Bạn được Imana mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề
3967 1
55070387778_c831bed535_o.jpg


Tác phẩm: Những Mảnh Nhỏ Trong Tim

Tác giả: August Waves

Thể loại: Tản Văn

Văn án: Mỗi người tụi mình đều cất một mảnh ký ức be bé trong lòng, nhỏ xíu thôi mà quý giá lắm luôn - chỉ cần khẽ nghĩ tới thôi, trái tim đã rung nhẹ một cái như có gió mùa hạ lướt qua.

Có những câu chuyện khiến cậu bất giác cười tủm tỉm giữa đêm, có những khoảnh khắc thoáng buồn, nhẹ tênh như giọt mưa đầu mùa, và cũng có những điều cậu chẳng nói được với ai, chỉ dám giấu trong tim, để nó nằm yên một góc, rất ngoan, rất hiền.

Tôi đang gom từng mảnh ký ức đó lại, nhặt nhạnh như nhặt những vệt nắng sau giờ tan học, như gom những tiếng ve rơi còn sót lại cuối hè, để ghép thành một cuốn sách xinh ơi là xinh.

Nơi mỗi câu chuyện là một mảnh ghép lấp lánh, là một đoạn đường mà cậu đã từng đi qua bằng tất cả chân thành, là một phần rất bé nhưng rất thật của cậu - của tuổi trẻ, của niềm vui, của nỗi buồn, của những điều mà khi nhớ lại, trái tim khẽ co lại một chút rồi lại dịu ra.

Tôi thì ôm sẵn một chiếc hộp thật ấm, thật mềm, để đặt câu chuyện của cậu vào đó.

Không chỉnh sửa, không tô vẽ, chỉ nhẹ nhàng giữ giúp cậu - và thế là nó trở thành một phần của cuốn sách bé nhỏ này.

Tôi vui khi cậu gửi gắm chúng cho tôi.

Vui thêm một lần nữa khi cậu mở trang sách này ra để đọc.

Cảm ơn cậu, vì đã để tôi bước vào góc ký ức be bé của cậu, vì đã tin tôi để tôi viết lại nó bằng tất cả sự dịu dàng mà tôi có.

Giờ thì, tụi mình cùng nhau mở cuốn sách này nhé - chậm thôi, nhẹ thôi,

Để tận hưởng trọn vẹn những mảnh chuyện nhỏ xíu này.

Xin Cảm ơn!
 
Last edited by a moderator:
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 1: Câu chuyện số 1


Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ, nơi buổi sáng có tiếng chim đậu đầy trên hàng dây điện, buổi chiều gió thổi mát rượi từ bờ sông tràn vào từng con ngõ. Ở nơi yên bình ấy, tôi có hai người bạn – những người gắn với gần như toàn bộ tuổi thơ của tôi.

Chúng tôi lớn lên cùng nhau, từ những ngày còn nắm tay nhau đi học, cho đến những buổi chiều chạy chân trần ngoài bờ sông, ném đá xuống mặt nước rồi cười vang khi từng vòng sóng lan ra. Ba đứa lúc nào cũng ở cạnh nhau, chẳng cần hẹn, chẳng cần gọi, chỉ cần quay đầu lại là thấy đủ cả.

Tôi là Cún – ít nói, trầm lặng, quen đứng phía sau lắng nghe hơn là chạy lên phía trước.

Sóc thì khác hẳn tôi, lúc nào cũng rộn ràng, hoạt bát, nụ cười sáng đến mức chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng nhẹ đi.

Còn Nhím.. Nhím là người thông minh nhất trong ba đứa. Cậu ấy lanh lợi, nhanh nhạy, luôn là người nghĩ ra đủ trò nghịch ngợm, đủ câu chuyện khiến cả bọn cười nghiêng ngả. Với tôi, Nhím giống như trung tâm của thế giới nhỏ bé ấy.

Tuổi thơ của chúng tôi trôi qua êm đềm như một bản nhạc không có nốt trầm. Tôi đã từng nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi như vậy.

Cho đến năm chúng tôi mười một tuổi.

Tôi không nhớ chính xác là từ khi nào cậu ấy bắt đầu thay đổi.

Chỉ biết rằng, một ngày nọ, tôi nhận ra Nhím không còn cười nhiều nữa. Những trò chơi từng khiến cậu ấy hò hét chạy nhảy giờ đây chỉ khiến cậu ấy đứng nhìn từ xa.

Ánh mắt cậu dần trở nên lặng lẽ, sâu và buồn, như thể bên trong đang giấu một điều gì đó rất nặng mà không ai chạm tới được.

Nhím nói ít đi. Cười cũng ít đi. Có những buổi chiều, cậu ấy đi phía sau chúng tôi, đôi vai gầy nhỏ như đang gánh một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của mình.

Tôi và Sóc không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chúng tôi chỉ biết rằng người từng luôn chạy nhanh nhất, giờ lại là người mệt mỏi nhất.

Tôi đã từng muốn hỏi. Rất nhiều lần.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt né tránh của Nhím, tôi lại im lặng. Tôi sợ.. Sợ rằng nếu hỏi, tôi sẽ chạm vào một vết thương mà chính cậu ấy cũng chưa sẵn sàng mở ra.

Rồi một buổi chiều nọ, bầu trời nhuộm màu tím nhạt. Gió thổi nhẹ, không khí yên ắng đến lạ. Tôi chạy sang nhà Nhím như mọi khi. Cánh cửa khép hờ.

Nhím nhìn tôi, mỉm cười rất khẽ. Một nụ cười nhẹ đến mức tôi suýt nghĩ rằng mình nhìn nhầm.

Cậu ấy nói, giọng nhỏ và dịu như gió:

"Thế giới này thật đẹp.. Nhưng hình như thế giới này không thích tớ. Tớ muốn đi ngủ một chút."

Tôi cười, nghĩ rằng đó chỉ là một câu nói vu vơ. Tôi không hề biết rằng, đó là lần cuối cùng tôi nghe giọng nói của cậu.

Chiều hôm đó, tôi mang tâm trạng vui vẻ xách cặp chạy sang nhà Nhím để học chung, bước vào căn phòng yên ắng.

Cánh cửa không khóa. Gió lùa qua khung cửa sổ, làm tấm rèm trắng bay phấp phới. Và giữa khoảng sáng mờ nhạt ấy, tôi thấy Nhím.

Cơ thể nhỏ bé của cậu đung đưa, lơ lửng giữa không trung.

Thế giới trong khoảnh khắc ấy.. Sụp đổ hoàn toàn.

Tôi không hét lên. Không khóc. Chỉ đứng đó, tim như ngừng đập. Rồi tôi bước đến, từng bước nặng nề như giẫm trên tro tàn.

Tôi đỡ lấy Nhím, ôm chặt cậu vào lòng, run rẩy như thể chỉ cần buông tay ra thôi, cậu sẽ tan biến mất mãi mãi.

Tôi tự tay tắm rửa cho cậu. Nước lạnh chảy qua làn da đã không còn hơi ấm. Tôi ôm cậu thật lâu, rất lâu, mong rằng chỉ cần đủ lâu thôi, Nhím sẽ mở mắt ra, lại cười với tôi như ngày nào.

Nhưng cậu không tỉnh lại.

Tang lễ diễn ra trong lặng lẽ. Chỉ có tiếng mưa rơi, mùi hương trầm quẩn quanh trong gió. Kể từ ngày đó, nụ cười của tôi cũng chết lặng.

Tôi bắt đầu sợ, sợ mất thêm một ai đó, sợ những buổi chiều yên tĩnh, sợ tiếng gió thổi qua cửa sổ. Sợ cả sự im lặng.

Nhưng tôi vẫn còn Sóc.

Cậu ấy nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, ngây thơ mà hoảng loạn. Tôi hiểu, nếu tôi gục ngã, Sóc sẽ không còn chỗ nào để bấu víu.

Tôi buộc mình phải đứng vững, phải làm người ở lại mạnh mẽ hơn.

Rồi một ngày, nỗi sợ lớn nhất của tôi suýt nữa trở thành sự thật.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ mất Sóc – mất nốt người cuối cùng còn lại.

Trái tim tôi như bị xé toạc, nỗi sợ cũ quay trở lại, lạnh buốt như bàn tay tử thần năm nào chạm vào tim tôi.

Nhưng lần này, tôi kịp giữ cậu ấy lại.

Trong vòng tay run rẩy, khi cảm nhận được hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn, nước mắt tôi rơi xuống, nóng hổi.

Tôi không nói được lời nào, chỉ ôm chặt hơn, sợ rằng nếu buông ra, mọi thứ sẽ lại tan vỡ.

Tôi thề rằng: Sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trong chúng tôi gục ngã thêm một lần nào nữa.

Tôi muốn trở thành chỗ dựa cho Sóc – như một bức tường cuối cùng ngăn giữa thế giới và nỗi đau.

Và sâu trong lòng, tôi cũng hứa với chính mình: Tôi sẽ sống tiếp, không chỉ cho tôi, mà còn sống thay phần đời tươi đẹp mà Nhím đã bỏ lỡ.

Từ đó, tôi sống chậm hơn, dịu dàng hơn. Tôi không còn là cậu bé vô tư ngày nào nữa. Trong tim tôi mang hai linh hồn – một đã ra đi, và một vẫn đang run rẩy tìm lại ánh sáng.

Tôi mỉm cười nhiều hơn, không phải vì vui, mà vì tôi muốn Sóc biết rằng thế giới này vẫn còn ấm áp, vẫn còn lý do để ở lại.

Và ở một nơi nào đó, dưới tán trời rất xa, có lẽ Nhím cũng đang mỉm cười.. Khi thấy hai người bạn nhỏ năm xưa vẫn đang sống, vẫn tiếp tục bước đi – thay cho cả phần đời của cậu.
 
Last edited by a moderator:
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 2: Câu chuyện số 2


Nhà tớ từng có một khoảng thời gian tối đến mức tưởng như không bao giờ thoát được. Nhưng rồi cũng chính từ những nỗi đau ấy, gia đình tớ tìm lại được hạnh phúc, tìm được sự bao dung, tìm được nhau lần nữa.

Nhà tớ có hai anh em: Tớ là Gấu nhỏ, anh tớ là Gấu lớn.

Anh hơn tớ hai tuổi, hiền, ít nói, lúc nào cũng dỗ tớ ăn, che dù cho tớ và làm bài tập giúp tớ khi tớ quá ư là lười.

Gia đình tớ thuộc kiểu "Người Xưa" - với những niềm tin như khuôn thép: Con trai lớ lấy vợ, con gái lớn gả chồng. Yêu là nam – nữ. Khác đi là.. "Bệnh".

Có những ngày bố tớ và tớ đi ngoài được mà gặp một đôi LGBT, bố tớ sẽ quay sang tớ nói:

"Mai mốt lớn lên không được như vậy nghe chưa. Con gái lấy chồng, con trai lấy vợ mới phải."

Bố nói trên đường, bố nói trên bàn ăn.

Và tớ với anh Gấu chỉ cười trừ, gật đầu cho yên nhà.

Năm anh lên đại học, anh gặp một người – một câu trai tên Cáo.

Trắng trẻo, hiền, gọn gàng, cười đẹp như ánh nắng sau mưa. Nói một cách chị em tụi mình hay nói thì.. Chuẩn gu luôn.

Họ ở chung KTX, rồi chuyển ra trọ riêng.

Mỗi lần tớ thay bố mẹ lên thăm, tớ thấy ánh mắt hai người ấy nhìn nhau.. Mềm kinh khủng.

Như thể chỉ cần đứng cùng một căn phòng là đủ để tim họ yên.

Tớ biết, anh tớ đang hạnh phúc.

Và tớ cũng vui.

Cho đến một ngày – bố phát hiện.

Tớ không biết ai nói với bố, không biết chuyện lộ kiểu gì.. Chỉ biết hôm đó, nhà tớ như có bão.

Bố kéo ánh về, nhốt trong phòng, quăng lại câu:

"Mày bị lây bệnh rồi, mai tao đưa đi chữa."

Vậy là bố mang anh đi khắp nơi.

Bệnh viện, thầy lang, thuốc nam, thuốc bắc.

Cứ như thể tình yêu là vết thương chỉ cần đắp lá là khỏi.

Nhưng làm sao "chữa" được một trái tim đã chọn đúng người?

Nhưng đó đâu phải là bệnh? Đó chỉ là hai trái tim trót yêu nhau. Và trót là.. Con trai.

Anh tớ biết chống cự vô ích, nên giả vờ.

Giả vờ hết bệnh.

Giả vờ cắt đứt với anh Cáo.

Giả vờ trở lại như người bố muốn thấy.

Bố thả anh ra.

Người ngoài nhìn vào tưởng họ quay lưng với nhau rồi. Nhưng trong những góc tối sau nhà, dưới bóng cây, hay trong con hẻm nhỏ, tớ vẫn thấy hai anh ôm lấy nhau run rẩy như cách hai người tự chữa lành.

Nhưng hạnh phúc lén lút.. Không kéo dài.

Lần thứ hai bị phát hiện.

Bố tớ nổi điên.

Ông đánh anh đến mức tay cũng run, còn anh thì chỉ đứng đó chịu đòn, không khóc, không né.

Mẹ tớ vừa lau nước mắt vừa van:

"Con nhận lỗi đi, để bố nguôi."

Nhưng anh tớ có lỗi gì? Yêu ai là lỗi sao?

Sau trận đánh, bố lại nhốt anh vào phòng.

Lần này.. Không còn chìa khóa mở ra nữa.

Bố nói: "Rồi nó sẽ thông suốt, rồi nó sẽ bình thường."

Nhưng bố không biết - Khi trái tim người ta bị bóp nghẹt như thế..

Nó sẽ ngừng đập mất.

Anh tớ tự tử.

Để lại một tờ giấy:

"Con xin lỗi. Con bất hiếu."

Mẹ tớ ngã quỵ, khóc đến ngất.

Bố tớ đứng sững, mặt trắng như tro.

Ngày tang lễ, anh cáo đến.

Không phải với tư cách "bạn cùng phòng."

Mà là tư cách người yêu cuối cùng của anh Gấu.

Anh ấy đứng trước bàn thờ, tay run, đốt một nén nhang.

Ánh mắt anh đỏ đến mức tớ tưởng anh không còn khóc nổi nữa.

Tớ nhìn bố. Rồi nhìn anh Cáo.

Tớ biết hai người đàn ông ấy đều đau theo những cách khác nhau:

Một người mất người yêu.

Một người mất con.

Lúc gọi anh về, mẹ gục xuống hỏi:

"Sao con dại dột thế hả con?"

Anh tớ không nói.

Chỉ cười buồn – cái nụ cười mỏng như tờ giấy mà anh để lại – rồi quay sang nhìn bố.

Và anh nói:

"Tình yêu đến từ trái tim bố ạ.. Nó không đến từ giới tính. Con yêu em ấy, em ấy cũng yêu con. Chỉ vậy thôi. Nó không phải bệnh, nó là tình yêu."

"Con xin lỗi vì đã không làm tròn chữ hiếu. Kiếp sau.. Con hứa sẽ bù lại những gì kiếp này dang dở."

Về đến nhà, mẹ tớ khóc mệt rồi ngủ thiếp đi.

Bố tớ lặng lẽ ngồi một góc nhỏ trong phòng khách và khóc như một đứa trẻ.

Tiếng khóc của người đàn ông từng cứng như sắt – giờ mềm như nước.

Tớ biết bố đang hối hận.

Hối hận đến mức nếu có thể quay lại một giây trong quá khứ, bố sẽ ôm anh vào lòng mà nói:

"Con ơi, bố thương con."

Năm đầu tiên giỗ anh Gấu, anh Cao cũng đến.

Bố tớ gọi anh ấy vào nhà. Hai người ngồi nói chuyện với nhau rất lâu.

Bố kể chuyện anh tớ lúc còn bé.

Kể chuyện anh đi học, bị té xe, hay cho mèo hoang ăn vụng.

Anh Cáo kể về những ngày hai người sống chung – về cách anh cười, cách anh nhăn mũi, cách anh ngủ hay trùm chăn kín đầu.

Đến cuối buổi, bố vỗ nhẹ vai anh Cáo rồi bảo:

"Nếu nó còn sống.. Chắc nó sẽ khoe với bố con tốt như thế nào."

Và vậy là sau anh Gấu.

Gia đình tớ có thêm một người con trai tên Cáo.

Mọi người chắc trách bố tớ nhiều lắm, đúng không?

Cổ hủ. Không cập nhật thời đại, không hiểu con.

Tớ cũng trách. Trách đến mức từng nghĩ không muốn nhìn mặt bố nữa.

Nhưng tớ biết. Bố tớ không muốn điều này xảy ra.

Ông chỉ sinh ra ở một thời mà yêu khác chuẩn bị gọi là "loạn".

Không ai dạy ông cách yêu những điều ông không hiểu.

Thời đại của tụi mình khác lắm.

Đừng trách họ. Họ chỉ chưa bắt kịp mà thôi.

Và mình- những người trẻ- nếu có thể, hãy từ từ dẫn họ theo.

Đừng bỏ cuộc giữa đường,

Đừng dại dột như anh tớ,

Đau nhất không phải người bỏ đi.. Mà là người ở lại.

Nếu bạn come out mà không suôn sẽ..

Đừng tuyệt vọng.

Đừng nghĩ mình sai.

Đừng nghĩ tình yêu của mình "bệnh".

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng.

Hãy sống, để thấy ngày bố mẹ ôm lấy mình mà nói:

"Chỉ cần con hạnh phúc là bố mẹ vui rồi."

Từ từ rồi mọi chuyện sẽ sáng.

Hãy sống, để thấy ngày bố mẹ ôm mình mà nói:

"Con vẫn là con của bố mẹ."

Thôi, tớ đi phụ hai người đàn ông của tớ nấu cơm đây.

Chúc cậu - người đang đọc những dòng này - một ngày bình yên.

Và nếu cậu đang yêu.. Tớ mong cậu được hạnh phúc theo đúng trái tim mình.

Họ vẫn sẽ yêu cậu, họ sẽ chấp nhận và sẽ chỉ dẫn các cậu một góc nhìn khác của người lớn mà chúng ta không hiểu.

Thôiii, tớ đi phụ hai người đàn ông của tớ nấu cơm đây.

Chúc cậu – người đang đọc những dòng này -một ngày tình yên.
 
Last edited by a moderator:
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 3: Câu chuyện số 3


Mình ghét bố mình lắm, ghét cực kì.

Đó là suy nghĩ của một đứa trẻ chưa đủ lớn để hiểu đời, nhưng lại quá nhạy cảm để quên những điều khiến nó buồn.

Nhà mình chỉ có hai bố con: Bố mình là gà trống nuôi con, còn mình.. Là đứa bé nhỏ xíu vừa sinh ra đã vô tình cướp đi người phụ nữ mà bố yêu nhất.

Mẹ mất ngay sau khi sinh mình.

Người trong làng kể, khi tiếng khóc của mình cất lên, mẹ mình đã khép mắt lại.

Còn bố -một chàng trai mới ngoài hai mươi - ôm đứa con đỏ hỏn mà khóc đến nghẹn.

Cái tuổi người ta còn mơ mộng tương lai, bố lại gánh cả một đời nặng trĩu trên vai.

Người lớn kể: Ngày trước bố mình đẹp trai: Cao to, sáng sủa, nổi nhất nhì cái làng nhỏ ven sông.

Mẹ mình cũng xinh đẹp dịu dàng.

Hai người yêu nhau nhiều lắm. Và khi có mình, bố lại càng nâng niu mẹ hơn, chăm chút từng chút như thể quay đi một giây là sẽ đánh mất thứ quan trọng nhất cuộc đời.

Rồi mẹ mình mất. Và bố chỉ còn lại mình.

Bố không biết chăm trẻ sơ sinh, nên đi hỏi khắp làng.

Bà tám chỉ cách tắm, Bác Lành chỉ cách pha sữa, Cô Hòa chỉ cách ru con ngủ.

Bố mình rất vụng về, nhưng mình lớn lên trong sự vụng về đó. Và trong tình yêu đó.

Nhưng thời nhỏ, mình ngu ngốc đến mức không hiểu.

Thời ấy, bố mình nghiêm khắc lắm: Không cho ăn kẹo, không cho chạy đi chơi, không cho làm những điều mà trẻ con nào cũng thích.

Mình từng nghĩ: "Bố không thương mình hay sao? Hay bố ghét mình? Mẹ mình mất vì mình nên bố mới lạnh lùng vậy à?"

Tưởng bố ghét, nên mình cố học thật giỏi, mong bố sẽ dịu đi. Nhưng càng cố bố càng nghiêm khắc hơn. Mỗi lần xin đi chơi, bố đều hỏi:

"Đi chơi rồi có được điểm cao không?"

Cậu hỏi khiến mình sợ hãi. Sơ rằng nếu mình không đủ giỏi.. Bố sẽ không cần mình nữa.

Rồi mỗi buổi tan học, thấy bạn bè được bố mẹ đón bằng nụ cười, bằng câu hỏi dịu dàng:

"Hôm nay học có vui không con?"

"Hôm hay có ngoan không?"

"Bên kia có kem kìa, đi ăn nhé."

Mình ghen tỵ đến đau lòng.

Bởi bố chưa từng hỏi mình những câu như thế.

Đến tuổi nổi loạn, mình như con chim bị nhốt lâu ngày cuối cùng được thả ra, trốn học, la cà, uống rượu, hút thuốc.

Một hôm đang trốn học bị bố mình bắt gặp, ông kéo mình về đánh cho một trận.

Mình tức lắm, mình nghĩ:

"Mình làm gì sai đâu?"

Trong cơn bốc đồng tuổi trẻ, mình đứng dậy – và đánh lại bố mình.

Đúng vậy. Mình đã đánh người đàn ông nuôi mình bằng từng đồng tiền lẻ, nuôi bằng sự vụng về nhưng đầy thương yêu.

Mình hét lên với bố:

"Bố là người bố tồi tệ nhất, con ghét bố!"

Khoảng khắc ấy mình không thể nào quên.

Bố mình khựng lại.

Ông buông roi, lặng lẽ quay đi vào phòng, đóng cửa. Không nói một câu.

Mình bỏ nhà đi trong sự giận dữ, mình xin ngủ nhờ nhà bạn.

Về sau khi mình lớn, mình được cô Hòa kể lại hôm ấy bố mình chạy khắp làng tìm mình, hỏi từng nhà, từng ngõ. Khi biết mình ngủ ở nhà bạn.

Bố mình chỉ lặng lẽ đến đón, không mắng, không chửi. Về đến nhà, trên bàn là toàn món mình thích ăn.

Bố chỉ nói:

"Vào ăn cơm đi."

Giọng nhẹ đến mức làm tim mình đau nói.

Đôi mắt bố đỏ như đã khóc cả đêm.

Từ hôm đó, khoảng cách giữa hai bố cứ dài ra, dài mãi.. Như hai người đứng ở hai bên cầu, chỉ cách nhau một bước, nhưng chẳng biết ai nên mở lời trước.

Giờ mình 22 tuổi, còn bố thì già đi thấy rõ.

Hai cha con ở cùng một nhà mà đôi khi cảm giác như hai người dưng sống chung.

Một lần về quê, mình phụ bố dọn dẹp căn nhà. Trong ngăn tủ cũ, mình tìm thấy:

Quyển "cẩm nang làm mẹ" đã ố vàng, những bức thư bố viết cho mẹ mà chưa từng gửi.

Và cuốn nhật ký nhỏ gom đầy những dòng run run: Nỗi mệt mỏi, nỗi sợ mất mình. Những điều bố không dám nói.

"Hôm nay con sốt, anh sợ lắm.."

"Anh không biết làm bố có tốt không.."

"Anh chỉ mong con nó đừng ghét anh.."

"Con là món quà cuối cùng em để lại, anh phải nuôi nó thật tốt.."

Mình cầm chúng mà tay run, lòng nghẹn.

Lúc ấy mình mới hiểu:

Bố cũng chỉ là người lần đầu làm bố mẹ mà thôi, hóa ra bố thương mình nhiều đến mức không dám thể hiện, yêu nhiều đến mức sợ làm mình tổn thuơng,

Và cũng cô độc nhiều đến mức không biết nói với ai.

Đột nhiên mình thấy mình tệ vô cùng. Tệ đến mức không dám nhìn bố trong mắt.

Từ đó, mình hạn chế đi xa hơn, ở lại với bố nhiều hơn.

Không thể bù đắp hết những năm tháng cả hai hiểu lầm nhau, nhưng mình sẽ cố làm tròn chữ hiếu bằng tất cả những gì còn lại.

Nếu một ngày nào đó bố đọc được những dòng này..

Mình chỉ muốn nói:

"Con xin lỗi, bố. Xin lỗi vì đã không hiểu bố, Xin lỗi vì từng nghĩ bố không yêu con,

Con thương bố nhiều lắm. Bố sống thật lâu để con bù đắp.. Được không?"

Bố mình – người đàn ông tuyệt vời và vĩ đại nhất mà đời mình có được.

Và nếu bạn còn bố mẹ.. Hãy yêu họ nhiều lắm.

Họ không hoàn hảo. Nhưng họ luôn yêu bạn theo cách mà họ biết.

Đừng đợi đến khi mất đi rồi mới biết, hai chữ "đau lòng".. Nặng như thế nào
 
Last edited by a moderator:
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 4: Câu chuyện số 4


Hello, tớ là Gấu đây. Và tớ từng là một thằng tồi.

Kiểu tồi mà GenZ bây giờ hay gọi là Red flag ấy.

Tớ với anh quen nhau từ thời đại học. Năm nhất tớ nhìn thấy anh – anh là sinh viên năm hai, hơn tớ một tuổi – và kết luận ngay lập tức:

"Xong, mình thích người này rồi."

Kiểu tình yêu sét đánh người ta hay nói đấy.

Tớ theo đuổi anh ba tháng trời, cố gắng đến mức chính tớ còn thấy buồn cười.

Nhưng cuối cùng, với sự kiên trì anh đã siêu lòng với tớ.

Anh yêu tớ, yêu đúng nghĩa: Dịu dàng, cưng chiều, luôn đặt tớ ở vị trí đầu tiên. Anh tốt đến mức đáng lẽ tớ phải trân trọng.

Nhưng mà tớ là Red flag đấy. Thứ gì dễ có được, thì lại dễ chán.

Đến mức tớ chẳng còn kiên nhẫn nghe anh kể chuyện, chẳng còn muốn ôm anh như trước, chẳng còn để ý xem anh buồn hay vui.

Rồi tớ để ý một bạn nam trong khoa.

Anh biết, Anh buồn thấy rõ, anh níu tớ, nhưng tớ lại lạnh nhạt đến tàn nhẫn.

Rồi tớ buông một câu chia tay nhưng chẳng có chuyện gì.

Anh khóc, khóc thật sự, khóc đến mức tớ ngẩn ra.

Anh năn nỉ tớ cho cơ hội. Và tớ đồng ý, vì thật ra.. Tớ vẫn yêu anh. Chỉ là tớ không hiểu chính mình thôi.

Nhưng cái sai lớn nhất là: Tớ lặp lại tất cả thêm một lần nữa.

Năm thứ hai yêu nhau, tớ lại chán, lại vô tâm, lại buông lời chia tay.

Anh không còn giống như trước, không níu kéo nữa.

Anh nhìn tớ, ánh mắt vừa đau vừa mệt, rồi dọa tự tử nếu tớ lại rờ bỏ anh.

Tớ sợ thật sự. Tớ hoang mang: "Tại sao anh lại thành ra như vậy?"

Đỉnh điểm là hôm hai đứa cãi nhau lớn.

Tớ lại nói chia tay. Anh nắm tay tớ, nhìn như sắp vỡ ra rồi nói:

"Nếu em nói chia tay lần nữa, anh chết cho em xem."

Đêm đó tớ sang nhà bạn rồi kể lại mọi chuyện, tưởng bạn sẽ bênh tớ ai ngờ nó bảo:

"Mày làm vậy, người ta thay đổi theo hướng đấy là bình thường thôi. Không phải điều mày mong muốn à?"

Tớ nổi nóng, nghĩ nó bênh anh. Nhưng giờ nhớ lại.. Nó nói đúng thật.

Vài ngày sau, anh đến đón tớ. Nhưng khác mọi lần anh chỉ nhìn tớ rồi buông nhẹ:

"Mình chia tay nhé, anh mệt rồi."

Tớ nghĩ mình chẳng sao. Tớ nghĩ: "Thiếu gì người thích mình."

Tớ tưởng mình ổn.

Những rồi một tuần, hai tuần, một tháng trôi qua.

Tớ bắt đầu sụp thật sự, tớ nhận ra tớ đã mất đi thứ gì, nhận ra tớ tệ đến mức nào.

Tớ nhắn tin anh, và tất nhiên anh không trả lời.

Ngoài đường gặp nhau, tớ chào – anh chỉ gật đầu rồi thôi.

Tớ để xe cạnh xe anh, cố tạo cơ hội gặp – anh vẫn thờ ơ lấy xe rồi đi về.

Sau nhiều lần thất bại, tớ trở về phòng trọ, khóa cửa, không đi học, không gặp ai.

Tớ nghĩ.. Chắc hết thật rồi. Hết duyên rồi.

Một tối, tớ ngủ trong men say. Cái lúc đang ngủ mà bị làm phiền thì khó chịu cực, ấy thế mà cửa phòng tớ bị đập rầm rầm.

Như kiểu nếu tớ không ra, cánh cửa sẽ bị phá thật, tớ bực mình ra mở của – và thấy anh.

Anh đứng đó, thở gấp, mắt đỏ hoe.

Tớ bật khóc, khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, dù người bị tổn thương suốt thời gian qua là anh.

Và không phải là bạn tớ không tìm ở trọ đâu. Sau này nó kể. Vài ngày tớ biến mất khỏi trường, bạn tớ bắt đầu lo thật sự.

Nó chạy qua trọ tìm tớ một buổi chiều. Nhưng lúc đó, phòng tớ trống trơn, lúc đó tớ ra ngoài có chút chuyện – đúng kiểu chỉ lệch nhau vài phút thôi.

Nó gõ cửa mãi không thấy ai, gọi điện tớ cũng không bắt máy.

Hỏi mấy người cạnh trọ cũng chẳng biết, nó đứng trước cửa phòng một lúc lâu, lo đến mất bình tĩnh.

Rồi nó đành phải đi tìm chỗ khác, vì nó chắc là tớ sẽ không về nhà trọ nữa.

Và đúng lúc nó vừa đi, thì tớ lại quay về phòng. Chỉ cần tớ về sớm hơn một tí, mọi chuyện có lẽ sẽ khác. Chỉ cần bạn tớ ở lại thêm một tí, có thể đã tìm thấy tớ.

Nhưng đời thì luôn nghiệt ngã đúng chỗ quan trọng.

Chiều hôm sau, nó về trường mà lòng bất an.

Không tìm được tớ, nó lo lắng vô cùng, nên nhờ giảng viên và mọi người tìm tớ giúp sợ tớ nghĩ quẩn.

Và vì không kiếm được tớ nên nó kiếm anh. Anh kể, lúc ấy bạn tớ với mọi người kiếm khắp nơi không được tớ, suýt thì báo công an.

Bạn tớ mới đành hỏi anh.

Anh nghe vây thì hoảng lắm, sợ thật sự có chuyện xảy ra.

Anh bảo hôm đó đến trọ tớ là tìm thử lần cuối, chỉ muốn xem tớ thật sự đã chuyển trọ hay chưa.

Và khi anh thấy tớ mở cửa, anh thở phào như vừa được sống lại.

Anh báo với bạn tớ là tìm được tớ rồi.

Khi anh chuẩn bị đi, tớ níu lại xin anh cho tớ cơ hội.

Nhưng anh từ chối. Anh thất vọng quá nhiều rồi, không muốn thất vọng thêm nữa.

Tớ lại khóc, lại muốn chui vào phòng để trốn tiếp.

Anh biết, anh giữ lại không cho tớ đóng cửa.

Tớ không biết lấy dũng cảm ở đâu nữa. Tớ ôm lấy anh, khóc nấc lân, thề đủ thứ:

Tớ sẽ thay đổi. Sẽ sửa, tớ sẽ không như trước nữa.

Anh đứng im, lâu lắm.

Tưởng như anh sẽ từ chối lần nữa, anh đã đồng ý.

Sau này anh kể: Lúc tớ khóc, tim anh đau lắm. Nhưng anh phải nén lại, vì anh không muốn nhận thêm một lần thất vọng nào nữa.

Anh hiểu tớ lắm, nhìn mặ tớ biết tớ nghĩ gì. Nên lúc tớ vừa quay đi, anh giữ tớ lại.

Vì lúc ấy anh sợ nếu không giữ tớ lại, tớ thật sự sẽ biến mất. Và lần biến mất này có thể là đến anh cũng không tìm được.

Khi tớ xin anh quay lại, anh đã đau lắm muốn ôm lấy tớ vào lòng. Nhìn tớ tuyệt vọng như vậy anh không nỡ.

Nhưng anh do dự không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Anh quyết định nghe theo trái tim, dù sao một lần đã đau rồi đau thêm lần nữa cũng chẳng sao coi như nó là bài học cho anh.

Nên anh đã cho tớ cơ hội lần hai.

Giờ bọn tớ đã yêu nhau 6 năm.

Không còn những cuộc cãi vã vô nghĩa, không còn những lần chia tay vì bốc đồng,

Cả hai đều biết nhường nhịn nhau một chút, hiểu nhau nhiều hơn, thương nhau sâu hơn.

Tớ ở đây chỉ muốn nói với các cậu:

Nếu các cậu đang yêu ai đó.. Hãy yêu họ bằng sự chân thành.

Yêu đúng người là may mắn,

Trong tình yêu, lỗi lầm không làm chúng ta tồi tệ - nó chỉ nhắc rằng ta là con gnười.

Quan trọng là sau tất cả, ta biết mình cần ai, trân trọng ai và muốn nắm tay ai đi tiếp.

Và.. Nếu anh đọc được những dòng này:

Cảm ơn anh. Thật sự cảm ơn anh vì đã không bỏ em lại.

Em yêu anh nhiều lắm.

Cảm ơn mọi người đã đọc hết câu chuyện.
 
Last edited by a moderator:
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Chương 4: Câu chuyện số 4


Hello, tớ là Gấu đây. Và tớ từng là một thằng tồi.

Kiểu tồi mà GenZ bây giờ hay gọi là Red flag ấy.

Tớ với anh quen nhau từ thời đại học. Năm nhất tớ nhìn thấy anh – anh là sinh viên năm hai, hơn tớ một tuổi – và kết luận ngay lập tức:

"Xong, mình thích người này rồi."

Kiểu tình yêu sét đánh người ta hay nói đấy.

Tớ theo đuổi anh ba tháng trời, cố gắng đến mức chính tớ còn thấy buồn cười.

Nhưng cuối cùng, với sự kiên trì anh đã siêu lòng với tớ.

Anh yêu tớ, yêu đúng nghĩa: Dịu dàng, cưng chiều, luôn đặt tớ ở vị trí đầu tiên. Anh tốt đến mức đáng lẽ tớ phải trân trọng.

Nhưng mà tớ là Red flag đấy. Thứ gì dễ có được, thì lại dễ chán.

Đến mức tớ chẳng còn kiên nhẫn nghe anh kể chuyện, chẳng còn muốn ôm anh như trước, chẳng còn để ý xem anh buồn hay vui.

Rồi tớ để ý một bạn nam trong khoa.

Anh biết, Anh buồn thấy rõ, anh níu tớ, nhưng tớ lại lạnh nhạt đến tàn nhẫn.

Rồi tớ buông một câu chia tay nhưng chẳng có chuyện gì.

Anh khóc, khóc thật sự, khóc đến mức tớ ngẩn ra.

Anh năn nỉ tớ cho cơ hội. Và tớ đồng ý, vì thật ra.. Tớ vẫn yêu anh. Chỉ là tớ không hiểu chính mình thôi.

Nhưng cái sai lớn nhất là: Tớ lặp lại tất cả thêm một lần nữa.

Năm thứ hai yêu nhau, tớ lại chán, lại vô tâm, lại buông lời chia tay.

Anh không còn giống như trước, không níu kéo nữa.

Anh nhìn tớ, ánh mắt vừa đau vừa mệt, rồi dọa tự tử nếu tớ lại rờ bỏ anh.

Tớ sợ thật sự. Tớ hoang mang: "Tại sao anh lại thành ra như vậy?"

Đỉnh điểm là hôm hai đứa cãi nhau lớn.

Tớ lại nói chia tay. Anh nắm tay tớ, nhìn như sắp vỡ ra rồi nói:

"Nếu em nói chia tay lần nữa, anh chết cho em xem."

Đêm đó tớ sang nhà bạn rồi kể lại mọi chuyện, tưởng bạn sẽ bênh tớ ai ngờ nó bảo:

"Mày làm vậy, người ta thay đổi theo hướng đấy là bình thường thôi. Không phải điều mày mong muốn à?"

Tớ nổi nóng, nghĩ nó bênh anh. Nhưng giờ nhớ lại.. Nó nói đúng thật.

Vài ngày sau, anh đến đón tớ. Nhưng khác mọi lần anh chỉ nhìn tớ rồi buông nhẹ:

"Mình chia tay nhé, anh mệt rồi."

Tớ nghĩ mình chẳng sao. Tớ nghĩ: "Thiếu gì người thích mình."

Tớ tưởng mình ổn.

Những rồi một tuần, hai tuần, một tháng trôi qua.

Tớ bắt đầu sụp thật sự, tớ nhận ra tớ đã mất đi thứ gì, nhận ra tớ tệ đến mức nào.

Tớ nhắn tin anh, và tất nhiên anh không trả lời.

Ngoài đường gặp nhau, tớ chào – anh chỉ gật đầu rồi thôi.

Tớ để xe cạnh xe anh, cố tạo cơ hội gặp – anh vẫn thờ ơ lấy xe rồi đi về.

Sau nhiều lần thất bại, tớ trở về phòng trọ, khóa cửa, không đi học, không gặp ai.

Tớ nghĩ.. Chắc hết thật rồi. Hết duyên rồi.

Một tối, tớ ngủ trong men say. Cái lúc đang ngủ mà bị làm phiền thì khó chịu cực, ấy thế mà cửa phòng tớ bị đập rầm rầm.

Như kiểu nếu tớ không ra, cánh cửa sẽ bị phá thật, tớ bực mình ra mở của – và thấy anh.

Anh đứng đó, thở gấp, mắt đỏ hoe.

Tớ bật khóc, khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, dù người bị tổn thương suốt thời gian qua là anh.

Và không phải là bạn tớ không tìm ở trọ đâu. Sau này nó kể. Vài ngày tớ biến mất khỏi trường, bạn tớ bắt đầu lo thật sự.

Nó chạy qua trọ tìm tớ một buổi chiều. Nhưng lúc đó, phòng tớ trống trơn, lúc đó tớ ra ngoài có chút chuyện – đúng kiểu chỉ lệch nhau vài phút thôi.

Nó gõ cửa mãi không thấy ai, gọi điện tớ cũng không bắt máy.

Hỏi mấy người cạnh trọ cũng chẳng biết, nó đứng trước cửa phòng một lúc lâu, lo đến mất bình tĩnh.

Rồi nó đành phải đi tìm chỗ khác, vì nó chắc là tớ sẽ không về nhà trọ nữa.

Và đúng lúc nó vừa đi, thì tớ lại quay về phòng. Chỉ cần tớ về sớm hơn một tí, mọi chuyện có lẽ sẽ khác. Chỉ cần bạn tớ ở lại thêm một tí, có thể đã tìm thấy tớ.

Nhưng đời thì luôn nghiệt ngã đúng chỗ quan trọng.

Chiều hôm sau, nó về trường mà lòng bất an.

Không tìm được tớ, nó lo lắng vô cùng, nên nhờ giảng viên và mọi người tìm tớ giúp sợ tớ nghĩ quẩn.

Và vì không kiếm được tớ nên nó kiếm anh. Anh kể, lúc ấy bạn tớ với mọi người kiếm khắp nơi không được tớ, suýt thì báo công an.

Bạn tớ mới đành hỏi anh.

Anh nghe vây thì hoảng lắm, sợ thật sự có chuyện xảy ra.

Anh bảo hôm đó đến trọ tớ là tìm thử lần cuối, chỉ muốn xem tớ thật sự đã chuyển trọ hay chưa.

Và khi anh thấy tớ mở cửa, anh thở phào như vừa được sống lại.

Anh báo với bạn tớ là tìm được tớ rồi.

Khi anh chuẩn bị đi, tớ níu lại xin anh cho tớ cơ hội.

Nhưng anh từ chối. Anh thất vọng quá nhiều rồi, không muốn thất vọng thêm nữa.

Tớ lại khóc, lại muốn chui vào phòng để trốn tiếp.

Anh biết, anh giữ lại không cho tớ đóng cửa.

Tớ không biết lấy dũng cảm ở đâu nữa. Tớ ôm lấy anh, khóc nấc lân, thề đủ thứ:

Tớ sẽ thay đổi. Sẽ sửa, tớ sẽ không như trước nữa.

Anh đứng im, lâu lắm.

Tưởng như anh sẽ từ chối lần nữa, anh đã đồng ý.

Sau này anh kể: Lúc tớ khóc, tim anh đau lắm. Nhưng anh phải nén lại, vì anh không muốn nhận thêm một lần thất vọng nào nữa.

Anh hiểu tớ lắm, nhìn mặ tớ biết tớ nghĩ gì. Nên lúc tớ vừa quay đi, anh giữ tớ lại.

Vì lúc ấy anh sợ nếu không giữ tớ lại, tớ thật sự sẽ biến mất. Và lần biến mất này có thể là đến anh cũng không tìm được.

Khi tớ xin anh quay lại, anh đã đau lắm muốn ôm lấy tớ vào lòng. Nhìn tớ tuyệt vọng như vậy anh không nỡ.

Nhưng anh do dự không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Anh quyết định nghe theo trái tim, dù sao một lần đã đau rồi đau thêm lần nữa cũng chẳng sao coi như nó là bài học cho anh.

Nên anh đã cho tớ cơ hội lần hai.

Giờ bọn tớ đã yêu nhau 6 năm.

Không còn những cuộc cãi vã vô nghĩa, không còn những lần chia tay vì bốc đồng,

Cả hai đều biết nhường nhịn nhau một chút, hiểu nhau nhiều hơn, thương nhau sâu hơn.

Tớ ở đây chỉ muốn nói với các cậu:

Nếu các cậu đang yêu ai đó.. Hãy yêu họ bằng sự chân thành.

Yêu đúng người là may mắn,

Trong tình yêu, lỗi lầm không làm chúng ta tồi tệ - nó chỉ nhắc rằng ta là con gnười.

Quan trọng là sau tất cả, ta biết mình cần ai, trân trọng ai và muốn nắm tay ai đi tiếp.

Và.. Nếu anh đọc được những dòng này:

Cảm ơn anh. Thật sự cảm ơn anh vì đã không bỏ em lại.

Em yêu anh nhiều lắm.

Cảm ơn mọi người đã đọc hết câu chuyện.

Câu chuyện số 5​


Nếu phải nói chính xác cảm giác của tôi khi yêu em là gì, thì đó không phải hạnh phúc thuần túy, cũng chẳng hẳn là mệt mỏi. Mà là bất lưc.

Bất lực theo kiểu: Biết rõ người trước mặt mình vừa bướng, vừa ngang, vừa thiếu lý lẽ trong nhiều khoảnh khắc – nhưng lại không thể ghét nổi. Càng không nỡ buông tay.

Có những lúc tôi tư hỏi: "Không biết mình đã làm sai ở đâu trong cuộc đời, để phải yêu một người mà mỗi ngày đều có khả năng khiến tôi thở dài ít nhất mười lần."

Thế nhưng kỳ lạ là, chưa một lần nào tôi nghĩ đến chuyện rời đi.

Em không phải kiểu người dịu dàng, dễ bảo, cũng không phải mẫu con gái khiến đàn ông thấy "nhẹ đầu" khi ở cạnh.

Ngược lại, em có đủ khả năng làm tôi muốn cằn nhằn, muốn nhắc nhở, muốn nghiêm mặt lên nói vài câu cho ra hồn – rồi cuối cùng lại chỉ có thể im lặng mà thở dài.

Không phải vì tôi sợ em. Mà vì tôi biết, với em lý trí không phải lúc nào cũng có tác dụng.

Tôi từng nghĩ mình là người đủ chín chắn để không bị cuốn vào những cảm xúc vụn vặt.

Tôi đã học xong, đã đi làm, đã quen với áp lực, đã tin rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống của mình.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự ương bướng của em. Và cũng đánh giá thấp việc, một người có thể khiến mình vừa mệt, vừa thương và vừa không co đường lui.

Tôi và em quen nhau từ hồi tôi vừa học xong Thạc Sĩ, em kém tôi sáu tuổi.

Từ ngày biết yêu đến giờ, gặp bao nhiêu người nhưng chưa ai bướng như em cả.

Tôi gặp em lần đầu ở nhà người em họ. Hai đứa chơi thân từ hối bé, còn tôi là người anh họ đáng sợ trong truyền thuyết. Tôi tình cờ ghé ngang nhà em họ đựa đồ.

Không hiểu sao ngay khoảnh khắc nhìn thấy em, một đứa con gái lại giống con trai đến vậy, ngoan ngoãn, nhưng lì kinh khủng. Em với em họ tôi như một cặp bất bại đi tới đâu là nơi đó tan hoang như chiến trường thời xưa vậy.

Nhưng tôi lại thấy đáng yêu, nhìn em khiến tôi sợ, sợ em sẽ lớn lên, sẽ có ai khác đến trước tôi, sợ mình chậm một bước là mất.

Nhưng em còn quá bé để nói đến chuyện tình cảm. Tôi chờ.

Chờ đến khi tôi học xong, trưởng thành hơn mọt chút, tự tin hơn một chút để đứng trước mặt em.

Nhưng càng chờ, tôi càng sợ, sợ một ngày nào đó tôi quay lại thì em đã là của ai khác.

Tôi đi học nhưng vẫn liên lạc với em, chắc ngoài tôi ra thì chẳng ai thích em. Tôi nghĩ vậy, vì lúc đó em lì như con trâu.

Đến khi tôi học xong, tôi mạnh dạng xin em làm người yêu.

Em họ tôi biết, cảnh báo tôi trước "Nó bướng lắm, anh cứ cẩn thận đi."

Tôi biết chứ, nhưng tôi thích em rồi, bướng hay ngoan tôi đều mặc.

Em bướng, em quậy, em mít ước theo một cách vô lý. Em còn là hủ nữ chính hiệu: BL, GL, ngôn tình.. Thể loại nào em cũng đu, mà đu BL là chủ yếu.

Có lần tôi trực bệnh viên từ sáng đến tối, mệt muốn gục. Về đến nhà thấy em ôm gối khóc như thể vừa mất cả thế giới.

Tôi sợ muốn chết, ôm em hỏi chuyện gì.

Em nấc lên rồi giải thích, em bảo cặp BL trong phim em cày chia tay rồi, em sợ tập sau là SE em không dám xem nữa.

Tôi không biết nên khóc hay cười nữa. Đành ngồi suốt hai tiếng lướt TikTok xem cut của tập sau rồi kể lại cho em nghe. Em nghe xong lập tức bật phim lên xem tiếp, cười tươi như hoa như thể người lúc này khóc sắp đui mắt không phải là em.

Tôi chỉ biết thở dài, muốn mắng mà sợ em khóc. Muốn gõ nhẹ đầu em mà sợ em đau.

Chỉ có thể nói câu mà nhân loại yêu đương đều nói:

"Không có lần sau nghe chưa."

Tôi biết chắc chắn sẽ còn vô số lần sau.

Đến chuyện ăn uống thường ngày cũng vây. Món nào em không thích là sẽ xụ mặt xuống, rồi nhờ bà chủ gói vô túi lại đem về, hoặc đơn giản đẩy qua cho tôi, bảo:

"Cái này ngon nè, anh ăn đi."

Rồi có những lần ôm gối ngồi cạnh tôi, lúc tôi đang làm việc. Xong vừa xem phim xong rồi quay sang hỏi:

"Sao anh không đẹp như mấy anh chồng của em vậy?"

Mấy anh chồng là mấy diễn viên BL mà em thích.

Tôi chỉ biết đáp:

"Anh học Y là đúng gu em rồi còn gì."

Và em gật gù ôm lấy tôi hôn hít, em thích trai ngành Y lắm. Rất may tôi học ngành Y, chứ không chắc tôi đã không tán được em rồi.

Nhưng đừng ai nghĩ em chỉ biết ương bướng và gây phiền phức. Sự thật là em tốt bụng vô cùng.

Nhưng lúc tôi mệt, em pha trò cho tôi cười, những đêm tôi trực muộn em cạnh tôi về nấu cho tôi món gì đó – dù hương vị có thể khiến tôi suy ngẫm về cuộc đời – nhưng tôi vẫn ăn hết.

Hoặc có những hôm tôi tan ca muộn, người rã rời vào nhà, em sẽ nằm cuộn tròn trên sô pha đợi tôi. Nghe tiếng cửa mở là em bật dậy ngay, mắt còn ngái ngủ.

Rồi hí hửng như đón báu vật khi thấy tôi thật sự đã về nhà, hỏi:

"Anh về rồi ạ?"

"Hôm nay có nhiều việc không ạ?"

"Anh về có lạnh không?"

"Anh có mệt không?"

Có những ngày tôi không hiểu em lấy đâu ra thời gian và sức lực nữa.

Bận tối mặt với quán cà phê, bận đu phim, bận khóc vì couple, bận cãi nhau với mấy nhân vật hư cấu.. Vậy mà vẫn có thể lén vào bếp, loay hoay cả buổi chỉ để làm cho tôi vài cái bánh.

Bánh thì.. Không ngon.

Thú thật là không ngon một chút nào.

Nhưng nhìn chiếc hộp em đưa, nụ cười xinh xinh, ánh mắt chờ đợi xem tôi có thích không – tự dưng mọi mệt mỏi trong ngày của tôi đều tan sạch.

Dù hương vị khá khó tả, tôi vẫn ăn hết. Vì đó là bánh em làm cho tôi.

Và cũng vì.. Nếu không ăn thì em buồn.

Em thì chê món này dở, món kia không hợp miệng, nhưng lúc gói lại đồ ăn luôn hỏi tôi:

"Cái này.. Chó mèo ăn được không anh?"

Rồi em mang ra đầu ngõ cho mấy bé mèo hoang hoang ghé đâu thấy bé chó gầy gầy là chìa túi cho nó ăn.

Còn nếu món nào tạm được, em sẽ đẩy sang phía tôi:

"Cái này ngon này.. Anh ăn đi."

Và tôi – với tình yêu cùng lòng dũng cảm không biết từ đâu – ăn thật.

Cứ thế, từ một người đàn ông 50kg, tôi lên gần 90kg lúc nào không hay.

Đến mức đồng nghiệp trong bệnh viện nhìn tôi, thở dài như muốn viết lên hẳn mặt tôi:

"Người yêu chăm kĩ quá đấy."

Cuối cùng tôi buộc phải đi tập gym để cứu vãn danh dự và vòng bụng của tôi.

Em cũng không phải dạng sống dựa dẫm. Em có quán cà phê nhỏ, tự kiếm tiền, tự lo cho mình, tự lập theo một cách khiến tôi tự hào mà thương vô cùng.

Tôi nhớ nhất một ngày, tôi xin nghỉ phép để dẫn em đi chơi. Ngay ngày đó lại trúng fan meeting của cặp BL em mê.

Tôi đựa em đi, em vui như thể đó là sinh nhật lần thứ một ngàn của em.

Tối hôm ấy, sau buổi fan meeting, em nằm gọn trong lòng tôi, mái đầu nhỏ cọ nhẹ vào ngực tôi như thể đang tìm chỗ an yên của mìh.

Em hỏi tôi bằng giọng nghiêm túc đến lạ:

"Nếu em là con trai, anh có thích em yêu em không?"

Tôi bất lực lắm:

"Có, em là con gì anh cũng yêu."

Em lại lẫm bẩm như em hay làm:

"Đúng rồi.. Nếu em có là con trai, với đội dễ thương và xinh trai của em thì anh chắc chắn sẽ mê em như điếu đổ, xời tại sao mình lại đẹp đến vậy. Ông trời cho em tất cả rồi, cố mà giữ đi không em kiếm thằng khác cho coi, em hơi bị tốt đấy nhá."

Lúc ấy, tôi thật sự chỉ biết thở dài thôi, không phải vì khó chịu mà vì em có cái kiểu tự tin vừa vô lý vừa đáng yêu đến mức người ta không biết xử lí thế nào.

Nhưng bây giờ nghĩ lại.. Em nói đúng thật.

Vì nếu đã là em, thì em là con trai hay con gái cũng chẳng quan trọng gì. Thứ khiến tôi thích em chưa bao giờ nằm ở khuôn mặt hay dáng người.

Tôi thích năng lượng em mang đến, cái cảm giác nhẹ mà ấm, khiến người ta chỉ cần đứng cạnh cũng thấy cuộc đời dễ thở.

Tôi thích cách em hiểu chính mình – biết mình cần gì, biết mình yếu mạnh ở đâu, biết tiến biết lùi, biết điểm dừng và điểm bứt phá.

Tôi thích cách em quan tâm mọi thứ xung quanh: Từ con mèo hoang trước cửa đến việc tôi đã ăn chưa, có mệt không.

Tôi thích sự tử thế của em, sự cố chấp của em, sự trẻ con đôi khi khiến tôi bất lực nhưng lại khiến tim tôi mềm đi không cách nào ghép lại được.

Tôi thích cách em sống, cách em yêu, cách em hiện diện trong cuộc đời tôi – nhẹ nhàng mà kiên cố.

Tôi thích em, và yêu em. Chỉ vậy thôi.

Như Monsieur Tuna từng nói: "Đúng, cô ấy mất não. Nhưng cô ấy là người đàn bà mất não của tôi."

Và tôi cũng vậy.

Em bướng, em quậy, em mít ướt, em cực kì ngang ngược, khiến tôi bất lực.

Nhưng em là người tôi thương.

Là người tôi muốn nắm tay đến cuối đời – dù em có là ai, dù mai sau em có thay đổi thế nào.

Nhân đây, tôi chỉ muốn nói với các bạn đang đọc câu chuyện của tôi:

Nếu bạn thích ai, hãy mạnh dạn nói.

Tốt đẹp thì ta cảm ơn nhau. Không tốt đẹp thì ta xin lỗi nhau.

Nhưng đừng bỏ lỡ. Bỏ lỡ rồi, hối hận lắm đấy.

Và nếu bạn có người yêu rồi – hãy thương họ, hãy cảm thông cho họ.

Tình yêu không phải chuyện của một người.

Nên duyên hay không là do cả hai cùng cố gắng.

Cảm ơn mọi người đã đọc.

Còn em – nếu tình cờ đọc được những dòng này: Cảm ơn em. Cảm ơn em đã chọn yêu một thằng như anh.

Và cảm ơn vì vẫn ở đây, cạnh anh, sau tất cả.
 
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 5​


Nếu phải nói chính xác cảm giác của tôi khi yêu em là gì, thì đó không phải hạnh phúc thuần túy, cũng chẳng hẳn là mệt mỏi. Mà là bất lưc.

Bất lực theo kiểu: Biết rõ người trước mặt mình vừa bướng, vừa ngang, vừa thiếu lý lẽ trong nhiều khoảnh khắc – nhưng lại không thể ghét nổi. Càng không nỡ buông tay.

Có những lúc tôi tư hỏi: "Không biết mình đã làm sai ở đâu trong cuộc đời, để phải yêu một người mà mỗi ngày đều có khả năng khiến tôi thở dài ít nhất mười lần."

Thế nhưng kỳ lạ là, chưa một lần nào tôi nghĩ đến chuyện rời đi.

Em không phải kiểu người dịu dàng, dễ bảo, cũng không phải mẫu con gái khiến đàn ông thấy "nhẹ đầu" khi ở cạnh.

Ngược lại, em có đủ khả năng làm tôi muốn cằn nhằn, muốn nhắc nhở, muốn nghiêm mặt lên nói vài câu cho ra hồn – rồi cuối cùng lại chỉ có thể im lặng mà thở dài.

Không phải vì tôi sợ em. Mà vì tôi biết, với em lý trí không phải lúc nào cũng có tác dụng.

Tôi từng nghĩ mình là người đủ chín chắn để không bị cuốn vào những cảm xúc vụn vặt.

Tôi đã học xong, đã đi làm, đã quen với áp lực, đã tin rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống của mình.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự ương bướng của em. Và cũng đánh giá thấp việc, một người có thể khiến mình vừa mệt, vừa thương và vừa không co đường lui.

Tôi và em quen nhau từ hồi tôi vừa học xong Thạc Sĩ, em kém tôi sáu tuổi.

Từ ngày biết yêu đến giờ, gặp bao nhiêu người nhưng chưa ai bướng như em cả.

Tôi gặp em lần đầu ở nhà người em họ. Hai đứa chơi thân từ hối bé, còn tôi là người anh họ đáng sợ trong truyền thuyết. Tôi tình cờ ghé ngang nhà em họ đựa đồ.

Không hiểu sao ngay khoảnh khắc nhìn thấy em, một đứa con gái lại giống con trai đến vậy, ngoan ngoãn, nhưng lì kinh khủng. Em với em họ tôi như một cặp bất bại đi tới đâu là nơi đó tan hoang như chiến trường thời xưa vậy.

Nhưng tôi lại thấy đáng yêu, nhìn em khiến tôi sợ, sợ em sẽ lớn lên, sẽ có ai khác đến trước tôi, sợ mình chậm một bước là mất.

Nhưng em còn quá bé để nói đến chuyện tình cảm. Tôi chờ.

Chờ đến khi tôi học xong, trưởng thành hơn mọt chút, tự tin hơn một chút để đứng trước mặt em.

Nhưng càng chờ, tôi càng sợ, sợ một ngày nào đó tôi quay lại thì em đã là của ai khác.

Tôi đi học nhưng vẫn liên lạc với em, chắc ngoài tôi ra thì chẳng ai thích em. Tôi nghĩ vậy, vì lúc đó em lì như con trâu.

Đến khi tôi học xong, tôi mạnh dạng xin em làm người yêu.

Em họ tôi biết, cảnh báo tôi trước "Nó bướng lắm, anh cứ cẩn thận đi."

Tôi biết chứ, nhưng tôi thích em rồi, bướng hay ngoan tôi đều mặc.

Em bướng, em quậy, em mít ước theo một cách vô lý. Em còn là hủ nữ chính hiệu: BL, GL, ngôn tình.. Thể loại nào em cũng đu, mà đu BL là chủ yếu.

Có lần tôi trực bệnh viên từ sáng đến tối, mệt muốn gục. Về đến nhà thấy em ôm gối khóc như thể vừa mất cả thế giới.

Tôi sợ muốn chết, ôm em hỏi chuyện gì.

Em nấc lên rồi giải thích, em bảo cặp BL trong phim em cày chia tay rồi, em sợ tập sau là SE em không dám xem nữa.

Tôi không biết nên khóc hay cười nữa. Đành ngồi suốt hai tiếng lướt TikTok xem cut của tập sau rồi kể lại cho em nghe. Em nghe xong lập tức bật phim lên xem tiếp, cười tươi như hoa như thể người lúc này khóc sắp đui mắt không phải là em.

Tôi chỉ biết thở dài, muốn mắng mà sợ em khóc. Muốn gõ nhẹ đầu em mà sợ em đau.

Chỉ có thể nói câu mà nhân loại yêu đương đều nói:

"Không có lần sau nghe chưa."

Tôi biết chắc chắn sẽ còn vô số lần sau.

Đến chuyện ăn uống thường ngày cũng vây. Món nào em không thích là sẽ xụ mặt xuống, rồi nhờ bà chủ gói vô túi lại đem về, hoặc đơn giản đẩy qua cho tôi, bảo:

"Cái này ngon nè, anh ăn đi."

Rồi có những lần ôm gối ngồi cạnh tôi, lúc tôi đang làm việc. Xong vừa xem phim xong rồi quay sang hỏi:

"Sao anh không đẹp như mấy anh chồng của em vậy?"

Mấy anh chồng là mấy diễn viên BL mà em thích.

Tôi chỉ biết đáp:

"Anh học Y là đúng gu em rồi còn gì."

Và em gật gù ôm lấy tôi hôn hít, em thích trai ngành Y lắm. Rất may tôi học ngành Y, chứ không chắc tôi đã không tán được em rồi.

Nhưng đừng ai nghĩ em chỉ biết ương bướng và gây phiền phức. Sự thật là em tốt bụng vô cùng.

Nhưng lúc tôi mệt, em pha trò cho tôi cười, những đêm tôi trực muộn em cạnh tôi về nấu cho tôi món gì đó – dù hương vị có thể khiến tôi suy ngẫm về cuộc đời – nhưng tôi vẫn ăn hết.

Hoặc có những hôm tôi tan ca muộn, người rã rời vào nhà, em sẽ nằm cuộn tròn trên sô pha đợi tôi. Nghe tiếng cửa mở là em bật dậy ngay, mắt còn ngái ngủ.

Rồi hí hửng như đón báu vật khi thấy tôi thật sự đã về nhà, hỏi:

"Anh về rồi ạ?"

"Hôm nay có nhiều việc không ạ?"

"Anh về có lạnh không?"

"Anh có mệt không?"

Có những ngày tôi không hiểu em lấy đâu ra thời gian và sức lực nữa.

Bận tối mặt với quán cà phê, bận đu phim, bận khóc vì couple, bận cãi nhau với mấy nhân vật hư cấu.. Vậy mà vẫn có thể lén vào bếp, loay hoay cả buổi chỉ để làm cho tôi vài cái bánh.

Bánh thì.. Không ngon.

Thú thật là không ngon một chút nào.

Nhưng nhìn chiếc hộp em đưa, nụ cười xinh xinh, ánh mắt chờ đợi xem tôi có thích không – tự dưng mọi mệt mỏi trong ngày của tôi đều tan sạch.

Dù hương vị khá khó tả, tôi vẫn ăn hết. Vì đó là bánh em làm cho tôi.

Và cũng vì.. Nếu không ăn thì em buồn.

Em thì chê món này dở, món kia không hợp miệng, nhưng lúc gói lại đồ ăn luôn hỏi tôi:

"Cái này.. Chó mèo ăn được không anh?"

Rồi em mang ra đầu ngõ cho mấy bé mèo hoang hoang ghé đâu thấy bé chó gầy gầy là chìa túi cho nó ăn.

Còn nếu món nào tạm được, em sẽ đẩy sang phía tôi:

"Cái này ngon này.. Anh ăn đi."

Và tôi – với tình yêu cùng lòng dũng cảm không biết từ đâu – ăn thật.

Cứ thế, từ một người đàn ông 50kg, tôi lên gần 90kg lúc nào không hay.

Đến mức đồng nghiệp trong bệnh viện nhìn tôi, thở dài như muốn viết lên hẳn mặt tôi:

"Người yêu chăm kĩ quá đấy."

Cuối cùng tôi buộc phải đi tập gym để cứu vãn danh dự và vòng bụng của tôi.

Em cũng không phải dạng sống dựa dẫm. Em có quán cà phê nhỏ, tự kiếm tiền, tự lo cho mình, tự lập theo một cách khiến tôi tự hào mà thương vô cùng.

Tôi nhớ nhất một ngày, tôi xin nghỉ phép để dẫn em đi chơi. Ngay ngày đó lại trúng fan meeting của cặp BL em mê.

Tôi đựa em đi, em vui như thể đó là sinh nhật lần thứ một ngàn của em.

Tối hôm ấy, sau buổi fan meeting, em nằm gọn trong lòng tôi, mái đầu nhỏ cọ nhẹ vào ngực tôi như thể đang tìm chỗ an yên của mìh.

Em hỏi tôi bằng giọng nghiêm túc đến lạ:

"Nếu em là con trai, anh có thích em yêu em không?"

Tôi bất lực lắm:

"Có, em là con gì anh cũng yêu."

Em lại lẫm bẩm như em hay làm:

"Đúng rồi.. Nếu em có là con trai, với đội dễ thương và xinh trai của em thì anh chắc chắn sẽ mê em như điếu đổ, xời tại sao mình lại đẹp đến vậy. Ông trời cho em tất cả rồi, cố mà giữ đi không em kiếm thằng khác cho coi, em hơi bị tốt đấy nhá."

Lúc ấy, tôi thật sự chỉ biết thở dài thôi, không phải vì khó chịu mà vì em có cái kiểu tự tin vừa vô lý vừa đáng yêu đến mức người ta không biết xử lí thế nào.

Nhưng bây giờ nghĩ lại.. Em nói đúng thật.

Vì nếu đã là em, thì em là con trai hay con gái cũng chẳng quan trọng gì. Thứ khiến tôi thích em chưa bao giờ nằm ở khuôn mặt hay dáng người.

Tôi thích năng lượng em mang đến, cái cảm giác nhẹ mà ấm, khiến người ta chỉ cần đứng cạnh cũng thấy cuộc đời dễ thở.

Tôi thích cách em hiểu chính mình – biết mình cần gì, biết mình yếu mạnh ở đâu, biết tiến biết lùi, biết điểm dừng và điểm bứt phá.

Tôi thích cách em quan tâm mọi thứ xung quanh: Từ con mèo hoang trước cửa đến việc tôi đã ăn chưa, có mệt không.

Tôi thích sự tử thế của em, sự cố chấp của em, sự trẻ con đôi khi khiến tôi bất lực nhưng lại khiến tim tôi mềm đi không cách nào ghép lại được.

Tôi thích cách em sống, cách em yêu, cách em hiện diện trong cuộc đời tôi – nhẹ nhàng mà kiên cố.

Tôi thích em, và yêu em. Chỉ vậy thôi.

Như Monsieur Tuna từng nói: "Đúng, cô ấy mất não. Nhưng cô ấy là người đàn bà mất não của tôi."

Và tôi cũng vậy.

Em bướng, em quậy, em mít ướt, em cực kì ngang ngược, khiến tôi bất lực.

Nhưng em là người tôi thương.

Là người tôi muốn nắm tay đến cuối đời – dù em có là ai, dù mai sau em có thay đổi thế nào.

Nhân đây, tôi chỉ muốn nói với các bạn đang đọc câu chuyện của tôi:

Nếu bạn thích ai, hãy mạnh dạn nói.

Tốt đẹp thì ta cảm ơn nhau. Không tốt đẹp thì ta xin lỗi nhau.

Nhưng đừng bỏ lỡ. Bỏ lỡ rồi, hối hận lắm đấy.

Và nếu bạn có người yêu rồi – hãy thương họ, hãy cảm thông cho họ.

Tình yêu không phải chuyện của một người.

Nên duyên hay không là do cả hai cùng cố gắng.

Cảm ơn mọi người đã đọc.

Còn em – nếu tình cờ đọc được những dòng này: Cảm ơn em. Cảm ơn em đã chọn yêu một thằng như anh.

Và cảm ơn vì vẫn ở đây, cạnh anh, sau tất cả.

Câu chuyện số 6​


Từ rất sớm, tôi đã biết mình không cần tình yêu của bố mẹ nữa.

Không phải vì tôi mạnh mẽ, cũng không phải không vì tôi tự lập. Mà bởi vì tôi đã học cách quen với việc không được yêu thương.

Tôi với chị tôi là chị em song sinh.

Người ta bảo những đứa sinh đôi thường gắn kết kỳ lạ, như thể nửa linh hồn này nằm ở một cơ thể khác.

Những từ rất nhỏ, tôi đã cảm nhận được rằng dù mang chung một ngày sinh, một khuôn mặt na ná nhau và một huyết thống, nhưng chúng tôi không hề được lớn lên dưới cùng một bầu trời.

Ngay từ khi còn bé, người ta đã dán lên tôi những nhãn mác chật chội: Con hư, quậy phá, hung dữ, học không ra gì.

Còn chị tôi lại được nâng niu, được ca tụng, được nhìn bằng đôi mắt sáng lên vì tự hào: Con ngoan, học giỏi, hiền lành, đáng yêu.

Cùng một vạch xuất phát, nhưng người ta đã xếp tôi và chị vào hai thế giới khác nhau mà chẳng cần hỏi hai đứa có muốn hay không.

Mẹ tôi thương chị lắm, tự hào lắm.

Bất cứ cuộc họp gia đình nào cũng sẽ nghe tên chị vang lên, như một tấm huy chương mẹ thích đem khoe.

Ai trong họ hàng cũng bảo chị giỏi, chị xuất sắc, chị đúng là "con nhà người ta".

Còn tôi? Tôi bị bỏ quên giữa gian nhà như một bóng đen di động.

Không ai để ý tôi thích gì, không ai quan tâm tôi giỏi gì, không ai hỏi tôi đã trải qua ngày dài ra sao.

Chỉ cần tôi làm một việc gì khác hơn bình thường một chút, tôi lập tức trở thành vấn đề.

Và những trận đòn roi của mẹ luôn hạ xuống không hề thương tiếc, còn bố tớ chỉ đứng nhìn, im lặng như thể việc ấy chẳng liên quan đến ông.

Có những lúc, tôi dại dột đến mức làm những điều ngốc nghếch chỉ để cố gây chú ý.

Tôi chỉ muốn được nhìn, được hỏi, được công nhận giống như cách mọi người nhìn chị vậy.

Nhưng đổi lại chỉ là những lời trách mắng, những cái lườm sắc lạnh và những vết bầm tím.

Có lần tôi thật sự tự hỏi: "Tại sao tôi không được yêu thương như chị? Có phải vì tôi không xinh bằng hay tôi không giỏi bằng chị? Hay là tôi thật sự không đáng để yêu?"

Mang tiếng sinh đôi nhưng tôi luôn cảm thấy mình giống một bản sao lỗi vậy.

Mãi sau, khi đã lớn hơn, tôi mới biết một bí mật khiến lòng tôi như rơi vào hố sâu không thấy đáy.

Hồi mẹ mang thai, bác sĩ bảo có thể là một bé gái và một bé trai.

Mẹ mừng lắm. Cả bố và mẹ đều mừng.

Đủ nếp đủ tẻ - trọn vẹn, hoàn hảo, chẳng còn gì phải mong nữa.

Nhưng lúc sinh ra, cả hai đều là con gái.

Khoảnh khắc bố bế tôi đến, mẹ đã thất vọng. Thất vọng vì tôi không phải là đứa bé trai như mẹ từng hy vọng.

Từ giây phú ấy, vị trí của tôi trong gia đình gần như đã được sinh sẵn:

Chị là niềm tự hào, còn tôi là sự lỡ làng.

Nghe vô lý đúng không? Tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Con nào chẳng là con? Cả hai đều từ bụng mà ra, sao có thể đối xử khác nhau đến thế?

Nhưng đời không vận hành theo logic, đôi khi nó vận hành theo tổn thương, theo định kiến, theo những điều nhỏ bé mà người lớn không bao giờ chịu thừa nhận.

Có lẽ mọi người nghĩ vì vậy tôi sẽ ghét chị tôi đúng không?

Không, tôi thương chị đến tận xương tủy.

Chị hiền lắm, mềm như nước, mà lại kiên nhẫn như mưa rơi mãi không ngừng.

Chị chưa bao giờ khoe khoang tình yêu của bố mẹ để làm tôi đau, chưa từng so bì, chưa từng tỏ ra bản thân chị tốt hơn tôi ở điểm nào.

Chị là người duy nhất trong nhà nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng - ánh mắt mà tôi luôn mong bố mẹ nhìn tôi một lần.

Và có lẽ chính vì thế mà nỗi thương chị trong tôi lại càng lớn.

Chị gánh trên vai những kỳ vọng nặng hơn cả đá. Những lớp học thêm nối nhau không dứt: Toán, Văn, Tiếng Anh, Năng Khiếu..

Cái chị thích thì bị cấm tuyệt đối với lý do "Cái đó không tốt."

Niềm vui của chị không bao giờ được phép vượt qua ranh giới bố mẹ vạch ra.

Tôi chứng kiến tất cả và có những lúc tôi luôn hỏi: "Chị có mệt không?"

Nhưng chị chưa bao giờ nói, chị chỉ cười.

Nhưng trong đôi mắt thì buồn vô hạn.

Rồi đến kỳ thi THPTQG. Chị không đậu vào trường bố mẹ kỳ vọng, mà lại đậu vào trường mà chị thực sự thích - Đại học Mỹ thuật Việt Nam.

Tôi thấy ánh mắt chị khi nhận kết quả, ánh mắt ấy không phải lo lắng, sợ hãi.

Đó là hạnh phúc, là hi vọng, là ước mơ được chạm vào lần đầu, Nhưng bố mẹ tôi thì không vui vì điều đó.

Bố mẹ phản đối dữ dội, ngày nào cũng nói:

"Nghệ thuật sau này không có tương lai đâu."

"Không kiếm ra tiền thì sống sao?"

"Bố mẹ nói vậy vì lo cho con thôi."

Nhưng điều tôi thấy chỉ là những mũi kim đâm thẳng vào tim chị.

Vì tôi biết, nghệ thuật là ước mơ của chị, là thứ khiến mắt chị sáng lên mỗi lần nhắc đến.

Tôi không chịu được nữa, nên đã cãi lại:

"Đây là cuộc sống của chị, không phải của bố mẹ. Nếu bố mẹ muốn thì bố mẹ sống dùm luôn cuộc đời chị luôn đi."

Nhưng bố mẹ chỉ mắng lại tôi:

"Con nít thì biết gì, Bố mẹ làm điều tốt cho chị mày thôi."

Nếu thật sự là tốt - sao chị rơi vào trầm cảm mà không ai phát hiện ra?

Nếu thật sự là tốt - sao bố mẹ không nhận ra chị đã làm tổn thương chính mình rất nhiều?

Nếu thật sự là tốt - sao cuối cùng chị lại chọn rời khỏi cuộc đời này?

Hôm ấy, chị đã quyết định kết thúc tất cả.

Tôi giờ vẫn còn sợ hãi khi nghĩ lại: Nếu tôi phát hiện chị trễ vài phút thôi, tôi đã mất chị mãi mãi.

Khi bố mẹ biết chuyện, phản ứng đầu tiên của họ là tức giận.

Không phải đau lòng cũng chẳng phải hối hận mà là tức giận.

Họ bảo chị bất hiếu khi không nghe lời bố mẹ mà làm ra chuyện dại dột như vậy.

Tôi chỉ biết bật cười, một tiếng cười đắng đến mức như muốn cắt rách cổ họng.

Tôi tự hỏi: "Sao chị lại đầu thai vào gia đình này nhỉ? Ông trời bất công quá."

Bác sĩ nói chị tôi có dấu hiệu bệnh tâm lý nặng, bảo gia đình chú ý nhiều hơn.

Mẹ tôi mắng: "Có làm gì nặng nhọc đâu mà bệnh tâm với chả lý, giả vờ thì có."

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy phần nào đó về gia đình sụp đổ.

Tôi cãi nhau to với mẹ một trận.

Khi ấy, cái danh "đứa con hư" được dùng một lần thật sự. Mà tôi cũng không ngờ lần dùng duy nhất này là dùng với chính gia đình của mình.

Sau hôm ở bệnh viện ấy, tôi và bố mẹ gần như cạch mặt nhau.

Không ăn chung, không nói chuyện, không gì cả, không cần nhau nữa.

Tôi như một "người khách thuê nhà" thực thụ.

Tôi cưỡng ép đưa chị về nhà bà nội một thời gian, nếu tiếp tục không biết chị tôi sẽ ra sao nữa.

Tôi kể cho bà tất cả mọi thứ, bà giận lắm mắng không tiếc lời.

Và phải nói thật, khoảng thời gian chúng tôi ở với bà - là khoảng thời gian tôi thấy chị tôi sống đúng nghĩa nhất.

Không còn áp lực, không còn kỳ vọng đè nặng, không còn những lời nói đạo đức giả,

Và cũng không còn ánh mắt soi xét từng chút một.

Chị được là chính chị. Và chị đã được vào trường chị thích, dù bố mẹ là miễn cưỡng chấp nhận.

Còn về tôi, bố mẹ chẳng làm gì được tôi rồi.

Tôi cũng đang theo đuổi điều tôi muốn.

Tôi chỉ muốn nói với các bậc cha mẹ là:

Con nào cũng là con hay yêu thương đều, thiên vị chẳng giúp ích được gì cả đâu ngoài phá hủy cả hai đứa trẻ.

Và cũng đừng vì sĩ diện mà đè nặng lên con mình một cách vô lý, đừng mang cái câu muốn tốt cho con biện hộ cho cái sai của mình.
 
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 6​


Từ rất sớm, tôi đã biết mình không cần tình yêu của bố mẹ nữa.

Không phải vì tôi mạnh mẽ, cũng không phải không vì tôi tự lập. Mà bởi vì tôi đã học cách quen với việc không được yêu thương.

Tôi với chị tôi là chị em song sinh.

Người ta bảo những đứa sinh đôi thường gắn kết kỳ lạ, như thể nửa linh hồn này nằm ở một cơ thể khác.

Những từ rất nhỏ, tôi đã cảm nhận được rằng dù mang chung một ngày sinh, một khuôn mặt na ná nhau và một huyết thống, nhưng chúng tôi không hề được lớn lên dưới cùng một bầu trời.

Ngay từ khi còn bé, người ta đã dán lên tôi những nhãn mác chật chội: Con hư, quậy phá, hung dữ, học không ra gì.

Còn chị tôi lại được nâng niu, được ca tụng, được nhìn bằng đôi mắt sáng lên vì tự hào: Con ngoan, học giỏi, hiền lành, đáng yêu.

Cùng một vạch xuất phát, nhưng người ta đã xếp tôi và chị vào hai thế giới khác nhau mà chẳng cần hỏi hai đứa có muốn hay không.

Mẹ tôi thương chị lắm, tự hào lắm.

Bất cứ cuộc họp gia đình nào cũng sẽ nghe tên chị vang lên, như một tấm huy chương mẹ thích đem khoe.

Ai trong họ hàng cũng bảo chị giỏi, chị xuất sắc, chị đúng là "con nhà người ta".

Còn tôi? Tôi bị bỏ quên giữa gian nhà như một bóng đen di động.

Không ai để ý tôi thích gì, không ai quan tâm tôi giỏi gì, không ai hỏi tôi đã trải qua ngày dài ra sao.

Chỉ cần tôi làm một việc gì khác hơn bình thường một chút, tôi lập tức trở thành vấn đề.

Và những trận đòn roi của mẹ luôn hạ xuống không hề thương tiếc, còn bố tớ chỉ đứng nhìn, im lặng như thể việc ấy chẳng liên quan đến ông.

Có những lúc, tôi dại dột đến mức làm những điều ngốc nghếch chỉ để cố gây chú ý.

Tôi chỉ muốn được nhìn, được hỏi, được công nhận giống như cách mọi người nhìn chị vậy.

Nhưng đổi lại chỉ là những lời trách mắng, những cái lườm sắc lạnh và những vết bầm tím.

Có lần tôi thật sự tự hỏi: "Tại sao tôi không được yêu thương như chị? Có phải vì tôi không xinh bằng hay tôi không giỏi bằng chị? Hay là tôi thật sự không đáng để yêu?"

Mang tiếng sinh đôi nhưng tôi luôn cảm thấy mình giống một bản sao lỗi vậy.

Mãi sau, khi đã lớn hơn, tôi mới biết một bí mật khiến lòng tôi như rơi vào hố sâu không thấy đáy.

Hồi mẹ mang thai, bác sĩ bảo có thể là một bé gái và một bé trai.

Mẹ mừng lắm. Cả bố và mẹ đều mừng.

Đủ nếp đủ tẻ - trọn vẹn, hoàn hảo, chẳng còn gì phải mong nữa.

Nhưng lúc sinh ra, cả hai đều là con gái.

Khoảnh khắc bố bế tôi đến, mẹ đã thất vọng. Thất vọng vì tôi không phải là đứa bé trai như mẹ từng hy vọng.

Từ giây phú ấy, vị trí của tôi trong gia đình gần như đã được sinh sẵn:

Chị là niềm tự hào, còn tôi là sự lỡ làng.

Nghe vô lý đúng không? Tôi cũng từng nghĩ như vậy.

Con nào chẳng là con? Cả hai đều từ bụng mà ra, sao có thể đối xử khác nhau đến thế?

Nhưng đời không vận hành theo logic, đôi khi nó vận hành theo tổn thương, theo định kiến, theo những điều nhỏ bé mà người lớn không bao giờ chịu thừa nhận.

Có lẽ mọi người nghĩ vì vậy tôi sẽ ghét chị tôi đúng không?

Không, tôi thương chị đến tận xương tủy.

Chị hiền lắm, mềm như nước, mà lại kiên nhẫn như mưa rơi mãi không ngừng.

Chị chưa bao giờ khoe khoang tình yêu của bố mẹ để làm tôi đau, chưa từng so bì, chưa từng tỏ ra bản thân chị tốt hơn tôi ở điểm nào.

Chị là người duy nhất trong nhà nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng - ánh mắt mà tôi luôn mong bố mẹ nhìn tôi một lần.

Và có lẽ chính vì thế mà nỗi thương chị trong tôi lại càng lớn.

Chị gánh trên vai những kỳ vọng nặng hơn cả đá. Những lớp học thêm nối nhau không dứt: Toán, Văn, Tiếng Anh, Năng Khiếu..

Cái chị thích thì bị cấm tuyệt đối với lý do "Cái đó không tốt."

Niềm vui của chị không bao giờ được phép vượt qua ranh giới bố mẹ vạch ra.

Tôi chứng kiến tất cả và có những lúc tôi luôn hỏi: "Chị có mệt không?"

Nhưng chị chưa bao giờ nói, chị chỉ cười.

Nhưng trong đôi mắt thì buồn vô hạn.

Rồi đến kỳ thi THPTQG. Chị không đậu vào trường bố mẹ kỳ vọng, mà lại đậu vào trường mà chị thực sự thích - Đại học Mỹ thuật Việt Nam.

Tôi thấy ánh mắt chị khi nhận kết quả, ánh mắt ấy không phải lo lắng, sợ hãi.

Đó là hạnh phúc, là hi vọng, là ước mơ được chạm vào lần đầu, Nhưng bố mẹ tôi thì không vui vì điều đó.

Bố mẹ phản đối dữ dội, ngày nào cũng nói:

"Nghệ thuật sau này không có tương lai đâu."

"Không kiếm ra tiền thì sống sao?"

"Bố mẹ nói vậy vì lo cho con thôi."

Nhưng điều tôi thấy chỉ là những mũi kim đâm thẳng vào tim chị.

Vì tôi biết, nghệ thuật là ước mơ của chị, là thứ khiến mắt chị sáng lên mỗi lần nhắc đến.

Tôi không chịu được nữa, nên đã cãi lại:

"Đây là cuộc sống của chị, không phải của bố mẹ. Nếu bố mẹ muốn thì bố mẹ sống dùm luôn cuộc đời chị luôn đi."

Nhưng bố mẹ chỉ mắng lại tôi:

"Con nít thì biết gì, Bố mẹ làm điều tốt cho chị mày thôi."

Nếu thật sự là tốt - sao chị rơi vào trầm cảm mà không ai phát hiện ra?

Nếu thật sự là tốt - sao bố mẹ không nhận ra chị đã làm tổn thương chính mình rất nhiều?

Nếu thật sự là tốt - sao cuối cùng chị lại chọn rời khỏi cuộc đời này?

Hôm ấy, chị đã quyết định kết thúc tất cả.

Tôi giờ vẫn còn sợ hãi khi nghĩ lại: Nếu tôi phát hiện chị trễ vài phút thôi, tôi đã mất chị mãi mãi.

Khi bố mẹ biết chuyện, phản ứng đầu tiên của họ là tức giận.

Không phải đau lòng cũng chẳng phải hối hận mà là tức giận.

Họ bảo chị bất hiếu khi không nghe lời bố mẹ mà làm ra chuyện dại dột như vậy.

Tôi chỉ biết bật cười, một tiếng cười đắng đến mức như muốn cắt rách cổ họng.

Tôi tự hỏi: "Sao chị lại đầu thai vào gia đình này nhỉ? Ông trời bất công quá."

Bác sĩ nói chị tôi có dấu hiệu bệnh tâm lý nặng, bảo gia đình chú ý nhiều hơn.

Mẹ tôi mắng: "Có làm gì nặng nhọc đâu mà bệnh tâm với chả lý, giả vờ thì có."

Khoảnh khắc ấy, tôi thấy phần nào đó về gia đình sụp đổ.

Tôi cãi nhau to với mẹ một trận.

Khi ấy, cái danh "đứa con hư" được dùng một lần thật sự. Mà tôi cũng không ngờ lần dùng duy nhất này là dùng với chính gia đình của mình.

Sau hôm ở bệnh viện ấy, tôi và bố mẹ gần như cạch mặt nhau.

Không ăn chung, không nói chuyện, không gì cả, không cần nhau nữa.

Tôi như một "người khách thuê nhà" thực thụ.

Tôi cưỡng ép đưa chị về nhà bà nội một thời gian, nếu tiếp tục không biết chị tôi sẽ ra sao nữa.

Tôi kể cho bà tất cả mọi thứ, bà giận lắm mắng không tiếc lời.

Và phải nói thật, khoảng thời gian chúng tôi ở với bà - là khoảng thời gian tôi thấy chị tôi sống đúng nghĩa nhất.

Không còn áp lực, không còn kỳ vọng đè nặng, không còn những lời nói đạo đức giả,

Và cũng không còn ánh mắt soi xét từng chút một.

Chị được là chính chị. Và chị đã được vào trường chị thích, dù bố mẹ là miễn cưỡng chấp nhận.

Còn về tôi, bố mẹ chẳng làm gì được tôi rồi.

Tôi cũng đang theo đuổi điều tôi muốn.

Tôi chỉ muốn nói với các bậc cha mẹ là:

Con nào cũng là con hay yêu thương đều, thiên vị chẳng giúp ích được gì cả đâu ngoài phá hủy cả hai đứa trẻ.

Và cũng đừng vì sĩ diện mà đè nặng lên con mình một cách vô lý, đừng mang cái câu muốn tốt cho con biện hộ cho cái sai của mình.

Câu chuyện số 7​


Mùa hạ năm ấy, tớ và chú gặp nhau. Không phải trong những buổi hẹn hò dưới tán cây, cũng chẳng phải qua ánh mắt, nụ cười hay bàn tay nắm lấy bàn tay.

Chúng tớ gặp nhau qua những tin nhắn ngắn ngủi, rời rạc, giản đơn đến mức tưởng như chẳng tạo nên được điều gì.

Vậy mà chính những dòng chữ rời rạc ấy lại mở ra một thế giới khác cho tớ - một thế giới có chú, có dịu dàng, và có yêu thương.

Sự xuất hiện của chú – dịu dàng, chậm rãi và ấm áp – lại mở ra cả một khoảng trời mới trong trái tim đã đầy vết nứt của tớ.

Chú luôn thế: Yêu chiều, chu đáo, quan tâm đến từng chi tiết nhỏ.

Trong mắt tớ, chú gần như hoàn hảo.

Còn tớ là một người mang theo hàng nghìn, hàng vạn mảnh vỡ không còn lành lặn hay ghép lại được.

Là một người mắc bệnh tâm lý nặng đến mức chính tớ nhiều lúc còn không hiểu nổi bản thân mình.

Không hiểu ông trời nghĩ gì mà lại để hai con người như thế va phải nhau – một người dịu dàng và một người quá đau đớn.

Va vào nhau, yêu nhau, rồi làm tổn thương đối phương đến mức không thể trở lại như trước.

Ngày tớ và chú gặp nhau, tớ đang trong giai đoạn "Trời đẹp trước giông bão."

Tớ biết cách tạo ra vẻ ngoài vui vẻ, ngoan ngoãn, biết tỏ ra nhẹ nhàng dù trong lòng hàng nghìn con quỷ đang cắn nuốt lấy từng dây lí trí mỏng manh của tớ.

Chú bảo lúc đó tớ dễ thương lắm.

Người giải tạo nghe người khác thật lòng khen mình – nó buồn cười lắm các cậu à.

Ấy vậy mà từ khi chú bước vào đời tớ, mọi thứ lại trở nên dịu dàng một cách lạ kỳ.

Tớ không còn khóc nấc lên giữa đêm chỉ vì những cơn ác mộng,

Không còn co người trong góc giường ôm lấy chính mình run rẩy như một đứa trẻ.

Không còn cảm giác cô độc đến nghẹt thở trên thế giới này.

Vì tớ biết – có người thương tớ thật lòng.

Có chú. Chú đến nhẹ nhàng, nhưng ở lại sâu đậm.

Chú len vào cuộc đời tớ như những tia nắng cuối ngày: Không chói chang, chỉ đủ ấm để khiến tớ tin rằng hóa ra thế giới này vẫn có người muốn ở cạnh mình.

Tớ vui lắm, tớ hạnh phúc và tớ yêu chú lúc nào không hay.

Những quan tâm nhỏ bé, những lời hỏi han vụn vặt, những buổi sáng dậy thấy tin nhắn "em dậy chưa", tất cả những điều ấy khiến tớ rung động.

Tớ thích chú, thích đến mức chỉ cần nghe giọng chú thôi trái tim tớ đã thấy bình yên.

Tớ yêu chú, yêu nhiều đến mức đôi khi chính tớ cũng không hiểu vì sao một người như tớ lại có thể cảm nhận được thứ tình cảm đẹp đến vậy.

Những ngày tháng ấy – sáng tối, ngày nào cũng thế – tớ và chú như không thể rời nhau.

Những món quà nhỏ đầy bất ngờ,

Những lời yêu thương nhẹ như gió,

Những câu chuyện tưởng chừng như bình thường nhưng lại đủ để khiến tim tớ ấm lên.

Bọn tớ vẽ ra tương lại cùng nhau rất nhiều:

Sẽ ăn gì, ở đâu,

Sẽ sống như thế nào,

Sẽ có gì và mất gì.

Miễn là có nhau,

Miễn là cùng nhau đi qua hết cuộc đời này,

Già cùng nhau, Ấm cùng nhau.

Nhưng tớ là người xấu mà, là người mang vết thương quá sâu đến mức làm đau cả người khác.

Tớ bắt đầu thay đổi.

Những lời yêu thương ngày xưa bị thay bằng những câu tiêu cực, những câu khiến tim chú rạn nứt.

Tớ như con sóng dữ, đánh vào thứ bình yên mà chú luôn cố giữ cho tớ.

Tớ bắt đầu tự làm tổn thương bản thân để xoa dịu những cảm xúc tối tăm trong lòng.

Tớ hành động thiếu lý trí, thiếu ổn định, khiến chú phải khóc.

Khóc nhiều lắm.

Khóc vì tớ – người mà chú cố gắng giữ lại cuộc đời.

Chú vẫn chọn ở lại.

Ở lại dù đôi mắt chú đỏ hoe, ở lại dù trái tim chú mệt mỏi, ở lại dù tình yêu trong chú ngày một bị bào mòn bởi sự bất ổn của tớ.

Chú vẫn yêu. Chú vẫn cố ôm lấy tớ dù đôi tay chú lúc đó cũng run lên vì mệt mỏi.

Nhưng rồi ai cũng có giới hạn của riêng mình.

Có một ngày, tình yêu trong chú cạn kiệt, chú mệt, chú đau, chú gục, chú sợ.

Và chú thật sự rời bỏ tớ.

Điều kỳ lạ là ngày chú đi, tớ cười. Nụ cười rất đau.

Tớ vui vì cuối cùng chú sẽ không còn chịu đựng tớ nữa,

Không còn phải thức trắng nhiều đêm chỉ để nghe tớ nói những lời tiêu cực,

Không còn phải chạy theo tớ mỗi khi tớ chìm trong cơn khủng hoảng,

Không còn phải khóc vì tớ.

Chúng tớ yêu nhau vào một mùa hạ đầy nắng, đầy gió, đầy hy vọng.

Và chia tay cũng vào một mùa hạ nhưng.. Đầy nước mắt.

Tớ chỉ muốn gửi đến chú lời cuối.

Em xin lỗi, Xin lỗi vì đã khiến chú đau, khiến chú khóc.

Em đã gặp bác sĩ rồi. Chúc chú một đời bình an.
 
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 7​


Mùa hạ năm ấy, tớ và chú gặp nhau. Không phải trong những buổi hẹn hò dưới tán cây, cũng chẳng phải qua ánh mắt, nụ cười hay bàn tay nắm lấy bàn tay.

Chúng tớ gặp nhau qua những tin nhắn ngắn ngủi, rời rạc, giản đơn đến mức tưởng như chẳng tạo nên được điều gì.

Vậy mà chính những dòng chữ rời rạc ấy lại mở ra một thế giới khác cho tớ - một thế giới có chú, có dịu dàng, và có yêu thương.

Sự xuất hiện của chú – dịu dàng, chậm rãi và ấm áp – lại mở ra cả một khoảng trời mới trong trái tim đã đầy vết nứt của tớ.

Chú luôn thế: Yêu chiều, chu đáo, quan tâm đến từng chi tiết nhỏ.

Trong mắt tớ, chú gần như hoàn hảo.

Còn tớ là một người mang theo hàng nghìn, hàng vạn mảnh vỡ không còn lành lặn hay ghép lại được.

Là một người mắc bệnh tâm lý nặng đến mức chính tớ nhiều lúc còn không hiểu nổi bản thân mình.

Không hiểu ông trời nghĩ gì mà lại để hai con người như thế va phải nhau – một người dịu dàng và một người quá đau đớn.

Va vào nhau, yêu nhau, rồi làm tổn thương đối phương đến mức không thể trở lại như trước.

Ngày tớ và chú gặp nhau, tớ đang trong giai đoạn "Trời đẹp trước giông bão."

Tớ biết cách tạo ra vẻ ngoài vui vẻ, ngoan ngoãn, biết tỏ ra nhẹ nhàng dù trong lòng hàng nghìn con quỷ đang cắn nuốt lấy từng dây lí trí mỏng manh của tớ.

Chú bảo lúc đó tớ dễ thương lắm.

Người giải tạo nghe người khác thật lòng khen mình – nó buồn cười lắm các cậu à.

Ấy vậy mà từ khi chú bước vào đời tớ, mọi thứ lại trở nên dịu dàng một cách lạ kỳ.

Tớ không còn khóc nấc lên giữa đêm chỉ vì những cơn ác mộng,

Không còn co người trong góc giường ôm lấy chính mình run rẩy như một đứa trẻ.

Không còn cảm giác cô độc đến nghẹt thở trên thế giới này.

Vì tớ biết – có người thương tớ thật lòng.

Có chú. Chú đến nhẹ nhàng, nhưng ở lại sâu đậm.

Chú len vào cuộc đời tớ như những tia nắng cuối ngày: Không chói chang, chỉ đủ ấm để khiến tớ tin rằng hóa ra thế giới này vẫn có người muốn ở cạnh mình.

Tớ vui lắm, tớ hạnh phúc và tớ yêu chú lúc nào không hay.

Những quan tâm nhỏ bé, những lời hỏi han vụn vặt, những buổi sáng dậy thấy tin nhắn "em dậy chưa", tất cả những điều ấy khiến tớ rung động.

Tớ thích chú, thích đến mức chỉ cần nghe giọng chú thôi trái tim tớ đã thấy bình yên.

Tớ yêu chú, yêu nhiều đến mức đôi khi chính tớ cũng không hiểu vì sao một người như tớ lại có thể cảm nhận được thứ tình cảm đẹp đến vậy.

Những ngày tháng ấy – sáng tối, ngày nào cũng thế – tớ và chú như không thể rời nhau.

Những món quà nhỏ đầy bất ngờ,

Những lời yêu thương nhẹ như gió,

Những câu chuyện tưởng chừng như bình thường nhưng lại đủ để khiến tim tớ ấm lên.

Bọn tớ vẽ ra tương lại cùng nhau rất nhiều:

Sẽ ăn gì, ở đâu,

Sẽ sống như thế nào,

Sẽ có gì và mất gì.

Miễn là có nhau,

Miễn là cùng nhau đi qua hết cuộc đời này,

Già cùng nhau, Ấm cùng nhau.

Nhưng tớ là người xấu mà, là người mang vết thương quá sâu đến mức làm đau cả người khác.

Tớ bắt đầu thay đổi.

Những lời yêu thương ngày xưa bị thay bằng những câu tiêu cực, những câu khiến tim chú rạn nứt.

Tớ như con sóng dữ, đánh vào thứ bình yên mà chú luôn cố giữ cho tớ.

Tớ bắt đầu tự làm tổn thương bản thân để xoa dịu những cảm xúc tối tăm trong lòng.

Tớ hành động thiếu lý trí, thiếu ổn định, khiến chú phải khóc.

Khóc nhiều lắm.

Khóc vì tớ – người mà chú cố gắng giữ lại cuộc đời.

Chú vẫn chọn ở lại.

Ở lại dù đôi mắt chú đỏ hoe, ở lại dù trái tim chú mệt mỏi, ở lại dù tình yêu trong chú ngày một bị bào mòn bởi sự bất ổn của tớ.

Chú vẫn yêu. Chú vẫn cố ôm lấy tớ dù đôi tay chú lúc đó cũng run lên vì mệt mỏi.

Nhưng rồi ai cũng có giới hạn của riêng mình.

Có một ngày, tình yêu trong chú cạn kiệt, chú mệt, chú đau, chú gục, chú sợ.

Và chú thật sự rời bỏ tớ.

Điều kỳ lạ là ngày chú đi, tớ cười. Nụ cười rất đau.

Tớ vui vì cuối cùng chú sẽ không còn chịu đựng tớ nữa,

Không còn phải thức trắng nhiều đêm chỉ để nghe tớ nói những lời tiêu cực,

Không còn phải chạy theo tớ mỗi khi tớ chìm trong cơn khủng hoảng,

Không còn phải khóc vì tớ.

Chúng tớ yêu nhau vào một mùa hạ đầy nắng, đầy gió, đầy hy vọng.

Và chia tay cũng vào một mùa hạ nhưng.. Đầy nước mắt.

Tớ chỉ muốn gửi đến chú lời cuối.

Em xin lỗi, Xin lỗi vì đã khiến chú đau, khiến chú khóc.

Em đã gặp bác sĩ rồi. Chúc chú một đời bình an.

Câu chuyện số 8​


Tớ từng rất tự ti chỉ vì mình béo.

Và không chỉ là béo bình thường – mà là "rất béo", "rất rất béo", cái kiểu chỉ cần bước vào một căn phòng là đôi mắt người ta sẽ lướt xuống cơ thể tớ trước khi kịp nhìn vào mặt.

Tớ còn nhớ như in, từ cái tuổi tớ vừa kịp nhận thức được mình là ai trên đời này, thì cái từ mà tớ nghe nhiều nhất không phải tên của tớ mà là "béo như con heo".

Nó bám vào tớ, dính chặt như thể nó là một phần cơ thể mà tớ không thể gỡ ra.

Lúc ấy, cảm xúc trong tớ hỗn loạn vô cùng.

Một đứa trẻ không đủ mạnh mẽ để phản kháng, không đủ lì để thờ ơ, không đủ bình tĩnh để nghĩ rằng "mình vẫn ổn."

Tớ tự ti, tự trách, tự ghét chính mình.

Tớ nghe từng câu nói, từng tiếng cười, từng lời trêu chọc.. Và mỗi chữ như một mũi kim, đâm vào da thịt.

Không chảy máu nhưng đau, đau đến khó thở.

Có những buổi tối tớ ngồi một mình trong phòng, chôn mặt vào gối và khóc đến nỗi mắt sưng húp.

Khóc vì tớ xấu, tớ kém, tớ không xứng đáng với bất kỳ điều tốt đẹp.

Khóc vì không hiểu tại sao tớ lại thành ra như vậy – tại sao tớ ăn nhiều như vậy, tại sao không giống người ta, tại sao tớ lại để bản thân "béo" đến mức trở thành trò đùa của người khác.

Tớ từng rất hoạt bát.. Ừ, ngày xưa là thế.

Một đứa trẻ vui vẻ, sáng nào cũng có thể bật dậy cười toe toét, lao ra sân chơi mà chẳng biết mệt.

Nhưng rồi tất cả thay đổi kể từ khi những câu nói ấy bắt đầu xuất hiện.

"Mày ăn gì mà béo vậy?"

"Mày đừng có chơi với tao, lỡ mày đè chết tao thì sao?"

"Nhìn vậy chắc cỡ một tấn quá."

"Béo hơn con heo nhà tao nuôi nữa."

Và hàng ngàn hàng vạn câu nói khác.

Những câu nói tớ nhớ rõ từng chữ, từng khoảng lặng sau nói, từng tiếng cười phía sau lưng.

Có những câu rõ ràng là đùa, nhưng lại biến thành nỗi buồn kéo dài suốt cả tuổi thơ tớ.

Từ ngày ấy, tớ bắt đầu thu mình lại.

Tớ không dám cười lớn nữa, vì sợ người ta nói "béo cười trông ghê thế."

Tớ không dám chạy nhảy, vì sợ người ta nói "con heo cũng biết chạy à"

Tớ không dám mặc đồ đẹp, vì sợ người ta nhìn người ta đánh giá.

Tớ dần không dám làm gì cả.

Tớ khóc, khóc nhiều đến mức mỗi lần đứng trước gương, tớ chỉ thấy một đứa bé với đôi mắt đỏ hoe và cơ thể mà tớ chỉ muốn giấu đi mãi mãi.

Tớ không còn ra đường nhiều nữa, không gặp bạn, không đi chơi.

Tớ giảm thiểu sự xuất hiện của mình ở tất cả mọi nơi như thể tớ là người thừa.

Tớ lẫn trốn khỏi mọi ánh nhìn, như thể nếu tớ biến mất mọi lời mỉa mai cũng sẽ biến mất theo.

Nhưng buồn nhất là tớ tin vào những điều người ta đánh giá tớ, phán xét ngoại hình tớ.

Cho đến một ngày, tớ vô tình đọc được một câu nói. Chỉ một câu thôi, nhưng nó như một sợi dây kéo tớ từ đáy sâu tăm tối:

"Không nhất thiết phải làm hài lòng tất cả mọi người, bạn hãy làm hài lòng chính mình trước đã."

Lúc ấy tớ ngồi rất lâu.

Tớ nhìn lại những gì đã qua – những lời nói tớ nghe, những ánh mắt tớ tránh né, những hành động quá đáng mà người khác vô tình hay cố ý làm với tớ.

Tớ nghĩ lại: Tại sao tớ phải biến cuộc đời của mình thành một sân khấu để người khác đứng ngoài xem và phán xét?

Tớ lấy một mảnh giấy nhỏ, viết lại tất cả những câu tớ từng nghe, những câu nói khiến tớ đau đến mức muốn biến mất.

Tớ gập mảnh giấy ấy lại, đặt vào trong một cuốn sổ và tự hứa:

"Tớ sẽ không để những điều này quyết định cuộc đời của tớ nữa."

Tớ bắt đầu thay đổi. Không phải vì tớ muốn giống người khác, cũng không phải để chứng minh điều gì với bất kỳ ai.

Mà vì tớ nhận ra: Tớ đã bỏ mặc bản thân quá lâu rồi.

Tớ tập thể dục, tớ ăn uống điều độ,

Tớ thử những điều tớ từng nghĩ mình không đủ can cảm để làm.

Tớ dần học cách hiểu cơ thể mình cần gì – và yêu nó một chút, dù chỉ một chút thôi cũng được.

Tớ không chạy theo tiêu chuẩn ai đặt ra cả, cũng không muốn "ốm" để làm hài lòng người khác.

Tớ chỉ muốn khỏe hơn, nhẹ nhàng hơn, sống tốt hơn cho chính mình.

Và điều tuyệt vời là dần dần, tớ không còn đau khi nghe những câu nói ngày xưa nữa.

Không phải vì người ta thôi nói – mà vì tớ đủ mạnh mẽ để nó không làm tổn thương tớ được nữa.

Hiện tại thì tớ vẫn béo thôi. Nhưng tớ khỏe hơn.

Và quan trong nhất – tớ có dũng khí đối mặt với mọi thứ từng khiến tớ sợ hãi.

Tớ có mục tiêu để theo đuổi, Có những người bạn thực sự yêu quý tớ - không phải vì tớ đẹp hay xấu, mà vì tớ là chính tớ.

Và tớ có một cuộc sống mà tớ từng ao ước từ rất lâu rồi.

Tớ vẫn béo, nhưng tớ tự tin về điều đó hơn rồi.

Cơ thể này là của tớ - vậy tại sao người ta lại có quyền phán xét nó? Tại sao tớ phải chạy theo những tiêu chuẩn không dành cho tớ?

Tớ có thế nào thì vẫn là tớ, chỉ vậy thôi.

Tớ chỉ muốn nói với các cậu một điều:

Mũm mĩm một chút thì đã sao? Cơ thể của mình – không ai được quyền dùng nó để làm tổn thường mình.

Ngoài kia có hàng tỉ cơ thể khác nhau: Béo, gầy, cao, thấp, vuông, tròn.. Thế thì tại sao chúng ta phải chạy theo duy nhất một khuôn mẫu?

Làm ơn, hay sống vì sức khỏe của mình chứ đừng sống vì vài lời nói xấu xí xuất phát từ người chẳng hiểu gì về nỗi đau mà họ gây ra.

Và tớ cũng muốn gửi đến những ai đang định đánh giá người khác bằng ngoại hình:

Trước khi nói hay làm điều gì đó có thể làm người khác tổn thương, hãy nhìn lại giá trị của bản thân mình trước đã.

Đừng mang gu thẩm mỹ của bản thân ra để xem người khác có vừa mắt mình hay không.

Đừng lấy miệng mình làm con dao, một câu nói của bạn có thể khiến người khác đau đến mức thay đổi cả cuộc đời đấy.

Muốn góp ý, hãy nói nhẹ nhàng, tử tế.

Nếu họ hiểu, hãy vui mừng. Nếu không hãy xem như bạn đã làm hết trách nhiệm và bước qua.

Cuộc đời này vốn đã quá nhiều điều khiến con người phải buồn tủi rồi, vậy nên xin hãy nhẹ nhàng với nhau một chút.

Cảm ơn các cậu đã đọc câu chuyện của tớ.

Và cảm ơn vì đã để tớ được nói ra, được thở một hơi thật dài sau ngần ấy năm tự trách chính mình.
 
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 8​


Tớ từng rất tự ti chỉ vì mình béo.

Và không chỉ là béo bình thường – mà là "rất béo", "rất rất béo", cái kiểu chỉ cần bước vào một căn phòng là đôi mắt người ta sẽ lướt xuống cơ thể tớ trước khi kịp nhìn vào mặt.

Tớ còn nhớ như in, từ cái tuổi tớ vừa kịp nhận thức được mình là ai trên đời này, thì cái từ mà tớ nghe nhiều nhất không phải tên của tớ mà là "béo như con heo".

Nó bám vào tớ, dính chặt như thể nó là một phần cơ thể mà tớ không thể gỡ ra.

Lúc ấy, cảm xúc trong tớ hỗn loạn vô cùng.

Một đứa trẻ không đủ mạnh mẽ để phản kháng, không đủ lì để thờ ơ, không đủ bình tĩnh để nghĩ rằng "mình vẫn ổn."

Tớ tự ti, tự trách, tự ghét chính mình.

Tớ nghe từng câu nói, từng tiếng cười, từng lời trêu chọc.. Và mỗi chữ như một mũi kim, đâm vào da thịt.

Không chảy máu nhưng đau, đau đến khó thở.

Có những buổi tối tớ ngồi một mình trong phòng, chôn mặt vào gối và khóc đến nỗi mắt sưng húp.

Khóc vì tớ xấu, tớ kém, tớ không xứng đáng với bất kỳ điều tốt đẹp.

Khóc vì không hiểu tại sao tớ lại thành ra như vậy – tại sao tớ ăn nhiều như vậy, tại sao không giống người ta, tại sao tớ lại để bản thân "béo" đến mức trở thành trò đùa của người khác.

Tớ từng rất hoạt bát.. Ừ, ngày xưa là thế.

Một đứa trẻ vui vẻ, sáng nào cũng có thể bật dậy cười toe toét, lao ra sân chơi mà chẳng biết mệt.

Nhưng rồi tất cả thay đổi kể từ khi những câu nói ấy bắt đầu xuất hiện.

"Mày ăn gì mà béo vậy?"

"Mày đừng có chơi với tao, lỡ mày đè chết tao thì sao?"

"Nhìn vậy chắc cỡ một tấn quá."

"Béo hơn con heo nhà tao nuôi nữa."

Và hàng ngàn hàng vạn câu nói khác.

Những câu nói tớ nhớ rõ từng chữ, từng khoảng lặng sau nói, từng tiếng cười phía sau lưng.

Có những câu rõ ràng là đùa, nhưng lại biến thành nỗi buồn kéo dài suốt cả tuổi thơ tớ.

Từ ngày ấy, tớ bắt đầu thu mình lại.

Tớ không dám cười lớn nữa, vì sợ người ta nói "béo cười trông ghê thế."

Tớ không dám chạy nhảy, vì sợ người ta nói "con heo cũng biết chạy à"

Tớ không dám mặc đồ đẹp, vì sợ người ta nhìn người ta đánh giá.

Tớ dần không dám làm gì cả.

Tớ khóc, khóc nhiều đến mức mỗi lần đứng trước gương, tớ chỉ thấy một đứa bé với đôi mắt đỏ hoe và cơ thể mà tớ chỉ muốn giấu đi mãi mãi.

Tớ không còn ra đường nhiều nữa, không gặp bạn, không đi chơi.

Tớ giảm thiểu sự xuất hiện của mình ở tất cả mọi nơi như thể tớ là người thừa.

Tớ lẫn trốn khỏi mọi ánh nhìn, như thể nếu tớ biến mất mọi lời mỉa mai cũng sẽ biến mất theo.

Nhưng buồn nhất là tớ tin vào những điều người ta đánh giá tớ, phán xét ngoại hình tớ.

Cho đến một ngày, tớ vô tình đọc được một câu nói. Chỉ một câu thôi, nhưng nó như một sợi dây kéo tớ từ đáy sâu tăm tối:

"Không nhất thiết phải làm hài lòng tất cả mọi người, bạn hãy làm hài lòng chính mình trước đã."

Lúc ấy tớ ngồi rất lâu.

Tớ nhìn lại những gì đã qua – những lời nói tớ nghe, những ánh mắt tớ tránh né, những hành động quá đáng mà người khác vô tình hay cố ý làm với tớ.

Tớ nghĩ lại: Tại sao tớ phải biến cuộc đời của mình thành một sân khấu để người khác đứng ngoài xem và phán xét?

Tớ lấy một mảnh giấy nhỏ, viết lại tất cả những câu tớ từng nghe, những câu nói khiến tớ đau đến mức muốn biến mất.

Tớ gập mảnh giấy ấy lại, đặt vào trong một cuốn sổ và tự hứa:

"Tớ sẽ không để những điều này quyết định cuộc đời của tớ nữa."

Tớ bắt đầu thay đổi. Không phải vì tớ muốn giống người khác, cũng không phải để chứng minh điều gì với bất kỳ ai.

Mà vì tớ nhận ra: Tớ đã bỏ mặc bản thân quá lâu rồi.

Tớ tập thể dục, tớ ăn uống điều độ,

Tớ thử những điều tớ từng nghĩ mình không đủ can cảm để làm.

Tớ dần học cách hiểu cơ thể mình cần gì – và yêu nó một chút, dù chỉ một chút thôi cũng được.

Tớ không chạy theo tiêu chuẩn ai đặt ra cả, cũng không muốn "ốm" để làm hài lòng người khác.

Tớ chỉ muốn khỏe hơn, nhẹ nhàng hơn, sống tốt hơn cho chính mình.

Và điều tuyệt vời là dần dần, tớ không còn đau khi nghe những câu nói ngày xưa nữa.

Không phải vì người ta thôi nói – mà vì tớ đủ mạnh mẽ để nó không làm tổn thương tớ được nữa.

Hiện tại thì tớ vẫn béo thôi. Nhưng tớ khỏe hơn.

Và quan trong nhất – tớ có dũng khí đối mặt với mọi thứ từng khiến tớ sợ hãi.

Tớ có mục tiêu để theo đuổi, Có những người bạn thực sự yêu quý tớ - không phải vì tớ đẹp hay xấu, mà vì tớ là chính tớ.

Và tớ có một cuộc sống mà tớ từng ao ước từ rất lâu rồi.

Tớ vẫn béo, nhưng tớ tự tin về điều đó hơn rồi.

Cơ thể này là của tớ - vậy tại sao người ta lại có quyền phán xét nó? Tại sao tớ phải chạy theo những tiêu chuẩn không dành cho tớ?

Tớ có thế nào thì vẫn là tớ, chỉ vậy thôi.

Tớ chỉ muốn nói với các cậu một điều:

Mũm mĩm một chút thì đã sao? Cơ thể của mình – không ai được quyền dùng nó để làm tổn thường mình.

Ngoài kia có hàng tỉ cơ thể khác nhau: Béo, gầy, cao, thấp, vuông, tròn.. Thế thì tại sao chúng ta phải chạy theo duy nhất một khuôn mẫu?

Làm ơn, hay sống vì sức khỏe của mình chứ đừng sống vì vài lời nói xấu xí xuất phát từ người chẳng hiểu gì về nỗi đau mà họ gây ra.

Và tớ cũng muốn gửi đến những ai đang định đánh giá người khác bằng ngoại hình:

Trước khi nói hay làm điều gì đó có thể làm người khác tổn thương, hãy nhìn lại giá trị của bản thân mình trước đã.

Đừng mang gu thẩm mỹ của bản thân ra để xem người khác có vừa mắt mình hay không.

Đừng lấy miệng mình làm con dao, một câu nói của bạn có thể khiến người khác đau đến mức thay đổi cả cuộc đời đấy.

Muốn góp ý, hãy nói nhẹ nhàng, tử tế.

Nếu họ hiểu, hãy vui mừng. Nếu không hãy xem như bạn đã làm hết trách nhiệm và bước qua.

Cuộc đời này vốn đã quá nhiều điều khiến con người phải buồn tủi rồi, vậy nên xin hãy nhẹ nhàng với nhau một chút.

Cảm ơn các cậu đã đọc câu chuyện của tớ.

Và cảm ơn vì đã để tớ được nói ra, được thở một hơi thật dài sau ngần ấy năm tự trách chính mình.

Câu chuyện số 9​


"Bố không còn mẹ rồi, bé ơi."

Có những câu nói không cần dài dòng, không cần hoa mỹ, nhưng lại có thể chạm đến tận nơi mềm nhất trong lòng một con người.

Với tớ, đó chính là câu nói ấy – lời thì thầm nghẹn lại của bố tớ vào đúng ngày ông mất đi người mẹ mà bố yêu thương nhất đời.

Bố tớ là kiểu người đàn ông mà chỉ cần nhìn thôi đã cảm thấy bình yên.

Không ồn ào, không lớn tiếng, không bao giờ đánh mắng ai.

Mẹ tớ hay bảo: "Bố mày hiền như cục đất."

Nhưng tớ biết, bên dưới sự hiền đó là cả bầu trời trách nhiệm.

Bố tớ là con thứ hai tron gia đình tám anh chị em.

Là anh như là một người "bố".

Vừa là người để dựa vào, lại vừa có người phải chở che.

Có lẽ vì vậy mà từ nhỏ, bố đã quen với việc nhường nhịn, quen với việc chịu đựng, quen với việc làm người đứng giữa để gánh mọi chuyện thay cho anh, cho em.

Ông bà nội tớ rất con thương cháu.

Trong nhà có cái gì ngon, cái gì tốt, ông bà đều dành cho con cháu trước.

Mà tớ thì.. Được ưu ái hơn một chút.

Không phải vì tớ đặc biệt gì.

Chỉ là vì tớ.. Hay chạy qua nhà nội trốn đòn của mẹ.

Sai cái gì cũng chạy sang,

Buồn cái gì cũng chạy sang,

Đói cũng chạy sang,

Chán cũng chạy sang,

Chạy sang ngồi với ông bà nội, nghe ông kể chuyện ngày xưa, nghe bà càu nhàu mấy chuyện nhỏ xíu mà vẫn thấy dễ thương vô cùng.

Nhà tớ là nhà gần ông bà nhất.

Không phải vì đất đai rẻ hay tiên.

Mà là vì bố bảo:

"Lỡ bố mẹ có chuyện gì, mình chạy sang không kịp thì sao."

Từ câu nói ấy, tớ đã biết là bố là người đặt hai chữ gia đình lên trên hết thảy mọi thứ.

Bố sống cả đời vì người khác, đến mức đôi khi tớ thấy.. Bố quên mất bản thân mình.

Mọi thứ vẫn êm đềm.. Cho đến năm ngoái.

Bà nội tớ bị bệnh, cơ thể cứ yếu dần đi, đôi khi nói chuyện còn lẫn đi.

Bàn tay bà gầy đi, xưng nổi lên, da nhăn nhẹ nhưng ấm vô cùng.

Cứ như thế chỉ cần bàn tay ấy còn ấm, thì gia đình vẫn còn nguyên vẹn.

Cho đến một ngày.. Bà đi mất.

Một buổi sáng tưởng chừng như bao buổi sáng khác, nhưng từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong đại gia đình tớ đều đổi khác.

Ai cũng khóc.

Các cô, các chú, các bác chạy về, tiếng nấc vang từ phòng này sang phòng khác.

Mọi người ôm nhau mà run lên.

Ông nội tớ thì lặng người, đôi mắt đỏ hoa nhưng không khóc.

Người ta nói:

"Khi lớn tuổi rồi, nước mắt cũng biết cạn."

Nhưng người khiến tớ đau lòng nhất.. Là bố.

Không phải vì bố khóc, à vì bố không khóc.

Bố đứng ra tiếp khách, dẫn từng người ra vào, sắp xếp mọi thứ, nhắc mọi người đừng quá đau buồn kẻo bà không yên lòng.

Bố vừa lo lễ, vừa lo nhà cửa, vừa nấu nước, vừa dọn dẹp, vừa đứng ra thay mặt anh chị em.

Ai đến cũng tôn trọng bố,

Ai hỏi cũng là bố trả lời,

Ai khóc cũng là bố dỗ.

Bố điềm tĩnh đến mức.. Tớ nhìn mà lòng nghẹn lại.

Tớ biết phía sau sự bình thản ấy là một trái tim đang nứt ra từng mảnh.

Hôm đưa bà xuống đất, bố đứng nhìn rất lâu.

Đôi mắt đỏ nhưng không rơi một giọt nước mắt nào.

Ánh mắt như giữ lại hình bóng bà, như không nỡ rời.

Tớ đã hiểu.. Bố đang nhìn người phụ nữ đã nuôi bố lớn lên lần cuối.

Nhìn như thể hy vọng chỉ cần nhìn đủ lâu, bà sẽ tỉnh dậy, sẽ dậy mà càu nhàu về chuyện gia đình lại tụ tập đông quá.

Nhưng bà.. Ngủ rồi.

Một giấc ngủ dài.

Tang kết thúc, nhưng nỗi đau thì mới bắt đầu.

Bố tiễn vị khách cuối cùng, dọn dẹp từng góc sân.

Bố dọn từ trong ra ngoài, từ đằng trước đến đằng sau.

Không ai kêu, không ai nhắc.

Bố cứ làm, như thể làm vậy sẽ giúp bố giữ nguyên hình bóng bà trong từng mảnh đất, từng chiếc ghế, từng bậc thềm.

Khi mọi thứ xong xuôi, bố mới lặng lẽ về nhà.

Cánh cửa đóng lại sau lưng, bố ngồi xuống ghế.

Không nói gì, không than, chỉ thở dài.

Tớ nhìn bố.

Tớ biết người điềm tĩnh nhất chính là người đau lòng nhất.

Sự im lặng của bố còn đau hơn cả một tiếng khóc.

Rồi, bố bật khóc.

Khóc nấc lên, như thể đã kiềm nén cả thế giới trong ngực suốt mấy ngày qua.

Bời vai rộng run lên từng đợt.

Tớ chưa bao giờ thấy bố như thế.

Tớ chạy lại ôm bố, ôm chặt, như thể nếu không ôm bố sẽ vỡ mất.

Và bố nói một cậu làm tin tớ như rơi xuống tận đáy.

"Bố không còn mẹ rồi bé ơi.."

Khoảnh khắc đó, tim tớ nghẹn lại.

Bố – người đàn ông mạnh mẽ nhất trong lòng tớ – hóa ra cũng chỉ là một đứa trẻ lớn lên mà thôi.

Mẹ tớ đi chợ về đúng lúc ấy, nhìn cảnh bố khóc mẹ không nói gì.

Chỉ bước lại ôm hai bố con tớ vào lodnfg.

Không một lời an ủi nào cả, chỉ có hơi ấm.

Một gia đình nhỏ ôm nhau trong nỗi đau chung.

Suy cho cùng, dù trưởng thành đến đâu, chúng ta vẫn luôn là những đứa trẻ khi mất đi một người để gọi là "mẹ".

Sau tất cả, tớ chỉ muốn nói rằng

Tớ yêu bố tớ lắm,

Yêu nhà nội, nhà ngoại,

Yêu cả đại gia đình này,

Những con người không hoàn hảo nhưng thương nhau bằng cả trái tim.

Và mọi người nhớ nhé, đừng tiếc những cuộc gọi, những cái ôm, những lời yêu thương đối với gia đình của mình.

Gia đình không đòi hỏi gì cao sang, chỉ cần mọi người cùng ở đó là điều gia đình mong mỏi nhất rồi.
 
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 9​


"Bố không còn mẹ rồi, bé ơi."

Có những câu nói không cần dài dòng, không cần hoa mỹ, nhưng lại có thể chạm đến tận nơi mềm nhất trong lòng một con người.

Với tớ, đó chính là câu nói ấy – lời thì thầm nghẹn lại của bố tớ vào đúng ngày ông mất đi người mẹ mà bố yêu thương nhất đời.

Bố tớ là kiểu người đàn ông mà chỉ cần nhìn thôi đã cảm thấy bình yên.

Không ồn ào, không lớn tiếng, không bao giờ đánh mắng ai.

Mẹ tớ hay bảo: "Bố mày hiền như cục đất."

Nhưng tớ biết, bên dưới sự hiền đó là cả bầu trời trách nhiệm.

Bố tớ là con thứ hai tron gia đình tám anh chị em.

Là anh như là một người "bố".

Vừa là người để dựa vào, lại vừa có người phải chở che.

Có lẽ vì vậy mà từ nhỏ, bố đã quen với việc nhường nhịn, quen với việc chịu đựng, quen với việc làm người đứng giữa để gánh mọi chuyện thay cho anh, cho em.

Ông bà nội tớ rất con thương cháu.

Trong nhà có cái gì ngon, cái gì tốt, ông bà đều dành cho con cháu trước.

Mà tớ thì.. Được ưu ái hơn một chút.

Không phải vì tớ đặc biệt gì.

Chỉ là vì tớ.. Hay chạy qua nhà nội trốn đòn của mẹ.

Sai cái gì cũng chạy sang,

Buồn cái gì cũng chạy sang,

Đói cũng chạy sang,

Chán cũng chạy sang,

Chạy sang ngồi với ông bà nội, nghe ông kể chuyện ngày xưa, nghe bà càu nhàu mấy chuyện nhỏ xíu mà vẫn thấy dễ thương vô cùng.

Nhà tớ là nhà gần ông bà nhất.

Không phải vì đất đai rẻ hay tiên.

Mà là vì bố bảo:

"Lỡ bố mẹ có chuyện gì, mình chạy sang không kịp thì sao."

Từ câu nói ấy, tớ đã biết là bố là người đặt hai chữ gia đình lên trên hết thảy mọi thứ.

Bố sống cả đời vì người khác, đến mức đôi khi tớ thấy.. Bố quên mất bản thân mình.

Mọi thứ vẫn êm đềm.. Cho đến năm ngoái.

Bà nội tớ bị bệnh, cơ thể cứ yếu dần đi, đôi khi nói chuyện còn lẫn đi.

Bàn tay bà gầy đi, xưng nổi lên, da nhăn nhẹ nhưng ấm vô cùng.

Cứ như thế chỉ cần bàn tay ấy còn ấm, thì gia đình vẫn còn nguyên vẹn.

Cho đến một ngày.. Bà đi mất.

Một buổi sáng tưởng chừng như bao buổi sáng khác, nhưng từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong đại gia đình tớ đều đổi khác.

Ai cũng khóc.

Các cô, các chú, các bác chạy về, tiếng nấc vang từ phòng này sang phòng khác.

Mọi người ôm nhau mà run lên.

Ông nội tớ thì lặng người, đôi mắt đỏ hoa nhưng không khóc.

Người ta nói:

"Khi lớn tuổi rồi, nước mắt cũng biết cạn."

Nhưng người khiến tớ đau lòng nhất.. Là bố.

Không phải vì bố khóc, à vì bố không khóc.

Bố đứng ra tiếp khách, dẫn từng người ra vào, sắp xếp mọi thứ, nhắc mọi người đừng quá đau buồn kẻo bà không yên lòng.

Bố vừa lo lễ, vừa lo nhà cửa, vừa nấu nước, vừa dọn dẹp, vừa đứng ra thay mặt anh chị em.

Ai đến cũng tôn trọng bố,

Ai hỏi cũng là bố trả lời,

Ai khóc cũng là bố dỗ.

Bố điềm tĩnh đến mức.. Tớ nhìn mà lòng nghẹn lại.

Tớ biết phía sau sự bình thản ấy là một trái tim đang nứt ra từng mảnh.

Hôm đưa bà xuống đất, bố đứng nhìn rất lâu.

Đôi mắt đỏ nhưng không rơi một giọt nước mắt nào.

Ánh mắt như giữ lại hình bóng bà, như không nỡ rời.

Tớ đã hiểu.. Bố đang nhìn người phụ nữ đã nuôi bố lớn lên lần cuối.

Nhìn như thể hy vọng chỉ cần nhìn đủ lâu, bà sẽ tỉnh dậy, sẽ dậy mà càu nhàu về chuyện gia đình lại tụ tập đông quá.

Nhưng bà.. Ngủ rồi.

Một giấc ngủ dài.

Tang kết thúc, nhưng nỗi đau thì mới bắt đầu.

Bố tiễn vị khách cuối cùng, dọn dẹp từng góc sân.

Bố dọn từ trong ra ngoài, từ đằng trước đến đằng sau.

Không ai kêu, không ai nhắc.

Bố cứ làm, như thể làm vậy sẽ giúp bố giữ nguyên hình bóng bà trong từng mảnh đất, từng chiếc ghế, từng bậc thềm.

Khi mọi thứ xong xuôi, bố mới lặng lẽ về nhà.

Cánh cửa đóng lại sau lưng, bố ngồi xuống ghế.

Không nói gì, không than, chỉ thở dài.

Tớ nhìn bố.

Tớ biết người điềm tĩnh nhất chính là người đau lòng nhất.

Sự im lặng của bố còn đau hơn cả một tiếng khóc.

Rồi, bố bật khóc.

Khóc nấc lên, như thể đã kiềm nén cả thế giới trong ngực suốt mấy ngày qua.

Bời vai rộng run lên từng đợt.

Tớ chưa bao giờ thấy bố như thế.

Tớ chạy lại ôm bố, ôm chặt, như thể nếu không ôm bố sẽ vỡ mất.

Và bố nói một cậu làm tin tớ như rơi xuống tận đáy.

"Bố không còn mẹ rồi bé ơi.."

Khoảnh khắc đó, tim tớ nghẹn lại.

Bố – người đàn ông mạnh mẽ nhất trong lòng tớ – hóa ra cũng chỉ là một đứa trẻ lớn lên mà thôi.

Mẹ tớ đi chợ về đúng lúc ấy, nhìn cảnh bố khóc mẹ không nói gì.

Chỉ bước lại ôm hai bố con tớ vào lodnfg.

Không một lời an ủi nào cả, chỉ có hơi ấm.

Một gia đình nhỏ ôm nhau trong nỗi đau chung.

Suy cho cùng, dù trưởng thành đến đâu, chúng ta vẫn luôn là những đứa trẻ khi mất đi một người để gọi là "mẹ".

Sau tất cả, tớ chỉ muốn nói rằng

Tớ yêu bố tớ lắm,

Yêu nhà nội, nhà ngoại,

Yêu cả đại gia đình này,

Những con người không hoàn hảo nhưng thương nhau bằng cả trái tim.

Và mọi người nhớ nhé, đừng tiếc những cuộc gọi, những cái ôm, những lời yêu thương đối với gia đình của mình.

Gia đình không đòi hỏi gì cao sang, chỉ cần mọi người cùng ở đó là điều gia đình mong mỏi nhất rồi.

Câu chuyện số 10​


Tôi nghĩ mạng của tôi được vị thần nào đó bảo vệ nên mới sống được đến giờ.

Bởi vì ngay từ những ngày đầu tiên chạm vào thế giới này, tôi đã bị kéo giật lại khỏi làn ranh giữa sống và chết từ khi còn đỏ hỏn, chắc được vài ngày tuổi.

Ngày đó trời rét đến mức gió cứa vào da buốt như kim châm.

Mẹ sơ kể rằng bà chỉ ra ngoài một lát mua ít đồ lặt vặt, vậy mà giữa đoạn đường vắng cạnh trại trẻ, bên dưới một bụi cây khô xác xơ bà thấy tôi nằm ở đó trong tình trạng tím tái, khóc yếu ớt như mỗi tiếng khóc đều có thể là tiếng cuối cùng.

Khoảnh khắc đầu tiên của đời tôi là khoảng khắc cận kề cái chết.

Nhưng nó cũng là khoảnh khắc đầu tiên tôi được một người ôm vào lòng bằng tình thương thật sự.

Mẹ đưa tôi đến bệnh viện, ủ tôi trong từng hơi ấm của chiếc áo mỏng manh của bà và những bàn tay vụng về mà đầy yêu thương.

Ngày thứ hai, tôi được chuyển vào khu sơ sinh,

Ngày thứ ba, bác sĩ bảo tôi nhiễm lạnh nặng, khả năng sống rất thấp.

Nhưng bằng một cách nào đó, cơ thể nhỏ bé của tôi vẫn bám lấy sự sống.

Tôi sống và lớn lên nhờ thứ tình thương mộc mạc của mẹ sợ và những đứa trẻ mồ côi khác.

Trại trẻ là nhà của tôi nhiều năm trời.

Một nơi đợn sơ, tường đá cũ và sân gạch nâu, nhưng tràn ngập tiếng cười và những đôi chân chạy lon ton.

Trẻ con đến rồi lại đi, ai được nhận nuôi thì đi trong niềm vui, ai mới đến thì con đỏ hỏn như tôi ngày xưa.

Còn tôi – tôi ở lại.

Tôi là đứa trẻ yếu nhất trong trại trẻ nên chẳng ai thích tôi cả.

Trời trở mình thay áo mới là tôi sẽ bệnh, mà hễ bệnh thì bệnh rất nặng.

Mọi người hay trêu tôi mong manh như hạt sương đầu ngọn cỏ.

Tôi cũng là đứa trẻ hay sợ.

Sợ bị bỏ lại thêm một lần nữa,

Sợ mọi người đi hết, còn mình đứng một mình trong dãy giường dài,

Sợ cả việc một ngày nào đó, mắt hiền từ của mẹ sơ cũng rời khỏi tôi.

Mỗi lần có người đến nhận nuôi một đứa trẻ, tôi lại đứng thật xa nhìn theo mà không dám nói gì.

Trong lòng lúc nào cũng tự hỏi:

"Đến bao giờ mới đến lượt mình? Hay là không bao giờ?"

Tôi khao khát một gia đình đến mức đêm ngủ, tôi mơ mình gọi "mẹ", gọi "bố" với những tàn ảnh không lành lặn.

Ban ngày tỉnh dậy, tôi không dám kể lại cho mẹ, sợ mẹ buồn vì tôi.

Tôi yêu bà, nhưng tôi cũng ao ước có một mái nhà của riêng mình.

Rồi đến năm tôi 7 tuổi, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác.

Hôm đó có hai người đàn ông đến trại trẻ.

Một người Việt – gương mặt hiền và ấm như những bữa cơm mới nấu,

Một người Pháp – cao, trông nghiêm đến mức tôi muốn trốn sau lưng ai đó.

Họ bảo đến xem hồ sơ nhận nuôi và tôi không nghĩ rằng họ sẽ chọn một đứa trẻ yếu ớt như tôi.

Tôi yếu ớt, ít nói, chẳng lanh lợi như những bạn khác.

Vậy mà họ lại ngồi xuống giường tôi hỏi rằng:

"Con có muốn về nhà với bố không?"

Tôi không nói gì cả, chỉ biết nhìn.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhớ lại cả tuổi thơ mình: Nỗi cô độc, nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ không ai đứng về phía mình.

Chợt họ lại hỏi:

"Con có chấp nhận có hai người bố thay vì bố và mẹ không?"

Tôi ngẩn ra. Nhưng trái tim của đứa trẻ khao khát tình yêu thương – chỉ cần một bàn tay chìa ra – đã lập tức gật đầu.

Mẹ sơ ôm tôi thật lâu vào ngày tôi rời trại trẻ, bà khóc và tôi cũng vậy.

Tôi là đứa trẻ bà thương nhất trại trẻ này, bà dặn tôi phải sống thật tốt không cần thành công chỉ cần có sức khỏe là được.

Tôi thì hứa với mẹ là sẽ quay lại khi chính bản thân tôi tốt nhất.

Tối hôm ấy, hai bố đưa tôi ra sân bay về nhà.

Và cuộc đời bé nhỏ của tôi sang trang – một trang lạ lẫm mà đẹp đẽ đến nao lòng.

Sang Pháp, tôi bỡ ngỡ, hoang mang và lạnh.

Tôi đến vào mùa đông, Tuyết rơi rả tả trên vai áo tôi khiến tôi lạnh run.

Nhưng lần này, tôi không phải đối mặt một mình nữa, tôi có gia đình của chính mình rồi.

Bố nhỏ - người Việt - dịu dàng đến mức chỉ cần ông xoa đầu là mọi thứ trong lòng tôi đều mềm lại.

Ông mua đồ ấm cho tôi rất nhiều, bắt tôi mặc hết lớp này đến lớp khác làm cho tôi dày như một người khổng lồ nhỏ, ông sợ tôi lạnh đến mức cứ vài phút lại quay về phía tôi hỏi "con có lạnh không?".

Ông già lớn - người Pháp - thì cực kì đáng sợ.

Ông đẹp trai, nghiêm, và ánh mắt nhìn tôi kiểu như: "Sao mày dám dành sợ mất sự quan tâm của vợ tao."

Nhưng tình thương không đi theo logic bình thường.

Ông già ấy vừa dữ còn hay quên rằng có thêm thằng con như tôi, nhưng cũng là người thương tôi nhất.

Tôi phải mất đến 2 năm mới làm quen được môi trường mới và học ngôn ngữ mới nên tôi tụt lại so với khóa tuổi tôi, tôi khá sợ rằng tôi sẽ bị cô lập nhưng ông già ấy đã khiến nỗi sợ của tôi biến mất bằng những ngày ngồi bên ngoài lớp nhìn tôi học.

Cũng là ông già ấy, những lúc tôi bệnh đau đớn ông là người thức trắng đêm canh chừng tôi sợ tôi xảy ra chuyện gì.

Có thể nói ông thương tôi hơn hẳn bố nhỏ của tôi nữa.

Nhưng gia đình tôi từ ông già đến bố nhỏ đều mắc bệnh "quên thằng con trai".

Có những ngày đông lạnh âm độ, họ bận hú hí với nhau mà quên đón tôi, làm tôi phải đi bộ thật lâu mới về đến nhà,

Có những hôm đi ăn ngoài, họ xuống xe rồi quên mất tôi ngủ ở ghế sau.

Và hàng tỉ lần quên khác mà đến bây giờ làm tôi nghĩ lại vẫn thấy vô lý.

Tôi cũng từng tủi thân từng giận, từng nghĩ rằng "chắc họ không thương mình."

Nhưng càn lớn, tôi càng hiểu: Hai bố tôi thương tôi theo một cách vụng về và dù gì họ cũng chỉ là những người lần đầu làm "Bậc Phụ Huynh" thôi mà.

Một gia đình kỳ lạ nhưng vẫn là gia đình.

Năm 16 tuổi, tôi bị ông già đá về Việt Nam với nhà ngoại của bố nhỏ với lý do: Cần bồi đắp tình cảm với vợ.

Tôi từng sợ nhà ngoại, sợnhọ sẽ không thích một đứa không máu mủ như tôi, nhưng mà tôi đã suy nghĩ quá nhiều.

Nhà ngoại yêu thương tôi như một đứa con cháu ruột thịt.

Bà ngoại ôm tôi như ôm điều quý giá nhất đời bà, các cậu, các dì, ai cũng nâng niu tôi như thể không bao giờ muốn tôi thấy mình lẻ loi thêm nữa.

Ở nhà ngoại, lần thứ hai trong đời tôi cảm nhận rõ ràng thế nào là được yêu thương trọn vẹn.

Tôi thích cảm giác được thương, được dựa vào ai đó.

Có lẽ vì suốt những năm đầu đời, tôi thiếu nó quá nhiều.

Ngược lại, nhà nội thì nghiêm khắc, khuôn phép. Hồi nhỏ tôi sợ, nhưng lớn lên rồi mới hiểu:

Những lời dạy của ông nội chính là hành trang để tôi không lạc hướng, bởi hai ông bố tôi ngoài yêu nhau ra thì chẳng dạy tôi được điều gì ra hồn.

Sau này khi tôi thực sự thành phiên bản cực kỳ tốt của chính mình.

Tôi học hết cấp 3, học hết đại học rồi còn học lên cao hơn. Tôi có cuộc sống của riêng tôi, có công việc ổn định.

Tôi trở lại thăm mẹ sợ - người cứu tôi khỏi cái chết khi tôi còn chưa biết mở mắt nhìn đời.

Bà vẫn vậy: Hiền, chậm rãi, dịu dàng, như thể năm tháng chẳng thể làm bà già đi được.

Mỗi cái ôm của bà là một lần tôi tự nhắc mình:

"Nếu không có bà, tôi đã không còn để chia sẻ cuộc đời mình nữa rồi."

Tôi biết ơn bà, biết ơn nhà ngoại, nhà nội, biết ơn hai ông bố - dù vụng về, họ vẫn chọn yêu tôi.

Và lời cuối, tôi muốn nói thế này:

Không đứa trẻ nào được quyền chọn nơi mình sinh ra.

Nhưng tất cả đều xứng đáng được chọn nơi mình lớn lên.

Nếu bạn là cha mẹ, hoặc đang chuẩn bị làm cha mẹ, xin hãy nhớ:

Nuôi được hãy sinh.

Và nếu đã sinh, xin đừng bỏ rơi.

Một đứa trẻ bị bỏ lại không chỉ mất đi một mái nhà - mà còn mất đi niềm tin vào thế giới, vào chính bản thân.

Vết thương đó theo họ đến suốt đời.

Tôi chỉ là một trong vô vàn đứa trẻ như thế.

Đứa trẻ may mắn sống sót.

May mắn được yêu lại.

May mắn có thể kể câu chuyện của mình.

Và nếu bạn đọc đến dòng này - cảm ơn bạn vì đã lắng nghe cuộc đời tôi.

Có thể ở khoảnh khắc đầu tiên, tôi không được chọn.

Nhưng ở những khoảnh khắc sau đó,

Những người tốt đã chọn tôi.
 
24 ❤︎ Bài viết: 12 Tìm chủ đề

Câu chuyện số 10​


Tôi nghĩ mạng của tôi được vị thần nào đó bảo vệ nên mới sống được đến giờ.

Bởi vì ngay từ những ngày đầu tiên chạm vào thế giới này, tôi đã bị kéo giật lại khỏi làn ranh giữa sống và chết từ khi còn đỏ hỏn, chắc được vài ngày tuổi.

Ngày đó trời rét đến mức gió cứa vào da buốt như kim châm.

Mẹ sơ kể rằng bà chỉ ra ngoài một lát mua ít đồ lặt vặt, vậy mà giữa đoạn đường vắng cạnh trại trẻ, bên dưới một bụi cây khô xác xơ bà thấy tôi nằm ở đó trong tình trạng tím tái, khóc yếu ớt như mỗi tiếng khóc đều có thể là tiếng cuối cùng.

Khoảnh khắc đầu tiên của đời tôi là khoảng khắc cận kề cái chết.

Nhưng nó cũng là khoảnh khắc đầu tiên tôi được một người ôm vào lòng bằng tình thương thật sự.

Mẹ đưa tôi đến bệnh viện, ủ tôi trong từng hơi ấm của chiếc áo mỏng manh của bà và những bàn tay vụng về mà đầy yêu thương.

Ngày thứ hai, tôi được chuyển vào khu sơ sinh,

Ngày thứ ba, bác sĩ bảo tôi nhiễm lạnh nặng, khả năng sống rất thấp.

Nhưng bằng một cách nào đó, cơ thể nhỏ bé của tôi vẫn bám lấy sự sống.

Tôi sống và lớn lên nhờ thứ tình thương mộc mạc của mẹ sợ và những đứa trẻ mồ côi khác.

Trại trẻ là nhà của tôi nhiều năm trời.

Một nơi đợn sơ, tường đá cũ và sân gạch nâu, nhưng tràn ngập tiếng cười và những đôi chân chạy lon ton.

Trẻ con đến rồi lại đi, ai được nhận nuôi thì đi trong niềm vui, ai mới đến thì con đỏ hỏn như tôi ngày xưa.

Còn tôi – tôi ở lại.

Tôi là đứa trẻ yếu nhất trong trại trẻ nên chẳng ai thích tôi cả.

Trời trở mình thay áo mới là tôi sẽ bệnh, mà hễ bệnh thì bệnh rất nặng.

Mọi người hay trêu tôi mong manh như hạt sương đầu ngọn cỏ.

Tôi cũng là đứa trẻ hay sợ.

Sợ bị bỏ lại thêm một lần nữa,

Sợ mọi người đi hết, còn mình đứng một mình trong dãy giường dài,

Sợ cả việc một ngày nào đó, mắt hiền từ của mẹ sơ cũng rời khỏi tôi.

Mỗi lần có người đến nhận nuôi một đứa trẻ, tôi lại đứng thật xa nhìn theo mà không dám nói gì.

Trong lòng lúc nào cũng tự hỏi:

"Đến bao giờ mới đến lượt mình? Hay là không bao giờ?"

Tôi khao khát một gia đình đến mức đêm ngủ, tôi mơ mình gọi "mẹ", gọi "bố" với những tàn ảnh không lành lặn.

Ban ngày tỉnh dậy, tôi không dám kể lại cho mẹ, sợ mẹ buồn vì tôi.

Tôi yêu bà, nhưng tôi cũng ao ước có một mái nhà của riêng mình.

Rồi đến năm tôi 7 tuổi, cuộc đời tôi rẽ sang một hướng khác.

Hôm đó có hai người đàn ông đến trại trẻ.

Một người Việt – gương mặt hiền và ấm như những bữa cơm mới nấu,

Một người Pháp – cao, trông nghiêm đến mức tôi muốn trốn sau lưng ai đó.

Họ bảo đến xem hồ sơ nhận nuôi và tôi không nghĩ rằng họ sẽ chọn một đứa trẻ yếu ớt như tôi.

Tôi yếu ớt, ít nói, chẳng lanh lợi như những bạn khác.

Vậy mà họ lại ngồi xuống giường tôi hỏi rằng:

"Con có muốn về nhà với bố không?"

Tôi không nói gì cả, chỉ biết nhìn.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhớ lại cả tuổi thơ mình: Nỗi cô độc, nỗi sợ bị bỏ rơi, nỗi sợ không ai đứng về phía mình.

Chợt họ lại hỏi:

"Con có chấp nhận có hai người bố thay vì bố và mẹ không?"

Tôi ngẩn ra. Nhưng trái tim của đứa trẻ khao khát tình yêu thương – chỉ cần một bàn tay chìa ra – đã lập tức gật đầu.

Mẹ sơ ôm tôi thật lâu vào ngày tôi rời trại trẻ, bà khóc và tôi cũng vậy.

Tôi là đứa trẻ bà thương nhất trại trẻ này, bà dặn tôi phải sống thật tốt không cần thành công chỉ cần có sức khỏe là được.

Tôi thì hứa với mẹ là sẽ quay lại khi chính bản thân tôi tốt nhất.

Tối hôm ấy, hai bố đưa tôi ra sân bay về nhà.

Và cuộc đời bé nhỏ của tôi sang trang – một trang lạ lẫm mà đẹp đẽ đến nao lòng.

Sang Pháp, tôi bỡ ngỡ, hoang mang và lạnh.

Tôi đến vào mùa đông, Tuyết rơi rả tả trên vai áo tôi khiến tôi lạnh run.

Nhưng lần này, tôi không phải đối mặt một mình nữa, tôi có gia đình của chính mình rồi.

Bố nhỏ - người Việt - dịu dàng đến mức chỉ cần ông xoa đầu là mọi thứ trong lòng tôi đều mềm lại.

Ông mua đồ ấm cho tôi rất nhiều, bắt tôi mặc hết lớp này đến lớp khác làm cho tôi dày như một người khổng lồ nhỏ, ông sợ tôi lạnh đến mức cứ vài phút lại quay về phía tôi hỏi "con có lạnh không?".

Ông già lớn - người Pháp - thì cực kì đáng sợ.

Ông đẹp trai, nghiêm, và ánh mắt nhìn tôi kiểu như: "Sao mày dám dành sợ mất sự quan tâm của vợ tao."

Nhưng tình thương không đi theo logic bình thường.

Ông già ấy vừa dữ còn hay quên rằng có thêm thằng con như tôi, nhưng cũng là người thương tôi nhất.

Tôi phải mất đến 2 năm mới làm quen được môi trường mới và học ngôn ngữ mới nên tôi tụt lại so với khóa tuổi tôi, tôi khá sợ rằng tôi sẽ bị cô lập nhưng ông già ấy đã khiến nỗi sợ của tôi biến mất bằng những ngày ngồi bên ngoài lớp nhìn tôi học.

Cũng là ông già ấy, những lúc tôi bệnh đau đớn ông là người thức trắng đêm canh chừng tôi sợ tôi xảy ra chuyện gì.

Có thể nói ông thương tôi hơn hẳn bố nhỏ của tôi nữa.

Nhưng gia đình tôi từ ông già đến bố nhỏ đều mắc bệnh "quên thằng con trai".

Có những ngày đông lạnh âm độ, họ bận hú hí với nhau mà quên đón tôi, làm tôi phải đi bộ thật lâu mới về đến nhà,

Có những hôm đi ăn ngoài, họ xuống xe rồi quên mất tôi ngủ ở ghế sau.

Và hàng tỉ lần quên khác mà đến bây giờ làm tôi nghĩ lại vẫn thấy vô lý.

Tôi cũng từng tủi thân từng giận, từng nghĩ rằng "chắc họ không thương mình."

Nhưng càn lớn, tôi càng hiểu: Hai bố tôi thương tôi theo một cách vụng về và dù gì họ cũng chỉ là những người lần đầu làm "Bậc Phụ Huynh" thôi mà.

Một gia đình kỳ lạ nhưng vẫn là gia đình.

Năm 16 tuổi, tôi bị ông già đá về Việt Nam với nhà ngoại của bố nhỏ với lý do: Cần bồi đắp tình cảm với vợ.

Tôi từng sợ nhà ngoại, sợnhọ sẽ không thích một đứa không máu mủ như tôi, nhưng mà tôi đã suy nghĩ quá nhiều.

Nhà ngoại yêu thương tôi như một đứa con cháu ruột thịt.

Bà ngoại ôm tôi như ôm điều quý giá nhất đời bà, các cậu, các dì, ai cũng nâng niu tôi như thể không bao giờ muốn tôi thấy mình lẻ loi thêm nữa.

Ở nhà ngoại, lần thứ hai trong đời tôi cảm nhận rõ ràng thế nào là được yêu thương trọn vẹn.

Tôi thích cảm giác được thương, được dựa vào ai đó.

Có lẽ vì suốt những năm đầu đời, tôi thiếu nó quá nhiều.

Ngược lại, nhà nội thì nghiêm khắc, khuôn phép. Hồi nhỏ tôi sợ, nhưng lớn lên rồi mới hiểu:

Những lời dạy của ông nội chính là hành trang để tôi không lạc hướng, bởi hai ông bố tôi ngoài yêu nhau ra thì chẳng dạy tôi được điều gì ra hồn.

Sau này khi tôi thực sự thành phiên bản cực kỳ tốt của chính mình.

Tôi học hết cấp 3, học hết đại học rồi còn học lên cao hơn. Tôi có cuộc sống của riêng tôi, có công việc ổn định.

Tôi trở lại thăm mẹ sợ - người cứu tôi khỏi cái chết khi tôi còn chưa biết mở mắt nhìn đời.

Bà vẫn vậy: Hiền, chậm rãi, dịu dàng, như thể năm tháng chẳng thể làm bà già đi được.

Mỗi cái ôm của bà là một lần tôi tự nhắc mình:

"Nếu không có bà, tôi đã không còn để chia sẻ cuộc đời mình nữa rồi."

Tôi biết ơn bà, biết ơn nhà ngoại, nhà nội, biết ơn hai ông bố - dù vụng về, họ vẫn chọn yêu tôi.

Và lời cuối, tôi muốn nói thế này:

Không đứa trẻ nào được quyền chọn nơi mình sinh ra.

Nhưng tất cả đều xứng đáng được chọn nơi mình lớn lên.

Nếu bạn là cha mẹ, hoặc đang chuẩn bị làm cha mẹ, xin hãy nhớ:

Nuôi được hãy sinh.

Và nếu đã sinh, xin đừng bỏ rơi.

Một đứa trẻ bị bỏ lại không chỉ mất đi một mái nhà - mà còn mất đi niềm tin vào thế giới, vào chính bản thân.

Vết thương đó theo họ đến suốt đời.

Tôi chỉ là một trong vô vàn đứa trẻ như thế.

Đứa trẻ may mắn sống sót.

May mắn được yêu lại.

May mắn có thể kể câu chuyện của mình.

Và nếu bạn đọc đến dòng này - cảm ơn bạn vì đã lắng nghe cuộc đời tôi.

Có thể ở khoảnh khắc đầu tiên, tôi không được chọn.

Nhưng ở những khoảnh khắc sau đó,

Những người tốt đã chọn tôi.

Câu chuyện số 11​


Mọi người có bao giờ hỏi yêu là như thế nào không?

Có thể với nhiều người yêu là nhớ nhung, là rung động, là muốn nắm tay ai đó đi qua đời này.

Còn với tôi, yêu đơn giản là cảm giác an toàn, là khi có một người đứng ở đó, dang tay ra và bảo rằng:

"Anh cứ là chính anh thôi."

Và tôi đã thực sự tìm được sự an toàn ấy.

Tôi là đứa con một và lớn lên trong gia đình đặt tiền bạc, thành tích và danh tiếng lên cao hơn tất cả.

Bố mẹ tôi là người có danh tiếng. Danh tiếng đủ lớn để đi đến đâu cũng phải mỉm cười đúng lúc, nói năng đúng mực, và sống sao cho không ai có cớ để bàn tán.

Tôi lớn lên giữa những khuôn mặt hoàn hảo ấy.

Ở ngoài xã hội, đó là hình ảnh khiến người khác ngưỡng mộ. Còn ở nhà, nó trở thành một thói quen không bao giờ được cởi bỏ.

Chúng tôi ăn cơm cùng nhau, nhưng vẫn giữ khoảng cách như đang ngồi trước ống kính.

Chúng tôi nói chuyện, nhưng hiếm khi nói thật.

Tôi học được rất sớm rằng cảm xúc không phải lúc nào cũng được phép tồn tại. Buồn thì nên im lặng, tổn thương thì nên tự xử lý và yếu đuối là thứ cần được giấu kỹ, ngay cả trong chính ngôi nhà của mình.

Từ nhỏ bố mẹ tôi luôn dạy rằng tôi phải hoàn hảo đối. Đặt ra rất nhiều cái không cho tôi

Không được dưới điểm tuyệt đối,

Không được thua ai,

Không được phép sai trong mọi việc,

Không được phép yếu đuối.

Tôi lớn lên như một cái máy - hoàn hảo, chỉn chu và vô hồn.

Tuổi thơ của tôi không có mùi mồ hôi của nhũng buổi chạy chơi,

Không có tiếng cười trong những chiều nghịch ngợm,

Không có bạn bè, không có rong chơi.

Tuổi thơ tôi có những bài toán quá sức,

Những buổi học thêm triền miên,

Những cuộc kiểm tra bất thình lình,

Những cuộc thi chẳng hiểu vì sao mình phải tham gia.

Tôi tồn tại nhưng không sống.

Năm 23 tuổi, khi sang một đất nước xa lạ để học thạc sĩ theo lời của bố mẹ, tôi đã gặp được em - người bây giờ là người yêu của tôi.

Tôi là LGBT và gia đình tô cũng biết điều đó từ rất lâu rồi. Họ không phản đối nói đúng hơn thì họ chẳng để tâm đến chuyện riêng của tôi.

Trong mắt họ, tình yêu của tôi có hay không chỉ là phụ - điều quan trọng nhất vẫn là danh tiếng của họ, chỉ cần chuyện của tôi không hủy hoại danh tiếng họ tạo dựng cho tôi là được.

Và tôi được bạn tôi nhận xét là khó: Khó kết bạn, khó gần, khó mở lòng, khó cho ai bước vào cuộc sống của mình.

Nhưng chẳng hiểu sao em có thể chạy theo tôi được.

Em nhỏ hơn tôi ba tuổi, nói nhiều, hay cười và cực kỳ phiền phức.

Và chẳng hiểu tôi có gì để em thích – ngoài việc tôi và em cùng là người Việt Nam. Hay vì em thấy ở tôi điều mà chính tôi cũng không nhìn thấy?

Tôi không trông mong vào tình yêu, vì tôi chứng kiến cuộc tình giả tạo của bố mẹ làm tôi mệt mỏi và tôi nghĩ rằng sau này tình yêu của tôi cũng như vậy, tôi không thích mệt mỏi và ghét phải diễn.

Thế mà bằng cách nào đó, em len vào cuộc sống của tôi. Làm tôi quen cảm giác có em phiền bên cạnh, Rồi một ngày, em bảo:

"Em không thích anh nữa. Em thích người khác rồi."

Tôi hoảng loạn. Thật sự hoảng.

Em biến mất khỏi cuộc sống của tôi một cách đột ngột, tôi lại mang cảm xúc nhớ em. Nhớ đến mức trong đêm tự dựng tôi bật khóc.

Tôi nhớ có lần em ngồi kể lại bộ phim mà em xem, em thao thao kể lại cho tôi nghe cốt phim như thế nào, động ra sao, vô lý chỗ nào và hàng nghìn đánh giá khác nhau.

Rồi em thở dài, Em bảo người ta nhớ thì sẽ tìm nhau để nói rõ.

Tôi cũng từng nghĩ rằng tôi sẽ làm như em nói, nhưng tôi không làm được.

Tôi chọn trốn tránh, không dám đối diện, không dám thừa nhận.

Tôi đã chấp nhận rằng tôi và em sẽ như hai đường thẳng song song chằng bao giờ có thể chạm vào nhau nữa.

Rồi một hôm em tìm đến tôi, em hỏi tôi rằng:

"Anh có thích em không? Để em còn biết để tìm người khác."

Tôi mới dám gật đầu, hèn nhát nhỉ. Lại để em tìm đến tôi chứ không phải tôi tìm đến em.

Và chúng tôi yêu nhau.

Em hay trêu tôi là đúng là một đứa bám dính. Đi đâu tớ cũng muốn theo. Nhìn thấy người khác tiến lại gần em là tim tôi

Thắt lại.

Tôi rất thích biển, thích âm thanh của những ngọn sóng đánh vào bờ tạo nên một bản nhạc nhẹ nhàng cho những ai lạc lối, nhưng tôi chưa từng được đi.

Và em đã dẫn tôi đến đó. Trước biển mênh mông, tôi tìm thấy bản thể yếu đuối nhất của mình - đứa trẻ bị ép phải mạnh mẽ từ bé, đứa trẻ không được phép khóc, không được phép mệt, không được phép sai, không được phép buồn.

Tôi đã khóc. Khóc như thể những năm tháng bị kìm nén cuối cùng cũng nứt vỡ.

Tôi mệt mỏi tôi sợ hãi, tôi đau đớn,

Tôi chỉ muốn có một nơi để đặt trái tim mình xuống và thở.

Tôi tựa vào em, kể cho em nghe mọi thứ tôi từng trải qua, từng chịu đựng, từng gồng mình lớn lên.

Em ôm tôi rất chặt - đến giờ tôi vẫn nhớ rõ hơi ấm đó. Như một cánh cửa mở ra đúng lúc tôi kiệt sức.

Em nói:

"Không ai hoàn hảo hết, cả anh cũng vậy. Em chỉ mong anh sống là chính mình - là người mà em yêu."

Tôi nép vào lòng em mà khóc như đứa trẻ bị thất lạc bỗng tìm thấy đường về.

Đến tận bây giờ, em vẫn ở cạnh tôi.

Vẫn ôm tôi mỗi khi tôi run. Vẫn nắm tay tôi mỗi khi tôi lạc.

Tôi yêu em và em cũng yêu tôi.

Điều cuối cùng tôi muốn nói với cuộc đời này là:

Hãy để đứa trẻ trong chúng ta được sống là chính nó, đừng ép nó trở thành một ai khác, đừng bắt nó mạnh mẽ quá lâu.

Hãy để nó khóc, để nó yếu, để nó được ôm -để nó được yêu.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back