Chương 28: Tin đồn bắt đầu
Tuổi học trò, Đôi khi đáng sợ không phải vì những bài kiểm tra bất ngờ. Cũng không phải vì phụ huynh họp đột xuất. Mà là, Chỉ cần một ánh nhìn lâu hơn bình thường. Một câu nói bị nghe lỏm. Một khoảnh khắc ai đó vô tình thấy được.. Là đủ để cả khối tự viết nên một câu chuyện. Và thường thì, Câu chuyện đó.. Không hỏi ý nhân vật chính.
Sau tiết thể dục hôm trước, Mọi thứ đáng lẽ nên dừng ở mức "một chút rung động". Nhưng không. Bởi vì.. Lớp 11A1, Không có nhiều người mù.
"Ê."
"Gì?"
"Mày thấy hôm qua không?"
"Cảnh nào?"
"Khải Nguyên đỡ Khánh Vy ấy!"
"TRỜI ƠI có!"
"Không chỉ đỡ nhé. Nó còn chạy cùng luôn!"
"Ủa bình thường mặt nó như giáo viên chủ nhiệm tương lai mà?"
"Tao nói rồi. Có biến."
Và thế là, Chỉ sau một đêm. Tin đồn lan nhanh hơn cả đáp án kiểm tra Toán. Khánh Vy biết chuyện.. Vào lúc cô vừa bước qua cửa lớp.
"Chị dâu tới rồi."
"..."
Cả lớp im trong một giây. Rồi nổ tung.
"Ê ê tao lỡ miệng!"
"Xin lỗi Vy!"
"Không, tụi này không có ý gì!"
Khánh Linh thì cười đến mức suýt rớt ghế. Còn Khánh Vy đứng chết trân.
".. Cái gì cơ?"
Một bạn nam bàn trên quay xuống, mặt tỉnh bơ:
"Thì giờ cả khối đồn mày với Khải Nguyên đang mập mờ."
"..."
"Thậm chí lớp 11A3 còn cá hai đứa cuối kỳ sẽ yêu."
"..."
"11A2 cá ngược lại."
"..."
"Có kèo luôn."
"cái gì?"
Khánh Vy đỏ bừng.
"Bọn này bị điên à?"
"Bọn tao không điên."
Linh chống cằm.
"Bọn tao chỉ có mắt."
"..."
"Vy."
"Gì?"
"Thật lòng nhé."
"..."
"Mày nhìn Khải Nguyên kiểu đó.."
"Kiểu gì?"
"Kiểu người ta nhìn đề cương trước ngày thi."
"..."
"Biết quan trọng nhưng không dám mở."
Cả lớp cười như nổ. Khánh Vy muốn độn thổ. Ngay lập tức. Nhưng, Người đáng chết nhất.. Lại là người vừa bước vào cửa lớp lúc đó, Trần Khải Nguyên.
Cậu dừng lại. Nhìn bầu không khí hỗn loạn. Nhìn Khánh Vy đang đỏ như cà chua. Nhìn Linh cười như được mùa.
"Chuyện gì?"
Cả lớp, Im bặt.
Một giây. Hai giây. Rồi.. Một đứa không sợ chết hét lên:
"Lớp trưởng! Khối đang đồn cậu với khánh vy yêu nhau!"
Không khí đông cứng. Khánh Vy đứng hình. Linh nín thở. Người hỏi câu đó.. Có lẽ đang chuẩn bị viết di chúc.
Còn Khải Nguyên, Chỉ đứng yên. Không cáu. Không lạnh. Không phủ nhận ngay. Và chính sự im lặng đó.. Mới là thứ giết người.
Cậu nhìn người vừa hét. Rồi hỏi một câu cực kỳ bình tĩnh:
"Khối nào cá?"
"..."
"Hả?"
"Khối nào thắng?"
Cả lớp mất ba giây load não. Rồi..
"* cái gì cơ?"
Lớp học nổ tung thật sự.
Minh Quân đập bàn như điên:
"Tao biết ngay mà!"
"trời ơi nó không phủ nhận!"
"Ghi bảng! Ghi bảng!"
Khánh Vy thì.. Muốn bốc hơi khỏi thế giới.
"Khải nguyên!"
"Gì?"
"Cậu bị thần kinh à?"
"Không."
"Vậy sao cậu nói kiểu đó?"
Nguyên đặt cặp xuống. Bình thản kéo ghế.
"Thì tò mò."
"Cậu tò mò cái gì?"
"Xem người khác nghĩ đúng chưa."
Nếu giết người bằng lời nói là phạm pháp, Thì Khải Nguyên hôm nay đáng nhận án chung thân. Khánh Vy ngồi phịch xuống ghế.
"Cậu im đi."
"ừ."
"..."
"Nhưng mặt cậu đỏ."
"câm ngay"
Tiết đầu hôm đó, Khánh Vy không thể tập trung nổi. Không phải vì bài khó. Mà vì, Cứ mỗi lần cô ngẩng sang, Là bắt gặp vài ánh mắt đầy "ẩn ý". Ngay cả cô giáo còn hỏi:
"Lớp mình hôm nay vui nhỉ?"
Cả lớp:
"Dạ vui ạ."
"..."
Giờ ra chơi, Mọi chuyện còn tệ hơn. Bởi vì tin đồn.. Đã lan sang lớp bên. Một bạn nam 11A3 chạy ngang cửa, hét:
"Khánh Vy ơi! Cố lên! Bọn tao đặt kèo mày thắng!"
"..."
Khánh Vy từ từ quay đầu.
"Mình bỏ học được không?"
Linh cười gục:
"Không. Mày phải sống để yêu."
"Tao xiên mày giờ."
Trong lúc hỗn loạn nhất, Chỉ có một người.. Bình thản đến đáng ghét - Khải Nguyên. Cậu vẫn giải đề. Vẫn viết bài. Vẫn như thể mọi thứ xung quanh không liên quan. Cho đến khi, Khánh Vy đập nhẹ bút xuống bàn cậu.
"Cậu vui lắm à?"
"Không."
"Không mà để yên vậy?"
"Chứ?"
"Phủ nhận đi!"
Lần này, Nguyên dừng bút. Quay sang.
"Cậu muốn?"
"Đương nhiên!"
"Vì?"
"Vì phiền!"
"Chỉ vậy?"
"..."
Khánh Vy khựng. Cô muốn nói "Ừ". Nhưng không hiểu sao.. Lại không nói nổi. Bởi vì sâu trong lòng, Có một phần rất nhỏ.. Không hẳn ghét tin đồn đó. Chết tiệt thật. Nguyên nhìn cô thêm vài giây. Rồi quay lên.
"Vậy kệ đi."
"cái gì?"
"Đính chính cũng đâu làm họ ngừng nói."
"..."
"Càng giải thích.." Cậu hơi nghiêng đầu. ".. Càng giống thật."
Khánh Vy hoàn toàn câm nín. Người này, Rốt cuộc tỉnh táo.. Hay nguy hiểm?
Tan học. Khánh Vy vừa dắt xe ra cổng, Đã bị chặn bởi một nhóm nữ sinh lớp dưới.
"Chị ơi.."
"?"
"Cho em hỏi thật.."
".. Chị với anh Khải Nguyên.."
"Không."
"Nhưng tụi em chưa hỏi xong mà?"
"Không là câu trả lời luôn."
Mấy cô bé tiếc nuối "dạ.." Rồi chạy đi. Khánh Vy thở dài.
"Cuộc đời mình.."
"Hot ghê."
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Cô quay sang. Khải Nguyên đang dắt xe.
"Nhờ ai?"
"Không biết."
"Biết."
"..."
"Cậu."
"Cậu im được không?"
"Không."
"..."
Khánh Vy định đạp xe trước, Nhưng rồi.. Cô chợt nhớ ra.
"Ê."
"Gì?"
"Nếu.."
"ừ?"
"Nếu người ta đồn thật.."
"..."
"Cậu thấy sao?"
Hỏi xong, Cô chỉ muốn tự tát mình. Hỏi cái gì vậy trời? Nhưng đã muộn.
Gió chiều thổi nhẹ qua hàng cây. Con đường trước cổng trường ngập nắng. Và Khải Nguyên, Sau vài giây im lặng, Đã trả lời.
"Còn tùy."
"Tùy gì?"
"Người yêu đồn cùng.."
Cậu nhìn cô. Rất thẳng.
".. Là ai."
Khánh Vy phóng xe đi luôn. Không phải vì giận. Mà vì, Nếu đứng thêm một giây nữa, Tim cô chắc sẽ nổ mất.
Phía sau, Lần đầu tiên, Khải Nguyên cười rõ đến vậy.
Còn phía trước, Khánh Vy biết rất rõ.. Tin đồn đáng sợ nhất, Không phải là điều người khác nói.
Mà là, Khi nó bắt đầu.. Nghe giống điều mình muốn thành thật.
Chương 28: Tin đồn bắt đầu
Tuổi học trò, Đôi khi đáng sợ không phải vì những bài kiểm tra bất ngờ. Cũng không phải vì phụ huynh họp đột xuất. Mà là, Chỉ cần một ánh nhìn lâu hơn bình thường. Một câu nói bị nghe lỏm. Một khoảnh khắc ai đó vô tình thấy được.. Là đủ để cả khối tự viết nên một câu chuyện. Và thường thì, Câu chuyện đó.. Không hỏi ý nhân vật chính.
Sau tiết thể dục hôm trước, Mọi thứ đáng lẽ nên dừng ở mức "một chút rung động". Nhưng không. Bởi vì.. Lớp 11A1, Không có nhiều người mù.
"Ê."
"Gì?"
"Mày thấy hôm qua không?"
"Cảnh nào?"
"Khải Nguyên đỡ Khánh Vy ấy!"
"TRỜI ƠI có!"
"Không chỉ đỡ nhé. Nó còn chạy cùng luôn!"
"Ủa bình thường mặt nó như giáo viên chủ nhiệm tương lai mà?"
"Tao nói rồi. Có biến."
Và thế là, Chỉ sau một đêm. Tin đồn lan nhanh hơn cả đáp án kiểm tra Toán. Khánh Vy biết chuyện.. Vào lúc cô vừa bước qua cửa lớp.
"Chị dâu tới rồi."
"..."
Cả lớp im trong một giây. Rồi nổ tung.
"Ê ê tao lỡ miệng!"
"Xin lỗi Vy!"
"Không, tụi này không có ý gì!"
Khánh Linh thì cười đến mức suýt rớt ghế. Còn Khánh Vy đứng chết trân.
".. Cái gì cơ?"
Một bạn nam bàn trên quay xuống, mặt tỉnh bơ:
"Thì giờ cả khối đồn mày với Khải Nguyên đang mập mờ."
"..."
"Thậm chí lớp 11A3 còn cá hai đứa cuối kỳ sẽ yêu."
"..."
"11A2 cá ngược lại."
"..."
"Có kèo luôn."
"cái gì?"
Khánh Vy đỏ bừng.
"Bọn này bị điên à?"
"Bọn tao không điên."
Linh chống cằm.
"Bọn tao chỉ có mắt."
"..."
"Vy."
"Gì?"
"Thật lòng nhé."
"..."
"Mày nhìn Khải Nguyên kiểu đó.."
"Kiểu gì?"
"Kiểu người ta nhìn đề cương trước ngày thi."
"..."
"Biết quan trọng nhưng không dám mở."
Cả lớp cười như nổ. Khánh Vy muốn độn thổ. Ngay lập tức. Nhưng, Người đáng chết nhất.. Lại là người vừa bước vào cửa lớp lúc đó, Trần Khải Nguyên.
Cậu dừng lại. Nhìn bầu không khí hỗn loạn. Nhìn Khánh Vy đang đỏ như cà chua. Nhìn Linh cười như được mùa.
"Chuyện gì?"
Cả lớp, Im bặt.
Một giây. Hai giây. Rồi.. Một đứa không sợ chết hét lên:
"Lớp trưởng! Khối đang đồn cậu với khánh vy yêu nhau!"
Không khí đông cứng. Khánh Vy đứng hình. Linh nín thở. Người hỏi câu đó.. Có lẽ đang chuẩn bị viết di chúc.
Còn Khải Nguyên, Chỉ đứng yên. Không cáu. Không lạnh. Không phủ nhận ngay. Và chính sự im lặng đó.. Mới là thứ giết người.
Cậu nhìn người vừa hét. Rồi hỏi một câu cực kỳ bình tĩnh:
"Khối nào cá?"
"..."
"Hả?"
"Khối nào thắng?"
Cả lớp mất ba giây load não. Rồi..
"* cái gì cơ?"
Lớp học nổ tung thật sự.
Minh Quân đập bàn như điên:
"Tao biết ngay mà!"
"trời ơi nó không phủ nhận!"
"Ghi bảng! Ghi bảng!"
Khánh Vy thì.. Muốn bốc hơi khỏi thế giới.
"Khải nguyên!"
"Gì?"
"Cậu bị thần kinh à?"
"Không."
"Vậy sao cậu nói kiểu đó?"
Nguyên đặt cặp xuống. Bình thản kéo ghế.
"Thì tò mò."
"Cậu tò mò cái gì?"
"Xem người khác nghĩ đúng chưa."
Nếu giết người bằng lời nói là phạm pháp, Thì Khải Nguyên hôm nay đáng nhận án chung thân. Khánh Vy ngồi phịch xuống ghế.
"Cậu im đi."
"ừ."
"..."
"Nhưng mặt cậu đỏ."
"câm ngay"
Tiết đầu hôm đó, Khánh Vy không thể tập trung nổi. Không phải vì bài khó. Mà vì, Cứ mỗi lần cô ngẩng sang, Là bắt gặp vài ánh mắt đầy "ẩn ý". Ngay cả cô giáo còn hỏi:
"Lớp mình hôm nay vui nhỉ?"
Cả lớp:
"Dạ vui ạ."
"..."
Giờ ra chơi, Mọi chuyện còn tệ hơn. Bởi vì tin đồn.. Đã lan sang lớp bên. Một bạn nam 11A3 chạy ngang cửa, hét:
"Khánh Vy ơi! Cố lên! Bọn tao đặt kèo mày thắng!"
"..."
Khánh Vy từ từ quay đầu.
"Mình bỏ học được không?"
Linh cười gục:
"Không. Mày phải sống để yêu."
"Tao xiên mày giờ."
Trong lúc hỗn loạn nhất, Chỉ có một người.. Bình thản đến đáng ghét - Khải Nguyên. Cậu vẫn giải đề. Vẫn viết bài. Vẫn như thể mọi thứ xung quanh không liên quan. Cho đến khi, Khánh Vy đập nhẹ bút xuống bàn cậu.
"Cậu vui lắm à?"
"Không."
"Không mà để yên vậy?"
"Chứ?"
"Phủ nhận đi!"
Lần này, Nguyên dừng bút. Quay sang.
"Cậu muốn?"
"Đương nhiên!"
"Vì?"
"Vì phiền!"
"Chỉ vậy?"
"..."
Khánh Vy khựng. Cô muốn nói "Ừ". Nhưng không hiểu sao.. Lại không nói nổi. Bởi vì sâu trong lòng, Có một phần rất nhỏ.. Không hẳn ghét tin đồn đó. Chết tiệt thật. Nguyên nhìn cô thêm vài giây. Rồi quay lên.
"Vậy kệ đi."
"cái gì?"
"Đính chính cũng đâu làm họ ngừng nói."
"..."
"Càng giải thích.." Cậu hơi nghiêng đầu. ".. Càng giống thật."
Khánh Vy hoàn toàn câm nín. Người này, Rốt cuộc tỉnh táo.. Hay nguy hiểm?
Tan học. Khánh Vy vừa dắt xe ra cổng, Đã bị chặn bởi một nhóm nữ sinh lớp dưới.
"Chị ơi.."
"?"
"Cho em hỏi thật.."
".. Chị với anh Khải Nguyên.."
"Không."
"Nhưng tụi em chưa hỏi xong mà?"
"Không là câu trả lời luôn."
Mấy cô bé tiếc nuối "dạ.." Rồi chạy đi. Khánh Vy thở dài.
"Cuộc đời mình.."
"Hot ghê."
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Cô quay sang. Khải Nguyên đang dắt xe.
"Nhờ ai?"
"Không biết."
"Biết."
"..."
"Cậu."
"Cậu im được không?"
"Không."
"..."
Khánh Vy định đạp xe trước, Nhưng rồi.. Cô chợt nhớ ra.
"Ê."
"Gì?"
"Nếu.."
"ừ?"
"Nếu người ta đồn thật.."
"..."
"Cậu thấy sao?"
Hỏi xong, Cô chỉ muốn tự tát mình. Hỏi cái gì vậy trời? Nhưng đã muộn.
Gió chiều thổi nhẹ qua hàng cây. Con đường trước cổng trường ngập nắng. Và Khải Nguyên, Sau vài giây im lặng, Đã trả lời.
"Còn tùy."
"Tùy gì?"
"Người yêu đồn cùng.."
Cậu nhìn cô. Rất thẳng.
".. Là ai."
Khánh Vy phóng xe đi luôn. Không phải vì giận. Mà vì, Nếu đứng thêm một giây nữa, Tim cô chắc sẽ nổ mất.
Phía sau, Lần đầu tiên, Khải Nguyên cười rõ đến vậy.
Còn phía trước, Khánh Vy biết rất rõ.. Tin đồn đáng sợ nhất, Không phải là điều người khác nói.
Mà là, Khi nó bắt đầu.. Nghe giống điều mình muốn thành thật.
