Bạn được Mắt Bão 9X mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
1,464 ❤︎ Bài viết: 3044 Tìm chủ đề
Chương 28: Tin đồn bắt đầu

Chương 28: Tin đồn bắt đầu


Tuổi học trò, Đôi khi đáng sợ không phải vì những bài kiểm tra bất ngờ. Cũng không phải vì phụ huynh họp đột xuất. Mà là, Chỉ cần một ánh nhìn lâu hơn bình thường. Một câu nói bị nghe lỏm. Một khoảnh khắc ai đó vô tình thấy được.. Là đủ để cả khối tự viết nên một câu chuyện. Và thường thì, Câu chuyện đó.. Không hỏi ý nhân vật chính.

Sau tiết thể dục hôm trước, Mọi thứ đáng lẽ nên dừng ở mức "một chút rung động". Nhưng không. Bởi vì.. Lớp 11A1, Không có nhiều người mù.

"Ê."

"Gì?"

"Mày thấy hôm qua không?"

"Cảnh nào?"

"Khải Nguyên đỡ Khánh Vy ấy!"

"TRỜI ƠI có!"

"Không chỉ đỡ nhé. Nó còn chạy cùng luôn!"

"Ủa bình thường mặt nó như giáo viên chủ nhiệm tương lai mà?"

"Tao nói rồi. Có biến."

Và thế là, Chỉ sau một đêm. Tin đồn lan nhanh hơn cả đáp án kiểm tra Toán. Khánh Vy biết chuyện.. Vào lúc cô vừa bước qua cửa lớp.

"Chị dâu tới rồi."

"..."

Cả lớp im trong một giây. Rồi nổ tung.

"Ê ê tao lỡ miệng!"

"Xin lỗi Vy!"

"Không, tụi này không có ý gì!"

Khánh Linh thì cười đến mức suýt rớt ghế. Còn Khánh Vy đứng chết trân.

".. Cái gì cơ?"

Một bạn nam bàn trên quay xuống, mặt tỉnh bơ:

"Thì giờ cả khối đồn mày với Khải Nguyên đang mập mờ."

"..."

"Thậm chí lớp 11A3 còn cá hai đứa cuối kỳ sẽ yêu."

"..."

"11A2 cá ngược lại."

"..."

"Có kèo luôn."

"cái gì?"

Khánh Vy đỏ bừng.

"Bọn này bị điên à?"

"Bọn tao không điên."

Linh chống cằm.

"Bọn tao chỉ có mắt."

"..."

"Vy."

"Gì?"

"Thật lòng nhé."

"..."

"Mày nhìn Khải Nguyên kiểu đó.."

"Kiểu gì?"

"Kiểu người ta nhìn đề cương trước ngày thi."

"..."

"Biết quan trọng nhưng không dám mở."

Cả lớp cười như nổ. Khánh Vy muốn độn thổ. Ngay lập tức. Nhưng, Người đáng chết nhất.. Lại là người vừa bước vào cửa lớp lúc đó, Trần Khải Nguyên.

Cậu dừng lại. Nhìn bầu không khí hỗn loạn. Nhìn Khánh Vy đang đỏ như cà chua. Nhìn Linh cười như được mùa.

"Chuyện gì?"

Cả lớp, Im bặt.

Một giây. Hai giây. Rồi.. Một đứa không sợ chết hét lên:

"Lớp trưởng! Khối đang đồn cậu với khánh vy yêu nhau!"

Không khí đông cứng. Khánh Vy đứng hình. Linh nín thở. Người hỏi câu đó.. Có lẽ đang chuẩn bị viết di chúc.

Còn Khải Nguyên, Chỉ đứng yên. Không cáu. Không lạnh. Không phủ nhận ngay. Và chính sự im lặng đó.. Mới là thứ giết người.

Cậu nhìn người vừa hét. Rồi hỏi một câu cực kỳ bình tĩnh:

"Khối nào cá?"

"..."

"Hả?"

"Khối nào thắng?"

Cả lớp mất ba giây load não. Rồi..

"* cái gì cơ?"

Lớp học nổ tung thật sự.

Minh Quân đập bàn như điên:

"Tao biết ngay mà!"

"trời ơi nó không phủ nhận!"

"Ghi bảng! Ghi bảng!"

Khánh Vy thì.. Muốn bốc hơi khỏi thế giới.

"Khải nguyên!"

"Gì?"

"Cậu bị thần kinh à?"

"Không."

"Vậy sao cậu nói kiểu đó?"

Nguyên đặt cặp xuống. Bình thản kéo ghế.

"Thì tò mò."

"Cậu tò mò cái gì?"

"Xem người khác nghĩ đúng chưa."

Nếu giết người bằng lời nói là phạm pháp, Thì Khải Nguyên hôm nay đáng nhận án chung thân. Khánh Vy ngồi phịch xuống ghế.

"Cậu im đi."

"ừ."

"..."

"Nhưng mặt cậu đỏ."

"câm ngay"

Tiết đầu hôm đó, Khánh Vy không thể tập trung nổi. Không phải vì bài khó. Mà vì, Cứ mỗi lần cô ngẩng sang, Là bắt gặp vài ánh mắt đầy "ẩn ý". Ngay cả cô giáo còn hỏi:

"Lớp mình hôm nay vui nhỉ?"

Cả lớp:

"Dạ vui ạ."

"..."

Giờ ra chơi, Mọi chuyện còn tệ hơn. Bởi vì tin đồn.. Đã lan sang lớp bên. Một bạn nam 11A3 chạy ngang cửa, hét:

"Khánh Vy ơi! Cố lên! Bọn tao đặt kèo mày thắng!"

"..."

Khánh Vy từ từ quay đầu.

"Mình bỏ học được không?"

Linh cười gục:

"Không. Mày phải sống để yêu."

"Tao xiên mày giờ."

Trong lúc hỗn loạn nhất, Chỉ có một người.. Bình thản đến đáng ghét - Khải Nguyên. Cậu vẫn giải đề. Vẫn viết bài. Vẫn như thể mọi thứ xung quanh không liên quan. Cho đến khi, Khánh Vy đập nhẹ bút xuống bàn cậu.

"Cậu vui lắm à?"

"Không."

"Không mà để yên vậy?"

"Chứ?"

"Phủ nhận đi!"

Lần này, Nguyên dừng bút. Quay sang.

"Cậu muốn?"

"Đương nhiên!"

"Vì?"

"Vì phiền!"

"Chỉ vậy?"

"..."

Khánh Vy khựng. Cô muốn nói "Ừ". Nhưng không hiểu sao.. Lại không nói nổi. Bởi vì sâu trong lòng, Có một phần rất nhỏ.. Không hẳn ghét tin đồn đó. Chết tiệt thật. Nguyên nhìn cô thêm vài giây. Rồi quay lên.

"Vậy kệ đi."

"cái gì?"

"Đính chính cũng đâu làm họ ngừng nói."

"..."

"Càng giải thích.." Cậu hơi nghiêng đầu. ".. Càng giống thật."

Khánh Vy hoàn toàn câm nín. Người này, Rốt cuộc tỉnh táo.. Hay nguy hiểm?

Tan học. Khánh Vy vừa dắt xe ra cổng, Đã bị chặn bởi một nhóm nữ sinh lớp dưới.

"Chị ơi.."

"?"

"Cho em hỏi thật.."

".. Chị với anh Khải Nguyên.."

"Không."

"Nhưng tụi em chưa hỏi xong mà?"

"Không là câu trả lời luôn."

Mấy cô bé tiếc nuối "dạ.." Rồi chạy đi. Khánh Vy thở dài.

"Cuộc đời mình.."

"Hot ghê."

Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Cô quay sang. Khải Nguyên đang dắt xe.

"Nhờ ai?"

"Không biết."

"Biết."

"..."

"Cậu."

"Cậu im được không?"

"Không."

"..."

Khánh Vy định đạp xe trước, Nhưng rồi.. Cô chợt nhớ ra.

"Ê."

"Gì?"

"Nếu.."

"ừ?"

"Nếu người ta đồn thật.."

"..."

"Cậu thấy sao?"

Hỏi xong, Cô chỉ muốn tự tát mình. Hỏi cái gì vậy trời? Nhưng đã muộn.

Gió chiều thổi nhẹ qua hàng cây. Con đường trước cổng trường ngập nắng. Và Khải Nguyên, Sau vài giây im lặng, Đã trả lời.

"Còn tùy."

"Tùy gì?"

"Người yêu đồn cùng.."

Cậu nhìn cô. Rất thẳng.

".. Là ai."

Khánh Vy phóng xe đi luôn. Không phải vì giận. Mà vì, Nếu đứng thêm một giây nữa, Tim cô chắc sẽ nổ mất.

Phía sau, Lần đầu tiên, Khải Nguyên cười rõ đến vậy.

Còn phía trước, Khánh Vy biết rất rõ.. Tin đồn đáng sợ nhất, Không phải là điều người khác nói.

Mà là, Khi nó bắt đầu.. Nghe giống điều mình muốn thành thật.
 
1,464 ❤︎ Bài viết: 3044 Tìm chủ đề
Chương 29: Những điều không nghe thấy

Chương 29: Những điều không nghe thấy


Có những ngày tuổi trẻ.. Bề ngoài vẫn trôi qua như bình thường. Vẫn tiếng trống trường. Vẫn bài kiểm tra mười lăm phút. Vẫn những cuộc nói chuyện vụn vặt ở cuối lớp. Vẫn ánh nắng đổ dài ngoài hành lang mỗi buổi chiều. Nhưng chỉ người trong cuộc mới biết, Có vài thứ.. Đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo. Không ầm ĩ. Không đổ vỡ. Chỉ là.. Lặng lẽ. Giống như một vết nứt nhỏ trên mặt kính. Thoạt nhìn tưởng chẳng sao. Nhưng càng lúc.. Càng lan rộng. Sau buổi chiều nhìn thấy An Hạ đứng cạnh Khải Nguyên ở thư viện, Khánh Vy không hỏi gì. Cô vẫn cười với Linh. Vẫn trả lời giáo viên. Vẫn làm bài đầy đủ. Vẫn giữ nguyên vẻ ngoài bình thản như chưa có chuyện gì. Chỉ là.. Cô thôi không quay sang nói chuyện với Nguyên nhiều như trước.

Nếu trước kia là:

"Ê, bài này cậu giải kiểu gì vậy?"

"Cho mượn bút."

"Cậu dịch vào tí coi."

Thì bây giờ.. Là im lặng. Cần thì hỏi. Không cần thì thôi. Giống như vô thức dựng lại một khoảng cách. Ban đầu, Không ai để ý. Ngoại trừ Khải Nguyên.

"Cậu quên mang compa à?"

Tiết Hình học, Nguyên nhìn khoảng trống trên bàn cô.

"Không."

"Vậy sao không lấy?"

"Không thích."

"..."

Cậu nhìn cô thêm một giây. Bình thường Khánh Vy sẽ đáp kiểu:

"Liên quan gì cậu?"

Nhưng hôm nay, Giọng cô nhạt đến lạ. Không cáu. Không đùa. Chỉ là.. Không muốn nói. Nguyên đặt bộ compa của mình sang.

"Dùng đi."

"Không cần."

"Khánh Vy."

"Đã bảo không cần."

Câu trả lời lần này hơi nhanh. Nhanh đến mức chính cô cũng nhận ra mình phản ứng quá mức. Không khí giữa hai người chùng xuống. Linh phía trên quay xuống, nhìn một lượt rồi nhíu mày.

"Ủa? Tụi mày chiến tranh lạnh à?"

"Không."

"Không."

Cả hai đồng thanh. Rồi lại cùng im.

"Ờ rồi. Tao tin."

Nhưng thật ra, Khánh Vy cũng không hiểu mình đang làm gì. Cô không giận Nguyên vì cậu có người quen cũ. Càng không có tư cách giận. Điều khiến cô khó chịu.. Là chính bản thân mình. Cái cảm giác tim chùng xuống hôm đó. Cái cảm giác để ý từng ánh mắt, từng câu nói. Cái cảm giác muốn biết, Họ từng thân đến mức nào. Nó khiến cô thấy mình.. Không giống mình. Và Khánh Vy ghét điều đó. Cho nên cách duy nhất cô làm được, Là lùi lại. Như thể chỉ cần lùi một bước.. Mọi thứ sẽ trở về như cũ. Nhưng cô quên mất, Không phải chỉ mình cô cảm nhận được sự thay đổi.

Buổi chiều thứ tư, lớp có tiết tự học. Giáo viên bận họp nên giao lớp trưởng quản. Cả lớp 11A1 tất nhiên ồn như cái chợ. Người làm bài. Người ăn vụng. Người tám chuyện. Khánh Vy ngồi giải đề Văn. Tai đeo tai nghe một bên, âm lượng rất nhỏ. Cho đến khi một tờ giấy bị đặt xuống giữa trang vở. Nét chữ gọn. Rõ. Ngắn đến đáng ghét.

"Ra ngoài."

Khánh Vy nhìn sang. Khải Nguyên vẫn ngồi thẳng, mắt nhìn đề Toán như chưa hề làm gì.

"?"

Cô viết lại.

"Không."

Tờ giấy thứ hai sang ngay sau đó.

"Có chuyện."

"Liên quan?"

"Có."

Khánh Vy nhíu mày. Ba giây sau, cô đứng dậy.

"Ê đi đâu đấy?"

Linh hỏi.

"Vệ sinh."

Nói dối không chớp mắt. Hành lang giờ tự học vắng hơn trong lớp rất nhiều. Chỉ còn tiếng quạt gió từ các phòng học vọng ra. Khánh Vy đứng cạnh lan can.

"Rồi. Nói đi."

Khải Nguyên đi ra sau. Đóng cửa lớp lại.

"Cạch."

Âm thanh nhỏ thôi. Nhưng đủ khiến tim cô đập lệch một nhịp.

"Cậu bị gì?"

".. Hả?"

"Ba ngày nay." Giọng cậu rất bình. "Cậu tránh tớ."

Khánh Vy suýt bật cười. Người này.. Thẳng đến mức đôi lúc khiến người khác không kịp phòng bị.

"Ai tránh?"

"Có."

"Không."

"Có."

"..."

Cô quay sang.

"Cậu gọi tớ ra đây chỉ để cãi nhau chuyện này?"

"Không."

"Vậy?"

Nguyên nhìn cô. Ánh mắt cậu vẫn vậy, Tĩnh. Nhưng lần này.. Không hiểu sao cô lại thấy trong đó có thứ gì giống như kiên nhẫn bị bào mòn.

"Tớ muốn biết lý do."

"Không có lý do."

"Khánh Vy."

"Khải Nguyên." Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô gọi đầy đủ tên cậu như một cách đối đầu. "Cậu nghĩ mình là ai?"

Không khí khựng lại. Gió ngoài hành lang thổi qua. Làm vài sợi tóc trước trán cô bay nhẹ.

"Cậu muốn biết gì là tôi phải trả lời? Cậu thấy tôi lạ đi một chút là phải tra hỏi? Cậu quen quản người khác thế à?"

Giọng cô không lớn. Nhưng từng chữ, Đều sắc. Nguyên im lặng. Có lẽ chính Khánh Vy cũng không nhận ra, Cô đang không thật sự giận cậu. Cô chỉ.. Không biết giận bản thân bằng cách nào khác.

"Nếu cậu thấy tớ phiền hơn trước thì cứ coi như vậy đi."

Cô quay người.

"Khánh Vy."

Tay cô bị giữ lại. Rất nhẹ. Nhưng đủ để cô đứng khựng. Lần này, Không phải vô tình. Không phải kéo ghế. Không phải đưa đồ. Mà là giữ lại. Khánh Vy nhìn xuống cổ tay mình. Rồi nhìn lên cậu. Tim đập mạnh đến mức khó chịu.

"Buông."

Nguyên không buông ngay. Giọng cậu trầm xuống.

"Có phải vì An Hạ không?"

Một câu. Thẳng. Chuẩn. Không vòng vo. Và cũng vì quá chuẩn.. Nên Khánh Vy gần như nghẹt thở.

"..."

Cô ghét nhất kiểu bị nói trúng.

"Không liên quan."

"Cậu nói dối."

"Cậu.."

"Cậu để ý."

Lần đầu tiên, Khải Nguyên cắt ngang lời cô. Không lớn tiếng. Nhưng dứt khoát.

"Cậu để ý từ hôm đó."

Khánh Vy sững lại. Cảm giác như mọi lớp phòng thủ bị bóc trần quá nhanh.

"Rồi sao?"

Cô cười. Nhưng mắt không cười.

"Ừ. Tớ để ý đấy. Thì sao?"

Nguyên im vài giây. Rồi buông tay cô ra.

"Không sao."

Câu trả lời đó, Đáng lẽ phải khiến cô nhẹ nhõm. Nhưng không. Nó khiến lòng cô hụt xuống. Rất sâu.

"An Hạ từng học cùng đội tuyển."

Nguyên nói.

"Chỉ vậy thôi."

"..."

"Không có cái gì cậu đang nghĩ cả."

Khánh Vy siết chặt tay.

"Cậu biết tớ đang nghĩ gì à?"

"Không."

"Vậy đừng tự cho rằng cậu hiểu."

Câu nói bật ra. Nhanh hơn lý trí. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt Nguyên khựng lại, Cô biết.. Mình nói quá rồi. Nhưng lòng tự trọng không cho phép rút lại.

"Tớ vào lớp."

Lần này, Nguyên không giữ nữa. Cô đi thẳng. Không quay đầu. Chỉ đến khi ngồi xuống chỗ cũ, mở vở ra, nhìn mãi một dòng văn mà không đọc nổi, Khánh Vy mới nhận ra.. Tay mình đang run. Linh quay xuống.

"Sao mặt mày căng vậy?"

"Không sao."

"Cãi nhau thật à?"

"Không."

"Xạo."

Khánh Vy không trả lời.

Ở phía sau, Khải Nguyên bước vào sau đó gần một phút. Cậu ngồi xuống. Mở sách. Không nói thêm câu nào. Không khí giữa hai người.. Lần đầu tiên không còn là kiểu đối đầu ồn ào nữa. Mà là.. Sự im lặng thật sự. Đáng sợ hơn rất nhiều.

Chiều hôm đó, khi tan học, Khánh Vy cố tình về sớm. Cô không đợi Linh. Không nhìn sang bên cạnh. Chỉ đeo cặp rồi đi. Rất nhanh. Nhưng vừa xuống đến sân trường, Mưa. Cơn mưa trái mùa đổ xuống bất ngờ, trắng xóa. Học sinh nhốn nháo chạy trú. Khánh Vy đứng khựng dưới mái hiên, thở mạnh.

"Phiền thật.."

Cô quên mang ô. Và đúng lúc đó, Một chiếc ô đen dừng lại bên cạnh.

"Đi không?"

Giọng nói quen thuộc đến mức làm lòng cô rối tung. Khánh Vy không quay sang cũng biết là ai.

"Không cần."

"ừ."

Nguyên đáp. Rồi.. Vẫn đứng đó. Không rời đi.

"..."

Cô nhíu mày.

"Cậu làm gì nữa?"

"Đợi."

"Đợi gì?"

"Mưa nhỏ."

"..."

Khánh Vy quay sang.

"Hay cậu đi trước đi."

"Tớ không thích."

"Cái gì?"

"Để người khác vì mình mà ướt."

Một câu rất bình thường. Rất giống Khải Nguyên. Nhưng không hiểu sao, Sống mũi cô bỗng cay lên một chút. Bởi vì đôi khi.. Người làm mình tổn thương nhất, Cũng chính là người vô thức dịu lại đúng lúc mình yếu lòng nhất.
 
1,464 ❤︎ Bài viết: 3044 Tìm chủ đề
Chương 30: Dưới một chiếc ô

Chương 30: Dưới một chiếc ô


Mưa vẫn rơi. Không phải kiểu mưa ào ạt đến mức cuốn phăng mọi âm thanh, Mà là thứ mưa cuối chiều dai dẳng, trắng mờ cả khoảng sân trường, khiến những dãy hành lang dài hơn, những tiếng nói cười cũng nhỏ lại. Từng tốp học sinh đứng chen dưới mái hiên. Người gọi phụ huynh. Người chạy liều qua mưa. Người tranh nhau từng khoảng khô ráo. Giữa sự ồn ào đó, Khánh Vy đứng im. Chiếc cặp được cô ôm trước ngực, như một thói quen vô thức mỗi khi thấy mình không ổn.

Bên cạnh cô, Khải Nguyên cầm ô. Vẫn là dáng đứng thẳng, gọn gàng đến đáng ghét. Vẫn cái kiểu ít nói khiến người khác nhiều lúc chỉ muốn cãi nhau. Nhưng hôm nay.. Khoảng lặng giữa hai người không giống những lần trước. Nó không hẳn căng thẳng. Chỉ là.. Có quá nhiều điều chưa nói.

"Cậu không về thật à?"

Khánh Vy lên tiếng trước. Giọng vẫn cố giữ bình thường.

"Ừ."

"Nhỡ mưa một tiếng thì sao?"

"Thì đợi."

"..."

Cô quay sang nhìn cậu như thể không hiểu nổi.

"Cậu rảnh quá nhỉ?"

"Không."

"Vậy?"

Nguyên hơi nghiêng ô, che bớt phần nước mưa đang tạt vào vai cô.

"Không yên tâm."

Bốn chữ. Ngắn. Đều. Không nhấn nhá. Nhưng đủ khiến tim Khánh Vy lặng đi một nhịp. Cô ghét nhất là những lúc như thế này.

Khi cô đang cố dựng tường, Thì Khải Nguyên lại chẳng hề cố gắng đập vỡ nó. Cậu chỉ.. Đứng đó. Và bằng một cách nào đó, Khiến bức tường tự mềm đi.

"Cậu.."

Khánh Vy định nói gì đó. Nhưng rồi thôi.

Ngoài sân, tiếng mưa đập xuống mặt đất nghe như hàng ngàn hạt thủy tinh nhỏ vỡ tan. Linh từ xa hét vọng lại:

"Khánh vy! Tao về trước nha! Anh tao đón!"

"ừ!"

Khánh Vy đáp lớn.

Rồi ngay sau đó, Cô chợt nhận ra. Xung quanh mình.. Tự nhiên vắng đi rất nhiều. Bạn bè dần về hết. Hành lang cũng thưa người hơn. Chỉ còn tiếng mưa. Và.. Cậu.

"Nhà cậu xa không?"

Nguyên hỏi.

"Cũng không gần."

"Đi bộ?"

"Bình thường thì thế."

"Còn giờ?"

"Giờ đứng đây."

Khánh Vy đáp xong, tự thấy mình hơi vô duyên. Nhưng lạ là, Nguyên không khó chịu. Cậu chỉ khẽ gật. Rồi hỏi:

"Có muốn về không?"

".. Ý cậu là?"

Nguyên nhìn cơn mưa trước mặt.

"Tôi đưa."

Khánh Vy khựng lại.

"Chung ô?"

"ừ."

"..."

"Hay cậu định đội mưa?"

Cái giọng điệu tỉnh bơ ấy, Đúng là chỉ có Khải Nguyên mới nói ra được.

"Cậu không thấy.. Hơi kỳ à?"

"Kỳ gì?"

"Thì.."

Khánh Vy nghẹn lại. Cô không thể nói thẳng: 'Người ta nhìn.'Vì như thế chẳng khác nào tự thừa nhận bản thân đang để ý. Nguyên nhìn cô vài giây. Rồi như hiểu ra.

"Cậu sợ bị đồn?"

"Không phải!"

"Vậy thì đi."

Nói xong, Cậu bước xuống bậc thềm trước. Chiếc ô đen mở rộng giữa màn mưa xám. Rõ ràng không phải hành động ga lăng gì quá đáng. Nhưng hình ảnh đó.. Vô thức khiến Khánh Vy nhớ rất lâu. Cô cắn môi. Rồi bước theo.

Khoảnh khắc đứng dưới cùng một chiếc ô, Khánh Vy mới phát hiện.. Khoảng cách này.. Gần hơn cô tưởng. Vai áo hai người thỉnh thoảng chạm nhẹ. Không hẳn là tiếp xúc rõ ràng. Nhưng đủ để cảm nhận. Mùi hương sạch sẽ quen thuộc từ áo cậu. Mùi mưa. Mùi lá ướt. Mùi của một buổi chiều tuổi mười bảy.. Sau này nhớ lại, Có lẽ vẫn sẽ rất rõ.

"Cậu thấp thật."

".. Hả?"

Khánh Vy ngẩng lên.

"Ô nghiêng sang cậu vẫn vừa."

"..."

Ba giây sau,

"khải nguyên!"

"ừ?"

"Cậu im đi được không?"

Lần đầu tiên sau mấy ngày khó chịu, Cô nổi cáu đúng kiểu cũ. Và cũng là lần đầu tiên, Khóe môi Nguyên khẽ cong lên. Rất nhẹ. Nhưng có.

"Cuối cùng cũng bình thường lại."

".. Cái gì?"

"Cậu."

Khánh Vy sững. Mưa vẫn rơi. Người vẫn đi. Nhưng trong một khoảnh khắc rất nhỏ.. Cô bỗng không biết nên nhìn đường, Hay nhìn người bên cạnh.

"Bình thường gì chứ."

Cô lẩm bẩm.

"Tớ vẫn thế."

"Không."

"..."

"Mấy hôm nay cậu không thế."

Khánh Vy im. Cô ghét việc cậu nhận ra. Càng ghét hơn.. Là cậu nhận ra quá rõ.

"Xin lỗi."

Câu nói bật ra bất ngờ đến mức chính cô cũng ngỡ ngàng. Nguyên hơi quay sang.

"Vì gì?"

"Ở hành lang."

"..."

"Tớ nói hơi quá."

Mưa đập lên mặt ô lộp bộp. Giữa âm thanh ấy, Giọng cô nhỏ đi rất nhiều.

"Tớ không thích cảm giác bị người khác nhìn thấu. Với lại.. Thôi."

"Với lại gì?"

"Không gì."

"Khánh Vy."

"Gì nữa?"

"Cậu đang ghen à?"

"..."

Cả thế giới như đứng hình. Khánh Vy dừng phắt lại giữa đường.

"Cậu.."

"Ừ, vậy là có."

Nguyên bước tiếp. Bình thản đến đáng đánh.

"Khải nguyên!"

"Đi tiếp không ướt."

"Cậu bị điên à?"

"Có thể."

"Cậu.. Cậu.."

Lần đầu tiên Khánh Vy thấy mình bí từ. Mặt cô nóng bừng. Không biết vì giận, Hay vì cái cách cậu vừa nói trúng tim đen.

"An Hạ chỉ là bạn cũ." Nguyên nói, giọng trở lại bình thường. "Cậu ấy chuyển trường, tớ cũng mới biết."

Khánh Vy khựng lại.

"..."

"Còn chuyện đội tuyển.. Ngày xưa học chung thật. Nhưng không có gì đặc biệt."

"Cậu giải thích với tôi làm gì?"

"Không phải cậu muốn biết à?"

"Không."

"ừ."

"..."

"Nhưng tôi vẫn muốn nói."

Mưa dường như nhẹ hơn một chút. Hoặc có thể.. Là lòng ai đó vừa bớt nặng.

Con đường về nhà hôm ấy không dài. Nhưng Khánh Vy lại thấy.. Nó trôi qua quá nhanh.

Khi đến đầu ngõ nhà cô, Nguyên dừng lại.

"Vào đi."

"Còn cậu?"

"Về."

"Nhà cậu ngược hướng mà."

"ừ."

"..."

"Tiện đường."

"Xạo."

"ừ."

Khánh Vy nhìn cậu. Lần này, Thật lâu.

"Nguyên."

"Gì?"

"Cảm ơn."

"Vì ô?"

"Vì.." Cô ngập ngừng. "Vì.. Nhiều thứ."

Nguyên không đáp ngay. Chỉ đến khi Khánh Vy quay lưng chạy vào ngõ, Cậu mới nói rất khẽ:

"Không có gì."

Giọng nói ấy, Bị tiếng mưa nuốt mất một nửa. Nhưng đủ để cô nghe.

Tối hôm đó, Khánh Vy ngồi bên bàn học. Ngoài cửa sổ vẫn còn mưa lất phất. Điện thoại rung. Một tin nhắn. Số lạ.

"Ngủ sớm. Mai kiểm tra Lý."

Khánh Vy nhìn màn hình. Rồi tim đập mạnh.

"..."

Ba mươi giây sau:

"Ai đấy?"

Tin nhắn đến gần như ngay lập tức.

"Người tiện đường."

Khánh Vy nhìn dòng chữ đó.. Rồi lần đầu tiên sau rất nhiều ngày rối tung, Cô bật cười. Một nụ cười rất nhẹ. Như mưa ngoài kia.. Cuối cùng cũng dịu xuống. Và cô không biết rằng, Buổi chiều dưới một chiếc ô ấy.. Không chỉ khiến hiểu lầm đầu tiên khép lại. Mà còn là lần đầu tiên. Khải Nguyên bước vào cuộc sống của cô.. Không còn với tư cách "Một người ngồi cùng bàn." Mà là, Một người.. Bắt đầu đặc biệt.
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back