1 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề
94 0

Phần 1: Gió Lạnh Hoàng Cung Và Đóa Hoa Kỳ Dị​


Mùa đông năm Bính Ngọ, Thượng Kinh chìm trong một màu tang trắng xóa. Tiên đế băng hà, tân hoàng đế Sở Minh Triết lên ngôi giữa lúc giang sơn lung lay như ngọn đèn trước gió. Phương Bắc, quân giặc hăm he bờ cõi; trong nước, thiên tai dịch bệnh hoành hành, xác người tị nạn đầy khắp các ngả đường. Nhưng điều khiến vị hoàng đế trẻ tuổi cảm thấy ngột ngạt nhất, lại là hơi thở của bóng tối vây hãm ngay trong lòng đại nội.

Thái hậu – người không phải mẫu thân ruột của ngài – đang nắm giữ một phần binh quyền từ thế lực của mẫu tộc Lâm gia. Ngay trong những ngày quốc tang, bà đã không ngừng ép buộc ngài phải lập Lâm Uyển Nhi, cháu gái ruột của bà, làm Hoàng hậu để tiện bề thao túng. Minh Triết khước từ. Tâm trí ngài là những tấu chương khẩn cấp gửi về từ biên thùy, là những đêm thức trắng bên ánh nến cạn dầu. Nữ sắc đối với ngài chỉ là những quân cờ lạnh lẽo.

Những lúc mệt mỏi nhất, ngài thường lui về ngự uyển, ngồi bên hồ sen tàn tạ mùa đông, một mình uống trà, đọc sách để tìm kiếm chút yên tĩnh ngắn ngủi.

Cho đến một ngày, mặt hồ sen phẳng lặng bỗng dưng sủi bọt, nước bắn lên tung tóe.

Từ dưới dòng nước lạnh ngắt, một bóng người trồi lên, ho sặc sụa. Minh Triết nhíu mày, tay lập tức nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Nhưng khi nhìn kỹ, ngài bỗng sững sờ. Đó là một nữ tử, nhưng phục sức trên người kỳ dị đến mức không thể gọi tên: Chiếc áo mỏng dính sát vào cơ thể, để lộ bờ vai trắng ngần và đôi chân trần dài lấp lánh nước. Nàng có đôi mắt sắc sảo, gương mặt thanh tú nhưng thần thái lại hoảng hốt, vừa ngoi lên đã mắng một câu bằng thứ ngôn ngữ mà ngài chưa từng nghe qua.

Nàng là Thẩm Dao, một bác sĩ Đông y ở thế kỷ 21. Nàng vốn yêu thích bơi lội và lặn biển, trong một lần lặn sâu ngoài đại dương, bình dưỡng khí gặp sự cố, nàng lịm đi dưới áp lực nước, để rồi khi mở mắt ra, xung quanh đã là cung điện lầu các thời cổ đại.

Khi bị thị vệ vây hãm, Thẩm Dao không hề sợ hãi, ngược lại còn lớn tiếng phân bua, tính tình có chút "hổ báo", ngang bướng như một đứa trẻ bị phá đám. Nhưng khi nghe Minh Triết lạnh lùng thông báo về niên đại và thân phận của ngài, Thẩm Dao hoàn toàn suy sụp. Nàng nhớ lại, trong khoảnh khắc cận kề cái chết dưới đáy biển, có một giọng nói trầm đục vang vọng trong tâm thức: "Muốn trở về, phải tìm được vật định mệnh tại nơi này."

Nàng đem câu chuyện hoang đường ấy kể cho vị vua trẻ nghe. Minh Triết nhìn sâu vào đôi mắt trong vắt không một chút tạp niệm của nàng, không hiểu vì sao, trái tim sắc đá của ngài bỗng rung động. Ngài giấu nhẹm thân phận của nàng, hạ lệnh đưa nàng về tẩm cung của mình, che chở nàng trước tai mắt của Thái hậu.

Ngày Thẩm Dao thay ra bộ đồ kỳ dị kia, khoác lên mình chiếc áo giao lĩnh bằng lụa mềm màu xanh nhạt của nữ tử bản triều, Minh Triết đã đứng lặng người rất lâu ở ngưỡng cửa. Mái tóc nàng còn hơi ẩm, vài lọn tóc vương trên gò má ửng hồng. Khác với những nữ tử khuê các chỉ biết cúi đầu e lệ, Thẩm Dao nhìn thẳng vào ngài, khẽ quạo cọ: "Áo váy thời này rườm rà quá, nóng chết đi được! Ta chỉ thích mát thôi!"

Minh Triết bật cười, một nụ cười hiếm hoi giữa những ngày giông bão. Ngài hứa sẽ giúp nàng tìm kiếm vật có thể đưa nàng trở về. Những ngày sau đó, Thẩm Dao ở trong cung của ngài, được ngài dung túng nên thỏa sức phá phách. Nàng ham ăn, biết nấu những món lạ lùng bằng thảo dược, tính tình lúc thì sắc sảo, kiên cường, lúc lại như một đứa trẻ tinh nghịch. Nhưng khi nàng ngồi xuống bắt mạch cho một cung nữ bị bệnh, ánh mắt nàng lại sáng lên một thứ hào quang cứu độ, dịu dàng và tôn nghiêm đến lạ kỳ.

Phần 2: Dịch Bệnh, Chiến Trường Và Lời Hứa Dưới Mưa Tên​


Mùa xuân đến, dịch bệnh hoành hành nghiêm trọng ở vùng biên thùy phía Bắc, rồi nhanh chóng lan vào kinh thành. Các ngự y trong cung đều bất lực trước chứng bệnh hoại tử kỳ lạ này. Thẩm Dao nhìn thấy tấu chương trên bàn làm việc của Minh Triết, lập tức nhận ra đây là một biến thể của bệnh dịch hạch kết hợp với phong hàn mà sách cổ hiện đại từng ghi chép.

Nàng chủ động xin đi chống dịch. Được sự bảo hộ của Hoàng đế, Thẩm Dao ngày đêm ở trong ngự y viện, tự tay bốc thuốc, châm cứu, thậm chí cải tiến cách phòng dịch trong cung. Sự thông tuệ và y thuật cao siêu của nàng đã cứu sống hàng ngàn người, dập tắt trận dịch lớn trong vòng một tháng.

Để ban thưởng, Minh Triết phong nàng làm Thần y của Ngự y viện, mở tiệc chiêu đãi tại long đình.

Trong buổi yến tiệc ấy, Thái hậu ngồi trên cao, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua Thẩm Dao. Bà nhận ra ánh mắt của hoàng nhi mình nhìn nữ tử này không đơn thuần là sự trân trọng tài năng, mà là sự si tình thâm căn cố đế. Lâm Uyển Nhi ngồi bên cạnh Thái hậu, mặt mày sa sầm vì ghen tức. Thái hậu lập tức lên tiếng ép buộc, lấy cớ hoàng gia cần khai chi tán diệp sau đại dịch để bắt Minh Triết cưới Lâm Uyển Nhi.

Giữa bữa tiệc, trong lúc Thẩm Dao ra ngoài hít thở không khí, nàng vô tình chạm mặt Minh Triết ở hành lang vắng. Dưới ánh trăng mờ, ngài nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay ấm áp nhưng đầy vết chai sạn vì cầm kiếm. Những ngày cùng nhau nghiên cứu phương thuốc, những lần va chạm nhẹ khi trao nhau chén thuốc, tình cảm giữa họ đã như mạch nước ngầm âm thầm dâng trào.

"Dao Nhi, đừng đi." Giọng Minh Triết khàn đặc.

Thẩm Dao nhìn ngài, trái tim nàng lỗi nhịp. Nàng phát hiện mình đã yêu vị vua cô độc này mất rồi.

Nhưng giặc phương Bắc bất ngờ xua quân tràn qua biên giới. Minh Triết phải ngự giá thân chinh. Không yên tâm để Thẩm Dao lại hoàng cung đầy cạm bẫy của Thái hậu, ngài hạ lệnh cho nàng đi theo với tư cách là Thái y tháp tùng.

Nơi chiến trường đầy máu và lửa, Thẩm Dao chứng kiến một Sơ Minh Triết dũng mãnh, kiên cường nhưng cũng đầy vết thương. Đêm trước trận quyết chiến, trong lều trại lộng gió, ngài ôm chặt lấy nàng vào lòng, hơi thở vương mùi máu và rượu nồng. Ngài thầm thì bên tai nàng: "Sau khi thắng trận trở về, ta sẽ dùng kiệu hoa tám người khiêng, lập nàng làm Hoàng hậu duy nhất của ta. Đừng tìm đường trở về thế giới của nàng nữa, có được không?"

Thẩm Dao rơi nước mắt, gật đầu. Nàng quyết định từ bỏ thế giới hiện đại vì người nam nhân này.

Cũng chính tại vùng biên cương ấy, trong một lần đi khảo sát thảo dược tại một thôn làng hẻo lánh, Minh Triết đã gặp một ông lão kỳ bí. Khi ngài hỏi về câu nói vang vọng trong đầu Thẩm Dao, ông lão đã đưa ra lời giải ý trời: "Muốn mở cánh cổng thời không, cần phải có một chiếc vòng tay kết từ chín viên ngọc lớn và chín viên ngọc nhỏ. Thứ ngọc ấy phải là ngọc thô lấy từ mỏ đá biên cương, được mài dũa liên tục bằng nước sương sớm đọng trên hoa sen ở ngự uyển. Khi người ấy tự nguyện đeo vào, nếu muốn đi, cánh cổng sẽ mở. Còn nếu tâm không muốn, dẫu cửa mở cũng không thể về."

Minh Triết nghe xong, lòng dậy sóng. Ngài ngầm hạ lệnh cho người bí mật khai thác khối ngọc thô tốt nhất mang về kinh thành. Ngài muốn tự tay làm chiếc vòng ấy, nhưng không phải để nàng đi, mà là để giấu nó đi mãi mãi, triệt tiêu mọi cơ hội rời xa ngài của nàng.

55329986623_28e2cf6892_o.png


Phần 3: Chén Rượu Độc Và Trái Tim Chết Lặng​


Chiến thắng vang dội, đại quân ca khúc khải hoàn trở về Thượng Kinh. Đêm đầu tiên mở tiệc ăn mừng tại cung hoàng thái hậu, Minh Triết đã sơ hở. Ngài bị người của Thái hậu hạ dược trong rượu – một loại dạ dược cực mạnh khiến thần trí mê muội.

Sáng hôm sau, khi Thẩm Dao bị mật chỉ của Thái hậu dụ đến tẩm cung, nàng nhìn thấy một cảnh tượng khiến đất trời sụp đổ: Trên chiếc giường rồng rực rỡ xộc xếch, Minh Triết đang tỉnh dậy, bên cạnh ngài là Lâm Uyển Nhi tóc tai buông xõa, trên long sàng còn vương vệt máu lạc hồng.

Thẩm Dao đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân lạnh ngắt như rơi vào hầm băng dưới đáy biển năm nào. Minh Triết nhìn thấy nàng, sắc mặt đại biến, ngài lảo đảo bước xuống giường nhưng Thẩm Dao đã lùi lại, ánh mắt nhìn ngài đầy sự xa lạ và ghê tởm.

Thái hậu ép Minh Triết phải chịu trách nhiệm, lập Lâm Uyển Nhi làm Hoàng hậu. Sau những cuộc tranh cãi nảy lửa và xung đột quyền lực gay gắt đến mức suýt nhuốm máu cung đình, Minh Triết phải nhượng bộ, nhưng ngài chỉ phong Lâm Uyển Nhi làm Lâm Phi, quyết giữ lại vị trí Hoàng hậu cho Thẩm Dao.

Minh Triết đến tẩm cung của Thẩm Dao, ngài quỳ gối trước nàng, ôm chặt lấy đôi chân lạnh giá của nàng mà cầu xin: "Dao Nhi, xin nàng hãy đợi ta. Lâm gia thế lực còn quá lớn, ta cần thời gian để nhổ tận gốc. Đợi khi mọi chuyện yên ắng, ta sẽ lập nàng làm hậu!"

Thẩm Dao không khóc, không quạo cọ như ngày xưa nữa. Nàng chỉ nhìn ra cửa sổ, ánh mắt chết lặng: "Bệ hạ, ngài từng hứa sẽ tìm vật giúp ta quay về. Vật đó, ngài tìm thấy chưa?"

Minh Triết giật mình, bàn tay siết chặt, ngài nói dối: "Vẫn chưa tìm ra. Dao Nhi, thế gian này không có thứ đó đâu, nàng đừng nghĩ đến nữa." Thực chất, chiếc vòng tay kết từ chín viên ngọc lớn, chín viên ngọc nhỏ được mài bằng sương sớm hoa sen đã hoàn thành, đang được ngài giấu kỹ trong chiếc túi thơm luôn mang bên người.

Từ khi Lâm Uyển Nhi lên làm Phi, ả ta cậy thế Thái hậu, liên tục gây sự trong cung. Ả công khai gây chiến, tìm mọi cách hành hạ, xử ép Thẩm Dao tại Ngự y viện. Nhiều lần vụ việc kéo đến trước mặt Minh Triết, nhưng vì quyền lực chưa thu hồi hoàn toàn, vì đại cục giang sơn, Minh Triết buộc phải xử ép Thẩm Dao trước mặt quần thần để che mắt Lâm gia. Ban đêm, ngài lại lén lút đến phòng nàng, ôm nàng vào lòng, dùng những lời mật ngọt để dỗ dành.

Dần dà, Thẩm Dao chết tâm. Nàng không còn tranh luận, không còn tức giận. Nàng ngoan ngoãn đến đáng sợ, chịu đựng mọi sự sỉ nhục của Lâm Phi như một con búp bê không hồn.

Phần 4: Vòng Ngọc Đứt Dây, Máu Nhuộm Biên Thùy​


Để chuẩn bị cho cuộc cải cách hành chính và quân sự tại vùng biên cương, Minh Triết phải tự mình đi thị sát một chuyến. Vì không an tâm để Thẩm Dao lại kinh thành, ngài ép buộc nàng phải đi theo. Lâm Phi thấy vậy cũng khóc lóc đòi đi cùng, Minh Triết đành chấp nhận.

Tại doanh trại biên thùy, Thẩm Dao thường đi dạo một mình để khuây khỏa. Một ngày nọ, nàng gặp một bà lão bán thuốc dạo có hành tung kỳ lạ. Sau vài câu trò chuyện về y lý, Thẩm Dao nhận ra bà lão này có kiến thức uyên bác không phải người thường. Nàng đánh bạo hỏi về bí mật chiếc vòng tay thời không.

Bà lão nhìn nàng đầy thương cảm, khẽ thở dài: "Vật ấy đã được làm xong từ lâu rồi, người không cần tìm đâu xa. Nó được kết từ chín viên ngọc lớn, chín viên ngọc nhỏ, được mài bằng sương sớm hoa sen. Kẻ si tình kia đã dùng tơ sen se thành sợi để xỏ chúng lại, ngày đêm mang bên mình trong chiếc túi thơm thêu hình chim phượng."

Thẩm Dao bàng hoàng. Nàng nhận ra chiếc túi thơm ấy chính là vật Minh Triết luôn đeo bên hông, không bao giờ rời thân. Ngài đã lừa dối nàng. Ngài ích kỷ giam giữ nàng trong cái lồng son đầy tủi nhục này.

Cùng lúc đó, trong doanh trại có một vị Tướng quân trẻ tuổi tên là Tiêu Phong – một bậc anh hùng tài ba, chính trực. Gia thế của Tiêu Phong vốn là một hiệu thuốc lớn lâu đời ở kinh thành, nên anh cũng có chút kiến thức về dược liệu. Trong những lần vô tình gặp gỡ ở thao trường và rừng thuốc, Tiêu Phong và Thẩm Dao đã trò chuyện với nhau. Sự thẳng thắn, hiểu biết và nỗi buồn phảng phất của Thẩm Dao đã khiến trái tim vị tướng quân trẻ rung động.

Minh Triết là người có tính chiếm hữu cực cao và hay ghen. Ngài liên tục bắt gặp những khoảnh khắc Thẩm Dao mỉm cười nhẹ nhàng với Tiêu Phong – nụ cười mà từ lâu ngài không còn được nhìn thấy. Khi gặp riêng nàng, ngài vẫn dịu dàng ôm ấp, nhưng Thẩm Dao câu trước câu sau đều lạnh lùng đòi lại chiếc vòng tay trong túi thơm. Minh Triết nổi giận lôi đình, ngài quát lên, cấm nàng không được tơ tưởng rời xa ngài, càng không được gặp Tiêu Phong.

Lâm Phi đứng sau bụi rậm, chứng kiến tất cả và nhận ra đây là cơ hội ngàn năm có một để diệt trừ Thẩm Dao. Ả ta bí mật sắp xếp một cái bẫy, hẹn Tiêu Phong và Thẩm Dao gặp nhau ở một chòi canh vắng vẻ với lý do bàn về phương thuốc trị thương cho binh sĩ, rồi mật báo cho Hoàng đế đến bắt tại trận.

Khi Minh Triết ập đến, thấy Tiêu Phong đang vô tình đỡ lấy Thẩm Dao khi nàng suýt ngã, ngọn lửa ghen tuông điên cuồng đã thiêu rụi lý trí của ngài. Ngài hạ lệnh bắt Thẩm Dao về lều, ép nàng phải thị tẩm ngay đêm đó như một hình phạt cho sự phản bội. Mặc cho nàng khóc lóc, vùng vẫy trong đau đớn, ngài vẫn chiếm đoạt nàng một cách tàn nhẫn. Sáng hôm sau, ngài hạ chỉ phong nàng làm Thẩm Tần, dưới cấp Phi, giam lỏng nàng trong điện thờ, bắt nàng phải học lễ nghi đoan trang, thủy chung. Ngài gầm lên trong tổn thương: "Tại sao nàng có thể cười với hắn, mà đối với ta chỉ có thù hận? Nàng là của ta! Vĩnh viễn là của ta!"

Hành động phong Tần này càng khiến Lâm Phi tức điên. Nhìn thấy gia tộc Lâm gia ở kinh thành đang bị Minh Triết âm thầm thu hồi quyền lực, các quan lại là cha và thúc bá của ả bị dồn vào đường cùng vì tội mưu phản, Lâm Phi quyết định làm liều: "Muốn chết thì cùng chết!"

Ả ta lén đột nhập vào tẩm cung của Hoàng đế trong lúc ngài ra trận tiền, ăn cắp chiếc túi thơm chứa vòng ngọc mang đến cho Thẩm Dao. Ả cười điên cuồng: "Cầm lấy thứ này và cút đi! Ta đã sắp xếp cho Tiêu Phong đợi cô ở bìa rừng để đưa cô rời cung. Đi chết cùng nhau đi!" Đồng thời, Lâm Phi cũng cho người báo tin cho Minh Triết rằng Thẩm Dao đang bỏ trốn cùng nhân tình.

Phần 5: Tro Tàn Đường Cũ, Ngàn Năm Lỡ Hẹn​


Cơn mưa bão biên thùy trút xuống xối xả. Tại bìa rừng già, Thẩm Dao cầm chiếc vòng ngọc trên tay, nước mắt hòa cùng nước mưa. Tiêu Phong cưỡi ngựa đợi sẵn, anh nhìn nàng bằng ánh mắt kiên định: "Thẩm cô nương, ta biết cô không thuộc về nơi này. Đi mau!"

Nhưng họ chưa kịp bước đi, tiếng vó ngựa dồn dập đã bao vây tứ phía. Minh Triết dẫn theo vạn quân ập đến, gương mặt ngài dưới màn mưa vặn vẹo vì giận dữ và đau đớn. Ngài nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên tay nàng, hiểu rằng nàng thà chọn một kẻ mới gặp còn hơn ở lại bên ngài.

"Bắn cho ta!" Minh Triết lạnh lùng ra lệnh.

Một loạt mưa tên phóng ra. Tiêu Phong không một chút do dự, lao đến chắn trước người Thẩm Dao. Ba mũi tên cắm sâu vào ngực vị tướng quân trẻ, máu phun ra nhuộm đỏ tà áo. Anh gục xuống, nhưng hai tay vẫn bấu chặt lấy chân ngựa của thị vệ, dùng chút tàn lực cuối cùng để cản đường, hét lớn: "Cô nương.. Mau đi đi!"

Minh Triết nhảy xuống ngựa, điên cuồng lao đến giằng co với Thẩm Dao. Trong cơn hỗn loạn, Thẩm Dao đã kịp đeo chiếc vòng ngọc vào tay. Một vầng hào quang màu xanh dịu mát bỗng rực sáng giữa màn mưa, một khe nứt thời không dần mở ra phía sau nàng.

Nhưng tại sao nàng vẫn chưa biến mất?

Bà lão từng nói: "Nếu tâm không muốn, dẫu cửa mở cũng không thể về." Trong sâu thẳm linh hồn Thẩm Dao, nàng vẫn còn vương vấn người nam nhân tàn nhẫn trước mặt. Chính sự do dử ấy đã giữ nàng lại.

"Buông ta ra!" Thẩm Dao hét lên, cố sức giật tay lại.

Minh Triết khóc nghẹn, ngài dùng cả hai tay níu chặt lấy chiếc vòng trên cổ tay nàng: "Dao Nhi! Ta sai rồi! Đừng bỏ ta! Ta sẽ giết sạch Lâm gia, ta sẽ cho nàng tất cả! Đừng đi!"

Trong lúc hai người giằng co dữ dội, sợi tơ sen mỏng manh kết nối những viên ngọc bỗng nhiên bị đứt đoạn. Chín viên ngọc lớn và chín viên ngọc nhỏ vỡ tung, rơi lả tả xuống vũng bùn máu.

Chính khoảnh khắc sợi dây đứt ra, chiếc vòng không còn nguyên vẹn, cánh cổng thời không lập tức sinh ra một lực hút kinh hoàng, nuốt chửng lấy thân ảnh của Thẩm Dao.

Tiêu Phong lúc này ngước gương mặt đầy máu lên, cười thê lương nhìn Minh Triết: "Bệ hạ.. Người thắng được thiên hạ.. Nhưng người thua rồi. Người có biết mỗi đêm thấy người ở bên Lâm Phi, trái tim cô ấy đã chết đi sống lại bao nhiêu lần không? Người giam cầm cô ấy.. Chính là đang giết cô ấy.." Nói đoạn, Tiêu Phong tắt thở.

Minh Triết quỳ sụp xuống vũng bùn, hai tay cào cấu đống đất cát dưới mưa để tìm lại những viên ngọc vỡ, nhưng bóng dáng Thẩm Dao đã hoàn toàn biến mất vào cõi hư vô. Ngài gầm lên một tiếng đau đớn thấu tận trời xanh, rồi ngất lịm đi.

Phần 6: Tơ Sen Đoạn Tuyệt, Giấc Mộng Tỉnh Lại​


Sau đêm kinh hoàng đó, Hoàng đế như hóa điên. Ngài dẫn quân về triều, lập tức ban chỉ tru di cửu tộc Lâm gia, chín đời nhà Lâm Phi bị đem chém đầu thị chúng vì tội mưu phản. Đối với Lâm Uyển Nhi, ngài đích thân bước vào cung, tát ả một cái nảy lửa rồi hạ lệnh giam cầm trong lãnh cung tăm tối vĩnh viễn không được nhìn thấy ánh mặt trời.

Ngài thu hồi toàn bộ quyền lực, trở thành vị minh quân vĩ đại nhất lịch sử, nhưng cũng là vị vua cô độc và tàn nhẫn nhất.

Trong tẩm cung của ngài, mọi thứ của Thẩm Dao vẫn được giữ nguyên vẹn. Từ chiếc nghiên mực bằng gỗ thô kệch do chính tay ngài đục đẽo cho nàng, đến những chồng sách y học lộn xộn, ngả nghiêng trên bàn, những cây trâm ngọc nằm rải rác lung tung từ ngày nàng còn làm ở Ngự y viện. Ngài không cho bất kỳ ai chạm vào. Mỗi đêm, vị hoàng đế vạn tuế ấy lại ngồi một mình trước bàn trang điểm của nàng, nhìn những vật dụng cũ mà tim thắt quặn lại, đau đớn đến mức ho ra máu.

Ngài móc từ trong túi áo ra vài viên ngọc thô màu xanh sót lại mà ngài nhặt được đêm đó. Ngài dùng những sợi tơ rút ra từ thân cây sen ở hồ ngự uyển, kiên nhẫn se lại thành sợi dây, tìm cách xỏ từng viên ngọc vào. Ngài muốn nối lại chiếc vòng, nối lại mảnh tình dang dở và nát vụn của một đời mình. Nhưng tơ sen dẫu có se dày đến mấy, người đi rồi, làm sao nối lại được duyên xưa?

Sáng hôm sau, khi tiếng chuông chùa vang vọng khắp Thượng Kinh báo hiệu một ngày mới, đại công công run rẩy đẩy cửa bước vào tẩm cung để hầu hạ hoàng đế thượng triều.

Trên chiếc sập rồng, Sở Minh Triết ngồi tựa lưng vào thành giường, mắt nhắm nghiền, gương mặt bình thản như đang ngủ. Trong lòng bàn tay buông thõng của ngài, sợi tơ sen đã đứt đoạn, những viên ngọc xanh rơi xuống sàn đá, phát ra những tiếng lách cách lạnh lẽo.

Vị hoàng đế trẻ tuổi đã băng hà ở tuổi hai mươi lăm, mang theo nỗi cô độc tột cùng xuống hoàng tuyền.

Thế kỷ 21, tại một bệnh viện hiện đại.

Trên chiếc giường bệnh màu trắng tinh khôi, một nữ nhân có gương mặt thanh tú bỗng giật mình mở mắt. Tiếng máy đo nhịp tim bên cạnh kêu "tít tít" đều đặn. Bác sĩ và y tá lao vào: "Thẩm bác sĩ! Cô tỉnh rồi! Cô bị ngạt nước khi lặn biển, đã hôn mê suốt ba ngày ba đêm qua!"

Thẩm Dao ngơ ngác nhìn trần nhà trắng xóa, nhìn những ánh đèn neon sáng choang. Nàng đưa tay lên sờ gò má mình, phát hiện nơi đó đã ướt đẫm nước mắt.

Nàng không nhớ rõ mình đã mơ thấy gì. Nàng chỉ nhớ trong giấc mơ kéo dài ba ngày ấy, có một mùi hương hoa sen tàn tạ mùa đông, có tiếng mưa rơi buốt giá trên chiến trường, và có một giọng nói trầm ấm, đau đớn đến nghẹt thở cứ gọi mãi tên nàng: "Dao Nhi.. Đừng đi..".

Tác giả: Clara Phan

Nguồn ảnh: Pinterest

Hết
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back