34 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 20 bố trí đại trận

Sau 3 ngày hắn cũng đã trở về tông môn, đón chờ hắn là 1 cảnh tượng vô cùng đẹp

Mặt trời vừa ló rạng, sương mai còn đọng trên những mái ngói lưu ly của Thiên Vân tông. Trên quảng trường chính, hơn trăm đệ tử đang chăm chỉ luyện công. Tiếng xướng danh quyết vang vọng khắp núi rừng, hòa cùng tiếng chim hót đầu xuân.

Tiểu Thạch dẫn đầu đội tuần tra, trên trán còn lấm tấm mồ hôi: "Sư đệ sư muội, ta phải cảnh giác hơn nữa! Vì tông môn!"

Đám đệ tử trẻ đồng thanh đáp: "Vì tông môn!" giọng nói mang theo niềm vui và sự tự hào

Hắn xuất hiện giữa sảnh chính Thanh Vân Tông, mọi người dừng tay hướng về Phía Hứa Thanh cung kính "Cung nghênh lão tổ trở về" cảnh tượng vô cùng hùng vĩ hắn cảm nhận được đây mới là nơi mình thuộc về, không có tranh đoạt, không có mưu mô tính toán, cũng không có kẻ thù. Đây là nơi hắn cảm thấy yên bình.

Lần này ta về, chọn Tông làm nơi đột phá bình cảnh. Đây cũng là cơ duyên của các người, cảm ngộ được đến đâu phải xem ngộ tính của chính các ngươi

Đây là quá trình vô cùng nguy hiểm, kẻ thù rình rập, các ngươi liệu có sợ..

Toàn thể các đệ tử đồng thanh hô vang "đệ tử nguyện hi sinh vì tông chủ"

Các ngươi quay về đi, 3 ngày sau cùng ta dựng đại trận hộ tông.

Tại khu vực bố trí Ngũ Hành Hộ Sơn trận, Lâm Thanh Tuyết đang hướng dẫn mọi người khắc họa phù văn.

"Chậm thôi, từng nét một." Nàng nhẹ nhàng cầm tay một nữ đệ tử, "Phù văn cần sự tinh tế, giống như thêu hoa vậy."

Nữ đệ tử đó tên Tiểu Diệp, mặt ửng hồng: "Đa tạ sư tôn chỉ dạy."

Ở một góc khác, lão Lý đang phân phát linh thạch. Ông cẩn thận kiểm tra từng viên: "Viên này thuộc hành hỏa, bố trí ở phương nam. Viên kia thuộc hành thủy, đặt ở phương bắc."

Trong luyện phù các, hơn mười đệ tử tay cầm bút lông phù, chăm chú khắc họa.

"Ái chà!" Một đệ tử trẻ do quá căng thẳng làm rách tờ phù chỉ.

Đệ tử bên cạnh vỗ vai anh ta: "Đừng nóng, lần đầu ta còn làm hỏng cả chục tấm cơ!"

Mùi mực phù thơm nức lan tỏa khắp không gian. Trên bàn, những tấm phù lục hoàn thành xếp thành từng chồng ngay ngắn.

Trên thao trường, Hứa Thanh đang chỉ đạo mọi người diễn tập trận pháp.

"Đội hỏa hành tiến lên! Đội thủy hành yểm trợ!" Hắn hô to.

Tiểu Thạch dẫn đầu đội hỏa hành, tay bắt ấn: "Hỏa Long xuất thế!"

Đội thủy hành nhanh chóng đổi trận: "Huyền Vũ hộ thể!"

Hai đội phối hợp ăn ý, Hứa Thanh gật đầu hài lòng: "Tốt! Nhưng còn phải nhanh hơn nữa!"

Buổi trưa, mọi người tụ tập dưới cây cổ thọ để nghỉ ngơi.

Tiểu Thạch lấy ra một ít bánh bao nóng hổi: "Đây là bánh bao mẹ ta gửi lên, mọi người cùng ăn nhé!"

Lão Lý ngồi trên tảng đá, kể cho đám trẻ nghe chuyện xưa: "Năm đó lão phu đi săn, từng gặp một con Hỏa Kỳ Lân.."

Lâm Thanh Tuyết đem trà ấm phân cho mọi người: "Uống trà cho ấm bụng."

Đêm xuống, trong tông môn vẫn sáng đèn.

Trong chủ điện, Hứa Thanh và Lâm Thanh Tuyết đang bàn luận.

"Thanh ca, ngươi nói chúng ta có thể chống đỡ được không?" Lâm Thanh Tuyết lo lắng hỏi.

Hứa Thanh nắm chặt tay nàng: "Dù thế nào, ta cũng sẽ bảo vệ các ngươi."

Ngoài cửa sổ, Tiểu Thạch đang dẫn đệ tử tuần tra. Ánh đèn lồng chiếu xuống, in bóng những thân ảng kiên cường lên con đường đá.

Đêm khuya, Hứa Thanh đứng trên lầu cao, nhìn toàn cảnh tông môn.

Dưới ánh trăng, từng khuôn mặt quen thuộc đang bận rộn. Có người đang khắc họa phù văn, có người đang tuần tra, có người đang luyện công..

Nội tâm: "Vì những người này, ta nhất định phải bảo vệ nơi này."

Hắn biết, trận chiến sắp tới sẽ vô cùng khốc liệt. Nhưng nhìn thấy mọi người đồng lòng, trong lòng hắn tràn đầy sức mạnh.

Khi bình minh lại đến, Thiên Vân tông đã sẵn sàng. Dù sóng gió có đến, nơi này vẫn sẽ đứng vững!
 
34 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 21: Đoạt tư cách cảm nhận thiên đạo

Hắn biết, muốn hoàn toàn dung hợp viên đan này, cần phải tìm được một loại kỳ vật chỉ xuất hiện ở nơi giao thoa giữa thiên địa.

Trên đường đi, hắn gặp vô số nguy hiểm:

Bị Huyết Hải Cổ Ma vây công, suýt nữa bị nuốt chửng hồn phách

Tại Băng Nguyên bị Hàn Băng Yêu Vương truy sát, thân thể đông cứng

Ở Lôi Đình Cực Cảnh bị Cửu Thiên Lôi Thần tấn công, linh hồn suýt tan vỡ

May nhờ có Kim Thiền trợ giúp, cùng với Hồn Côn Bằng và Kim Thiền Tơ, hắn mới nhiều lần thoát chết.

Hứa Thanh bắt đầu bế quan dung hợp. Quá trình này còn nguy hiểm hơn cả luyện đan:

Đan khí xung thiên:

Viên đan sau khi dung hợp, bộc phát ra lực lượng kinh khủng. Hứa Thanh phải dùng toàn bộ tu vi để trấn áp, thân thể nhiều lần suýt nổ tung.

Ngũ Hành nghịch chuyển:

Ngũ Hành linh lực bắt đầu nghịch chuyển, phá hủy kinh mạch của hắn. Hứa Thanh phải chịu đựng đau khổ như bị ngàn vạn mũi kim đâm vào.

Đạo xung kích:

Đạo Khí xung kích linh hồn, khiến hắn nhiều lần suýt mất đi ý thức. May nhờ có tàn hồn Kim Kỳ Lân bảo vệ, mới không bị Thiên Đạo đồng hóa.

Thân hồn hợp nhất:

Hứa Thanh phải đồng thời dung hợp đan dược và Đạo Khí. Quá trình này cần:

Phân tách linh hồn thành vạn mảnh

Để mỗi mảnh linh hồn đều cảm ngộ Thiên Đạo

Đồng thời điều khiển Ngũ Hành lực lượng cải tạo thân thể

Sau chín chín tám mươi mốt ngày, Hứa Thanh cuối cùng thành công. Khi hắn mở mắt ra, toàn bộ Thiên Vân sơn chấn động:

Bên ngoài động phủ, cảnh tượng kinh người xuất hiện:

Bầu trời: Ngũ sắc tường vân tụ lại, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ. Từ trong vòng xoáy, tiếng tiên nhạc du dương vang vọng, như có vô số tiên tử đang tấu nhạc.

Mặt đất: Vạn hoa đua nở, cỏ cây mọc nhanh như phim. Linh khí hóa thành sương mù ngũ sắc, bao trùm khắp Thiên Vân sơn.

Linh thú: Tất cả linh thú trong núi đều quỳ phục hướng về phía động phủ, phát ra tiếng kêu cung kính. Ngay cả đôi Hàn Băng Hổ trấn sơn cũng cúi đầu tỏ lòng tôn kính.

Lâm Thanh Tuyết đứng trước động phủ, hai tay siết chặt: "Thanh ca.. Ngươi nhất định phải thành công! Dù thiên hạ này có bao nhiêu kẻ tham lam, ta cũng sẽ cùng ngươi đối mặt."

Bầu trời, ngũ sắc tường vân dần hình thành một khuôn mặt thần bí, đôi mắt như sao nhìn xuống nhân gian. Từng giọt mưa linh lực rơi xuống, cỏ cây gặp mưa đều hóa thành linh thảo.

Tiểu Thạch ôm Kim Thiền, lo lắng hỏi: "Sư phụ.. Sư tôn sẽ không sao chứ?"

Lâm Thanh Tuyết chẫn tĩnh mọi người, đặt niềm tin vào Hứa Thanh.

Ở phía bắc hà, cách nơi đây vạn dặm

Lão quỷ Huyết Hà ngồi trên thuyền máu, trong mắt lóe lên vẻ tham lam: "Đạo tư cách.. Nếu ta có được, nhất định có thể đột phá!"

Điện chủ Lôi Vân
nắm chặt lôi chùy, thần sắc phức tạp: "Thiên Vân tông nhỏ bé này, sao có thể sinh ra nhân vật có Đạo cách? Bất công!"

Cung chủ Băng Nguyệt
nhìn cảnh tượng thiên địa dị tượng, trong lòng dâng lên ghen tị: "Ta tu luyện ngàn năm, không bằng một tiểu bối mới đột phá? Thật buồn cười!"

Tông chủ Kim Cương
vỗ vỗ cơ bắp, cười lạnh: "Đạo cách? Xem ta dùng sức mạnh nghiền nát nó!"

Chiến thuyền hướng về phía Thanh Vân Tông xé rách không gian mà bay đến. Chớp mắt đã đến bên ngoài vân thiên tông.


Lão quỷ Huyết Hà trước tiên lên tiếng: "Tiểu bối Hứa Thanh, ngươi còn không mau ra hàng!"

Nội tâm Hứa Thanh: "Lão quỷ này khí tức âm trầm, tu vi ít nhất Vấn Đỉnh hậu kỳ. Nhưng.. Ta không sợ!"

Hắn bình thản đáp: "Tiền bối muốn Đạo cách của vãn bối? Vậy hãy tự mình đến lấy."

Điện chủ Lôi Vân tức giận: "Ngươi dám khinh thường chúng ta?"

Nội tâm Hứa Thanh: "Lôi Vân các.. Vốn không có ân oán với Thanh Vân tông. Hôm nay nhất định là 9 chết 1 sống."

Cung chủ Băng Nguyệt nhẹ giọng: "Tiểu hữu, Đạo cách không phải thứ ngươi nên có. Giao ra đi, ta có thể thu ngươi làm đệ tử."

Nội tâm Hứa Thanh: "Làm đệ tử? Ha, chỉ là muốn chiếm đoạt mà thôi."
 
34 ❤︎ Bài viết: 9 Tìm chủ đề
Chương 22: Tử thủ

Khi Hứa Thanh đang ở sâu trong tĩnh thất, tiến hành luyện hóa then chốt

Nội tâm Hứa Thanh trấn động không ngừng: "Không tốt! Sao lại đến sớm như vậy? Ta còn cần ít nhất ba ngày nữa mới có thể xuất quan!"

Lão quỷ Huyết Hà dẫn theo năm đại Vấn Đỉnh kỳ cường giả, thẳng đến trước sơn môn.

Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, ngoài sơn môn có ít nhất sáu cỗ Vấn Đỉnh kỳ khí tức, còn có vô số Anh Biến, Nguyên Anh, Kim Đan tu sĩ.

Thế công mãnh liệt khiến toàn bộ Thiên Vân sơn trấn động. Bọn họ đang ở bên ngoài, giọng nói xuyên qua tầng tầng cấm chế, rõ ràng những tầng cấm chế kia cũng kiến đối khủ mất không ít thời gian đối phó. Nhưng hắn cũng không chắc trận pháp này có thể chống đỡ được đến lúc đấy không.

"Ha ha, Hứa Thanh đang bế quan?" Lão quỷ Huyết Hà cười lạnh, "Đúng lúc ta diệt tông các ngươi!"

Lâm Thanh Tuyết vội vàng thúc giục toàn tông: "Mọi người giữ vững trận địa! Đợi tông chủ xuất quan!"

Lâm Thanh Tuyết đứng trên tường thành, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định: "Toàn tông nghe lệnh! Thúc giục Ngũ Hành Hộ Sơn trận!"

Trên tường thành:

Tiểu Thạch mặc giáp chiến, toàn thân toát ra chiến ý ngút trời. Hắn hét lớn: "Sư đệ sư muội! Nhớ kỹ lời dạy của tông chủ! Dù chết cũng không lùi bước!"

Một nữ đệút trẻ tên Tiểu Diệp, tay cầm phù lục run rẩy, nước mắt lưng tròng: "Sư huynh.. Ta.. Ta sợ.."

Tiểu Thạch xoa đầu nó, cố gắng mỉm cười: "Đừng sợ, có sư huynh ở đây."

Vòng phòng ngự thứ nhất - Ngũ Hành Hộ Sơn trận:

Tiểu Thạch dẫn đầu đội đệ tử, toàn lực thúc giục trận pháp. Ngũ sắc thần quang lấp lánh, ngăn cản đợt tấn công đầu tiên.

"Giữ vững!" Tiểu Thạch gầm lên, máu từ khóe miệng chảy ra, "Vì tông môn!"

Vòng phòng ngự thứ hai - Thiên Cương Lôi Vân trận:

Lão Lý thống lĩnh trưởng lão đường, thúc giục 36 cây Lôi Vân trụ. Lôi đình gào thét, nhưng đối phương rõ ràng đã chuẩn bị sẵn pháp bảo khắc chế lôi điện.

"Không tốt! Lôi Vân trận sắp vỡ!" Một trưởng lão kêu lên.

Vòng phòng ngự thứ ba - Cửu U Huyễn Diệt trận:

Lâm Thanh Tuyết đích thân ra trận, thúc giục 81 mặt Huyễn Diệt kính. Huyễn cảnh trùng trùng, tạm thời ngăn được bước tiến của địch.

Trong tĩnh thất, Hứa Thanh cảm nhận được tình thế bên ngoài, trong lòng như lửa đốt.

Nội tâm: "Không được! Ta phải xuất quan ngay! Nhưng.. Việc dung hợp sắp thành hình, nếu bỏ dở giữa chừng, không những đánh mất cơ duyên, còn có thể tu vi đại tổn ảnh hưởng đến tính mạng!"

Hắn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của đệ tử bên ngoài, nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào thịt.

"Mọi người.. Cố lên! Cho ta thêm chút thời gian!"

"Đội hỏa hành lui về vị trí thứ hai! Đội thổ hành tiến lên!" Lâm Thanh Tuyết ra lệnh, giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng trán đã ướt đẫm mồ hôi.

Nàng nhìn về phía tĩnh thất Hứa Thanh, trong lòng thầm cầu nguyện: "Thanh ca.. Ngươi nhất định phải thành công.."

Tiểu Thạch bị trọng thương, vẫn kiên cường đứng dậy: "Ta.. Ta còn có thể chiến đấu!"

Lão Lý đốt thọ nguyên, cưỡng ép tăng cường trận pháp: "Lão phu sống đủ rồi, để cho các trẻ nhỏ sống tiếp!"

Đôi Hàn Băng Hổ gầm lên xông lên, dùng thân thể ngăn cản công kích của địch.

Đúng lúc Thiên Vân tông sắp không chống đỡ nổi, trong tĩnh thất bỗng bộc phát ngụm sắc thần quang.

Hứa Thanh cuối cùng cũng hoàn thành luyện hóa! Nhưng..

"Còn cần một khắc đồng hồ nữa.. Mọi người, cố lên!"

Hắn biết, chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi. Nhưng mỗi giây phút trôi qua, đều bằng máu của đệ tử tông môn..

Khi Hứa Thanh cuối cùng xuất quan, trước mắt hắn là cảnh tượng tông môn tan hoang. Thương vong thảm trọng, Thiên Vân tông gần như đã sụp đổ!

Lâm Thanh Tuyết mệt mỏi mỉm cười: "Chúng ta.. Đã cầm cự được.."

Hứa Thanh ôm chầm lấy nàng, trong lòng tràn ngập cảm động và đau xót. Hắn biết, trận chiến này mới chỉ là bắt đầu..

"Vì những người cần bảo vệ, ta không thể lùi bước!"

"Chư vị!" Hứa Thanh ngẩng cao đầu, giọng nói vang vọng, "Muốn tranh đoạt, hỏi qua quyền đầu của ta trước đã!"

Tuy thành công cưỡng ép đẩy nhanh quá trình dung hợp, nhưng Hứa Thanh cũng phải trả giá đắt.

Nhưng hắn không hối hận. Bởi vì hắn biết, chỉ có nắm giữ Đạo cách, mới có thể thực hiện lời hẹn Tiên giới với Kim Mặc Tử, mới có thể bảo vệ được tông môn và người mình yêu thương.

Mà con đường phía trước, dù có gian nan đến đâu, hắn cũng sẽ kiên định bước tiếp. Bởi vì hắn đã nhìn thấy - ở cuối con đường, là một thế giới hoàn toàn mới..
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back