Bạn được sieupham5 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Tứ Vô Lượng Tâm

Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 4 chữ

* * *^^^***

TỪ (Lòng Yêu Thương )

* * *

Mong người được vui,

Thoát hết buồn thui.

Tình thương muôn loại,

Mở rộng không lui.

* * *

BI (Lòng Thương Xót )

* * *

Nhìn thấy khổ đau,

Lòng bi dâng trào.

Cứu giúp, chia sẻ,

Mong người thoát mau.

* * *

HỶ (Lòng Vui Vẻ )

* * *

Vui với thành công,

Mừng người thỏa lòng.

Không chút ganh ghét,

Sống trong thảnh thong.

* * *

XẢ (Lòng Buông Xả )

* * *

Giữ tâm quân bình,

Không chấp thiện, vinh.

Xả bỏ bám víu,

An lạc nội mình.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Từ Thức Gặp Tiên

Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

* * *^^^***

Quan huyện chốn trần ai,

Chàng Từ Thức liêm chính.

Bỏ quan, nhớ người thương,

Lặn lội tìm quê nàng.

* * *

Ghé đảo, thấy hang sâu,

Lạc vào cõi Tiên giới.

Gặp lại Giáng Hương xưa,

Duyên tiên trần gắn bó.

* * *

Ba năm cõi Bồng Lai,

Nhớ nhà, xin trở về.

Về trần, đời đã đổi,

Ba trăm năm thoáng qua.

* * *

Quê cũ không còn ai,

Mái nhà xưa tan biến.

Mây tiên đã bay đi,

Từ Thức buồn biệt xứ.

* * *

Động tiên khóa lối cũ,

Chàng bỏ đi, biệt tăm.

Từ ấy động còn đó,

Mãi mãi gọi tên chàng.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Gọi hồn

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

* * * ^^^ * * *


Khói hương bay trước gió,

Đêm khép lại hiên nhà.

Một tiếng ai rất khẽ,

Chạm nhẹ cõi lòng ta.

* * *

Chuông ngân không ai gõ,

Bóng cũ chạm bờ tường.

Lời xưa chưa kịp nói,

Đã tan trong sương mờ.

* * *

Ta gọi - không ai đáp,

Chỉ gió động hàng tre.

Hóa ra điều trở lại,

Là ký ức não nề.

* * *

Hồn đi hay hồn ở,

Ai phân rạch đôi bờ?

Người còn mang nỗi nhớ,

Hay tự gọi chính mình?​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Bà ơi, sao tóc bà lại bạc?

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

* * * ^^^ * * *


Mới ngày nào còn bé,

Chỉ cao hơn cái chổi.

Mỗi lần cháu chạy nhảy,

Bị vấp ngã đau điếng.

* * *

Bà liền dỗ dành cháu:

"Cháu hư của bà ơi!

Cháu phải cẩn thận đó!"

Lời bà thật dịu êm.

* * *

Vườn quê xanh xanh ngắt,

Bà trồng bao thứ quả.

Cháu lớn lên từng ngày,

Trong tình yêu của bà.

* * *

Cây mỗi ngày một cao,

Cháu nay đã khôn lớn.

Nhưng sao dáng bà thấp,

Lưng còng gánh thời gian?

* * *

Vườn bà vẫn xanh mướt,

Quả ngọt trĩu trên cành.

Bà ơi, sao tóc ấy,

Lại bạc trắng màu mây?​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Dòng Thời Gian Lặng Lẽ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

* * * ^^^ * * *


Tích tắc tiếng đồng hồ,

Đuổi nhau trên vách cũ.

Ngày đi chẳng hẹn hò,

Để chiều loang sắc đỏ.

* * *

Thời gian như dòng nước,

Chảy mãi chẳng quay về.

Nỗi buồn và hạnh phúc,

Gói vào trong cơn mê.

* * *

Tóc xanh giờ điểm bạc,

Dấu chân hằn lo âu.

Đời người như cánh hạc,

Bay qua những nhịp cầu.

* * *

Hãy yêu từng hơi thở,

Trân trọng phút giây này.

Kẻo mai thành nỗi nhớ,

Vụt mất tầm bàn tay.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Nỗi khổ người làm khảo sát

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

55001036110_897d1b0548_o.png


Mở máy thấy thông báo,

Lời mời gọi thiết tha.

"Giúp em vài câu hỏi,

Chỉ phút giây thôi mà!"

* * *

Nể tình nên bấm chọn.

Bắt đầu dòng đầu tiên,

Ai ngờ đâu "biển rộng"

* * *

Chưa làm đã thấy phiền,

Hết thông tin cá nhân.

Đến sở thích, thói quen,

Câu hỏi sao dài thế?

Chữ nghĩa cứ đan xen.

* * *

"Bạn thấy sao sản phẩm?"

"Rất tốt" hay "Bình thường"?

Chọn bừa thì áy náy,

Chọn thật lại vấn vương.

* * *

Thanh kéo dài dằng dặc,

Mới được mười phần trăm.

Mắt bắt đầu mờ mỏi,

Tay bấm đến rã rời.

* * *

Đến trang cuối hồi hộp,

Tưởng thoát được "vòng vây"

Lại hiện dòng chữ nhỏ:

"Viết cảm nhận vào đây!"

* * *

Gửi đi lòng nhẹ nhõm,

Tưởng nhận quà liền tay.

Hóa ra: "Chúc may mắn!

Hẹn bạn vào.. Lần sau!"​
 
Chỉnh sửa cuối:
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Nỗi khổ điền Captcha

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

54999851802_1f405162a7_o.png


Muốn gửi một tin nhắn,

Hay đăng ký tài khoản.

Lại gặp ngay thử thách,

Tên gọi là Captcha.

* * *

Chọn hết hình giao thông,

Tìm cầu thang, vạch ngang.

Mắt căng nhìn từng ô,

Sợ bấm nhầm, lo toan.

* * *

Có khi hình mờ ảo,

Chữ nghĩa cứ nhập nhằng.

Nhập đi rồi nhập lại,

Máy cứ bảo là sai!

* * *

Đến lúc thấy ce buýt,

Tưởng lần này chắc ăn.

Nhấn xong, chờ đợi mãi,

Cứ làm đi làm lại.

* * *

Cứ thế quay vòng vòng,

Bấm cho đến phát điên.

Mới thấy dòng chữ nhỏ:

"Bạn đã xác minh xong!"

* * *

Thở phào nhẹ nhõm lắm,

Như vừa thoát hiểm nguy.

Captcha ơi Captcha!

Khi nào mới hết đây?​
 
Chỉnh sửa cuối:
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Sự tích Núi Bà Đen

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Xưa kia gọi núi Một,

Tượng đá rất linh thiêng.

Dân gian cùng bồi đắp,

Lên núi lễ Phật hiền.

* * *

Có nàng Thiên Hương nọ,

Gốc ở Trảng Bàng xưa.

Võ giỏi lại văn hay,

Sắc hương chẳng ai vừa.

* * *

Chàng Sĩ Triệt đem lòng,

Yêu mến nàng thắm thiết.

Giữa lúc gặp nguy nan,

Chàng cứu nàng thoát nghiệp.

* * *

Mối duyên vừa định sẵn,

Chàng phải đi tòng quân.

Nàng một lòng chung thủy,

Ngóng đợi ngày đoàn viên.

* * *

Chẳng may gặp bọn cướp,

Nàng chạy trốn vào rừng.

Gieo mình nơi vách đá,

Lệ tiễn biệt rưng rưng.

* * *

Ở đời vua Minh Mạng,

Trị vì đất nước Nam.

Hiển thánh báo nhà sư,

Dưới khe núi Đông Nam.

* * *

Tiếng đồn vang khắp chốn,

Lê Văn Duyệt lên xem.

Nàng nhập xác kể rõ,

Nỗi oan ức của mình.

* * *

Thương người con gái ấy,

Vua sắc phong: "Thánh Mẫu"

Núi Một từ dạo ấy,

Tên gọi: Núi Bà Đen.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Ăn kiêng thật khó

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ

* * * ^^^ * * *


Quyết tâm giảm cái bụng,

Sáng chỉ ăn rau xanh.

Thấy đời sao mong manh,

Lòng buồn như lá rụng.

* * *

Trưa về ngang phố nhỏ,

Mùi bún chả đưa hương.

Chân dừng bước giữa đường,

Cái dạ dày réo gọi.

* * *

Tối nằm nghe bụng đói,

Mơ thấy đùi gà chiên.

Pizza và bánh mỳ,

Vây lấy giấc ngủ yên.

* * *

Một miếng chắc không sao,

Tự nhủ lòng khe khẽ.

Thế là ăn thật lẹ,

Hết sạch cả mâm cao.

* * *

Ăn kiêng quả thật khó,

Như leo núi gập ghềnh.

Cân nặng vẫn lênh đênh,

Thôi.. Mai mình lại cố!​

Hy vọng bài thơ này giúp bạn thấy thư giãn hơn với "nỗi khổ" chung của hội chị em/anh em đang giữ dáng!​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Ăn kiêng thật khó

Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ: 5 chữ - (Dành cho dân văn phòng)

* * * ^^^ * * *


Quyết tâm cao vạn trượng,

Sáng gặm một mẩu khoai.

Nghĩ mình sẽ mảnh mai,

Như người mẫu trên mạng.

* * *

Trưa đồng nghiệp mời mọc:

"Làm miếng trà sữa không?"

Lòng tự bảo rằng: "Không!"

Nhưng miệng cười: "Có ạ!"

* * *

Chiều về ngang hàng cá,

Mùi xiên bẩn thơm lừng.

Chân bỗng chốc dừng dưng,

Tay móc tiền "vô ý".

* * *

Tối ngồi soi gương kỹ,

Thấy cái bụng vẫn tròn.

Thì thầm: "Thôi mệt quá!

Thà béo mà vẫn ngon."

* * *

Đời này ngắn lắm bạn,

Cứ ăn uống thả ga.

Ngày mai mình tập lại,

Chắc.. Năm tới sẽ qua!​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Phiên chợ tình hẹn ước

Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Phiên chợ Khâu Vai xưa,

Người đổ về như hoa.

Chàng H'mông thổi khèn,

Gặp cô gái người Giáy.

* * *

Tiếng hát ngọt mật ong,

Điệu khèn say lòng người.

Sùng Ly và Su Mây,

Nên tình duyên đôi lứa.

* * *

Nhưng hai bản thù nhau,

Cấm không cho gặp mặt.

Súng, nỏ rực lửa hờn,

Máu rơi tràn vách đá.

* * *

Thương dân bản đau khổ,

Đôi trẻ gạt lệ rơi.

Hứa không yêu nhau nữa,

Để ngăn dòng máu chảy.

* * *

Hẹn nhau mỗi năm một,

Ngày hai bảy tháng Ba.

Khâu Vai nơi hẹn ước,

Kể nỗi niềm nhớ thương.

* * *

Đến tận ngày hôm nay,

Chợ tình vẫn còn đó.

Cho những đôi dang dở,

Tìm về bến yêu đương.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Câu chuyện "Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc" là một trong những biểu tượng thiêng liêng nhất về chủ nghĩa anh hùng và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.

Bối cảnh lịch sử

Ngã ba Đồng Lộc
thuộc xã Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, là điểm giao thông trọng yếu trên tuyến đường Trường Sơn, nối liền Bắc – Nam.

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ (đặc biệt giai đoạn 1967–1968), nơi đây là tọa độ lửa, bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt đường tiếp viện cho chiến trường miền Nam.

Mười cô gái thanh niên xung phong anh hùng

Đó là Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 tỉnh Hà Tĩnh.

Họ tuổi đời còn rất trẻ, chỉ 17–20 tuổi, gồm:

1. Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng

2. Nguyễn Thị Xuân

3. Hồ Thị Cúc

4. Võ Thị Hà

5. Trần Thị Hường

6. Trần Thị Hợi

7. Thị Xanh

8. Nguyễn Thị Rạng

9. Dương Thị Xuân

10. Nguyễn Thị


Nhiệm vụ của họ là san lấp hố bom, đảm bảo thông đường cho xe vận tải ra tiền tuyến.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968

Một trận bom ác liệt trút xuống Ngã ba Đồng Lộc.

Khi các cô đang làm nhiệm vụ lấp hố bom để thông đường, thì một loạt bom ném trúng vị trí của tiểu đội.

Cả 10 cô gái đã hy sinh, giữa tuổi xuân phơi phới.

Đến nhiều ngày sau, đồng đội mới tìm được thi thể các cô, nằm gần bên nhau dưới lớp đất đá.

Ý nghĩa và tưởng niệm

Câu chuyện của 10 cô gái đã trở thành biểu tượng cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Nơi đây nay là Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc, được xếp hạng Di tích quốc gia đặc biệt.

Hằng năm, hàng vạn người đến thắp hương tưởng niệm, đặc biệt vào ngày 24/7 – ngày các cô hy sinh.

Có nhiều bài thơ, bài hát, phim, truyện được sáng tác về họ, như:

"Cúc ơi!" (thơ của Nguyễn Khoa Điềm, viết về liệt sĩ Võ Thị Tần )

"Ngã ba Đồng Lộc" (bài hát của nhạc sĩ Song Ngọc )

Phim truyện "Ngã ba Đồng Lộc" (đạo diễn Lưu Trọng Ninh )

Lời tri ân

"Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc

Tuổi mười tám, đôi mươi giữa bom rơi đạn nổ

Ngã xuống mà đất trời còn thương nhớ

Tên các em hóa sáng giữa trời xanh.."
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc trở thành huyền thoại – nơi tuổi xuân hóa thành bất tử. Mười cô gái thanh niên xung phong, mười đóa hoa tuổi mười tám đôi mươi, đã gửi lại thanh xuân mình cho đất mẹ, để con đường thông, để dòng xe ra trận. Bài thơ sau đây là khúc tưởng niệm và tri ân những người con gái đã nằm lại giữa ngã ba bom đạn, để hôm nay, hòa bình nở hoa trên từng tấc đất quê hương.​

Mười Đóa Hoa Bên Ngã Ba Đồng Lộc


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Ngã ba gió quẩn mưa trôi,

Bom rơi nát đất, vẫn cười giữa sương.

Tuổi xuân gửi lại chiến trường,

Mười cô gái trẻ trọn đường hi sinh.

* * *

Đêm về gió hát rung rinh,

Cỏ non nghiêng xuống gọi tên các nàng.

Võ Thị Tần – dáng kiên cường,

Tiểu đội trưởng nhỏ mà đường chí cao.

* * *

Xuân ơi! Bom nổ lao xao,

Vẫn nghe giọng nói ngọt ngào trong mây.

Hà, Hường, Rạng.. Gọi tên đầy,

Tiếng ai vọng núi, tiếng ai gọi trời.

* * *

Cúc, Xanh, Hợi.. Vẫn mỉm cười,

Giữa lòng đất mẹ, tóc người vương bay.

Mười thân áo vải hôm nay,

Thành mười ánh lửa đốt dày phong ba.

* * *

Đồng Lộc – ngã ba xưa đó,

Đạn bom dội xuống, đất nở hoa hồng.

Xe qua, các chị trải lòng,

Lấp hố bom nổ, giữ thông tuyến đường.

* * *

Bom rơi, đất vỡ tan xương,

Mười cô nằm lại, bình thường mà thiêng.

Chưa ai kịp tuổi đoàn viên,

Mà hồn đã hóa thánh hiền núi sông.

* * *

Mẹ ơi – thư viết chưa xong,

Tần còn giữ bút, lệ trong mắt người.

"Mẹ ơi, con vẫn còn vui,

Con cùng đồng đội vững nơi tuyến đầu."

* * *

Giờ đây, gió hát đâu đâu,

Mười cô hóa sáng tinh cầu giữa đêm.

Đồng Lộc – mưa trắng nẻo mềm,

Hoa sim tím nở, êm đềm nhớ thương.

* * *

Khách về dừng bước bên đường,

Nghe hương đất ấm, tấm gương anh hùng.

Tuổi hai mươi chẳng tàn phai,

Hóa thành bất tử, hóa mai vĩnh hằng.

* * *

Ngã ba cũ, khói hương giăng,

Cỏ non xanh mướt, trăng nằm nhớ ai.

Gió Lộc thổi tự hôm mai,

Còn nghe tiếng hát "thông đường – nhanh lên!"

* * *

Bom cười, đất cũng hồi tênh,

Mười cô ngã xuống, để nên hòa bình.

Đêm nay, trăng lặng lung linh,

Nghe mười bóng nhỏ thấp mình trong sương.​

Mười cô gái Đồng Lộc – mười ngôi sao lấp lánh giữa bầu trời Tổ quốc. Họ đã hóa thân vào đất, vào cỏ cây, vào gió Lộc Can để mỗi mùa trăng sáng, người đi qua vẫn thấy bóng dáng họ mỉm cười giữa sương mai. Bài thơ là nén hương lòng – là lời tri ân sâu sắc gửi đến những người con gái Việt Nam anh hùng, đã lấy tuổi xuân mình thắp sáng con đường độc lập, tự do.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc trở thành huyền thoại – nơi tuổi xuân hóa thành bất tử. Mười cô gái thanh niên xung phong, mười đóa hoa tuổi mười tám đôi mươi, đã gửi lại thanh xuân mình cho đất mẹ, để con đường thông, để dòng xe ra trận. Bài thơ sau đây là khúc tưởng niệm và tri ân những người con gái đã nằm lại giữa ngã ba bom đạn, để hôm nay, hòa bình nở hoa trên từng tấc đất quê hương.​

Mười Đóa Hoa Bên Ngã Ba Đồng Lộc


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Ngã ba gió quẩn mưa trôi,

Bom rơi nát đất, vẫn cười giữa sương.

Tuổi xuân gửi lại chiến trường,

Mười cô gái trẻ trọn đường hi sinh.

* * *

Đêm về gió hát rung rinh,

Cỏ non nghiêng xuống gọi tên các nàng.

Võ Thị Tần – dáng kiên cường,

Tiểu đội trưởng nhỏ mà đường chí cao.

* * *

Xuân ơi! Bom nổ lao xao,

Vẫn nghe giọng nói ngọt ngào trong mây.

Hà, Hường, Rạng.. Gọi tên đầy,

Tiếng ai vọng núi, tiếng ai gọi trời.

* * *

Cúc, Xanh, Hợi.. Vẫn mỉm cười,

Giữa lòng đất mẹ, tóc người vương bay.

Mười thân áo vải hôm nay,

Thành mười ánh lửa đốt dày phong ba.

* * *

Đồng Lộc – ngã ba xưa đó,

Đạn bom dội xuống, đất nở hoa hồng.

Xe qua, các chị trải lòng,

Lấp hố bom nổ, giữ thông tuyến đường.

* * *

Bom rơi, đất vỡ tan xương,

Mười cô nằm lại, bình thường mà thiêng.

Chưa ai kịp tuổi đoàn viên,

Mà hồn đã hóa thánh hiền núi sông.

* * *

Mẹ ơi – thư viết chưa xong,

Tần còn giữ bút, lệ trong mắt người.

"Mẹ ơi, con vẫn còn vui,

Con cùng đồng đội vững nơi tuyến đầu."

* * *

Giờ đây, gió hát đâu đâu,

Mười cô hóa sáng tinh cầu giữa đêm.

Đồng Lộc – mưa trắng nẻo mềm,

Hoa sim tím nở, êm đềm nhớ thương.

* * *

Khách về dừng bước bên đường,

Nghe hương đất ấm, tấm gương anh hùng.

Tuổi hai mươi chẳng tàn phai,

Hóa thành bất tử, hóa mai vĩnh hằng.

* * *

Ngã ba cũ, khói hương giăng,

Cỏ non xanh mướt, trăng nằm nhớ ai.

Gió Lộc thổi tự hôm mai,

Còn nghe tiếng hát "thông đường – nhanh lên!"

* * *

Bom cười, đất cũng hồi tênh,

Mười cô ngã xuống, để nên hòa bình.

Đêm nay, trăng lặng lung linh,

Nghe mười bóng nhỏ thấp mình trong sương.​

Mười cô gái Đồng Lộc – mười ngôi sao lấp lánh giữa bầu trời Tổ quốc. Họ đã hóa thân vào đất, vào cỏ cây, vào gió Lộc Can để mỗi mùa trăng sáng, người đi qua vẫn thấy bóng dáng họ mỉm cười giữa sương mai. Bài thơ là nén hương lòng – là lời tri ân sâu sắc gửi đến những người con gái Việt Nam anh hùng, đã lấy tuổi xuân mình thắp sáng con đường độc lập, tự do.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
12 tháng trong một năm

Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Tháng giêng mưa lất phất,

Lộc non biếc đầu cành.

Gió xuân về khe khẽ,

Ước mơ đầy trong xanh.

* * *

Tháng hai hoa bưởi trắng,

Hương vương khắp lối quen.

Bước chân người đi chậm,

Giữ xuân lâu thêm lên.

* * *

Tháng ba trời xanh thẳm,

Nắng mới gọi chim ca.

Tuổi học trò mơ mộng,

Theo gió bay rất xa.

* * *

Tháng tư mùa ve đến,

Tiếng gọi hè xôn xao.

Trang vở còn dang dở,

Mà nắng đã lên cao.

* * *

Tháng năm hoa phượng đỏ,

Cháy rực góc sân trường.

Mồ hôi rơi theo nắng,

Ướt vai áo con đường.

* * *

Tháng sáu trưa oi ả,

Cơn mưa rào ghé qua.

Xua tan bao nóng bức,

Cho trời lại hiền hòa.

* * *

Tháng bảy chiều lặng lẽ,

Mưa ngâu ướt mái nhà.

Nỗi nhớ ai chợt đến,

Theo giọt buồn rơi ra.

* * *

Tháng tám mùa thu chín,

Hương cốm mới nhẹ bay.

Gió về mang mát dịu,

Xoa lòng người mê say.

* * *

Tháng chín trăng sáng tỏ,

Đêm thu trải êm đềm.

Tiếng trống trường vang vọng,

Gọi mùa học thân quen.

* * *

Tháng mười hoa sữa nở,

Hương lan khắp phố dài.

Thu đi mà lưu luyến,

Bước chân còn ngần ngại.

* * *

Tháng mười một gió lạnh,

Len lỏi giữa đêm sâu.

Chiếc khăn ai khẽ quấn,

Ấm hơn cả nhịp cầu.

* * *

Tháng chạp năm sắp hết,

Khói bếp quyện chiều đông.

Người về bên mâm cỗ,

Tết ấm một vòng tròn.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Trong khói lửa chiến tranh, tình chị em giữa chị Xuân và em Xanh hiện lên thật dung dị nhưng đầy hy sinh. Đó là một mối liên kết máu thịt, nơi sự thấu hiểu vượt lên trên cả lời nói. Khi gia đình neo đơn, bố mẹ già yếu, cả hai chị em đều sẵn sàng nhận phần gian khổ về mình: Xanh muốn đi chiến trường thay chị vì thương chị là lao động chính, còn chị Xuân lại hết lòng bảo bọc em vì Xanh "chưa đủ tuổi". Hình ảnh chị Xuân nắm "đuôi tóc ngắn cũn cỡn" của em mình không chỉ là một cử chỉ âu yếm, mà còn là sự che chở của một người chị dành cho đứa em bé bỏng trước ngưỡng cửa cuộc đời. Giây phút chia tay tại bến Da Đôi, đôi mắt "ầng ậng nước" của chị Xuân nhìn xuống dòng sông quê hương rồi nhìn em như một lời nhắn nhủ không lời đầy xót xa. Dù chị đã đi vào bất tử, nhưng hơn 40 năm sau, người em ấy vẫn mang khuôn mặt "hao hao giống chị" và lưu giữ ký ức về chị như một phần máu thịt không thể tách rời.​

Nguyễn Thị Xuân

Tưởng nhớ Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Nhỏ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Làng Dưng bên sông Nhe,

Tựa lưng núi Sạc Sơn.

Tuổi thơ nhiều vất vả,

Đi ở chẳng oán hờn.

* * *

Thiếu nữ tuổi đôi mươi,

Đảm đang việc nước nhà.

Viết đơn đi cứu quốc,

Rời bến tắm Da Đôi.

* * *

Đồng Lộc những ngày bom,

Mười tám giờ mặt đường.

Phá bom thông mạch máu,

Chẳng ngại những đau thương.

* * *

Mối tình cùng anh Vĩnh,

Lời hẹn ước chưa thành.

Anh đi vào mặt trận,

Chị mãi tuổi xuân xanh.

* * *

Chiều định mệnh bến xưa,

Mười đóa hoa bất tử.

Tên chị ghi trang sử,

Sáng mãi tinh thần em.​
 
Chỉnh sửa cuối:
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Trong khói lửa chiến tranh, tình chị em giữa chị Xuân và em Xanh hiện lên thật dung dị nhưng đầy hy sinh. Đó là một mối liên kết máu thịt, nơi sự thấu hiểu vượt lên trên cả lời nói. Khi gia đình neo đơn, bố mẹ già yếu, cả hai chị em đều sẵn sàng nhận phần gian khổ về mình: Xanh muốn đi chiến trường thay chị vì thương chị là lao động chính, còn chị Xuân lại hết lòng bảo bọc em vì Xanh "chưa đủ tuổi". Hình ảnh chị Xuân nắm "đuôi tóc ngắn cũn cỡn" của em mình không chỉ là một cử chỉ âu yếm, mà còn là sự che chở của một người chị dành cho đứa em bé bỏng trước ngưỡng cửa cuộc đời. Giây phút chia tay tại bến Da Đôi, đôi mắt "ầng ậng nước" của chị Xuân nhìn xuống dòng sông quê hương rồi nhìn em như một lời nhắn nhủ không lời đầy xót xa. Dù chị đã đi vào bất tử, nhưng hơn 40 năm sau, người em ấy vẫn mang khuôn mặt "hao hao giống chị" và lưu giữ ký ức về chị như một phần máu thịt không thể tách rời.​

Nguyễn Thị Xuân

Tưởng nhớ Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Nhỏ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Làng Dưng bên sông Nhe,

Tựa lưng núi Sạc Sơn.

Tuổi thơ nhiều vất vả,

Đi ở chẳng oán hờn.

* * *

Thiếu nữ tuổi đôi mươi,

Đảm đang việc nước nhà.

Viết đơn đi cứu quốc,

Rời bến tắm Da Đôi.

* * *

Đồng Lộc những ngày bom,

Mười tám giờ mặt đường.

Phá bom thông mạch máu,

Chẳng ngại những đau thương.

* * *

Mối tình cùng anh Vĩnh,

Lời hẹn ước chưa thành.

Anh đi vào mặt trận,

Chị mãi tuổi xuân xanh.

* * *

Chiều định mệnh bến xưa,

Mười đóa hoa bất tử.

Tên chị ghi trang sử,

Sáng mãi tinh thần em.​

Trong tiếng Việt, cả hai từ "bao bọc" và "bảo bọc" đều đúng và có nghĩa tương đồng nhau, nhưng chúng thường được sử dụng trong những ngữ cảnh hơi khác biệt một chút:

1. Bao bọc

• Nghĩa: Che chở, vây quanh để bảo vệ khỏi những tác động xấu từ bên ngoài.

• Sử dụng: Mang tính chất che chở một cách toàn diện, đôi khi gợi cảm giác người được bao bọc đang nằm trong một vòng tay hoặc một không gian an toàn.

• Ví dụ: "Cha mẹ luôn bao bọc con cái trước sóng gió cuộc đời."

2. Bảo bọc

• Nghĩa: Chăm sóc và gìn giữ để không bị hư hỏng hoặc tổn thương.

• Sử dụng: Từ này là sự kết hợp giữa "bảo" (giữ gìn/bảo vệ) và "bọc" (che chở). Nó thường mang sắc thái tình cảm gia đình, sự nâng niu.

• Ví dụ: "Chị Xuân luôn tìm cách bảo bọc cho em Xanh vì thương em còn nhỏ tuổi."

Vậy dùng từ nào đúng hơn trong bài viết?

Trong câu chuyện về chị Xuân và em Xanh:

• Nếu bạn muốn nhấn mạnh vào việc chị Xuân che chở, thay em gánh vác gian khổ để em được an toàn ở nhà, bạn nên dùng từ "bao bọc".

• Nếu bạn muốn nhấn mạnh vào tình cảm chị em ruột thịt, sự nâng niu và giữ gìn của người chị dành cho em, từ "bảo bọc" sẽ mang lại cảm giác ấm áp và gần gũi hơn.

Kết luận: Cả hai từ đều đúng chính tả và đúng nghĩa. Tuy nhiên, trong văn chương cảm xúc về gia đình, từ "bảo bọc" thường được ưa chuộng hơn vì nó gợi lên sự chăm chút, yêu thương.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Nào hãy đếm cùng tôi!

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Nào hãy đếm cùng tôi!

Một.. Hai.. Ba nhịp thở.

Bốn là mây trên trời,

Năm là nắng rất khẽ.

* * *

Sáu giọt mưa hiên vắng,

Bảy sắc cầu vồng xa.

Tám là mơ thầm lặng,

Chín là bước đời qua.

* * *

Mười – ta cười nhẹ nhõm,

Đếm xong, lòng bình yên.

Buông muộn phiền rất khẽ,

Nghe đời trôi dịu êm.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Ngày cuối tuần vui vẻ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *

Cuối tuần thật vui quá,

Cả nhà cùng rong chơi.

Đi chu du khắp nơi,

Cùng ngắm bao cảnh đẹp.

* * *

Cuối tuần em rất vui,

Cả nhà cùng cười vang.

Học xong rồi nghỉ ngơi,

Vui chơi suốt ngày dài.

* * *

Mẹ ngồi vẽ tranh đẹp,

Em cũng vẽ cùng mẹ.

Bố chụp hình thật vui,

Cuối tuần
thật tuyệt vời.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Những Cơn Mưa Bất Chợt

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Mây đen từ đâu tới,

Phủ kín cả bầu trời.

Gió mang theo hơi mát,

Mưa bất chợt tuôn rơi.

* * *

Phố đang hiền nắng lạ,

Bỗng ướt áo người đi.

Dòng đời đang hối hả,

Dừng chân dưới mái che.

* * *

Từng giọt reo trên lá,

Nhảy múa trên vỉa hè.

Tiếng mưa như bản nhạc,

Xua tan nóng đêm hè.

* * *

Mưa đến rồi mưa đi,

Vội vàng như cơn gió.

Đọng lại trên cánh hoa,

Những hạt ngọc bé nhỏ.

* * *

Trời tạnh, cầu vồng hiện,

Nắng lại nhuộm vàng sân.

Chút hanh hao vừa mất,

Lòng bỗng thấy nhẹ tênh.​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back