Bạn được Annado mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
137,401 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1460: Ngâm nước thuốc rồi đậy kín​


Đường phu nhân nhìn Mãn Bảo một hồi, đột nhiên búng trán nàng, cười nói: "Cuối cùng cũng lớn rồi, biết suy nghĩ chu toàn rồi. Ta hỏi muội, chuyện Đường Tri Hạc gọi đào kép là thật sao?"

Mãn Bảo lập tức giơ hai ngón tay lên thề: "Chuyện này là do đám Bạch Thiện đi ngang qua Trạng Nguyên Lâu nhìn thấy, ngàn thật vạn thật. Lúc đó trong phòng của Đường học huynh đúng là có đào kép, họ còn ghé vào cửa sổ vẫy tay chào bọn Bạch Thiện, mời họ lên uống rượu cùng, nhưng bọn Bạch Thiện vội về nhà nên không rảnh."

Về sau Bạch nhị lang cứ càm ràm mãi, vì hắn thật sự rất hứng thú, lúc đó hắn còn nghe thấy tiếng hát trên lầu nữa, hắn thấy rất hay.

Bạch Thiện cũng rất hứng thú, còn hẹn Mãn Bảo lần sau đi Trạng Nguyên Lâu sẽ cùng góp tiền gọi đào kép đến biểu diễn, hoặc là trực tiếp đến Xuân Phong Lâu.

Nghe nói biểu diễn ở Xuân Phong Lâu rẻ hơn nhiều.

Đường phu nhân nghe mà nghiến răng nghiến lợi, đến ngã ba đường mới thả Mãn Bảo xuống, nàng nói: "Tiếc là dạo này muội ngày nào cũng vào cung, nếu không còn có thể hẹn muội cùng đi gặp Thôi biểu muội."

Dương phu nhân mang thai đã đủ ba tháng, một thời gian trước đã công bố tin vui, dạo gần đây đang ở Dương phủ dưỡng thai, ít khi ra ngoài.

Mãn Bảo suy nghĩ rồi nói: "Đợi một thời gian nữa đi, đợi muội rảnh, muội sẽ hẹn tỷ cùng đi thăm nàng."

Đường phu nhân cười đáp "được", đợi xe ngựa của nàng ấy đi rồi, nàng mới buông rèm xe xuống, nụ cười trên mặt cũng tắt hẳn.

Nha hoàn bên ngồi cạnh cúi đầu, không dám thở mạnh.

Đường phu nhân sờ móng tay của mình, hỏi: "Ta đột nhiên nhớ ra, hơn một tháng nay hình như ngày nào Chu tiểu đại phu cũng vào cung?"

"Dạ, tiết Thượng Tỵ phu nhân có bảo nô tỳ đưa trứng gà đỏ cho Chu tiểu đại phu, Chu tiểu đại phu đã vào cung rồi, nghe nói là ngày nào cũng vào cung, chưa từng nghỉ ngày nào ạ." Nha hoàn nói: "Vì vậy, việc khám bệnh ở Tế Thế Đường đều đẩy sang buổi chiều, bây giờ các nhà muốn mời nàng đến khám bệnh rất khó. Nàng nói là nàng phải dạy mấy đồ đệ ở Tế Thế Đường, tạm thời không có thời gian đi khám, trừ khi là bệnh cấp tính hoặc bệnh mà không có nàng thì không được, thì nàng mới đi khám thôi ạ."

Cái bệnh gì mà không có nàng thì không được?

Đương nhiên là bệnh khó nói của phụ nữ rồi, nhưng nếu không phải cực kỳ gấp, thì giờ e là cũng không mời được nàng.

Không biết Đường phu nhân nghĩ đến cái gì, cứ im lặng không nói gì mà về nhà.

Đợi Đường phu nhân đi rồi, Đường đại nhân mới thở phào một hơi, lau mồ hôi không có trên trán, vội vàng nghênh đón Phong thượng thư.

Phong thượng thư cười hỏi: "Sao vậy, lại bị vợ mắng à?"

Đường đại nhân dứt khoát phủ nhận: "Sao hiền thê lại mắng hạ quan được? Nàng ấy đến đưa trà nước cho tôi, còn đưa ít đồ cho Hầu phu nhân nữa. Đại nhân cũng biết, Hầu phu nhân và nội tử có chút quan hệ thân thích."

Thật ra là cô mẫu cách mấy đời, nhưng dù sao cũng là cùng tộc. Đường phu nhân cũng thấy bà ấy oan uổng, nghĩ đến việc hiện giờ Hầu gia bị tịch biên hết rồi, sống chết chưa rõ, nên mới đưa ít đồ cho bà ấy, cũng là một thái độ, để quan binh canh giữ ở đây không đến nỗi sỉ nhục họ.

Phải biết rằng, gia quyến phạm quan thì không có tôn nghiêm gì cả, người bị giam trong phủ, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì?

Đường phu nhân đi rồi, Đường đại nhân đợi người ta khám xét đồ đạc trong Hầu phủ xong, cái gì cần dọn đi đều dọn hết rồi mới xách một bọc vào trong.

Người của nhà họ Hầu đều bị nhốt trong một cái viện, giờ căn bản không phân biệt chủ tớ gì nữa, hắn đưa bọc đồ Đường phu nhân chuẩn bị cho Hầu phu nhân.

Hầu phu nhân nhận lấy bọc đồ, Đường đại nhân nói: "Bên ngoài có người của Kinh Triệu Phủ canh giữ, vụ án vẫn đang điều tra, chi bằng phu nhân cứ kiên nhẫn đợi một thời gian."

Lúc này Hầu phu nhân mới khóc òa lên, ôm hai đứa cháu gái mà cảm thấy may mắn vô cùng.

Cho dù cuối cùng có bị chém đầu, nhưng ít nhất khoảng thời gian này sẽ không phải chịu sỉ nhục, bằng không thà chết ngay còn hơn.

Đường đại nhân thở dài một tiếng, lúc này mới xoay người rời đi, dặn binh sĩ canh giữ bên ngoài không được xúc phạm người trong viện.

Đường đại nhân rất bận, gần như trời tối mới về đến nhà.

Hắn nói chuyện với phụ thân một chút rồi về viện của mình, Đường phu nhân đã chờ hắn từ lâu rồi.

Hắn hơi lo lắng, nhưng vẫn bước vào.

Vừa vào đã bị Đường phu nhân túm lấy tai kéo vào nội thất, Đường đại nhân kêu ái da ái da, đầu phối hợp nghiêng xuống, vội nói: "Phu nhân, phu nhân, đó là Chu Mãn mà, nàng ghen tuông với nàng ấy làm gì?"

Hạ nhân thấy họ ầm ĩ, liền cười lui ra ngoài, còn chu đáo giúp họ đóng cửa lại.

Đường phu nhân kéo Đường đại nhân vào trong phòng, véo vào cánh tay hắn mấy cái mới hả giận, hỏi: "Ta hỏi chàng, chàng lén lút nói gì với nàng ấy vậy?"

"Không có gì, chỉ là mấy câu chuyện phiếm, đó chỉ là một đứa trẻ, tướng công nàng đâu đến nỗi mất trí đến vậy.."

Đường phu nhân vừa nghe câu này đã biết hắn đang qua loa với nàng, lạnh lùng hỏi: "Có phải chàng hỏi nàng ấy, thái tử phi đã có thai chưa không?"

Đường đại nhân lập tức bị sặc nước miếng, sợ đến mức ho kịch liệt.

Hắn vội vàng nhìn ra bên ngoài, thấy hạ nhân đều đã lùi ra xa rồi, lúc này mới ghé vào tai Đường phu nhân, nhỏ giọng hỏi: "Sao nàng biết, nàng ấy nói?"

Đường phu nhân ung dung đáp: "Đoán!"

Đường đại nhân liền ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu trước giường, nhỏ giọng nói: "Chuyện này đừng truyền ra ngoài."

Đường phu nhân liền nhíu mày: "Chúng ta đoán được, người khác không đoán được sao?"

Đường đại nhân nói: "Trong chốc lát e là còn chưa nghĩ đến chuyện này đâu, với lại còn phải đợi một thời gian nữa."

Hắn nói: "Sau khi vụ án thái tử trúng độc xảy ra, người ngoài vẫn luôn cho rằng nàng ngày nào cũng vào cung là để giải độc cho thái tử."

Chỉ có hắn và Ân đại nhân biết độc của thái tử đã sớm giải rồi, sở dĩ hắn nghĩ đến, vẫn là do tối hôm qua xem lại vụ án thì cảm thấy sai sai.

Hơn một tháng nay, dường như thái tử đã yên tĩnh hơn nhiều, vậy mà còn nghĩ đến việc lấy Sùng Văn Quán làm lý do để chiêu hiền đãi sĩ;

Mà tính kỹ lại, hình như Chu Mãn đã vào cung liên tục năm mươi tư ngày rồi. Thái tử thì cách ngày mới phải châm cứu một lần, vậy ngày nào nàng cũng vào cung để làm gì?

Đường đại nhân thấp giọng nói: "Những điều này cũng chỉ là chúng ta đoán thôi, ta đến cha ta còn chưa dám kể nữa, nàng đừng có nói ra ngoài đấy."

"Ta biết rồi, ta đâu có ngốc." Đường phu nhân rút tay ra khỏi tay hắn, hỏi: "Chúng ta nói về chuyện chàng gọi đào kép đi?"

Đường đại nhân liền nằm vật ra, kêu lên: "Đói quá phu nhân, bây giờ ta vừa mệt vừa đói, không nhúc nhích được nữa rồi."

Mà lúc này, Mãn Bảo đang mở gói thuốc mà Đại Cát mang về, đổ hết thuốc bên trong vào nồi lớn, sau đó đổ nước vào rồi đun.

Chu ngũ lang đích thân lăn một cái chum về cho nàng, hỏi: "Muội lấy cái chum này làm gì?"

Mãn Bảo đáp: "Ngâm đá."

Thuốc đã sắc xong được đổ cả vào chum, rồi nàng lại cho hết số đá thầy Mạc đưa cho nàng vào chum ngâm. Một đám người kéo tới hóng hớt.

Dù biết đống đá này có độc, mấy người Bạch nhị lang vẫn không nhịn được mà xúm lại quan sát. Thấy từng thùng, từng thùng thuốc được đổ vào, ngập kín đá, hắn liền trưng vẻ mờ mịt hỏi: "Thế là xong rồi à?"

Mãn Bảo gật đầu, "Đậy kín lại bảy ngày nữa là được."
 
137,401 ❤︎ Bài viết: 2 Tìm chủ đề

Chương 1461: Nói chuyện thẳng thắn​


Nàng nghiêm túc trấn an mọi người nói: "Yên tâm đi, đá ngâm trong thuốc sẽ không bị rò rỉ độc tố ra ngoài đâu, mọi người cứ thoải mái chơi đùa trong vườn."

Bạch Thiện biết tảng đá đã bị tráo đổi:.

Cái chum này hiện đang được đặt ở một góc vườn, cố ý đặt cách xa phòng của bọn họ.

Nghe Mãn Bảo nói vậy, ngay đến Bạch đại lang cũng yên tâm hơn chút, cũng đi tới cẩn thận nhìn hòn đá đã chìm trong thuốc, hỏi: "Không phải nói sẽ phát sáng sao? Nghe đồn phàm là người nhìn thấy ánh sáng thì mắt sẽ biến thành màu xanh lục, sau đó dần dần mù đi, vừa nãy hình như ta không thấy có ánh sáng."

Mãn Bảo: ".. Chỉ mới một ngày mà đã lan truyền đến mức ly kỳ như vậy rồi sao?"

Bạch Thiện lập tức trưng vẻ nghiêm túc nói: "Đại đường huynh không thấy ánh sáng sao? Vừa nãy đệ thấy rồi đó."

Đại Cát vừa đi một vòng quanh chum, đúng lúc nhìn thấy bọn họ đổ thùng thuốc đầu tiên, rồi mới thả đá vào:.

Hắn im lặng một lát, thấy mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc, không ai giải vây cho bọn họ, chỉ có thể mở miệng nói: "Tôi cũng thấy ánh sáng."

Đại Cát chỉ khô khan nói một câu như vậy, nhưng hắn xưa nay ít nói, cho nên vừa mở miệng mọi người liền tin theo bản năng.

Bạch đại lang dứt khoát thừa nhận sai lầm của mình, "Vậy chắc là ta nhìn nhầm."

Lúc này nước thuốc đen ngòm, Mãn Bảo còn chẳng chú ý chút nào, bã thuốc đã sắc xong đều không lọc, trực tiếp đổ hết xuống.

Ngay cả Trang tiên sinh cũng tò mò đi qua nhìn thử, hết cách, hôm nay nhà họ Hầu bị tịch biên, chuyện Hầu Tập hạ độc hại thái tử và tạo phản đã sớm lan truyền khắp kinh thành.

Có lẽ là vì chuyện Ích Châu vương tạo phản chưa qua bao lâu, dân chúng kinh thành không chú ý nhiều đến chuyện tạo phản này lắm, mọi người bàn tán nhiều hơn về chuyện Hầu Tập lợi dụng đá quý để hạ độc thái tử.

Nghe nói hòn đá đó rất độc, còn là từ trên trời rơi xuống..

Bên ngoài đồn đại đủ thứ, ngay cả đám Chu Lập Học cũng có thể nghe được đủ loại phiên bản khác nhau. Mãn Bảo tuy cũng rất muốn ra ngoài tìm người trò chuyện khoác lác, nhưng nàng thật sự quá bận.

Mãn Bảo lấy ba phần thuốc cho ba bệnh nhân kia, lúc này bọn họ vẫn đang ở trong Kinh Triệu Phủ, bị người canh giữ nghiêm ngặt.

Đợi Hầu Tập bị phán tội, bọn họ mới có thể ra ngoài.

Mãn Bảo nhìn bọn họ uống thuốc, liền giao phương thuốc đã kê cho bọn họ, "Đây là thuốc điều dưỡng thân thể cho các người, ít nhiều cũng có chút tác dụng, các người thử xem."

Ba người trưng vẻ mờ mịt, không hiểu Chu Mãn nói gì.

Đường đại nhân đi từ ngoài cửa vào, nói: "Bọn họ không nghe quen tiếng quan thoại."

Hắn đưa tay nhận lấy phương thuốc, nói: "Cứ đưa cái này cho ta đi."

Hắn gấp phương thuốc lại, cúi đầu nhìn người đang nằm trên giường, hỏi: "Tình trạng của hắn.."

Mãn Bảo nói: "Không trụ được mấy ngày nữa đâu, nhưng uống thuốc giải độc sẽ giúp hắn dễ chịu hơn một chút."

Đường đại nhân khựng một chút rồi gật đầu: "Ta đã tìm thái tử điện hạ, điện hạ cũng thương xót bọn họ, cho nên đã phái một đội nhân mã đi theo. Họ sẽ cùng nhau đưa thuốc về Cao Xương, nhanh nhất cũng phải mất khoảng bốn mươi lăm ngày."

Mãn Bảo liền nói: "Buổi chiều bảo họ đến nhà muội lấy thuốc đi."

Nàng dừng một chút rồi nói: "Đường học huynh, nếu Cao Xương còn có đá bị bỏ sót, xin hãy mang về cho muội giải độc, nếu không những hòn đá độc này rơi vãi bên ngoài sẽ gây hại rất lớn."

Đường đại nhân cười gật đầu.

Thấy Mãn Bảo định đi, Đường đại nhân đột nhiên nói: "Nói đến Cao Xương, thật ra Tàng thư lâu trong Quốc Tử Giám không có nhiều ghi chép đâu. Những ghi chép liên quan nhiều nhất ngoài hoàng cung ra, thì chính là ở phủ Hộ quốc công và Dương phủ, có lẽ các muội có thể tìm Trường Bác hỏi thử xem?"

Mãn Bảo không khỏi quay đầu nhìn hắn, "Không phải đến giờ Đường học huynh vẫn còn phái người theo dõi bọn muội đó chứ?"

"Chuyện đó thì không có, ta là người mất lịch sự như vậy sao?" Đường đại nhân cười đáp: "Hôm qua ta về nhà thì gặp xe ngựa của Lưu Hoán trên đường, hắn càu nhàu nói Bạch Thiện lôi kéo bọn hắn đến Tàng thư lâu tìm kiếm ghi chép về Cao Xương, hại hắn tối ngủ mơ đều mơ thấy mình bị cát vàng chôn lấp."

Mãn Bảo:. Vậy cũng nhất định là dò xét, nếu không tại sao đang yên đang lành Lưu Hoán lại nói đến chuyện này?

Nhưng nàng không truy hỏi nữa, nghĩ một lát, dứt khoát thuận theo chủ đề này nói tiếp, "Học huynh, hay là chúng ta cùng nhau đến quán cơm ngồi, vừa ăn cơm vừa nói chuyện?"

Đường đại nhân hỏi lại: "Không phải muội vừa ăn cơm trưa trong cung rồi sao?"

"Muội lại đói rồi."

Đói nhanh thật.

Nhưng Đường đại nhân vẫn tùy theo nàng.

Hai người ngồi đối diện nhau trong quán cơm không xa Kinh Triệu Phủ.

Đã qua hai ngày kể từ khi Hầu Tập bị bắt, hai người cuối cùng cũng ngồi xuống thẳng thắn trò chuyện với nhau.

Mãn Bảo nói: "Đường học huynh, muội đã xem kỹ mặt cắt của vỏ đá, ngoài nó ra, chắc chắn còn có những tảng đá khác rơi xuống. Tuy không nhất định ở cùng một hố, nhưng chắc là cách nhau không xa, muội muốn tìm hết bọn chúng."

Đường đại nhân hỏi, "Muội dùng những hòn đá này làm gì?"

Hắn cười nói: "Muội đừng nói chỉ để giải độc, ta không tin đâu. Trên đời này có mấy người nghĩ đến chuyện giải độc cho một hòn đá? Hơn nữa ta đã hỏi rồi, muội chỉ lấy một ít dược liệu bỏ đi từ các hiệu thuốc về, bên trong lẫn lộn đủ thứ."

Mãn Bảo nói: "Thuốc giải độc, có một phần là từ trên đá mà ra."

Mãn Bảo nói nửa thật nửa giả, vẻ mặt nghiêm túc: "Muội đúng là vì giải độc, học huynh cũng thấy rồi, người trúng độc thảm đến mức nào. Trước kia bên cạnh thái tử xuất hiện đá độc, muội cũng không để trong lòng lắm, vì tuy biết rằng đá này không tốt, nhưng chưa từng thấy thảm trạng của người trúng độc, cho nên không mấy để tâm."

"Nhưng giờ muội đã gặp người đến từ Cao Xương, bảo muội làm ngơ, muội không làm được." Mãn Bảo ngẩng đầu nghiêm túc nhìn hắn, nói: "Học huynh, muội muốn tìm hết những hòn đá độc đó, rồi luyện ra thuốc giải độc."

Đường đại nhân khẽ sửng sốt, rồi tin ngay.

Bởi vì dáng vẻ này của nàng rất giống Dương Hòa Thư khi nhắc đến việc muốn thiên hạ lúa tốt đầy kho, dân không đói khát, cũng giống như khi hắn nói muốn thiên hạ không có án oan.

Hắn suy nghĩ một lát rồi nói: "Ân đại nhân là dùng kênh quân tình khẩn cấp để truyền tin đến Cao Xương. Ta biết một ít tiếng Hồ, chỉ có thể miễn cưỡng giao tiếp với người Cao Xương. Nếu các muội muốn biết nhiều bí mật hơn, hoặc là để Dương Hòa Thư đến làm phiên dịch cho các muội, hoặc là, các muội hãy đến cầu điện hạ, để ngài ấy tìm cho các muội một quan lại biết tiếng Hồ."

"Bản đồ thì không thể đưa cho các muội," Đường đại nhân nói tiếp, "Đó là thứ vô cùng quan trọng ở biên trấn, đừng nói là đưa cho các muội, đến cho các muội liếc mắt nhìn một cái thôi cũng là tội chém đầu. Các muội cũng đừng có lục lọi bừa bãi trong Tàng thư lâu nữa. Đừng nói là liên quan đến Cao Xương, phàm là thứ có kèm bản đồ trong đó thôi thì từ đầu thời dựng nước đã bị thu hết vào trong cung cất giữ rồi."

Đều là những lời khuyên rất thực tế, Mãn Bảo liên tục nói lời cảm ơn.

Đường đại nhân lại ngẩng đầu nhìn nàng một cái rồi bật cười, Mãn Bảo không hiểu ra sao, "Học huynh cười cái gì?"

"Đột nhiên nhớ ra một chuyện, cũng là hôm qua, sau khi ta gặp Lưu Hoán, Lưu Hoán đưa cho ta một tấm thiệp, Bạch Thiện hẹn ta buổi chiều tối cùng đi ăn cơm." Đường đại nhân giơ tay vỗ lên đầu nàng, cảm khái: "Muội đúng là dễ bị lừa hơn hắn nhiều, không tệ, không tệ."

Mãn Bảo:.
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back