16 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
47 0
55121824756_27021e7b9e_o.png


Lan Hà – một kẻ vô danh tiểu tốt trong giới giải trí – bị ép buộc phải trở thành Vô Thường đi dẫn hồn dưới âm phủ. Lúc đầu anh ta đầy rẫy sự kháng cự, nhưng rồi lại kinh ngạc phát hiện ra rằng: Nhờ đi làm thuê dưới cõi âm mà cơ duyên ở dương gian cứ thế kéo đến ầm ầm.

Cùng lúc đó, những chuyện kỳ quái trong thành phố xảy ra liên miên. Dù Lan Hà luôn tìm mọi cách để che giấu thân phận thật và lúc nào cũng chuẩn bị sẵn tâm thế "nộp đơn xin nghỉ việc", nhưng ý thức trách nhiệm tiềm ẩn lại khiến anh không thể khoanh tay đứng nhìn. Cuối cùng, anh trở thành kẻ "máu mặt" nhất âm phủ và là ngôi sao "lưu lượng" rực rỡ nhất dương gian!

Cặp đôi: Tống Phù Đàn (Công) × Lan Hà (Thụ)
 
16 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 1

Bộ phim truyền hình mang tên 《Trân Bảo》 đã đi đến những ngày quay phim cuối cùng. Đa số diễn viên đều đã hoàn thành cảnh quay của mình, số người còn lại phải di chuyển đến làng Nhạn Đường để thực hiện nốt những phân đoạn cuối.

Ngôi làng này vẫn còn giữ lại hàng trăm ngôi nhà cổ, bao gồm cả những từ đường và sân khấu kịch từ thời Minh - Thanh vẫn còn được bảo tồn khá nguyên vẹn.

Chính quyền địa phương vốn luôn muốn khai thác tiềm năng du lịch nơi này, nên thực tế họ đã bắt đầu mời các đoàn làm phim về đây ghi hình để quảng bá.

Xe dừng lại ở bãi đỗ ngay cổng làng, người của đoàn phim nối đuôi nhau bước xuống.

Lan Hà xách theo hành lý của mình xuống xe. Không khí trong núi mát mẻ hơn hẳn dưới chân núi. Anh mặc một chiếc áo hoodie màu xanh lam trầm và quần túi hộp sẫm màu. Do yêu cầu của vai diễn, phần tóc mái của anh đã dài đến mức gần như che khuất cả đôi mắt.

Trong bộ phim vốn không có nhiều nhân vật nam này, anh miễn cưỡng được xếp vào hàng nam phụ số 5. Tuy nhiên, với thân phận của một diễn viên hạng 18 vô danh tiểu tốt, cả công ty quản lý lẫn đoàn phim đều không bố trí trợ lý riêng cho anh, nên mọi việc đương nhiên anh đều phải tự thân vận động.

Lan Hà cũng chẳng bận tâm chuyện đó. Đoàn phim thuê nhà dân làm nơi ở, đoạn đường tiếp theo phải đi bộ vào, nên anh vừa đi vừa tán gẫu với Trình Hải Đông bên tổ nhiếp ảnh. Hai người quen nhau trong đoàn này, tuy làm khác bộ phận nhưng lại là đồng hương, tính tình lại hợp nhau nên sau hai ba tháng đã trở thành bạn bè thân thiết.

Dọc đường đi toàn là những kiến trúc kiểu Thanh. Dù đoàn phim đã cử người đến khảo sát bối cảnh từ trước, nhưng vị cán bộ thôn tiếp đón vẫn rất nhiệt tình giới thiệu theo thói quen nghiệp vụ: "Ở đây điêu khắc hai con sư tử, một lớn một nhỏ, gọi là Thái sư và Thiếu sư. Đây là cách chơi chữ hài âm của hai chức quan lớn thời xưa, làng chúng tôi ngày trước từng có người làm quan to đấy.."

Lan Hà đưa mắt nhìn theo. Thảo nào đoàn phim lại chọn nơi này để lấy cảnh, mọi thứ đều được bảo tồn vô cùng tốt. Những chỗ được tu sửa cũng đều do các thợ thủ công lành nghề làm theo lối truyền thống, giữ lại được nguyên vẹn cái hồn cốt cổ xưa.

Vị cán bộ thôn tiếp tục thao thao bất tuyệt, "nổ" rằng vị tổ tiên làm quan kia từng mời được cả hậu duệ của Quỷ Cốc Tử về xem phong thủy và thiết kế nhà tổ. Mọi người nghe xong chỉ cười cho qua chuyện. Cái kiểu này cũng giống như việc bất kỳ quán ăn vặt vỉa hè nào cũng phải cố kéo chút quan hệ với hoàng đế hay danh nhân ngày xưa cho oai vậy, nghe tai này thì lọt qua tai kia thôi.

Đoàn phim dù đã giải tán bớt nhiều người, nhưng số lượng còn lại vẫn không hề ít. Phía trước bỗng vang lên tiếng pháo nổ và tiếng la hét ầm ĩ, khiến đoàn người đang đi phải chậm lại.

"Hắt xì!" Lan Hà xoa xoa mũi, nghe thấy tiếng mọi người phía trước truyền tai nhau: "Trong thôn có người mất, đang tổ chức tang lễ.."

Xuất phát từ lòng tôn trọng đối với người quá cố, mọi người khi đi ngang qua đều cúi đầu, có người còn khom lưng chào, tốc độ di chuyển tự nhiên chậm hẳn lại.

Tầm mắt vốn bị đám đông che khuất, mãi đến khi Lan Hà đi tới phía trước mới thấy một bên là khoảng đất trống đã được dựng linh đường. Bên trong đặt quan tài, bày một chiếc bàn bát tiên, trên bàn là di ảnh của người chết, có cả đèn trường minh đang thắp sáng và hai bên là đôi đồng nam đồng nữ bằng giấy trát. Trước bàn đặt một chiếc chậu sắt, có người đang không ngừng đốt vàng mã, khói hương nghi ngút lượn lờ.

Phía bên kia ngay lối rẽ đường chính, mấy thanh niên lực lưỡng đang cố gắng dựng một cây phướn bằng giấy cao lớn lên.

Ở đây không có vật gì để bám víu hay buộc dây, họ phải dùng gậy gỗ cố gắng chống đỡ. Cây phướn có bốn đốt, phải lắp ráp thân cờ rồi mới dựng thẳng lên được. Chẳng hiểu vì sao, loay hoay nửa ngày trời mà cây phướn cứ đổ nghiêng đổ ngả, không sao đứng vững được.

Dân làng xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao chẳng chút kiêng dè:

"Cái phướn mà cũng không treo lên được à? Đứa con chí hiếu này phí tiền thuê người làm rồi sao?"

"Ai mà biết tại sao cái phướn đó cứ dựng không nổi chứ.."

Trước những lời bàn tán ấy, sắc mặt của những người con hiếu trong tang quyến lại càng thêm khó coi.

Trình Hải Đông chắp tay vái hư không một cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cái đó là cái gì vậy, sao loay hoay nửa ngày trời mà vẫn không dựng lên được thế kia?"

Cậu ta vốn chẳng mấy khi được chứng kiến những hủ tục mai táng truyền thống, mà làng Nhạn Đường này vẫn còn giữ lại những nghi lễ tang ma vô cùng cổ xưa.

Lan Hà giải thích: "Đó là phướn Kim Ngân, một loại đồ mã lớn và đắt tiền trong đám tang. Một bộ thế này kiểu gì cũng phải hơn một ngàn tệ, thông thường phải dựng ở ngay lối rẽ dễ thấy nhất."

Vị tiền bối bên tổ nhiếp ảnh cũng đang đứng cạnh, nghe vậy liền tỏ vẻ ngạc nhiên liếc nhìn Lan Hà một cái: "Cậu còn trẻ mà biết rõ mấy thứ này nhỉ? Nhớ lần trước cậu với Đông Tử đi rút quẻ, cậu còn dùng điện thoại rút quẻ điện tử cơ mà, thậm chí còn chẳng buồn bỏ ra một tệ để người ta giải quẻ cho nữa."

Lan Hà: ".. Anh cũng không cần phải thuật lại chi tiết như thế đâu."

Trình Hải Đông cũng lầm bầm theo, ý bảo một tệ cũng đừng hòng lừa được bọn này.

Lan Hà lại nhìn vào những món đồ mã bằng giấy kia, ánh mắt đầy vẻ hoài niệm: "Ông nội tôi ngày xưa cũng làm nghề trát giấy này. Những món đồ lớn như thế không phải nhà nào cũng chịu chi tiền để mua đâu, một năm cũng chẳng làm được mấy bộ."

"Hóa ra là vậy," vị tiền bối nhiếp ảnh hiểu ý gật đầu. "Ừ thì tập tục của người già mà, cây phướn này là để tích đức cầu phúc cho người đã khuất. Dựng không nổi là dễ bị thiên hạ dị nghị lắm.. Thôi, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, ai mà biết tại sao nó lại thế chứ, đi thôi đi thôi."

 
16 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 2

Ngôi nhà cổ được thuê làm chỗ ở tuy là kiến trúc cũ nhưng vẫn có người sinh sống thường xuyên. Ngoại trừ việc thiếu ánh sáng nên hơi âm u một chút, thì điều kiện cơ bản vẫn khá ổn. Lan Hà vừa dọn dẹp xong hành lý thì thấy Trình Hải Đông lẻn vào phòng mình, hai người họ ở sát vách nhau.

Trình Hải Đông đang gặm cái chân gà kho không biết kiếm đâu ra, vừa nhai vừa nói: "Chẳng phải ban nãy định tối nay quay cảnh đêm ở mấy căn nhà cổ sao? Địa điểm hình như ngay sát cái lối rẽ chỗ linh đường ấy, tôi vừa nghe nói đạo diễn đang bàn bạc lại chuyện này.."

"Có điều chỉnh lịch không?" Lan Hà hỏi.

"Không rõ nữa, chắc là có đấy." Trình Hải Đông đáp.

Sau bữa tối, mọi người nhận được thông báo tạm thời: Hủy buổi quay đêm nay.

"Chắc là đạo diễn cũng ngại quấy rầy người quá cố." Trình Hải Đông nhận xét. "Cảnh đêm đều bị hoãn lại cả rồi, chờ bên kia lo xong tang sự đã. Đang sửa lại lịch thông báo, ngày mai ban ngày mới bắt đầu làm việc."

Việc có người qua đời vốn là chuyện đột xuất của ngày hôm qua, linh đường lại dựng ngay gần một trong những bối cảnh quay phim, đoàn phim không tài nào lường trước được. Trong cái nghề này, số người có lòng kiêng kỵ không hề ít, họ thà chậm tiến độ còn hơn là mạo phạm, nên kết quả này cũng không nằm ngoài dự đoán của mọi người.

"Đi mua với tôi bao thuốc đi." Trình Hải Đông gọi Lan Hà, cơn thèm thuốc của cậu ta lại tái phát. Trong thôn chỉ có duy nhất một tiệm tạp hóa nhỏ nằm ngay lối rẽ ở trục đường chính.

Lan Hà càm ràm: "Hồi tiểu học có phải ông cũng hay bắt bạn học đi vệ sinh cùng không? Bây giờ lớn đầu rồi mà 'trưởng thành' ghê cơ đấy."

Nói thì nói thế, nhưng anh vẫn chiều ý bồi Trình Hải Đông đi một chuyến.

Khi họ lại đi ngang qua gần linh đường, lúc này màn đêm vừa mới buông xuống. Theo tập tục, gia chủ phải thức canh đêm, và mọi chuyện giờ mới chỉ là bắt đầu. Ở lối rẽ, mấy người con cháu trong tang quyến đang mặc đồ tang lại một lần nữa cố gắng dựng cây phướn lên. Có vẻ như họ không muốn lãng phí món đồ mã đắt tiền trị giá hơn một ngàn tệ này.

Trình Hải Đông tự lẩm bẩm một câu: "Sao mà vẫn chưa dựng lên được nhỉ?"

Lan Hà thầm nghĩ, nếu cứ bị một lực đẩy ngược hướng tác động vào như thế, thì cán cờ quả thực rất khó mà đứng vững cho được.

Trình Hải Đông bước vào tiệm tạp hóa mua thuốc, không hề chú ý rằng Lan Hà đứng bên cạnh đã biến mất từ lúc nào. Đến khi cậu ta bước ra, liền thấy Lan Hà đang từ phía linh đường đi ra, giật mình hỏi: "Ông làm gì ở đấy thế?"

Lan Hà quay đầu lại nhìn thoáng qua rồi đáp: "Không có gì, đứng đây không cũng ngại, tôi vào thắp cho ông cụ nén nhang."

Có điều nhang đó chất lượng chẳng ra sao, bột nhang không đều, anh thậm chí còn ngửi thấy cả mùi mốc.

"Vậy à?" Trình Hải Đông ngơ ngác gãi đầu, ".. Thế tôi có cần vào thắp không?"

Lan Hà cười: "Ha ha, không có gì đâu. Đi thôi."

Vừa về đến cửa, Trình Hải Đông lại bảo: "Từ từ đã, qua nhà bên cạnh làm hai cái chân gà đi, vị ở đấy ngon thật đấy."

Đồ ăn của đoàn phim đều thuê các chị em phụ nữ trong thôn nấu nướng, bếp núc tập trung ở căn nhà sát vách vì ngoài đó có giếng nước, tiện cho việc rửa rau.

Vừa tới cửa, Trình Hải Đông đã làm mặt quỷ ra hiệu cho Lan Hà mở lời. Ban ngày cậu ta đã xin một lần rồi, vả lại theo kinh nghiệm của Đông tử, hễ Lan Hà mở miệng là đãi ngộ lúc nào cũng cao hơn hẳn.

Lúc này trong sân có mấy chị gái đang chuẩn bị nguyên liệu cho bữa sáng ngày mai. Lan Hà gõ nhẹ cửa hai cái, lễ phép hỏi: "Các chị ơi, em muốn mua hai cái chân gà kho có được không ạ?"

Mấy đại tỷ tuy không biết Lan Hà là ai, nhưng thấy cậu chàng có diện mạo tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt trong veo, khi cười lại còn có lúm đồng tiền ngọt ngào, khiến ai nấy đều không tự giác mà mềm lòng.

"Mua bán gì tầm này nữa, nhà chị tự làm một bát lớn đây này, kho kỹ còn ngon hơn hàng mới làm nhiều, chờ đại tỷ lấy cho mấy cái nhé.." Ngay lập tức có người lau tay vào tạp dề, đi lấy chân gà bí truyền cho cậu.

Lan Hà định trả tiền nhưng không kịp, các chị đã bắt đầu mồm năm miệng mười hỏi han đủ thứ: Bao nhiêu tuổi rồi, chắc chắn là diễn viên rồi nhỉ, đã đóng phim gì rồi, có bạn gái chưa em..

Trình Hải Đông đứng bên cạnh cảm thán: Quả nhiên, chỉ cần nhìn thấy cái mặt của Lan Hà, trong vòng ba phút các đại tỷ chắc chắn sẽ "mở rộng cửa lòng" ngay lập tức.

Trước những câu hỏi dồn dập đó, Lan Hà lại đang thất thần, mắt cứ nhìn chằm chằm vào bát chân gà.

Chiếc bát sứ đựng chân gà trông có vẻ đã có tuổi đời khá lâu. Những chiếc chân gà được chặt làm đôi, kho kỹ đến mức mềm rục, màu sắc hồng nhuận mê người, điểm xuyết thêm những mẩu hành gừng, ớt khô và lá thơm đã thấm đẫm gia vị. Một mùi hương đậm đà, mặn ngọt đan xen xộc thẳng vào mũi.

Bỗng nhiên, một bàn tay chộp lấy cổ tay Lan Hà khi anh đang định với lấy chân gà. Chị đại tỷ đang nhặt rau bỗng nói với vẻ bí ẩn: "Này cậu em, tối nay mấy đứa phải cẩn thận một chút đấy. Cái sân ngay sát vách kia chính là nơi lão Tống – người vừa mới 'ngã đầu' (qua đời) hôm qua – từng sống đấy."

Điếu thuốc đang ngậm trên môi Trình Hải Đông tức khắc mất sạch vị ngon. Cậu ta thốt lên một tiếng "Đệch!", đúng là cái "cửa lòng" này của các đại tỷ mở ra quá rộng rồi: "Làng các chị làm ăn kiểu gì vậy, phòng như thế mà cũng dám cho bọn em thuê à? Ông ấy từng ở phòng nào?"

"Thì con trai lão Tống đứng ra cho thuê mà, chính là căn phòng phía đông kia kìa."

"Thôi đừng có hù dọa tụi nhỏ nữa, thanh niên bây giờ làm gì tin mấy thứ này. Với lại căn nhà đó người ta đã dọn trống từ hai ngày trước rồi, ông ấy là qua đời ở bên phòng cậu con trai út cơ."

"Thì chúng tôi vốn cũng khó mà nói gì.. Trong thôn đều đã định đoạt cả rồi.."

Mấy đại tỷ cứ thế người một câu ta một lời, giải thích rằng tuy là phòng người chết từng ở, nhưng ông ấy không trút hơi thở cuối cùng tại đó, chỉ là dù sao cũng là nơi ở lúc sinh thời, mà ông cụ cũng vừa mới nằm xuống không lâu.

Phòng phía Đông chính là phòng của Trình Hải Đông. Cậu ta nghĩ tới đống đồ dùng trong phòng, không biết có cái nào là di vật của ông cụ không.. Cậu ta vô thức cắn chặt đầu lọc thuốc lá, quay sang nhìn Lan Hà thì thấy anh vẫn đang nhìn chằm chằm vào cái chân gà.

"Này? Hồn còn ở đây không đấy?"

"Còn." Lan Hà lưu luyến dời ánh mắt đi, "Ông tìm kịch vụ xem còn phòng khác không, nếu không được thì tôi đổi phòng với ông."

Giọng điệu anh rất thản nhiên, khiến Trình Hải Đông nhất thời tự hỏi có phải mình đang làm quá lên hay không, đúng là dễ bị mấy bà đại tỷ dọa sợ thật. Nhưng cậu ta cân nhắc một hồi vẫn thấy không ổn, đi tìm kịch vụ xin đổi phòng, đáng tiếc lúc này người ta đang bận tối tăm mặt mũi nên chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

 
16 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 3

Lan Hà nói là làm, đòi đổi phòng với Trình Hải Đông. Điều này lại khiến Đông tử thấy ngại, nói đi cũng phải nói lại, cậu ta cao to lực lưỡng mét tám mà lại tỏ ra "mỏng manh" hơn cả Lan Hà sao? "Thế không hay lắm đâu.."

"Hắt xì!" Lan Hà lại hắt hơi một cái, "Không sao, đổi đi."

Người ta thường bảo "thấy nhiều thì không lạ", sự thản nhiên của Lan Hà làm Trình Hải Đông cảm thấy anh còn vững vàng hơn cả mình. Cậu ta ngượng ngùng bắt chước mấy fan đi thăm đoàn phim, trêu: "Cảm ơn ca ca nhé! Mà ông bị cảm à? Giữ gìn long thể đấy!"

Trình Hải Đông chuyển sang căn phòng cũ của Lan Hà. Nơi này vốn dĩ không phải phòng ngủ, cũng chẳng biết trước đây dùng làm gì, bên trong chất khá nhiều lá trà của nhà dân tự trồng – dân làng Nhạn Đường vốn có nghề trồng trà.

Vì phòng được cho đoàn phim thuê nên họ có kê thêm một chiếc giường xếp đơn giản, nhưng loại người đi theo tổ quay phim quanh năm như Trình Hải Đông thì chẳng hề kén chọn.

Nếu nói có điểm gì bất tiện, thì chính là ở nhà cũ muốn đi vệ sinh phải chạy ra tận ngoài sân.

Ban đêm trong thôn gần như không có ánh sáng, giữa sân chỉ có một bóng đèn vàng vọt cô độc. Những người ở các phòng khác trong viện không biết có phải đã ngủ say rồi không mà xung quanh tĩnh lặng đến lạ kỳ. Thế nhưng, trong không gian loáng thoáng, Trình Hải Đông lại nghe thấy tiếng nhạc cổ truyền từ xa vọng lại..

Đó là nhạc hiếu từ linh đường, ngoài thanh âm đó ra, không còn tiếng động nào khác.

Trình Hải Đông nổi hết cả da gà da vịt, tự trấn an mình không được để trí tưởng tượng hù chết. Cậu ta quay đầu nhìn thấy phòng của Lan Hà vẫn còn sáng đèn, đột nhiên cảm thấy yên tâm hơn một chút, vội vàng đi vệ sinh xong là phi thẳng về phòng, leo lên giường ngay lập tức.

Ngủ thôi ngủ thôi, ngày mai còn phải dậy sớm mà "bê gạch" làm việc.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, Trình Hải Đông chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát, tay quờ quạng khắp nơi muốn tìm điều khiển điều hòa để chỉnh nhiệt độ cao lên một chút. Bỗng nhiên, cậu ta nghe thấy tiếng một ông lão ho khanh cực kỳ nặng nề, kèm theo tiếng thở dốc khò khè như hụt hơi: "Khụ! Khụ khụ!"

Cậu ta lập tức tỉnh hẳn, nhưng đôi mắt vẫn chưa dám mở ra, chỉ cảm thấy da mặt tê rần. Âm thanh đó từ đâu tới? Là do cậu nằm mơ, hay do tường cách âm quá kém nên có dân làng đi ngang qua thôi?

Trình Hải Đông chợt nhớ ra, căn phòng này làm gì có điều hòa, cùng lắm chỉ là cái mát mẻ của nhà cổ sau khi đã được dọn dẹp sạch sẽ ban ngày. Thế nhưng cái lạnh này thật không bình thường, dưới lưng cậu cứ như có luồng khí lạnh thấu xương đang tỏa ra, ngày một buốt giá.

Dù đang nhắm nghiền mắt, cậu vẫn cảm nhận được một sự tối tăm, áp lực đến lạ thường, giống như có một chiếc lồng khổng lồ đang chụp xuống đầu mình.

Đinh. Đây là tiếng va chạm của trà cụ. Rầm. Tiếng nước rót vào chén trà. Kẽo kẹt. Chiếc ghế nằm bằng trúc bị sức nặng đè lên phát ra tiếng kêu cọt kẹt.

Những âm thanh ấy vang lên ngay sát vách, rõ ràng là những động tác sinh hoạt đời thường nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc. Cậu muốn vùng dậy kêu cứu, nhưng toàn thân nặng trĩu không sao nhúc nhích nổi. Trong đầu cậu lúc này trống rỗng, đến cả tên những người trong đoàn phim là gì cũng quên sạch sành sanh.. Cố nhớ thế nào cũng không ra, một chữ cũng không thể thốt lên lời.

"Cộc cộc."

Thình lình, tiếng gõ cửa vang lên.

Toàn bộ thế giới như vừa được khai thông, Trình Hải Đông giống như người đang chết đuối bỗng nhiên trồi lên mặt nước, ngũ quan tức khắc thanh tỉnh trở lại. Cậu ta mở bừng mắt, thực sự tỉnh giấc.

Chỉ cảm thấy lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi, trong lòng tràn ngập cảm giác sợ hãi tột độ.

Vừa rồi rõ ràng là..

"Lão Trình?"

Là giọng của Lan Hà.

Trình Hải Đông huy động hết 180 cân thịt xương của mình, vừa lăn vừa bò xuống giường để mở cửa. Khoảnh khắc nhìn thấy Lan Hà, cậu ta chỉ suýt chút nữa là bật khóc thành tiếng: "Lão đệ ơi, cái nhà này thật là.."

Thật tà tính (quái dị) quá mà!

Nhưng cậu ta chẳng dám thốt ra hai chữ đó. Người ta vẫn bảo ban đêm không được nói bậy những từ nhạy cảm, sau trải nghiệm vừa rồi, cậu ta thực sự sợ sẽ chọc phải thứ gì đó không sạch sẽ.

Trước đây nghe tin vỉa hè bao nhiêu chuyện ly kỳ không sao, nhưng tự mình trải nghiệm thì đây mới là lần đầu tiên. Cái trạng thái dù cố thế nào cũng không tỉnh lại nổi vừa rồi không giống một cơn ác mộng bình thường, nó làm cậu ta nghĩ ngay đến truyền thuyết "quỷ ám" (bóng đè), mặc dù căn phòng cậu ta ngủ vốn dĩ chẳng phải là phòng của ông cụ.

Khoan đã.. Người ta vẫn nói người già thường ít ngủ, chẳng lẽ lão gia tử không thích nằm giường, nên mới sang phòng bên cạnh ngồi uống trà?

* * * Thật là nhọ hết chỗ nói, người đã đen thì đến uống nước lạnh cũng dắt răng! Rốt cuộc cái số cậu ta kiểu gì mà lại đòi đổi sang căn phòng này cơ chứ!

"Ông gặp ác mộng à? Tôi nghe thấy ông nói mớ to lắm đấy." Lan Hà bảo, "Hay ông sang phòng tôi mà ngủ?"

"Không đời nào!" Vạn nhất lão gia tử uống trà chán chê rồi lại muốn quay về phòng ngủ thì tính sao?

"Ông cũng đừng có ở căn phòng đó nữa, tùy tiện tìm ai đó mà ngủ nhờ đi. Thật đấy, vừa rồi tôi.. Ông hiểu ý tôi mà đúng không?" Trình Hải Đông mặt cắt không còn giọt máu, dù chỉ là đang đứng ở cửa nhưng lòng vẫn run cầm cập. "Tôi đi tìm lão Trần ngủ đây."

Lão Trần là một thợ quay phim khác cùng tổ với bọn họ, cũng ở trong cái sân này. Mọi người đều có giờ giấc làm việc giống nhau, nhưng quan trọng hơn cả là lão Trần trước đây từng luyện võ. Cậu ta nghe nói những người như thế hỏa khí rất vượng, không sợ mấy thứ tà môn quấy nhiễu.

"Được rồi, vậy ông đi đi.. Hắt xì!" Lan Hà lùi lại một bước.

"Ông cũng cẩn thận một chút, đừng để bị cảm nặng thêm." Trình Hải Đông thầm nghĩ Lan Hà đúng là gan to bằng trời, có vẻ chẳng thèm để tai lời mình nói, chắc chỉ đinh ninh là mình gặp ác mộng thôi. Cậu ta rầu rĩ dặn dò thêm vài câu rồi chạy sang gõ cửa phòng lão Trần, bị ăn mắng một trận tơi bời mới được cho vào phòng.

Lan Hà nhìn theo bóng bạn mình khuất hẳn rồi mới thu hồi ánh mắt, đưa tay lên phẩy phẩy trước mũi.

Hồi còn rất nhỏ, ông nội từng dẫn anh đi dự tang lễ của một người cô họ xa. Anh có hỏi ông: "Cô có về nữa không ông?". Ông nội bảo: "Người chết đến ngày đầu thất sẽ hoàn hồn, cô sẽ về thăm cháu."

Anh lại hỏi: "Vạn nhất lúc đó cháu ngủ quên mất thì sao, làm sao cháu biết là cô đã về ạ?"

Ông nội đáp: "Vậy thì hãy ngửi đi, nếu cháu ngửi thấy mùi tro giấy, tức là cô đã về rồi."

 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back