1 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
151 0
Hoàng tốt nghiệp đại học năm hai mươi hai tuổi với tấm bằng bình thường và một ước mơ chẳng giống ai. Trong khi bạn bè tất bật nộp hồ sơ xin việc, cậu lại dành phần lớn thời gian để làm video đăng lên mạng. Hoàng muốn trở thành một YouTuber, muốn kể những câu chuyện về cuộc sống, chia sẻ kinh nghiệm học tập và truyền động lực cho những người đang loay hoay như chính mình.

Căn phòng trọ chật hẹp là nơi cậu bắt đầu hành trình ấy. Không có máy quay đắt tiền, Hoàng chỉ dùng chiếc điện thoại cũ đã sử dụng nhiều năm. Chiếc micro giá rẻ thường xuyên rè tiếng, còn góc quay chỉ là một chiếc bàn học kê sát tường. Mỗi tối, sau khi chỉnh lại ánh đèn và sắp xếp mọi thứ gọn gàng, cậu lại ngồi trước ống kính, cố gắng nói bằng tất cả sự chân thành của mình.

Video đầu tiên được đăng tải sau nhiều ngày chuẩn bị. Hoàng hồi hộp chờ đợi từng lượt xem xuất hiện trên màn hình. Nhưng đến hết ngày, video chỉ có mười bảy lượt xem.

Cậu tự nhủ rằng đó chỉ là sự khởi đầu.

Video thứ hai đạt hai mươi bốn lượt xem.

Video thứ mười lăm có ba mươi mốt lượt xem.

Rồi đến video thứ bốn mươi, con số hiện lên khiến Hoàng chết lặng.

Mười hai lượt xem.

Sau nhiều tháng cố gắng, mọi thứ gần như vẫn đứng yên tại chỗ.

Những lời chế giễu cũng bắt đầu xuất hiện.

"Ai xem mấy cái này chứ?"

"Đi làm kiếm tiền đi."

"Mày không nổi đâu."

Ban đầu Hoàng chỉ cười cho qua. Nhưng nghe mãi, cậu dần cảm thấy những lời ấy đang bào mòn sự tự tin của mình.

Ngay cả gia đình cũng không hiểu lựa chọn của cậu.

"Mỗi ngày ngồi nói trước điện thoại thì có tương lai gì không con?" mẹ cậu hỏi.

Hoàng không biết phải trả lời thế nào.

Đêm đó, cậu ngồi một mình trước màn hình máy tính. Con số mười hai lượt xem vẫn nằm lặng lẽ dưới video mới nhất. Căn phòng trọ im ắng đến mức cậu nghe rõ cả tiếng quạt quay trên trần nhà.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng kiên trì, Hoàng mở trang quản lý kênh rồi đưa chuột đến nút xóa video.

Có lẽ mọi người nói đúng.

Có lẽ cậu không phù hợp với con đường này.

Có lẽ đã đến lúc từ bỏ.

Sáng hôm sau, Hoàng vẫn chưa đủ can đảm để xóa kênh. Cậu mở video mới nhất lên lần cuối, định đọc vài bình luận rồi đóng máy tính.

Video đó chỉ có mười tám lượt xem.

Phần bình luận cũng gần như trống rỗng.

Nhưng giữa khoảng không im lặng ấy, có một dòng chữ khiến Hoàng khựng lại.

Tài khoản mang tên "Ngôi Sao Nhỏ" viết:

"Video rất hay. Anh đừng bỏ cuộc nhé."

Hoàng đọc đi đọc lại bình luận đó nhiều lần.

Không phải lời khen hoa mỹ.

Không phải những câu động viên dài dòng.

Chỉ là một câu ngắn ngủi.

Nhưng đó là lần đầu tiên có một người hoàn toàn xa lạ nói rằng cậu nên tiếp tục.

Sau vài giây suy nghĩ, Hoàng trả lời:

"Cảm ơn em."

Từ ngày hôm đó, cái tên Ngôi Sao Nhỏ bắt đầu xuất hiện dưới mọi video của cậu.

Dù video chỉ có vài chục lượt xem.

Dù nội dung chẳng nhận được nhiều sự chú ý.

Ngôi Sao Nhỏ chưa từng vắng mặt.

"Hôm nay em đến điểm danh."

"Em xem hết rồi."

"Video này giúp em vui hơn."

"Anh cố lên nhé."

Những bình luận ấy không dài. Đôi khi chỉ vài chữ đơn giản. Nhưng Hoàng luôn đọc hết từng dòng.

Mỗi lần đăng video mới, việc đầu tiên cậu làm không còn là kiểm tra số lượt xem nữa.

Cậu tìm bình luận của Ngôi Sao Nhỏ.

Nếu thấy nó xuất hiện, cậu sẽ mỉm cười.

Có những đêm Hoàng lại nghĩ đến chuyện từ bỏ. Cậu nhìn những kênh khác phát triển từng ngày trong khi kênh của mình vẫn giậm chân tại chỗ.

Một lần, cậu thậm chí đã mở trang cài đặt kênh và chuẩn bị xóa toàn bộ video.

Nhưng đúng lúc đó, thông báo hiện lên.

Ngôi Sao Nhỏ vừa để lại bình luận dưới video mới nhất.

"Nếu anh bỏ cuộc thì em sẽ buồn lắm."

Hoàng lặng người nhìn màn hình.

Chỉ một câu nói đơn giản.

Nhưng lần đầu tiên cậu nhận ra rằng phía bên kia màn hình không chỉ là những con số vô nghĩa.

Đã có ít nhất một người đang chờ video của cậu mỗi ngày.

Hoàng tắt trang cài đặt.

Cậu hít một hơi thật sâu rồi mở phần chỉnh sửa video đang dang dở.

Dù chỉ còn một người xem.

Cậu vẫn muốn tiếp tục.

Thời gian trôi qua, Ngôi Sao Nhỏ không còn chỉ là một người xem bình thường nữa.

Hai người bắt đầu trò chuyện thường xuyên hơn qua phần bình luận dưới video. Sau đó là những email ngắn gọn hỏi thăm nhau. Trong các buổi livestream ít người xem, Ngôi Sao Nhỏ cũng luôn có mặt từ rất sớm.

"Dạo này anh có mệt không?"

"Hôm nay anh đăng video muộn quá."

"Nhớ nghỉ ngơi nữa nhé."

Những lời hỏi han giản dị ấy khiến Hoàng cảm thấy như mình đang có một người bạn thật sự ở phía bên kia màn hình.

Một lần, Hoàng đề nghị:

"Nếu được thì mình gọi video nói chuyện nhé."

Ngôi Sao Nhỏ trả lời gần như ngay lập tức.

"Em hơi ngại."

Hoàng bật cười rồi không nhắc lại chuyện đó nữa. Ai cũng có quyền giữ cho mình một khoảng riêng tư, và cậu tôn trọng điều đó.

Dần dần, Hoàng bắt đầu biết thêm vài điều về người bạn đặc biệt của mình.

Thỉnh thoảng, Ngôi Sao Nhỏ gửi email lúc rất khuya.

"Hôm nay em phải vào viện."

Có hôm lại nhắn:

"Em hơi mệt."

Nhưng ngay sau đó luôn là một câu quen thuộc:

"Em vẫn xem video của anh."

Hoàng nghĩ có lẽ đó chỉ là một căn bệnh nào đó cần điều trị định kỳ. Cậu không muốn tò mò quá nhiều nên cũng không hỏi sâu thêm.

Thay vào đó, cậu cố gắng làm những video tốt hơn.

Mỗi khi cảm thấy nản lòng, Hoàng lại nhớ rằng ở đâu đó vẫn có một người đang chờ xem nội dung của mình.

Rồi một ngày, dưới video mới nhất, Ngôi Sao Nhỏ để lại một bình luận dài hơn bình thường.

"Anh nhất định sẽ thành công."

"Đừng bỏ cuộc nhé."

"Em tin anh."

Hoàng đọc xong liền mỉm cười.

Cậu trả lời:

"Cảm ơn em. Khi nào anh thành công, anh nhất định sẽ tìm em để cảm ơn."

Bình luận ấy vẫn nằm đó.

Nhưng lần này, không có phản hồi nào xuất hiện nữa.

Một ngày.

Một tuần.

Rồi một tháng.

Tài khoản Ngôi Sao Nhỏ bỗng nhiên biến mất khỏi mọi video mới.

Hoàng nhiều lần gửi email hỏi thăm nhưng không nhận được câu trả lời.

Cuối cùng, cậu nghĩ rằng có lẽ người bạn nhỏ ấy đã bận với cuộc sống riêng.

Dù vậy, mỗi lần nhìn thấy những bình luận cũ, Hoàng vẫn bất giác mỉm cười.

Cậu không hề biết rằng đó là những lời cuối cùng Ngôi Sao Nhỏ gửi cho mình.

Cuộc sống của Hoàng vẫn tiếp tục như vậy trong suốt nhiều năm.

Cậu đều đặn đăng video, học cách quay dựng, học cách kể chuyện và không ngừng cải thiện bản thân. Dù tốc độ phát triển rất chậm, Hoàng chưa từng bỏ cuộc.

Rồi một ngày, bước ngoặt bất ngờ xuất hiện.

Một video chia sẻ về hành trình theo đuổi ước mơ của cậu được lan truyền trên mạng xã hội. Chỉ sau một đêm, số lượt xem tăng vọt.

Mười nghìn.

Năm mươi nghìn.

Một trăm nghìn.

Hoàng liên tục làm mới màn hình vì không tin vào mắt mình.

Nhưng mọi thứ chưa dừng lại ở đó.

Vài ngày sau, video vượt qua nửa triệu lượt xem.

Rồi chạm mốc một triệu.

Lần đầu tiên trong đời, Hoàng cảm nhận được giấc mơ của mình đang trở thành hiện thực.

Từ một căn phòng trọ nhỏ, cậu dần xây dựng được một cộng đồng người xem đông đảo. Những video tiếp theo liên tục nhận được sự quan tâm. Kênh phát triển nhanh hơn tất cả những gì Hoàng từng tưởng tượng.

Sáu năm trôi qua.

Hoàng giờ đã hai mươi tám tuổi.

Kênh của anh có hơn năm triệu người theo dõi.

Anh sở hữu một studio riêng, làm việc cùng một đội ngũ chuyên nghiệp và thường xuyên xuất hiện trong các chương trình lớn. Những người từng cho rằng anh sẽ thất bại giờ lại ngạc nhiên trước những gì anh đạt được.

Nhưng giữa những tràng pháo tay, những giải thưởng và những con số ấn tượng, vẫn có một người chưa từng rời khỏi ký ức của Hoàng.

Đó không phải người đăng ký thứ một triệu.

Không phải người hâm mộ nổi tiếng nào.

Mà là người theo dõi đầu tiên.

Người đã xuất hiện vào lúc cả thế giới dường như chẳng tin anh có thể thành công.

Mỗi lần đọc lại những bình luận cũ, Hoàng vẫn nhìn thấy cái tên quen thuộc ấy.

Ngôi Sao Nhỏ.

Tài khoản đã biến mất nhiều năm trước nhưng chưa bao giờ biến mất khỏi lòng anh.

Ngày Hoàng nhận được nút Kim Cương từ nền tảng, hàng triệu người hâm mộ gửi lời chúc mừng. Studio tổ chức một buổi phát trực tiếp đặc biệt để đánh dấu cột mốc quan trọng ấy.

Nhưng thay vì nói về thành công của mình, Hoàng bất ngờ mở một bức ảnh chụp màn hình cũ.

Trên đó là bình luận quen thuộc của một tài khoản mang tên Ngôi Sao Nhỏ.

Anh nhìn vào máy quay rồi nói:

"Có một người đã giúp tôi không bỏ cuộc vào những ngày khó khăn nhất. Nếu không có bạn ấy, có lẽ hôm nay sẽ không có tôi của hiện tại. Tôi muốn tìm lại người đó để nói một lời cảm ơn."

Đoạn video nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội.

Hàng chục nghìn người bắt đầu tham gia tìm kiếm.

Hoàng lục lại toàn bộ dữ liệu cũ trong nhiều năm. Anh đọc từng email, từng bình luận còn sót lại, từng thông tin nhỏ tưởng như vô nghĩa.

Từ một địa chỉ email cũ, đội ngũ của anh lần theo một tài khoản mạng xã hội đã ngừng hoạt động từ nhiều năm trước.

Từ tài khoản đó, họ tìm được một địa chỉ liên hệ cũ.

Sau nhiều ngày xác minh, cuối cùng Hoàng nhận được một số điện thoại.

Tay anh run lên khi bấm gọi.

Sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia có người bắt máy.

Là một người phụ nữ lớn tuổi.

Hoàng lịch sự chào hỏi rồi hỏi về tài khoản Ngôi Sao Nhỏ.

Đầu dây bên kia bỗng im lặng.

Một khoảng lặng kéo dài đến mức khiến Hoàng cảm thấy khó hiểu.

Rồi anh nghe thấy tiếng nấc nghẹn.

Người phụ nữ bật khóc.

Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng Hoàng.

Anh nhẹ giọng hỏi:

"Cô ơi.. Có chuyện gì vậy ạ?"

Người phụ nữ cố giữ bình tĩnh.

Bà nói bằng giọng run run:

"Con là anh Hoàng.. Người làm video trên mạng phải không?"

Hoàng khựng lại.

"Dạ, là con."

Bên kia điện thoại lại vang lên tiếng khóc.

Một lúc sau, bà mới có thể tiếp tục.

"Ngôi Sao Nhỏ là con trai cô."

"Tên thật của thằng bé là Minh."

Hoàng lặng người.

Bà kể rằng Minh mắc ung thư máu từ khi còn rất nhỏ. Phần lớn tuổi thơ của cậu bé gắn liền với bệnh viện, thuốc men và những đợt điều trị kéo dài.

Những ngày phải nằm viện, Minh thường xem video của Hoàng.

Mỗi khi Hoàng đăng video mới, cậu bé đều háo hức chờ đợi.

Có hôm đang truyền thuốc, Minh vẫn xin điện thoại để xem cho bằng được.

"Thằng bé quý con lắm."

Người mẹ nghẹn ngào nói.

"Nó luôn tin rằng một ngày nào đó con sẽ thành công."

Hoàng siết chặt điện thoại.

Trong đầu anh hiện lên những dòng bình luận quen thuộc năm nào.

"Hôm nay em đến điểm danh."

"Anh cố lên nhé."

"Em tin anh."

Rồi người mẹ kể tiếp.

Những bình luận cuối cùng mà Hoàng nhận được đều được Minh viết trong phòng bệnh.

Lúc đó bệnh tình của cậu đã trở nặng.

Các bác sĩ không còn quá lạc quan.

Minh biết điều đó.

Nhưng thay vì than phiền về bản thân, cậu vẫn dành thời gian để động viên người khác.

Người mẹ bật khóc khi nhớ lại.

"Đêm hôm đó, thằng bé nói với cô rằng nếu anh Hoàng không bỏ cuộc thì sau này chắc chắn sẽ thành công."

"Còn nó.. Chỉ mong được nhìn thấy ngày đó."

Hoàng cảm thấy cổ họng nghẹn lại.

Anh không thể nói thành lời.

Một lúc sau, người mẹ khẽ nói:

"Một tháng sau bình luận cuối cùng ấy.."

"Minh mất rồi con ạ."

Chiếc điện thoại trong tay Hoàng bỗng trở nên nặng trĩu.

Anh ngồi lặng người giữa căn phòng.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, anh hiểu vì sao Ngôi Sao Nhỏ đột ngột biến mất.

Người luôn động viên anh trong những ngày tăm tối nhất đã không còn trên thế giới này nữa.

Vài ngày sau cuộc gọi ấy, Hoàng nhận được một bưu kiện từ gia đình Minh.

Bên trong không có món quà đắt tiền nào.

Chỉ là một cuốn sổ nhỏ đã cũ.

Ngoài bìa, nét chữ trẻ con nắn nót ghi hai chữ:

"Nhật ký."

Hoàng ngồi lặng trong studio, chậm rãi mở từng trang giấy đã ngả màu theo thời gian.

Trong đó là những dòng ghi chép về bệnh viện, những lần truyền thuốc, những ngày Minh cảm thấy mệt mỏi và cả những khoảnh khắc vui vẻ hiếm hoi khi được về nhà.

Thỉnh thoảng, giữa các trang nhật ký lại xuất hiện tên của Hoàng.

"Hôm nay anh Hoàng đăng video mới."

"Video của anh ấy làm em cười."

"Em mong anh ấy đừng bỏ cuộc."

Đến gần cuối cuốn sổ, Hoàng dừng lại ở một trang giấy đã hơi nhăn.

Nét chữ trên đó có phần run rẩy hơn những trang trước.

Anh đọc từng dòng.

"Nếu một ngày anh Hoàng nổi tiếng, chắc anh ấy sẽ rất vui."

"Em không biết mình có được thấy ngày đó không."

"Nhưng em tin anh sẽ làm được."

Hoàng không thể đọc tiếp.

Những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống trang giấy.

Suốt nhiều năm qua, anh vẫn luôn nghĩ rằng mình là người đang cố gắng truyền động lực cho người khác.

Nhưng đến lúc này, anh mới nhận ra sự thật.

Người đang từng ngày chiến đấu với bệnh tật mới chính là người đã tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Một cậu bé mười hai tuổi, nằm trong phòng bệnh trắng xóa, lại là người giữ cho ước mơ của anh không bị dập tắt.

Nhiều tuần sau, Hoàng đăng tải một video đặc biệt.

Không quảng cáo.

Không khách mời.

Không hiệu ứng cầu kỳ.

Chỉ là câu chuyện về một người theo dõi đã thay đổi cuộc đời anh.

Video nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội.

Hàng triệu người xem.

Rồi hàng chục triệu người xem.

Ở những giây cuối cùng, Hoàng đứng giữa khoảng sân rộng trước studio. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh trong, nơi những đám mây đang lặng lẽ trôi qua.

Giọng anh nghẹn lại.

"Video này dành cho người theo dõi đầu tiên của tôi."

"Cảm ơn em, Ngôi Sao Nhỏ."

Màn hình dần chuyển sang màu đen.

Một dòng chữ trắng chậm rãi hiện lên.

"Đôi khi một lời động viên ngắn ngủi có thể cứu lấy ước mơ của một người khác."

Hết.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back