Bạn được mjmaplefall mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
16 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
50 0
Năm tôi 14 tuổi

Cá cược (phần cuối)

Tác giả: Lặng lẽ trước mái hiên

Thể loại: Truyện ngắn

55336490301_5201cbfb8b_o.png

Từ lúc ấy, có lẽ tôi vẫn chưa nhận thức được việc mình làm, tất cả nó chỉ xuất phát từ sự tò mò về sự kiện yêu đương tràn lan của các anh chị khối trên. Dù thế, từ lúc bị cả lớp biết tôi luôn bị mấy thằng con trai trêu chọc, có cả mấy đứa con gái nổi loạn trong lớp nữa, chuyện này lan sang cả lớp bên. Dường như đứa nào cũng nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được và ngầm chế nhạo tôi, kiểu như muốn nói rằng "mày mà cũng dám thích người ta à", "đứa học dốt như mày mà cũng muốn yêu á", "mày học dốt như thế chả có đứa nào dám thích" ánh mắt đều cười cợt và chế nhạo, tuy bọn nó không nói ra nhưng những gì chúng nó thể hiện thì đứa nào cũng tự ngầm hiểu hoặc là tôi đã suy nghĩ quá nhiều vì tôi là một đứa nhìn đâu cũng đều là khuyết điểm cả trong học tập, thể lực và ngoại hình. Quay lại vụ cá cược với Q. Anh, từ lúc nó đưa ra điều kiện như thế thì tôi đã có một cảm giác không lành tôi muốn từ chối và có thể nó biết tôi sẽ không đồng ý thế là nó khích tướng tôi

- Hay là mày sợ à, không dám vì nếu thua thì mày phải đi tỏ tình thằng kiên đó, a ha ha

Như nó nói trúng tim đen của tôi và tôi cũng có một chút máu sĩ trong người, tôi cố tỏ ra là mình ổn và nói to đúng với mục đích của nó

- Chơi! Tao mà phải sợ à? (hồi đó đang viral câu này nên hầu như học sinh cả trường đều hay nói)

Mấy đứa ở đấy "ồ" lên một tiếng, thật là nực cười khi đứa nào cũng muốn xem trò vui, lớp tôi có một đứa bê đê đứng nhìn bọn tôi chơi XO trên bảng nó đứng cạnh Q. Anh và nó ngầm nhắc đường đi, mấy đứa hóng chuyện cũng hồi hộp mà dõi theo. Kết quả là tôi đã thua và vẻ mặt của nó rất đắc ý mấy đứa xung quanh bắt đầu xôn xao. Tôi lúc này mặt cúi gằm xuống mặt không cảm xúc, có vẻ tôi đã rất để ý đến ánh mắt của thằng Kiên hôm trước nên tâm trạng khá là phức tạp. Tôi mạnh dạn nói đi thôi và Q. Anh nó cũng hứng khởi đi cùng tôi. Lúc này, bọn con trai đang chơi đá bóng ở sân thể dục sau trường, tôi bắt đầu đi trước Q. Anh nó đi sau còn có thêm mấy đứa trong lớp chạy đi theo xem trò vui. Lần đầu tiên từ lớp tôi đi đến sân thể dục mà từng bước chân nó lại mang nhiều cảm xúc đến như vậy. Trong đầu tôi lúc ấy rất rối nhưng đã nói thì phải làm, tôi lại bắt đầu thấy hối hận nếu lúc đó mình thẳng thừng từ chối mặc cho chúng nó chêu chọc thế nào. Đến đầu sân, bọn con trai đang tranh nhau quả bóng để đá vào gôn, tôi định hét lớn rồi nói nhanh để cho xong chuyện, không thấy bóng dáng thằng kiên ở đâu thì Q. Anh nó nhanh nhảu gọi

- Kiên ơiiiii, ra đây có người tỏ tình nàyyyyy hahâhaha

Tôi lúc đấy giật mình kinh ngạc, tôi nghĩ thế là mình đã thành công trở thành trò cười của cả lớp, nghe thấy tiếng Q. Anh gọi, thằng Kiên từ đứng từ trong góc khuất đi ra và ném viên đá vào chỗ tôi. Nó ném hai cục, một cục rơi ngay trước mặt tôi, còn cục nữa ném trúng đầu tôi, cục đá ấy nó có hơi to nhưng không quá to mà nó chỉ to ở mức bằng ba ngón tay cộng lại (đấy là tôi tự ước lượng) trúng đầu tôi làm tôi có chút đau ở đầu mà kêu lên tiếng

- a!

Xung quanh ai nấy đều bất ngờ "Ồ" lên một tiếng, thằng Kiên thường ngày hoạt bát nói nhiều mà khi nó biết có người thích mình lại không nói gì, thấy tôi và cả nhóm người tới nó liền biết có chuyện, không nói gì mà ném đá tôi như muốn nói "tao không thích mày, biến đi"

Bị ném đá tôi tức giận pha lẫn thất vọng và buồn tủi, tôi đã rất hối hận khi tự bày ra cái trò này và người phải chịu đó lại là chính tôi, tôi không nghĩ sự việc nó sẽ xảy ra như thế này nó thật không giống với những gì mà mọi người hay nói đó là cái thứ gọi là tình yêu hay tình yêu tuổi học trò. Khi bị đá ném trúng đầu tôi đã bị chảy máu nhẹ, một giọt máu chảy xuống mi mắt tôi gương mặt tôi đầy sự bất ngờ và ngơ ngác. Điều này làm mấy đứa xung quanh bắt đầu sợ hãi và bối rối nhưng vẫn có đứa nhe răng cười, tôi chạy vụt đi mà chưa kịp nhìn bản mặt của nó bây giờ nó có cảm xúc gì nhưng tôi đã không còn quan tâm điều ấy nữa. Vừa chạy, mắt tôi liền rưng rưng khóc vì tủi rồi tôi dần nhận ra ngay từ đầu tôi không nên bày ra cái kịch bản này, để rồi giờ đây người phải chịu sự tổn thương lại là chính tôi, tôi chỉ đơn thuần nghĩ rằng mọi người không thích chơi với mình chỉ vì sức khỏe mình yếu, học lực của mình luôn ở mức trung bình, ít nói nhưng giờ đây tôi nhận ra các bạn thực sự không thích mình dù mình có làm gì thì trong lòng các bạn ấy đều không thích. Tôi thật là ngu ngốc, giờ đây người tôi lại có thêm một cái sẹo mà dĩ nhiên ban đầu nó sẽ không bao giờ tồn tại cả thể xác và tâm hồn. Một vết sẹo nho nhỏ trong tim.

- Hết -​
 

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back