15 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
2908 1
55070387778_c831bed535_o.jpg


Tên: Những Mảnh Nhỏ Trong Tim

Tác giả: August Waves

Thể loại: Tản Văn

Văn án: Mỗi người tụi mình đều cất một mảnh ký ức be bé trong lòng, nhỏ xíu thôi mà quý giá lắm luôn - chỉ cần khẽ nghĩ tới thôi, trái tim đã rung nhẹ một cái như có gió mùa hạ lướt qua.

Có những câu chuyện khiến cậu bất giác cười tủm tỉm giữa đêm, có những khoảnh khắc thoáng buồn, nhẹ tênh như giọt mưa đầu mùa, và cũng có những điều cậu chẳng nói được với ai, chỉ dám giấu trong tim, để nó nằm yên một góc, rất ngoan, rất hiền.

Tôi đang gom từng mảnh ký ức đó lại, nhặt nhạnh như nhặt những vệt nắng sau giờ tan học, như gom những tiếng ve rơi còn sót lại cuối hè, để ghép thành một cuốn sách xinh ơi là xinh.

Nơi mỗi câu chuyện là một mảnh ghép lấp lánh, là một đoạn đường mà cậu đã từng đi qua bằng tất cả chân thành, là một phần rất bé nhưng rất thật của cậu - của tuổi trẻ, của niềm vui, của nỗi buồn, của những điều mà khi nhớ lại, trái tim khẽ co lại một chút rồi lại dịu ra.

Tôi thì ôm sẵn một chiếc hộp thật ấm, thật mềm, để đặt câu chuyện của cậu vào đó.

Không chỉnh sửa, không tô vẽ, chỉ nhẹ nhàng giữ giúp cậu - và thế là nó trở thành một phần của cuốn sách bé nhỏ này.

Tôi vui khi cậu gửi gắm chúng cho tôi.

Vui thêm một lần nữa khi cậu mở trang sách này ra để đọc.

Cảm ơn cậu, vì đã để tôi bước vào góc ký ức be bé của cậu, vì đã tin tôi để tôi viết lại nó bằng tất cả sự dịu dàng mà tôi có.

Giờ thì, tụi mình cùng nhau mở cuốn sách này nhé - chậm thôi, nhẹ thôi,

Để tận hưởng trọn vẹn những mảnh chuyện nhỏ xíu này.

Xin Cảm ơn!
 
Chỉnh sửa cuối:
15 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề
55070387778_c831bed535_o.jpg


Tên truyện: Những Mảnh Nhỏ Trong Tim

Tác giả: August Waves

Thể loại: Tản Văn

Văn án: Mỗi người tụi mình đều cất một mảnh ký ức be bé trong lòng, nhỏ xíu thôi mà quý giá lắm luôn - chỉ cần khẽ nghĩ tới thôi, trái tim đã rung nhẹ một cái như có gió mùa hạ lướt qua.

Có những câu chuyện khiến cậu bất giác cười tủm tỉm giữa đêm, có những khoảnh khắc thoáng buồn, nhẹ tênh như giọt mưa đầu mùa, và cũng có những điều cậu chẳng nói được với ai, chỉ dám giấu trong tim, để nó nằm yên một góc, rất ngoan, rất hiền.

Tôi đang gom từng mảnh ký ức đó lại, nhặt nhạnh như nhặt những vệt nắng sau giờ tan học, như gom những tiếng ve rơi còn sót lại cuối hè, để ghép thành một cuốn sách xinh ơi là xinh.

Nơi mỗi câu chuyện là một mảnh ghép lấp lánh, là một đoạn đường mà cậu đã từng đi qua bằng tất cả chân thành, là một phần rất bé nhưng rất thật của cậu - của tuổi trẻ, của niềm vui, của nỗi buồn, của những điều mà khi nhớ lại, trái tim khẽ co lại một chút rồi lại dịu ra.

Tôi thì ôm sẵn một chiếc hộp thật ấm, thật mềm, để đặt câu chuyện của cậu vào đó.

Không chỉnh sửa, không tô vẽ, chỉ nhẹ nhàng giữ giúp cậu - và thế là nó trở thành một phần của cuốn sách bé nhỏ này.

Tôi vui khi cậu gửi gắm chúng cho tôi.

Vui thêm một lần nữa khi cậu mở trang sách này ra để đọc.

Cảm ơn cậu, vì đã để tôi bước vào góc ký ức be bé của cậu, vì đã tin tôi để tôi viết lại nó bằng tất cả sự dịu dàng mà tôi có.

Giờ thì, tụi mình cùng nhau mở cuốn sách này nhé - chậm thôi, nhẹ thôi,

Để tận hưởng trọn vẹn những mảnh chuyện nhỏ xíu này.

Xin Cảm ơn!

Câu chuyện số 1​


Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ, nơi buổi sáng có tiếng chim đậu đầy trên hàng dây điện, buổi chiều gió thổi mát rượi từ bờ sông tràn vào từng con ngõ. Ở nơi yên bình ấy, tôi có hai người bạn – những người gắn với gần như toàn bộ tuổi thơ của tôi.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau, từ những ngày còn nắm tay nhau đi học, cho đến những buổi chiều chạy chân trần ngoài bờ sông, ném đá xuống mặt nước rồi cười vang khi từng vòng sóng lan ra. Ba đứa lúc nào cũng ở cạnh nhau, chẳng cần hẹn, chẳng cần gọi, chỉ cần quay đầu lại là thấy đủ cả.

Tôi là Cún – ít nói, trầm lặng, quen đứng phía sau lắng nghe hơn là chạy lên phía trước.

Sóc thì khác hẳn tôi, lúc nào cũng rộn ràng, hoạt bát, nụ cười sáng đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng nhẹ đi.

Còn Nhím.. Nhím là người thông minh nhất trong ba đứa. Cậu ấy lanh lợi, nhanh nhạy, luôn là người nghĩ ra đủ trò nghịch ngợm, đủ câu chuyện khiến cả bọn cười nghiêng ngả. Với tôi, Nhím giống như trung tâm của thế giới nhỏ bé ấy.

Tuổi thơ của chúng tôi trôi qua êm đềm như một bản nhạc không có nốt trầm. Tôi đã từng nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi như vậy.

Cho đến năm chúng tôi mười một tuổi.

Tôi không nhớ chính xác là từ khi nào cậu ấy bắt đầu thay đổi.

Chỉ biết rằng, một ngày nọ, tôi nhận ra Nhím không còn cười nhiều nữa. Những trò chơi từng khiến cậu ấy hò hét chạy nhảy giờ đây chỉ khiến cậu ấy đứng nhìn từ xa.

Ánh mắt cậu dần trở nên lặng lẽ, sâu và buồn, như thể bên trong đang giấu một điều gì đó rất nặng mà không ai chạm tới được.

Nhím nói ít đi. Cười cũng ít đi. Có những buổi chiều, cậu ấy đi phía sau chúng tôi, đôi vai gầy nhỏ như đang gánh một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của mình.

Tôi và Sóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chúng tôi chỉ biết rằng người từng luôn chạy nhanh nhất, giờ lại là người mệt mỏi nhất.

Tôi đã từng muốn hỏi. Rất nhiều lần.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt né tránh của Nhím, tôi lại im lặng. Tôi sợ.. Sợ rằng nếu hỏi, tôi sẽ chạm vào một vết thương mà chính cậu ấy cũng chưa sẵn sàng mở ra.

Rồi một buổi chiều nọ, bầu trời nhuộm màu tím nhạt. Gió thổi nhẹ, không khí yên ắng đến lạ. Tôi chạy sang nhà Nhím như mọi khi. Cánh cửa khép hờ.

Nhím nhìn tôi, mỉm cười rất khẽ. Một nụ cười nhẹ đến mức tôi suýt nghĩ rằng mình nhìn nhầm.

Cậu ấy nói, giọng nhỏ và dịu như gió:

"Thế giới này thật đẹp.. Nhưng hình như thế giới này không thích tớ. Tớ muốn đi ngủ một chút."

Tôi cười, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vu vơ. Tôi không hề biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi nghe giọng nói của cậu.

Chiều hôm đó, tôi mang tâm trạng vui vẻ xách cặp chạy sang nhà Nhím để học chung, bước vào căn phòng yên ắng.

Cánh cửa không khóa. Gió lùa qua khung cửa sổ, làm tấm rèm trắng bay phấp phới. Và giữa khoảng sáng mờ nhạt ấy, tôi thấy Nhím.

Cơ thể nhỏ bé của cậu đung đưa, lơ lửng giữa không trung.

Thế giới trong khoảnh khắc ấy.. Sụp đổ hoàn toàn.

Tôi không hét lên. Không khóc. Chỉ đứng đó, tim như ngừng đập. Rồi tôi bước đến, từng bước nặng nề như giẫm trên tro tàn.

Tôi đỡ lấy Nhím, ôm chặt cậu vào lòng, run rẩy như thể chỉ cần buông tay ra thôi, cậu sẽ tan biến mất mãi mãi.

Tôi tự tay tắm rửa cho cậu. Nước lạnh chảy qua làn da đã không còn hơi ấm. Tôi ôm cậu thật lâu, rất lâu, mong rằng chỉ cần đủ lâu thôi, Nhím sẽ mở mắt ra, lại cười với tôi như ngày nào.

Nhưng cậu không tỉnh lại.

Tang lễ diễn ra trong lặng lẽ. Chỉ có tiếng mưa rơi, mùi hương trầm quẩn quanh trong gió. Kể từ ngày đó, nụ cười của tôi cũng chết lặng.

Tôi bắt đầu sợ, sợ mất thêm một ai đó, sợ những buổi chiều yên tĩnh, sợ tiếng gió thổi qua cửa sổ. Sợ cả sự im lặng.

Nhưng tôi vẫn còn Sóc.

Cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ngây thơ mà hoảng loạn. Tôi hiểu, nếu tôi gục ngã, Sóc sẽ không còn chỗ nào để bấu víu.

Tôi buộc mình phải đứng vững, phải làm người ở lại mạnh mẽ hơn.

Rồi một ngày, nỗi sợ lớn nhất của tôi suýt nữa trở thành sự thật.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ mất Sóc – mất nốt người cuối cùng còn lại.

Trái tim tôi như bị xé toạc, nỗi sợ cũ quay trở lại, lạnh buốt như bàn tay tử thần năm nào chạm vào tim tôi.

Nhưng lần này, tôi kịp giữ cậu ấy lại.

Trong vòng tay run rẩy, khi cảm nhận được hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn, nước mắt tôi rơi xuống, nóng hổi.

Tôi không nói được lời nào, chỉ ôm chặt hơn, sợ rằng nếu buông ra, mọi thứ sẽ lại tan vỡ.

Tôi thề rằng: Sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trong chúng tôi gục ngã thêm một lần nào nữa.

Tôi muốn trở thành chỗ dựa cho Sóc – như một bức tường cuối cùng ngăn giữa thế giới và nỗi đau.

Và sâu trong lòng, tôi cũng hứa với chính mình: Tôi sẽ sống tiếp, không chỉ cho tôi, mà còn sống thay phần đời tươi đẹp mà Nhím đã bỏ lỡ.

Từ đó, tôi sống chậm hơn, dịu dàng hơn. Tôi không còn là cậu bé vô tư ngày nào nữa. Trong tim tôi mang hai linh hồn – một đã ra đi, và một vẫn đang run rẩy tìm lại ánh sáng.

Tôi mỉm cười nhiều hơn, không phải vì vui, mà vì tôi muốn Sóc biết rằng thế giới này vẫn còn ấm áp, vẫn còn lý do để ở lại.

Và ở một nơi nào đó, dưới tán trời rất xa, có lẽ Nhím cũng đang mỉm cười.. Khi thấy hai người bạn nhỏ năm xưa vẫn đang sống, vẫn tiếp tục bước đi – thay cho cả phần đời của cậu.
 
15 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 1​


Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ, nơi buổi sáng có tiếng chim đậu đầy trên hàng dây điện, buổi chiều gió thổi mát rượi từ bờ sông tràn vào từng con ngõ. Ở nơi yên bình ấy, tôi có hai người bạn – những người gắn với gần như toàn bộ tuổi thơ của tôi.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau, từ những ngày còn nắm tay nhau đi học, cho đến những buổi chiều chạy chân trần ngoài bờ sông, ném đá xuống mặt nước rồi cười vang khi từng vòng sóng lan ra. Ba đứa lúc nào cũng ở cạnh nhau, chẳng cần hẹn, chẳng cần gọi, chỉ cần quay đầu lại là thấy đủ cả.

Tôi là Cún – ít nói, trầm lặng, quen đứng phía sau lắng nghe hơn là chạy lên phía trước.

Sóc thì khác hẳn tôi, lúc nào cũng rộn ràng, hoạt bát, nụ cười sáng đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng nhẹ đi.

Còn Nhím.. Nhím là người thông minh nhất trong ba đứa. Cậu ấy lanh lợi, nhanh nhạy, luôn là người nghĩ ra đủ trò nghịch ngợm, đủ câu chuyện khiến cả bọn cười nghiêng ngả. Với tôi, Nhím giống như trung tâm của thế giới nhỏ bé ấy.

Tuổi thơ của chúng tôi trôi qua êm đềm như một bản nhạc không có nốt trầm. Tôi đã từng nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi như vậy.

Cho đến năm chúng tôi mười một tuổi.

Tôi không nhớ chính xác là từ khi nào cậu ấy bắt đầu thay đổi.

Chỉ biết rằng, một ngày nọ, tôi nhận ra Nhím không còn cười nhiều nữa. Những trò chơi từng khiến cậu ấy hò hét chạy nhảy giờ đây chỉ khiến cậu ấy đứng nhìn từ xa.

Ánh mắt cậu dần trở nên lặng lẽ, sâu và buồn, như thể bên trong đang giấu một điều gì đó rất nặng mà không ai chạm tới được.

Nhím nói ít đi. Cười cũng ít đi. Có những buổi chiều, cậu ấy đi phía sau chúng tôi, đôi vai gầy nhỏ như đang gánh một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của mình.

Tôi và Sóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chúng tôi chỉ biết rằng người từng luôn chạy nhanh nhất, giờ lại là người mệt mỏi nhất.

Tôi đã từng muốn hỏi. Rất nhiều lần.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt né tránh của Nhím, tôi lại im lặng. Tôi sợ.. Sợ rằng nếu hỏi, tôi sẽ chạm vào một vết thương mà chính cậu ấy cũng chưa sẵn sàng mở ra.

Rồi một buổi chiều nọ, bầu trời nhuộm màu tím nhạt. Gió thổi nhẹ, không khí yên ắng đến lạ. Tôi chạy sang nhà Nhím như mọi khi. Cánh cửa khép hờ.

Nhím nhìn tôi, mỉm cười rất khẽ. Một nụ cười nhẹ đến mức tôi suýt nghĩ rằng mình nhìn nhầm.

Cậu ấy nói, giọng nhỏ và dịu như gió:

"Thế giới này thật đẹp.. Nhưng hình như thế giới này không thích tớ. Tớ muốn đi ngủ một chút."

Tôi cười, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vu vơ. Tôi không hề biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi nghe giọng nói của cậu.

Chiều hôm đó, tôi mang tâm trạng vui vẻ xách cặp chạy sang nhà Nhím để học chung, bước vào căn phòng yên ắng.

Cánh cửa không khóa. Gió lùa qua khung cửa sổ, làm tấm rèm trắng bay phấp phới. Và giữa khoảng sáng mờ nhạt ấy, tôi thấy Nhím.

Cơ thể nhỏ bé của cậu đung đưa, lơ lửng giữa không trung.

Thế giới trong khoảnh khắc ấy.. Sụp đổ hoàn toàn.

Tôi không hét lên. Không khóc. Chỉ đứng đó, tim như ngừng đập. Rồi tôi bước đến, từng bước nặng nề như giẫm trên tro tàn.

Tôi đỡ lấy Nhím, ôm chặt cậu vào lòng, run rẩy như thể chỉ cần buông tay ra thôi, cậu sẽ tan biến mất mãi mãi.

Tôi tự tay tắm rửa cho cậu. Nước lạnh chảy qua làn da đã không còn hơi ấm. Tôi ôm cậu thật lâu, rất lâu, mong rằng chỉ cần đủ lâu thôi, Nhím sẽ mở mắt ra, lại cười với tôi như ngày nào.

Nhưng cậu không tỉnh lại.

Tang lễ diễn ra trong lặng lẽ. Chỉ có tiếng mưa rơi, mùi hương trầm quẩn quanh trong gió. Kể từ ngày đó, nụ cười của tôi cũng chết lặng.

Tôi bắt đầu sợ, sợ mất thêm một ai đó, sợ những buổi chiều yên tĩnh, sợ tiếng gió thổi qua cửa sổ. Sợ cả sự im lặng.

Nhưng tôi vẫn còn Sóc.

Cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ngây thơ mà hoảng loạn. Tôi hiểu, nếu tôi gục ngã, Sóc sẽ không còn chỗ nào để bấu víu.

Tôi buộc mình phải đứng vững, phải làm người ở lại mạnh mẽ hơn.

Rồi một ngày, nỗi sợ lớn nhất của tôi suýt nữa trở thành sự thật.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ mất Sóc – mất nốt người cuối cùng còn lại.

Trái tim tôi như bị xé toạc, nỗi sợ cũ quay trở lại, lạnh buốt như bàn tay tử thần năm nào chạm vào tim tôi.

Nhưng lần này, tôi kịp giữ cậu ấy lại.

Trong vòng tay run rẩy, khi cảm nhận được hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn, nước mắt tôi rơi xuống, nóng hổi.

Tôi không nói được lời nào, chỉ ôm chặt hơn, sợ rằng nếu buông ra, mọi thứ sẽ lại tan vỡ.

Tôi thề rằng: Sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trong chúng tôi gục ngã thêm một lần nào nữa.

Tôi muốn trở thành chỗ dựa cho Sóc – như một bức tường cuối cùng ngăn giữa thế giới và nỗi đau.

Và sâu trong lòng, tôi cũng hứa với chính mình: Tôi sẽ sống tiếp, không chỉ cho tôi, mà còn sống thay phần đời tươi đẹp mà Nhím đã bỏ lỡ.

Từ đó, tôi sống chậm hơn, dịu dàng hơn. Tôi không còn là cậu bé vô tư ngày nào nữa. Trong tim tôi mang hai linh hồn – một đã ra đi, và một vẫn đang run rẩy tìm lại ánh sáng.

Tôi mỉm cười nhiều hơn, không phải vì vui, mà vì tôi muốn Sóc biết rằng thế giới này vẫn còn ấm áp, vẫn còn lý do để ở lại.

Và ở một nơi nào đó, dưới tán trời rất xa, có lẽ Nhím cũng đang mỉm cười.. Khi thấy hai người bạn nhỏ năm xưa vẫn đang sống, vẫn tiếp tục bước đi – thay cho cả phần đời của cậu.

Câu chuyện số 2​


Nhà tớ từng có một khoảng thời gian tối đến mức tưởng như không bao giờ thoát được. Nhưng rồi cũng chính từ những nỗi đau ấy, gia đình tớ tìm lại được hạnh phúc, tìm được sự bao dung, tìm được nhau lần nữa.

Nhà tớ có hai anh em: Tớ là Gấu nhỏ, anh tớ là Gấu lớn.

Anh hơn tớ hai tuổi, hiền, ít nói, lúc nào cũng dỗ tớ ăn, che dù cho tớ và làm bài tập giúp tớ khi tớ quá ư là lười.

Gia đình tớ thuộc kiểu "Người Xưa" - với những niềm tin như khuôn thép: Con trai lớ lấy vợ, con gái lớn gả chồng. Yêu là nam – nữ. Khác đi là.. "Bệnh".

Có những ngày bố tớ và tớ đi ngoài được mà gặp một đôi LGBT, bố tớ sẽ quay sang tớ nói:

"Mai mốt lớn lên không được như vậy nghe chưa. Con gái lấy chồng, con trai lấy vợ mới phải."

Bố nói trên đường, bố nói trên bàn ăn.

Và tớ với anh Gấu chỉ cười trừ, gật đầu cho yên nhà.

Năm anh lên đại học, anh gặp một người – một câu trai tên Cáo.

Trắng trẻo, hiền, gọn gàng, cười đẹp như ánh nắng sau mưa. Nói một cách chị em tụi mình hay nói thì.. Chuẩn gu luôn.

Họ ở chung KTX, rồi chuyển ra trọ riêng.

Mỗi lần tớ thay bố mẹ lên thăm, tớ thấy ánh mắt hai người ấy nhìn nhau.. Mềm kinh khủng.

Như thể chỉ cần đứng cùng một căn phòng là đủ để tim họ yên.

Tớ biết, anh tớ đang hạnh phúc.

Và tớ cũng vui.

Cho đến một ngày – bố phát hiện.

Tớ không biết ai nói với bố, không biết chuyện lộ kiểu gì.. Chỉ biết hôm đó, nhà tớ như có bão.

Bố kéo ánh về, nhốt trong phòng, quăng lại câu:

"Mày bị lây bệnh rồi, mai tao đưa đi chữa."

Vậy là bố mang anh đi khắp nơi.

Bệnh viện, thầy lang, thuốc nam, thuốc bắc.

Cứ như thể tình yêu là vết thương chỉ cần đắp lá là khỏi.

Nhưng làm sao "chữa" được một trái tim đã chọn đúng người?

Nhưng đó đâu phải là bệnh? Đó chỉ là hai trái tim trót yêu nhau. Và trót là.. Con trai.

Anh tớ biết chống cự vô ích, nên giả vờ.

Giả vờ hết bệnh.

Giả vờ cắt đứt với anh Cáo.

Giả vờ trở lại như người bố muốn thấy.

Bố thả anh ra.

Người ngoài nhìn vào tưởng họ quay lưng với nhau rồi. Nhưng trong những góc tối sau nhà, dưới bóng cây, hay trong con hẻm nhỏ, tớ vẫn thấy hai anh ôm lấy nhau run rẩy như cách hai người tự chữa lành.

Nhưng hạnh phúc lén lút.. Không kéo dài.

Lần thứ hai bị phát hiện.

Bố tớ nổi điên.

Ông đánh anh đến mức tay cũng run, còn anh thì chỉ đứng đó chịu đòn, không khóc, không né.

Mẹ tớ vừa lau nước mắt vừa van:

"Con nhận lỗi đi, để bố nguôi."

Nhưng anh tớ có lỗi gì? Yêu ai là lỗi sao?

Sau trận đánh, bố lại nhốt anh vào phòng.

Lần này.. Không còn chìa khóa mở ra nữa.

Bố nói: "Rồi nó sẽ thông suốt, rồi nó sẽ bình thường."

Nhưng bố không biết - Khi trái tim người ta bị bóp nghẹt như thế..

Nó sẽ ngừng đập mất.

Anh tớ tự tử.

Để lại một tờ giấy:

"Con xin lỗi. Con bất hiếu."

Mẹ tớ ngã quỵ, khóc đến ngất.

Bố tớ đứng sững, mặt trắng như tro.

Ngày tang lễ, anh cáo đến.

Không phải với tư cách "bạn cùng phòng."

Mà là tư cách người yêu cuối cùng của anh Gấu.

Anh ấy đứng trước bàn thờ, tay run, đốt một nén nhang.

Ánh mắt anh đỏ đến mức tớ tưởng anh không còn khóc nổi nữa.

Tớ nhìn bố. Rồi nhìn anh Cáo.

Tớ biết hai người đàn ông ấy đều đau theo những cách khác nhau:

Một người mất người yêu.

Một người mất con.

Lúc gọi anh về, mẹ gục xuống hỏi:

"Sao con dại dột thế hả con?"

Anh tớ không nói.

Chỉ cười buồn – cái nụ cười mỏng như tờ giấy mà anh để lại – rồi quay sang nhìn bố.

Và anh nói:

"Tình yêu đến từ trái tim bố ạ.. Nó không đến từ giới tính. Con yêu em ấy, em ấy cũng yêu con. Chỉ vậy thôi. Nó không phải bệnh, nó là tình yêu."

"Con xin lỗi vì đã không làm tròn chữ hiếu. Kiếp sau.. Con hứa sẽ bù lại những gì kiếp này dang dở."

Về đến nhà, mẹ tớ khóc mệt rồi ngủ thiếp đi.

Bố tớ lặng lẽ ngồi một góc nhỏ trong phòng khách và khóc như một đứa trẻ.

Tiếng khóc của người đàn ông từng cứng như sắt – giờ mềm như nước.

Tớ biết bố đang hối hận.

Hối hận đến mức nếu có thể quay lại một giây trong quá khứ, bố sẽ ôm anh vào lòng mà nói:

"Con ơi, bố thương con."

Năm đầu tiên giỗ anh Gấu, anh Cao cũng đến.

Bố tớ gọi anh ấy vào nhà. Hai người ngồi nói chuyện với nhau rất lâu.

Bố kể chuyện anh tớ lúc còn bé.

Kể chuyện anh đi học, bị té xe, hay cho mèo hoang ăn vụng.

Anh Cáo kể về những ngày hai người sống chung – về cách anh cười, cách anh nhăn mũi, cách anh ngủ hay trùm chăn kín đầu.

Đến cuối buổi, bố vỗ nhẹ vai anh Cáo rồi bảo:

"Nếu nó còn sống.. Chắc nó sẽ khoe với bố con tốt như thế nào."

Và vậy là sau anh Gấu.

Gia đình tớ có thêm một người con trai tên Cáo.

Mọi người chắc trách bố tớ nhiều lắm, đúng không?

Cổ hủ. Không cập nhật thời đại, không hiểu con.

Tớ cũng trách. Trách đến mức từng nghĩ không muốn nhìn mặt bố nữa.

Nhưng tớ biết. Bố tớ không muốn điều này xảy ra.

Ông chỉ sinh ra ở một thời mà yêu khác chuẩn bị gọi là "loạn".

Không ai dạy ông cách yêu những điều ông không hiểu.

Thời đại của tụi mình khác lắm.

Đừng trách họ. Họ chỉ chưa bắt kịp mà thôi.

Và mình- những người trẻ- nếu có thể, hãy từ từ dẫn họ theo.

Đừng bỏ cuộc giữa đường,

Đừng dại dột như anh tớ,

Đau nhất không phải người bỏ đi.. Mà là người ở lại.

Nếu bạn come out mà không suôn sẽ..

Đừng tuyệt vọng.

Đừng nghĩ mình sai.

Đừng nghĩ tình yêu của mình "bệnh".

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng.

Hãy sống, để thấy ngày bố mẹ ôm lấy mình mà nói:

"Chỉ cần con hạnh phúc là bố mẹ vui rồi."

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng.

Hãy sống, để thấy ngày bố mẹ ôm mình mà nói:

"Con vẫn là con của bố mẹ."

Thôi, tớ đi phụ hai người đàn ông của tớ nấu cơm đây.

Chúc cậu - người đang đọc những dòng này - một ngày bình yên.

Và nếu cậu đang yêu.. Tớ mong cậu được hạnh phúc theo đúng trái tim mình.

Họ vẫn sẽ yêu cậu, họ sẽ chấp nhận và sẽ chỉ dẫn các cậu một góc nhìn khác của người lớn mà chúng ta không hiểu.

Thôiii, tớ đi phụ hai người đàn ông của tớ nấu cơm đây.

Chúc cậu – người đang đọc những dòng này -một ngày tình yên.
 
15 ❤︎ Bài viết: 4 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 2​


Nhà tớ từng có một khoảng thời gian tối đến mức tưởng như không bao giờ thoát được. Nhưng rồi cũng chính từ những nỗi đau ấy, gia đình tớ tìm lại được hạnh phúc, tìm được sự bao dung, tìm được nhau lần nữa.

Nhà tớ có hai anh em: Tớ là Gấu nhỏ, anh tớ là Gấu lớn.

Anh hơn tớ hai tuổi, hiền, ít nói, lúc nào cũng dỗ tớ ăn, che dù cho tớ và làm bài tập giúp tớ khi tớ quá ư là lười.

Gia đình tớ thuộc kiểu "Người Xưa" - với những niềm tin như khuôn thép: Con trai lớ lấy vợ, con gái lớn gả chồng. Yêu là nam – nữ. Khác đi là.. "Bệnh".

Có những ngày bố tớ và tớ đi ngoài được mà gặp một đôi LGBT, bố tớ sẽ quay sang tớ nói:

"Mai mốt lớn lên không được như vậy nghe chưa. Con gái lấy chồng, con trai lấy vợ mới phải."

Bố nói trên đường, bố nói trên bàn ăn.

Và tớ với anh Gấu chỉ cười trừ, gật đầu cho yên nhà.

Năm anh lên đại học, anh gặp một người – một câu trai tên Cáo.

Trắng trẻo, hiền, gọn gàng, cười đẹp như ánh nắng sau mưa. Nói một cách chị em tụi mình hay nói thì.. Chuẩn gu luôn.

Họ ở chung KTX, rồi chuyển ra trọ riêng.

Mỗi lần tớ thay bố mẹ lên thăm, tớ thấy ánh mắt hai người ấy nhìn nhau.. Mềm kinh khủng.

Như thể chỉ cần đứng cùng một căn phòng là đủ để tim họ yên.

Tớ biết, anh tớ đang hạnh phúc.

Và tớ cũng vui.

Cho đến một ngày – bố phát hiện.

Tớ không biết ai nói với bố, không biết chuyện lộ kiểu gì.. Chỉ biết hôm đó, nhà tớ như có bão.

Bố kéo ánh về, nhốt trong phòng, quăng lại câu:

"Mày bị lây bệnh rồi, mai tao đưa đi chữa."

Vậy là bố mang anh đi khắp nơi.

Bệnh viện, thầy lang, thuốc nam, thuốc bắc.

Cứ như thể tình yêu là vết thương chỉ cần đắp lá là khỏi.

Nhưng làm sao "chữa" được một trái tim đã chọn đúng người?

Nhưng đó đâu phải là bệnh? Đó chỉ là hai trái tim trót yêu nhau. Và trót là.. Con trai.

Anh tớ biết chống cự vô ích, nên giả vờ.

Giả vờ hết bệnh.

Giả vờ cắt đứt với anh Cáo.

Giả vờ trở lại như người bố muốn thấy.

Bố thả anh ra.

Người ngoài nhìn vào tưởng họ quay lưng với nhau rồi. Nhưng trong những góc tối sau nhà, dưới bóng cây, hay trong con hẻm nhỏ, tớ vẫn thấy hai anh ôm lấy nhau run rẩy như cách hai người tự chữa lành.

Nhưng hạnh phúc lén lút.. Không kéo dài.

Lần thứ hai bị phát hiện.

Bố tớ nổi điên.

Ông đánh anh đến mức tay cũng run, còn anh thì chỉ đứng đó chịu đòn, không khóc, không né.

Mẹ tớ vừa lau nước mắt vừa van:

"Con nhận lỗi đi, để bố nguôi."

Nhưng anh tớ có lỗi gì? Yêu ai là lỗi sao?

Sau trận đánh, bố lại nhốt anh vào phòng.

Lần này.. Không còn chìa khóa mở ra nữa.

Bố nói: "Rồi nó sẽ thông suốt, rồi nó sẽ bình thường."

Nhưng bố không biết - Khi trái tim người ta bị bóp nghẹt như thế..

Nó sẽ ngừng đập mất.

Anh tớ tự tử.

Để lại một tờ giấy:

"Con xin lỗi. Con bất hiếu."

Mẹ tớ ngã quỵ, khóc đến ngất.

Bố tớ đứng sững, mặt trắng như tro.

Ngày tang lễ, anh cáo đến.

Không phải với tư cách "bạn cùng phòng."

Mà là tư cách người yêu cuối cùng của anh Gấu.

Anh ấy đứng trước bàn thờ, tay run, đốt một nén nhang.

Ánh mắt anh đỏ đến mức tớ tưởng anh không còn khóc nổi nữa.

Tớ nhìn bố. Rồi nhìn anh Cáo.

Tớ biết hai người đàn ông ấy đều đau theo những cách khác nhau:

Một người mất người yêu.

Một người mất con.

Lúc gọi anh về, mẹ gục xuống hỏi:

"Sao con dại dột thế hả con?"

Anh tớ không nói.

Chỉ cười buồn – cái nụ cười mỏng như tờ giấy mà anh để lại – rồi quay sang nhìn bố.

Và anh nói:

"Tình yêu đến từ trái tim bố ạ.. Nó không đến từ giới tính. Con yêu em ấy, em ấy cũng yêu con. Chỉ vậy thôi. Nó không phải bệnh, nó là tình yêu."

"Con xin lỗi vì đã không làm tròn chữ hiếu. Kiếp sau.. Con hứa sẽ bù lại những gì kiếp này dang dở."

Về đến nhà, mẹ tớ khóc mệt rồi ngủ thiếp đi.

Bố tớ lặng lẽ ngồi một góc nhỏ trong phòng khách và khóc như một đứa trẻ.

Tiếng khóc của người đàn ông từng cứng như sắt – giờ mềm như nước.

Tớ biết bố đang hối hận.

Hối hận đến mức nếu có thể quay lại một giây trong quá khứ, bố sẽ ôm anh vào lòng mà nói:

"Con ơi, bố thương con."

Năm đầu tiên giỗ anh Gấu, anh Cao cũng đến.

Bố tớ gọi anh ấy vào nhà. Hai người ngồi nói chuyện với nhau rất lâu.

Bố kể chuyện anh tớ lúc còn bé.

Kể chuyện anh đi học, bị té xe, hay cho mèo hoang ăn vụng.

Anh Cáo kể về những ngày hai người sống chung – về cách anh cười, cách anh nhăn mũi, cách anh ngủ hay trùm chăn kín đầu.

Đến cuối buổi, bố vỗ nhẹ vai anh Cáo rồi bảo:

"Nếu nó còn sống.. Chắc nó sẽ khoe với bố con tốt như thế nào."

Và vậy là sau anh Gấu.

Gia đình tớ có thêm một người con trai tên Cáo.

Mọi người chắc trách bố tớ nhiều lắm, đúng không?

Cổ hủ. Không cập nhật thời đại, không hiểu con.

Tớ cũng trách. Trách đến mức từng nghĩ không muốn nhìn mặt bố nữa.

Nhưng tớ biết. Bố tớ không muốn điều này xảy ra.

Ông chỉ sinh ra ở một thời mà yêu khác chuẩn bị gọi là "loạn".

Không ai dạy ông cách yêu những điều ông không hiểu.

Thời đại của tụi mình khác lắm.

Đừng trách họ. Họ chỉ chưa bắt kịp mà thôi.

Và mình- những người trẻ- nếu có thể, hãy từ từ dẫn họ theo.

Đừng bỏ cuộc giữa đường,

Đừng dại dột như anh tớ,

Đau nhất không phải người bỏ đi.. Mà là người ở lại.

Nếu bạn come out mà không suôn sẽ..

Đừng tuyệt vọng.

Đừng nghĩ mình sai.

Đừng nghĩ tình yêu của mình "bệnh".

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng.

Hãy sống, để thấy ngày bố mẹ ôm lấy mình mà nói:

"Chỉ cần con hạnh phúc là bố mẹ vui rồi."

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng.

Hãy sống, để thấy ngày bố mẹ ôm mình mà nói:

"Con vẫn là con của bố mẹ."

Thôi, tớ đi phụ hai người đàn ông của tớ nấu cơm đây.

Chúc cậu - người đang đọc những dòng này - một ngày bình yên.

Và nếu cậu đang yêu.. Tớ mong cậu được hạnh phúc theo đúng trái tim mình.

Họ vẫn sẽ yêu cậu, họ sẽ chấp nhận và sẽ chỉ dẫn các cậu một góc nhìn khác của người lớn mà chúng ta không hiểu.

Thôiii, tớ đi phụ hai người đàn ông của tớ nấu cơm đây.

Chúc cậu – người đang đọc những dòng này -một ngày tình yên.

Câu chuyện số 3​


Mình ghét bố mình lắm, ghét cực kì.

Đó là suy nghĩ của một đứa trẻ chưa đủ lớn để hiểu đời, nhưng lại quá nhạy cảm để quên những điều khiến nó buồn.

Nhà mình chỉ có hai bố con: Bố mình là gà trống nuôi con, còn mình.. Là đứa bé nhỏ xíu vừa sinh ra đã vô tình cướp đi người phụ nữ mà bố yêu nhất.

Mẹ mất ngay sau khi sinh mình.

Người trong làng kể, khi tiếng khóc của mình cất lên, mẹ mình đã khép mắt lại.

Còn bố -một chàng trai mới ngoài hai mươi - ôm đứa con đỏ hỏn mà khóc đến nghẹn.

Cái tuổi người ta còn mơ mộng tương lai, bố lại gánh cả một đời nặng trĩu trên vai.

Người lớn kể: Ngày trước bố mình đẹp trai: Cao to, sáng sủa, nổi nhất nhì cái làng nhỏ ven sông.

Mẹ mình cũng xinh đẹp dịu dàng.

Hai người yêu nhau nhiều lắm. Và khi có mình, bố lại càng nâng niu mẹ hơn, chăm chút từng chút như thể quay đi một giây là sẽ đánh mất thứ quan trọng nhất cuộc đời.

Rồi mẹ mình mất. Và bố chỉ còn lại mình.

Bố không biết chăm trẻ sơ sinh, nên đi hỏi khắp làng.

Bà tám chỉ cách tắm, Bác Lành chỉ cách pha sữa, Cô Hòa chỉ cách ru con ngủ.

Bố mình rất vụng về, nhưng mình lớn lên trong sự vụng về đó. Và trong tình yêu đó.

Nhưng thời nhỏ, mình ngu ngốc đến mức không hiểu.

Thời ấy, bố mình nghiêm khắc lắm: Không cho ăn kẹo, không cho chạy đi chơi, không cho làm những điều mà trẻ con nào cũng thích.

Mình từng nghĩ: "Bố không thương mình hay sao? Hay bố ghét mình? Mẹ mình mất vì mình nên bố mới lạnh lùng vậy à?"

Tưởng bố ghét, nên mình cố học thật giỏi, mong bố sẽ dịu đi. Nhưng càng cố bố càng nghiêm khắc hơn. Mỗi lần xin đi chơi, bố đều hỏi:

"Đi chơi rồi có được điểm cao không?"

Cậu hỏi khiến mình sợ hãi. Sơ rằng nếu mình không đủ giỏi.. Bố sẽ không cần mình nữa.

Rồi mỗi buổi tan học, thấy bạn bè được bố mẹ đón bằng nụ cười, bằng câu hỏi dịu dàng:

"Hôm nay học có vui không con?"

"Hôm hay có ngoan không?"

"Bên kia có kem kìa, đi ăn nhé."

Mình ghen tỵ đến đau lòng.

Bởi bố chưa từng hỏi mình những câu như thế.

Đến tuổi nổi loạn, mình như con chim bị nhốt lâu ngày cuối cùng được thả ra, trốn học, la cà, uống rượu, hút thuốc.

Một hôm đang trốn học bị bố mình bắt gặp, ông kéo mình về đánh cho một trận.

Mình tức lắm, mình nghĩ:

"Mình làm gì sai đâu?"

Trong cơn bốc đồng tuổi trẻ, mình đứng dậy – và đánh lại bố mình.

Đúng vậy. Mình đã đánh người đàn ông nuôi mình bằng từng đồng tiền lẻ, nuôi bằng sự vụng về nhưng đầy thương yêu.

Mình hét lên với bố:

"Bố là người bố tồi tệ nhất, con ghét bố!"

Khoảng khắc ấy mình không thể nào quên.

Bố mình khựng lại.

Ông buông roi, lặng lẽ quay đi vào phòng, đóng cửa. Không nói một câu.

Mình bỏ nhà đi trong sự giận dữ, mình xin ngủ nhờ nhà bạn.

Về sau khi mình lớn, mình được cô Hòa kể lại hôm ấy bố mình chạy khắp làng tìm mình, hỏi từng nhà, từng ngõ. Khi biết mình ngủ ở nhà bạn.

Bố mình chỉ lặng lẽ đến đón, không mắng, không chửi. Về đến nhà, trên bàn là toàn món mình thích ăn.

Bố chỉ nói:

"Vào ăn cơm đi."

Giọng nhẹ đến mức làm tim mình đau nói.

Đôi mắt bố đỏ như đã khóc cả đêm.

Từ hôm đó, khoảng cách giữa hai bố cứ dài ra, dài mãi.. Như hai người đứng ở hai bên cầu, chỉ cách nhau một bước, nhưng chẳng biết ai nên mở lời trước.

Giờ mình 22 tuổi, còn bố thì già đi thấy rõ.

Hai cha con ở cùng một nhà mà đôi khi cảm giác như hai người dưng sống chung.

Một lần về quê, mình phụ bố dọn dẹp căn nhà. Trong ngăn tủ cũ, mình tìm thấy:

Quyển "cẩm nang làm mẹ" đã ố vàng, những bức thư bố viết cho mẹ mà chưa từng gửi.

Và cuốn nhật ký nhỏ gom đầy những dòng run run: Nỗi mệt mỏi, nỗi sợ mất mình. Những điều bố không dám nói.

"Hôm nay con sốt, anh sợ lắm.."

"Anh không biết làm bố có tốt không.."

"Anh chỉ mong con nó đừng ghét anh.."

"Con là món quà cuối cùng em để lại, anh phải nuôi nó thật tốt.."

Mình cầm chúng mà tay run, lòng nghẹn.

Lúc ấy mình mới hiểu:

Bố cũng chỉ là người lần đầu làm bố mẹ mà thôi, hóa ra bố thương mình nhiều đến mức không dám thể hiện, yêu nhiều đến mức sợ làm mình tổn thuơng,

Và cũng cô độc nhiều đến mức không biết nói với ai.

Đột nhiên mình thấy mình tệ vô cùng. Tệ đến mức không dám nhìn bố trong mắt.

Từ đó, mình hạn chế đi xa hơn, ở lại với bố nhiều hơn.

Không thể bù đắp hết những năm tháng cả hai hiểu lầm nhau, nhưng mình sẽ cố làm tròn chữ hiếu bằng tất cả những gì còn lại.

Nếu một ngày nào đó bố đọc được những dòng này..

Mình chỉ muốn nói:

"Con xin lỗi, bố. Xin lỗi vì đã không hiểu bố, Xin lỗi vì từng nghĩ bố không yêu con,

Con thương bố nhiều lắm. Bố sống thật lâu để con bù đắp.. Được không?"

Bố mình – người đàn ông tuyệt vời và vĩ đại nhất mà đời mình có được.

Và nếu bạn còn bố mẹ.. Hãy yêu họ nhiều lắm.

Họ không hoàn hảo. Nhưng họ luôn yêu bạn theo cách mà họ biết.

Đừng đợi đến khi mất đi rồi mới biết, hai chữ "đau lòng".. Nặng như thế nào.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back