- Xu
- 26,010
Chương 40. Phế tích và sự im lặng
Ánh sáng hồ quang vừa tắt phụt đã để lại một dư chấn thị giác kinh hoàng, khiến đôi mắt Diệp Linh Chi chỉ còn thấy những vệt sáng xanh đỏ nhảy múa hỗn loạn trên nền đen đặc quánh. Tiếng u u trong tai kéo dài như tiếng rít của một linh hồn bị xé toạc, nuốt chửng mọi âm thanh khác của thực tại. Giữa cái không gian khét lẹt mùi ozone và nhựa thông cháy ấy, Linh Chi thấy mình như kẻ bị ném vào một vực thẳm không đáy, nơi duy nhất kết nối cô với mặt đất là cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay của người cha quá cố.
Cô không còn khóc được nữa. Những giọt nước mắt dường như đã bốc hơi ngay khi chạm vào bầu không khí nóng rực sau vụ nổ. Cô siết chặt chiếc chìa khóa rỉ sét trong lòng bàn tay, để những cạnh sắc nghiến vào da thịt, dùng nỗi đau vật lý để ngăn mình không ngất đi. Phía trước cô, Sở Lạc Minh giờ đây chỉ còn là một bóng hình xiêu vẹo. Những sợi cáp thần kinh màu tím thẫm từ bộ khuếch đại sau gáy cậu bắt đầu rút ngược lại, chúng cọ xát vào các đốt sống tạo nên những tiếng động ghê người, như tiếng những con rắn bò qua khe đá hẹp. Một vị Quốc sĩ vốn dĩ phải cao cao tại thượng, nay lại thảm hại và vỡ vụn đến mức khiến người ta đau lòng.
Sự im lặng nghẹt thở bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập, uy nghiêm của đội cận vệ hoàng gia. Những luồng sáng từ đèn pha không quét loạn xạ mà tập trung soi rọi lối đi, dẫn đường cho một đội ngũ y tế cấp cao tràn vào hiện trường. Họ không mang theo những chiếc kén điện từ lạnh lẽo; thay vào đó là một chiếc cáng đẩy chuyên dụng với hệ thống duy trì sự sống tân tiến nhất.
Những người lính ám vệ, dù mang gương mặt sắt đá, vẫn cúi đầu cung kính khi đi ngang qua Sở Lạc Minh. Đối với họ, cậu không phải là một vũ khí hỏng hóc, mà là biểu tượng sống của Đế quốc, là vị Quốc sĩ đã dùng cả tuổi trẻ để bảo vệ sự bình yên cho hàng triệu con người. Hai sĩ quan tiến đến bên Linh Chi, thay vì thô bạo, họ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đỡ cô đứng dậy, tách cô khỏi vũng dung dịch hổ phách lạnh lẽo.
Bốn nhân viên y tế quỳ xuống bên cạnh Lạc Minh, các thao tác của họ khẩn trương nhưng đầy cẩn trọng. Khi phải rút những sợi cáp tím thẫm đang bám chặt vào hệ thần kinh của cậu, vị bác sĩ trưởng đã khẽ nhíu mày, đôi tay ông run nhẹ vì biết rằng mỗi chuyển động nhỏ lúc này đều là một sự giày vò lên thể xác của vị Quốc sĩ trẻ tuổi. Lạc Minh khẽ co giật, lồng ngực cậu phập phồng đau đớn, những thớ cơ trên gương mặt tái nhợt co rút lại trong một cơn mê sảng tột cùng. Tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ đôi môi tím tái của cậu không phải là âm thanh điện tử bị nhiễu, mà là tiếng lòng của một con người đang chịu đựng sự tra tấn vượt quá giới hạn chịu đựng.
Họ nâng cậu lên một cách nâng niu, như thể đang che chở cho một báu vật quốc gia vừa trải qua một cuộc bể dâu. Linh Chi đứng đó, nhìn theo bóng lưng những người lính đang hộ tống Lạc Minh rời đi trong sự trang trọng đầy bi thương. Cô nhận ra rằng, dù ở vị thế cao quý nhất, Lạc Minh vẫn chỉ là một chàng trai cô độc, một con người đang phải gánh chịu nỗi đau thấu xương tủy để giữ vững cái danh hiệu "Quốc sĩ" mà Đế quốc đã đặt lên vai cậu.
"Cạch!"
Linh Chi không còn cảm thấy cái buốt giá của còng điện từ đang siết chặt lấy cổ tay mình, bởi nỗi đau từ lồng ngực đã khiến mọi giác quan trở nên tê liệt. Cô bị áp giải đi dọc theo những dãy hành lang hun hút, đôi chân loạng choạng bước đi trong vô thức.
Mỗi bước rời xa tầng hầm là một lần trái tim cô như bị xé rách. Cô ngoái lại, nhìn vào bóng tối nơi cha cô đang nằm lại đơn độc giữa đống đổ nát. Những kẻ mặc giáp đen kia bước qua ông một cách lạnh lùng, họ không dành lấy một giây để khép lại đôi mắt đã đờ đẫn của một người đàn ông đã dành cả đời để cống hiến. Đối với họ, cái chết của cha cô không phải là sự ra đi của một con người, mà chỉ là sự kết thúc của một phiền toái.
Cô bị đẩy vào một căn phòng trắng toát, một không gian trống rỗng đến rợn người. Ánh sáng neon dội xuống từ trần nhà gay gắt như muốn thiêu đốt nhãn cầu, khiến cô buồn nôn. Sự im lặng ở đây không mang lại sự bình yên như hẻm bốn mươi bảy ngày cũ; nó là một thứ im lặng nhân tạo, sắc lạnh, được tạo ra để bóp nghẹt ý chí và khiến con người ta phải tự đối mặt với bóng tối trong chính mình. Linh Chi ngồi bệt xuống sàn đá lạnh ngắt, bàn tay đẫm máu vẫn siết chặt chiếc chìa khóa rỉ sét, thứ duy nhất còn sót lại của một gia đình.
Phía trên cao kia, trong những sảnh đường sang trọng, những vị lãnh đạo Đế quốc có lẽ đang mỉm cười nâng ly, chẳng ai mảy may quan tâm rằng sự yên ổn của họ được đánh đổi bằng máu của một người cha và tuổi trẻ bị tước đoạt của một chàng trai mang danh Quốc sĩ.
Ở một phía khác của Học viện, mùi thuốc sát trùng và hơi ấm nhân tạo bao trùm lấy một căn phòng đặc biệt. Lạc Minh nằm đó, không phải trong tư thế của một vị thần uy nghiêm, mà là một thanh niên gầy gò đang thoi thóp giữa những ống truyền dịch. Những vết thương từ việc rút bỏ các đầu nối thần kinh trên lưng cậu rỉ máu đỏ tươi trên tấm ga trải giường trắng muốt. Làn da cậu tái nhợt, xanh xao đến mức trong suốt. Bốn vị trưởng lão đứng vây quanh giường bệnh, bóng họ đổ dài dưới ánh đèn, u ám như những bóng ma đang canh giữ một linh hồn sắp tan biến. Họ không còn nhìn thấy một biểu tượng quyền lực, mà chỉ thấy một đứa trẻ mà chính họ đã nuôi nấng trong lừa dối suốt mười năm qua.
Cánh cửa kim loại nặng nề đóng sầm lại, trả lại sự yên tĩnh đến rợn người cho phòng hồi sức tối mật. Đại trưởng lão Tần Chính đứng sừng sững bên giường bệnh, đôi bàn tay đan chặt vào nhau sau lưng. Ông không gào thét, nhưng bờ vai run rẩy và ánh mắt đăm đăm nhìn vào những vết thương trên người Lạc Minh đã tố cáo nỗi đau đang kìm nén.
"Ai đã cho phép đẩy mức độ tương thích lên ngưỡng tử thần như vậy?" Tần Chính cất lời, giọng ông trầm thấp nhưng chứa đựng một sự xót xa không thể che giấu: "Lạc Minh không chỉ là Quốc sĩ, nó là đứa trẻ chúng ta đã cùng nhau nuôi nấng suốt mười năm. Các ông coi mạng sống của nó là cỏ rác sao?"
Nhị trưởng lão Lâm Đạo Viễn không ngước mắt lên, ngón tay ông dừng lại trên bảng điều khiển ảo. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực gầy guộc:
"Tần Chính, ông nghĩ tôi không đau lòng sao? Nhưng khi mã nguồn của Diệp Thiết Lâm bắt đầu tự hủy, nếu Lạc Minh không cưỡng ép tiếp nhận, toàn bộ sự hy sinh của cha nó và sự ổn định của Đế quốc mười năm qua sẽ tan thành mây khói. Tôi đã chọn bảo vệ những gì ông ấy để lại, dù cái giá phải trả là sự giày vò lên chính con trai ông ấy."
Tam trưởng lão Diệp Phùng Xuân chậm rãi đưa tay chạm vào những đầu ngón tay đang co quắp của Lạc Minh. Ông không khóc, nhưng giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng:
"Nhìn cái nhịp gõ này đi, Lâm Đạo Viễn. Một... hai... ba... Nó đang chiến đấu. Nó không chiến đấu vì vinh quang của vị thế Quốc sĩ, nó đang chiến đấu để không quên đi hơi ấm duy nhất mà nó tìm thấy trong bóng tối. Chúng ta mang lại cho nó quyền lực tối thượng, nhưng lại tước đi quyền được làm một con người bình thường. Liệu quyền lực này có đáng giá bằng một nụ cười thực sự của nó không?"
Tứ trưởng lão Mặc Vô Kỵ đứng trong góc tối, nửa gương mặt ẩn hiện dưới ánh đèn neon nhợt nhạt. Ông lên tiếng, giọng mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc:
"Quyền lực và mạng sống chưa bao giờ là hai bàn cân bằng nhau. Khi chúng ta chọn đặt vương miện lên đầu nó, chúng ta đã biết ngày này sẽ tới. Lạc Minh đang mang trên mình vết nứt của một vị thần. Khi một Quốc sĩ biết đau, đó là lúc niềm tin của Đế quốc bị lung lay, nhưng đó cũng là lúc nó thực sự "sống"."
Tần Chính quay sang nhìn vào màn hình giám sát phòng giam của Linh Chi, nơi cô gái đang ngồi lặng lẽ trong góc tối. Ông trầm ngâm:
"Hãy dùng mọi nguồn lực y tế tốt nhất. Đừng chỉ cứu lấy cái danh hiệu Quốc sĩ, hãy cứu lấy hơi thở của đứa trẻ này. Còn về Diệp Linh Chi... cô bé là lý do duy nhất để nó muốn tỉnh lại. Hãy đối xử với cô bé như một vị khách, thay vì một tù nhân. Đó là sự bù đắp cuối cùng mà chúng ta có thể làm."
Sự im lặng bao trùm. Trong căn phòng ấy, bốn người đàn ông quyền lực nhất Đế quốc đang đứng lặng lẽ, không phải như những vị quan tòa, mà như những người ông đang canh chừng cho đứa cháu yêu quý của mình giữa lằn ranh sinh tử.
Cô không còn khóc được nữa. Những giọt nước mắt dường như đã bốc hơi ngay khi chạm vào bầu không khí nóng rực sau vụ nổ. Cô siết chặt chiếc chìa khóa rỉ sét trong lòng bàn tay, để những cạnh sắc nghiến vào da thịt, dùng nỗi đau vật lý để ngăn mình không ngất đi. Phía trước cô, Sở Lạc Minh giờ đây chỉ còn là một bóng hình xiêu vẹo. Những sợi cáp thần kinh màu tím thẫm từ bộ khuếch đại sau gáy cậu bắt đầu rút ngược lại, chúng cọ xát vào các đốt sống tạo nên những tiếng động ghê người, như tiếng những con rắn bò qua khe đá hẹp. Một vị Quốc sĩ vốn dĩ phải cao cao tại thượng, nay lại thảm hại và vỡ vụn đến mức khiến người ta đau lòng.
Sự im lặng nghẹt thở bị xé toạc bởi tiếng bước chân dồn dập, uy nghiêm của đội cận vệ hoàng gia. Những luồng sáng từ đèn pha không quét loạn xạ mà tập trung soi rọi lối đi, dẫn đường cho một đội ngũ y tế cấp cao tràn vào hiện trường. Họ không mang theo những chiếc kén điện từ lạnh lẽo; thay vào đó là một chiếc cáng đẩy chuyên dụng với hệ thống duy trì sự sống tân tiến nhất.
Những người lính ám vệ, dù mang gương mặt sắt đá, vẫn cúi đầu cung kính khi đi ngang qua Sở Lạc Minh. Đối với họ, cậu không phải là một vũ khí hỏng hóc, mà là biểu tượng sống của Đế quốc, là vị Quốc sĩ đã dùng cả tuổi trẻ để bảo vệ sự bình yên cho hàng triệu con người. Hai sĩ quan tiến đến bên Linh Chi, thay vì thô bạo, họ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đỡ cô đứng dậy, tách cô khỏi vũng dung dịch hổ phách lạnh lẽo.
Bốn nhân viên y tế quỳ xuống bên cạnh Lạc Minh, các thao tác của họ khẩn trương nhưng đầy cẩn trọng. Khi phải rút những sợi cáp tím thẫm đang bám chặt vào hệ thần kinh của cậu, vị bác sĩ trưởng đã khẽ nhíu mày, đôi tay ông run nhẹ vì biết rằng mỗi chuyển động nhỏ lúc này đều là một sự giày vò lên thể xác của vị Quốc sĩ trẻ tuổi. Lạc Minh khẽ co giật, lồng ngực cậu phập phồng đau đớn, những thớ cơ trên gương mặt tái nhợt co rút lại trong một cơn mê sảng tột cùng. Tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ đôi môi tím tái của cậu không phải là âm thanh điện tử bị nhiễu, mà là tiếng lòng của một con người đang chịu đựng sự tra tấn vượt quá giới hạn chịu đựng.
Họ nâng cậu lên một cách nâng niu, như thể đang che chở cho một báu vật quốc gia vừa trải qua một cuộc bể dâu. Linh Chi đứng đó, nhìn theo bóng lưng những người lính đang hộ tống Lạc Minh rời đi trong sự trang trọng đầy bi thương. Cô nhận ra rằng, dù ở vị thế cao quý nhất, Lạc Minh vẫn chỉ là một chàng trai cô độc, một con người đang phải gánh chịu nỗi đau thấu xương tủy để giữ vững cái danh hiệu "Quốc sĩ" mà Đế quốc đã đặt lên vai cậu.
"Cạch!"
Linh Chi không còn cảm thấy cái buốt giá của còng điện từ đang siết chặt lấy cổ tay mình, bởi nỗi đau từ lồng ngực đã khiến mọi giác quan trở nên tê liệt. Cô bị áp giải đi dọc theo những dãy hành lang hun hút, đôi chân loạng choạng bước đi trong vô thức.
Mỗi bước rời xa tầng hầm là một lần trái tim cô như bị xé rách. Cô ngoái lại, nhìn vào bóng tối nơi cha cô đang nằm lại đơn độc giữa đống đổ nát. Những kẻ mặc giáp đen kia bước qua ông một cách lạnh lùng, họ không dành lấy một giây để khép lại đôi mắt đã đờ đẫn của một người đàn ông đã dành cả đời để cống hiến. Đối với họ, cái chết của cha cô không phải là sự ra đi của một con người, mà chỉ là sự kết thúc của một phiền toái.
Cô bị đẩy vào một căn phòng trắng toát, một không gian trống rỗng đến rợn người. Ánh sáng neon dội xuống từ trần nhà gay gắt như muốn thiêu đốt nhãn cầu, khiến cô buồn nôn. Sự im lặng ở đây không mang lại sự bình yên như hẻm bốn mươi bảy ngày cũ; nó là một thứ im lặng nhân tạo, sắc lạnh, được tạo ra để bóp nghẹt ý chí và khiến con người ta phải tự đối mặt với bóng tối trong chính mình. Linh Chi ngồi bệt xuống sàn đá lạnh ngắt, bàn tay đẫm máu vẫn siết chặt chiếc chìa khóa rỉ sét, thứ duy nhất còn sót lại của một gia đình.
Phía trên cao kia, trong những sảnh đường sang trọng, những vị lãnh đạo Đế quốc có lẽ đang mỉm cười nâng ly, chẳng ai mảy may quan tâm rằng sự yên ổn của họ được đánh đổi bằng máu của một người cha và tuổi trẻ bị tước đoạt của một chàng trai mang danh Quốc sĩ.
Ở một phía khác của Học viện, mùi thuốc sát trùng và hơi ấm nhân tạo bao trùm lấy một căn phòng đặc biệt. Lạc Minh nằm đó, không phải trong tư thế của một vị thần uy nghiêm, mà là một thanh niên gầy gò đang thoi thóp giữa những ống truyền dịch. Những vết thương từ việc rút bỏ các đầu nối thần kinh trên lưng cậu rỉ máu đỏ tươi trên tấm ga trải giường trắng muốt. Làn da cậu tái nhợt, xanh xao đến mức trong suốt. Bốn vị trưởng lão đứng vây quanh giường bệnh, bóng họ đổ dài dưới ánh đèn, u ám như những bóng ma đang canh giữ một linh hồn sắp tan biến. Họ không còn nhìn thấy một biểu tượng quyền lực, mà chỉ thấy một đứa trẻ mà chính họ đã nuôi nấng trong lừa dối suốt mười năm qua.
Cánh cửa kim loại nặng nề đóng sầm lại, trả lại sự yên tĩnh đến rợn người cho phòng hồi sức tối mật. Đại trưởng lão Tần Chính đứng sừng sững bên giường bệnh, đôi bàn tay đan chặt vào nhau sau lưng. Ông không gào thét, nhưng bờ vai run rẩy và ánh mắt đăm đăm nhìn vào những vết thương trên người Lạc Minh đã tố cáo nỗi đau đang kìm nén.
"Ai đã cho phép đẩy mức độ tương thích lên ngưỡng tử thần như vậy?" Tần Chính cất lời, giọng ông trầm thấp nhưng chứa đựng một sự xót xa không thể che giấu: "Lạc Minh không chỉ là Quốc sĩ, nó là đứa trẻ chúng ta đã cùng nhau nuôi nấng suốt mười năm. Các ông coi mạng sống của nó là cỏ rác sao?"
Nhị trưởng lão Lâm Đạo Viễn không ngước mắt lên, ngón tay ông dừng lại trên bảng điều khiển ảo. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực gầy guộc:
"Tần Chính, ông nghĩ tôi không đau lòng sao? Nhưng khi mã nguồn của Diệp Thiết Lâm bắt đầu tự hủy, nếu Lạc Minh không cưỡng ép tiếp nhận, toàn bộ sự hy sinh của cha nó và sự ổn định của Đế quốc mười năm qua sẽ tan thành mây khói. Tôi đã chọn bảo vệ những gì ông ấy để lại, dù cái giá phải trả là sự giày vò lên chính con trai ông ấy."
Tam trưởng lão Diệp Phùng Xuân chậm rãi đưa tay chạm vào những đầu ngón tay đang co quắp của Lạc Minh. Ông không khóc, nhưng giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng:
"Nhìn cái nhịp gõ này đi, Lâm Đạo Viễn. Một... hai... ba... Nó đang chiến đấu. Nó không chiến đấu vì vinh quang của vị thế Quốc sĩ, nó đang chiến đấu để không quên đi hơi ấm duy nhất mà nó tìm thấy trong bóng tối. Chúng ta mang lại cho nó quyền lực tối thượng, nhưng lại tước đi quyền được làm một con người bình thường. Liệu quyền lực này có đáng giá bằng một nụ cười thực sự của nó không?"
Tứ trưởng lão Mặc Vô Kỵ đứng trong góc tối, nửa gương mặt ẩn hiện dưới ánh đèn neon nhợt nhạt. Ông lên tiếng, giọng mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc:
"Quyền lực và mạng sống chưa bao giờ là hai bàn cân bằng nhau. Khi chúng ta chọn đặt vương miện lên đầu nó, chúng ta đã biết ngày này sẽ tới. Lạc Minh đang mang trên mình vết nứt của một vị thần. Khi một Quốc sĩ biết đau, đó là lúc niềm tin của Đế quốc bị lung lay, nhưng đó cũng là lúc nó thực sự "sống"."
Tần Chính quay sang nhìn vào màn hình giám sát phòng giam của Linh Chi, nơi cô gái đang ngồi lặng lẽ trong góc tối. Ông trầm ngâm:
"Hãy dùng mọi nguồn lực y tế tốt nhất. Đừng chỉ cứu lấy cái danh hiệu Quốc sĩ, hãy cứu lấy hơi thở của đứa trẻ này. Còn về Diệp Linh Chi... cô bé là lý do duy nhất để nó muốn tỉnh lại. Hãy đối xử với cô bé như một vị khách, thay vì một tù nhân. Đó là sự bù đắp cuối cùng mà chúng ta có thể làm."
Sự im lặng bao trùm. Trong căn phòng ấy, bốn người đàn ông quyền lực nhất Đế quốc đang đứng lặng lẽ, không phải như những vị quan tòa, mà như những người ông đang canh chừng cho đứa cháu yêu quý của mình giữa lằn ranh sinh tử.
Chỉnh sửa cuối:

