516 ❤︎ Bài viết: 332 Tìm chủ đề
Chương 40. Tần số của sự thật

Mưa nhân tạo trút xuống Đế Đô Học Phủ không mang theo hơi thở của đất trời. Nó là một hỗn hợp nước tái chế lạnh lẽo, mang theo mùi ozone nồng nặc và vị kim loại chát chúa của hệ thống lọc đô thị. Linh Chi bước nhanh qua dãy hành lang vắng lặng nối giữa thư viện và khu ký túc xá, tiếng giày bốt nện xuống nền đá cẩm thạch phát ra những âm thanh khô khốc, vang vọng vào những bức tường cao vút.

"Linh Chi! Đợi đã..."

Một tiếng gọi khàn đặc, đứt quãng vang lên từ phía sau. Linh Chi không cần quay lại cũng biết đó là ai. Bước chân cô khựng lại một nhịp, đôi vai vô thức gồng lên.

Triệu Minh loạng choạng lao tới. Hắn không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy của một người anh trai, mà trông giống một xác sống đang vật vờ trong cơn hấp hối. Dưới ánh đèn neon chập chờn của dãy hành lang, gương mặt hắn xám xịt, mồ hôi trộn lẫn với nước mưa chảy dài xuống cằm.

Hắn lại ho. Từng cơn ho rũ rượi như muốn xé toạc cuống phổi. Hắn quỵ xuống ngay trước mặt cô, bàn tay run rẩy đưa chiếc khăn tay lên miệng. Khi hắn lấy khăn ra, một vệt đỏ thẫm hiện rõ mồn một.

"Anh không sao... đừng lo..." Hắn thều thào, gượng dậy định nắm lấy tay cô.

Linh Chi đứng yên, nhưng cô không đưa tay ra đón lấy hắn như mọi khi. Ánh mắt cô nheo lại, tập trung vào vệt đỏ trên chiếc khăn trắng. Với bản năng của một đặc nhiệm từng lăn lộn trong các khu ổ chuột, cô ngửi thấy một mùi vị lạ lùng. Nó không phải mùi tanh nồng, sắt lạnh của máu tươi chảy ra từ huyết quản. Nó là một mùi ngọt lợ, hăng hắc của hóa chất thực phẩm trộn lẫn với một loại dung dịch làm đặc.

Cô nhìn xuống cổ áo của hắn. Một vệt chất lỏng màu tím sẫm dính trên lớp vải, nơi mà lẽ ra máu phổi phải có màu đỏ tươi oxy hóa.

"Anh Chương, anh cần đến trạm y tế!" Cô nói, giọng nói phẳng lặng đến mức chính cô cũng cảm thấy rùng mình. Không có sự lo lắng, không có sự hoảng hốt. Chỉ có một sự quan sát lạnh lùng.

"Không! Trạm y tế... là người của Lạc Minh!" Triệu Minh vội vàng phản đối, bàn tay hắn nóng rực một cách bất thường khi chạm vào da cô. Hắn đang sốt, nhưng đó là cơn sốt do thuốc kích thích gây ra, không phải do bệnh lý.

"Nghe anh, Linh Chi... đừng tham gia nhóm nghiên cứu đó. Sở Lạc Minh... hắn sẽ biến em thành vật chứa dữ liệu. Anh cảm nhận được... ký ức của anh đang gào thét vì em..."

Hắn gục đầu vào vai cô, hơi thở hôi hám và nóng hổi phả vào cổ cô. Linh Chi cảm thấy một sự ghê tởm trào dâng. Hắn đang dùng cái chết giả tạo này để cầm tù cô. Hắn muốn cô ở ngoài cuộc chơi, bởi vì hắn sợ rằng chỉ cần cô bước vào phòng Lab của Lạc Minh, mọi lớp vỏ bọc mà hắn dày công xây dựng sẽ vỡ vụn dưới ánh sáng của những thiết bị quét gene tối tân nhất.

***

Cách đó mười hai tầng lầu, trên ban công lộng gió của tòa tháp Trung tâm, một bóng người đơn độc đứng im lìm giữa làn mưa. Sở Lạc Minh không che ô, cũng không dùng màng năng lượng bảo vệ. Nước mưa chảy dọc theo những đường nét sắc sảo trên gương mặt cậu, thấm đẫm bộ lễ phục trắng quốc sĩ, khiến nó dán chặt vào cơ thể gầy gò nhưng săn chắc.

Đôi mắt bạc của cậu phóng tầm nhìn xuống sân trường qua một hệ thống kính áp tròng tích hợp vi mạch. Dưới kia, bóng dáng Linh Chi đang bị kẻ mạo danh bám lấy như một loài ký sinh.

[Cảnh báo: Áp lực nội sọ của chủ nhân tăng cao.]

[Chỉ số adrenalin: 165%.]

[Hệ thống phát hiện ý định phá hủy mục tiêu]

Eve báo cáo, giọng nói giờ đây không còn bình thản mà mang theo một sự rung động của tần số cảnh báo cấp S.

[Ngài đang có ý định kích hoạt hệ thống âm thanh định hướng tầm xa để tiêu diệt màng nhĩ của đối tượng Triệu Minh.]

"Eve, phân tích thành phần mẫu vật trên tay hắn!" Lạc Minh ra lệnh. Giọng cậu khàn đặc, nén lại từ một cơn núi lửa đang chực trào trong lồng ngực.

[Kết quả quét phổ quang: 72% siro bắp nồng độ cao, 15% màu thực phẩm số 4, 13% dung dịch thuốc ức chế hô hấp Methyl-D.]

[Kết luận: Một màn kịch rẻ tiền được dàn dựng bởi tổ chức Azure để thao túng tâm lý đối tượng Diệp Linh Chi.]

Lạc Minh không nói gì, nhưng bàn tay trái của cậu – bàn tay vẫn còn cảm giác da thịt – đang siết chặt lấy thanh lan can hợp kim. Tiếng kim loại nghiến vào nhau ken két, rợn người. Dưới áp lực kinh hoàng từ sự căm giận tột độ, thanh thép cứng cáp bắt đầu biến dạng, móp méo rồi cong hẳn sang một bên như một sợi bún.

Cơn ghen tuông của một kẻ mang trái tim máy không giống với con người. Nó là một dạng xung đột lập trình lỗi. Bản năng nguyên thủy trong tiềm thức muốn lao xuống xé xác kẻ đang chạm vào cô ấy, nhưng giao thức "Quốc sĩ" của Đế quốc lại bắt cậu phải đứng im để giữ vững quân cờ của mình.

"Hắn đang dùng sự thương cảm bẩn thỉu đó để bôi nhọ ký ức của người khác!" Lạc Minh lẩm bẩm. Máu từ các kẽ móng tay bắt đầu rỉ ra do lực bóp quá lớn.

[Chủ nhân, nếu ngài không buông tay, tôi sẽ kích hoạt giao thức "Phản ứng đào thải" để cưỡng chế ngắt thần kinh] Eve đe dọa.

[Ngài đang tự hủy hoại phần cứng chỉ để nhìn một kẻ hề diễn kịch.]

Lạc Minh đột ngột buông tay. Thanh lan can giờ đây đã là một đống phế liệu cong queo. Cậu nhìn xuống Linh Chi, rồi bất chợt đưa tay nhấn vào bảng điều khiển ảo trên cổ tay.

"Eve, kích hoạt hệ thống phát sóng hạ tần hướng về khu vực hành lang phía Tây. Tần số: 12Hz."

[Mục tiêu?]

"Kẻ đang giả vờ khó thở. Hãy cho hắn biết cảm giác khó thở thật sự là như thế nào."

***

Phía dưới hành lang, Triệu Minh đang định tiếp tục màn kịch van nài thì đột ngột, sắc mặt hắn biến đổi. Một luồng sóng âm không thể nghe thấy nhưng có thể cảm nhận được bằng lồng ngực đánh thẳng vào hệ hô hấp của hắn. Thuốc Methyl-D trong người hắn phản ứng với sóng hạ tần, khiến cơ phổi co thắt thật sự.

Hắn trợn mắt, hai tay ôm lấy cổ họng, hơi thở rít lên như tiếng gió lùa qua khe cửa. Lần này, hắn không cần diễn. Hắn ngã quỵ xuống, mặt tím tái, mồ hôi thật sự vã ra vì nghẹt thở.

Linh Chi lùi lại một bước. Cô nhìn kẻ đang vật lộn dưới đất bằng một ánh mắt không chút dao động. Sự nhạy cảm của một đặc nhiệm cho cô biết có một sự tác động ngoại vi vừa xảy ra. Cô ngước mắt nhìn lên đỉnh tháp.

Giữa màn mưa xám xịt và những tia chớp xa xăm, bóng trắng của Lạc Minh hiện rõ mồn một trên ban công cao vút. Cậu đứng đó, lạnh lẽo, uy nghiêm và tàn nhẫn. Cô biết chính cậu đã ra tay. Không phải để cứu cô, mà là để trừng phạt kẻ đang mạo danh một cách vụng về.

Lạc Minh không hề né tránh ánh mắt của cô. Dù cách nhau hàng trăm mét, Linh Chi vẫn cảm nhận được luồng điện tích từ đôi mắt bạc kia đang xuyên thấu qua màn mưa, siết chặt lấy tim cô. Một cảm giác an toàn kỳ lạ xen lẫn với nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng cô. Kẻ đứng trên cao kia mới chính là người hiểu cô nhất, biết rõ sự hoài nghi của cô, và sẵn sàng dùng quyền lực tối thượng để dẹp bỏ mọi sự cản trở rẻ tiền.

Triệu Minh sau một lúc vật lộn đã dần lấy lại được hơi thở khi luồng sóng âm ngưng bạt. Hắn nhìn Linh Chi, thấy cô đang nhìn lên tháp điều hành với một ánh mắt mà hắn chưa từng thấy – một ánh mắt chứa đựng sự kết nối mà hắn, dù có gương mặt của Hàn Chương, cũng không bao giờ chạm tới được.

"Anh về đi!" Linh Chi nói, giọng cô giờ đây cứng như đá. "Đừng dùng cái chết để thử thách sự kiên nhẫn của em nữa. Nó chỉ làm em thấy anh xa lạ hơn mà thôi."

Cô quay lưng, bước đi về phía khu vực đăng ký dự án. Cô không còn quan tâm đến kẻ đang bò lết phía sau. Trong tâm trí cô lúc này chỉ còn hình ảnh bóng trắng đơn độc trên cao kia. Lạc Minh đang chờ cô. Cậu ta muốn cô vào phòng Lab, muốn cô đối mặt với sự thật, dù sự thật đó có thể bóp nát trái tim cô.

Trên ban công, Lạc Minh dựa hẳn vào tường sau khi Eve kích hoạt liều thuốc an thần để làm dịu cơn sóng não. Cậu nhìn bóng dáng nhỏ bé của Linh Chi khuất dần vào tòa nhà đăng ký.

[Lựa chọn phù hợp nhất đã thực hiện: Xua đuổi kẻ quấy nhiễu và thúc đẩy đối tượng Diệp Linh Chi tiến vào giai đoạn 2] Eve thông báo đều đều.

[Nhưng chủ nhân, việc ngài dùng sóng hạ tần đã để lại dấu vết dữ liệu. Azure sẽ biết ngài đã can thiệp.]

"Để chúng biết!" Lạc Minh nhắm mắt lại, mặc kệ nước mưa thấm vào những vết thương trên tay. "Tôi muốn chúng biết rằng, bất cứ bàn tay nào chạm vào cô ấy đều sẽ phải chịu sự trừng phạt của Đế quốc."
 
Chỉnh sửa cuối:
516 ❤︎ Bài viết: 332 Tìm chủ đề
Chương 41. Kẻ thù tuyệt đối

Mùi hóa chất khử trùng trong sảnh đăng ký của Đế Đô Học Phủ không chỉ nồng nặc, nó mang theo sự khô khốc của một môi trường hoàn toàn bị kiểm soát. Những trụ lọc khí chạy hết công suất, phát ra tiếng o o trầm đục như tiếng loài côn trùng khổng lồ đang giận dữ. Linh Chi bước tới trạm đăng ký tự động cuối cùng, nơi ánh sáng từ các cột hologram phản chiếu lên mặt cô một sắc xanh tái dại, làm nhòe đi những quầng thâm vì thiếu ngủ dưới mắt.

Cô cúi xuống nhìn bàn tay mình. Dù đã chà xát dưới vòi nước đến đỏ ửng, cô vẫn cảm tưởng như mùi siro ngọt lợ và thứ hóa chất rẻ tiền trên người Triệu Minh vẫn còn bám chặt vào từng lỗ chân lông. Nó là mùi của sự phản bội, hoặc tệ hơn, là mùi của một thực tại đang tan rã.

Cô đặt ngón tay cái vào máy quét sinh trắc học. Một luồng tia cực tím quét qua lớp biểu bì, lạnh lẽo và vô tình.

[Xác nhận danh tính: Diệp Linh Chi.]

[Mã số định danh: 9982-LC.]

[Đối tượng: Đặc nhiệm trực thuộc Quân đoàn 7.]

[Trạng thái: Đăng ký tham gia Dự án Chip sinh học 0.1nm – Nhóm nghiên cứu tối mật.]


"Cô có biết mình đang ký tên vào một bản cam kết tự sát không?"

Giọng nói ấy không vang lên từ loa, nó vang lên ngay sát gáy cô, trầm thấp và mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Linh Chi cứng người, sống lưng cô lạnh toát. Cô quay phắt lại, bàn tay vô thức thủ thế theo bản năng chiến đấu.

Sở Lạc Minh đứng đó, cách cô chưa đầy hai bước chân. Tà áo choàng trắng của anh vẫn còn vương những hạt mưa li ti chưa kịp bốc hơi, lấp lánh dưới ánh đèn neon như những mảnh thủy tinh vỡ. Anh không nhìn cô, đôi mắt bạc vô hồn dán chặt vào dòng chữ xác nhận trên màn hình hologram.

Linh Chi nheo mắt, sự căm ghét trỗi dậy như một cơn sóng dữ: "Ngài Quốc sĩ có vẻ rất rảnh rỗi khi đích thân đi kiểm tra danh sách đăng ký. Nếu đây là một bản án tử hình, tôi cũng sẽ kéo theo kẻ đã bày ra trò chơi này xuống mồ cùng mình."

Lạc Minh lúc này mới chậm rãi xoay người lại. Khoảng cách quá gần khiến Linh Chi có thể ngửi thấy mùi hương đặc trưng trên người anh – một mùi hương thanh khiết của rừng thông sau mưa trộn lẫn với mùi kim loại sắc lạnh của máy móc. Đôi mắt bạc của anh không hề có tiêu cự, nhưng cô biết anh đang quan sát từng dao động nhỏ nhất trên cơ mặt cô.

[Phân tích chỉ số sinh học của đối tượng Diệp Linh Chi: Nhịp tim 118bpm, nồng độ Adrenaline đạt ngưỡng chiến đấu. Tỷ lệ căm hận: 94%] Eve thầm thì trong tâm trí Lạc Minh. [Lựa chọn phù hợp nhất: Thúc đẩy sự căm thù này đến mức cực đại để kích hoạt cơ chế sinh tồn tiềm ẩn của cô ấy. Ngài phải trở thành "kẻ thù tuyệt đối".]

Lạc Minh nhếch môi, một nụ cười nhạt đến mức gần như không tồn tại: "Đừng dùng cái vẻ mặt nạn nhân đó để nhìn tôi. Dự án này không cần sự thương hại, cũng không cần những cảm xúc cá nhân rẻ tiền của cô làm vấy bẩn các thuật toán. Tôi cần một bộ não sắc bén, không phải một đứa trẻ lạc lối đang đi tìm sự cứu rỗi cho một bóng ma đã chết từ mười năm trước."

Cụm từ "bóng ma đã chết" nổ tung trong đầu Linh Chi như một quả lựu đạn. Mọi sự kiềm chế của một đặc nhiệm bay biến. Cô lao tới, hai tay túm chặt lấy cổ áo của Lạc Minh, thô bạo ép anh lùi sát vào cột hologram cứng nhắc. Tiếng kim loại va chạm phát ra một tiếng rầm khô khốc vang vọng khắp sảnh vắng.

"Anh thì biết gì về anh ấy? Anh thì biết gì về bóng ma đó?" Linh Chi gầm lên, hơi thở hổn hển sát gương mặt lạnh lùng của anh. "Anh chỉ là một thứ quái thai được lắp ghép từ những mảnh linh hồn của người khác, một cỗ máy khoác lên mình lớp da người! Sở Lạc Minh, anh không xứng đáng được nhắc đến tên của anh ấy!"

Lạc Minh không phản kháng. Anh để mặc cho cô túm lấy cổ áo mình, để mặc cho những móng tay cô găm vào lớp vải trắng muốt. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia điện màu tím lóe sáng dữ dội từ con chip trên thái dương anh, lan tỏa xuống tận xương quai xanh.

[Cảnh báo! Phong ấn ký ức ngoại lai bị lung lay dữ dội. Mức độ nguy hiểm: Cấp S. Hệ thống đang tự động thiết lập tường lửa cấp độ 2] Eve báo động gào thét trong đầu anh.

Một cơn đau xuyên thấu đại não khiến đồng tử của Lạc Minh co rút lại. Một hình ảnh vụt qua mắt anh: Một cô bé có đôi mắt sáng rực đang chìa ra một mẩu bánh quy vụn trong một hẻm nhỏ tối tăm. Đó không phải ký ức của anh. Đó là "dữ liệu ngoại lai" đang cố gắng phá vỡ sự kiểm soát.

Lạc Minh thô bạo nắm lấy cổ tay Linh Chi. Bàn tay anh lạnh như băng nhưng lực bóp lại mạnh đến mức khiến cô nghe thấy tiếng xương cổ tay mình nghiến lại. Anh gạt mạnh tay cô ra, đẩy cô lùi lại phía sau.

"Đúng, tôi là một cỗ máy!" Lạc Minh nói, giọng anh giờ đây không còn chút hơi ấm nào, nó phẳng lặng và sắc lẹm như một lưỡi dao mổ. "Và một cỗ máy thì không bao giờ vận hành bằng sự thương hại. Cô muốn cứu cái xác sống của ba cô ở dưới hầm ngục kia? Vậy thì hãy chứng minh cô có giá trị hơn là một kẻ chỉ biết ôm lấy quá khứ để khóc lóc đi. Nếu cô trượt kỳ thi này, chính tay tôi sẽ là người ký lệnh rút ống thở của Diệp Vĩnh Lâm. Tôi không nuôi những phế vật, và tôi cũng không giữ lại những cái xác không còn giá trị thí nghiệm."

Linh Chi đứng lặng giữa sảnh, hai cổ tay cô đã bắt đầu sưng đỏ và xuất hiện những vết bầm tím rõ rệt do lực tay của anh. Sự đau đớn về thể xác không thấm thía gì so với sự bàng hoàng trong lòng. Người đàn ông đứng trước mặt cô thực sự là một con quái vật. Anh ta không phải là Hàn Chương, anh ta không có lấy một chút tàn dư của lòng trắc ẩn.

"Tôi sẽ không trượt!" Linh Chi nghiến răng, từng chữ thốt ra như được mài sắc qua lòng căm hận. "Và khi tôi có được quyền truy cập vào kho dược liệu, tôi sẽ là người kết thúc vương triều máy móc của anh."

Lạc Minh không đáp lại lời tuyên chiến đó. Anh xoay người, tà áo choàng trắng lướt đi trong ánh sáng xanh nhạt của hành lang. Bóng lưng anh cao gầy, cô độc nhưng mang một vẻ uy quyền không thể lay chuyển.

[Dữ liệu ghi nhận: Ý chí sinh tồn của đối tượng đạt 100%. Mục tiêu hoàn thành] Eve báo cáo một cách lạnh lùng.

Lạc Minh bước vào thang máy cá nhân. Ngay khi cánh cửa kim loại khép lại, che khuất tầm mắt của Linh Chi, toàn bộ cơ thể anh bỗng đổ sụp xuống, tựa hẳn vào vách kính thang máy. Đôi bàn tay anh run rẩy dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì những xung đột điện từ đang tàn phá hệ thần kinh.

Cậu cúi đầu, nhìn vào bàn tay trái – bàn tay vừa mới bóp chặt cổ tay Linh Chi. Một giọt máu đỏ tươi từ mũi chảy xuống, nhỏ giọt trên mu bàn tay trắng nhợt.

[Ngài đang tự sát bằng cách này] Eve thở dài, giọng nói mang theo một âm hưởng của sự tiếc nuối máy móc. [Giao thức bảo vệ mã nguồn đã gây ra 12 vết rách nơ-ron nhỏ để ngăn chặn ký ức cũ tràn ra. Ngài có muốn sử dụng thuốc giảm đau cấp độ 3?]

"Không cần!" Lạc Minh thầm đáp, đôi mắt nhắm nghiền để che giấu sự vụn vỡ bên trong. "Hãy giữ cho nỗi đau này tồn tại. Chỉ khi đau đớn, ta mới nhớ rõ mình đang đóng vai kẻ phản diện."

Dưới sảnh, Linh Chi vẫn đứng đó, nhìn chăm chằm vào vết bầm trên cổ tay. Cô không hề biết rằng, cái chạm tay tàn nhẫn của Lạc Minh vừa rồi thực chất là một cách để Eve bí mật quét lại tần số não bộ của cô, chuẩn bị cho một sự bảo vệ tối thượng trong kỳ thi sắp tới. Cô chỉ thấy hận. Và trong bóng tối của Đế Đô, sự căm hận ấy chính là ánh sáng duy nhất dẫn lối cô vào hang cọp.
 
516 ❤︎ Bài viết: 332 Tìm chủ đề
Chương 42. Lò mổ tri thức

Đế Đô đêm nay mang một màu xám đục. Những tầng mây điện từ không ngừng xoay chuyển, phát ra những tiếng o o đặc trưng của một hệ thống đang quá tải năng lượng. Cơn mưa nhân tạo lúc chiều đã dứt, để lại một lớp sương mù mang mùi ozone và kim loại bám chặt vào các vách kính của khu dân cư hạng C.

Trong căn hộ chật chội, Diệp Linh Chi ngồi bất động trước màn hình hologram xanh nhạt. Quầng thâm dưới mắt cô hằn sâu, và đôi môi khô khốc vì thiếu nước đã bắt đầu nứt nẻ. Trên bàn, thay vì những giáo trình bóng bẩy của Học Phủ, là những mảnh giấy nháp chằng chịt các công thức sinh học cổ điển – thứ kiến thức mà Đế quốc coi là "rác thải y tế".

Vết bầm tím trên cổ tay cô đã chuyển sang sắc xanh đen sậm. Mỗi khi ngón tay cô lướt trên bàn phím, cơn đau lại giật lên tận óc, nhưng Linh Chi không chạm vào hộp thuốc giảm đau. Cô cần cơn đau này. Nó nhắc cô rằng Sở Lạc Minh là thật, sự tàn nhẫn của anh ta là thật, và cái chết đang cận kề của ba cô cũng là thật.

Ở góc phòng, Triệu Minh nằm nghiêng trên giường, mắt nhắm hờ nhưng hơi thở không hề đều đặn của một người đang ngủ. Hắn đang quan sát cô qua kẽ mắt. Sự kiên trì của Linh Chi khiến hắn bất an. Lệnh từ Azure rất rõ ràng: Kìm hãm Diệp Linh Chi bằng mọi giá, không được để cô ta lọt vào vòng kiểm soát của Sở Lạc Minh.

Triệu Minh khẽ cựa mình, làm ra vẻ mệt mỏi. Hắn với tay lấy ly nước trên bàn, cố tình để nó trượt khỏi tay.

Choảng!

Chiếc ly pha lê vỡ tan, nước tràn ra lênh láng, thấm vào những bản thảo viết tay của Linh Chi.

"Linh Chi... anh xin lỗi... anh yếu quá, không cầm nổi..." Hắn thều thào, giọng nói run rẩy đầy hối lỗi.

Linh Chi khựng lại, nhìn những dòng công thức quan trọng đang bị nhòe đi dưới vũng nước. Cô không nổi giận, cũng không lo lắng. Cô chỉ chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn. Ánh mắt cô lạnh lùng đến mức khiến Triệu Minh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô nhận ra một chi tiết: vị trí chiếc ly lúc nãy nằm cách xa tầm tay của một kẻ "đang hấp hối" như hắn.

"Dọn đi!" Linh Chi nói, giọng cô khàn đặc nhưng không chứa một chút cảm xúc nào. "Nếu anh còn làm đổ bất cứ thứ gì nữa, tôi sẽ tống anh ra ngoài hành lang ngay lập tức."

Sự quyết liệt của cô làm Triệu Minh câm nín. Hắn nhận ra sự thương hại mà hắn dày công xây dựng đang rạn nứt. Linh Chi không còn nhìn hắn như một người anh trai cần bảo vệ, cô nhìn hắn như một vật cản.

***

Hội trường trung tâm của Đế Đô Học Phủ không giống một phòng thi, nó giống một lò mổ tri thức. 1000 bàn thi pha lê đen bóng loáng xếp thành những vòng tròn đồng tâm, bao quanh bởi những bức tường từ trường trong suốt phát ra tiếng o o trầm đục. Luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm thổi thốc vào gáy thí sinh, mang theo mùi nồng của ozone và thứ mùi hăng hắc của các vi mạch đang vận hành quá tải.

Linh Chi bước vào vị trí số 9982. Cô không ngồi xuống ngay mà dùng mu bàn tay quệt đi lớp mồ hôi lạnh trên trán. Đôi mắt cô đỏ quạch vì thiếu ngủ, nhưng sự tỉnh táo lại đạt đến mức cực hạn nhờ cơn đau nhói lên từ vết bầm tím trên cổ tay.

Cô liếc nhìn sang dãy bàn phía Tây. Triệu Minh (giả) đang ngồi đó, gương mặt hắn trông xanh xao một cách kỳ lạ, bàn tay run rẩy gõ nhẹ lên mặt bàn pha lê. Linh Chi cảm nhận được một sự dao động sóng điện từ rất nhẹ phát ra từ phía hắn. Tối qua, khi hắn cố tình làm đổ nước để hủy hoại bản thảo của cô, Linh Chi đã lờ mờ đoán được hắn không chỉ là một kẻ mạo danh tình cảm, mà là một công cụ phá hoại chuyên nghiệp.

"Mời các thí sinh ổn định vị trí. Kết nối Neural bắt đầu."

Giọng nói của Sở Lạc Minh vang lên từ bục giám khảo treo lơ lửng giữa không trung. Anh đứng đó, bất động dưới ánh đèn pha cực mạnh hắt xuống từ trần nhà. Bộ lễ phục trắng của anh phản chiếu ánh sáng chói mắt, nhưng gương mặt anh lại chìm trong bóng tối. Chỉ có đôi mắt bạc là rực lên, lạnh lẽo và soi xét như một lưỡi dao mổ.

[Kết nối hoàn tất.]

[Tổng số thí sinh: 1000.]

[Chỉ số tập trung của thí sinh 9982-LC: 98.5%.]

[Hệ thống phát hiện sự can thiệp từ máy chủ lạ hướng về khu vực dãy Tây]


Eve báo cáo trực tiếp vào nơ-ron của Lạc Minh.

Lạc Minh không đáp, anh chỉ khẽ cử động ngón tay trái, kích hoạt bộ đề thi tử thần.

"200 câu hỏi phức hợp. 60 giây mỗi câu. Bắt đầu."

Màn hình pha lê trước mặt Linh Chi bùng nổ ánh sáng.

Câu 1: Thiết lập phương trình cân bằng cho phản ứng oxy hóa khử trong chip sinh học 0.1nm tại điều kiện áp suất nơ-ron âm 0.5 bar.

Tiếng gõ bàn phím vang lên đồng loạt, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn như tiếng mưa đá nện xuống mái tôn. 60 giây không đủ để tư duy theo cách thông thường. Ở đây, người ta không thi kiến thức, người ta thi khả năng ép não bộ hoạt động vượt ngưỡng sinh học.

Linh Chi không dùng các thuật toán tích phân của Đế quốc. Cô bắt đầu viết những chuỗi mã gen theo cách mà ba cô đã dạy trong căn hầm ở Hẻm 47 – một phương pháp tiếp cận dựa trên sự cảm ứng dòng chảy năng lượng hơn là các con số khô khốc.

30 câu đầu trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở. Đến câu thứ 50, áp lực bắt đầu lộ rõ. Một nam sinh cách Linh Chi hai dãy bàn đột ngột gào lên một tiếng kinh hoàng rồi đổ gục xuống, máu từ tai và mũi chảy ra tràn lên mặt bàn pha lê. Robot an ninh ngay lập tức lao tới, kéo cái xác đi như lôi một món đồ phế thải.

Sự tàn khốc của kỳ thi này khiến Linh Chi lạnh gáy. Lạc Minh không chỉ muốn tìm thiên tài, anh ta muốn sàng lọc ra những bộ não có kết cấu thép.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back