Editor: Lục Tiểu Thất
Hôm nay là ngày trải nghiệm mở lớp tân sinh của trường mẫu giáo trực thuộc Trường Quốc tế Saint Leighton.
Saint Leighton là trường tư thục quốc tế tích hợp mười lăm năm giáo dục từ mẫu giáo đến trung học phổ thông, là trường danh tiếng trăm năm tuổi được mệnh danh là cái nôi của các trường đại học hàng đầu thế giới. Mỗi lớp có hai mươi học sinh, toàn bộ chương trình học đều được thiết kế riêng cho từng em, hướng tới giáo dục toàn diện kết hợp giáo dục tinh hoa.
Lúc này, trên bãi cỏ rộng lớn là khu buffet tự chọn mang phong cách thiếu nhi, phía sau là khu vui chơi ngoài trời của trường mẫu giáo. Cầu trượt trông như lâu đài lập tức thu hút rất nhiều trẻ nhỏ. Đã có không ít phụ huynh dẫn con em mình vào tham quan khuôn viên trường.
Một cặp song sinh khác trứng xinh xắn nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhiều phụ huynh.
Cậu bé cao hơn là anh trai, mặc quần yếm màu xanh, gương mặt rất điềm tĩnh. Mới ba tuổi nhưng lại mang khí chất ung dung không phù hợp với độ tuổi.
Còn cậu nhóc thấp hơn phía sau, mặc quần yếm màu vàng nhạt, xinh xắn như một con búp bê Tây, là em trai.
Vì hôm nay là buổi trải nghiệm của phụ huynh với con cái trước khi vào lớp bé, mục đích là để các bé cảm nhận trước sự thú vị của trường mẫu giáo, khơi gợi hứng thú, giảm bớt lo lắng trước môi trường xa lạ.
Đoàn Dữ Lạc, người ở nhà luôn như một ông chủ nhỏ, khi đối diện với nhiều bạn nhỏ như vậy thì có hơi ngại ngùng, trốn sau lưng anh trai Lạc Dữ Đoàn, tay túm chặt cái đuôi khủng long sau quần yếm của anh.
"Anh Heo ơi, nhiều bạn nhỏ quá, em sợ." Đoàn Dữ Lạc nhăn khuôn mặt nhỏ, dùng giọng sữa gọi nhũ danh của anh trai.
Nhũ danh của anh trai là Heo Heo, còn cậu là Bé Con.
"Đông người thì gọi anh." Anh trai Lạc Dữ Đoàn rất bình tĩnh, trước tiên quan sát xung quanh môi trường mẫu giáo, như đang ước lượng diện tích, mặt nghiêm lại, trông như một người lớn thu nhỏ.
Đoàn Dữ Lạc nhỏ giọng: "Anh ơi, em sợ."
"Sợ cái gì." Lạc Dữ Đoàn quay người, đưa tay về phía em trai: "Nắm tay anh, anh bảo vệ em."
Đoàn Dữ Lạc lập tức nắm tay anh trai, trong nháy mắt cảm thấy mình tràn đầy sức mạnh và dũng khí, lưng nhỏ cũng thẳng lên, cái đuôi khủng long phía sau quần yếm cũng lắc lư theo, khuôn mặt hồng hào cười rạng rỡ: "Vậy anh không được buông tay em đâu đó, không thì em sẽ sợ lắm."
Lạc Dữ Đoàn: "..."
Tối qua cũng không biết là ai hung dữ đánh mình, chẳng tin nổi nhóc trời đánh này lại biết sợ.
Một bên là cuộc trò chuyện giữa phụ huynh và giáo viên, bên còn lại là thời gian giao lưu của các bạn nhỏ.
Đoàn Dữ Lạc vốn đang ngoan ngoãn túm đuôi khủng long của anh trai, đi được một lúc thì bị cầu trượt bên cạnh thu hút. Tuy nhà ông nội cũng có một khu vui chơi trẻ em rất rất lớn, nhưng hình như ở mẫu giáo còn lớn hơn, đẹp hơn nữa.
"Đoàn Dữ Lạc!" Lạc Dữ Đoàm thấy em trai buông mình chạy về phía cầu trượt, gọi lớn: "Đừng chạy lung tung."
"Em chơi cầu trượt một chút thôi mà." Nghe anh gọi, Đoàn Dữ Lạc ngoan ngoãn dừng lại, sờ vào cửa đường hầm dưới cầu trượt, nhìn về phía anh trai, giọng sữa đảm bảo: "Em chỉ chơi ở đây thôi, không chạy xa."
Lạc Dữ Đoàn nhìn em trai một lúc, thấy ánh mắt mong mỏi muốn chơi của nhóc: "Thôi được, lát anh gọi là phải ra ngay."
"Biết rồi Heo."
"Nói lại."
"Biết rồi anh."
"Đi chơi đi."
Đoàn Dữ Lạc lúc này mới cúi người chui vào đường hầm dưới cầu trượt, cong mông chuẩn bị bò vào thì nhìn thấy bên trong có một bạn nhỏ khác, đội mũ lưỡi trai, ôm đầu gối trông như đang khóc, khóc đến mức có cảm giác không dễ lại gần.
Là kẻ chỉ hung dữ trong nhà, Đoàn Dữ Lạc lặng lẽ cong mông lùi ra sau, định rời khỏi đường hầm này, không định mở màn giao lưu xã hội.
Thôi không qua nữa vậy, cứ để cậu ta khóc đi.
Ngay lúc nửa cái mông của cậu đã ra khỏi đường hầm thì bỗng thấy bạn nhỏ kia ngẩng đầu, bò rất nhanh về phía cậu, dọa cậu ngã phịch ra sàn bên ngoài, vừa ngã trúng mông là nước mắt đã trào ra.
"Why are you running!"
(Sao cậu lại chạy)
Đoàn Dữ Lạc xoa cái mông đau, đã chuẩn bị khóc, nước mắt xoay vòng trong hốc mắt, thì thấy cậu bé đội mũ lưỡi trai bò ra trước mặt mình.
Trong khoảnh khắc đó, quên luôn chuyện đau mông, nước mắt lập tức ngừng lại, tròn mắt nhìn chằm chằm cậu bé trước mặt.
Hả? Nói cái gì vậy?
Dưới vành mũ, cậu nhìn thấy dáng vẻ của cậu bé kia, hình như không giống các bạn nhỏ khác, da trắng, mắt xanh đậm, giống màu biển cả, có hơi đẹp, không giống người trong nước bọn họ.
Cái quái gì vậy?
Sao bạn nhỏ này vừa đẹp lại vừa nói thứ cậu nghe không hiểu.
Vì tò mò, cậu đưa tay nhỏ ra định tháo mũ của cậu bé, kết quả bị cậu bé nắm tay lại.
"Don't touch me."
(Đừng chạm vào tớ) Cậu bé nhíu mày, nắm tay "cô bé" trước mặt không cho chạm vào mũ mình, nhưng khi nhìn rõ gương mặt của "cô bé" thì do dự một lát, bỗng nhận ra mình nói hơi to, hơi bất lịch sự.
Thế là buông tay, quay mặt sang bên, kéo thấp vành mũ không nhìn cậu, nhỏ giọng nói một tiếng "sorry".
Tiện tay lau nước mắt, giữ gìn hình tượng một chút.
Bà nói, ra ngoài phải là một quý ông nhỏ.
"Lạnh gì đâu?"
(touch phát âm gần giống Dòng: Lạnh) Đoàn Dữ Lạc thấy cậu bé kia đã tránh mình còn hung dữ như vậy, giọng sữa đầy nghi ngờ: "Hôm nay nóng mà, không lạnh đâu? Sao cậu khóc? Bị lạc đường à?"
Vừa nhát người lạ vừa mê cái đẹp,
Nhóc Con dứt khoát chọn đầu hàng trước nhan sắc, đột nhiên không còn nhát nữa.
Cậu bé thấy "cô bé" trước mặt nghe không hiểu lời mình, bản thân cũng chỉ hiểu lơ mơ vài từ tiếng Trung, biểu cảm lập tức có chút chán nản, ủ rũ kéo vành mũ xuống, nhỏ giọng nói một câu "boring".
(ˈbôriNG: Chán)
"Hả? Bô cái gì?" Đoàn Dữ Lạc đang ở độ tuổi cái gì cũng tò mò, nên bò lại vào đường hầm, quỳ ngồi trước mặt cậu bé, vẫy vẫy tay: "Hello?"
Cậu bé nghe thấy tiếng "hello" thì hơi ngạc nhiên, nhìn "cô bé" trước mặt: "Do you speak English?"
(Cậu nói được tiếng anh hả)
Đoàn Dữ Lạc nghiêm túc suy nghĩ, đây chắc là tiếng Anh nhỉ, nhưng cậu không biết, chỉ nhớ ba lớn từng nói nếu không biết thì nói "yes" hoặc "ok" chắc không sao.
"Yes!" Cậu dùng sức gật đầu.
"Are you a girl?"
(Cậu là con gái à)
*ɡərl phát âm hơi giống Gǒu: Chó
Biểu cảm của Đoàn Dữ Lạc thay đổi, chó? Sao cậu lại là chó được, tức giận quay đầu bò ra ngoài, không chơi với tên mắt xanh này nữa, dám mắng cậu là chó.
Cậu bé thấy Đoàn Dữ Lạc tức giận thì lập tức mờ mịt, rốt cuộc là sao vậy, chẳng lẽ không phải con gái mà là con trai à? Nhưng con trai sao lại xinh như thế? Vì áy náy, cậu lập tức bò ra khỏi đường hầm.
Chạy vài bước lên trước nắm tay Đoàn Dữ Lạc.
"Sorry."
(xin lỗi) Cậu bé tháo mũ, vẻ mặt xin lỗi, nhìn cậu nhóc xinh đẹp trước mặt đang trừng mình đầy bất mãn, thôi rồi, hình như mình chọc người ta giận rồi.
Làm sao bây giờ, phải dỗ một chút chứ.
Đoàn Dữ Lạc u oán nhìn cậu bé phía sau, lại nói cái gì thế này, thật sự không hiểu mà, thế là dùng giọng sữa hung hăng trách móc: "Cậu không lịch sự, tùy tiện mắng người ta là chó là rất không lịch sự đó! Coi như chúng ta chưa từng gặp nhau! Tạm biệt!"
Phồng má quay đầu định đi.
Thật là, sao lại mắng cậu là chó chứ!
Cậu bé hoàn toàn không biết mình sai ở đâu, nhưng thấy cậu tức giận như vậy thì trong lòng áy náy. Ở nước D, bà từng dạy cậu nếu làm người khác giận hay không thoải mái thì phải xin lỗi, nếu không sẽ là bất lịch sự.
Trong đầu nghĩ đến bình thường nếu ba làm mẹ giận thì sẽ làm gì, nói gì với mẹ, câu tiếng Trung này là câu cậu nhớ rõ nhất.
Cậu vội vàng chạy lên trước, dang tay ôm lấy cậu nhóc thấp hơn mình nửa cái đầu, rồi hôn nhẹ lên má cậu, dùng tiếng Trung vụng về nói: "Đừng giận, tớ yêu cậu, bảo bối hôn một cái."
Nói xong còn lấy từ trong túi ra một cây kẹo mút đưa cho cậu.
Đoàn Dữ Lạc dừng bước, ánh mắt nhanh chóng bị cây kẹo mút trước mặt thu hút.
Trẻ con giận nhanh mà hết cũng nhanh, lại gọi cậu là bảo bối, lại hôn cậu, còn đưa kẹo, làm cậu có chút ngại ngùng, đang do dự có nên nhận không, nhưng tay nhanh hơn não.
Cậu nhận lấy kẹo mút, thèm thuồng cúi đầu ngửi mùi, mắt sáng lên: "Vị dâu tây!"
Cậu bé thấy Đoàn Dữ Lạc hình như không còn giận nữa, tâm trạng cũng khá hơn, rồi đưa chiếc mũ trong tay ra, đội lên đầu cậu, dùng tiếng Trung vụng về nói: "Chúng ta, bạn bè?"
Đoàn Dữ Lạc thấy cậu bé này vừa cho kẹo vừa đội mũ cho mình, còn nói bạn bè, nghiêng đầu suy nghĩ rồi gật đầu: "Được nha!"
Cậu bé thấy cậu gật đầu thì vui vẻ: "OK?"
Đoạn Dự Lạc cúi đầu chăm chú bóc kẹo, vừa bóc vừa nói: "Ok ok!"
Cậu bé thấy cậu bóc không được giấy kẹo nên đưa tay giúp.
Đoàn Dữ Lạc thấy cậu bóc kẹo giúp mình,
ngọt ngào nói một tiếng cảm ơn.
Cậu bé nghe hiểu, tai đỏ lên, liếc Đoàn Dữ Lạc một cái, thấy cậu ngoan ngoãn ăn kẹo, trong lòng thầm nói dễ thương quá.
Lúng túng một hồi, cậu bắt đầu tự giới thiệu bằng tiếng Trung vụng về: "Tớ, mình, Lục Tinh Hách."
Đoàn Dữ Lạc ngậm kẹo, nghe cậu nói vậy mắt to sáng lên: "Cậu tên là Lục Tinh Hách à?"
Lục Tinh Hách thấy cậu hiểu được liền gật đầu lia lịa: "Yes!"
Đoàn Dữ Lạc vỗ vỗ ngực nhỏ giới thiệu: "Tớ tên là Đoàn Dữ Lạc, cậu có thể gọi tớ bằng nhũ danh Bé Con."
Lục Tinh Hách nghe hiểu đại khái tiếng Trung: "Your name is Đoàn Dữ Lạc? Zai zai?"
"Là Bé Con!" Đoàn Dữ Lạc dùng kẹo chấm vào miệng mình, nghiêm mặt sửa lại: "Cậu nhìn miệng tớ này, Bé~Con."
"Zai zai?" Lục Tinh Hách nhìn miệng cậu, cố gắng học phát âm.
"Trời ơi là Bé Con mà!"
".. Zai zai?" Lục Tinh Hách thử lại lần nữa.
Biểu cảm của Đoàn Dữ Lạc có chút rối rắm, cuối cùng thở dài một tiếng, thật sự không nhịn được mà dùng kẹo chọc chọc cậu: "Cậu ngốc ghê."
Lục Tinh Hách mơ hồ như hiểu ra câu này, câu này ở nhà ba hay nói với mẹ, nói xong mẹ lại hôn ba, rồi mẹ sẽ ngượng ngùng cười, chắc không phải lời xấu, là lời rất tốt.
Cậu ngại ngùng cúi đầu sờ tai mình, dùng tiếng Trung vụng về xấu hổ nói: "Zai zai, cảm ơn."
Đoàn Dữ Lạc: "?"
Ánh mắt nhỏ nghi ngờ nhìn Lục Tinh Hách, tên này hình như thật sự là đồ ngốc thì phải?
Cậu không nhịn được nữa, không hiểu sao bị chọc trúng điểm cười, nhét kẹo vào miệng rồi ngửa mặt cười lớn, vui vẻ nói: "Cậu thật sự buồn cười quá đi."
Ánh nắng rực rỡ rải xuống cầu trượt, một phần rơi lên người Đoàn Dữ Lạc đang mặc đồ khủng long nhỏ, chiếu lên khuôn mặt trắng trẻo sạch sẽ, vốn đã như búp bê sứ, giờ càng thêm đáng yêu.
Có lẽ thật sự cười quá vui, đứng không vững, chân trái đạp lên chân phải suýt nữa thì tự vấp ngã.
Lục Tinh Hách thấy vậy lập tức đỡ cậu một cái, rồi ngây người nhìn cậu nhóc trước mặt đang ngậm kẹo, đôi mắt cười cong như trăng lưỡi liềm, hoàn toàn không nhận ra mình đã nhìn đến ngẩn người.
Vốn cậu rất bài xích việc đến Hoa Hạ, càng bài xích cái trường mẫu giáo này, vì vừa rồi có rất nhiều bạn nhỏ nói cậu trông rất kỳ lạ, mắt lại màu xanh.
Nhưng cậu nhóc trước mặt này không vì cậu là con lai mà nhìn cậu khác đi, hơn nữa..
Thật sự trông giống con gái, như búp bê Tây vậy.
Hay là cậu không bài xích trường mẫu giáo này nữa, ở lại chơi cùng búp bê nhỏ này đi.
"Đi nhà tôi.." Lục Tinh Hách vắt óc nghĩ mãi: "Đi, đi my house không?"
"Hả?" Đoàn Dữ Lạc đang ngậm kẹo, vẻ mặt mờ mịt nhìn Lục Tinh Hách: "Cậu nói gì vậy?"
Lục Tinh Hách thấy vẻ mặt ngơ ngác của cậu, nghĩ thầm sao có người ngốc nghếch mà cũng đáng yêu như vậy, muốn bóp bóp má cậu ghê ấy, ngay lúc cậu giơ tay lên thì có một bàn tay to hơn nắm lấy tay cậu trước.
"Bennett."
Lục Tinh Hách ngẩng đầu thấy là ba mình, Clemens: "Daddy."
Clemens thấy chiếc mũ mà con trai yêu thích nhất lại được tặng cho người khác, hơi ngạc nhiên, rồi nghĩ đến vừa rồi nghe con trai muốn mời bạn nhỏ mới gặp lần đầu về nhà chơi, nên xắn ống quần ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt Lục Tinh Hách: "Bennett, con muốn mời bạn nhỏ này đến nhà chúng ta sao?"
Điều này khiến ông khá bất ngờ, dù sao sáng nay khi đưa con tới đây thì con vẫn còn xị mặt, giờ thì hay rồi, mũ yêu thích cũng tặng đi, còn mời người ta về nhà.
Lục Tinh Hách quen với việc ba mẹ nói chuyện Trung - Anh lẫn lộn, chỉ cần cho cậu vài gợi ý tiếng Anh là cậu hiểu, cậu gật đầu: "Yes."
Đoàn Dữ Lạc ngậm kẹo, tò mò quan sát người chú cao lớn trước mặt cùng Lục Tinh Hách, hai người đều có mắt màu xanh, đây chắc là ba của Lục Tinh Hách nhỉ?
"Cháu tên là gì?" Clemens nói chuyện xong với con trai liền nhìn sang cậu bé xinh xắn trước mặt, cảm thấy hơi quen mắt.
"Cháu tên là Đoàn Dữ Lạc!" Đoàn Dữ Lạc thấy chú nói chuyện với mình nên lập tức lấy kẹo ra giấu sau lưng, hào phóng tự giới thiệu, hai tay đặt bên người còn lễ phép cúi chào Clemens: "Cháu chào chú ạ~"
Clemens bị nhóc con này làm cho tan chảy, bật cười: "Đáng yêu quá, chẳng trách con trai chú lại tặng cho cháu chiếc mũ yêu thích nhất của nó."
Đoàn Dữ Lạc giơ hai tay che cái mũ trên đầu mình, nhìn Lục Tinh Hách: "Đây là chiếc mũ cậu thích nhất à?"
Lục Tinh Hách không dời mắt, ánh nhìn vẫn dừng trên biểu cảm nhỏ trên gương mặt Đoàn Dữ Lạc.
Thật sự giống một con búp bê nhỏ xinh đẹp.
"Đúng vậy, đó là chiếc mũ nó thích nhất, tối nào cũng phải ôm ngủ, ra ngoài là phải đội." Clemens thấy con trai mình cứ nhìn người ta mãi, không nhịn được trêu: "Bennett, this hat is for your future wife."
(Bennett, cái mũ này cho vợ tương lai của con đấy hả)
Lục Tinh Hách lập tức luống cuống, tai đỏ bừng, vội vàng xua tay bảo ba đừng nói nữa.
Clemens thấy dáng vẻ ngượng ngùng của con trai thì cười lớn, vỗ vỗ vai con, nói một câu "take it easy"
(dễ thôi) bảo cậu thả lỏng, rồi nhìn sang Đoàn Dữ Lạc:
"Cháu à, Bennett nhà chú là con lai, trước đây cả nhà chú sống ở nước D, có thể mới tới đây nên chưa quen, hơi sợ hãi. Cháu có thể giúp chú dẫn dắt em nó trong trường mẫu giáo không? Nó rất thích cháu."
Đoàn Dữ Lạc nghe xong thì ngẩng đầu, hai mắt sáng lấp lánh: "Tinh Tinh rất thích cháu hả?"
"Ừ, nó còn tặng chiếc mũ yêu thích nhất cho cháu, đó là bảo bối nó thích nhất." Clemens cảm nhận được vạt áo mình bị kéo kéo, biết con trai đang sốt ruột: "Cho nên Bennett muốn mời cháu về nhà chơi, cháu có muốn không?"
Đoàn Dữ Lạc do dự, làm bạn thì được, nhưng không thể tùy tiện đến nhà người khác chơi chứ? Lỡ người ta bán cậu đi thì sao? Cậu nghiêm túc liếm kẹo, hoàn toàn quên mất kẹo cũng không thể tùy tiện nhận của người lạ.
Lục Tinh Hách thấy Đoàn Dữ Lạc do dự nên kéo áo ba mình, nhỏ giọng cầu xin: "Daddy, back me up."
(Ba ơi giúp con với)
Clemens bị dáng vẻ sốt ruột của con trai chọc cười, chuyện hiếm thấy thật, ông vỗ nhẹ lưng con, ghé tai dạy cậu hai câu tiếng Trung, nói xong ra hiệu để cậu tự đi nói.
Đoàn Dữ Lạc không biết họ đang thì thầm gì, vừa ăn kẹo vừa nhìn giày mình, cảm thấy vẫn không nên tới nhà người khác. Ba lớn từng nói sẽ bị lừa đi mất. Ngay lúc cậu nói "tạm biệt" định đi thì tay bỗng bị nắm lại.
"Ô-tơ-man!"
Đoạn Dự Lạc dừng bước quay đầu, tưởng mình nghe nhầm: "Ultraman?"
Lục Tinh Hách lúc này cũng nhận ra phát âm của mình quá tệ: "Yes, Ultraman, tôi, rất nhiều, ở nhà, đều cho cậu, đến nhà tôi."
Mắt Đoàn Dữ Lạc lập tức sáng lên, lấy kẹo ra khỏi miệng: "Wow, rất nhiều Ultraman sao?"
"Yes."
"Đi đi đi!" Đoàn Dữ Lạc không kịp chờ, kéo tay Lục Tinh Hách đi ra ngoài: "Tớ về nhà cậu nha!"
* * *
Editor: Chốt deal thành công @ (ᵕ. ᵕ) @