần một ký lô, mất hết bốn mươi lăm ngàn đồng. Cô về đến nhà thì đã hơn bốn giờ, vừa đúng lúc nấu cơm chiều.

* * * * *


Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 15:

Hôm nay không có tiết học vào buổi chiều, nên vừa tan học Trúc Vy liền vội vàng gom hết tập sách bỏ vào ba lô. Xuân Nguyệt ngồi một bên, vừa chậm rãi cho tập sách vào ba lô, vừa mở miệng nói:

- Này, cho mình dang về với. Hôm nay xe mình bị hư.

- Vậy lúc sáng cậu đến trường bằng gì hả?

- Còn bằng gì nữa, lúc sáng anh hai mình đi làm nên tiện đường chở mình đến trường luôn.

Nghe thế, Trúc Vy mới sực nhớ đến anh hai của Xuân Nguyệt đang làm việc bên Ngang Dừa, mỗi ngày đi làm đều phải đi ngang qua trường học, nên tiện đường chở Xuân Nguyệt đến trường cũng là chuyện đương nhiên.

- Vậy về thôi.

Trúc Vy đứng dậy, nhấc chân đi ra khỏi phòng học. Xuân Nguyệt chạy chậm theo phía sau, miệng đô lên than thở:

- Chậm đã nào, sao lúc nào cậu cũng phải vội vàng chạy về nhà như thế hả.

Đầu cũng không quay lại, Trúc Vy vẫn bước nhanh về phía trước, một bên đáp lời:

- Mình phải tranh thủ thời gian. Nguyệt cũng biết mà, mình không có nhiều thời gian để lãng phí.

- Ai, chán thật.

Ra đến bãi gửi xe, Xuân Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy mây đen mù mịt, nhăn mặt nói:

- Đám mưa này chắc lớn lắm đây. Nhanh về thôi, kẻo phải mắc mưa thì khổ. Hôm nay mình quên đem theo áo mưa. Vy có đem theo không hả?

Giờ tan học là giờ ồn ào náo nhiệt nhất, sân trường tràn ngập một màu trắng, tiếng nói tiếng cười nhao nhao xen lẫn vào nhau chẳng nghe được rõ ràng. Nhưng hôm nay các bạn lại vội vàng hối hả hơn rất nhiều. Bởi vì, bầu trời mây đen tối sầm, gió thổi ào ào, cây cối chao nghiêng, bụi đường thì bay xoáy lên, làm cho mọi người khó có thể mở to hai mắt ra được, còn tiếng sấm thì rầm lên liên hồi khi gần khi xa, cứ như một cái chớp mắt sẽ trút mưa ngay xuống vậy.

Trúc Vy dẫn xe đi theo các bạn đi ra khỏi cổng trường, lắc đầu nói với Xuân Nguyệt:

- Không có, chắc là về nhà kịp thôi. Không sao đâu.

Rào, rào..

Trúc Vy đưa Xuân Nguyệt về nhà, rồi mới quay đầu xe chạy về nhà, vừa về đến nhà thì trời cũng vừa trút mưa xuống, ào ào, mưa thật lớn, trắng xóa cả một khung trời.

Trúc Vy không khỏi thở dài một hơi:

- Cũng may về đến nhà.

Trúc vy mở cửa đi vào nhà. Còn chưa kịp thay đồ ra thì chợt nghe tiếng điện thoại bàn reo vang.

Đi lên nhà trên, Trúc Vy chậm chạm nhắc ống nghe lên.

- A lô, xin hỏi tìm ai?

- Là tôi nè, chị làm gì mà lâu quá vậy? Tôi gọi nãy giờ mới bắt máy.

- Chị mới về tới thôi. Nghe tiếng điện thoại vang là chị nghe ngay đó.

- Được rồi, được rồi. Hôm nay tôi không có đem theo áo mưa, chị lấy áo mưa theo rồi chạy xe đến trường rước tôi coi.

- Cậu út đâu hả?

- Cha tôi mới gọi điện đến nói là bận việc ở trường rồi. Thôi nhe, hết tiền điện thoại rồi.

Nói xong, đầu điện thoại bên kia Bảo Ngọc liền cúp máy ngay.

Trúc Vy để ống nghe xuống, đưa mắt nhìn ra ngoài trời, bỗng dưng cảm thấy tâm trạng có chút nặng nề. Cô đưa tay sờ lên ngực như sờ lên trái tim mình vậy, qua vài giây sau mới thở dài một hơi.

Đi thay áo dài ra, mặc vào bộ đồ thun tương đối sạch sẽ, có thế này Trúc Vy mới lấy ra hai cái áo mưa, một cái chính mình mặc vào, còn một cái để vào rổ xe, sau đó dẫn xe đi vào màn mưa.

* * *

Về đến nhà, Bảo Ngọc cởi áo mưa ném vào chiếc ghế đá trước cửa, rồi nói:

- Chị chạy xe ra tiệm lấy cơm về đi. Trời âm u như thế, đám mưa này không biết đến lúc nào mới hết nữa.

Lúc nãy ở trên đường về, Trúc Vy có hỏi Bảo Ngọc muốn hay không ghé qua tiệm ăn cơm luôn rồi hãy về, nhưng Bảo Ngọc lại đòi về nhà, bây giờ thì lại bảo cô đi ra tiệm lấy cơm. Nhìn ngoài trời mưa to như thế, Trúc Vy cảm thấy lồng ngực có chút khó thở.

Tuy có chút khó thở, nhưng Trúc Vy vẫn phải quay đầu xe chạy vào mưa to.

Khoảng nửa giờ sau Trúc Vy chạy xe về đến nhà. Dựng xe dưới mái hiên, Trúc Vy cầm giỏ đựng thức ăn đi vòng qua bên hong nhà vào bằng từ cửa sau.

Lúc này, Bảo Ngọc từ nhà trên đi xuống nhận lấy giỏ thức ăn từ tay Trúc Vy, nói:

- Chị cởi áo mưa ra, rồi lại dùng cơm luôn nè.

- Em ăn trước đi, để chị cuống mùng cho heo ăn xong rồi chị ăn sau.

- Chị làm gì mà gấp gáp như vậy hả? Cho ăn trễ một chút, mấy con heo cũng có sụt cân đâu mà chị lo lắng quá vậy. Trời mưa lớn thế này, có gì thì cũng ăn cơm trước rồi làm sau.

Nói xong, Bảo Ngọc cầm giỏ thức ăn đi vào bếp, lấy tô dĩa đổ thức ăn từ trong bọc ra, rồi bưng sang bàn. Bên này Trúc Vy cũng đã cởi áo mưa ra và giũ sạch nước móc lên sào quần áo.

Trúc Vy ngồi vào bàn, nhìn thấy Bảo Ngọc đã bới sẵn hai chén cơm. Cô cũng không nói lời nào chỉ lặng lẽ cầm đũa lên chậm rãi ăn cơm.

Gắp một miếng thịt vịt kho gừng cho vào miệng, Bảo Ngọc vừa nhai vừa tùy ý hỏi:

- Sắp thi học kỳ hai rồi. Chị ôn tập sao rồi hả?

Trúc Vy hơi dừng đũa lại một thoáng rồi mới ngập ngừng trả lời:

- Ờ, cũng ổn.

- Vậy là được rồi. Nếu có gì không hiểu, chị có thể hỏi tôi.

Trúc Vy có chút bất ngờ trước câu nói của Bảo Ngọc nhưng vẫn đáp:

- Ừ, chị biết rồi.

Từ trước đến nay Bảo Ngọc nổi tiếng là học giỏi nhất trong cái xóm này, mười năm liền đạt danh hiệu học sinh giỏi, đó cũng là điều làm cho Bảo Ngọc kiêu hãnh và tự tin đến nỗi có chút xem thường những đứa học bình thường như Trúc Vy vậy. Cũng chính vì thế, ở nhà trước giờ Bảo Ngọc chưa từng quan tâm đến việc học hành của Trúc Vy cả.

Bỗng dưng hôm nay Bảo Ngọc lại mở miệng nói ra những lời như thế, thử hỏi làm sao Trúc Vy không bất ngờ kinh ngạc cho được chứ.

Ngoài trời tiếng mưa hòa lẫn tiếng sấm, hơi lạnh thoáng thổi nhẹ vào nhà, nhưng bầu không khí giữa hai người lại có chút ấm áp hài hòa.

* * * * *


Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 16:

Hai ngày nay mưa lớn làm cho mấy luống cải bị ngã nằm úp sấp. Thấy thế, Trúc Vy nhót ruột không thôi. Cũng may đã đến lúc có thể nhổ cải đem cân cho người ta, nếu không cứ mưa to theo cái đà này mãi thì mấy luống cải sẽ ngập úng hết.

Trúc Vy mặc áo mưa ngồi chồm hổm bên luống cải. Hai tay nhanh nhẹn nhổ cải, một bên không quên tính thầm.

- Bốn luống cải cũng không dài, mỗi ngày nhổ mười ký, vậy thì chừng ba ngày là nhổ xong rồi. Cũng may là nhổ cải xong, nếu không bắt đầu từ từng tới đi học suốt, không thể nhổ cải giao cho người ta, thế này cũng bị mợ nói bóng gió nữa cho mà xem.

Cải xanh tương đối dễ nhổ, nên không đến một giờ đồng hồ thì Trúc Vy đã nhổ đủ mười ký cải. Nhổ cải xong, cô quay sang rửa cải, rồi đem xịa cải vào để trong nhà bếp để tránh cho bị nước mưa làm dập cải.

Lo xong phần cải xanh, Trúc Vy lấy dao thái và dây thừng chạy nhanh ra rẫy để cắt rau muống. Đợi cho cắt xong mười năm ký rau muống, vào đến nhà thì môi Trúc Vy đã tím ngắt vì lạnh.

Đứng trong nhà bếp để tránh gió, Trúc Vy chà xát hai tay vào nhau, cứ như làm như thế sẽ làm cho cơ thể được ấm áp hơn, nhưng cho dù cô có chà xát thế nào cũng chỉ cảm thấy lạnh đến cả người phát run.

- Trúc Vy.

Bảo Ngọc đứng ở trước cửa nhà sau nhìn dáng vẻ ướt sủng đứng trong nhà bếp của Trúc Vy, thản nhiên nói:

- Mẹ tôi gọi điện về nói là lúc sáng dì Tư và cô Hường có đến bảo là không cắt rau muống nữa, mà mẹ tôi quên chưa kịp nói với chị.

Trúc Vy có chút thở dốc nói:

- Nhưng chị đã cắt rau muống rồi.

- Mẹ tôi nói nếu chị đã cắt rau muống rồi thì để đó cho heo ăn từ từ đi. Với lại dưa chua còn, mẹ tôi nói ngày mai làm dưa chua bằng củ cải, nên không cần phải cắt thêm rau muống nữa. Đợi vài ngày bao giờ làm dưa chua bằng rau muống thì mẹ tôi sẽ nói với chị sau.

Trúc Vy cứ đứng đó sững sờ đến nỗi Bảo Ngọc đi lên nhà trên lúc nào cũng không hay biết. Mãi một lúc sau, cô mới cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, trắng nhợt tái mét không còn một giọt máu, mà nước mắt không tự chủ được rơi dài trên má. Cô khom người dầm mưa suốt hai giờ ở ngoài rẫy để cắt rau muống, nhưng chỉ đổi lấy một cú điện thoại nhẹ nhàng bảo là không cần cắt rau muống nữa.

Từ sáng sớm người ta đã hồi không cắt rau muống nữa, vậy mà đợi cho mãi đến tận giờ này bà Thúy Diễm mới gọi điện về báo một tiếng. Trúc Vy cắn chặt môi đến rướm máu, mới có thể kiềm nén không bật khóc lớn lên, nhưng nước mắt tủi nhục lại cứ rơi mãi không sao kiềm nén được.

Trúc Vy tự thì thầm nói với bản thân mình:

- Một đứa không cha không mẹ như mình thì cho dù có dầm mưa vài giờ ở ngoài rẫy thì cũng chẳng có người đau lòng.

Bỗng dưng Trúc Vy chợt nghĩ, nếu cô cũng có ba mẹ bên cạnh như Bảo Ngọc vậy, thì cuộc đời cô đã không phải đầy cay đắng, tủi phận như thế này rồi.

* * *

Ban ngày dầm mưa suốt cả buổi chiều, nên đến lúc tối, cả người Trúc Vy liền nóng bừng lên, đầu đau dữ dội. Nhưng cô vẫn phải cắn răng đi ra tiệm cơm, rửa cả một thao chén đĩa to đùng cùng mấy cái nồi dơ.

Về tới nhà, Trúc Vy nhìn lướt qua nhà trên một lượt, thấy bà Thúy Diễm đang ngồi trên ghế sofa vừa ăn trái cây vừa xem ti vi, còn ông Văn Bình và Bảo Ngọc thì chẳng thấy đâu cả. Cô không còn sức để nói chuyện cùng bà Thúy Diễm một lời nào, liền đưa tay ôm đầu xiêu xẹo đi thẳng xuống nhà sau, chỉ kịp ngã đầu xuống gối liền hôn mê đi.

Bà Thúy Diễm thấy thái độ là lạ của Trúc Vy, không khỏi cau mày nói thầm:

- Hôm nay con nhỏ này làm sao vậy không biết, thường ngày đều là thưa hỏi đàng hoàng, hôm nay lại lầm lì cúi đầu mà đi.

Vừa đúng lúc Bảo Ngọc từ trong phòng bước ra định đi lấy nước uống, thấy Trúc Vy ngã người xuống giường liền nằm im không một tiếng động nào, liền bước tiến đến bên giường, lên tiếng gọi:

- Trúc Vy, Trúc Vy..

Gọi vài tiếng mà không thấy Trúc Vy phản ứng gì cả, Bảo Ngọc khẽ nhíu mi suy nghĩ vài giây, rồi nghiêng người đưa tay sờ lên trán Trúc Vy. Lòng bàn tay truyền đến độ nóng kinh người khiến Bảo Ngọc giật mình vội vàng rút tay về.

Bảo Ngọc chạy nhanh lên nhà trước, gấp gáp nói với bà Thúy Diễm:

- Mẹ, Trúc Vy bị bệnh rồi. Cả người nóng như lửa ấy.

Bà Thúy Diễm đang mùi ngon xem bộ phim truyền hình dài tập của đài loan "Tấm lòng cha mẹ", đang đến đoạn gây cắn thì nghe Bảo Ngọc nói thế, bà có chút ngớ người ra hỏi lại:

- Cái gì?

- Trúc Vy đang bị nóng hôn mê nằm ở nhà sau kia kìa.

Nghe rõ ràng sau, bà Thúy Diễm như giẫm phải sắt nóng, nhảy bật dậy kêu lớn lên:

- Nó bị bệnh? Vậy ai làm công việc nhà hả?

Tuy rằng thường ngày Bảo Ngọc không bận tâm đến Trúc Vy, nhưng không có nghĩa là cô ghét bỏ Trúc Vy, đương nhiên cũng chưa nói đến có mấy phần thích. Chỉ là do tính cách cô hơi kiêu ngạo lạnh nhạt nên không thế nào chú ý đến người khác mà thôi, trong đó bao gồm cả Trúc Vy, nhưng mọi chuyện cũng chỉ là như thế mà thôi.

Nhưng lúc này nghe bà Thúy Diễm nói thế, Bảo Ngọc không khỏi nhăn mặt nói:

- Mẹ nói thế, để cha nghe được lại cãi nhau nữa cho coi. Mẹ đi xuống xem Trúc Vy thế nào đi.

Nghe nhắc đến ông Văn Bình, cơn giận trong lòng bà Thúy Diễm liền cọ cọ dâng lên, hừ lạnh nói:

- Con còn nhắc đến ông ta. Suốt ngày đi từ sáng đến tối mới về nhà. Cái nhà này riếc rồi chẳng giống là cái nhà nữa rồi.

- Mẹ cũng đừng hễ có một chút là gây với cha như thế nữa.

- Con tưởng mẹ muốn gây với ông ta lắm hay sao? Là do ông ta luôn bênh chằm chằm con nhỏ đó nên lúc nào cũng chống đối lại với mẹ.

Nói đến đây, bà liền quay sang trừng mắt Bảo Ngọc:

- Còn mày nữa, suốt ngày chỉ biết đứng về phía cha mày. Thật uổng công ngày thường tao thương mày như vậy.

Bảo Ngọc xụ mặt kêu lên:

- Mẹ, được rồi đừng nói nữa. Mẹ mau đi xuống xem Trúc Vy đi.

Bà Thúy Diễm hậm hực trong lòng không chỗ phát tác, nên liền âm trầm khuôn mặt, nhấc chân đi xuống nhà sau. Thấy Trúc Vy mê mang nằm ở trên giường, cả khuôn mặt cũng đỏ bừng lên, hơi thở nặng nề. Bà đưa tay sờ lên trán cô rồi cau mày nói:

- Chắc bị nóng lạnh rồi chứ gì. Con đi lấy một lần thuốc trong hộc tủ cho nó uống đi.

Trong nhà tuy không có tủ thuốc gia đình, nhưng vài loại bệnh thông thường đều có mua vài lần thuốc để sẵn trong hộc tủ để phòng ngừa lúc lúc cần dùng.

Bảo Ngọc chần chừng hỏi:

- Vậy có điện thoại cho cha về không hả?

- Điện thoại làm gì? Chỉ là nóng lạnh thôi, làm gì mà phải ồn ào như thế chứ. Vả lại cha mày còn không biết đang ăn nhậu ở một cái góc xó nào đâu.

Nghe thế, Bảo Ngọc chỉ đành phải im miệng, còn chưa kịp đi lấy thuốc thì đã nghe tiếng xe dừng lại trước sân.

- Cha về tới.

Lúc này, ông Văn Bình dẫn xe vào nhà, thấy nhà trên không có ai hết, liền cao giọng gọi:

- Đâu hết rồi. Nhà cửa sao không có ai thế này?

- Cha, ở nhà sau này.

Ông Văn Bình đi xuống nhà sau. Nhìn thấy mọi người có mặt đầy đủ ở nơi đó, không khỏi ngạc nhiên ra tiếng:

- Làm sao vậy? Sao tự dưng ở nhà sau hết vậy?

Bảo Ngọc nhìn bà Thúy Diễm một cái, thấy bà không hề có ý định lên tiếng, đành phải mở miệng đáp lời:

- Trúc Vy bị bệnh.

- Bị bệnh.

Vừa nghe là Trúc Vy bị bệnh, có thế này ông Văn Bình mới chú ý đến tình cảnh trước mắt, Trúc Vy thì nằm thiếp trên giường, còn bà Thúy Diễm cùng Bảo Ngọc thì đứng một bên.

Ông văn bình lo lắng hỏi:

- Trúc Vy bị bệnh gì hả? Nó có sao không?

- Chị ấy bị nóng lạnh.

- Vậy có uống thuốc chưa?

- Chưa nữa.

Nghe thấy Trúc Vy còn chưa uống thuốc, lại nhìn bà Thúy Diễm thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, bỗng chốc ông Văn Bình liền nổi giận lên:

- Bà làm mợ mà như thế sao? Thấy Trúc Vy bệnh chỉ biết lấy mắt nhìn. Thường ngày bà ghét bỏ coi thường con bé cũng thôi, nhưng bây giờ nó đang bệnh vậy mà bà vẫn có thể vô tình đứng đấy nhìn à? Có phải bà muốn nó chết đi bà mới hài lòng có phải hay không?

Vốn dĩ mấy ngày nay, hai người luôn hết chiến tranh lạnh đến chiến tranh nóng chỉ vì vụ việc thi đại học của Trúc Vy. Bây giờ vô cớ bị ông Văn Bình quát lớn, bà Thúy Diễm một chút liền nhảy dựng lên, chanh chua đáp trả:

- Trong lòng ông có còn xem tôi là vợ của ông không hả? Vừa mới về đến chưa hỏi đầu hỏi đuổi liền chỉ biết lớn tiếng mắng mỏ vợ con. Ông còn đáng mặt làm đàn ông không hả? Uổng công ông còn là một thầy giáo. Thật không biết ông dạy đám học trò ra sao nữa?

- Vậy còn bà, có người vợ nào như bà không hả? Chẳng cho chồng một chút mặt mũi nào. Suốt ngày chỉ biết có tiền, tiền, lúc nào cũng xem thường chồng. Bà như thế có xem tôi là chồng của bà không hả?

Bảo Ngọc thật sự không chịu nổi cái cảnh này nữa, mỗi ngày đều phải cãi vả nhau hai lần ba lượt thế này, làm sao cô còn có tâm trí để mà học bài cho được kia chứ? Cô biết chuyện này không thể trách Trúc Vy, nhưng chuyện này cũng là vì Trúc Vy mà gây nên. Cô biết mình không nên giận chó đánh mèo cho Trúc Vy, nhưng nói không khó chịu đó là giả.

Bảo Ngọc cảm thấy nếu cứ đứng ở đây tiếp tục nhìn hai người cãi nhau thì đầu cô sẽ vỡ ra mất.

- Đủ, cha mẹ đừng cãi nhau nữa. Khi nãy Trúc Vy ở ngoài tiệm về, con và mẹ phát hiện chị ấy bệnh, vừa định đi lấy thuốc cho chị ấy uống thì cha vừa về tới. Chưa gì hết thì hai ngưỡi đã gây nhau rồi. Đợi hai người gây xong thì Trúc Vy có thể đưa đi nhập viện cấp cứu được rồi đấy. Và cả con nữa, chính là bởi vì bị cha mẹ ồn ào đến nổi bị nhập viện đến.

Nói xong, cũng không nhìn đến vẻ mặt khó coi của ông Văn Bình cùng bà Thúy Diễm thêm một lần nào nữa. Bảo Ngọc xoay người đi trở về phòng mình, không trở ra nữa.

Bà Thúy Diễm khó thở nói:

- Cái còn nhỏ này, nó là chị hai trong nhà mà. Riếc rồi, cái nhà này, chán thật.

Nói đến đây, bà Thúy Diễm hừ dài một tiếng, xoay người ngoe nguẫy bỏ đi lên nhà trên tiếp tục xem ti vi. Dù sao đã có ông Văn Bình lo cho Trúc Vy, cũng chẳng có việc gì của bà nữa.

* * *

Ngày hôm sau, đi học về, Trúc Vy vẫn cảm thấy cả người có chút choáng váng, nhưng cô vẫn phải ra phía sau nhà lo cho bầy heo con, tưới nước cho mấy luống cải xanh còn lại, sau đó mới vào nhà nằm xuống, đự định nghỉ mệt một chút rồi mới ra tiệm cơm.

Bảo Ngọc từ nhà trên đi xuống, trên tay còn cầm theo giỏ đựng thức ăn, thấy Trúc Vy nằm nghiêng trên giường, ngữ điệu lạnh nhạt nói:

- Tôi có đem cơm về. Chị ăn rồi uống thuốc. Mẹ tôi nói hôm nay và ngày mai chị không cần ra tiệm, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.

Trúc Vy kinh ngạc ngồi dậy, há miệng thở dốc hỏi:

- Vậy còn chén dơ làm gì hả?

Đem giỏ đồ ăn đặt trên bàn, Bảo Ngọc nhíu mày đáp:

- Thì có Mỹ Hương chi. Mẹ tôi trả thêm tiền cho nó để rửa chén.

Trúc Vy còn chưa kịp nói gì thì Bảo Ngọc đã nói tiếp:

- Rau muống ngày hôm qua chị cắt dư thì sắt cho heo ăn hôm nay và ngày mai. Còn cải xanh thì mẹ tôi đã mướn dì Thắm nhổ rồi. Hai ngày nay chị nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi ăn cơm rồi, phần đó là của chị đó, tự dọn ra mà ăn đi.

Nói xong, Bảo Ngọc liền xoay người bỏ đi về phòng.

Trúc Vy ngồi đó sững sờ nhìn chăm chăm vào giở đồ ăn, thật lâu sau mới lấy lại được tinh thần.

* * * * *


Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 17:

Nhìn ngoài trời sấm chớp dữ dội, bà Mai Lan chép miệng nói:

- Mấy ngày nay cứ mưa liên tục. Muốn đi đâu cũng cảm thấy khó khăn.

Mai Chi ngồi bên cạnh, hai tay ôm lấy máy tính xách tay, nghe bà Mai Lan nói thế, liền cười khẽ nói:

- Con thấy mưa lớn hay không cũng đâu có ảnh hưởng gì đến mẹ đâu chứ. Mẹ chỉ việc ở trong nhà coi chừng bé Duy, có đi đâu đâu mà bảo là khó khăn.

Bà Mai Lan liếc xéo Mai Chi.

- Thì từ bên chợ đội mưa lội bộ qua đây không khó khăn à.

- Ok, mẹ nói sao thì vậy đi.

Mai Chi lại cúi đầu vào màn hình không nói gì nữa.

Ngồi trong chốc lát, bà Mai Lan uống xong hai tách trà nóng, không khỏi có chút bực bội nói:

- Làm gì mà tan sở về nhà là ôm chằm chằm cái máy tính đó vậy.

Mai Chi cười đáp:

- Thời buổi công nghệ mà mẹ. Không lên mạng xem tin tức rủi lạc hậu thì bị người ta cười chết.

- Hừ, Con đừng làm mẹ không biết. Trên đó chứa đầy mấy cái tin chẳng đứng đắn chút nào. Coi chừng bị nhiễm cho coi.

- Tùy mình nhận xét chứ mẹ. Con đã lớn rồi, chẳng lẽ không thể phân biệt cái nào là đúng cái nào là sai hay sao?

- Ờ, tôi chỉ nhắc nhở cô một tiếng thôi. Để sau này có chuyện gì đừng nói là tôi không quan tâm đến cô.

Có thế này, Mai Chi mới ngẩng đầu lên, nhíu mi hỏi:

- Hôm nay mẹ làm sao vậy? Ai làm cho mẹ khó chịu thế.

Bà Mai Lan vẻ mặt hờn dỗi nói:

- Trong cái nhà này còn có ai khiến cho tôi phải mất ăn mất ngủ nữa chứ. Thì là đại thiếu gia của nhà này chứ còn ai nữa.

- Anh hai lại làm gì khiến cho mẹ khó chịu nữa vậy?

- Nó chẳng làm gì cả.

Mai Chi trề môi:

- Đã anh hai không làm gì, sao mẹ lại như thế chứ?

- Chính vì nó không làm gì nên mẹ mới khó chịu nè.

- Mẹ nói gì con không hiểu.

- Có gì mà không hiểu. Chính vì nó chẳng làm gì cả, mà cứ đi suốt cả ngày, mấy ngày nay mẹ có gặp mặt nó đâu.

Ban ngày bà Mai Lan sang đây thì Quốc Huy đã đi làm, buổi tối đợi bà bế bé Duy đi về nhà bên chợ thì anh mới về đến nhà. Mấy ngày nay tình trạng cứ diễn ra như thế, một người thì chờ đợi, một người thì lại trốn tránh.

Mai Chi nhăn mặt nói:

- Mẹ cũng phải để cho anh hai thở một chút chứ.

Nghe thế, bà Mai Lan liền trừng mắt hỏi:

- Mẹ chỉ muốn nó cưới vợ nhanh một chút có gì sai hả?

- Cưới vợ mà mẹ làm như ra chợ mua rau vậy, nói cưới ngay là cưới ngay được à.

- Có gì không được. Chỉ cần nó gật đầu một cái, mẹ liền nhờ người mai mối hỏi cưới ngay.

Đưa tay sờ trán, Mai Chi đau đầu nói:

- Anh hai đã có bạn gái rồi. Mẹ không cần phải phí sức đi lo ba cái chuyện mai mối đó đâu.

Hai mắt bà Mai Lan trừng lớn hơn nữa.

- Thật, nó có bạn gái rồi.

- Thì đợi anh hai về mẹ hỏi sẽ biết ngay.

- Cô còn nói, biết mấy ngày nay nó trốn tôi, cô còn thông đồng bao che cho nó nữa. Cô gọi điện cho nó bảo là về nhà gặp tôi ngay, nếu không thì đi luôn đừng về nhà nữa.

Bà Mai Lan hậm hực nói xong, liền đứng dậy bỏ đi lên lầu xem bé Duy thức chưa.

Mai Chi há to miệng nói không nên lời nhìn theo bà Mai Lan, một lúc sau mới lầm bầm tự nói:

- Mình có làm gì đâu, sao ngồi không cũng bị trúng đạn hoài vậy ta.

Càng nghĩ Mai Chi càng không nuốt trôi cơn ấm ức trong lòng. Cầm lấy điện thoại để trên bàn lên bấm gọi cho Quốc Huy.

- A lô, anh nghe nè.

- Hôm nay chủ nhật anh cũng không chịu ở nhà nữa. Mẹ đang khó chịu lắm rồi đó. Anh mau về gặp mẹ đi.

- Anh đang đi đám cưới của đồng nghiệp, tối anh về.

- Sao cả tuần rồi anh trốn mẹ chi vậy? Làm mẹ giận dỗi lây luôn sang cả em.

- Em cũng mà, đụng mặt là mẹ bảo anh cưới vợ, phiền chết.

- Em nói với mẹ là anh đã có bạn gái rồi đấy. Chuyện còn lại anh tự lo đi. Em không muốn dính dáng gì đến chuyện của anh nữa đâu. Anh cứ đi suốt ngày mẹ tìm không gặp anh nên cứ đem em ra làm bia đỡ đạn.

- Thôi được rồi. Anh mang ơn em nhiều mà. Tối anh về. Vậy thôi nhé.

Mai Chi để điện thoại xuống bàn, tiếp tục lên mạng xem kiểu thời trang áo đầm mới nhất trong tháng này.

* * * * *


Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 18:

Quốc Huy đẩy cửa đi vào nhà, nhìn thấy Mai chi đang đùa giỡn với bé Duy trên ghế sofa.

Nhìn thấy Quốc Huy, Mai Chi nhướng mày thắc mắc hỏi:

- Sao hôm nay anh về sớm vậy? Chưa được bảy giờ tối nữa mà, không đi ăn tối với cô nàng Khả Nhi của anh à?

Quốc Huy ngồi xuống ôm lấy bé Duy vào lòng, hôn nhẹ lên trán bé Duy một cái mới nhếch môi nói:

- Em đúng là hay kiếm chuyện với anh nhe. Chẳng lẽ anh đi làm về sớm cũng là chuyện lạ để cho em ngạc nhiên đến thế hay sao?

Mai Chi gật đầu xác nhận ngay:

- Chứ còn gì nữa. Hiếm thấy cứ như gấu trúc bắc cực ấy. Có phải vậy không hả bé Duy, con cũng thấy lạ phải không nào?

Bé Duy tay cầm cây súng điện tử vung vẫy, miệng cười toe toét kêu lên:

- y, y, y..

Nghe có người gọi mình, bé Duy liền vui vẻ vung hai tay y a y a nói cái không ngừng.

Mai Chi đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt bầu bĩnh của bé Duy, vươn mi lên đắc ý nhìn Quốc Huy:

- Anh thấy chưa, ngay cả bé Duy cũng đồng ý với lời nói của em kia kìa.

- Tự biên tự diễn.

Quốc Huy không nhìn đến Mai Chi nữa, mà quay sang đùa giỡn với bé Duy.

- Oa, con trai của ba hôm nay có ngoan không nè? Có nhớ ba không hả?

- y, y..

- Ừ, con trai ba thật ngoan a. Ở nhà còn biết nhớ thương ba nữa kìa.

- Y, a, a..

- Ừ, Ừ, ba biết rồi. Ngoan nào, ba hôn một cái nào.

Mai Chi ngồi một bên, vừa đùa giỡn điện thoại trên tay, vừa trề môi nói:

- Đây mới đúng là tự biên tự diễn nè. Người ba tốt thật khó làm a.

- Anh tự biết, không cần em phải nhắc nhở.

- Phải rồi, không cần em phải nhắc nhở về trách nhiệm làm ba của anh. Nhưng em không thể không nhắc anh là mẹ đang rất tức giận, một lát nhớ chìu theo ý mẹ một chút, nếu không trong nhà sẽ có bão cho mà xem.

Quốc Huy không khỏi đơ người ra khi bị Mai Chi trạc trúng cột sống.

Bà Mai Lan từ nhà sau đi lên, liếc mắt nhìn Quốc Huy một cái, dài giọng than thở:

- Hôm nay đến đón bé Duy sớm vậy, ngày mai chắc trời bảo quá.

Mai Chi không hề khách khí cười hì hì nói:

- Thấy chưa, đâu phải chỉ một mình em cảm thấy lạ đâu.

Quốc Huy nhăn mặt nói:

- Hết nhỏ Chi lại đến mẹ. Hai người có thể cho con một vài phút yên tĩnh được không.

Bà Mai Lan ngồi xuống ghế đối diện với Quốc Huy, nói mát:

- Muốn yên tĩnh thì mau bế bé Duy về nhà anh đi. Về bên đó chỉ có hai cha con, bảo đảm yên tĩnh ngay, chẳng ai rảnh rỗi đi làm phiền anh đâu.

- Kìa mẹ, dạo này sao mẹ cứ hay nói mát con hoài vậy?

- Tôi làm sao dám nói gì anh chứ. Mấy ngày hôm nay không phải anh đang trốn tránh tôi hay sao? Sao hôm nay lại chường mặt sang đây vậy?

Quốc Huy bất đắc dĩ nói:

- Con có trốn tránh mẹ bao giờ. Tại công việc nhiều nên phải đi sớm về trễ thôi.

- Phải mà, anh chỉ kém một chút là dời nhà lên Phước Long ở luôn rồi.

Quốc Huy thở dài nói:

- Được rồi, con chịu thua mẹ rồi đấy. Có gì mẹ cứ nói thẳng ra đi, đừng ngồi đó quanh co lòng vòng châm chích con hoài.

Bà Mai Lan ngồi thẳng lưng lên, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào hai mắt Quốc Huy, miệng cười nhạt nói:

- Được thôi, nếu con đã muốn thẳng thắng thì mẹ đây cũng sẽ nói thẳng. Mẹ nghĩ việc cưới vợ mới cho con cũng phải đến lúc kết thúc rồi đấy. Câu trả lời của con như thế nào đây hả?

Lại là vấn đề này nữa, Quốc Huy thở hắt ra, ỉu xìu đáp:

- Không phải con đã đồng ý cưới vợ rồi hay sao.

Mai Chi đưa tay ôm lấy bé Duy, mĩm cười nói:

- Bé Duy ngoan, lại đây với cô nào, để cho ba nói chuyện với bà nội nhe.

Mai Chi nghiêng đầu nói với Quốc Huy:

- Để em đi dỗ thằng bé ngủ. Anh ở đây nói chuyện với mẹ, một chút ở lại ăn cơm luôn. Mẹ có nấu món cá sốt cà chua mà anh thích nhất đấy.

Quốc Huy gật đầu:

- ừ.

Đợi cho Mai Chi ôm bé Duy đi lên lầu. Quốc Huy mới trầm giọng nói:

- Con sẽ cố gắng tranh thủ cưới vợ vào năm sau.

Bà Mai Lan cầm bình trà nóng trên bàn lên rót một tách đầy, sau đó nâng tách trà lên miệng hớp một ngụm nhỏ, mới chậm rãi lên tiếng:

- Cưới vợ trong tết này.

Quốc Huy không khỏi nhíu lại đôi mày rậm.

- Như thế làm sao kịp hả?

- Kịp hết đó, chỉ cần con gật đầu đồng ý là được, còn lại mọi chuyện mẹ sẽ tự sắp xếp ổn thỏa.

- Sắp xếp? Mẹ sắp xếp như thế nào?

Đặt tách trà xuống bàn, bà Mai Lan cười khẽ nói:

- Mẹ đã chọn được người vừa ý cho con.

- Con đã có người mình chọn rồi.

Sắc mặt bà Mai Lan trầm xuống, hai mắt khẽ híp lại như đang đắn đo suy tính phải làm như thế nào cho tốt, khoảng vài phút sau mới cười nhạt bảo:

- Nếu con đã cương quyết tự mình chọn. Mẹ đây cũng không ép buộc con nữa. Bao giờ thì đưa người con chọn về đây?

Quốc Huy không khỏi nhẹ nhõm thở phào một hơi:

- Thứ bảy tuần tới con sẽ đưa Khả Nhi về nhà ra mắt mẹ.

- Mẹ đây rất mong chờ gặp mặt Khả Nhi của con.

- Con nghĩ mẹ sẽ hài lòng với cô ấy.

Bà Mai Lan chỉ cười không đáp, trong lòng lại thầm nghĩ, hy vọng cô nàng Khả Nhi mà con chọn sẽ hài lòng về cuộc gặp mặt sắp tới.

* * * * *

Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 19:

Minh Kiệt đưa tay lên nhìn đồng hồ, rồi hỏi Quốc Huy:

- Đi uống một ly bia chứ ông bố độc thân?

Quốc Huy cầm lấy cặp táp, lắc đầu từ chối:

- Hôm nay thì không được. Mình có hẹn rồi.

- Cùng với cô nàng bác sĩ của cậu chứ gì.

- Mình đang trong giai đoạn tìm vợ. Cậu thông cảm nhé.

- Ok, chúc cậu may mắn.

Hai Người vừa trò chuyện vừa đi ra đến nhà gửi xe. Quốc Huy ngồi lên xe, khoát tay bảo:

- Mình đi trước.

Minh Kiệt mĩm cười nói:

- Tạm biệt, và chúc cậu may mắn.

Minh Kiệt nhìn theo dáng vẻ xôn xao, nóng vội của Quốc Huy, mà không khỏi thở dài. Anh có cảm giác như nhìn thấy lại cảnh tượng của vài năm trước kia. Cảnh tượng mà Quốc Huy cùng Mỹ Linh gắn bó vui vẻ bên nhau. Khi đó vẻ mặt Quốc Huy cũng như thế, tràn đầy nhiệt tình và tự tin.

Rời khỏi ngân hàng, Quốc Huy chạy xe đến trước cổng viện dưỡng lão. Anh lấy điện thoại ra gọi cho Khả Nhi. Không cần phải đợi lâu, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói mềm mại đầy nữ tính.

- A lô, anh tan sở rồi hay sao mà gọi điện cho em vậy?

- Ừ, Hôm nay tan sở sớm. Anh đang ở trước cổng viện dưỡng lão nè. Em xong việc chưa? Mình đi ăn chút gì nhe.

- Tối nay em có ca trực. Nhưng thời gian đi ăn chút gì đó vẫn là có. Anh đợi em một chút. Em ra ngay.

Khoảng ba mươi phút sau, Quốc Huy cùng Khả Nhi có mặt tại một quán lẩu ven sông. Khả Nhi nhìn nồi lẩu chua bốc nghi ngút khói, cầm đũa gắp một miếng thịt gà cho vào chén Quốc Huy, mĩm cười nói:

- Em thích ăn lẩu chua hơn là lẩu ngọt.

Quốc Huy cũng gắp một miếng gan gà bỏ vào chén Khả Nhi, sủng nịch bảo:

- Vậy thì sau này anh sẽ thường xuyên đưa em đi ăn lẩu chua. Nào, gan gà mà em thích ăn nhất nè.

- Thật tuyệt, cám ơn anh.

- Em uống nước ngọt hay bia?

- Nước ngọt đi, tối nay em phải trực không thể uống bia được.

- Được, vậy mình uống cô ca nhé, cho dễ tiêu hóa một chút.

Quốc Huy gọi hai lon cô ca ướp lạnh. Anh khui một lon cô ca đưa sang cho Khả Nhi và hỏi:

- Thứ bảy tuần này em có rảnh không hả?

Khả Nhi nhận lấy lon cô ca từ tay Quốc Huy, hớp một ngụm nhỏ rồi mĩm cười đáp:

- Có, chiều thứ bảy em rảnh.

- Vậy chiều thứ bảy xuống nhà anh đi.

Khả Nhi ngạc nhiên hỏi:

- Xuống nhà anh sao?

Quốc Huy gật đầu:

- Mẹ anh muốn gặp em.

Khả Nhi buông đũa xuống, có chút lãng tránh ánh mắt Quốc Huy. Cô nói một cách khó khăn:

- À, vấn đề đó, em nghĩ hãy để thêm một thời gian nữa đi. Anh cũng hiểu mà, chuyện đi gặp mẹ anh, em thật sự chưa chuẩn bị sẵn sàng.

- Anh hiểu, nhưng mẹ anh có chút gấp gáp. Mẹ muốn chúng ta nhanh chóng kết hôn.

- Kết hôn?

Thấy vẻ mặt kinh ngạc đến khó tin của Khả Nhi. Sắc mặt Quốc Huy có chút âm trầm xuống:

- Em không muốn kết hôn với anh?

Thấy sắc mặt Quốc Huy trở nên khó coi, Khả Nhi liền vội vàng giải thích:

- Không phải thế, nhưng kết hôn là chuyện quan trọng. Em cần phải nói với ba mẹ em trước đã.

Nghe thế, sắc mặt Quốc Huy mới thoáng dịu lại đôi chút, giọng cũng ôn nhu hơn:

- Vậy em định bao giờ mới nói cho ba mẹ biết quan hệ của chúng ta?

- Sẽ mau thôi.

- Còn thứ bảy tuần này thì sao?

Khả Nhi cười tươi nói:

- Em sẽ chọn một món đồ chơi thích hợp với bé Duy.

Quốc Huy không khỏi cảm động trước lời nói của Khả Nhi. Anh tin cô nhất định sẽ thật lòng yêu thương bé Duy như con ruột của mình vậy.

- Cám ơn em.

* * * * *


Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 
6 ❤︎ Bài viết: 0 Tìm chủ đề
Chương 20:

Lần trước bị bệnh, Trúc Vy được nghỉ ngơi hai ngày. Sau đó Trúc Vy mới biết được lý do vì sao cô không cần làm việc trong hai ngày đó, thì ra là do ông Văn Bình ra tiệm cơm cãi nhau một trận với bà Thúy Diễm. Ông Văn Bình thì bảo mướn người làm việc thay Trúc Vy trong hai ngày, còn bà Thúy Diễm thì không đồng ý bỏ tiền ra mướn người làm. Cứ thế, hai người to tiếng ồn ào dẫn đến hàng xóm chú ý, mọi người đổ xô ra xem náo nhiệt, vừa chỉ trỏ, vừa xì xào bàn tán. Thấy thế, bà Thúy Diễm vừa giận vừa vội lại vừa mất mặt, cuối cùng cũng chỉ đành đanh mặt chịu thua ông Văn Bình.

Cũng may mấy ngày nay đi học hai buổi. Buổi trưa chỉ về dội chuồng heo và cho heo ăn, rồi ra tiệm cơm ăn cơm, trong quá trình không thiếu nhận lấy vài cái liếc mắt chán ghét, cùng vài lời nói bóng gió xốc hông của bà Thúy Diễm, sau đó thì đi học.

Nhưng buổi tối thì hơi bị mệt chút, buổi chiều tan học về, việc đầu tiên Trúc Vy làm cho cho bầy heo ăn, dội chuồng và sập mùng heo, rồi mới ra tiệm ăn cơm, ăn cơm xong là rửa mấy thao chén to đùng để dồn từ lúc sáng đến giờ, cộng thêm mấy cái xoang nồi, xong rồi lại quay sang lau sàn nhà, sau đó mới có thể về nhà.

Về đến nhà đã gần chín giờ tối rồi, nhưng công việc của Trúc Vy vẫn chưa kết thúc vì còn phải giặt một thao đồ. Giật đồ xong đã hơn chín giờ rưỡi, Trúc Vy xoay người đi ra nhà bếp, đang chuẩn bị sắt rau muống để ngày mai cho heo ăn. Thì ông Văn Bình hai tay chấp sau lưng đứng trước ngưỡng cửa nhà sau nhìn chăm chú vào cô, trầm giọng bảo:

- Trúc Vy, con không cần phải sắt rau nữa.

Trúc Vy ngồi chồm hổm bên đống rau muống, ngẩng đầu nhìn ông Văn Bình, mở tròn mắt hỏi:

- Hả? Cậu nói gì?

Ông Văn Bình kiên nhẫn lập lại lần nữa:

- Cậu nói con không cần phải sắt rau nữa.

- Nhưng mà..

- Không nhưng nhị gì hết. Con mau đi tắm rửa rồi học bài đi.

Đang trong lúc Trúc Vy phân vân không biết làm sao, thì giọng the thé của bà Thúy Diễm đã vang lên bên tai:

- Không sắt rau muống, ngày mai lấy gì cho heo ăn hả? Còn nhà cửa chưa có quét dọn lau chùi nữa mà ông bảo nó đi tắm. Vậy còn lại việc ai làm hả?

Ông Văn Bình thản nhiên nói:

- Thì còn bà chi.

Bà Thúy Diễm một tay chống nạnh, một tay chỉ vào mặt mình, hét lớn lên:

- Cái gì? Ông bảo tôi đi sắt rau muống, lau nhà cho nó ngồi không hả?

- Bà nói vậy mà nghe được. Bây giờ đã gần mười đêm rồi, mà bà còn bắt con nhỏ làm việc nữa hay sao? Nó còn phải học bài, vài ngày nữa là thi học kỳ hai rồi.

- Vậy thì sao? Cả một ngày tôi làm việc vất vả ở ngoài tiệm cơm, về nhà ông còn bảo tôi sắt rau muống rồi lau nhà nữa. Ông muốn tôi làm việc đến chết có phải hay không hả?

Ông văn bình cảm thấy đầu mình sắp vỡ ra khi nói chuyện cùng bà Thúy Diễm:

- Tôi biết bà ở ngoài tiệm cơm bán cả ngày cũng rất mệt, nhưng Trúc Vy nó cũng đi học vậy chứ có đi chơi đâu hả. Nhưng từ năm giờ sáng nó đã thức dậy ra tiệm phụ việc cho bà rồi mới đi học. Vậy mà đi học về nó phải bận việc với cái chuồng heo, rồi còn phải đi ra tiệm cơm làm suốt đến hơn chín giờ mới về đến nhà, về nhà lại phải giặt đồ, sắt rau, lau nhà. Như thế còn chưa hết, còn phải bào vỏ củ cải, lặt đậu ve, bao nhiêu thứ linh tinh để ngày mai bà bán cơm. Làm hết những công chuyện đó đã hơn mười một giờ rồi. Ngày nào cũng như thế, thời gian đâu con nhỏ học bài nữa chứ.

Dừng lại một chút, ông mới nói tiếp:

- Trong khi con nhỏ vất vả bận tối mắt tối mũi, thì bà lại ngồi nhà trên xem ti vi, ăn trái cây, uống cà phê sữa. Những lúc đó, bà không cảm thấy một chút gì là chạnh lòng là thương xót hay sao?

Khuôn mặt bà Thúy Diễm đỏ bừng lên không biết là vì tức giận hay là vì xấu hổ nữa. Bà há miệng thở dốc mấy hơi mới tìm lại được tiếng nói.

- Ông chỉ biết nói tôi hà khắc nó. Còn ông, có giỏi sao không ở nhà làm giúp nó đi. Vừa sáng sớm mở mắt ra là chạy xe đi mất biệt, suốt cả ngày chỉ biết đi nhậu nhẹt với đồng nghiệp, lại quay sang đi với bạn bè. Về đến nhà chỉ biết mở miệng chỉ trích tôi này nọ.

Nói đến đây, bà Thúy Diễm cười lạnh nói tiếp:

- Tôi bảo nó làm thì đã sao? Nó ăn nhờ ở đậu trong nhà này thì phải tự biết thân phận chứ. Nó còn chưa có nói gì đâu, ông xót ruột như thế để làm gì chứ?

Ông Văn Bình phẫn nộ đến nói không nên lời:

- Bà.. Bà..

Không nhìn đến thái độ tức giận của ông Văn Bình. Bà trề môi chuyển giọng:

- Bây giờ tôi phải đi ngủ để ngày mai còn thức sớm để đi bán nữa.

Ông Văn Bình đứng đó tức giận đến run rẩy cả người.

Tự nãy giờ Trúc Vy chỉ biết cúi đầu sắt rau muống. Trúc Vy cắn chặt môi để đè nén lòng mình, nhưng sao từng giọt cay đắng, chua xót không ngừng xâm chiếm lấy trái tim cô.

* * * * *

Đọc xong ủng hộ mình 1 like nhe bạn
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back