3783
475
Nhớ Tây Bắc
Sớm sương muối, tối sương mù,
Trưa hoe hoe nắng, chiều tù mù mây.
Heo may xao xác hàng cây,
Thu đi không để dấu giày thời gian.
Lam chiều tím nỗi miên man,
Gợi lòng ta cảnh đại ngàn sang đông.
Thảo nguyên Châu Mộc nhớ không?
Một thời lính trẻ tang bồng chưa xa.
Mỏ Mù, Tây Bắc, lau già..
Kỷ niệm xưa bỗng trắng nhòa sắc ban.
Phạm Ngọc San
Bài thơ giống như một cái ngoái đầu chậm rãi về phía quá khứ. Không ồn ào, không hô hào, chỉ là một nỗi nhớ lặng lẽ mà sâu. Tây Bắc hiện lên không chỉ là một vùng đất, mà là một phần thanh xuân đã từng sống hết mình giữa gió núi, sương rừng và những ngày tháng tuổi trẻ.
Nỗi nhớ trong bài thơ không dữ dội, mà thấm dần như hơi lạnh cuối thu. Có chút se sắt, có chút bảng lảng, có chút bâng khuâng khi nhận ra thời gian đã trôi đi mà mình không kịp giữ lại điều gì. Cái làm người đọc chùng xuống không phải là cảnh vật, mà là ý thức về sự đổi thay. Những ngày từng sôi nổi, từng rực rỡ, giờ chỉ còn là miền ký ức.
Bài thơ mang một sắc tím rất riêng – sắc của chiều, của hoàng hôn, của những điều đã qua. Tây Bắc không còn là chiến hào hay bước chân hành quân, mà là khoảng lặng trong lòng người lính cũ. Nhớ ở đây không chỉ là nhớ cảnh, mà là nhớ chính mình của ngày xưa.
Sớm sương muối, tối sương mù,
Trưa hoe hoe nắng, chiều tù mù mây.
Heo may xao xác hàng cây,
Thu đi không để dấu giày thời gian.
Lam chiều tím nỗi miên man,
Gợi lòng ta cảnh đại ngàn sang đông.
Thảo nguyên Châu Mộc nhớ không?
Một thời lính trẻ tang bồng chưa xa.
Mỏ Mù, Tây Bắc, lau già..
Kỷ niệm xưa bỗng trắng nhòa sắc ban.
Phạm Ngọc San
Bài thơ giống như một cái ngoái đầu chậm rãi về phía quá khứ. Không ồn ào, không hô hào, chỉ là một nỗi nhớ lặng lẽ mà sâu. Tây Bắc hiện lên không chỉ là một vùng đất, mà là một phần thanh xuân đã từng sống hết mình giữa gió núi, sương rừng và những ngày tháng tuổi trẻ.
Nỗi nhớ trong bài thơ không dữ dội, mà thấm dần như hơi lạnh cuối thu. Có chút se sắt, có chút bảng lảng, có chút bâng khuâng khi nhận ra thời gian đã trôi đi mà mình không kịp giữ lại điều gì. Cái làm người đọc chùng xuống không phải là cảnh vật, mà là ý thức về sự đổi thay. Những ngày từng sôi nổi, từng rực rỡ, giờ chỉ còn là miền ký ức.
Bài thơ mang một sắc tím rất riêng – sắc của chiều, của hoàng hôn, của những điều đã qua. Tây Bắc không còn là chiến hào hay bước chân hành quân, mà là khoảng lặng trong lòng người lính cũ. Nhớ ở đây không chỉ là nhớ cảnh, mà là nhớ chính mình của ngày xưa.
Last edited by a moderator:


