Chương 20: Khi lý trí chạm vào thứ vượt ngoài lý trí
Khoảnh khắc Emiya giương cung lần nữa, toàn bộ chiến trường rơi vào một trạng thái lặng im quái dị.
Không phải vì sợ hãi thuần túy.
Mà là vì não bộ con người đang bị buộc phải xử lý một điều không thể xử lý.
Conan đứng chết lặng sau một bức tường đổ nát, đôi mắt xanh mở to, không chớp.
".. Không thể nào."
Cậu lẩm bẩm, tay vô thức siết chặt áo.
Mũi tấn công đó..
Không có khói thuốc, không có tiếng nổ khởi phát, không có đường đạn.
Không phải súng. Không phải tên lửa. Không phải công nghệ.
Conan buộc mình phân tích.
– Khoảng cách? Quá xa.
– Lực xuyên phá? Vượt xa đạn chống tăng.
– Độ chính xác? Gần như tuyệt đối.
".. Và hắn biết tên thật của Ma Vương."
Conan cảm thấy một cảm giác hiếm hoi-
Lý trí của cậu không còn chỗ bám.
Nếu đây là con người.. Thì là con người gì?
Heiji nắm chặt tay, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
"Chết tiệt.. Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?"
Anh liếc nhìn Conan.
"Ê, Kudo.. Đừng nói với tôi là cậu giải thích được nha."
Conan không đáp.
Sự im lặng đó khiến Heiji lạnh người.
Khi Kudo im lặng.. Nghĩa là ngay cả nó cũng không biết.
Heiji nhìn Emiya-tư thế đứng vững vàng, ánh mắt không dao động.
".. Hắn không giống người bình thường."
Ran đưa tay che miệng.
Tim cô đập mạnh-nhưng không chỉ vì sợ.
Người đàn ông kia..
Đứng giữa quái vật và nhân loại
Mà không có chút do dự nào.
"Anh ấy.. Là ai?"
Ran không cảm nhận được ác ý từ Emiya.
Ngược lại-
Cô cảm thấy một nỗi buồn rất sâu, rất nặng.
Một người..
Đã từng chứng kiến quá nhiều thứ bị hủy diệt.
Kazuha nắm chặt tay Ran.
"Ran.. Cái này.. Không giống mấy vụ án trước nữa."
Giọng cô run.
"Không phải mẹo.. Không phải ảo thuật.. Không phải con người giả dạng quái vật.."
Cô nuốt khan.
".. Nếu người kia thật sự có thể đánh thứ đó.."
Cô không dám nói tiếp.
Kogoro quỳ nửa người sau một chiếc xe cảnh sát bị lật.
".. Ha."
Ông cười khan-một nụ cười không có chút hài hước.
"Đến cả ta.. Cũng không thể nói đây là trò lừa nữa."
Lần đầu tiên trong đời,
Kogoro Mori không biết phải đóng vai gì.
Không phải thám tử.
Không phải người lớn che chở trẻ con.
Chỉ là một người đàn ông bất lực trước thứ vượt ngoài loài người.
Megure run tay siết chặt bộ đàm.
".. Báo cáo."
Giọng ông khàn đi.
"Đối tượng mới.. Không xác định. Không thuộc bất kỳ lực lượng nào."
Ông nhìn Emiya-rồi nhìn Ma Vương.
".. Nhưng hắn đã làm được điều mà toàn bộ quân đội không làm được."
Một sĩ quan bên cạnh thì thào:
"Thưa ngài.. Chúng ta.. Đang chứng kiến cái gì vậy?"
Megure không trả lời.
Sato đứng chắn trước Takagi theo bản năng.
Đôi mắt cô sắc bén-nhưng không có mục tiêu.
"Không thể dùng luật để định nghĩa hai kẻ đó."
Cô nói chậm rãi, giọng trầm.
"Nhưng nếu người đàn ông kia là kẻ thù.."
Cô siết tay.
".. Thì chúng ta đã thua ngay từ đầu."
Takagi nuốt khan.
"Chị Sato.."
"Anh ấy giống như.."
".. Một thứ được gửi tới đây."
Anh không dám nói từ thần.
Yumi im lặng hiếm hoi, ánh mắt không còn tinh quái.
".. Tôi ghét khi phải nói thế này."
Cô hít sâu.
"Nhưng lần đầu tiên.. Tôi mừng vì không phải chỉ có loài người trên chiến trường này."
Chiba run rẩy.
"C-cái cung đó.. Không có dây thép.. Không có động cơ.."
Naeko nhìn chằm chằm Emiya, giọng nhỏ nhưng chắc.
"Anh ta không giống anh hùng."
"Giống.. Người gánh trách nhiệm."
Shiratori đẩy kính.
"Người đàn ông đó.. Biết rất rõ mình đang làm gì."
Ánh mắt anh sắc lại.
"Và hắn không ngạc nhiên khi thấy Ma Vương."
Ayumi ôm chặt Mitsuhiko.
"Anh ấy.. Là người tốt.. Đúng không?"
Mitsuhiko run rẩy nhưng gật đầu.
".. Anh ấy bắn quái vật."
Genta thì thào:
".. Anh hùng?"
Haibara đứng lặng, đôi mắt mở to-không vì sợ.
Mà vì nhận ra thứ gì đó rất quen thuộc.
".. Cảm giác này.."
Cô siết chặt áo.
Không phải khoa học.
Không phải tổ chức.
Không phải thứ con người tạo ra.
".. Đây là thứ ở bên ngoài hệ thống của thế giới này."
Cô thì thào, giọng lạnh.
"Giống như.. Một cơ chế tự vệ."
Agasa run run.
".. Nếu đây không phải ảo giác.."
".. Thì khoa học của chúng ta.."
Ông không nói hết câu.
Trên chiến trường đổ nát,
Giữa Ma Vương gầm gừ và người đàn ông giương cung-
Toàn bộ thế giới của Detective Conan đang đứng trước một ngã rẽ.
Một câu hỏi không ai dám nói ra,
Nhưng tất cả đều nghĩ đến:
Nếu ác quỷ là thật..
Thì người kia là gì?
Và sâu hơn nữa-
Nếu ngay cả lý trí cũng không thể phủ nhận điều này..
Thì từ nay.. Thế giới sẽ không bao giờ giống như trước nữa.
Không phải vì sợ hãi thuần túy.
Mà là vì não bộ con người đang bị buộc phải xử lý một điều không thể xử lý.
Conan Edogawa
Conan đứng chết lặng sau một bức tường đổ nát, đôi mắt xanh mở to, không chớp.
".. Không thể nào."
Cậu lẩm bẩm, tay vô thức siết chặt áo.
Mũi tấn công đó..
Không có khói thuốc, không có tiếng nổ khởi phát, không có đường đạn.
Không phải súng. Không phải tên lửa. Không phải công nghệ.
Conan buộc mình phân tích.
– Khoảng cách? Quá xa.
– Lực xuyên phá? Vượt xa đạn chống tăng.
– Độ chính xác? Gần như tuyệt đối.
".. Và hắn biết tên thật của Ma Vương."
Conan cảm thấy một cảm giác hiếm hoi-
Lý trí của cậu không còn chỗ bám.
Nếu đây là con người.. Thì là con người gì?
Hattori Heiji
Heiji nắm chặt tay, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
"Chết tiệt.. Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?"
Anh liếc nhìn Conan.
"Ê, Kudo.. Đừng nói với tôi là cậu giải thích được nha."
Conan không đáp.
Sự im lặng đó khiến Heiji lạnh người.
Khi Kudo im lặng.. Nghĩa là ngay cả nó cũng không biết.
Heiji nhìn Emiya-tư thế đứng vững vàng, ánh mắt không dao động.
".. Hắn không giống người bình thường."
Ran Mori
Ran đưa tay che miệng.
Tim cô đập mạnh-nhưng không chỉ vì sợ.
Người đàn ông kia..
Đứng giữa quái vật và nhân loại
Mà không có chút do dự nào.
"Anh ấy.. Là ai?"
Ran không cảm nhận được ác ý từ Emiya.
Ngược lại-
Cô cảm thấy một nỗi buồn rất sâu, rất nặng.
Một người..
Đã từng chứng kiến quá nhiều thứ bị hủy diệt.
Kazuha Toyama
Kazuha nắm chặt tay Ran.
"Ran.. Cái này.. Không giống mấy vụ án trước nữa."
Giọng cô run.
"Không phải mẹo.. Không phải ảo thuật.. Không phải con người giả dạng quái vật.."
Cô nuốt khan.
".. Nếu người kia thật sự có thể đánh thứ đó.."
Cô không dám nói tiếp.
Kogoro Mori
Kogoro quỳ nửa người sau một chiếc xe cảnh sát bị lật.
".. Ha."
Ông cười khan-một nụ cười không có chút hài hước.
"Đến cả ta.. Cũng không thể nói đây là trò lừa nữa."
Lần đầu tiên trong đời,
Kogoro Mori không biết phải đóng vai gì.
Không phải thám tử.
Không phải người lớn che chở trẻ con.
Chỉ là một người đàn ông bất lực trước thứ vượt ngoài loài người.
Inspector Megure
Megure run tay siết chặt bộ đàm.
".. Báo cáo."
Giọng ông khàn đi.
"Đối tượng mới.. Không xác định. Không thuộc bất kỳ lực lượng nào."
Ông nhìn Emiya-rồi nhìn Ma Vương.
".. Nhưng hắn đã làm được điều mà toàn bộ quân đội không làm được."
Một sĩ quan bên cạnh thì thào:
"Thưa ngài.. Chúng ta.. Đang chứng kiến cái gì vậy?"
Megure không trả lời.
Miwako Sato
Sato đứng chắn trước Takagi theo bản năng.
Đôi mắt cô sắc bén-nhưng không có mục tiêu.
"Không thể dùng luật để định nghĩa hai kẻ đó."
Cô nói chậm rãi, giọng trầm.
"Nhưng nếu người đàn ông kia là kẻ thù.."
Cô siết tay.
".. Thì chúng ta đã thua ngay từ đầu."
Wataru Takagi
Takagi nuốt khan.
"Chị Sato.."
"Anh ấy giống như.."
".. Một thứ được gửi tới đây."
Anh không dám nói từ thần.
Yumi Miyamoto
Yumi im lặng hiếm hoi, ánh mắt không còn tinh quái.
".. Tôi ghét khi phải nói thế này."
Cô hít sâu.
"Nhưng lần đầu tiên.. Tôi mừng vì không phải chỉ có loài người trên chiến trường này."
Chiba & Naeko
Chiba run rẩy.
"C-cái cung đó.. Không có dây thép.. Không có động cơ.."
Naeko nhìn chằm chằm Emiya, giọng nhỏ nhưng chắc.
"Anh ta không giống anh hùng."
"Giống.. Người gánh trách nhiệm."
Shiratori
Shiratori đẩy kính.
"Người đàn ông đó.. Biết rất rõ mình đang làm gì."
Ánh mắt anh sắc lại.
"Và hắn không ngạc nhiên khi thấy Ma Vương."
Detective Boys
Ayumi ôm chặt Mitsuhiko.
"Anh ấy.. Là người tốt.. Đúng không?"
Mitsuhiko run rẩy nhưng gật đầu.
".. Anh ấy bắn quái vật."
Genta thì thào:
".. Anh hùng?"
Ai Haibara
Haibara đứng lặng, đôi mắt mở to-không vì sợ.
Mà vì nhận ra thứ gì đó rất quen thuộc.
".. Cảm giác này.."
Cô siết chặt áo.
Không phải khoa học.
Không phải tổ chức.
Không phải thứ con người tạo ra.
".. Đây là thứ ở bên ngoài hệ thống của thế giới này."
Cô thì thào, giọng lạnh.
"Giống như.. Một cơ chế tự vệ."
Giáo sư Agasa
Agasa run run.
".. Nếu đây không phải ảo giác.."
".. Thì khoa học của chúng ta.."
Ông không nói hết câu.
Kết
Trên chiến trường đổ nát,
Giữa Ma Vương gầm gừ và người đàn ông giương cung-
Toàn bộ thế giới của Detective Conan đang đứng trước một ngã rẽ.
Một câu hỏi không ai dám nói ra,
Nhưng tất cả đều nghĩ đến:
Nếu ác quỷ là thật..
Thì người kia là gì?
Và sâu hơn nữa-
Nếu ngay cả lý trí cũng không thể phủ nhận điều này..
Thì từ nay.. Thế giới sẽ không bao giờ giống như trước nữa.
