45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 20

Số đồ mã Lan Hà chuẩn bị cho lão Bạch đã bị tiêu tốn không ít sau trận "bạo lực" tối qua. Nếu không phải do Tiểu Hồng và Tiểu Lục thì đống trâu ngựa đó hẳn là dùng được rất lâu, bởi tay nghề gấp giấy của anh cực kỳ chất lượng.

Cũng may lão Bạch không gấp gáp đòi ngay trong ngày, nên trong lúc chuẩn bị cho buổi thử vai, Lan Hà lại tranh thủ gấp bù thêm từng chút một.

Việc tiếp xúc với lệ quỷ thực sự đã mang lại cho anh rất nhiều cảm xúc. Đó không phải là cảm xúc hời hợt từ bên ngoài, mà là những rung động len lỏi từ sâu trong linh hồn, vô cùng khắc sâu. Lan Hà thầm cảm ơn sự "đóng góp" của Tiểu Lục, nhờ ả mà anh có thể xây dựng tâm lý nhân vật một cách thấu đáo đến vậy.

Đến ngày hẹn, Lan Hà gặp đạo diễn Liễu Thuần Dương tại một nhà hàng gia đình riêng tư. Đạo diễn Liễu ngoài tài quay phim giỏi thì còn nổi tiếng là một "tâm hồn ăn uống". Các tin tức về ông thường luôn gắn liền với địa điểm là những nhà hàng khách sạn lớn.

Cái quy luật này sớm đã được cư dân mạng đúc kết: Cứ nhà hàng nào xuất hiện quá ba lần trong tin tức về đạo diễn Liễu thì đảm bảo vị ở đó "không phải dạng vừa". Đạo diễn Liễu nghiễm nhiên trở thành kim chỉ nam cho giới sành ăn.

Nơi này tính bảo mật rất tốt, chỉ có mình Liễu Thuần Dương ở đó. Thấy Lan Hà bước vào phòng, ông vẫy vẫy tay: "Tới rồi à, ngồi xuống đi, chúng ta cứ chén một bữa đã rồi mới thử vai sau."

Đúng phong cách của đạo diễn Liễu có khác. Lan Hà vừa ngồi xuống đã nghe ông nói: "Hôm qua tôi có chuyện trò với anh đạo diễn hình ảnh của phim mới, có nhắc tới cậu. Anh ta bảo hai người vừa mới hợp tác xong một bộ à?"

"Vâng đúng ạ." Lan Hà gật đầu.

"Tốt, tốt lắm." Liễu Thuần Dương nghe đạo diễn hình ảnh khen Lan Hà thể hiện rất khá, làm việc lại nghiêm túc. Ông vốn thích dùng những diễn viên có thái độ cầu thị như vậy. "Tôi nghe bảo đoàn phim của các cậu còn có chuyện ma quỷ? Hình như ngay phòng sát vách cậu luôn?"

"Thấy mọi người đồn thế ạ, nghe đâu là bị 'ma đè', nhưng em cũng chẳng thấy gì, cứ nửa tin nửa ngờ thôi." Lan Hà đáp lời một cách lấp lửng. Anh thấy nếu mình khẳng định chắc nịch là không có thì cũng hơi kỳ, nên cứ hùa theo số đông cho tự nhiên, đúng tâm lý của hầu hết mọi người.

"Cũng phải, chuyện quỷ thần vốn dĩ hư vô mờ mịt, tôi thì tôi cho rằng trên đời này làm gì có ma." Liễu Thuần Dương quả quyết.

Thấy ông khẳng định chắc nịch, Lan Hà cũng gật đầu tán thành theo.

Nhưng Liễu Thuần Dương lại bồi thêm một câu: "Thế nhưng có bận nọ lúc làm lễ khai máy, anh thợ quay phim quên không thắp nhang, thế là sau đó thiết bị cứ tự nhiên hỏng hóc hết cả."

Lan Hà: "..."

Rốt cuộc là ngài tin hay không tin đây ạ?

Đang dở câu chuyện thì đồ ăn được dọn lên. "Tôi gọi mấy món tâm đắc ở đây, cậu nếm thử xem."

Lan Hà vốn là người yêu ẩm thực, tửu lượng cũng khá, nhưng do công ty dặn dò kỹ lưỡng nên anh chẳng dám ăn nhiều, rượu cũng phải kiềm chế. Giờ nhìn một bàn mỹ vị bày ra trước mắt, anh không kìm được mà nuốt nước miếng ực một cái.

Món cá Bơn xào sữa cùng nấm gan bò, xương đã được lọc sạch, miếng cá trông mướt rượt, hương thơm thanh tao của nấm tỏa ra ngào ngạt. Rồi đến món thịt xào kiểu Bắc Kinh truyền thống, thịt bò thái lát tẩm ướp đậm đà, xào trên chảo sắt nóng hổi, hương thơm nồng nàn của tương xộc thẳng vào mũi Lan Hà. Ngay cả đĩa cải mầm luộc cũng xanh mướt mắt, trông cực kỳ mời gọi..

Tay nghề của đầu bếp ở đây quả thực không phải dạng vừa, nhất là món thịt xào, Lan Hà cảm thấy đây là nơi ngon nhất mà mình từng ăn ở kinh thành. Anh cố nén cơn thèm, ăn đến mức lửng dạ sáu phần là đã đau lòng buông đũa.

"Không ăn nữa à? Ăn thêm chút đi chứ, lát nữa còn có đồ tráng miệng nữa cơ mà, ha ha ha." Liễu Thuần Dương vừa ăn uống thỏa thích, động tác lùa cơm cực kỳ bình dân chẳng màng hình tượng, vừa trêu Lan Hà.

Lan Hà: "..."

Tướng ăn của Liễu Thuần Dương thực sự quá kích thích vị giác. Ông còn đổ cả nước sốt thịt vào bát, trộn cho hạt cơm thấm đẫm màu tương rồi lùa một hơi hết vèo nửa bát cơm cùng đồ ăn.

"Thế.. Thế cho em ăn thêm nửa bát nữa vậy." Lan Hà bình thường vốn là người rất có nghị lực, nhưng đứng trước sự cám dỗ này thì quả thực không thể cầm lòng nổi, huống hồ Liễu đạo lại là bậc thầy trong việc chọn quán.

Lan Hà chén nốt nửa bát cơm, thấy bụng đã no căng mới vội vàng buông đũa trong sự "tội lỗi".

Cuối cùng Liễu Thuần Dương cũng ăn xong, ông quẹt miệng một cái: "Được rồi, chúng ta bắt đầu luôn nhé?"

Lan Hà chấn chỉnh tinh thần, trong lòng không khỏi có chút căng thẳng. Liễu Thuần Dương lấy kịch bản ra, đích thân diễn đối trọng với anh.

Phân đoạn này yêu cầu Lan Hà vào vai phản diện. Ban đầu, anh phải trò chuyện với nhân vật chính trước mặt mọi người và hứa sẽ giúp đỡ họ một việc; ngay sau khi nhân vật chính rời đi, anh mới lần đầu để lộ bản chất nội tâm thật sự của mình.

Diễn viên phải thể hiện được hai trạng thái hoàn toàn đối lập trên cùng một gương mặt, sự tương phản càng lớn thì sức công phá càng mạnh, nhân vật mới đủ sức thuyết phục.

Hình tượng trước mặt mọi người không làm khó được Lan Hà. Nhờ lợi thế ngoại hình, anh thường xuyên vào vai những nhân vật lương thiện, đáng yêu. Kiểu diễn viên này trong giới không thiếu, nhưng khi Liễu Thuần Dương nhìn thấy Lan Hà nở nụ cười lộ ra hai lúm đồng tiền, đôi mắt lấp lánh như dòng suối dưới ánh mặt trời, ông vẫn thấy rất khác biệt - một vẻ ngọt ngào, trong sáng nhưng không hề ngốc nghếch, cực kỳ có linh khí.

"Vậy thì làm phiền cậu nhé." Liễu Thuần Dương nói xong câu thoại cuối cùng, kéo ghế ra, làm động tác tượng trưng cho việc rời đi và đóng cửa.

Lan Hà đứng yên tại chỗ, cúi đầu im lặng một hồi rồi đưa tay lên. Lúc này Liễu Thuần Dương mới phát hiện trong tay anh chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một con dao. Chi tiết này hoàn toàn không có trong kịch bản. Đó chỉ là một con dao xương nhỏ dùng để trang trí, vốn không mài sắc, ông còn chẳng nhận ra Lan Hà đã cầm nó từ lúc nào, xem chừng là anh nảy ra ý tưởng bất chợt.

Lan Hà kẹp lấy con dao nhỏ, những ngón tay linh hoạt múa lượn, những cú tung hứng đẹp mắt ngay lập tức thu hút mọi sự chú ý vào đôi bàn tay anh.

- Việc làm đồ mã cỡ lớn đòi hỏi kỹ thuật chẻ nan tre rất cao, nên anh đã luyện được đôi tay cực kỳ khéo léo.

Cái múa tay ấy giống như một khúc dạo đầu, một sự ẩn dụ đầy tinh tế. Liễu Thuần Dương vẫn im lặng quan sát. Ngôn ngữ cơ thể của Lan Hà khiến ông cảm thấy chi tiết thêm thắt này rất hoàn hảo, động tác của anh mượt mà và sắc sảo như chính bản thân nhân vật vậy.

 
45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 21

Bất thình lình, con dao cắm phập vào quả trái cây trên bàn - loại dao trang trí này cũng chỉ có thể cắm được vào trái cây mà thôi.

Lan Hà ngước mặt lên. Giờ khắc này, ánh mắt anh đã hoàn toàn thay đổi: Trông có vẻ hững hờ, chẳng mấy quan tâm, nhưng lại toát ra một luồng lệ khí cực kỳ rợn người. Dù anh chưa thốt ra một lời nào, cũng chẳng cần gồng mình tỏ vẻ tàn ác, nhưng khí chất đã khác hẳn lúc trước.

Đến cả Liễu Thuần Dương cũng bắt đầu ngồi không yên, ông giật mình nhận ra mình vừa bị ánh mắt của Lan Hà làm cho nổi hết cả da gà!

Chính vào khoảnh khắc ấy, Liễu Thuần Dương biết ngay: Chính là cậu ta chứ không ai khác.

Cái khí chất này, nếu không phải Liễu Thuần Dương đã xem qua bản lý lịch sạch bóng của Lan Hà – một thanh niên xuất thân chính quy, chưa từng lăn lộn ngoài xã hội – thì với con mắt nhà nghề của mình, ông dám cá rằng Lan Hà phải là kẻ từng "ngồi bóc lịch" ít nhất mười năm trở lên.

Hơn nữa, Lan Hà vẫn giữ lại một vài nét đặc trưng trước mặt mọi người, ví dụ như anh vẫn có thể nở nụ cười ngọt ngào. Chính sự giao thoa không chút kẽ hở giữa lớp ngụy trang và bản chất thật sự này đã khiến nhân vật trở nên đáng sợ một cách kỳ quái.

Liễu Thuần Dương thầm kinh ngạc, Lan Hà tuổi còn trẻ mà sức bật diễn xuất lại đáng nể đến thế.

* * *

"Tôi sẽ cho người liên hệ với công ty cậu để ký hợp đồng. Nếu lịch quay bên chỗ lão Vương có xung đột với tôi thì cứ đẩy quách đi! Ngoài ra, nam chính của tôi vẫn chưa chốt, đến lúc đó cậu đi cùng tôi, giúp tôi diễn đối trọng để thử vai cho họ luôn." Tìm được nhân vật ưng ý, tâm trạng Liễu Thuần Dương cực kỳ tốt.

Làm diễn viên không phải cứ diễn giỏi là đủ, mà "phản ứng hóa học" với bạn diễn cũng vô cùng quan trọng. Về vai nam chính, ông vốn vẫn luôn do dự, giờ đã xác định được người đóng vai đối thủ, trong đầu ông bắt đầu nảy ra vài ý tưởng.

"Em cảm ơn đạo diễn Liễu ạ!" Lan Hà không giấu nổi niềm vui.

Liễu Thuần Dương đang đà cảm hứng, lập tức nhấc máy gọi điện: "Tinh Dương hả? Ừ, chú đây, vẫn còn ở phim trường à? Chị gái cháu sắp sinh rồi đúng không? Ha ha, mai về chăm chị đi nhé. Thế định nghỉ bao lâu, có muốn kiếm tiền mừng tuổi cho cháu ngoại không nào.."

Nghe đến cái tên "Tinh Dương" và chuyện chị gái sắp sinh, Lan Hà đoán ngay đó là Trần Tinh Dương và Trần Tinh Ngữ, hai người này vốn là đồng môn khóa trên của anh.

Cặp chị em diễn viên này là song sinh long phụng, cùng thi đỗ trường sân khấu điện ảnh rồi cùng nổi tiếng, đều từng hợp tác với Liễu Thuần Dương. Cả hai đều thuộc diện "con ong chăm chỉ", Trần Tinh Ngữ dù mang thai vẫn làm việc, đến tận lúc bụng mang dạ chửa sắp đẻ mới chịu nghỉ.

Liễu Thuần Dương trò chuyện vài phút, hẹn Trần Tinh Dương đến thử vai, cúp máy xong liền bảo: "Tôi thấy cậu ta khá hợp, mấy ngày tới cậu ta sẽ đóng máy bên đoàn của Tống Ỷ Vân."

Cái tên Tống Ỷ Vân nghe thì có vẻ nhu mì, nhưng thực tế lại là một nam đạo diễn lừng danh, danh tiếng và giải thưởng thậm chí còn nhỉnh hơn cả Liễu Thuần Dương.

Phu nhân của ông cũng là một phụ nữ quyền lực và xuất chúng trong ngành. Đứa con trai độc nhất của họ cực kỳ kín tiếng, gần như chưa bao giờ xuất hiện trước công chúng, nhưng mấy năm nay cũng bắt đầu có chút tiếng tăm - tên thật của con trai đạo diễn Tống thì cư dân mạng mỗi người nói một kiểu, nhưng cái bút danh "Huyền Quang" thì ai nấy đều biết. Cậu ta dùng bút danh này để sửa kịch bản cho bố mình và viết hai kịch bản gốc đại thắng tại các lễ trao giải.

Chỉ là dù có đoạt giải, cũng đều là nhân viên của Tống Ỷ Vân đi nhận thay. Cả gia đình này thực sự vô cùng thấp thỏm.

Lan Hà bình thường chẳng mấy khi thấy tin tức Liễu Thuần Dương và Tống Ỷ Vân là bạn bè, nhưng nghe giọng điệu của đạo diễn Liễu thì có vẻ khá thân thiết, nghĩ bụng chắc đều là đạo diễn lớn nên thường xuyên chạm mặt nhau thôi.

Đúng lúc này, món tráng miệng sau bữa ăn cũng được mang lên theo lời dặn của Liễu Thuần Dương. Lan Hà nhìn chằm chằm vào đĩa bánh, thầm tính toán xem có nên nếm một miếng không, dù sao đây cũng là lần đầu anh được nếm thử đồ ngọt do chính "chuyên gia ẩm thực" Liễu Thuần Dương tuyển chọn..

Liễu Thuần Dương chậm rãi buông một câu: "Đúng rồi, cái nhân vật này của tôi ấy, hình tượng yêu cầu phải hơi gầy gò một chút. Với cân nặng hiện tại của cậu, tôi đoán là phải giảm thêm ít nhất 2, 5 kg (5 cân Trung) nữa."

Lan Hà nhất thời chưa load kịp: "Dạ?"

Liễu Thuần Dương nhắc lại: "Cậu, giảm 2, 5 kg cho tôi."

Lan Hà: ".. Thế sao lúc nãy ngài còn nhiệt tình mời em ăn?"

Liễu Thuần Dương thâm trầm đáp: "Bởi vì đây có lẽ là bữa cơm no cuối cùng của cậu trong vòng mấy tháng tới đấy."

Lan Hà: "..."

Vừa chào tạm biệt Liễu Thuần Dương chưa bao lâu, phía công ty đã nhắn tin WeChat tới tấp để hỏi kết quả, có vẻ họ cực kỳ sốt sắng chuyện này. Lan Hà nhắn lại một tin báo tin vui, bên kia suýt thì nhảy dựng lên vì sướng.

Buổi chiều, Trình Hải Đông cũng gọi điện tới, còn lân la chạy sang tận nhà Lan Hà để chúc mừng: "Cậu khá thật đấy, đi thử vai cho đạo diễn Liễu mà chẳng thèm hé răng với tôi nửa lời, mãi đến lúc sư phụ tôi kể tôi mới biết. Phen này hai đứa mình lại sắp được làm chung một đoàn rồi."

"Thì lúc đó tôi cũng đã biết có thành công hay không đâu." Lan Hà nhìn gã đặt hộp bánh kem xuống bàn, dở khóc dở cười hỏi: "Mà cậu mua bánh kem làm gì thế?"

"Thì để chúc mừng cậu chứ gì nữa!" Trình Hải Đông thậm chí còn mang theo cả nến: "Nào, phú quý! Phát tài! Rực rỡ lên!"

"Không khéo rồi, đạo diễn Liễu vừa lệnh cho tôi phải giảm thêm hai ký rưỡi (5 cân) cho vai này đây." Lan Hà uể oải đáp.

"Thảm quá vậy trời.." Trình Hải Đông lộ rõ vẻ đồng cảm, "Làm diễn viên đúng là khổ nhất khoản này, vì để hợp vai mà lúc thì bắt giảm cân, lúc lại bắt tăng phì. Như cậu chắc từ trước đến giờ toàn nhận vai phải giảm cân thôi nhỉ?"

Với kiểu ngoại hình như Lan Hà, tính đến thời điểm hiện tại, quả thực chưa có vai diễn nào yêu cầu anh phải cố tình tăng cân cả.

Lan Hà ỉu xìu: "Đừng nói nữa, tôi bắt đầu thấy đói rồi đây này."

Đã thế còn không được ăn. Bữa ăn ban nãy với Liễu Thuần Dương đã khiến anh nạp calo quá mức quy định rồi.

Trình Hải Đông hứng khởi kể tiếp: "Có người lại rất thích thú với chuyện này đấy, kỷ luật bản thân cực kỳ. Có cô diễn viên từng nói với tôi là: Muốn bà đây buông thả việc ăn uống á? Trừ phi bà đây sắp chết!"

"Cũng quá là.." Lan Hà mới thốt ra được vài chữ bỗng khựng lại, "Khoan đã, cậu bảo gì cơ? Trừ phi sắp chết?"

Trình Hải Đông thấy Lan Hà đang nói bỗng thay đổi sắc mặt, liền rùng mình sợ hãi: "Cái.. Cái biểu cảm gì thế này? Đáng sợ quá đấy."

Lan Hà càng nghĩ, nụ cười trên môi càng trở nên quỷ dị: "Không có gì, chỉ là.. Bỗng thấy thèm ăn thôi."

Trình Hải Đông lạnh cả sống lưng, thầm nghĩ: Cái gã diễn viên này đói đến hóa điên thật rồi.

Thực ra, Lan Hà vừa mới nảy ra một ý tưởng táo bạo: Đám ma quỷ sau khi chết đều có thể hưởng dụng đồ cúng tế, vậy thì lúc anh đi làm Vô Thường, với trạng thái hồn phách, chẳng lẽ lại không ăn được gì sao? Ăn lúc đó chắc chắn chẳng ảnh hưởng gì đến cân nặng của cái xác phàm này rồi!

Chẳng lẽ.. Đây mới chính là "tư thế" hành nghề Vô Thường đúng đắn nhất?

Đúng là "con cưng của trời", ban ngày đóng phim nuôi thân, ban đêm xuống âm phủ ăn chực để sống qua ngày.

 
45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 22

Trình Hải Đông ở lỳ nhà Lan Hà tán dóc cho đến tận tối mịt, Lan Hà mới đứng dậy tiễn gã xuống lầu.

"À này, nói cậu nghe, lần trước sau khi thấy 'đồ dơ', về nhà tôi liền đi chùa thỉnh ngay lá bùa bình an. Chẳng biết có phải do tâm lý hay không mà dạo này buổi tối ngủ ngon hẳn ra." Trình Hải Đông vừa nói vừa lôi lá bùa ra khoe.

Lan Hà đáp lấy lệ: "Thế à? Vậy thì tốt quá."

Trình Hải Đông lẩm bẩm: "Cậu đừng có mà cứ hùa theo cho có lệ thế chứ, sao cậu chẳng chịu tin gì cả vậy?"

Lan Hà giải thích: "Không phải tôi không tin, chỉ là thấy cậu đừng có suốt ngày nghĩ ngợi linh tinh, càng nghĩ tinh thần càng suy nhược thôi. Với lại nếu muốn thỉnh thì nên đến chùa Giác Tuệ ấy, chỗ đó nổi tiếng lắm. Đã mất công mua thì cứ chọn 'thương hiệu lâu đời' mà mua cho nó an tâm."

Trước đây anh chỉ nghe danh chùa Giác Tuệ đại khái thôi, nhưng sau trải nghiệm lần trước, biết nơi đó có "số má" hẳn hoi trong mắt đám âm sai, nên mới dám giới thiệu cho Trình Hải Đông.

Trình Hải Đông ngẫm nghĩ: "Cũng đúng, để hôm nào tôi ghé chùa Giác Tuệ xem sao."

Đến dưới sảnh lầu, Trình Hải Đông bảo anh đừng tiễn nữa.

"Lái xe cẩn thận nhé." Lan Hà đứng ở sảnh dặn dò vài câu. Lúc định quay lên thì vừa vặn Ứng Thiều cũng về tới.

Ứng Thiều dẫn theo hai gã sư đệ, tay xách nách mang đủ loại hương nến và đồ lễ. Ánh mắt Lan Hà cứ thế dính chặt vào con gà luộc trên tay họ một lúc lâu. Thấy Ứng Thiều cũng đang nhìn mình, anh khẽ mỉm cười hỏi: "Lại là 'kẻ lừa đảo' hết đấy à?"

Ứng Thiều: ".. Đúng thế."

Đám sư đệ: "..."

Cái gì cơ?

* * *

Vừa vào cửa, mấy gã sư đệ của Ứng Thiều đã bắt đầu càm ràm: "Cái thế đạo gì thế này không biết, hành nghề mà cứ phải tự nhận là kẻ lừa đảo."

Ứng Thiều thản nhiên đáp: "Thế các chú muốn anh nói thế nào? Bảo với gã hàng xóm không tin tà ma kia rằng chúng ta là cổ sư à? Hắn chưa chắc đã biết cổ sư là cái vẹo gì, hay là phải giới thiệu chúng ta là 'đơn vị cung cấp dịch vụ tôn giáo hộ gia đình' cho nó sang?"

Sư đệ: "..."

Cái.. Cái gì gia đình cơ?

Mẹ nó chứ, đúng là kẻ có học đại học nó khác bọt thật, lần nào tranh luận cũng không lại được huynh trưởng, nghe gã nói mà cứ như vịt nghe sấm.

Ứng Thiều hô một tiếng, cả ba bắt đầu bày biện đồ cúng tế. Một gã sư đệ hỏi: "Huynh trưởng, dạo này kinh thành hình như ngày càng loạn lạc. Sư phụ bảo, cơ hội để chúng ta bứt phá chính là lúc này phải không?"

"Tôi cũng mong thế lắm, nhưng kinh thành này nhân tài như lá mùa thu, đến sư phụ còn chưa chắc đã.. Thôi, cứ lo kiếm đủ tiền sinh hoạt phí cái đã." Ứng Thiều sau khi kiểm tra kỹ lưỡng lễ vật, liền dẫn dắt các sư đệ cùng xướng bài "Phần Hương Khúc" (Khúc đốt nhang), đồng thời chuẩn bị quay phim lại để gửi cho khách hàng nghiệm thu.

Vì miếng cơm manh áo, thời buổi này ai nấy đều phải mở rộng "phạm vi kinh doanh". Chứ như ngày xưa, hội nuôi Cổ Quỷ mấy khi thèm làm cái lễ an hồn này -- vụ này là để trấn an vong linh, nhắn nhủ lời của con cháu, mong tổ tiên dưới suối vàng sống tốt rồi phù hộ cho hậu duệ.

Mỗi suất ba trăm tệ, làm miết cũng thành quen tay.

Ứng Thiều vừa mở miệng đã xướng: "Một nén tâm hương thấu bát phương, Thành Hoàng quỷ sai dẫn nẻo đường --"

Cái món chú ngữ này ấy mà, chẳng biết có linh hay không, nhưng nghe qua thì oai phong lắm, động tí là đòi quỷ sai dẫn đường, sai bảo thần tiên làm việc cho mình.

Ứng Thiều mới xướng được đúng một câu, đã thấy Kim Tàm Cổ trước ngực bồn chồn không yên như có điềm báo. Ngay sau đó, một luồng âm phong tràn vào phòng cuồn cuộn.

"Ủa?"

Đám sư đệ nhìn quanh quất, mặt cắt không còn giọt máu. Cửa sổ đóng im lìm, gió lạnh này ở đâu ra vậy không biết?

Giây tiếp theo, một bóng trắng xuyên tường đi thẳng vào nhà. Đầu đội mũ cao ngất ngưởng ghi bốn chữ "Tới cũng tới rồi", nửa khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ, cổ tay quấn xích sắt, bên hông dắt cây quạt, đúng chuẩn trang phục Vô Thường dưới âm phủ. Vị này vừa lộ diện đã cất tiếng hỏi: "Đứa nào vừa gọi quỷ sai đó?"

Ba thầy trò: "..."

Cả lũ đứng hình. Cái quái gì thế này.. Họ gọi thật luôn rồi à?

Bình thường chỉ là bốc phét cho oai thôi chứ đã mời được ai tới bao giờ đâu. Âm sai người ta trăm công nghìn việc, rảnh đâu mà đi phản hồi yêu cầu của mấy kẻ "tôm tép" trong nghề như họ.

Mà rõ ràng mới chỉ xướng có một câu thôi đấy! Cái trình độ này, đừng nói là sư phụ, đến sư phụ của sư phụ cũng chẳng làm nổi ấy chứ!

Chỉ thấy vị Vô Thường nọ thản nhiên như ở nhà, tiến thẳng về phía bàn thờ rồi thò tay bốc miếng gà luộc. Khổ nỗi Ứng Thiều cũng chẳng dư dả gì nên con gà này vốn chỉ có một nửa. Vị kia vừa ăn vừa hỏi: "Cần giúp gì nào? Nhắn tin cho vong hồn à?"

"Vâng, vâng.. Làm phiền ngài quá.." Lúc này Ứng Thiều vẫn chưa liên tưởng gì đến chuyện tối hôm nọ, chỉ thấy mọi việc quá đỗi khó tin.

Có gã sư đệ lại lầm bầm một câu nhỏ xíu: "Ủa, tụi mình định thỉnh âm sai của Thành Hoàng mà ta?"

Thành Hoàng ở các địa phương cũng giống như Ủy ban Nhân dân trên dương thế vậy. Thường có việc gì dân đều báo cho cấp Thành Hoàng trước, rồi mới từ đó báo lên Âm Ty theo từng cấp.

Cứ tưởng tượng thế này: Họ vốn chỉ định gọi công an phường, ai dè Đội Trọng án ập tới luôn!

Lại còn vị Trọng án này, trên mũ viết cái gì mà "Tới cũng tới rồi", nghe kỳ cục hết sức. Nhưng họ cả đời chẳng thấy âm sai được mấy lần, nào dám mở miệng thắc mắc, nhỡ đâu chọc giận người ta thì ăn đủ.

Lan Hà nghe thấy câu đó, hơi chột dạ nhúc nhích một chút: "À.. Chắc tại tôi nghe không rõ."

Ba người: "..."

Đúng lúc này, Kim Tàm Cổ lại cựa mình truyền tin. Ứng Thiều vừa cảm nhận được xong liền sực tỉnh, thốt lên: "Ngài.. Ngài có phải là vị đã cứu mạng tôi lần trước không?"

Lan Hà đáp nước đôi: "Có lẽ vậy, tôi không nhớ rõ lắm."

Nói thì nói vậy, nhưng đôi mắt anh cứ nhìn chằm chằm không rời vào mấy xiên que chiên mà bọn họ vừa mua về.

Ứng Thiều: "..."

Cái ánh mắt này.. Đúng là chẳng thèm che giấu chút nào luôn.

Đối diện với ân nhân cứu mạng kiêm chức vị Âm Sai, một kẻ "ăn cơm âm phủ" như Ứng Thiều đương nhiên biết điều. Gã vội vàng bưng đĩa đồ chiên lên: "Cái này.. Ngài có muốn dùng thử không ạ? Ngoài ra còn có cả hương khói nữa.."

Lan Hà trực tiếp ngó lơ món hương khói. Đừng nói là giờ khắc này anh đang thèm thuồng mấy xiên đồ chiên đã lâu không được đụng vào, mà thực tế với tư cách là một "sinh hồn", anh cũng chẳng mấy mặn mà với việc hít khói hương.

Cách quỷ thần ăn uống vốn dĩ không giống người thường. Cuốn Tử Bất Ngữ có chép: "Hết thảy ẩm thực, ngửi mà không nuốt. Đồ nóng bị ngửi, nhất thời hóa lạnh."

Quỷ thần "ăn" cơm, thực chất là nạp cái "Khí" - bao gồm tinh khí và nhiệt khí, chứ không nhất thiết phải nhai nuốt thật. Sau khi tinh hoa đã bị hưởng dụng hết, món ăn đó tự nhiên sẽ mất đi mùi vị, hình dáng đồ vật vẫn còn đó nhưng vị thì nhạt như nước ốc, đồ đang nóng cũng hóa lạnh tanh.

Sau khi Vô Thường đại nhân đã "ăn uống no nê", ngài giúp bọn họ viết một phong thư mang xuống âm phủ rồi mới chuẩn bị rời đi.

"Khoan đã, không biết đại nhân tôn tính đại danh là gì?" Ứng Thiều khẩn trương hỏi.

Lan Hà ở giới showbiz còn chưa kịp đặt nghệ danh, huống hồ là dưới âm phủ. Anh nhớ lại cách Nghiêm Tam gọi mình, bèn đáp đại một câu: "Cứ gọi là Lai ca đi."

Sau khi Vô Thường rời đi, mấy thầy trò nhìn nhau trân trân một hồi lâu mới thực sự tin rằng: Mình vừa mới mời được âm sai thứ thiệt tới nhà!

Ứng Thiều mở đoạn video vừa quay ra xem, dù hình ảnh không bị nhiễu nhưng trong clip chỉ thấy mấy anh em mình xướng một câu xong là đứng nói chuyện với không khí. Ứng Thiều đang hưng phấn bỗng xìu xuống: "Các chú bảo lão bản xem cái này liệu có chịu chi tiền không?"

Sư đệ: "..."

Đương nhiên là.. Không rồi!

Dù họ đã mời được âm sai thật, nhưng khổ nỗi máy quay không thu hình được, chắc chắn phải quay lại một bản khác để còn "báo cáo" với khách hàng.

Ứng Thiều nhìn đĩa đồ nướng, gã từng nghe nói đồ cúng sau khi quỷ thần hưởng dụng sẽ mất hết mùi vị nhưng chưa bao giờ được mục kích sở thị. Gã không nhịn được cầm một xiên lên nếm thử..

"Sao rồi huynh?" Đám sư đệ chầu chực hỏi. Nói đi cũng phải nói lại, đây vốn là bữa khuya của bọn họ mà.

Ứng Thiều nhấm nháp hồi lâu: "Ừm.. Đúng là chẳng còn tí vị gì thật, nhạt thếch như nhai mì căn luộc ấy. Mà thôi, nếu đã giống mì căn thì rắc thêm ít bột thì là với muối vào, anh em mình coi như ăn mì căn nướng vậy. Đừng lãng phí của trời."

Sư đệ: "..."

* * *

 
45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 23

Ứng Thiều ăn xong ra ngoài vứt rác, đúng lúc gặp cậu hàng xóm cũng đang xách túi rác đi ra, hai bên gật đầu cười chào nhau.

Lan Hà dù chỉ dùng hồn phách để "nhấm nháp" nhưng vẫn thấy dư vị đồ chiên còn vương vấn nơi đầu lưỡi, anh mãn nguyện quẹt miệng một cái.

"Ăn khuya rồi hả?" Ứng Thiều cười hỏi.

"Vâng." Lan Hà liếc túi rác của gã, "Anh cũng thế à?"

Ứng Thiều ợ một cái: "Ăn tí mì căn nướng ấy mà."

Lan Hà: ".. Ồ." Gì cơ, mì căn nướng ở đâu ra? Nãy mình có thấy món đó đâu nhỉ?

Lan Hà đã gấp xong xuôi đống trâu ngựa đồ mã cho lão Bạch, vừa vặn lão cũng đang rảnh nên tự thân ghé qua lấy.

"Đưa thêm ít tiền tiêu vặt nữa đi! Sắp đến 18 tháng 4 rồi, gom đủ trâu ngựa là tôi phải lên núi Diệu Cảm ngay!" Lão Bạch thúc giục.

"Lên đó làm gì, tham gia hội chùa ạ?" Lan Hà thắc mắc.

Lão Bạch nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc: "Đi nịnh sếp chứ còn gì nữa!"

Tín ngưỡng dân gian có hai vị nữ thần hương khói thịnh nhất: Phương Nam là Mẫu Tổ (Mạ Tổ), phương Bắc là Bích Hà Nguyên Quân. Một vị là Hải Thần, một vị là Sơn Thần. Lan Hà là người miền Nam nên không rành lắm về các mối quan hệ này.

Bích Hà Nguyên Quân là ai? Đạo tràng của bà ở Thái Sơn, danh hiệu đầy đủ là "Đông Nhạc Thái Sơn Thiên Tiên Ngọc Nữ Bích Hà Nguyên Quân", hay còn gọi là Thái Sơn Nương Nương. Bà là cấp trên trực tiếp của Thái Sơn Phủ Quân, và cũng là con gái của vị đại lão bản tối cao quản lý âm phủ - Đông Nhạc Đại Đế.

Nói cách khác, bà là con gái "sếp tổng" của lão Bạch. Người khác có thể ngó lơ, chứ sinh nhật bà thì đám âm sai nhất định phải đi biếu lễ - cỡ như Nghiêm Tam thì chắc không cần. Cũng không nhất thiết phải kéo nhau về tận Thái Sơn cho rình rang phiền phức, cứ đến các đền miếu quanh khu vực mình quản lý là được.

Các hành cung Thái Sơn thờ Bích Hà Nguyên Quân có mặt khắp nơi. Riêng ở kinh thành đã có câu "Tam sơn ngũ đỉnh" để chỉ các ngôi miếu của bà. Gọi là "Đỉnh" vì mô phỏng theo điện Bích Hà trên đỉnh Thái Sơn.

Phía trên "Ngũ Đỉnh" còn có đỉnh thứ sáu: Kim Đỉnh Diệu Cảm Sơn. Nơi này được Hoàng đế ngự phong, xưa kia nhang khói cực thịnh, thu hút cả khách thập phương đổ về.

Lão Bạch bắt Lan Hà gấp trâu ngựa, một là để thồ lễ vật lên núi, hai là bản thân đám đồ mã này cũng được tính là một phần quà cáp.

"Để em đi đưa lễ cùng anh." Lan Hà chủ động đề nghị. Trong ký ức của anh, núi Diệu Cảm vốn là một thắng cảnh du lịch dân gian, đồ chay ở đó nghe đâu cũng khá nổi tiếng.

"Ái chà, chẳng phải cậu chúa ghét việc đi công tác bên ngoài sao, sao giờ lại đổi tính thế?" Lão Bạch mỉa mai một câu cực kỳ "âm dương quái khí", nhưng rồi cũng gật đầu ngay: "Vậy đi thôi, dạo này nhân thủ cũng đang thiếu thốn lắm."

Núi Diệu Cảm

Ngọn núi này cao hơn mực nước biển hơn một ngàn mét. Thời cổ khi đường xá chưa thông, việc lên núi dâng hương cực kỳ vất vả: Từ kinh thành đến chân núi đã mất nửa ngày, rồi lại phải tốn thêm cả ngày trời leo đường mòn gập ghềnh mới lên tới đỉnh.

Hiện tại dương gian đã tu sửa đường xá khang trang, việc này cũng làm "tiện đường" cho cả cõi âm, dù sao thì rất nhiều cầu đường dưới âm phủ cũng đều dựa vào quy hoạch của dương gian mà thành.

Lão Bạch xách lồng đèn đỏ đi trước, lùa theo một đội ngũ hùng hậu trâu giấy ngựa giấy thồ đầy hàng hóa. Lan Hà cũng xách đèn lồng lẳng lặng theo sau. Nếu ai đó có "hỏa khí" thấp một chút, hẳn là sẽ thấy hai đốm đèn đỏ lơ lửng trôi giữa đêm đen. Trong truyền thuyết dân gian, cảnh tượng "âm binh mượn đường" chính là như thế này đây.

Lan Hà đến kinh thành mấy năm nay chưa từng đặt chân lên núi Diệu Cảm, nghe nói nơi đây hiện còn tổ chức hội chùa rất lớn. Lần này xem như nhân tiện "đi công tác" một chuyến cho biết.

Đêm tối trên núi đen đặc như mực, tịnh không một tiếng côn trùng hay chim chóc kêu vang. Nhưng chính giữa cái không gian đen tối, tĩnh mịch đến phát sợ ấy, bỗng vang lên một tiếng khóc nỉ non của trẻ con: "Oa.. Oa.."

Tần số tiếng khóc của trẻ nhỏ vốn đã cao, giữa đêm hôm khuya khoắt trên núi hoang không bóng người thế này, âm thanh đó đột ngột truyền đến khiến người ta phải tê dại cả da đầu.

".. Sao, sao lại có đứa trẻ ở đây?"

"Cậu đi mà xem." Lão Bạch lười biếng đáp.

Nói thật, cái động tĩnh này quá sức dọa người. Lan Hà chần chừ, dù anh thường xuyên gặp ma và khả năng tiếp nhận đã cao hơn người thường rất nhiều.

"Không đi có được không? Tôi cảm giác đi qua đó thế nào cũng bị dọa cho nhảy dựng lên, phim ma toàn diễn như thế cả." Kinh nghiệm rèn luyện bao năm qua của Lan Hà là: Nếu không cần thiết thì cứ ngó lơ đi, đừng có tự tìm việc vào thân.

Lão Bạch mỉa mai: "Dọa cho nhảy dựng? Cậu là Vô Thường cơ mà, cậu thấy mình có xứng để bị dọa không?"

Lan Hà: ".. Tôi không xứng."

Bất tri bất giác đã mất luôn cả cái quyền được sợ hãi rồi. Lan Hà đành xách đèn lồng đi về hướng tiếng khóc. Vừa rẽ vào bụi cỏ vài bước, anh nâng đèn lên soi.

Thấy đó là một đứa bé mặc yếm đỏ, mông trần đang ngồi bệt dưới đất khóc lóc, trên đầu còn bị trầy một vết. Bên cạnh là một đoạn dốc ngắn, phỏng chừng là vừa ngã lăn xuống đây.

Tiếng khóc thì nghe đáng sợ, nhưng bản thân đứa nhỏ trông lại chẳng dọa người tí nào. Lan Hà thả lỏng cơ thể: "Đứa nhỏ này từ đâu ra thế nhỉ?"

Lão Bạch thấy vậy liền "Ái chà" một tiếng: "Đúng rồi, chắc là từ trong miếu chạy ra. Thái Sơn Nương Nương ngoài việc soi xét thiện ác nhân gian còn quản cả chuyện sinh đẻ, trong miếu của bà không thiếu mấy tiểu đồng này đâu."

Lão biết Lan Hà mù mờ nên giải thích thêm: Nương Nương vốn nhân từ, những linh hồn trẻ thơ vất vưởng thường được bà nhận về bên cạnh, chờ ngày đưa cho các tín đồ có duyên mang về nuôi (đầu thai).

"Bé con, em không sao chứ?" Lan Hà tiến lại gần, định bế đứa nhỏ lên.

Lão Bạch dặn: "Cẩn thận đấy, đám nhỏ này nhát gan lắm. Lần trước tôi lỡ thè cái lưỡi ra dài một tí mà chúng nó khóc như cha ch·ết mẹ ch·ết ấy.."

Lão còn chưa dứt lời, Lan Hà đã bế thốc đứa nhỏ lên một cách cực kỳ điêu luyện. Bố mẹ anh đều là giáo viên tiểu học, thím lại là giáo viên mầm non, coi như "gia học uyên thâm", đối phó với trẻ con anh rất có nghề.

Đứa nhỏ mông trần nằm trong lòng Lan Hà không hề tỏ vẻ sợ hãi, thậm chí còn rúc rúc vào ngực anh, bàn tay nhỏ xíu vươn ra gỡ luôn cái mặt nạ của anh xuống.

Lan Hà cầm lấy cái mặt nạ, đối với trẻ con, anh cũng chẳng buồn chấp nhặt.

Đứa nhỏ nhìn thấy mặt thật của Lan Hà thì lại càng bám lấy anh hơn.

"Để anh thổi phù một cái cho hết đau nhé." Lan Hà nhân cơ hội thổi phù phù vào vết thương trên trán nó. Anh suýt nữa thì buột miệng bảo nó đi tiêm phòng, nhưng sực nhớ ra ở đây ai nấy đều là hồn phách cả.. Nên thôi.

"Lêu lêu." Lão Bạch lại tranh thủ thè cái lưỡi dài ra trêu.

Lan Hà: "..."

Anh có biết tại sao trẻ con không thích anh không? Cái lưỡi sắp chạm mẹ nó xuống ngực rồi kìa.

Lan Hà đeo lại mặt nạ, ôm lấy đứa bé béo mầm tiếp tục lên núi. Anh còn dùng cỏ bện cho nó một con cào cào, dỗ dành khiến đứa nhỏ ngoan ngoãn lạ thường.

Lên tới am Phổ Tế trên đỉnh núi, thấy một người phụ nữ mặc áo bông ngắn, váy dài đang hớt hải đếm số trẻ con mông trần quanh mình, miệng lo lắng lẩm bẩm: "Còn một đứa đâu rồi? Còn một đứa nữa đâu rồi?"

"Âm ty Thái Sơn kính lễ!" Lão Bạch quát to một tiếng báo danh, rồi gọi người phụ nữ kia: "Hồ đại cô nương, xem xem có phải trong miếu thiếu mất đứa nhóc nào không? Nó chạy tận xuống sườn núi, bị chúng tôi nhặt được đây này."

Nhiều trẻ con thế này, đương nhiên không thể để một mình Nương Nương tự tay chăm sóc, quà cáp đưa tới cũng không thể để Nương Nương tự thân xuống nhận, ngôi miếu lớn thế này ắt phải có người lo việc vặt.

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, đôi lông mày lá liễu, mắt phượng xếch, trông vô cùng xinh đẹp sắc sảo. Nhìn thấy đứa nhỏ trong tay Lan Hà, cô ta vui mừng khôn xiết. Chỉ là khi cô ta cười, đôi mắt càng xếch ngược lên, khuôn miệng cũng rộng ngoác ra, trông có phần cứng đờ và quỷ dị: "Hú hồn, tôi cứ tưởng mất một đứa rồi chứ."

 
45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 24

Cô ta đi đứng thướt tha, tiến đến trước mặt Lan Hà: "Đa tạ anh em âm sai." Đoạn, cô ta liếc nhìn mặt đứa nhỏ, thở dài: "Vết thương ngay trên mặt, e là sẽ để lại sẹo."

Cô ta đưa tay định bế lấy đứa bé. Đứa nhỏ béo mầm cực kỳ thích Lan Hà, cứ túm chặt lấy vạt áo anh không chịu buông.

Lan Hà vừa nhìn thấy bàn tay của Hồ đại cô nương chìa ra với bộ móng dài thượt, nhọn hoắt, liền vội vàng né nhẹ: "Mỹ nhân ơi, móng tay cô dài quá, bế trẻ con không tiện đâu!"

Hồ đại cô nương ngẩn người.

Lão Bạch vội vàng giục: "Cậu cứ đưa cho cô ấy đi, cô ấy tự biết chừng mực."

Lan Hà do dự trao đứa trẻ qua: "Tôi nghĩ cô nên cắt móng tay đi thì hơn, để thế này lúc gãi ngứa cũng bất tiện lắm."

Hồ đại cô nương chẳng hiểu sao lại "khanh khách" bật cười.

Phải công nhận nhan sắc của Hồ đại cô nương rất xuất sắc, nhỏ nhắn thanh tú, nhưng cứ mỗi khi cười, vẻ diễm lệ ấy lại nồng đậm đến mức hóa ra quái đản. Cô ta cứ cười mãi, khiến một kẻ chưa từng thấy qua "thể loại" này như Lan Hà cảm thấy tóc gáy dựng ngược, không nhịn được mà lùi lại một bước, may có lão Bạch đứng sau chống lưng đẩy nhẹ một cái.

Lan Hà lập tức nhận được ám hiệu từ lão Bạch: Còn nhớ mình có "xứng" để sợ không hả?

* * * Vâng, em không xứng, em không xứng để được sợ hãi.

Mình là đại diện cho Âm ty đi ngoại giao, Lan Hà lầm bầm tự trấn an, rồi cười gượng gạo: "Được rồi, tiên nữ không dùng móng tay gãi ngứa là được chứ gì?"

Hồ đại cô nương càng cười tươi hơn, cười đến mức hoa chi loạn chiến. May mà đứa nhỏ béo mầm trông có vẻ không bị bộ móng của cô ta làm trầy xước. Cô ta vừa bế đứa nhỏ đi vừa nói: "Cái vẻ ngơ ngác thế này, e là Sinh Vô Thường rồi.. Vất vả cho các anh quá, đợi tôi đi lấy chút đồ ăn mời hai vị."

Hồ đại cô nương vừa đi khuất, lão Bạch liền nói với giọng âm u: "Sau này chớ có tùy tiện bảo người ta cắt móng tay. Bộ móng đó tương đương với phân thân của họ đấy. Nhà họ Hồ bình thường nóng tính lắm, hôm nay coi như cậu giúp cô ấy một tay nên cô ấy mới không bắt bẻ. Chứ như mọi khi tôi đến, làm gì có chuyện được mời cơm, đừng tưởng cô ta tốt bụng thật."

"Móng tay quan trọng thì tôi biết rồi, nhưng ngay cả nhắc đến cũng không được sao?" Lan Hà cũng từng nghe qua đủ loại truyền thuyết, nói rằng dùng tóc và móng tay của người khác có thể thi triển tà thuật.

Lão Bạch giải thích: "Cậu biết tích về Ma Cô không? Thuở xưa bà hạ phàm, có gã tên Thái Kinh nhìn thấy, liền thầm nghĩ trong lòng: 'Chà, tay cô nàng này đẹp thật, nếu có thể cho ta mào lưng (gãi lưng) thì sướng phải biết'. Chỉ mới nghĩ thế thôi mà gã đã lập tức ngã lăn ra đất, mắt đổ máu ròng ròng."

Đó là sự trừng phạt của Ma Cô, dù người đó chẳng thốt ra lời nào, chỉ mới khởi tâm động niệm mà thôi.

Lan Hà không ngờ hậu quả lại nghiêm trọng đến thế: "Được rồi, tôi vô tâm quá.. Tẹo nữa phải xin lỗi cô ấy mới được."

Hồ đại cô nương đã chuẩn bị xong xuôi đồ ăn, dẫn lão Bạch và Lan Hà vào dùng bữa. Băng qua am Phổ Tế, Lan Hà thấy ở đây còn có cả điện Quan Âm, anh bèn hỏi: "Cái này.. Lúc nãy nói sai mong cô bỏ quá cho, sao ở đây lại thờ cả tượng Bồ Tát thế ạ?"

"Am Phổ Tế vốn dĩ thờ Nương Nương là chính, nhưng thần tiên của Phật giáo hay Nho giáo cũng đều có cả, thậm chí là cả tục thần dân gian, vì dân chúng có nhu cầu mà." Hồ đại cô nương mỉm cười duyên dáng, "Vị Quan Âm trong điện này là Độ Hải Quan Âm. Trước kia vốn là Tống Tử Quan Âm (Quan Âm tống con), nhưng có dạo nhà nước thực hiện kế hoạch hóa gia đình, ban quản lý khu du lịch thấy không hợp nên thay bằng tượng này đấy."

Lan Hà: "..."

Thôi được rồi.. Dù sao thì họ cũng không thể 'thay' luôn cả Bích Hà Nương Nương được. Huống hồ, chuyện sinh nở cũng chỉ là một trong những mảng mà Bích Hà Nguyên Quân cai quản, không giống Tống Tử Quan Âm chỉ chuyên môn "tặng con".

Đến nơi, trên bàn đá đã bày sẵn sáu món ăn cùng một bầu rượu. Hồ đại cô nương nói: "Đồ chay thì không có, đây là đồ người phàm cúng tế, hai vị dùng tạm."

Lan Hà vừa nhìn thấy đống đồ ăn, nước miếng đã bắt đầu "biểu tình" dữ dội.

Hồ đại cô nương trông cũng là một bậc sành ăn: "Món cá quế này phải đánh đao hoa mẫu đơn trước, tẩm ướp kỹ rồi bọc lòng đỏ trứng chiên lên, đảm bảo bên ngoài xốp giòn, bên trong tươi ngọt, dư vị còn mãi. Còn vịt quay lò này, nhìn xem, cải bắp nhúng vào nước dùng để hút bớt mỡ vịt, ôi thôi rồi.."

"Được rồi được rồi, ăn nhanh đi cho rảnh." Lão Bạch lười nghe cô nàng luyên thuyên.

Lão Bạch vừa dứt lời, Lan Hà đã "hút" (nạp khí) một cách thần tốc.

Một gã diễn viên nhịn đói bao lâu nay, liệu chỉ "ăn chực" một bữa lửng dạ là đủ sao? Hiển nhiên là không!

Thế nào là thơm mà không ngấy? Thế nào là nhừ tử mà vẫn đậm đà? Đến cả miếng cải bắp cũng thấm đẫm nước canh béo ngậy. Lan Hà dù là "hút" tinh khí đồ ăn, nhưng hoàn toàn không thấy hương vị bị giảm sút, trái lại còn có một cảm nhận cực kỳ diệu kỳ. Miếng sườn non mềm mại vừa chạm vào miệng đã khiến anh như muốn bay lên chín tầng mây.

Sự thật đúng là như vậy. Lão Bạch và Hồ đại cô nương tận mắt chứng kiến: Lan Hà càng ăn thì thân hình càng cao lên một tấc - thực chất là do hồn phách quá sướng mà thăng hoa bay lên một tấc. Anh vừa hưởng thụ vừa giữ chặt mặt nạ, ăn như rồng cuốn hổ vồ.

Lão Bạch đứng hình. Giờ lão mới hiểu tại sao lần này Lan Hà lại hăng hái đi "công tác" đến thế!

Hồ đại cô nương cũng ngơ ngác: "Chẳng phải 'ma đói' phải được siêu độ xong mới đủ tư cách thi làm quỷ sai sao?"

Lão Bạch: "..."

Lan Hà ăn đến mức căng cả bụng, nằm bò ra bàn một lúc lâu mới chậm chạp ngồi dậy, dư vị ngọt lành vẫn còn vương vấn.

Hồ đại cô nương chấn động: "Ăn khiếp thật đấy."

Lão Bạch cũng tặc lưỡi kinh ngạc, nhưng lại không thể nói ra sự thật: Thứ duy nhất còn đói hơn cả ma đói, chính là diễn viên đang giảm cân đấy cô nương ạ.

Lan Hà để lộ một nụ cười ngượng nghịu, trở lại làm cậu thiếu niên tuấn tú thanh tú, đôi mắt nâu toát lên vẻ bối rối: "Thành thật xin lỗi, lúc nãy tôi nhất thời quên mất."

Hồ đại cô nương bị vẻ đẹp trai của anh làm cho mủi lòng: "Không sao, không sao, ăn được là tốt."

Lão Bạch bồi thêm: "Thằng bé này còn trẻ quá, mới ăn tí đã căng bụng rồi. Chứ nói về đồ cúng cực phẩm nhất, tôi thấy vẫn là chùa Giác Tuệ. Tuy là đồ chay nhưng cái vị đó.. Ăn một lần nhớ cả đời."

Lan Hà nghe xong mà lòng dạ bồn chồn, nhưng hòa thượng chùa Giác Tuệ chắc chắn không dễ bị dắt mũi như Ứng Thiều. "Lão Bạch.. Lần sau anh đi có thể cho em đi 'ăn hôi' cùng được không?"

Lão Bạch liếc xéo anh: "Cậu coi nghề Vô Thường là cái gì? Công cụ để đi ăn chực uống chực à?"

Lan Hà nịnh nọt: "Em thấy Vô Thường là một nghề rất cao thượng, bảo vệ chính nghĩa cho cả âm dương hai giới. Đặc biệt là Âm ty Thái Sơn có được tiền bối như anh đúng là phúc đức, giúp nâng tầm trật tự dưới âm phủ."

Lão Bạch nghe mà sướng rơn cả người, dù biết rõ Lan Hà đang "vuốt mông ngựa" : "Cậu đừng có mà nịnh bợ, đội mũ cao (tâng bốc) cho tôi quá đà.."

Lan Hà: "..."

Lão Bạch: "..."

Lão Bạch mặt không cảm xúc, đưa tay chỉnh lại cái mũ cao trên đầu mình: "Nói thật lòng chút đi."

Lan Hà nói với hai người: "Hồ đại cô nương, lão Bạch, để em mời hai người ăn cái này."

Vì là đi biếu lễ, Lan Hà đã mang theo rất nhiều nhang (hương) do chính tay mình làm. Lúc lấy nhang anh cũng chẳng buồn đếm, còn dư bao nhiêu là đóng gói mang đi hết, chắc chắn chất lượng không phải dạng vừa.

Hồ đại cô nương lại cười, vì hơi xúc động mà cái miệng vốn nhỏ nhắn như trái anh đào bỗng chốc liệt rộng ra đến tận mang tai, cô vội lấy khăn che lại: "Đừng trách tôi nói thẳng, trông cậu như kiểu ba năm chưa được ăn một bữa no thế này, thì có món gì ngon mà chia cho chúng tôi chứ?"

Lão Bạch theo phản xạ tự nhiên nuốt nước miếng một cái: "Cô đừng có nói thế.."

 
45 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 25

Lan Hà không chỉ biết làm nhang, mà còn biết "đắp Tháp Hương".

Anh dùng ba cây nhang sào thật dài dựng thành khung, sau đó xếp các cây nhang khác dựa vào nhau theo hình tháp phía dưới to trên nhỏ -- cái này dân gian gọi là Hương Sơn hay Tháp Hương, ở giữa để rỗng để lửa dễ cháy.

Trong lúc Lan Hà đang thoăn thoắt đắp tháp, Hồ đại cô nương đã ngửi thấy mùi thơm nức. Cô nàng dán chặt mắt vào đôi bàn tay Lan Hà, ánh mắt nhìn đăm đăm vì thèm.

Đúng rồi.. Cái cậu Sinh Vô Thường này tuy ăn uống như rồng cuốn hổ vồ, nhưng không có nghĩa là cậu ta không có đồ ngon để chiêu đãi cô. Ví dụ như món hương khói mà đám sinh hồn vốn chẳng mặn mà gì này chẳng hạn..

Đắp xong, Lan Hà quẹt lửa châm nhang. "Phừng" một tiếng, ngọn lửa từ dưới đáy bùng lên, một luồng hương khí nồng nàn, thanh khiết tỏa ra ngào ngạt. Tàn nhang cháy ra đều có màu trắng tinh, rụng sạch vào trong lư hương, chất lượng đúng là miễn chê.

Lan Hà thấy luồng khói ấy hóa thành hai luồng khí, lần lượt chui tọt vào mũi Hồ đại cô nương và lão Bạch.

Điều thú vị là, trước khi luồng khói chui vào lỗ mũi Hồ đại cô nương, nó còn kịp xoáy thành hình một đóa hoa hồng rồi mới bị cô nàng hít lấy hít để.

Hồ đại cô nương nuốt ực một ngụm khói, mắt bắt đầu phát ra ánh xanh lét, khóe miệng liệt rộng đến tận mang tai. Cô nàng vừa hút vừa nuốt đống khói ấy với tốc độ kinh hồn bạt vía. Thỉnh thoảng cái lưỡi còn thò ra liếm láp, dài đến mức tưởng như cô ta có thể tự liếm mặt mình luôn được.

Vừa nãy cô còn chê Lan Hà giống "ma đói", không ngờ đến lượt mình, cô nàng còn vồ vập hơn cả anh.

Lan Hà vẫn chưa thể làm quen nổi với diện mạo này của Hồ đại cô nương. Ánh mắt anh bắt đầu đảo liên hồi, giống hệt cái cách anh vẫn hay giả vờ ngó lơ đám quỷ hồn mỗi ngày. Anh hoài nghi Hồ đại cô nương vốn là động vật hóa hình. Lão Bạch thỉnh thoảng cũng làm mặt quỷ dọa người, nhưng tuyệt đối không có cái thần thái đậm chất "thú tính" như thế này.

Cộng thêm cái họ "Hồ", Lan Hà nghi ngờ cô ta không phải người, cũng chẳng phải quỷ, mà là một con Hồ ly.

Dân gian có câu "Nam quỷ, Bắc hồ", ý chỉ phương Nam nhiều chuyện ma quỷ, phương Bắc lại thịnh về các loài tinh linh động vật, nhất là loài cáo, đến mức có câu: "Không có cáo mị, chẳng thành xóm làng".

Kỉ Hiểu Lam trong Duyệt Vi Thảo Đường Bút Ký từng viết: "Hồ ly đứng giữa người và vật, giữa dương gian và u minh, giữa tiên và yêu". Điều này ám chỉ hình tượng vừa chính vừa tà của loài cáo. Hồ đại cô nương đã làm việc ở đây, dù hình tượng có hơi quái đản nhưng chắc chắn là thuộc phe chính phái rồi.

Lan Hà tự trấn an mình như thế để có đủ dũng khí nhìn thẳng vào cô nàng.

Hồ đại cô nương chén xong đống khói, mãn nguyện thở dài một tiếng: "Vị này đúng là cực phẩm của cực phẩm!"

"Quá chuẩn luôn, mà đống này đều là tự tay cậu ta làm đấy nhé. Đến cả trâu giấy ngựa giấy cũng là cậu ta gấp, đây chính là 'mãnh tướng' của Âm ty Đông Nhạc bọn tôi đấy!" Lão Bạch đắc ý khoe khoang như thể chính mình làm ra không bằng.

"Cậu tự làm à?" Hồ đại cô nương nhìn Lan Hà với ánh mắt đầy hâm mộ. Tuy cả lũ đều là người một nhà, sếp cô là con gái lớn nhà sếp tổng của Lan Hà, nhưng xét cho cùng thì đãi ngộ vẫn khác nhau. Cô nàng lắp bắp nói với Lan Hà: "Cậu.. Cậu sống ở đâu thế? Cho tôi về nhà với cậu đi."

Lan Hà: "..."

Lan Hà phát hoảng. Gì vậy trời? Vì một bữa ăn mà định lấy thân báo đáp luôn hả?

"Cái đó.. Không, không được đâu ạ, không tiện chút nào."

Nuôi hồ ly tinh á? Thôi cho xin đi.

Hồ đại cô nương nhìn nhìn bộ móng tay của mình: "Cậu chê móng tay tôi dài quá à?"

Dài thì đúng là dài quá mức quy định thật, nhưng mà.. Lan Hà nhìn lão Bạch với ánh mắt cầu cứu.

"Vì mấy nén nhang mà sẵn sàng khom lưng, cô định bôi tro trát trấu vào mặt Nương Nương đấy à!" Lão Bạch quát mắng Hồ đại cô nương, rồi đột nhiên quay sang nhìn Lan Hà với gương mặt cực kỳ nghiêm túc: "Lão đệ à, anh cũng.. Không muốn nỗ lực nữa rồi.."

Lan Hà: "..."

Lão Bạch thừa biết Lan Hà đến cái nghề Vô Thường này còn đang muốn bỏ quách cho rảnh nợ, thì làm sao có chuyện chịu nuôi thêm một vị Hồ tiên. Sau khi trêu chọc vài câu, lão mới đứng ra giải vây: "Đại cô nương này, cô cũng biết dạo này tình hình thế sự thế nào rồi đấy, chúng tôi bận tối mày tối mặt, có dắt cô về cũng chẳng ai rảnh mà chăm sóc đâu."

"Thôi được rồi." Hồ đại cô nương vẫn dùng ánh mắt đầy tiếc nuối liếc nhìn Lan Hà một cái rõ dài.

* * *

Lễ đã tặng xong, cơm cũng đã chén sạch, giờ là lúc phải quay về.

Đứa nhỏ béo mầm ban nãy cứ ôm chặt lấy chân Lan Hà, khóc sướt mướt không cho anh đi. Lan Hà phải bế thốc nó lên dỗ dành: "Ngoan nào, sau này anh lại lên đây thăm em nhé."

"Còn cả tôi nữa đấy." Hồ đại cô nương lại mỉm cười, nhưng lần này vì quá phấn khích mà khóe miệng cô nàng vô tình rơi xuống hai giọt nước miếng ròng ròng.

Lan Hà: ".. Vâng, chào cô."

Lão Bạch và Lan Hà cùng nhau xuống núi. Lão bảo mình còn có chút việc riêng nên rẽ sang hướng khác, còn Lan Hà thì một mình lững thững đi bộ trở về thành phố.

"Mình là Sinh Vô Thường, mình chẳng việc gì phải xoắn." Lan Hà vừa ngân nga hát vừa lững lờ phiêu đãng trở về. Đang đi giữa chừng, bên tai bỗng vẳng lại tiếng trống chiêng rộn rã.

Lan Hà cảm thấy lạ lùng. Nơi này là vùng hoang vu hẻo lánh, những ánh đèn từ các công trình kiến trúc gần nhất cũng ở tít tận xa. Đêm hôm thế này, đến xe cộ qua lại còn chẳng có mấy chiếc, vậy tiếng chiêng trống náo nhiệt kia từ đâu mà ra?

Anh nghiêng tai lắng nghe kỹ. Tiếng trống chiêng dồn dập, thấp thoáng đâu đó còn có cả tiếng hát tuồng ê a vọng lại..

Mộng Tình là một diễn viên kịch Xuyên (kịch Tứ Xuyên). Hằng năm, cô cùng gánh hát của mình thường trú diễn tại một quán trà ở kinh thành. Tuy gọi là gánh hát, nhưng cách thức vận hành lại rất hiện đại, thậm chí đã đăng ký pháp nhân công ty.

Kinh thành vốn là trung tâm văn hóa, dù kịch Xuyên là loại hình hí khúc địa phương nhưng vẫn có lượng khán giả trung thành nhất định. Ngày thường, gánh hát của họ còn nhận diễn cho các sự kiện bên ngoài.

Ví dụ như lần này, có một vị đại gia người gốc Tứ Xuyên đã mời họ đến biểu diễn tại khu nghỉ dưỡng sinh thái do ông ta đầu tư.

Một chiếc xe buýt chở cả đoàn đến khu nghỉ dưỡng ở ngoại ô kinh thành. Trên xe, mọi người vẫn đang bàn tán xôn xao về việc gần đây có một chuỗi nhà hàng lẩu muốn "đào góc tường", lôi kéo gánh hát của họ về diễn. Thành viên trong đoàn đa phần là đồng hương Tứ Xuyên, ai nấy đều thói quen dùng giọng địa phương tán gẫu, tiếng "tiểu qua oa" (đồ ngốc) vang lên khắp xe.

Đến khu nghỉ dưỡng, buổi biểu diễn sẽ bắt đầu vào buổi tối. Sân khấu được dựng ngoài trời, mọi người tranh thủ thời gian để bắt đầu hóa trang.

Vở diễn hôm nay là những vở "kịch quỷ" kinh điển: Phần Hương Ký và Tình Thám.

Kịch Xuyên vốn nổi tiếng với nhiều vở "kịch quỷ" – loại hình hí khúc có nội dung về ma quỷ, thậm chí lấy hồn ma làm nhân vật chính. Như vở Ô Bồn Ký được xưng tụng là "đệ nhất kịch quỷ", vở này còn có một cái tên gốc rất đáng yêu là Leng keng leng keng chiếc bồn quỷ, nhưng bản thân nó lại thiên về yếu tố kinh dị.

Chính vì kịch Xuyên có quá nhiều vở về ma quỷ nên đã hình thành nên một hệ thống vai diễn độc đáo: Quỷ Hồ Đán.

Trong đó lại phân chia thành: Quỷ Đán (ma nữ) và Tiên Hồ Đán (hồ ly hóa thân thành thiếu nữ). Kỹ thuật "chơi khăn" (lĩnh) của Quỷ Đán và "chơi lông công" của Hồ Đán là những ngón nghề đặc sắc nhất, đáng xem nhất của hệ phái này.

Và trong vở Tình Thám hôm nay, Mộng Tình vào vai nữ quỷ Tiêu Quế Anh.

Mộng Tình tỉ mỉ dặm phấn tô mặt. Cô sực nhớ ngày xưa khi diễn vai quỷ, người ta thường treo một tờ tiền giấy lên tai để làm dấu hiệu nhận biết.

Lúc này, Mộng Tình nghe thấy tiếng ông bầu đang hỏi dồn: "Linh Quan đâu? Linh Quan chạy đi đâu rồi?"

"Linh Quan" ở đây không phải tên người, mà là một truyền thống lâu đời của kịch Xuyên. Phàm là những vở kịch quỷ, đặc biệt là những vở như Mục Liên cứu mẫu với vô số nhân vật yêu ma quỷ quái, để đề phòng việc "dẫn dụ" nhầm hồn ma thật đến quấy phá, đoàn hát sẽ luôn mời một diễn viên -- thường là kép mặt rằn (mặt mèo) của đoàn -- thủ vai Vương Linh Quan, vị thần hộ pháp của Đạo giáo.

Vị này sẽ xuất hiện để "trấn đài" khi mở màn và "quét đài" khi kết thúc, ngụ ý xua tan mọi yêu ma quỷ quái về hư vô.

Vì lần này chỉ là diễn sự kiện lưu động chứ không phải đại lễ sân khấu chính quy, nên các nghi thức này đã được đơn giản hóa đi nhiều. Mở màn trấn đài chỉ cần niệm vài câu chú, kết thúc quét đài thậm chí không cần mở miệng, chỉ cần cầm chổi quét ra bốn phương tám hướng là xong.

Nhưng dù có đơn giản đến mấy thì diễn viên cũng không thể vắng mặt được.

 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back