Hai ngày nay mưa lớn làm cho mấy luống cải bị ngã nằm úp sấp. Thấy thế, Trúc Vy nhót ruột không thôi. Cũng may đã đến lúc có thể nhổ cải đem cân cho người ta, nếu không cứ mưa to theo cái đà này mãi thì mấy luống cải sẽ ngập úng hết.
Trúc Vy mặc áo mưa ngồi chồm hổm bên luống cải. Hai tay nhanh nhẹn nhổ cải, một bên không quên tính thầm.
- Bốn luống cải cũng không dài, mỗi ngày nhổ mười ký, vậy thì chừng ba ngày là nhổ xong rồi. Cũng may là nhổ cải xong, nếu không bắt đầu từ từng tới đi học suốt, không thể nhổ cải giao cho người ta, thế này cũng bị mợ nói bóng gió nữa cho mà xem.
Cải xanh tương đối dễ nhổ, nên không đến một giờ đồng hồ thì Trúc Vy đã nhổ đủ mười ký cải. Nhổ cải xong, cô quay sang rửa cải, rồi đem xịa cải vào để trong nhà bếp để tránh cho bị nước mưa làm dập cải.
Lo xong phần cải xanh, Trúc Vy lấy dao thái và dây thừng chạy nhanh ra rẫy để cắt rau muống. Đợi cho cắt xong mười năm ký rau muống, vào đến nhà thì môi Trúc Vy đã tím ngắt vì lạnh.
Đứng trong nhà bếp để tránh gió, Trúc Vy chà xát hai tay vào nhau, cứ như làm như thế sẽ làm cho cơ thể được ấm áp hơn, nhưng cho dù cô có chà xát thế nào cũng chỉ cảm thấy lạnh đến cả người phát run.
- Trúc Vy.
Bảo Ngọc đứng ở trước cửa nhà sau nhìn dáng vẻ ướt sủng đứng trong nhà bếp của Trúc Vy, thản nhiên nói:
- Mẹ tôi gọi điện về nói là lúc sáng dì Tư và cô Hường có đến bảo là không cắt rau muống nữa, mà mẹ tôi quên chưa kịp nói với chị.
Trúc Vy có chút thở dốc nói:
- Nhưng chị đã cắt rau muống rồi.
- Mẹ tôi nói nếu chị đã cắt rau muống rồi thì để đó cho heo ăn từ từ đi. Với lại dưa chua còn, mẹ tôi nói ngày mai làm dưa chua bằng củ cải, nên không cần phải cắt thêm rau muống nữa. Đợi vài ngày bao giờ làm dưa chua bằng rau muống thì mẹ tôi sẽ nói với chị sau.
Trúc Vy cứ đứng đó sững sờ đến nỗi Bảo Ngọc đi lên nhà trên lúc nào cũng không hay biết. Mãi một lúc sau, cô mới cúi đầu nhìn hai bàn tay mình, trắng nhợt tái mét không còn một giọt máu, mà nước mắt không tự chủ được rơi dài trên má. Cô khom người dầm mưa suốt hai giờ ở ngoài rẫy để cắt rau muống, nhưng chỉ đổi lấy một cú điện thoại nhẹ nhàng bảo là không cần cắt rau muống nữa.
Từ sáng sớm người ta đã hồi không cắt rau muống nữa, vậy mà đợi cho mãi đến tận giờ này bà Thúy Diễm mới gọi điện về báo một tiếng. Trúc Vy cắn chặt môi đến rướm máu, mới có thể kiềm nén không bật khóc lớn lên, nhưng nước mắt tủi nhục lại cứ rơi mãi không sao kiềm nén được.
Trúc Vy tự thì thầm nói với bản thân mình:
- Một đứa không cha không mẹ như mình thì cho dù có dầm mưa vài giờ ở ngoài rẫy thì cũng chẳng có người đau lòng.
Bỗng dưng Trúc Vy chợt nghĩ, nếu cô cũng có ba mẹ bên cạnh như Bảo Ngọc vậy, thì cuộc đời cô đã không phải đầy cay đắng, tủi phận như thế này rồi.
* * *
Ban ngày dầm mưa suốt cả buổi chiều, nên đến lúc tối, cả người Trúc Vy liền nóng bừng lên, đầu đau dữ dội. Nhưng cô vẫn phải cắn răng đi ra tiệm cơm, rửa cả một thao chén đĩa to đùng cùng mấy cái nồi dơ.
Về tới nhà, Trúc Vy nhìn lướt qua nhà trên một lượt, thấy bà Thúy Diễm đang ngồi trên ghế sofa vừa ăn trái cây vừa xem ti vi, còn ông Văn Bình và Bảo Ngọc thì chẳng thấy đâu cả. Cô không còn sức để nói chuyện cùng bà Thúy Diễm một lời nào, liền đưa tay ôm đầu xiêu xẹo đi thẳng xuống nhà sau, chỉ kịp ngã đầu xuống gối liền hôn mê đi.
Bà Thúy Diễm thấy thái độ là lạ của Trúc Vy, không khỏi cau mày nói thầm:
- Hôm nay con nhỏ này làm sao vậy không biết, thường ngày đều là thưa hỏi đàng hoàng, hôm nay lại lầm lì cúi đầu mà đi.
Vừa đúng lúc Bảo Ngọc từ trong phòng bước ra định đi lấy nước uống, thấy Trúc Vy ngã người xuống giường liền nằm im không một tiếng động nào, liền bước tiến đến bên giường, lên tiếng gọi:
- Trúc Vy, Trúc Vy..
Gọi vài tiếng mà không thấy Trúc Vy phản ứng gì cả, Bảo Ngọc khẽ nhíu mi suy nghĩ vài giây, rồi nghiêng người đưa tay sờ lên trán Trúc Vy. Lòng bàn tay truyền đến độ nóng kinh người khiến Bảo Ngọc giật mình vội vàng rút tay về.
Bảo Ngọc chạy nhanh lên nhà trước, gấp gáp nói với bà Thúy Diễm:
- Mẹ, Trúc Vy bị bệnh rồi. Cả người nóng như lửa ấy.
Bà Thúy Diễm đang mùi ngon xem bộ phim truyền hình dài tập của đài loan "Tấm lòng cha mẹ", đang đến đoạn gây cắn thì nghe Bảo Ngọc nói thế, bà có chút ngớ người ra hỏi lại:
- Cái gì?
- Trúc Vy đang bị nóng hôn mê nằm ở nhà sau kia kìa.
Nghe rõ ràng sau, bà Thúy Diễm như giẫm phải sắt nóng, nhảy bật dậy kêu lớn lên:
- Nó bị bệnh? Vậy ai làm công việc nhà hả?
Tuy rằng thường ngày Bảo Ngọc không bận tâm đến Trúc Vy, nhưng không có nghĩa là cô ghét bỏ Trúc Vy, đương nhiên cũng chưa nói đến có mấy phần thích. Chỉ là do tính cách cô hơi kiêu ngạo lạnh nhạt nên không thế nào chú ý đến người khác mà thôi, trong đó bao gồm cả Trúc Vy, nhưng mọi chuyện cũng chỉ là như thế mà thôi.
Nhưng lúc này nghe bà Thúy Diễm nói thế, Bảo Ngọc không khỏi nhăn mặt nói:
- Mẹ nói thế, để cha nghe được lại cãi nhau nữa cho coi. Mẹ đi xuống xem Trúc Vy thế nào đi.
Nghe nhắc đến ông Văn Bình, cơn giận trong lòng bà Thúy Diễm liền cọ cọ dâng lên, hừ lạnh nói:
- Con còn nhắc đến ông ta. Suốt ngày đi từ sáng đến tối mới về nhà. Cái nhà này riếc rồi chẳng giống là cái nhà nữa rồi.
- Mẹ cũng đừng hễ có một chút là gây với cha như thế nữa.
- Con tưởng mẹ muốn gây với ông ta lắm hay sao? Là do ông ta luôn bênh chằm chằm con nhỏ đó nên lúc nào cũng chống đối lại với mẹ.
Nói đến đây, bà liền quay sang trừng mắt Bảo Ngọc:
- Còn mày nữa, suốt ngày chỉ biết đứng về phía cha mày. Thật uổng công ngày thường tao thương mày như vậy.
Bảo Ngọc xụ mặt kêu lên:
- Mẹ, được rồi đừng nói nữa. Mẹ mau đi xuống xem Trúc Vy đi.
Bà Thúy Diễm hậm hực trong lòng không chỗ phát tác, nên liền âm trầm khuôn mặt, nhấc chân đi xuống nhà sau. Thấy Trúc Vy mê mang nằm ở trên giường, cả khuôn mặt cũng đỏ bừng lên, hơi thở nặng nề. Bà đưa tay sờ lên trán cô rồi cau mày nói:
- Chắc bị nóng lạnh rồi chứ gì. Con đi lấy một lần thuốc trong hộc tủ cho nó uống đi.
Trong nhà tuy không có tủ thuốc gia đình, nhưng vài loại bệnh thông thường đều có mua vài lần thuốc để sẵn trong hộc tủ để phòng ngừa lúc lúc cần dùng.
Bảo Ngọc chần chừng hỏi:
- Vậy có điện thoại cho cha về không hả?
- Điện thoại làm gì? Chỉ là nóng lạnh thôi, làm gì mà phải ồn ào như thế chứ. Vả lại cha mày còn không biết đang ăn nhậu ở một cái góc xó nào đâu.
Nghe thế, Bảo Ngọc chỉ đành phải im miệng, còn chưa kịp đi lấy thuốc thì đã nghe tiếng xe dừng lại trước sân.
- Cha về tới.
Lúc này, ông Văn Bình dẫn xe vào nhà, thấy nhà trên không có ai hết, liền cao giọng gọi:
- Đâu hết rồi. Nhà cửa sao không có ai thế này?
- Cha, ở nhà sau này.
Ông Văn Bình đi xuống nhà sau. Nhìn thấy mọi người có mặt đầy đủ ở nơi đó, không khỏi ngạc nhiên ra tiếng:
- Làm sao vậy? Sao tự dưng ở nhà sau hết vậy?
Bảo Ngọc nhìn bà Thúy Diễm một cái, thấy bà không hề có ý định lên tiếng, đành phải mở miệng đáp lời:
- Trúc Vy bị bệnh.
- Bị bệnh.
Vừa nghe là Trúc Vy bị bệnh, có thế này ông Văn Bình mới chú ý đến tình cảnh trước mắt, Trúc Vy thì nằm thiếp trên giường, còn bà Thúy Diễm cùng Bảo Ngọc thì đứng một bên.
Ông văn bình lo lắng hỏi:
- Trúc Vy bị bệnh gì hả? Nó có sao không?
- Chị ấy bị nóng lạnh.
- Vậy có uống thuốc chưa?
- Chưa nữa.
Nghe thấy Trúc Vy còn chưa uống thuốc, lại nhìn bà Thúy Diễm thờ ơ lạnh nhạt đứng một bên, bỗng chốc ông Văn Bình liền nổi giận lên:
- Bà làm mợ mà như thế sao? Thấy Trúc Vy bệnh chỉ biết lấy mắt nhìn. Thường ngày bà ghét bỏ coi thường con bé cũng thôi, nhưng bây giờ nó đang bệnh vậy mà bà vẫn có thể vô tình đứng đấy nhìn à? Có phải bà muốn nó chết đi bà mới hài lòng có phải hay không?
Vốn dĩ mấy ngày nay, hai người luôn hết chiến tranh lạnh đến chiến tranh nóng chỉ vì vụ việc thi đại học của Trúc Vy. Bây giờ vô cớ bị ông Văn Bình quát lớn, bà Thúy Diễm một chút liền nhảy dựng lên, chanh chua đáp trả:
- Trong lòng ông có còn xem tôi là vợ của ông không hả? Vừa mới về đến chưa hỏi đầu hỏi đuổi liền chỉ biết lớn tiếng mắng mỏ vợ con. Ông còn đáng mặt làm đàn ông không hả? Uổng công ông còn là một thầy giáo. Thật không biết ông dạy đám học trò ra sao nữa?
- Vậy còn bà, có người vợ nào như bà không hả? Chẳng cho chồng một chút mặt mũi nào. Suốt ngày chỉ biết có tiền, tiền, lúc nào cũng xem thường chồng. Bà như thế có xem tôi là chồng của bà không hả?
Bảo Ngọc thật sự không chịu nổi cái cảnh này nữa, mỗi ngày đều phải cãi vả nhau hai lần ba lượt thế này, làm sao cô còn có tâm trí để mà học bài cho được kia chứ? Cô biết chuyện này không thể trách Trúc Vy, nhưng chuyện này cũng là vì Trúc Vy mà gây nên. Cô biết mình không nên giận chó đánh mèo cho Trúc Vy, nhưng nói không khó chịu đó là giả.
Bảo Ngọc cảm thấy nếu cứ đứng ở đây tiếp tục nhìn hai người cãi nhau thì đầu cô sẽ vỡ ra mất.
- Đủ, cha mẹ đừng cãi nhau nữa. Khi nãy Trúc Vy ở ngoài tiệm về, con và mẹ phát hiện chị ấy bệnh, vừa định đi lấy thuốc cho chị ấy uống thì cha vừa về tới. Chưa gì hết thì hai ngưỡi đã gây nhau rồi. Đợi hai người gây xong thì Trúc Vy có thể đưa đi nhập viện cấp cứu được rồi đấy. Và cả con nữa, chính là bởi vì bị cha mẹ ồn ào đến nổi bị nhập viện đến.
Nói xong, cũng không nhìn đến vẻ mặt khó coi của ông Văn Bình cùng bà Thúy Diễm thêm một lần nào nữa. Bảo Ngọc xoay người đi trở về phòng mình, không trở ra nữa.
Bà Thúy Diễm khó thở nói:
- Cái còn nhỏ này, nó là chị hai trong nhà mà. Riếc rồi, cái nhà này, chán thật.
Nói đến đây, bà Thúy Diễm hừ dài một tiếng, xoay người ngoe nguẫy bỏ đi lên nhà trên tiếp tục xem ti vi. Dù sao đã có ông Văn Bình lo cho Trúc Vy, cũng chẳng có việc gì của bà nữa.
* * *
Ngày hôm sau, đi học về, Trúc Vy vẫn cảm thấy cả người có chút choáng váng, nhưng cô vẫn phải ra phía sau nhà lo cho bầy heo con, tưới nước cho mấy luống cải xanh còn lại, sau đó mới vào nhà nằm xuống, đự định nghỉ mệt một chút rồi mới ra tiệm cơm.
Bảo Ngọc từ nhà trên đi xuống, trên tay còn cầm theo giỏ đựng thức ăn, thấy Trúc Vy nằm nghiêng trên giường, ngữ điệu lạnh nhạt nói:
- Tôi có đem cơm về. Chị ăn rồi uống thuốc. Mẹ tôi nói hôm nay và ngày mai chị không cần ra tiệm, ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.
Trúc Vy kinh ngạc ngồi dậy, há miệng thở dốc hỏi:
- Vậy còn chén dơ làm gì hả?
Đem giỏ đồ ăn đặt trên bàn, Bảo Ngọc nhíu mày đáp:
- Thì có Mỹ Hương chi. Mẹ tôi trả thêm tiền cho nó để rửa chén.
Trúc Vy còn chưa kịp nói gì thì Bảo Ngọc đã nói tiếp:
- Rau muống ngày hôm qua chị cắt dư thì sắt cho heo ăn hôm nay và ngày mai. Còn cải xanh thì mẹ tôi đã mướn dì Thắm nhổ rồi. Hai ngày nay chị nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tôi ăn cơm rồi, phần đó là của chị đó, tự dọn ra mà ăn đi.
Nói xong, Bảo Ngọc liền xoay người bỏ đi về phòng.
Trúc Vy ngồi đó sững sờ nhìn chăm chăm vào giở đồ ăn, thật lâu sau mới lấy lại được tinh thần.
* * * * *