0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
160 0
Mọi nhân vật, địa danh và sự kiện trong truyện đều là hư cấu. Mọi sự trùng hợp với người thật, địa điểm hoặc sự thật chỉ là sự ngẫu nhiên. Tác phẩm hư cấu

Căn phòng khóa kín

Giới thiệu:

Một hiện trường hoàn hảo luôn có một chi tiết thừa.

Tại tầng 28 của tòa tháp Hưng Thịnh, Trần Minh Quân – vị Chủ tịch tập đoàn bất động sản quyền lực – được phát hiện đã chết trong căn phòng làm việc khóa kín từ bên trong. Một phát súng, một khẩu súng dưới chân, và sự im lặng tuyệt đối. Mọi manh mối đều chỉ về một vụ tự sát của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực.

Nhưng đối với Lâm Dạ, một thám tử tư với tư duy logic sắc bén, đây không phải là một vụ tự sát. Đó là một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo với những "manh mối giả" đầy tinh vi.

Cùng với cộng sự – cựu cảnh sát Nguyễn Thành mạnh mẽ và An Nhiên, cô gái với trí nhớ hình ảnh siêu phàm – Lâm Dạ bắt đầu cuộc truy tìm sự thật. Họ không chỉ đối đầu với một hung thủ đơn lẻ, mà dần bị cuốn vào một mạng lưới dối trá khổng lồ khi phát hiện ra: Kẻ giết người đã rời đi trước khi án mạng được báo cáo, và "căn phòng khóa kín" chỉ là cái bẫy tâm lý để đánh lạc hướng thời gian tử vong.

Tuy nhiên, khi bức màn sự thật tại tập đoàn Hưng Thịnh được vén lên, nhóm thám tử nhận ra rằng cái chết của vị Chủ tịch chỉ là quân cờ đầu tiên trong một âm mưu đen tối mang tên Những kẻ đứng trong bóng tối không chỉ thao túng tòa nhà, chúng thao túng cả hệ thống, thao túng cả những ký ức và lòng tin của những người xung quanh họ.

Từ những căn phòng kín hiện đại ở Đà Nẵng cho đến những tòa lâu đài sương mù trên đỉnh Bà Nà, Lâm Dạ và những người đồng đội phải chạy đua với thời gian, với những kẻ thù có bộ não thiên tài – những bản sao được tạo ra để thay thế chính họ.

Khi công lý không còn nằm trong tay những người thực thi pháp luật, khi ranh giới giữa người hùng và tội phạm trở nên mong manh, liệu nhóm thám tử có thể giữ vững niềm tin, hay sẽ mãi lạc lối trong mê cung của những kẻ giấu mặt?

Căn Phòng Khóa Kín không chỉ là cuộc chiến phá án. Đó là hành trình đi tìm sự thật giữa một thế giới mà bóng tối được ngụy trang bằng ánh sáng.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 1: MƯA TRÊN TẦNG 28

Thành phố chìm trong cơn mưa tầm tã, những ánh đèn neon nhòe nhoẹt phản chiếu trên mặt kính của tòa tháp Hưng Thịnh. Trên tầng 28, thời gian dường như ngưng đọng sau tiếng phá cửa kinh hoàng của cô thư ký lúc 01: 12 giờ sáng.

Lâm Dạ bước vào hiện trường, đôi mắt anh lướt nhanh qua căn phòng làm việc của Chủ tịch Trần Minh Quân. Một hiện trường hoàn hảo: Căn phòng khóa kín từ bên trong, chiếc chìa khóa vẫn nằm nguyên trên ổ, và nạn nhân – người đàn ông quyền lực nhất tập đoàn – đang ngồi bất động trên chiếc ghế da quyền lực. Một viên đạn, một khẩu súng dưới chân, và sự im lặng tuyệt đối.

Nguyễn Thành, người cộng sự to lớn với bản tính cộc cằn, đang kiểm tra những góc khuất, trong khi An Nhiên – cô gái với trí nhớ hình ảnh đáng kinh ngạc – đang tỉ mỉ ghi chép từng chi tiết nhỏ nhất.

"Tự sát sao?" Nguyễn Thành càu nhàu, giọng vang lên đầy vẻ nghi ngại. "Phòng khóa kín, camera không thấy ai bước vào. Một vụ tự sát điển hình của những kẻ đứng trên đỉnh cao rồi rơi xuống vực thẳm."

Lâm Dạ không trả lời. Anh tiến lại gần bàn làm việc của nạn nhân. Dưới ánh đèn chùm, anh nhìn thấy ly cà phê đã nguội ngắt đặt trên bàn phụ bên ngoài phòng nghỉ, rồi quay sang nhìn chiếc máy điều hòa đang chạy đều đặn ở mức 22°C. Anh đưa tay lên, không phải để kiểm tra xác chết, mà để cảm nhận luồng khí lạnh trong phòng.

"Người tự sát thường không chỉnh điều hòa lạnh đến mức này khi thời tiết bên ngoài đang là một đêm mưa rét," Lâm Dạ lẩm bẩm.

An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô sáng rực: "Lâm Dạ, anh nhìn này. Nạn nhân là người không bao giờ tin tưởng email, mọi bí mật đều ghi tay. Nhưng trên bàn làm việc của ông ta.. Không hề có cuốn sổ nhật ký nào cả. Chỉ có một khoảng trống sạch sẽ đến kỳ lạ."

Lâm Dạ cúi người xuống, ánh mắt anh dừng lại ở một vật nhỏ xíu, lấp lánh phản chiếu ánh sáng dưới gầm tủ – một thứ gì đó đã rơi ra trong lúc hung thủ vội vã dàn dựng hiện trường.

"Người nghe sẽ luôn hỏi: Hung thủ đã thoát khỏi căn phòng kín này bằng cách nào?" Lâm Dạ đứng thẳng dậy, đôi mắt anh lóe lên vẻ sắc bén của một kẻ săn mồi. "Nhưng đó là cái bẫy. Câu hỏi thực sự phải là: Hung thủ đã rời khỏi phòng vào lúc nào, và tại sao hắn lại để lại một 'lỗ hổng' ở mốc thời gian 11 giây trên camera?"

Đêm mưa trên tầng 28 vẫn tiếp tục, nhưng với Lâm Dạ, mảnh ghép đầu tiên của bức tranh đã bắt đầu lộ diện. Anh biết, trong căn phòng khóa kín này, hiện trường không phải là một minh chứng, mà là một vở kịch được dàn dựng bởi kẻ thủ ác đang đứng trong bóng tối.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 2: MẢNH VỠ CỦA SỰ HOÀN HẢO

Lâm Dạ đứng yên giữa phòng, không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng rền rì của máy điều hòa. Nguyễn Thành đi tới, vỗ nhẹ vào vai anh, chỉ vào chiếc đồng hồ treo tường vẫn đang nhích từng nhịp:

"Cậu quá đa nghi rồi. Thư ký là người cuối cùng rời đi lúc 17: 40, nhân chứng xác nhận hành lang vắng ngắt. Camera kiểm soát 24/24, không một bóng người lạ. Chủ tịch tử vong lúc 21: 18, thời điểm súng nổ khiến hệ thống điện chập chờn. Phòng khóa trong, cửa sổ lắp kính cường lực không thể mở. Đây là một vụ tự sát, hoặc ít nhất là một vụ án không có lối thoát."

Lâm Dạ không nhìn Thành. Anh nhìn vào đôi bàn tay của nạn nhân – Trần Minh Quân. Những ngón tay thô ráp, chai sạn của một người dựng nghiệp từ đôi bàn tay trắng.

"Thành này," Lâm Dạ nói, giọng trầm xuống, "Nếu ông ấy tự sát, tại sao lại dùng súng đặt dưới chân? Và quan trọng hơn.. Nếu ông ấy là một người đa nghi đến mức không bao giờ tin email, luôn ghi chép bằng bút máy, thì tại sao trên bàn làm việc của người đàn ông này lại không có lấy một vệt mực? Một Chủ tịch đang làm việc, bỗng dưng muốn chết, mà không để lại một dòng trăng trối nào sao?"

An Nhiên bước tới, tay cô cầm một chiếc túi bằng chứng chứa vật thể nhỏ mà cô vừa nhặt được dưới gầm tủ. Đó là một chiếc khuy áo măng-sét bằng bạc, bị móp nhẹ.

"Nó không thuộc về nạn nhân," An Nhiên khẽ nói. "Đồ của ông Quân thường là loại thủ công, tinh xảo. Cái này.. Là đồ sản xuất công nghiệp hàng loạt."

Lâm Dạ nhận lấy chiếc khuy áo. Anh không nhìn nó, mà nhìn vào khoảng không phía trên chiếc ghế của Chủ tịch.

"Hung thủ đã ở đây. Hắn không cần thoát ra khỏi căn phòng kín này vào lúc 21: 18. Hắn đã rời đi từ lâu rồi."

"Ý cậu là sao?" Nguyễn Thành nhíu mày.

Lâm Dạ xoay người, bước nhanh về phía chiếc bàn phụ đặt ly cà phê. Anh đưa ngón tay quệt nhẹ lên bề mặt bàn.

"Thư ký khai đặt cà phê lúc 18: 47, đúng không? Nhưng hãy nhìn xem. Hơi nước từ ly cà phê nóng đã để lại một vòng tròn đọng nước trên mặt bàn. Nếu ông Quân đã ngồi ở đây từ 18: 05 để chờ đợi cuộc gọi bí mật, và thư ký đặt ly cà phê lúc 18: 47 mà không có ai trả lời.. Thì tại sao vị trí vòng tròn đọng nước lại nằm ở mép bàn, lệch hoàn toàn với thói quen của một người thuận tay phải như ông ấy?"

Lâm Dạ quay lại đối diện với hai cộng sự, ánh mắt sắc lạnh:

"Ông Quân đã chết trước 18: 47. Hung thủ đã đánh vào gáy ông ấy lúc 18: 27, rồi dàn dựng hiện trường trước khi rời đi bằng thang máy nội bộ. Hắn không cần đi qua camera hành lang. Hắn chỉ để lại 11 giây 'mất hình' vào lúc 21: 17 như một lời mời gọi chúng ta tập trung vào cái đêm tối đó. Hắn muốn chúng ta tin rằng ông ấy chết vào ban đêm, khi cửa phòng còn khóa. Nhưng thực tế, ông ấy đã chết từ lúc chiều tà, và căn phòng không hề bị khóa từ bên trong cho đến khi hung thủ bước ra và đóng cửa lại bằng một thủ thuật đơn giản."

Nguyễn Thành im bặt. Căn phòng dường như lạnh hơn. An Nhiên nhìn vào màn hình máy tính bảng, nơi cô vừa trích xuất lại dữ liệu của hệ thống tòa nhà.

"Lâm Dạ," An Nhiên run giọng, "Nếu hung thủ rời đi lúc 18: 50, vậy thì ai.. Hay cái gì đã khiến hệ thống camera bị mất hình 11 giây vào lúc 21: 17?"

Lâm Dạ nheo mắt nhìn về phía chiếc đồng hồ trên tường, rồi nhìn xuống vệt máu đã khô dưới gầm tủ.

"Đó mới là câu hỏi của kẻ đi săn, An Nhiên ạ. Kẻ giết người đã rời đi, nhưng 'đồng phạm' của hắn – kẻ can thiệp vào hệ thống – vẫn còn ở lại trong tòa nhà này. Chúng ta không chỉ đang đối đầu với một kẻ sát nhân, mà là cả một hệ thống đã bị thao túng."
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 3: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA NHỮNG BÓNG MA

Không gian trong phòng Chủ tịch giờ đây trở nên ngột ngạt. Lâm Dạ bước đến bên cạnh cửa sổ, nhìn những giọt mưa đập vào mặt kính cường lực tầng 28. Anh đang tìm kiếm một thứ gì đó-không phải bằng mắt, mà bằng tư duy logic.

"Thủ thuật đóng cửa," Lâm Dạ lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình. "Nhiều người sẽ nghĩ đến sợi dây, nam châm hay những thiết bị tinh vi. Nhưng hung thủ này là người cực kỳ am hiểu tòa nhà. Hắn không cần bất cứ công cụ nào."

Anh quay lại, bước đến gần cánh cửa chính dẫn ra hành lang. Anh nắm lấy tay nắm cửa, xoay nhẹ. Cánh cửa vẫn khóa chặt.

"Thành, anh hãy thử nhớ lại xem, hệ thống khóa từ của tầng lãnh đạo này vận hành như thế nào?"

Nguyễn Thành cau mày: "Tất nhiên là khóa tự động. Khi cửa đóng lại, chốt điện từ sẽ tự bật. Chỉ cần quẹt thẻ từ của lãnh đạo hoặc mã số quản trị là mở được."

"Đúng," Lâm Dạ gật đầu. "Vậy nếu hung thủ rời khỏi phòng, hắn chỉ cần đóng cửa lại, hệ thống sẽ tự khóa. Hắn không hề cần 'đóng cửa từ bên trong'. Hắn chỉ cần đảm bảo rằng không ai phát hiện ra nạn nhân đã tử vong trước thời điểm hệ thống camera bị 'bỏ bùa' vào lúc 21: 17."

An Nhiên, người vừa kết nối được với hệ thống vận hành tòa nhà, thốt lên kinh ngạc: "Lâm Dạ! Em vừa kiểm tra nhật ký thang máy kỹ thuật. Có một lệnh vận hành lúc 18: 50, đi từ tầng 28 xuống tầng hầm B2. Nhưng lệnh này không được ghi nhận trong hệ thống an ninh văn phòng, nó chỉ nằm trong nhật ký vận hành kỹ thuật của tòa nhà. Chính xác là thang máy nội bộ mà anh dự đoán!"

Lâm Dạ gật đầu, ánh mắt sắc lẹm: "Hắn rất cẩn thận. Hắn đã tính toán thời gian để thư ký mang cà phê đến. Hắn biết cô ấy sẽ không mở cửa vì đó là quy định-Chủ tịch cần sự yên tĩnh. Hắn đã biến cô thư ký vô tội thành một 'nhân chứng ngoại phạm' hoàn hảo cho chính mình."

"Nhưng còn 11 giây mất hình lúc 21: 17 thì sao?" Nguyễn Thành vẫn chưa hết băn khoăn. "Nếu hắn đã rời đi từ lúc 18: 50, tại sao lại cần dàn dựng một màn kịch 11 giây vào ban đêm?"

Lâm Dạ đi tới trước bàn làm việc, nhìn vào chiếc đồng hồ để bàn đã bị máu làm cho ngừng chạy.

"Đó không phải là màn kịch để trốn thoát, Thành ạ. Đó là màn kịch để ấn định thời gian tử vong. Hắn cố tình chỉnh điều hòa xuống 22 độ, không phải để bảo quản xác chết, mà để làm chậm quá trình phân hủy, khiến bác sĩ pháp y sơ bộ sẽ nhầm lẫn về thời gian nạn nhân tử vong. Sau đó, hắn tạo ra 11 giây mất hình để chúng ta tin rằng có một kẻ nào đó đột nhập vào lúc 21: 17-đúng thời điểm chiếc đồng hồ bị máu làm kẹt kim. Hắn muốn chúng ta tin vào mốc thời gian 21: 18 đó là lúc xảy ra án mạng."

An Nhiên rùng mình: "Vậy là từ lúc 18: 27 khi ông ấy bị đánh gục đến 01: 12 khi được phát hiện.. Căn phòng này thực chất là một ngôi mộ kín, và tất cả mọi người trong tòa nhà đều lướt qua nó mà không hề hay biết!"

"Và điều quan trọng nhất," Lâm Dạ hạ thấp giọng, "Chiếc khuy măng-sét mà An Nhiên tìm thấy.. Nó không chỉ là vật chứng. Nó là lời thách thức."

Anh cầm chiếc khuy áo lên, dưới ánh đèn, những vết xước trên đó lộ rõ một biểu tượng nhỏ xíu được khắc chìm: Một hình thoi cách điệu.

"Đây là logo của Công ty Tài chính đối tác mà ông Quân đang điều tra," Lâm Dạ nói, nụ cười nửa miệng hiện lên. "Hung thủ không hề che giấu danh tính, hắn chỉ đang đợi xem chúng ta có đủ bản lĩnh để bóc tách lớp mặt nạ của hắn hay không."

Nguyễn Thành nhìn Lâm Dạ, lần đầu tiên anh thấy một tia lửa cháy lên trong đôi mắt của vị thám tử này. "Vậy, bước tiếp theo là gì?"

Lâm Dạ nhìn về phía chiếc thang máy nội bộ: "Đi xuống tầng hầm B2. Nếu hắn đã rời đi bằng thang kỹ thuật, chắc chắn hắn đã để lại dấu vết ở nơi mà hắn nghĩ là mình an toàn nhất."

Cánh cửa phòng Chủ tịch mở ra, ba người bước vào màn mưa xám xịt của hành lang, bỏ lại căn phòng trống rỗng-nơi mà thực tại và vở kịch đã đan xen thành một mạng lưới dối trá hoàn hảo.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 4: KHOẢNG TỐI Ở TẦNG HẦM

Tầng hầm B2 của tòa nhà Hưng Thịnh không phải là nơi dành cho những vị khách. Đó là một mê cung của những đường ống dẫn nhiệt, máy phát điện dự phòng và mùi dầu máy nồng nặc. Ánh đèn neon chớp tắt liên hồi, tạo ra những khoảng tối chập chờn trên những bức tường bê tông ẩm ướt.

"Đây là khu vực vận hành kỹ thuật," Nguyễn Thành thì thầm, tay đặt lên khẩu súng bên hông. "Không có camera an ninh, không có thẻ từ. Kẻ nào biết tận dụng lối đi này chứng tỏ hắn đã thuộc lòng từng ngóc ngách của tòa nhà."

Lâm Dạ cầm đèn pin, ánh sáng quét qua những tấm lưới sắt. Anh dừng lại trước chiếc thang máy vận chuyển hàng hóa-cái thang máy mà hung thủ đã dùng để rời khỏi tầng 28 lúc 18: 50.

An Nhiên nhanh chóng cắm thiết bị truy xuất dữ liệu vào bảng điều khiển bên cạnh thang máy. "Đang có tín hiệu truy cập trái phép vào máy chủ tòa nhà ngay tại đây, Lâm Dạ! Hắn.. Hoặc đồng phạm của hắn, vẫn đang ở trong tòa nhà!"

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên. Không phải một, mà là hai người. Những tiếng giày da gõ trên nền bê tông khô khốc, vang vọng đầy đe dọa.

Lâm Dạ tắt đèn pin, ra hiệu cho hai người nấp sau những khối máy phát điện lớn. Một bóng người cao lớn, mặc bộ suit phẳng phiu, bước ra từ góc tối. Đó là Phạm Đức Long – Giám đốc Tài chính. Nhưng đi cùng hắn là một gã đàn ông lạ mặt với phong thái của một kẻ điều hành kỹ thuật-người mà Lâm Dạ đã nghi ngờ từ lâu.

"Dữ liệu đã xóa sạch," gã đàn ông kia lên tiếng, giọng khàn đặc. "Không ai có thể tìm thấy dấu vết của vụ trao đổi tại phòng nghỉ bí mật."

Phạm Đức Long gật đầu, khuôn mặt ông ta tái nhợt nhưng đầy vẻ quyết liệt: "Cứ làm đi. Nếu không xong việc này, cả tôi và anh đều không xong đời."

Lâm Dạ bước ra khỏi bóng tối, đèn pin trong tay anh chiếu thẳng vào mặt hai kẻ đối diện. Ánh sáng mạnh khiến chúng giật mình, theo phản xạ che mắt.

"Trò chơi kết thúc rồi, ông Long," Lâm Dạ bình thản nói, giọng anh lạnh như thép nguội. "Và ông nữa, người điều khiển hệ thống. Các người đã làm rất tốt việc dàn dựng hiện trường, nhưng lại quên mất một chi tiết: Những kẻ làm việc trong bóng tối thường có thói quen kiểm tra lại tác phẩm của mình. Chính việc quay lại đây để 'xóa dấu vết' đã khẳng định tội lỗi của các người."

Phạm Đức Long sững người. Hắn nhìn gã đồng phạm, rồi nhìn Lâm Dạ. Đôi bàn tay vốn luôn được giữ gìn sạch sẽ của một CFO giờ đây run rẩy.

"Anh.. Anh là ai?" Long gằn giọng.

"Một người đến để thay nạn nhân đòi lại công lý," Lâm Dạ bước tới, không hề sợ hãi. "Ông Long, 20 năm làm việc, 20 năm làm cánh tay phải, rồi cuối cùng chọn cách trở thành bóng ma. Chỉ vì sự tham lam và nỗi sợ hãi bị vạch trần sao?"

Gã đàn ông kỹ thuật định rút một thiết bị trong túi áo, nhưng Nguyễn Thành đã kịp thời ập đến, khống chế gã gọn gàng trong một cú khóa tay điệu nghệ.

"Đừng làm chuyện dại dột," Lâm Dạ nhìn thẳng vào mắt Long. "Cuốn sổ tay mà ông chủ tịch ghi chép các khoản tiền bất thường.. Nó không nằm trong phòng. Ông đã lục tung cả căn phòng đó để tìm, đúng không? Nhưng ông không biết rằng, trước khi chết, ông Quân đã gửi nó cho một người mà ông không bao giờ ngờ tới."

Phạm Đức Long quỵ xuống, đôi mắt mất thần. Hắn nhận ra, mình đã thua không phải vì kế hoạch thiếu sót, mà vì sự ngạo mạn của chính mình.

Nhưng trong bóng tối của tầng hầm, Lâm Dạ vẫn cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhìn gã đồng phạm đang bị còng tay, gã ta đang mỉm cười-một nụ cười thách thức đầy quái đản.

Hắn không hề sợ hãi. Tại sao?

"An Nhiên," Lâm Dạ nói mà không quay đầu lại. "Kiểm tra lại dữ liệu vừa bị xóa. Đừng để chúng ta bị lừa thêm một lần nữa."
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 5: CÚ LỪA CỦA KẺ TỬ TÙ

Trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo của cơ quan cảnh sát, Phạm Đức Long ngồi lặng lẽ. Hắn không còn vẻ phong độ của một CFO quyền lực, mái tóc hoa râm rối bời. Lâm Dạ ngồi đối diện, đặt bản sao nhật ký truy cập hệ thống lên bàn.

"Ông Long, trò chơi đã hạ màn," Lâm Dạ nói, giọng bình thản. "Chúng tôi đã tìm thấy cuốn sổ của Chủ tịch Quân. Nó nằm ngay trong két sắt tại nhà riêng của ông, vì ông không tìm thấy nó ở hiện trường nên đã đinh ninh ông ấy mang về nhà, đúng không?"

Long ngước lên, đôi mắt trũng sâu lộ vẻ cay đắng: "Các anh thắng rồi. Tôi đã giết ông ấy. Một nhát đánh vào gáy, một phát súng ở cự ly gần. Tôi đã dàn dựng mọi thứ, từ việc chỉnh điều hòa đến việc xóa dữ liệu. Tôi chấp nhận trả giá."

Lâm Dạ quan sát từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt hắn. "Ông khai rất trôi chảy, logic, và đầy đủ tình tiết. Nhưng có một điều kỳ lạ.. Ông đang cố gắng nhận hết tội về mình. Tại sao?"

Long im lặng. Lâm Dạ đẩy bản sao nhật ký truy cập về phía trước.

"Dòng lệnh xóa dữ liệu lúc 18: 50 không phải do ông thực hiện. Hệ thống được can thiệp từ một máy chủ ở tầng 29-tầng của Chủ tịch Hội đồng Quản trị. Ông chỉ là con chốt thí, Long ạ. Ông giết ông Quân để bảo vệ bí mật biển thủ của chính mình, nhưng có một kẻ đã đứng sau quan sát, đợi ông ra tay, rồi dùng chính vụ án đó để xóa sổ luôn ông Quân khỏi tập đoàn."

Đột ngột, Phạm Đức Long bật cười. Tiếng cười khô khốc, rợn người.

"Lâm Dạ, anh rất thông minh. Nhưng anh nhầm rồi. Tôi không được ai sai khiến cả. Tôi giết ông ta vì tôi ghét cái vẻ cao đạo đó. Nhưng các anh.. Các anh sẽ không bao giờ chạm tới người đứng sau tôi."

Đúng lúc đó, An Nhiên chạy vào phòng thẩm vấn, hơi thở dồn dập: "Lâm Dạ, có biến! Thiết bị truy cập của gã kỹ thuật mà chúng ta bắt được ở tầng hầm.. Nó vừa tự hủy. Toàn bộ máy chủ lưu trữ dữ liệu tại trụ sở Hưng Thịnh vừa bị mã hóa. Kẻ đứng sau không phải là đối tác tài chính, mà là chính bộ phận an ninh mạng của tòa nhà!"

Lâm Dạ đứng phắt dậy. Anh hiểu ra vấn đề. Vụ án căn phòng khóa kín không phải là đỉnh điểm của âm mưu, mà chỉ là tiếng súng khởi đầu cho một cuộc thanh trừng nội bộ quy mô lớn tại tập đoàn Hưng Thịnh.

"Chúng ta đã bị mắc lừa," Lâm Dạ nhìn vào gương một chiều của phòng thẩm vấn. "Chúng ta tập trung vào ông Long, và trong lúc đó, kẻ thủ ác thực sự đã quét sạch mọi bằng chứng về quyền sở hữu tập đoàn."

Anh quay sang nhìn Long lần cuối, ánh mắt đầy sát khí: "Ông Long, ông chọn bảo vệ kẻ đó vì gia đình ông đang nằm trong tay hắn, đúng không? Nhưng ông nên nhớ, những kẻ sẵn sàng hy sinh quân cờ như ông thì sẽ không bao giờ giữ lời hứa."

Long tái mét. Hắn nhận ra mình vừa bị phản bội bởi chính "ân nhân" mà hắn tin tưởng.

Lâm Dạ bước ra khỏi phòng thẩm vấn, cảm giác như có hàng trăm đôi mắt đang theo dõi mình từ trong bóng tối của tòa nhà Hưng Thịnh. Anh rút điện thoại, gọi cho Nguyễn Thành:

"Thành, phong tỏa toàn bộ tầng 29. Kẻ đứng sau không phải là bất kỳ ai xa lạ. Hắn chính là người đã ký lệnh điều tra chúng ta ngay từ khi vụ án bắt đầu."

Lâm Dạ nhận ra, cuộc chơi giờ mới thực sự bắt đầu. Kẻ thù không phải là một hung thủ đơn lẻ, mà là cả một hệ thống đã thối rữa từ bên trong.
 
Chỉnh sửa cuối:
0 ❤︎ Bài viết: 8 Tìm chủ đề
Chương 6: MẶT NẠ CỦA NGƯỜI CẦM LÁI

Lâm Dạ, Nguyễn Thành và An Nhiên đứng trước cửa văn phòng của Chủ tịch Hội đồng Quản trị – ông Hoàng Minh, người đã ký lệnh thuê nhóm thám tử của Lâm Dạ ngay từ ngày đầu tiên.

Khi cánh cửa mở ra, văn phòng không có vẻ gì là của một kẻ tội phạm. Hoàng Minh đang ngồi đó, thảnh thơi nhấp một ngụm trà, nhìn ra cửa sổ đang đổ mưa.

"Các bạn đã tìm ra hung thủ. Phạm Đức Long đã thú tội. Tại sao lại đến tìm tôi?" Hoàng Minh hỏi, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ.

Lâm Dạ không trả lời ngay. Anh bước đến kệ sách lớn trong phòng, tay lướt qua những đầu sách cổ. "Ông Long là kẻ giết người, nhưng ông ta chỉ là con dao. Kẻ nắm chuôi dao là ông. Ông đã cài đặt một phần mềm ẩn trong hệ thống tòa nhà, biến những dữ liệu của ông Quân thành đống hỗn độn, buộc ông Long phải hoảng loạn mà hành động."

Hoàng Minh cười khẽ. "Bằng chứng đâu?"

Lâm Dạ cầm chiếc điện thoại của mình lên, màn hình hiển thị đoạn video cuối cùng mà An Nhiên đã khôi phục được từ "phần tự hủy" của thiết bị ở tầng hầm.

"Trong 11 giây 'mất hình' đó, ông Long không hề vào phòng. Nhưng có một người khác đã vào. Một người dùng mã quản trị cấp cao nhất để xóa dấu vết ngay trước mũi cảnh sát. Người đó là ông, Hoàng Minh."

Hoàng Minh đặt tách trà xuống. Cú twist không nằm ở việc ông ta thừa nhận. Ông ta đứng dậy, đi về phía họ. "Anh đúng, Lâm Dạ. Nhưng anh quên mất một điều. Ai đã thuê anh?"

Cả nhóm sững người.

"Ông.." An Nhiên lắp bắp.

"Đúng. Chính tôi đã thuê anh. Và chính tôi đã cố tình để lại những 'manh mối giả' như khuy măng-sét hay dấu vết ở tầng hầm để anh tìm ra Phạm Đức Long." Hoàng Minh bước lại gần Lâm Dạ, thì thầm vào tai anh: "Anh không phải là người phá án. Anh là người dọn rác. Tôi cần một thám tử đủ giỏi để kết tội Long, để tôi danh chính ngôn thuận chiếm lấy tập đoàn mà không ai nghi ngờ. Anh đã giúp tôi hoàn thành một vở kịch hoàn hảo."

Nguyễn Thành định rút súng, nhưng ngay lập tức, đội an ninh riêng của Hoàng Minh ập vào, bao vây cả nhóm.

"Nhưng.." Lâm Dạ mỉm cười, một nụ cười khiến Hoàng Minh cảm thấy bất an. "Ông quên mất một chi tiết thừa trong hiện trường hoàn hảo của mình. Ông có thể dàn dựng vụ án, nhưng ông không thể kiểm soát được 'nhân chứng' sống sót cuối cùng."

Lâm Dạ lấy ra một chiếc bút máy – thứ mà anh tìm thấy trong ngăn kéo của nạn nhân lúc trước.

"Ông Quân là một người đa nghi. Ông ấy biết mình bị theo dõi. Trước khi chết, ông ấy không chỉ ghi nhật ký bằng giấy, ông ấy đã cài một thiết bị ghi âm siêu nhỏ vào chính chiếc bút máy này. Mọi cuộc hội thoại của ông và Long về kế hoạch thủ tiêu, ông đều đã 'ghi chú' lại bằng âm thanh."

Hoàng Minh biến sắc, hắn định lao đến cướp chiếc bút, nhưng Lâm Dạ đã nhanh chóng nhấn một nút trên điện thoại.

"Tín hiệu đã được truyền trực tiếp đến đài truyền hình quốc gia và cơ quan cảnh sát điều tra. Đội đặc nhiệm đang ở dưới sảnh, Hoàng Minh. Ông đã dàn dựng một vở kịch hoàn hảo để đổ tội cho Long, nhưng ông đã quên: Kẻ cầm lái luôn là người phải chịu trách nhiệm khi con tàu đắm."

Hoàng Minh gục xuống ghế, gương mặt trở nên hốc hác.

Khi còng tay vang lên tiếng lách cách đầy khô khốc, Lâm Dạ bước ra khỏi tòa nhà. Mưa đã tạnh, bầu trời Đà Nẵng bắt đầu hửng nắng. Một vụ án khép lại, nhưng Lâm Dạ biết, đây chỉ là khởi đầu của cuộc đời một thám tử.

"Hiện trường hoàn hảo luôn có một chi tiết thừa."

Câu nói của Lâm Dạ vang vọng trong tâm trí của cả nhóm, khi họ nhìn tòa nhà Hưng Thịnh – nơi những bí mật cuối cùng cũng đã bị phơi bày dưới ánh mặt trời.

Kết thúc Vụ án số 01.
 
Chỉnh sửa cuối:
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back