Bạn được Lâm Thiên Nguyệt mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 28: Tin đồn bắt đầu

Chương 28: Tin đồn bắt đầu


Tuổi học trò, Đôi khi đáng sợ không phải vì những bài kiểm tra bất ngờ. Cũng không phải vì phụ huynh họp đột xuất. Mà là, Chỉ cần một ánh nhìn lâu hơn bình thường. Một câu nói bị nghe lỏm. Một khoảnh khắc ai đó vô tình thấy được.. Là đủ để cả khối tự viết nên một câu chuyện. Và thường thì, Câu chuyện đó.. Không hỏi ý nhân vật chính.

Sau tiết thể dục hôm trước, Mọi thứ đáng lẽ nên dừng ở mức "một chút rung động". Nhưng không. Bởi vì.. Lớp 11A1, Không có nhiều người mù.

"Ê."

"Gì?"

"Mày thấy hôm qua không?"

"Cảnh nào?"

"Khải Nguyên đỡ Khánh Vy ấy!"

"TRỜI ƠI có!"

"Không chỉ đỡ nhé. Nó còn chạy cùng luôn!"

"Ủa bình thường mặt nó như giáo viên chủ nhiệm tương lai mà?"

"Tao nói rồi. Có biến."

Và thế là, Chỉ sau một đêm. Tin đồn lan nhanh hơn cả đáp án kiểm tra Toán. Khánh Vy biết chuyện.. Vào lúc cô vừa bước qua cửa lớp.

"Chị dâu tới rồi."

"..."

Cả lớp im trong một giây. Rồi nổ tung.

"Ê ê tao lỡ miệng!"

"Xin lỗi Vy!"

"Không, tụi này không có ý gì!"

Khánh Linh thì cười đến mức suýt rớt ghế. Còn Khánh Vy đứng chết trân.

".. Cái gì cơ?"

Một bạn nam bàn trên quay xuống, mặt tỉnh bơ:

"Thì giờ cả khối đồn mày với Khải Nguyên đang mập mờ."

"..."

"Thậm chí lớp 11A3 còn cá hai đứa cuối kỳ sẽ yêu."

"..."

"11A2 cá ngược lại."

"..."

"Có kèo luôn."

"cái gì?"

Khánh Vy đỏ bừng.

"Bọn này bị điên à?"

"Bọn tao không điên."

Linh chống cằm.

"Bọn tao chỉ có mắt."

"..."

"Vy."

"Gì?"

"Thật lòng nhé."

"..."

"Mày nhìn Khải Nguyên kiểu đó.."

"Kiểu gì?"

"Kiểu người ta nhìn đề cương trước ngày thi."

"..."

"Biết quan trọng nhưng không dám mở."

Cả lớp cười như nổ. Khánh Vy muốn độn thổ. Ngay lập tức. Nhưng, Người đáng chết nhất.. Lại là người vừa bước vào cửa lớp lúc đó, Trần Khải Nguyên.

Cậu dừng lại. Nhìn bầu không khí hỗn loạn. Nhìn Khánh Vy đang đỏ như cà chua. Nhìn Linh cười như được mùa.

"Chuyện gì?"

Cả lớp, Im bặt.

Một giây. Hai giây. Rồi.. Một đứa không sợ chết hét lên:

"Lớp trưởng! Khối đang đồn cậu với khánh vy yêu nhau!"

Không khí đông cứng. Khánh Vy đứng hình. Linh nín thở. Người hỏi câu đó.. Có lẽ đang chuẩn bị viết di chúc.

Còn Khải Nguyên, Chỉ đứng yên. Không cáu. Không lạnh. Không phủ nhận ngay. Và chính sự im lặng đó.. Mới là thứ giết người.

Cậu nhìn người vừa hét. Rồi hỏi một câu cực kỳ bình tĩnh:

"Khối nào cá?"

"..."

"Hả?"

"Khối nào thắng?"

Cả lớp mất ba giây load não. Rồi..

"* cái gì cơ?"

Lớp học nổ tung thật sự.

Minh Quân đập bàn như điên:

"Tao biết ngay mà!"

"trời ơi nó không phủ nhận!"

"Ghi bảng! Ghi bảng!"

Khánh Vy thì.. Muốn bốc hơi khỏi thế giới.

"Khải nguyên!"

"Gì?"

"Cậu bị thần kinh à?"

"Không."

"Vậy sao cậu nói kiểu đó?"

Nguyên đặt cặp xuống. Bình thản kéo ghế.

"Thì tò mò."

"Cậu tò mò cái gì?"

"Xem người khác nghĩ đúng chưa."

Nếu giết người bằng lời nói là phạm pháp, Thì Khải Nguyên hôm nay đáng nhận án chung thân. Khánh Vy ngồi phịch xuống ghế.

"Cậu im đi."

"ừ."

"..."

"Nhưng mặt cậu đỏ."

"câm ngay"

Tiết đầu hôm đó, Khánh Vy không thể tập trung nổi. Không phải vì bài khó. Mà vì, Cứ mỗi lần cô ngẩng sang, Là bắt gặp vài ánh mắt đầy "ẩn ý". Ngay cả cô giáo còn hỏi:

"Lớp mình hôm nay vui nhỉ?"

Cả lớp:

"Dạ vui ạ."

"..."

Giờ ra chơi, Mọi chuyện còn tệ hơn. Bởi vì tin đồn.. Đã lan sang lớp bên. Một bạn nam 11A3 chạy ngang cửa, hét:

"Khánh Vy ơi! Cố lên! Bọn tao đặt kèo mày thắng!"

"..."

Khánh Vy từ từ quay đầu.

"Mình bỏ học được không?"

Linh cười gục:

"Không. Mày phải sống để yêu."

"Tao xiên mày giờ."

Trong lúc hỗn loạn nhất, Chỉ có một người.. Bình thản đến đáng ghét - Khải Nguyên. Cậu vẫn giải đề. Vẫn viết bài. Vẫn như thể mọi thứ xung quanh không liên quan. Cho đến khi, Khánh Vy đập nhẹ bút xuống bàn cậu.

"Cậu vui lắm à?"

"Không."

"Không mà để yên vậy?"

"Chứ?"

"Phủ nhận đi!"

Lần này, Nguyên dừng bút. Quay sang.

"Cậu muốn?"

"Đương nhiên!"

"Vì?"

"Vì phiền!"

"Chỉ vậy?"

"..."

Khánh Vy khựng. Cô muốn nói "Ừ". Nhưng không hiểu sao.. Lại không nói nổi. Bởi vì sâu trong lòng, Có một phần rất nhỏ.. Không hẳn ghét tin đồn đó. Chết tiệt thật. Nguyên nhìn cô thêm vài giây. Rồi quay lên.

"Vậy kệ đi."

"cái gì?"

"Đính chính cũng đâu làm họ ngừng nói."

"..."

"Càng giải thích.." Cậu hơi nghiêng đầu. ".. Càng giống thật."

Khánh Vy hoàn toàn câm nín. Người này, Rốt cuộc tỉnh táo.. Hay nguy hiểm?

Tan học. Khánh Vy vừa dắt xe ra cổng, Đã bị chặn bởi một nhóm nữ sinh lớp dưới.

"Chị ơi.."

"?"

"Cho em hỏi thật.."

".. Chị với anh Khải Nguyên.."

"Không."

"Nhưng tụi em chưa hỏi xong mà?"

"Không là câu trả lời luôn."

Mấy cô bé tiếc nuối "dạ.." Rồi chạy đi. Khánh Vy thở dài.

"Cuộc đời mình.."

"Hot ghê."

Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Cô quay sang. Khải Nguyên đang dắt xe.

"Nhờ ai?"

"Không biết."

"Biết."

"..."

"Cậu."

"Cậu im được không?"

"Không."

"..."

Khánh Vy định đạp xe trước, Nhưng rồi.. Cô chợt nhớ ra.

"Ê."

"Gì?"

"Nếu.."

"ừ?"

"Nếu người ta đồn thật.."

"..."

"Cậu thấy sao?"

Hỏi xong, Cô chỉ muốn tự tát mình. Hỏi cái gì vậy trời? Nhưng đã muộn.

Gió chiều thổi nhẹ qua hàng cây. Con đường trước cổng trường ngập nắng. Và Khải Nguyên, Sau vài giây im lặng, Đã trả lời.

"Còn tùy."

"Tùy gì?"

"Người yêu đồn cùng.."

Cậu nhìn cô. Rất thẳng.

".. Là ai."

Khánh Vy phóng xe đi luôn. Không phải vì giận. Mà vì, Nếu đứng thêm một giây nữa, Tim cô chắc sẽ nổ mất.

Phía sau, Lần đầu tiên, Khải Nguyên cười rõ đến vậy.

Còn phía trước, Khánh Vy biết rất rõ.. Tin đồn đáng sợ nhất, Không phải là điều người khác nói.

Mà là, Khi nó bắt đầu.. Nghe giống điều mình muốn thành thật.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 29: Những điều không nghe thấy

Chương 29: Những điều không nghe thấy


Có những ngày tuổi trẻ.. Bề ngoài vẫn trôi qua như bình thường. Vẫn tiếng trống trường. Vẫn bài kiểm tra mười lăm phút. Vẫn những cuộc nói chuyện vụn vặt ở cuối lớp. Vẫn ánh nắng đổ dài ngoài hành lang mỗi buổi chiều. Nhưng chỉ người trong cuộc mới biết, Có vài thứ.. Đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo. Không ầm ĩ. Không đổ vỡ. Chỉ là.. Lặng lẽ. Giống như một vết nứt nhỏ trên mặt kính. Thoạt nhìn tưởng chẳng sao. Nhưng càng lúc.. Càng lan rộng. Sau buổi chiều nhìn thấy An Hạ đứng cạnh Khải Nguyên ở thư viện, Khánh Vy không hỏi gì. Cô vẫn cười với Linh. Vẫn trả lời giáo viên. Vẫn làm bài đầy đủ. Vẫn giữ nguyên vẻ ngoài bình thản như chưa có chuyện gì. Chỉ là.. Cô thôi không quay sang nói chuyện với Nguyên nhiều như trước.

Nếu trước kia là:

"Ê, bài này cậu giải kiểu gì vậy?"

"Cho mượn bút."

"Cậu dịch vào tí coi."

Thì bây giờ.. Là im lặng. Cần thì hỏi. Không cần thì thôi. Giống như vô thức dựng lại một khoảng cách. Ban đầu, Không ai để ý. Ngoại trừ Khải Nguyên.

"Cậu quên mang compa à?"

Tiết Hình học, Nguyên nhìn khoảng trống trên bàn cô.

"Không."

"Vậy sao không lấy?"

"Không thích."

"..."

Cậu nhìn cô thêm một giây. Bình thường Khánh Vy sẽ đáp kiểu:

"Liên quan gì cậu?"

Nhưng hôm nay, Giọng cô nhạt đến lạ. Không cáu. Không đùa. Chỉ là.. Không muốn nói. Nguyên đặt bộ compa của mình sang.

"Dùng đi."

"Không cần."

"Khánh Vy."

"Đã bảo không cần."

Câu trả lời lần này hơi nhanh. Nhanh đến mức chính cô cũng nhận ra mình phản ứng quá mức. Không khí giữa hai người chùng xuống. Linh phía trên quay xuống, nhìn một lượt rồi nhíu mày.

"Ủa? Tụi mày chiến tranh lạnh à?"

"Không."

"Không."

Cả hai đồng thanh. Rồi lại cùng im.

"Ờ rồi. Tao tin."

Nhưng thật ra, Khánh Vy cũng không hiểu mình đang làm gì. Cô không giận Nguyên vì cậu có người quen cũ. Càng không có tư cách giận. Điều khiến cô khó chịu.. Là chính bản thân mình. Cái cảm giác tim chùng xuống hôm đó. Cái cảm giác để ý từng ánh mắt, từng câu nói. Cái cảm giác muốn biết, Họ từng thân đến mức nào. Nó khiến cô thấy mình.. Không giống mình. Và Khánh Vy ghét điều đó. Cho nên cách duy nhất cô làm được, Là lùi lại. Như thể chỉ cần lùi một bước.. Mọi thứ sẽ trở về như cũ. Nhưng cô quên mất, Không phải chỉ mình cô cảm nhận được sự thay đổi.

Buổi chiều thứ tư, lớp có tiết tự học. Giáo viên bận họp nên giao lớp trưởng quản. Cả lớp 11A1 tất nhiên ồn như cái chợ. Người làm bài. Người ăn vụng. Người tám chuyện. Khánh Vy ngồi giải đề Văn. Tai đeo tai nghe một bên, âm lượng rất nhỏ. Cho đến khi một tờ giấy bị đặt xuống giữa trang vở. Nét chữ gọn. Rõ. Ngắn đến đáng ghét.

"Ra ngoài."

Khánh Vy nhìn sang. Khải Nguyên vẫn ngồi thẳng, mắt nhìn đề Toán như chưa hề làm gì.

"?"

Cô viết lại.

"Không."

Tờ giấy thứ hai sang ngay sau đó.

"Có chuyện."

"Liên quan?"

"Có."

Khánh Vy nhíu mày. Ba giây sau, cô đứng dậy.

"Ê đi đâu đấy?"

Linh hỏi.

"Vệ sinh."

Nói dối không chớp mắt. Hành lang giờ tự học vắng hơn trong lớp rất nhiều. Chỉ còn tiếng quạt gió từ các phòng học vọng ra. Khánh Vy đứng cạnh lan can.

"Rồi. Nói đi."

Khải Nguyên đi ra sau. Đóng cửa lớp lại.

"Cạch."

Âm thanh nhỏ thôi. Nhưng đủ khiến tim cô đập lệch một nhịp.

"Cậu bị gì?"

".. Hả?"

"Ba ngày nay." Giọng cậu rất bình. "Cậu tránh tớ."

Khánh Vy suýt bật cười. Người này.. Thẳng đến mức đôi lúc khiến người khác không kịp phòng bị.

"Ai tránh?"

"Có."

"Không."

"Có."

"..."

Cô quay sang.

"Cậu gọi tớ ra đây chỉ để cãi nhau chuyện này?"

"Không."

"Vậy?"

Nguyên nhìn cô. Ánh mắt cậu vẫn vậy, Tĩnh. Nhưng lần này.. Không hiểu sao cô lại thấy trong đó có thứ gì giống như kiên nhẫn bị bào mòn.

"Tớ muốn biết lý do."

"Không có lý do."

"Khánh Vy."

"Khải Nguyên." Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô gọi đầy đủ tên cậu như một cách đối đầu. "Cậu nghĩ mình là ai?"

Không khí khựng lại. Gió ngoài hành lang thổi qua. Làm vài sợi tóc trước trán cô bay nhẹ.

"Cậu muốn biết gì là tôi phải trả lời? Cậu thấy tôi lạ đi một chút là phải tra hỏi? Cậu quen quản người khác thế à?"

Giọng cô không lớn. Nhưng từng chữ, Đều sắc. Nguyên im lặng. Có lẽ chính Khánh Vy cũng không nhận ra, Cô đang không thật sự giận cậu. Cô chỉ.. Không biết giận bản thân bằng cách nào khác.

"Nếu cậu thấy tớ phiền hơn trước thì cứ coi như vậy đi."

Cô quay người.

"Khánh Vy."

Tay cô bị giữ lại. Rất nhẹ. Nhưng đủ để cô đứng khựng. Lần này, Không phải vô tình. Không phải kéo ghế. Không phải đưa đồ. Mà là giữ lại. Khánh Vy nhìn xuống cổ tay mình. Rồi nhìn lên cậu. Tim đập mạnh đến mức khó chịu.

"Buông."

Nguyên không buông ngay. Giọng cậu trầm xuống.

"Có phải vì An Hạ không?"

Một câu. Thẳng. Chuẩn. Không vòng vo. Và cũng vì quá chuẩn.. Nên Khánh Vy gần như nghẹt thở.

"..."

Cô ghét nhất kiểu bị nói trúng.

"Không liên quan."

"Cậu nói dối."

"Cậu.."

"Cậu để ý."

Lần đầu tiên, Khải Nguyên cắt ngang lời cô. Không lớn tiếng. Nhưng dứt khoát.

"Cậu để ý từ hôm đó."

Khánh Vy sững lại. Cảm giác như mọi lớp phòng thủ bị bóc trần quá nhanh.

"Rồi sao?"

Cô cười. Nhưng mắt không cười.

"Ừ. Tớ để ý đấy. Thì sao?"

Nguyên im vài giây. Rồi buông tay cô ra.

"Không sao."

Câu trả lời đó, Đáng lẽ phải khiến cô nhẹ nhõm. Nhưng không. Nó khiến lòng cô hụt xuống. Rất sâu.

"An Hạ từng học cùng đội tuyển."

Nguyên nói.

"Chỉ vậy thôi."

"..."

"Không có cái gì cậu đang nghĩ cả."

Khánh Vy siết chặt tay.

"Cậu biết tớ đang nghĩ gì à?"

"Không."

"Vậy đừng tự cho rằng cậu hiểu."

Câu nói bật ra. Nhanh hơn lý trí. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt Nguyên khựng lại, Cô biết.. Mình nói quá rồi. Nhưng lòng tự trọng không cho phép rút lại.

"Tớ vào lớp."

Lần này, Nguyên không giữ nữa. Cô đi thẳng. Không quay đầu. Chỉ đến khi ngồi xuống chỗ cũ, mở vở ra, nhìn mãi một dòng văn mà không đọc nổi, Khánh Vy mới nhận ra.. Tay mình đang run. Linh quay xuống.

"Sao mặt mày căng vậy?"

"Không sao."

"Cãi nhau thật à?"

"Không."

"Xạo."

Khánh Vy không trả lời.

Ở phía sau, Khải Nguyên bước vào sau đó gần một phút. Cậu ngồi xuống. Mở sách. Không nói thêm câu nào. Không khí giữa hai người.. Lần đầu tiên không còn là kiểu đối đầu ồn ào nữa. Mà là.. Sự im lặng thật sự. Đáng sợ hơn rất nhiều.

Chiều hôm đó, khi tan học, Khánh Vy cố tình về sớm. Cô không đợi Linh. Không nhìn sang bên cạnh. Chỉ đeo cặp rồi đi. Rất nhanh. Nhưng vừa xuống đến sân trường, Mưa. Cơn mưa trái mùa đổ xuống bất ngờ, trắng xóa. Học sinh nhốn nháo chạy trú. Khánh Vy đứng khựng dưới mái hiên, thở mạnh.

"Phiền thật.."

Cô quên mang ô. Và đúng lúc đó, Một chiếc ô đen dừng lại bên cạnh.

"Đi không?"

Giọng nói quen thuộc đến mức làm lòng cô rối tung. Khánh Vy không quay sang cũng biết là ai.

"Không cần."

"ừ."

Nguyên đáp. Rồi.. Vẫn đứng đó. Không rời đi.

"..."

Cô nhíu mày.

"Cậu làm gì nữa?"

"Đợi."

"Đợi gì?"

"Mưa nhỏ."

"..."

Khánh Vy quay sang.

"Hay cậu đi trước đi."

"Tớ không thích."

"Cái gì?"

"Để người khác vì mình mà ướt."

Một câu rất bình thường. Rất giống Khải Nguyên. Nhưng không hiểu sao, Sống mũi cô bỗng cay lên một chút. Bởi vì đôi khi.. Người làm mình tổn thương nhất, Cũng chính là người vô thức dịu lại đúng lúc mình yếu lòng nhất.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 30: Dưới một chiếc ô

Chương 30: Dưới một chiếc ô


Mưa vẫn rơi. Không phải kiểu mưa ào ạt đến mức cuốn phăng mọi âm thanh, Mà là thứ mưa cuối chiều dai dẳng, trắng mờ cả khoảng sân trường, khiến những dãy hành lang dài hơn, những tiếng nói cười cũng nhỏ lại. Từng tốp học sinh đứng chen dưới mái hiên. Người gọi phụ huynh. Người chạy liều qua mưa. Người tranh nhau từng khoảng khô ráo. Giữa sự ồn ào đó, Khánh Vy đứng im. Chiếc cặp được cô ôm trước ngực, như một thói quen vô thức mỗi khi thấy mình không ổn.

Bên cạnh cô, Khải Nguyên cầm ô. Vẫn là dáng đứng thẳng, gọn gàng đến đáng ghét. Vẫn cái kiểu ít nói khiến người khác nhiều lúc chỉ muốn cãi nhau. Nhưng hôm nay.. Khoảng lặng giữa hai người không giống những lần trước. Nó không hẳn căng thẳng. Chỉ là.. Có quá nhiều điều chưa nói.

"Cậu không về thật à?"

Khánh Vy lên tiếng trước. Giọng vẫn cố giữ bình thường.

"Ừ."

"Nhỡ mưa một tiếng thì sao?"

"Thì đợi."

"..."

Cô quay sang nhìn cậu như thể không hiểu nổi.

"Cậu rảnh quá nhỉ?"

"Không."

"Vậy?"

Nguyên hơi nghiêng ô, che bớt phần nước mưa đang tạt vào vai cô.

"Không yên tâm."

Bốn chữ. Ngắn. Đều. Không nhấn nhá. Nhưng đủ khiến tim Khánh Vy lặng đi một nhịp. Cô ghét nhất là những lúc như thế này.

Khi cô đang cố dựng tường, Thì Khải Nguyên lại chẳng hề cố gắng đập vỡ nó. Cậu chỉ.. Đứng đó. Và bằng một cách nào đó, Khiến bức tường tự mềm đi.

"Cậu.."

Khánh Vy định nói gì đó. Nhưng rồi thôi.

Ngoài sân, tiếng mưa đập xuống mặt đất nghe như hàng ngàn hạt thủy tinh nhỏ vỡ tan. Linh từ xa hét vọng lại:

"Khánh vy! Tao về trước nha! Anh tao đón!"

"ừ!"

Khánh Vy đáp lớn.

Rồi ngay sau đó, Cô chợt nhận ra. Xung quanh mình.. Tự nhiên vắng đi rất nhiều. Bạn bè dần về hết. Hành lang cũng thưa người hơn. Chỉ còn tiếng mưa. Và.. Cậu.

"Nhà cậu xa không?"

Nguyên hỏi.

"Cũng không gần."

"Đi bộ?"

"Bình thường thì thế."

"Còn giờ?"

"Giờ đứng đây."

Khánh Vy đáp xong, tự thấy mình hơi vô duyên. Nhưng lạ là, Nguyên không khó chịu. Cậu chỉ khẽ gật. Rồi hỏi:

"Có muốn về không?"

".. Ý cậu là?"

Nguyên nhìn cơn mưa trước mặt.

"Tôi đưa."

Khánh Vy khựng lại.

"Chung ô?"

"ừ."

"..."

"Hay cậu định đội mưa?"

Cái giọng điệu tỉnh bơ ấy, Đúng là chỉ có Khải Nguyên mới nói ra được.

"Cậu không thấy.. Hơi kỳ à?"

"Kỳ gì?"

"Thì.."

Khánh Vy nghẹn lại. Cô không thể nói thẳng: 'Người ta nhìn.'Vì như thế chẳng khác nào tự thừa nhận bản thân đang để ý. Nguyên nhìn cô vài giây. Rồi như hiểu ra.

"Cậu sợ bị đồn?"

"Không phải!"

"Vậy thì đi."

Nói xong, Cậu bước xuống bậc thềm trước. Chiếc ô đen mở rộng giữa màn mưa xám. Rõ ràng không phải hành động ga lăng gì quá đáng. Nhưng hình ảnh đó.. Vô thức khiến Khánh Vy nhớ rất lâu. Cô cắn môi. Rồi bước theo.

Khoảnh khắc đứng dưới cùng một chiếc ô, Khánh Vy mới phát hiện.. Khoảng cách này.. Gần hơn cô tưởng. Vai áo hai người thỉnh thoảng chạm nhẹ. Không hẳn là tiếp xúc rõ ràng. Nhưng đủ để cảm nhận. Mùi hương sạch sẽ quen thuộc từ áo cậu. Mùi mưa. Mùi lá ướt. Mùi của một buổi chiều tuổi mười bảy.. Sau này nhớ lại, Có lẽ vẫn sẽ rất rõ.

"Cậu thấp thật."

".. Hả?"

Khánh Vy ngẩng lên.

"Ô nghiêng sang cậu vẫn vừa."

"..."

Ba giây sau,

"khải nguyên!"

"ừ?"

"Cậu im đi được không?"

Lần đầu tiên sau mấy ngày khó chịu, Cô nổi cáu đúng kiểu cũ. Và cũng là lần đầu tiên, Khóe môi Nguyên khẽ cong lên. Rất nhẹ. Nhưng có.

"Cuối cùng cũng bình thường lại."

".. Cái gì?"

"Cậu."

Khánh Vy sững. Mưa vẫn rơi. Người vẫn đi. Nhưng trong một khoảnh khắc rất nhỏ.. Cô bỗng không biết nên nhìn đường, Hay nhìn người bên cạnh.

"Bình thường gì chứ."

Cô lẩm bẩm.

"Tớ vẫn thế."

"Không."

"..."

"Mấy hôm nay cậu không thế."

Khánh Vy im. Cô ghét việc cậu nhận ra. Càng ghét hơn.. Là cậu nhận ra quá rõ.

"Xin lỗi."

Câu nói bật ra bất ngờ đến mức chính cô cũng ngỡ ngàng. Nguyên hơi quay sang.

"Vì gì?"

"Ở hành lang."

"..."

"Tớ nói hơi quá."

Mưa đập lên mặt ô lộp bộp. Giữa âm thanh ấy, Giọng cô nhỏ đi rất nhiều.

"Tớ không thích cảm giác bị người khác nhìn thấu. Với lại.. Thôi."

"Với lại gì?"

"Không gì."

"Khánh Vy."

"Gì nữa?"

"Cậu đang ghen à?"

"..."

Cả thế giới như đứng hình. Khánh Vy dừng phắt lại giữa đường.

"Cậu.."

"Ừ, vậy là có."

Nguyên bước tiếp. Bình thản đến đáng đánh.

"Khải nguyên!"

"Đi tiếp không ướt."

"Cậu bị điên à?"

"Có thể."

"Cậu.. Cậu.."

Lần đầu tiên Khánh Vy thấy mình bí từ. Mặt cô nóng bừng. Không biết vì giận, Hay vì cái cách cậu vừa nói trúng tim đen.

"An Hạ chỉ là bạn cũ." Nguyên nói, giọng trở lại bình thường. "Cậu ấy chuyển trường, tớ cũng mới biết."

Khánh Vy khựng lại.

"..."

"Còn chuyện đội tuyển.. Ngày xưa học chung thật. Nhưng không có gì đặc biệt."

"Cậu giải thích với tôi làm gì?"

"Không phải cậu muốn biết à?"

"Không."

"ừ."

"..."

"Nhưng tôi vẫn muốn nói."

Mưa dường như nhẹ hơn một chút. Hoặc có thể.. Là lòng ai đó vừa bớt nặng.

Con đường về nhà hôm ấy không dài. Nhưng Khánh Vy lại thấy.. Nó trôi qua quá nhanh.

Khi đến đầu ngõ nhà cô, Nguyên dừng lại.

"Vào đi."

"Còn cậu?"

"Về."

"Nhà cậu ngược hướng mà."

"ừ."

"..."

"Tiện đường."

"Xạo."

"ừ."

Khánh Vy nhìn cậu. Lần này, Thật lâu.

"Nguyên."

"Gì?"

"Cảm ơn."

"Vì ô?"

"Vì.." Cô ngập ngừng. "Vì.. Nhiều thứ."

Nguyên không đáp ngay. Chỉ đến khi Khánh Vy quay lưng chạy vào ngõ, Cậu mới nói rất khẽ:

"Không có gì."

Giọng nói ấy, Bị tiếng mưa nuốt mất một nửa. Nhưng đủ để cô nghe.

Tối hôm đó, Khánh Vy ngồi bên bàn học. Ngoài cửa sổ vẫn còn mưa lất phất. Điện thoại rung. Một tin nhắn. Số lạ.

"Ngủ sớm. Mai kiểm tra Lý."

Khánh Vy nhìn màn hình. Rồi tim đập mạnh.

"..."

Ba mươi giây sau:

"Ai đấy?"

Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.

"Người tiện đường."

Khánh Vy nhìn dòng chữ đó.. Rồi lần đầu tiên sau rất nhiều ngày rối tung, Cô bật cười. Một nụ cười rất nhẹ. Như mưa ngoài kia.. Cuối cùng cũng dịu xuống. Và cô không biết rằng, Buổi chiều dưới một chiếc ô ấy.. Không chỉ khiến hiểu lầm đầu tiên khép lại. Mà còn là lần đầu tiên. Khải Nguyên bước vào cuộc sống của cô.. Không còn với tư cách "Một người ngồi cùng bàn." Mà là, Một người.. Bắt đầu đặc biệt.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 31: Tin đồn

Chương 31: Tin đồn


Có những chuyện ở tuổi mười bảy.. Ban đầu chỉ là một ánh nhìn. Sau đó là một câu nói vu vơ. Rồi chẳng biết từ lúc nào, Nó biến thành tin đồn mà cả thế giới đều biết. Ngoại trừ hai người trong cuộc.

Sau cơn mưa hôm ấy, bầu không khí giữa Khánh Vy và Trần Khải Nguyên cuối cùng cũng trở lại bình thường. Ít nhất, Là trong mắt người ngoài. Hai người lại bắt đầu cãi nhau như cũ. Vẫn tranh luận trong giờ học. Vẫn giành nhau đáp án. Vẫn là cảnh tượng quen thuộc khiến cả lớp 11A1 nhiều lần đau đầu. Nhưng chỉ có những người ngồi gần mới nhận ra.. Có gì đó khác. Rất khác. Ví dụ như hôm nay. Tiết Toán đầu giờ.

Khánh Vy đang loay hoay tìm cây bút chì vừa biến mất đâu đó trong đống sách vở.

"Cậu tìm gì?"

Nguyên hỏi.

"Bút."

"Trong ngăn bàn."

Khánh Vy cúi xuống. Quả nhiên nằm đó.

"..."

Cô ngẩng đầu.

"Sao cậu biết?"

"Tớ nhìn thấy."

"Thấy sao không nói sớm?"

"Cậu chưa hỏi."

"..."

Người này đúng là có khả năng khiến người khác phát cáu bằng giọng điệu bình tĩnh nhất thế giới. Ở phía trên. Linh từ từ quay xuống. Nhìn hai người. Rồi nhìn thêm lần nữa. Sau đó chống cằm.

"Ê."

"Gì?"

Khánh Vy đáp.

"Tao có cảm giác.."

"Cảm giác gì?"

"Tụi mày giống vợ chồng già ghê."

"PHỤTttttt"

Bạn nam bàn bên phun luôn nước vừa uống.

Khánh Vy đứng hình ba giây. Sau đó đỏ mặt.

"Linh!"

"Tao nói sai à?"

"Sai hoàn toàn!"

"ờ."

Linh gật gù.

"Càng giải thích càng giống."

"..."

Khánh Vy muốn bóp cổ bạn mình. Nhưng chưa kịp làm gì, Chuông vào lớp vang lên. Cứ thế câu chuyện bị bỏ qua. Ít nhất cô tưởng vậy.

Cho đến giờ ra chơi. Khánh Vy đang đi mua nước ở căn tin. Vừa bước tới cửa, Cô đã nghe thấy tên mình.

".. Khánh Vy với Khải Nguyên hả?"

"Hình như vậy đó."

"Tao thấy ngày nào cũng ngồi chung."

"Nghe bảo còn học nhóm riêng."

"Có khi yêu rồi cũng nên."

Khánh Vy đứng khựng. Sau đó..

"Yêu cái đầu mấy cậu!"

Cả nhóm học sinh giật bắn người. Quay lại. Thấy chính chủ đang đứng đó. Mặt đỏ như sắp bốc cháy.

"Chúng tớ không có gì hết!"

Nói xong. Khánh Vy quay đầu bỏ đi luôn. Để lại phía sau một khoảng lặng. Rồi.. Tiếng cười nổ tung.

"Trời ơi!"

"càng giải thích càng khả nghi!"

"đúng kịch bản luôn!"

Khánh Vy nghe thấy. Và chỉ muốn biến mất khỏi Trái Đất.

Buổi chiều. Tin đồn đã lan tới lớp. Không ai biết nguồn gốc từ đâu. Nhưng kết quả thì rõ ràng. Khánh Vy vừa bước vào lớp. Mọi ánh mắt đồng loạt quay sang.

"..."

Cô thấy bất ổn. Rất bất ổn. Linh cười đến mức suýt ngã khỏi ghế.

"Chúc mừng."

"Chúc mừng cái gì?"

"Toàn khối đang đồn mày với Khải Nguyên yêu nhau."

"..."

Khánh Vy chết lặng.

"Nói lại tao nghe."

"Đồn mày với Khải Nguyên.."

"Không cần nhắc lại!"

Linh cười muốn khóc.

"Mặt mày đỏ kìa."

"Không đỏ!"

"Đỏ."

"Không!"

"Đỏ."

"..."

Đúng lúc đó. Nguyên bước vào lớp. Cả phòng học im được đúng hai giây. Sau đó đồng loạt quay sang nhìn.

Khánh Vy: "..."

Nguyên: "..."

Cả hai không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Một bạn nam cuối lớp ho khan.

"Ê Khải Nguyên."

"Gì?"

"Có người tìm."

"Ai?"

"Một người rất quan trọng."

"..."

Nguyên nhíu mày. Khánh Vy chỉ muốn đập đầu xuống bàn. Đám này điên hết rồi. Sau khi hỏi được nguyên nhân. Nguyên chỉ im lặng. Không phản ứng. Không đỏ mặt. Không giải thích. Không phủ nhận. Vẫn mở sách như bình thường. Điều đó đáng lẽ phải khiến Khánh Vy nhẹ nhõm. Nhưng không hiểu sao.. Cô lại thấy khó chịu. Rất khó chịu.

"Ít nhất cũng nói gì đi chứ."

Cô lẩm bẩm.

Nguyên ngẩng đầu.

"Không có gì."

Cậu tiếp tục làm bài. Khánh Vy càng bực hơn.

Tối hôm đó. Nhóm lớp hoạt động như điên. Một đống tin nhắn. Một đống ảnh chế. Một đống bình luận vô nghĩa.

Và ở giữa tất cả, Là một bức ảnh. Ảnh chụp từ hôm mưa. Hai người đứng dưới cùng một chiếc ô. Khá xa. Khá mờ. Nhưng vẫn nhận ra được. Khánh Vy mở ảnh. Tim lập tức hẫng một nhịp. Bởi vì lần đầu tiên cô nhìn từ góc độ người ngoài. Và phát hiện.. Trông họ thật sự rất giống một đôi.

"Cái quỷ gì vậy.."

Điện thoại rung. Tin nhắn mới. Từ "Người tiện đường." Khánh Vy nhìn dòng tên đã được cô lưu từ lúc nào không hay.

"Thấy ảnh chưa?"

Cô lập tức trả lời.

"Thấy rồi."

Ba giây sau.

"Tức không?"

"tức."

"Tớ cũng thế."

Khánh Vy khựng lại. Không hiểu sao. Cô bật cười.

"Vậy sao cậu không giải thích?"

Tin nhắn hiện trạng thái đang nhập. Mất khá lâu. Sau đó mới gửi tới.

"Bởi vì càng giải thích.. Càng dễ bị hiểu nhầm hơn.

Khánh Vy nhìn màn hình. Rồi bật cười lần nữa. Đúng. Hình như là vậy thật.

Ngoài cửa sổ. Gió đêm khẽ lay rèm cửa. Điện thoại rung thêm lần nữa.

" Tập trung học. Mai kiểm tra Hóa. "

Khánh Vy nhìn tin nhắn. Mỉm cười.

" Biết rồi. Tớ không ngu. "

Lần này. Phản hồi tới rất nhanh.

" Tớ chưa từng nghĩ cậu ngu. Chỉ hơi ngốc thôi. "

"..."

Ba mươi giây sau. Khánh Vy gửi lại duy nhất một sticker. Một con mèo đang cầm dép.

Và lần đầu tiên trong rất lâu, Cô ngủ với nụ cười còn sót lại nơi khóe môi. Mà không hề biết rằng.. Ở phía bên kia màn hình. Khải Nguyên cũng đang nhìn đoạn chat ấy rất lâu. Lâu hơn bình thường. Rất nhiều. Và đó là điều khiến chính cậu cũng bắt đầu thấy bất thường.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 32: Nhịp tim lạc mất rồi

Chương 32: Nhịp tim lạc mất rồi


Có những cảm xúc rất kỳ lạ. Khi chưa nhận ra, Ta sống cùng nó mỗi ngày mà chẳng hề để ý. Nhưng một khi đã nhận ra rồi.. Mọi thứ đều trở nên khác đi. Một ánh mắt. Một câu nói. Một tin nhắn. Thậm chí chỉ là sự xuất hiện của một người. Cũng đủ khiến trái tim mất kiểm soát.

Sau vụ tin đồn dưới mưa, cuộc sống của lớp 11A1 cuối cùng cũng trở lại bình thường. Ít nhất là trên bề mặt. Không còn ai nhắc đến chuyện Khánh Vy và Khải Nguyên nữa. Không phải vì mọi người tin họ không có gì. Mà bởi vì.. Cả lớp đã chuyển sang hóng một drama khác.

Điều đó khiến Khánh Vy thở phào. Nhưng cũng chỉ được vài ngày. Bởi vì cô phát hiện ra.. Người phiền nhất không còn là đám bạn cùng lớp. Mà là chính mình.

Buổi sáng thứ tư. Khánh Vy đến lớp sớm. Lớp học còn khá vắng. Ánh nắng đầu ngày xuyên qua cửa kính, trải dài trên những dãy bàn học. Cô ngồi xuống chỗ. Lấy sách ra. Mở đúng trang cần học. Đọc được ba dòng. Rồi ngẩng đầu. Nhìn ra cửa.

"..."

Không thấy ai. Cô cúi xuống. Đọc tiếp. Được năm dòng. Lại ngẩng lên.

"..."

Vẫn chưa tới. Khánh Vy nhíu mày. Rồi lập tức cúi xuống. Tự mắng mình trong đầu. "Mày đang làm cái trò gì vậy? Chờ ai? Có gì đáng chờ?"

Nhưng đúng lúc ấy, Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Rất quen. Rất đều. Không nhanh. Không chậm. Cô chưa kịp ngẩng đầu thì đã biết là ai. Một giây sau. Khải Nguyên xuất hiện ở cửa lớp. Vẫn áo sơ mi trắng, Cặp sách đeo một bên vai. Vẫn dáng vẻ sạch sẽ quen thuộc. Vẫn biểu cảm bình thản như mọi ngày. Không hiểu sao, Khánh Vy lại thấy nhẹ nhõm. Giống như vừa xác nhận được điều gì đó. Và chính cảm giác ấy khiến cô giật mình. Càng ngày cô càng thấy không ổn. Rất không ổn. Ví dụ như lúc này. Tiết Anh văn. Giáo viên đang giảng bài trên bảng. Cả lớp cúi đầu ghi chép. Khánh Vy cũng đang ghi. Cho đến khi cây bút hết mực.

"Nguyên"

Cô khẽ gọi. Nguyên quay sang.

"Mượn bút."

Cậu đưa ngay. Không hỏi thêm gì. Khánh Vy nhận lấy. Đầu ngón tay vô tình chạm vào tay cậu. Chỉ một cái chạm rất nhẹ. Thoáng qua. Nhưng tim cô.. Lỡ mất một nhịp. Cô lập tức rụt tay lại. Mặt nóng bừng.

"?"

Nguyên nhìn cô.

"Không khỏe à?"

"Không."

"Trông mặt cậu đỏ."

"Chắc do nóng."

Nguyên nhìn lên trần lớp. Bốn cái quạt đang quay hết công suất.

"..."

Cậu không nói. Nhưng ánh mắt rõ ràng viết rằng: "Tớ không tin."

Khánh Vy lập tức quay lên bảng. Không dám nhìn nữa.

Tan học. Linh kéo cô xuống căn tin.

"Mày bị gì vậy?"

"Gì là gì?"

"Mấy hôm nay lạ lắm."

Khánh Vy cắn ống hút.

"Lạ chỗ nào?"

"Tao nói tên Khải Nguyên là mày đỏ mặt."

"Xàm."

"Không xàm."

"Xàm."

"Tao nói thật."

"..."

Linh chống cằm. Nhìn bạn thân bằng ánh mắt đầy ý vị.

"Khánh Vy."

"Gì?"

"Mày thích nó rồi."

"câm miệng."

Tiếng hét vang tới mức bàn bên cạnh cũng quay sang nhìn. Linh cười lăn. Khánh Vy thì muốn độn thổ.

"Mày điên à?"

"Không."

"Không có chuyện đó."

"ừ."

"Thật?"

"ừ."

"Cái kiểu trả lời đó là sao?"

Linh cắn bánh. Rồi chậm rãi nói.

"Bởi vì người đang cố thuyết phục tao.." Cô nàng chỉ tay vào Khánh Vy. ".. Thực ra đang cố thuyết phục chính mình."

Chiều hôm ấy. Khánh Vy về nhà với tâm trạng hỗn loạn. Cô nằm dài trên giường. Nhìn trần nhà. Rồi nhớ tới lời của Linh.

"Mày thích nó rồi."

Không. Không thể nào. Chỉ là bạn cùng bàn thôi. Chỉ là quen hơn người khác một chút. Chỉ là nói chuyện nhiều hơn một chút. Chỉ là..

Khánh Vy úp mặt vào gối. Không nghĩ nữa. Nhưng càng cố không nghĩ. Hình ảnh Khải Nguyên lại càng xuất hiện rõ hơn. Nụ cười rất nhẹ hôm dưới mưa. Câu nói "Tớ không thích để người khác vì mình mà ướt." Tin nhắn mỗi tối. Những lần đưa bút. Những lần nhắc cô học bài. Những lần vô thức quan tâm mà chính cậu cũng không nhận ra.

"..."

Tim cô đập nhanh hơn. Rõ ràng hơn. Và lần đầu tiên, Khánh Vy không thể tiếp tục lừa mình được nữa.

Tối đó, Điện thoại rung. Từ Người tiện đường.

"Câu 3 Hóa làm chưa?"

Khánh Vy nhìn màn hình. Mỉm cười.

"Chưa."

"Bài dễ."

"Cậu làm rồi à?"

"ừ."

"Giỏi ghê."

Bên kia im vài giây. Sau đó.

"Tâm trạng tốt?"

Khánh Vy khựng lại.

"Sao biết?"

"Cậu vừa khen tớ."

"..."

"Thường ngày không vậy."

Khánh Vy bật cười. Người này đúng là đáng ghét. Tin nhắn mới hiện lên.

"Khánh Vy."

"Hửm?"

"Mai kiểm tra."

"Biết rồi."

"Ngủ sớm."

"..."

Lại là câu đó. Luôn luôn là câu đó. Nhưng không hiểu sao.. Cô chưa bao giờ thấy phiền. Khánh Vy nhìn màn hình thật lâu. Ngón tay chần chừ trên bàn phím. Rồi gõ. Xóa. Gõ lại. Xóa tiếp. Cuối cùng chỉ gửi một dòng ngắn.

"Cậu cũng vậy."

Tin nhắn gửi đi. Tim cô đập nhanh hơn bình thường. Mười giây sau. Bên kia trả lời.

"Ừ."

Chỉ một chữ. Nhưng Khánh Vy lại cười. Rất lâu. Bởi vì lần đầu tiên cô hiểu ra một chuyện. Hóa ra, Thích một người.. Là khi chỉ cần nhìn thấy tên họ hiện lên trên màn hình điện thoại. Cũng đủ khiến cả một ngày trở nên tốt đẹp hơn. Và ở phía bên kia thành phố. Khải Nguyên đặt điện thoại xuống bàn. Ánh mắt dừng lại rất lâu trên dòng chữ cuối cùng. "Cậu cũng vậy." Không hiểu vì sao. Khóe môi cậu hơi cong lên. Rất nhẹ. Rồi lại biến mất. Nhưng lần đầu tiên, Một bài toán khó trước mặt.. Không còn là điều khiến cậu chú ý nhất nữa.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 33: Người nhận ra đầu tiên

chương 33: Người nhận ra đầu tiên

Tuổi mười bảy có một quy luật rất công bằng. Người thích trước, Thường là người nhận ra sau cùng. Còn người ngoài cuộc.. Lại nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn cả.

Sáng hôm sau. Khánh Vy vừa bước vào lớp đã cảm thấy có gì đó không đúng. Linh đang nhìn cô. Không phải nhìn bình thường. Mà là kiểu nhìn khiến người ta nổi da gà. Giống như một thám tử vừa tìm được bằng chứng phạm tội.

"Mày nhìn gì?"

Khánh Vy kéo ghế ngồi xuống. Linh chống cằm.

"Có chuyện muốn hỏi."

"Không trả lời."

"Tao còn chưa hỏi."

"Vẫn không trả lời."

"Liên quan tới Khải Nguyên."

"..."

Khánh Vy lập tức cúi xuống mở sách.

"Tao không quen người tên Khải Nguyên."

Linh cười thành tiếng.

"Muộn rồi."

"Cái gì muộn?"

"Mày lộ hết rồi."

Khánh Vy không đáp. Nhưng đầu ngón tay đang giữ trang sách vô thức siết lại.

Thực ra.. Linh không phải người duy nhất nhận ra. Có một người khác. Một người rất ít nói. Rất ít khi xen vào chuyện người khác. Và cũng là người hiểu Khải Nguyên nhất lớp - Lê Minh Quân. Bạn cùng đội tuyển Toán với Nguyên từ năm lớp 10.

Giờ ra chơi. Quân đang ngồi giải đề. Nguyên ngồi cạnh. Không khí yên tĩnh như thường lệ. Cho đến khi Quân đột nhiên hỏi.

"Mày thích Khánh Vy à?"

Cây bút trong tay Nguyên dừng lại. Lần đầu tiên trong gần mười phút. Quân ngẩng đầu. Nhìn thẳng bạn mình.

"Ừ."

Nguyên đáp.

"..."

Lần này tới lượt Quân chết lặng. Cậu vốn chuẩn bị sẵn tinh thần nghe một câu phủ nhận. Hoặc ít nhất là một câu hỏi ngược lại. Nhưng không.

Khải Nguyên vừa thừa nhận. Thừa nhận nhanh đến mức đáng sợ.

"Mày.."

Quân nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ.

"Biết à?"

"ừ."

"Từ khi nào?"

Nguyên suy nghĩ vài giây. Rồi lắc đầu.

"Không nhớ."

Quân câm nín. Bình thường người ta thích ai đều phải trải qua một quá trình. Riêng người này. Ngay cả thời điểm thích người ta cũng không nhớ nổi.

Trong khi đó. Ở phía bên kia lớp. Khánh Vy hoàn toàn không biết cuộc đối thoại vừa xảy ra. Cô đang vật lộn với một vấn đề lớn hơn. Chính mình. Càng ngày cô càng thấy khó che giấu. Đặc biệt là khi ở gần Nguyên. Ví dụ như lúc này. Giáo viên đang gọi học sinh lên trả bài. Khánh Vy vô tình quay đầu. Và bắt gặp ánh mắt Nguyên. Chỉ một giây. Rất ngắn. Nhưng cậu không quay đi ngay. Cũng không né tránh. Cứ thế nhìn cô. Bình thản. Tự nhiên. Như thể chuyện đó hoàn toàn bình thường. Ngược lại. Khánh Vy là người hoảng trước. Cô lập tức quay lên bảng. Tim đập loạn. Tai nóng bừng. Ở bên cạnh. Nguyên khẽ nhíu mày. Không hiểu.

Buổi chiều. Lớp 11A1 có tiết thể dục. Khánh Vy ghét chạy bền. Ghét vô cùng. Sau hai vòng sân. Cô đã thấy thế giới quay tròn. Ba vòng. Muốn đầu thai. Bốn vòng. Muốn kiện môn thể dục ra tòa. Cuối cùng. Khi chạy xong. Cô ngồi bệt xuống bậc thềm. Thở không ra hơi. Linh ngồi cạnh.

"Chết chưa?"

"Sắp."

"Tao nói rồi."

"Im đi."

Đúng lúc đó. Một chai nước xuất hiện trước mặt cô. Khánh Vy ngẩng đầu. Là Nguyên.

"Cầm."

Cậu nói.

"Tớ có nước."

"Cậu uống hết rồi."

"..."

Khánh Vy nhìn chai nước. Rồi nhìn người trước mặt. Lại nhìn chai nước. Rồi nhận ra. Cậu đã nhớ. Nhớ rằng cô chỉ mang đúng một chai nước. Nhớ rằng cô luôn uống hết sau giờ học đầu tiên. Nhớ những thứ nhỏ nhặt đến mức chính cô cũng không để ý. Không hiểu sao.. Tim lại đập nhanh. Một lần nữa.

"Cảm ơn."

Cô nói nhỏ. Nguyên gật đầu. Định quay đi. Nhưng bất ngờ bị Linh gọi lại.

"Ê Khải Nguyên."

"Gì?"

"Tớ hỏi thật."

"Cậu với Khánh Vy có gì chưa?"

"..."

Toàn bộ nhóm người gần đó đồng loạt nín thở. Khánh Vy muốn ngất. Ngay tại chỗ. Nguyên nhìn Linh vài giây. Sau đó trả lời.

"Chưa."

Khánh Linh gật gù.

"À."

Khánh Vy thở phào. Cho đến khi cậu nói tiếp.

"Nhưng tớ đang cố."

"..."

Không khí đông cứng. Một cơn gió thổi qua sân trường. Không ai nói gì. Không ai cử động. Linh há miệng. Minh Quân làm rơi chai nước. Một bạn nam gần đó suýt sặc.

Còn Khánh Vy, Bộ não hoàn toàn ngừng hoạt động. Cô nghĩ mình vừa nghe nhầm. Chắc chắn là nghe nhầm. Nhất định là nghe nhầm. Nhưng biểu cảm của những người xung quanh lại nói rằng.. Không. Cô nghe rất đúng. Rất rõ. Khải Nguyên vừa thản nhiên nói ra một câu đủ sức làm rung chuyển cả khối 11. Mà gương mặt cậu vẫn bình tĩnh như đang giải một bài toán.

Ba giây. Năm giây. Mười giây. Cuối cùng. Nguyên nhìn mọi người.

"Có vấn đề gì à?"

"..."

Không. Không có vấn đề gì cả. Chỉ là cậu vừa ném một quả bom nguyên tử vào giữa sân trường thôi. Khánh Vy cảm giác mặt mình nóng tới mức có thể luộc chín trứng. Cô lập tức đứng bật dậy.

"Đi về lớp."

Nói xong. Quay đầu bỏ chạy. Thật sự chạy. Lần đầu tiên trong đời chạy nhanh hơn cả lúc kiểm tra thể dục. Phía sau. Linh ngồi chết lặng. Rồi từ từ quay sang nhìn Nguyên.

"Cậu biết vừa nói cái gì không?"

"Biết."

"Biết mà vẫn nói?"

"ừ."

"..."

Linh ngửa mặt lên trời. Xong rồi. Khánh Vy tiêu rồi.

Mà người đáng sợ nhất - Khải Nguyên hình như còn chưa nhận ra. Cậu vừa vô tình tỏ tình với người ta giữa sân trường.
 
Chỉnh sửa cuối:
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 34: Người chạy trốn

Nếu có ai hỏi Khánh Vy rằng điều đáng sợ nhất ở tuổi mười bảy là gì. Cô sẽ không trả lời là điểm số. Không phải kỳ thi. Cũng không phải áp lực từ gia đình. Mà là.. Một người rất bình tĩnh đứng trước mặt tất cả mọi người rồi thản nhiên nói ra điều mà bản thân mình còn chưa dám đối diện.

Sau tiết thể dục hôm đó. Khánh Vy bỏ chạy. Theo đúng nghĩa đen. Cô chạy thẳng về lớp. Bỏ lại phía sau ánh mắt chết lặng của Linh. Sự câm nín của Minh Quân. Và khuôn mặt bình thản đến đáng ghét của Khải Nguyên. Cho đến tận lúc ngồi xuống ghế. Tim cô vẫn đập loạn.

"Cậu với Khánh Vy có gì chưa?"

"Chưa."

"Nhưng tôi đang cố."

* * *

Đầu cô lại vang lên câu nói ấy. Rõ mồn một. Như thể ai đó bật loa phát lại không ngừng.

"Điên rồi.."

Khánh Vy úp mặt xuống bàn. Muốn biến mất. Muốn nghỉ học. Muốn chuyển trường. Muốn sang một hành tinh khác. Bất cứ đâu cũng được. Miễn là không phải đối diện với Khải Nguyên vào ngày mai. Nhưng ngày mai vẫn tới. Rất đúng giờ. Rất vô tình. Và hoàn toàn không quan tâm tới mong muốn của cô.

Sáng hôm sau. Khánh Vy đến lớp sớm hơn mọi ngày gần ba mươi phút. Cô về chỗ ngồi. Mở sách. Giả vờ học bài. Giả vờ rất thành công. Nếu không tính việc năm phút cô lại nhìn đồng hồ một lần. Cửa lớp mở ra. Tim cô giật thót. Nhưng chỉ là lao công. Một phút sau. Cửa lại mở. Lần này là nhóm học sinh lớp bên. Năm phút sau. Lại mở. Là Linh.

"Cái mặt gì đây?"

Khánh Vy không ngẩng đầu.

"Tao đang học."

"Mày đang giả vờ học."

"..."

Linh kéo ghế ngồi xuống.

"Vẫn chưa hết sốc à?"

"Im."

"Nguyên hôm qua ngầu ghê."

"im."

Linh bật cười.

"Trời ơi."

"Mày đừng nhắc nữa."

"Tao chưa thấy ai tỏ tình mà mặt bình tĩnh như đang báo thời tiết luôn."

Khánh Vy lập tức lấy sách che mặt. Không nói nổi nữa.

Đúng lúc đó. Tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang. Cả người Khánh Vy cứng lại. Cô biết. Không cần nhìn cũng biết. Là ai. Ba giây sau. Khải Nguyên bước vào lớp. Mọi thứ vẫn như bình thường. Áo sơ mi trắng. Cặp sách. Mái tóc hơi rối vì gió sáng. Không khác bất kỳ ngày nào. Nhưng đối với Khánh Vy. Mọi thứ đã khác. Hoàn toàn khác. Cô lập tức cúi đầu xuống. Thấp đến mức gần như muốn chui luôn vào ngăn bàn.

"..."

Nguyên nhìn cô vài giây. Rồi đi tới chỗ ngồi. Kéo ghế. Ngồi xuống. Mở sách. Không nói gì. Khánh Vy thở phào. May quá. Có lẽ cậu ấy cũng thấy ngại. Có lẽ cậu ấy sẽ không nhắc đến. Có lẽ..

"Cậu bị đau lưng à?"

"..."

Khánh Vy ngẩng phắt đầu lên.

"Gì?"

"Sáng giờ cúi đầu." Nguyên đáp. "Bình thường cậu không thế."

"..."

Khánh Vy muốn khóc. Người này thật sự không hiểu vấn đề nằm ở đâu sao?

Tiết học đầu tiên bắt đầu. Khánh Vy quyết định một chuyện. Tránh. Cô phải tránh. Ít nhất cho đến khi trái tim mình bình thường trở lại. Vậy nên. Khi Nguyên hỏi bài. Cô trả lời ngắn. Khi Nguyên đưa bút. Cô nhận rồi quay đi. Khi Nguyên muốn nói gì đó. Cô giả vờ không nghe. Mọi thứ diễn ra khá ổn. Cho đến giờ ra chơi.

"Cậu giận tớ à?"

Giọng nói bên cạnh vang lên. Khánh Vy suýt làm rơi chai nước.

"Không."

"Vậy sao tránh tớ?"

"..."

Nguyên nhìn cô. Thật lâu. Ánh mắt ấy khiến cô không dám nhìn thẳng. Bởi vì nó quá chân thành. Quá trực diện. Không có sự vòng vo nào cả. Trong khi cô.. Lại đang chạy trốn.

"Khánh Vy."

"Hả?"

"Tớ làm gì sai sao?"

Lần đầu tiên. Khánh Vy nghe thấy trong giọng cậu một chút bối rối. Rất nhỏ. Nhưng có thật. Và điều đó khiến cô thấy có lỗi. Bởi vì người trước mặt thật sự không hiểu. Không hiểu rằng. Chính câu nói hôm qua.. Đã khiến thế giới của cô đảo lộn.

Buổi trưa. Linh kéo cô xuống căn tin.

"Rồi."

"Cái gì?"

"Mày định trốn tới bao giờ?"

Khánh Vy cắm ống hút vào hộp sữa.

"Tao không trốn."

"Khỏi xạo."

"..."

"Nguyên nhìn ra rồi."

Khánh Vy khựng lại.

"Nhìn ra cái gì?"

"Mày đang tránh nó."

"..."

Linh thở dài.

"Khánh Vy."

"Gì?"

"Mày có biết cái người đau đầu nhất lúc này không?"

"Ai?"

"Khải Nguyên."

Cô ngẩn người.

"Tại sao?"

"Bởi vì lần đầu tiên trong đời nó gặp một bài toán không giải được."

"Là gì?"

"Là mày."

Chiều hôm đó. Tiết cuối kết thúc khá muộn. Học sinh lần lượt ra về. Lớp học dần trống. Khánh Vy cố tình thu dọn thật chậm. Cô đợi mọi người đi gần hết mới đứng dậy. Nhưng vừa bước ra khỏi cửa lớp. Cô đã thấy một người đang đứng ở hành lang. Khải Nguyên. Tim cô lập tức đập mạnh.

"Cậu chưa về?"

Cô hỏi.

"Đợi cậu."

"..."

Một câu rất bình thường. Nhưng khiến lòng cô rung lên. Nguyên nhìn cô. Ánh nắng cuối chiều rơi xuống vai áo trắng. Làm mọi thứ trở nên dịu dàng lạ thường.

"Tớ nghĩ cả ngày rồi."

Cậu nói.

"Về chuyện gì?"

"Về việc tớ đã làm gì khiến cậu khó chịu."

Khánh Vy cúi đầu. Không biết trả lời thế nào.

"Tớ không nghĩ ra." Nguyên thành thật. "Cho nên.."

Cậu dừng lại một chút. Rồi hỏi:

"Có phải vì chuyện hôm qua không?"

Trái tim cô như ngừng đập. Cuối cùng.. Cậu cũng nhắc tới. Khánh Vy siết chặt quai cặp. Không dám nhìn lên. Còn Khải Nguyên vẫn đứng đó. Kiên nhẫn chờ câu trả lời. Giữa hành lang vắng. Giữa ánh nắng cuối ngày. Giữa khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Lần đầu tiên. Không phải Khánh Vy chạy tới gần cậu. Mà là Khải Nguyên.. Đang chủ động bước về phía cô. Và lần đầu tiên. Khánh Vy nhận ra. Điều cô sợ nhất không phải việc cậu thích mình. Mà là.. Nếu một ngày nào đó cậu không còn thích nữa. Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện. Trái tim cô đã đau trước cả khi chuyện đó xảy ra.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 35: Chỗ trống bên cạnh

Có những khoảng cách rất dễ đo. Một mét. Hai mét. Mười bước chân. Một con đường. Một thành phố. Nhưng có những khoảng cách.. Rõ ràng ngồi cạnh nhau. Lại khiến người ta thấy xa hơn bao giờ hết.

"Có phải vì chuyện hôm qua không?"

Câu hỏi ấy của Khải Nguyên cuối cùng vẫn không nhận được câu trả lời. Bởi vì đúng lúc đó. Tiếng gọi của bác bảo vệ vang lên từ cuối hành lang.

"Các em chưa về à?"

Khoảnh khắc vừa được tạo ra. Lập tức tan biến. Khánh Vy như người vừa được cứu. Cô vội vàng lùi lại.

"Muộn rồi. Tớ về trước."

Nói xong. Quay người bỏ chạy. Lần thứ hai trong hai ngày liên tiếp. Bỏ lại Khải Nguyên đứng một mình giữa hành lang.

Buổi tối. Khánh Vy nằm trên giường. Lăn qua. Lăn lại. Lại lăn qua. Rồi tiếp tục lăn lại. Điện thoại nằm bên cạnh. Màn hình sáng lên. "Người tiện đường."

Tim cô đập mạnh. Mấy giây sau mới dám mở.

"Cậu về tới nhà chưa?"

Một câu hỏi rất bình thường. Nhưng lại khiến cô ngồi bật dậy. Bởi vì từ trước tới giờ. Ngày nào Khải Nguyên cũng nhắn tin. Nhưng hôm nay. Sau chuyện ở hành lang. Sau chuyện ở sân thể dục. Cô đã nghĩ.. Có thể cậu sẽ không nhắn nữa. Khánh Vy nhìn màn hình rất lâu. Rồi gõ.

"Rồi."

Tin nhắn gửi đi. Mười giây sau.

"Dạo này cậu có chuyện gì à?"

"..."

Lại nữa. Lại là câu hỏi ấy. Khánh Vy cắn môi. Ngón tay dừng trên bàn phím. Rất lâu. Cuối cùng.

"Không."

Bên kia không trả lời ngay. Khoảng hai phút sau. Một tin nhắn khác xuất hiện.

"Ừ."

Chỉ một chữ. Nhưng không hiểu sao. Lòng cô lại thấy hụt hẫng.

Sáng hôm sau. Khánh Vy tới lớp. Và ngay lập tức thực hiện kế hoạch của mình. Cô kéo ghế. Ngồi xuống vị trí cạnh cửa sổ ở dãy bàn phía sau. Là chỗ của một bạn nữ nghỉ học hôm nay. Linh nhìn thấy. Suýt đánh rơi hộp sữa.

"Mày làm gì thế?"

"Ngồi đây."

"Chỗ mày ở kia mà?"

"Hôm nay đổi tạm."

"..."

Linh nhìn bạn mình. Rồi nhìn vị trí quen thuộc cạnh Khải Nguyên. Cuối cùng thở dài.

"Mày xong rồi."

Bảy giờ mười lăm. Khải Nguyên bước vào lớp. Theo thói quen. Cậu nhìn về bàn học. Rồi khựng lại. Ghế bên cạnh trống. Khánh Vy không ở đó. Ánh mắt cậu lướt một vòng. Cuối cùng thấy cô ở cuối lớp. Đang cúi đầu đọc sách. Rất chăm chú. Như thể hoàn toàn không nhận ra mình đang bị nhìn.

"..."

Khải Nguyên đứng yên vài giây. Sau đó mới ngồi xuống. Lần đầu tiên kể từ ngày đổi chỗ. Chiếc ghế bên cạnh cậu trống không.

Tiết học bắt đầu. Mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Giáo viên giảng bài. Học sinh ghi chép. Tiếng quạt quay đều trên trần nhà. Nhưng có điều gì đó rất khác. Khải Nguyên không tập trung được. Lần đầu tiên. Trong một tiết học. Cậu nhìn về phía cuối lớp nhiều hơn nhìn bảng. Khánh Vy vẫn đang học. Vẫn ghi chép. Vẫn trả lời câu hỏi giáo viên. Không có gì bất thường. Chỉ là.. Cô không còn ở bên cạnh nữa.

Ra chơi. Minh Quân kéo ghế ngồi xuống.

"Đánh nhau à?"

"Không."

"Thế sao Khánh Vy ngồi chỗ khác?"

Khải Nguyên im lặng. Vài giây sau.

"Tao không biết."

Minh Quân ngẩng đầu. Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy ba chữ ấy từ miệng Trần Khải Nguyên. Tớ không biết. Người luôn có đáp án. Lại không biết.

Buổi trưa. Căn tin đông hơn thường lệ. Khánh Vy ngồi ăn cùng Linh. Cố gắng tỏ ra bình thường. Cho đến khi Linh hỏi.

"Mày vui không?"

"Hả?"

"Ngồi xa rồi đấy."

"..."

Khánh Vy không trả lời. Linh chống cằm.

"Thế sao từ sáng tới giờ mày nhìn nó mười bảy lần rồi?"

Chiếc thìa trong tay cô khựng lại.

"Tao không có."

"Có."

"Không có"

"Chắc chắn có."

"..."

Khánh Linh bật cười.

"Mày biết điều buồn cười nhất là gì không?"

"Là gì?"

"Mày ngồi xa nó."

"ừ."

"Nhưng mắt mày còn ở cạnh nó hơn lúc ngồi chung bàn."

Khánh Vy nghẹn lời.

Chiều. Tiết Toán. Giáo viên phát đề kiểm tra nhanh. Khánh Vy làm khá tốt. Cho đến câu cuối cùng. Một câu hình học khó. Cô nhìn đề. Suy nghĩ. Mười phút. Vẫn không ra. Theo phản xạ. Cô quay sang bên phải. Nơi đáng lẽ có một người luôn giải được trước tất cả mọi người. Nhưng ghế trống. Lúc ấy. Khánh Vy mới nhớ ra. Chính mình là người chuyển chỗ. Một cảm giác kỳ lạ chợt xuất hiện. Giống như vừa đánh mất thứ gì đó.

Cùng lúc. Ở đầu lớp. Khải Nguyên cũng nhìn xuống câu cuối. Cậu làm xong từ lâu. Theo thói quen. Cậu nghiêng đầu. Muốn nói cho Khánh Vy một gợi ý. Muốn chỉ cô chỗ dễ nhầm. Muốn nghe cô cãi lại rằng cách giải của cậu quá ngắn. Nhưng rồi. Ghế bên cạnh trống. Không có ai cả. Lần đầu tiên. Khải Nguyên cảm thấy một tiết học dài đến vậy.

Tan học. Lớp học dần vắng. Khánh Vy thu dọn sách vở. Định đi về. Thì một bóng người xuất hiện trước mặt. Cô ngẩng đầu. Tim đập mạnh. Là Khải Nguyên.

"Cậu lại tránh tớ."

Không phải câu hỏi. Là khẳng định. Khánh Vy cứng người.

"Tớ không có."

"Có."

"Tớ.."

"Có."

Giọng cậu vẫn bình tĩnh. Nhưng lần đầu tiên. Cô cảm nhận được sự cố chấp trong đó.

"Tại sao?"

Khánh Vy không trả lời. Không phải không muốn. Mà là không biết phải trả lời thế nào. Chẳng lẽ nói rằng, Vì mỗi lần nhìn thấy cậu. Tim tớ lại đập quá nhanh? Vì tớ bắt đầu thích cậu rồi? Vì tớ sợ chính mình hơn là sợ cậu? Cô không thể nói. Nên chỉ cúi đầu. Im lặng. Khoảng lặng kéo dài. Rất lâu. Cho đến khi Khải Nguyên khẽ thở ra. Một âm thanh rất nhẹ. Nhưng đủ khiến cô ngẩng đầu. Lần đầu tiên. Cô nhìn thấy trong mắt cậu một cảm xúc khác. Không phải bình tĩnh. Không phải lạnh nhạt. Mà là.. Buồn.

"Cậu biết không." Khải Nguyên nói. "Tớ không thích chỗ ngồi mới."

Khánh Vy sững lại.

"Nhưng cậu vẫn ngồi chỗ cũ mà."

"ừ."

Cậu gật đầu. Ánh mắt vẫn nhìn cô. Rất thẳng.

"Vấn đề không phải cái ghế."

Khoảnh khắc ấy. Cả hành lang như yên đi. Gió cuối chiều khẽ thổi qua. Làm vài chiếc lá ngoài sân rung động. Còn trái tim Khánh Vy.. Thì hoàn toàn rối loạn. Bởi vì cô hiểu. Lần này. Người đang chạy theo phía sau.. Không còn là mình nữa.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 36: Điều không thể giải bằng công thức

Khải Nguyên luôn giỏi giải quyết vấn đề. Ít nhất là từ trước đến nay. Một bài Toán khó? Có cách giải. Một dạng bài chưa từng gặp? Có thể phân tích. Một kỳ thi quan trọng? Chỉ cần chuẩn bị đủ. Trong thế giới của cậu. Mọi thứ đều vận hành theo một quy luật nào đó. Nguyên nhân. Kết quả. Dữ kiện. Đáp án. Nhưng lần này.. Khánh Vy lại không nằm trong bất kỳ công thức nào.

Sau cuộc nói chuyện ở hành lang hôm trước. Mọi thứ vẫn không khá hơn. Khánh Vy không chuyển lại chỗ ngồi. Không chủ động bắt chuyện. Không còn quay sang tranh luận mỗi khi gặp một bài khó. Thậm chí. Cô còn cố tình về cùng Khánh Linh mỗi chiều. Nhanh đến mức Khải Nguyên vừa cất xong sách đã không còn thấy bóng dáng cô đâu nữa. Cậu không hiểu. Thật sự không hiểu. Nếu là trước đây. Có lẽ cậu sẽ bỏ qua. Người muốn đi thì đi. Người muốn ở thì ở. Nhưng bây giờ.. Mỗi lần nhìn chiếc ghế trống bên cạnh. Cậu đều thấy khó chịu.

Tiết tự học chiều thứ tư. Khải Nguyên đang làm đề. Minh Quân ngồi bàn trên quay xuống. Nhìn cậu một lúc. Rồi hỏi:

"Mày làm gì vậy?"

"Làm đề."

"Tao biết."

"..."

"Tao hỏi là mày đang làm gì với cuộc đời mày."

Khải Nguyên ngẩng lên. Lần đầu tiên sau nhiều phút. Minh Quân chống cằm.

"Mày thích Khánh Vy đúng không?"

Cây bút trong tay Nguyên dừng lại.

"Ừ."

Câu trả lời đến nhanh đến mức Minh Quân bất ngờ.

"Thừa nhận luôn?"

"Tao có phủ nhận đâu."

"..."

Đúng. Người này từ đầu tới cuối chưa từng phủ nhận. Minh Quân day trán.

"Tao hỏi tiếp."

"ừ."

"Mày biết vì sao Khánh Vy tránh mày không?"

Khải Nguyên im lặng. Vài giây sau.

"Không."

"Mày không hỏi?"

"Hỏi rồi."

"Và?"

"Cậu ấy không nói."

Minh Quân nhìn khuôn mặt thật sự nghiêm túc kia. Bỗng thấy thương Khánh Vy.

"Mày nhớ hôm ở sân thể dục không?"

"Nhớ."

"Mày trả lời thế nào?"

Khải Nguyên suy nghĩ.

"Chưa."

"Rồi sao nữa?"

"Nhưng tao đang cố."

"..."

Minh Quân nhắm mắt.

"Đấy."

"Đấy là sao?"

"Mày biết người bình thường sẽ nói gì không?"

Khải Nguyên lắc đầu.

"Người bình thường sẽ không nói trước mặt cả đám."

"..."

"Người bình thường sẽ tìm lúc riêng tư."

"..."

"Người bình thường sẽ để ý xem con gái người ta có ngại không."

Khải Nguyên trầm mặc. Lần đầu tiên. Cậu bắt đầu nghĩ lại.

"Tao tưởng như vậy là thành thật."

Nguyên nói. Minh Quân bật cười.

"Đúng."

"Thì sai ở đâu?"

"Không sai."

Minh Quân đáp.

"Nhưng thành thật và tinh tế là hai chuyện khác nhau."

"..."

"Mày quen giải Toán."

"ừ."

"Nên lúc nào cũng nghĩ chỉ cần đáp án đúng là được."

Khải Nguyên nhìn bạn mình. Minh Quân tiếp tục.

"Nhưng tình cảm không vậy. Có những câu trả lời đúng. Nhưng nói sai thời điểm. Cũng thành sai."

Lần đầu tiên. Khải Nguyên không phản bác.

Buổi chiều hôm ấy. Khi tan học. Khánh Vy lại là người ra khỏi lớp đầu tiên. Nhưng vừa bước xuống cầu thang. Cô đã nghe thấy tiếng gọi.

"Khánh Vy."

Cô dừng lại. Không cần quay đầu cũng biết. Là ai.

"Có chuyện gì?"

Nguyên bước xuống một bậc. Đứng cách cô không xa.

"Tớ xin lỗi."

Khánh Vy sững người. Người xin lỗi? Là Khải Nguyên?

"Vì chuyện gì?"

"Tớ nghĩ rồi." Nguyên nói. "Chuyện hôm ở sân thể dục."

"Và?"

"Có thể tớ khiến cậu khó xử."

Cô nhìn cậu. Thật lâu. Ánh mắt vô thức mềm đi. Bởi vì cô biết. Đối với người như Khải Nguyên. Việc chủ động nhận sai khó đến mức nào.

"Có ai dạy cậu à?"

Khánh Vy hỏi. Nguyên thành thật.

"Có."

"Ai?"

"Minh Quân."

"..."

Cô bật cười. Lần đầu tiên sau nhiều ngày. Một nụ cười thật sự. Nhìn thấy nụ cười ấy. Không hiểu sao. Lòng Khải Nguyên nhẹ đi rất nhiều.

"Cậu biết không."

Khánh Vy vừa đi vừa nói.

"Gì?"

"Tớ không giận cậu."

Nguyên khựng lại.

"Thật?"

"ừ."

"Vậy sao tránh tớ?"

Khánh Vy nghẹn lời. Ngay lập tức. Cô nhận ra mình vừa tự đẩy bản thân vào ngõ cụt. Bởi vì câu hỏi ấy.. Vẫn chưa có cách trả lời.

Gió chiều thổi qua sân trường. Lá phượng rung lên khe khẽ. Khánh Vy nhìn xuống mũi giày. Rồi khẽ nói:

"Cho tớ thêm chút thời gian."

Khải Nguyên nhìn cô. Không hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy. Nhưng vẫn gật đầu.

"Được."

"Bao lâu?"

"Không biết."

"ừ."

"Tớ sẽ đợi."

Khánh Vy ngẩng đầu. Tim bất giác lỡ một nhịp. Người này thật sự.. Không biết những câu như vậy nguy hiểm thế nào sao?

Hôm đó. Lần đầu tiên sau nhiều ngày. Hai người cùng đi hết con đường từ dãy lớp đến cổng trường. Không ai nhắc đến chuyện thích hay không thích. Không ai nhắc đến sân thể dục. Không ai nhắc đến những ngày né tránh. Chỉ nói vài câu rất bình thường. Về bài kiểm tra. Về giáo viên mới. Về tiết thể dục tuần sau. Nhưng kỳ lạ là.. Khánh Vy lại thấy vui hơn bất kỳ cuộc trò chuyện nào trước đó.

Buổi tối. Khải Nguyên ngồi trước bàn học. Cuốn đề Toán vẫn mở. Nhưng cậu không làm bài. Thay vào đó. Cậu nhớ lại câu nói của Minh Quân.

"Tình cảm không phải bài toán."

Trước đây. Cậu không hiểu. Nhưng bây giờ. Có lẽ cậu bắt đầu hiểu một chút. Bởi vì nếu là bài toán. Thì chỉ cần tìm đúng công thức. Nhưng với Khánh Vy.. Điều cậu muốn không phải đáp án. Mà là cảm xúc của cô. Và đó là thứ. Không thể giải bằng bất kỳ công thức nào trên đời.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 37: Buổi học nhóm kỳ lạ

Tuổi mười bảy có một quy luật rất kỳ lạ. Khi chưa thích ai. Ở cạnh người đó một ngày cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng khi đã bắt đầu thích rồi.. Chỉ cần ngồi cạnh nhau năm phút. Cũng đủ khiến trái tim hoạt động như vừa chạy ba vòng sân trường. Khánh Vy nhận ra điều đó vào chiều thứ bảy. Và người gây ra chuyện này. Đương nhiên là Khánh Linh.

Mọi chuyện bắt đầu từ tiết sinh hoạt cuối tuần. Lớp chuẩn bị cho đợt kiểm tra giữa kỳ. Cô chủ nhiệm giao bài tập nhóm. Mỗi nhóm bốn người. Tự sắp xếp thời gian học. Tự chia phần. Tự ôn tập. Nghe rất bình thường. Nếu Linh không hăng hái tuyên bố:

"Nhóm tụi em học ở thư viện trường chiều mai ạ!"

Cô giáo gật đầu.

"Được."

Khánh Vy cũng gật đầu.

"Được."

Cho đến khi tan học. Linh cười rất đáng nghi.

"Mai nhớ tới sớm nha."

"Sao?"

"Không sao."

"Nhìn mặt mày là biết có chuyện."

"Không có."

Chiều chủ nhật. Khánh Vy đến thư viện lúc một giờ ba mươi. Sớm hơn hẹn nửa tiếng. Vì ở nhà cũng không tập trung học được. Cô bước vào phòng tự học. Rồi đứng khựng lại. Trong căn phòng rộng. Chỉ có một người. Khải Nguyên.

"..."

"..."

Không khí im lặng. Khánh Vy nhìn quanh. Không thấy Khánh Linh. Không thấy Minh Quân. Không thấy bất kỳ ai khác.

"Mọi người đâu?"

Nguyên ngẩng lên khỏi cuốn sách.

"Tớ cũng đang chờ."

Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút. Không một ai xuất hiện. Đến khi điện thoại Khánh Vy rung lên. Cô đã linh cảm được điều gì đó. Mở tin nhắn. Quả nhiên.

Khánh Linh: "Xin lỗi nha. Tao bị mẹ bắt đi đám cưới. Minh Quân cũng bị kéo đi theo. Hai đứa học trước đi nhaaa."

Phía cuối còn kèm một icon cười. Rất đáng đánh. Khánh Vy siết điện thoại.

"Con này.."

"Có chuyện gì?"

Nguyên hỏi. Cô đưa màn hình cho cậu. Khải Nguyên đọc xong. Im lặng vài giây.

"Vậy còn Minh Quân?"

Ngay lúc đó. Điện thoại cậu cũng rung lên. Tin nhắn từ Minh Quân.

"Chúc hai bạn học vui vẻ. Đừng cảm ơn."

"..."

"..."

Hai người nhìn nhau. Lần đầu tiên trong đời. Khánh Vy và Khải Nguyên cùng chung một suy nghĩ. Muốn đánh ai đó.

"Tớ về nhé?"

Khánh Vy nói. Nhưng chưa đứng lên. Nguyên nhìn đồng hồ.

"Đã tới rồi mà."

"..."

"Ôn luôn đi."

Nghe cũng có lý. Vậy là cô lại ngồi xuống. Rồi ngay lập tức hối hận. Bởi vì lúc nãy còn có lý do để nói chuyện. Bây giờ thì không. Không gian lại rơi vào im lặng.

Thư viện chiều chủ nhật rất yên tĩnh. Chỉ có tiếng quạt quay. Tiếng giấy lật. Và tiếng bút viết. Khánh Vy cố gắng tập trung. Nhưng không được. Bởi vì người đối diện. Cứ lâu lâu lại ngẩng lên.

"Khánh Vy."

"Hả?"

"Câu ba làm chưa?"

"Làm rồi."

"Cho tớ xem."

"..."

Ba phút sau.

"Khánh Vy."

"Gì nữa?"

"Câu năm."

"..."

Mười phút sau.

"Khánh Vy."

"Lại gì?"

"Cậu ghi nhầm dấu."

"..."

Khánh Vy đặt bút xuống. Nhìn cậu.

"Tớ đang nghi ngờ."

"Nghi ngờ gì?"

"Cậu học nhóm hay cậu tới kiểm tra bài tớ?"

Khải Nguyên suy nghĩ rất nghiêm túc.

"Học nhóm."

"Không giống."

"Vậy sao?"

"Giống giáo viên hơn."

Lần đầu tiên. Cô thấy khóe môi cậu nhếch lên. Rất nhẹ. Nhưng có thật.

Khoảng ba giờ chiều. Một bài hình học xuất hiện. Khó. Khá khó. Khánh Vy nhìn đề gần mười phút vẫn chưa tìm được hướng. Theo thói quen. Cô bắt đầu cắn nắp bút.

"Cậu đừng cắn."

Giọng Nguyên vang lên.

"Hả?"

"Cái đó không tốt."

"..."

Khánh Vy ngớ người.

"Sao cậu biết tớ hay cắn bút?"

Vừa hỏi xong. Cô lập tức nhận ra. Không chỉ mình cô bất ngờ. Khải Nguyên cũng khựng lại. Bởi vì cậu không biết từ khi nào. Mình đã để ý chuyện đó.

"Chắc là.." Nguyên tìm câu trả lời. "Ngồi cạnh lâu quá."

Khánh Vy quay đi. Giả vờ nhìn đề. Nhưng khóe môi lại vô thức cong lên. Không hiểu sao. Nghe câu đó.. Lòng cô thấy vui.

Gần bốn giờ. Mặt trời dần nghiêng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính. Đổ xuống bàn học. Khánh Vy chống cằm. Nhìn bài toán. Rồi lại nhìn bài giải của Khải Nguyên.

"Cậu nghĩ kiểu gì vậy?"

"Hả?"

"Một bài khó như thế."

"ừ."

"Sao cậu nhìn một lúc là ra?"

Nguyên ngẫm nghĩ.

"Mình không biết."

"Đáng ghét thật."

"..."

"Cậu biết điều đáng ghét nhất là gì không?"

"Là gì?"

"Cậu học giỏi mà còn không biết mình học giỏi."

Lần này. Khải Nguyên bật cười. Thật sự. Một tiếng cười rất khẽ. Và Khánh Vy bỗng nhận ra. Hình như đây là lần đầu tiên cô thấy cậu cười tự nhiên như vậy. Không phải cười xã giao. Không phải cười lịch sự. Mà là cười vì vui.

Năm giờ chiều. Hai người thu dọn sách vở. Chuẩn bị ra về. Khánh Vy nhìn đồng hồ. Rồi bất giác giật mình.

"Tụi mình học lâu vậy rồi à?"

"ừ."

"Năm tiếng?"

"Gần vậy."

Cô chớp mắt. Nếu là trước đây. Ở riêng với Khải Nguyên năm tiếng. Cô chắc chắn sẽ phát điên. Nhưng hôm nay.. Thời gian lại trôi nhanh đến lạ.

Khi bước ra khỏi thư viện. Nắng chiều đã dịu đi. Gió mang theo mùi lá cây. Khánh Vy đi bên cạnh cậu. Khoảng cách không xa. Cũng không gần. Giống hệt ngày đầu tiên họ ngồi cạnh nhau. Nhưng có điều gì đó khác. Rất khác. Bởi vì lần này. Không ai cố tạo khoảng cách nữa.

Trước cổng trường. Hai người dừng lại.

"Về nhé."

Khánh Vy nói.

"Ừ."

"Mai gặp."

"Mai gặp."

Cô quay người bước đi. Được vài bước. Bỗng nghe thấy giọng Nguyên phía sau.

"Khánh Vy."

"Hả?"

Cô quay lại. Ánh hoàng hôn rơi trên vai áo trắng của cậu. Nhẹ như một thước phim mùa hè.

"Tớ thích lúc cậu cười."

"..."

Trái tim Khánh Vy lập tức đứng hình. Còn Khải Nguyên.. Vẫn hoàn toàn không ý thức được mình vừa nói ra điều nguy hiểm đến mức nào.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 38: Tin nhắn lúc 11 giờ đêm

Có những câu nói. Khi được nghe vào ban ngày. Người ta còn có thể giả vờ bình tĩnh. Nhưng đến đêm. Khi mọi thứ đều yên lặng. Khi chỉ còn một mình với suy nghĩ của bản thân. Những câu nói ấy lại bắt đầu sống dậy. Và hành hạ người ta đến mất ngủ.

Khánh Vy đang nằm trên giường. Mắt mở thao láo. Đồng hồ chỉ 10 giờ 47 phút. Cô đã lăn qua lăn lại gần nửa tiếng. Vẫn không ngủ được. Lý do rất đơn giản.

"Tớ thích lúc cậu cười."

Chỉ một câu thôi. Một câu hoàn toàn bình thường. Không có chữ "thích" theo nghĩa đặc biệt. Không có tỏ tình. Không có ám chỉ rõ ràng. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ.. Người nói là Khải Nguyên. Một người trước đây còn chẳng buồn chào hỏi. Một người từng nói:

"Không cần thiết."

Khi cô hỏi sao không chịu chào người ngồi cạnh. Vậy nên khi người như thế nói ra câu ấy.. Sức sát thương tăng gấp mười lần.

Khánh Vy úp gối lên mặt.

"Đồ đáng ghét."

Nhưng càng cố không nghĩ. Cô lại càng nhớ. Nhớ ánh nắng chiều hôm đó. Nhớ vẻ mặt bình thản của cậu. Nhớ cách cậu nói như thể đó là điều rất đỗi tự nhiên. Điều đáng sợ nhất là.. Có lẽ cậu thật sự nghĩ như vậy. Không hề có ý trêu chọc. Không hề cố tình. Chỉ đơn giản là nghĩ sao nói vậy.

10 giờ 58 phút. Điện thoại sáng màn hình. Tim cô giật thót. Một tin nhắn. Người gửi: Trần Khải Nguyên.

"..."

Khánh Vy ngồi bật dậy. Mất ba giây để lấy lại bình tĩnh. Mất thêm năm giây để mở cuộc trò chuyện. Tin nhắn rất ngắn.

"Ngủ chưa?"

"..."

Khánh Vy nhìn màn hình. Rồi nhìn đồng hồ. 11 giờ đêm. Khải Nguyên chủ động nhắn tin lúc 11 giờ đêm. Chuyện này còn khó tin hơn cả việc ngày mai tuyết rơi ở sân trường.

Cô gõ.

"Chưa."

Bên kia trả lời gần như ngay lập tức.

"Tớ cũng chưa."

Khánh Vy chớp mắt. Đây là lần đầu tiên. Hai người nhắn tin mà không liên quan đến bài tập. Không liên quan đến kiểm tra. Không liên quan đến học hành. Chỉ là.. Nói chuyện.

"Cậu thường ngủ muộn thế à?"

"Không."

"Vậy sao chưa ngủ?"

Ba dấu chấm hiện lên. Biến mất. Rồi hiện lên lần nữa. Mất gần một phút. Tin nhắn mới xuất hiện.

"Không biết."

Khánh Vy bật cười. Người này thật sự không biết nói dối.

"Còn cậu?"

Tin nhắn của Nguyên hiện lên. Khánh Vy nhìn trần nhà. Suy nghĩ vài giây.

"Tại một người."

Gửi xong. Cô lập tức hối hận. Trời ơi. Mình vừa gửi cái gì vậy? Nhỡ cậu ấy hiểu lầm thì sao?

Nhỡ.. Điện thoại rung.

"Ai?"

"..."

Khánh Vy đập đầu xuống gối. Quên mất. Đây là Khải Nguyên. Người có thể giải được bài hình khó nhất khối. Nhưng đôi khi lại ngây ngô đến mức vô lý.

"Không nói."

"Vì sao?"

"Bí mật."

"ừ."

"Hỏi nữa đi."

"Không."

"..."

Khánh Vy nhìn màn hình. Bất lực. Đúng là Khải Nguyên.

Cuộc trò chuyện đáng lẽ phải kết thúc ở đó. Nhưng không hiểu sao. Không ai thoát ra.

Một lúc sau. Nguyên gửi tiếp.

"Hôm nay cậu làm đúng câu hình học."

"Tớ biết."

"Cách giải tốt."

"Tớ cũng biết."

"Khiêm tốn chút đi."

"Học từ cậu."

Khánh Vy đọc xong. Khựng lại. Rồi bật cười thành tiếng.

Ngoài cửa sổ. Gió đêm khẽ thổi. Mọi thứ rất yên. Nhưng lòng cô lại nhẹ nhàng đến lạ.

11 giờ 23 phút. Cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục. Từ bài kiểm tra. Đến giáo viên mới. Đến việc Khánh Linh và Minh Quân cố tình gài kèo học nhóm. Đến những chuyện rất nhỏ nhặt. Rất bình thường. Nhưng lại khiến thời gian trôi cực nhanh.

11 giờ 41 phút. Khánh Vy nhìn đồng hồ. Giật mình.

"Muộn rồi."

"ừ."

"Đi ngủ đi."

"Cậu cũng vậy."

Cô mỉm cười. Chuẩn bị tắt máy. Thì một tin nhắn nữa xuất hiện.

"Khánh Vy."

Tim cô khẽ đập nhanh.

"Sao?"

Lần này. Ba dấu chấm xuất hiện rất lâu. Lâu hơn tất cả những lần trước. Một phút. Hai phút. Ba phút. Rồi cuối cùng. Tin nhắn được gửi đến.

"Hôm nay tớ rất vui."

Khánh Vy nhìn màn hình. Không trả lời ngay. Bởi vì trái tim cô lúc này.. Đã mềm đi mất rồi.

Ngoài kia. Ở một góc khác của thành phố. Khải Nguyên cũng đang nhìn điện thoại. Lần đầu tiên trong đời. Một người vốn không thích nhắn tin. Lại thấy cuộc trò chuyện ngắn ngủi này đáng nhớ đến vậy.

Mười giây sau. Điện thoại rung lên. Tin nhắn từ Khánh Vy.

"Tớ cũng vậy."

Chỉ bốn chữ. Nhưng đủ khiến khóe môi cậu khẽ cong lên.

Đêm hôm đó. Lần đầu tiên. Khánh Vy đi ngủ với tâm trạng rất tốt. Cũng là lần đầu tiên. Trước khi ngủ. Cô nhìn lại đoạn chat giữa hai người. Rồi mỉm cười. Giống hệt một cô gái đang thích ai đó. Mà bản thân còn chưa muốn thừa nhận.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 39: Thói quen

Con người là sinh vật của thói quen. Quen uống một loại trà. Quen đi một con đường. Quen nghe một bài hát. Và đôi khi.. Quen với sự xuất hiện của một người. Đến mức chính bản thân cũng không nhận ra.

Sau buổi tối nhắn tin hôm đó. Mọi thứ giữa Khánh Vy và Khải Nguyên không thay đổi quá nhiều. Ít nhất là nhìn từ bên ngoài. Họ vẫn đi học. Vẫn làm bài. Vẫn cãi nhau vì những cách giải khác nhau. Vẫn bị thầy chủ nhiệm gọi tên vì cãi nhau trong giờ. Nhưng chỉ có hai người biết. Có thứ gì đó đang âm thầm khác đi.

Ví dụ như bây giờ. Bảy giờ sáng. Khánh Vy vừa bước vào lớp. Chưa kịp ngồi xuống. Đã vô thức nhìn sang bàn học. Một thói quen rất tự nhiên. Và rồi.. Chỗ ngồi của Khải Nguyên trống không. Cô khựng lại. Người đâu? Bình thường cậu luôn đến sớm hơn cô. Rất hiếm khi muộn. Khánh Vy đặt cặp xuống. Giả vờ lấy sách. Nhưng mắt vẫn thỉnh thoảng nhìn ra cửa. Bảy giờ mười. Không thấy. Bảy giờ mười lăm. Vẫn không thấy. Bảy giờ hai mươi. Cô bắt đầu thấy khó chịu.

"Nhìn gì thế?"

Linh kéo ghế ngồi xuống.

"Không."

"Mày nhìn cửa lớp từ nãy đến giờ."

"Tao đang đợi giáo viên."

Linh nhìn lên đồng hồ.

"Giáo viên chủ nhiệm hôm nay nghỉ."

"..."

"Tiếp tục bịa đi."

Khánh Vy im lặng. Một lúc sau mới hỏi.

"Khải Nguyên chưa tới à?"

Linh lập tức cười.

"Tao biết ngay."

"Biết gì?"

"Mày nhớ người ta."

"Không có."

"ừ."

"Mày đừng cười."

"Được."

Linh vẫn tiếp tục cười. Đúng lúc đó. Cửa lớp mở ra. Khải Nguyên bước vào. Trên tay còn cầm một xấp tài liệu. Có vẻ vừa từ văn phòng giáo viên về. Không hiểu sao. Khoảnh khắc nhìn thấy cậu. Khánh Vy thở phào. Rất nhẹ. Nhưng có thật.

Khải Nguyên vừa ngồi xuống. Một chai sữa đã xuất hiện trước mặt. Cậu nhìn sang. Khánh Vy đang mở sách. Không nhìn cậu.

"Cho cậu."

"Hả?"

"Cầm đi."

"Tại sao?"

"Căn tin bán hai chai."

"..."

Khải Nguyên nhìn nhãn chai. Chính là loại cậu hay uống. Một cảm giác rất lạ chợt xuất hiện trong lòng.

"Cảm ơn."

"ừ."

Khánh Vy vẫn không ngẩng đầu. Nhưng vành tai đã hơi đỏ.

Phía sau. Linh và Minh Quân đồng thời quay sang nhìn nhau. Sau đó cùng thở dài. Hai con người này. Rõ ràng thích nhau. Rõ ràng đến mức người mù cũng nhìn ra. Vậy mà vẫn chưa ai chịu nói.

Những ngày sau đó. Một số thói quen mới bắt đầu hình thành. Khánh Vy phát hiện. Mỗi lần làm xong bài. Người đầu tiên cô muốn hỏi luôn là Khải Nguyên. Không phải để chép đáp án. Mà để xem cậu giải khác mình chỗ nào. Khải Nguyên phát hiện. Mỗi lần vào lớp. Việc đầu tiên cậu làm không còn là mở sách. Mà là nhìn sang bên cạnh. Xem Khánh Vy đã tới chưa.

Nếu một ngày cô nghỉ học. Chiếc ghế bên cạnh sẽ trở nên kỳ lạ. Nếu một ngày cậu không nhắn tin. Điện thoại của cô sẽ bị nhìn nhiều hơn bình thường. Những thay đổi ấy rất nhỏ. Nhỏ đến mức khó nhận ra. Nhưng lại âm thầm len vào cuộc sống của họ.

Cho đến một buổi chiều. Mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng hơn. Hôm đó là tiết Thể dục. Khánh Vy bị trật nhẹ cổ chân khi chạy. Không nghiêm trọng. Nhưng đủ để phải ngồi nghỉ.

"Em không sao đâu ạ."

Cô nói với giáo viên.

"Em nghỉ đi."

Giáo viên lắc đầu.

Khánh Vy ngồi trên bậc thềm cạnh sân. Nhìn mọi người tiếp tục tập luyện. Một lúc sau. Có bóng người xuất hiện bên cạnh.

Là Khải Nguyên.

"Cậu làm gì ở đây?"

"Tớ lấy nước."

"Tận đây?"

"..."

Bị phát hiện. Khánh Vy bật cười.

"Không cần canh tớ đâu."

"Tớ không canh."

"ừ."

"Thật."

"ừ."

"..."

Càng giải thích càng đáng ngờ. Một lúc sau. Khải Nguyên nhìn xuống cổ chân cô.

"Còn đau không?"

"Đỡ rồi."

"Cậu bất cẩn quá."

"Do sân trơn."

"ừ."

Khoảng lặng xuất hiện. Nhưng lần này không hề khó chịu.

Gió chiều lướt qua sân trường. Mang theo tiếng cười nói từ phía xa. Khánh Vy nhìn đám mây trên trời. Rồi bất chợt hỏi:

"Khải Nguyên."

"Hả?"

"Nếu một ngày nào đó.."

Cô dừng lại.

"..."

"Sao?"

"Không có gì."

Khánh Vy cười. Rồi lắc đầu.

Nhưng thật ra. Cô đã muốn hỏi: "Nếu một ngày nào đó tớ không còn ngồi cạnh cậu nữa.. Cậu có thấy không quen không?"

Ở tuổi mười bảy. Có những câu hỏi không dám nói ra. Bởi vì sợ câu trả lời. Cũng giống như Khải Nguyên lúc này. Cậu không biết rằng. Mình đang dần hình thành một thói quen rất nguy hiểm. Đó là.. Luôn muốn thấy Khánh Vy ổn. Và nguy hiểm hơn nữa. Là cậu bắt đầu nghĩ rằng. Điều đó là hiển nhiên. Cho đến khi một ngày. Thói quen ấy bị phá vỡ. Cậu mới hiểu. Có những người. Từ lúc nào đó. Đã trở nên quan trọng hơn mình tưởng rất nhiều.
 
2,153 ❤︎ Bài viết: 5265 Tìm chủ đề
Chương 40: Ngày sinh nhật

Có những ngày rất đặc biệt. Nhưng người ta lại cố tình xem nó như một ngày bình thường. Khánh Vy là kiểu người như thế.

Sinh nhật năm mười bảy tuổi rơi vào một ngày thứ tư. Giữa tuần. Giữa đống bài kiểm tra. Giữa những tiết học kéo dài từ sáng đến chiều. Rất thích hợp để giả vờ rằng nó không tồn tại.

Sáng hôm đó. Khánh Vy thức dậy. Nhận được vài lời chúc từ gia đình. Một tin nhắn dài của mẹ. Một cuộc gọi ngắn từ bố vì đang đi công tác. Và gần mười tin nhắn từ nhóm bạn thân. Cô trả lời từng người. Rồi đi học. Tâm trạng khá tốt.

Nhưng cô không nói với ai trong lớp. Ít nhất là không chủ động nói. Bởi vì Khánh Vy vốn không thích trở thành tâm điểm. Đáng tiếc. Cô quên mất sự tồn tại của Khánh Linh.

Bảy giờ ba mươi. Đúng lúc giáo viên vừa ra khỏi lớp. Linh đột nhiên đứng bật dậy.

"Chú ý!"

Cả lớp giật mình. Khánh Vy có dự cảm không lành.

"Mọi người!" Linh hít một hơi thật sâu.

"Hôm nay là sinh nhật Khánh Vy!"

"..."

"..."

"..."

Cả lớp im lặng đúng hai giây. Sau đó bùng nổ.

"Sinh nhật hả?"

"Chúc mừng nha!"

"Giấu dữ vậy?"

"Chiều bao trà sữa!"

Khánh Vy muốn biến mất. Ngay lập tức.

"Linh!"

"Gì?"

"Tao giết mày giờ."

"Cảm ơn."

Cả lớp cười ầm lên. Không khí trở nên náo nhiệt hơn bình thường. Khánh Vy đỏ mặt. Vừa ngượng. Vừa bất lực. Giữa lúc hỗn loạn ấy. Cô vô thức nhìn sang bên cạnh. Khải Nguyên đang ngồi đó. Không cười lớn như mọi người. Chỉ lặng lẽ nhìn cô. Khi ánh mắt hai người chạm nhau. Cậu khẽ nói:

"Chúc mừng sinh nhật."

Giọng rất nhỏ. Nhưng lại khiến tim cô rung lên hơn tất cả những lời chúc còn lại.

"Cảm ơn."

Cô đáp. Rồi vội quay đi.

Linh ở phía sau nhìn thấy hết. Lập tức ôm tim.

"Trời ơi."

Minh Quân cũng day trán.

"Đến bao giờ hai người này mới chịu yêu nhau?"

Suốt cả ngày. Mọi thứ diễn ra khá bình thường. Cho đến tiết cuối. Khi giáo viên vừa ra khỏi lớp. Cả đám học sinh bắt đầu thu dọn đồ đạc. Khánh Vy cũng vậy. Đúng lúc ấy. Một hộp quà nhỏ được đặt xuống bàn. Cô ngẩng đầu. Khải Nguyên đứng trước mặt.

"..."

Khánh Vy chớp mắt. Không phản ứng kịp.

"Cho cậu."

Nguyên nói.

"Quà?"

"ừ."

"..."

Cả lớp đột nhiên im lặng. Rất im lặng. Bởi vì người tặng quà là Khải Nguyên. TRẦN KHẢI NGUYÊN. Người nổi tiếng lạnh. Người nổi tiếng ít nói. Người mà suốt hai năm cấp ba chưa từng thấy tặng quà sinh nhật cho ai. Và bây giờ. Người đó đang đứng giữa lớp. Đưa quà cho Khánh Vy. Khánh Linh suýt ngã khỏi ghế. Minh Quân che mặt. Một số học sinh phía dưới đã bắt đầu hóng chuyện công khai. Khánh Vy cảm thấy nhiệt độ cơ thể tăng lên nhanh chóng.

"Cậu.."

"Nhận đi."

"à.."

Cô nhận lấy. Nhẹ như đang cầm một quả bom.

"Không mở à?"

Linh lập tức chen vào.

"Im."

"Cho tao xem."

"Không."

"Ích kỷ."

Khánh Vy ôm hộp quà vào lòng. Nhất quyết không mở trước mặt cả lớp. Điều đó càng khiến mọi người tò mò hơn.

Buổi chiều. Khi về tới nhà. Khánh Vy mới ngồi xuống bàn học. Nhìn hộp quà trước mặt.

Một hộp giấy màu trắng rất đơn giản. Không nơ. Không trang trí. Rất đúng phong cách Khải Nguyên.

Cô hít sâu. Rồi mở ra. Bên trong là một cuốn sổ. Không quá đắt. Không cầu kỳ. Nhưng là loại sổ cô từng đứng nhìn rất lâu trong nhà sách cách đây vài tuần.

Ngày hôm đó. Hai người đi mua tài liệu. Cô chỉ vô tình nói một câu:

"Đẹp ghê."

Rồi quên luôn. Nhưng có người lại nhớ. Khánh Vy ngồi im. Ngón tay khẽ chạm vào bìa sổ. Ở trang đầu tiên. Có một mảnh giấy nhỏ. Nét chữ rất quen thuộc.

"Chúc mừng sinh nhật. Mong tuổi mười bảy của cậu sẽ có thật nhiều điều tốt đẹp. Và.. Cảm ơn vì đã xuất hiện."

Khoảnh khắc đọc đến dòng cuối. Tim cô như mềm hẳn xuống. Bởi vì cô biết. Đối với người như Khải Nguyên.

"Cảm ơn vì đã xuất hiện." Đã là một câu rất đặc biệt rồi.

11 giờ tối. Điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ Khải Nguyên.

"Quà có ổn không?"

Khánh Vy nhìn màn hình. Mỉm cười.

"Rất thích."

Bên kia im lặng vài giây. Rồi trả lời.

"May quá."

Chỉ hai chữ. Nhưng không hiểu sao. Cô lại tưởng tượng được khuôn mặt nhẹ nhõm của cậu lúc gửi tin nhắn ấy.

Ngoài cửa sổ. Gió đêm lướt qua. Khánh Vy đóng cuốn sổ lại. Ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên. Cô nhận ra một điều. Có lẽ.. Người thích trước. Không còn quan trọng nữa. Bởi vì từ lúc nào đó. Trái tim của cả hai. Đã bắt đầu bước về phía nhau rồi.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back