Bạch Tuyết Y cũng không phủ nhận. Phủ Trấn Bắc Vương có ơn với nàng, nàng ra tay giúp là điều hẳn nhiên. Chẳng qua nếu như họ không có bản lĩnh, làm sao có thể thổi được chiếc còi đó, phút cuối cùng sao có thể chuyển bại thành thắng chứ? Nói thẳng ra thì là do phủ Trấn Bắc Vương mạnh mẽ mà thôi!
- Ta chỉ đưa họ pháp khí và công pháp.
Bạch Tuyết Y nói:
- Học được và sử dụng được đều là do bản lĩnh của Dương Bảo Trân!
Hàn Vân Long cười chua xót. Chàng biết rõ Dương Bảo Trân, đó là cháu họ của Hoàng đế Đại Phong. Nhưng cũng là đệ tử tâm đắc nhất của Lăng Văn chân nhân, đại sư huynh của môn chủ Ẩn Thiên Môn. Tuy ông ấy thích ngao du đây đó, nhưng bản lĩnh lại cao hơn môn chủ Ẩn Thiên Môn rất nhiều. Nghe nói, ông còn từng đặt chân lên đảo Vong Ưu.
Năm đó, khó khăn lắm Hàn Vân Long mới leo lên được vị trí Đại đệ tử của Ẩn Thiên Môn, còn khiến cho môn chủ Ẩn Thiên Môn suýt nữa mạng vong. Nếu ba thầy trò Lăng Văn chân nhân không trở về kịp lúc, có lẽ chàng đã thành công lên làm Môn chủ. Cũng vì ba thầy trò họ, mà kế hoạch thâu tóm Ẩn Thiên Môn của chàng mới phá sản. Hơn nữa, họ lại còn điều tra ra được là do chàng đã hại Môn chủ, phải bị trục xuất khỏi Ẩn Thiên Môn, suýt nữa còn bị phế bỏ tu vi. Cũng may, chàng thông minh mới thoát thân được, chạy sang Hồ Quốc đầu quân.
Nhưng bây giờ, mọi chuyện đã là quá khứ. Một năm này chàng hôn mê, thế sự đổi thay. Công chúa Hồ Quốc gả cho Châu Quân Ngọc phủ Trấn Bắc Vương. Có lẽ, Hồ Quốc và Đại Phong đã không còn tranh chấp nữa rồi. Mà những người kia, e rằng cũng đã hết hy vọng.
Những người kia, chính là những đại thần không quy thuận của tiền triều. Sau khi Hoàng đế Đại Phong chiếm ngai vàng, họ cũng chạy trốn như chàng. Chẳng qua, hiện tại hầu như đều đã chết, người còn sống cũng đã già. Lúc chàng tìm gặp họ, tuy có cơ hội phục quốc họ rất vui mừng, nhưng ý chí và sức lực đã không còn như lúc mới cùng nhau chạy trốn.
Hàn Vân Long ngẫm lại mà cảm thấy xót xa.
Bản thân chàng khi còn là hoàng tử, tuy không thất
sủng, nhưng cũng không được sủng ái. Nên cũng chẳng ai để ý đến. Người họ đặc kỳ vọng đều là Thái tử Hàn Vân Hải. Nào ngờ đâu khi hoàng gia thất thế, hắn lại là người đầu tiên quy hàng, tự tay dâng ra ngọc tỷ và ngai vàng, còn bán đứng các huynh đệ.
Trong số các hoàng tử, chỉ có mình chàng chạy thoát. Còn hầu như đều đã chết dưới tay Hoàng đế Đại Phong. Lúc bấy giờ, mấy đại thần ấy mới có thể đặt kỳ vọng vào chàng.
Một đứa trẻ xưa nay không được ai quan tâm, đột nhiên lại có rất nhiều người chú trọng như vậy. Tất nhiên sẽ cảm thấy tự hào, càng muốn cố gắng phát huy bản lĩnh. Mà chàng, chính là như thế!
Tuy nhiên, sau khi trải qua trận sinh tử vừa rồi. Lúc này ngồi đây ngẫm lại, chàng mới ngộ ra một điều. Tiền triều đâu có ai thật tâm với chàng, hà tất chàng phải vất vả vì họ cơ chứ?
Nghĩ như vậy, Hàn Vân Long cảm thấy mình nhẹ nhõm đi nhiều.
Bạch Tuyết Y cũng không biết Hàn Vân Long đang nghĩ điều gì. Thấy chàng im lặng hồi lâu, nàng mới lên tiếng hỏi:
- Huynh còn muốn phục quốc không?
Hàn Vân Long đưa mắt nhìn nàng, trên mặt vẫn luôn là cái biểu cảm.. Không có biểu cảm, làm người ta khó mà đoán được tâm tư.
Chàng hỏi lại nàng:
- Nếu muốn thì muội có giúp ta? Còn nếu không thì muội sẽ đối với ta thế nào?
Thật ra chàng thừa biết, dù chàng có muốn phục quốc, nàng cũng sẽ không bao giờ giúp chàng. Cho nên trong lòng chàng đã sớm đưa ra quyết định. Chẳng qua chàng muốn biết lòng của nàng đối với chàng mà thôi.
Bạch Tuyết Y tuy tài nghệ siêu quần, nhưng về phương diện đoán nhân tâm nàng hoàn toàn rất tệ. Bởi thế năm xưa mới bị trúng kế kẻ gian. Còn đối với Hàn Vân Long nàng càng mù tịt. Thân phận và những trải qua của chàng đã biến chàng thành một con người chết lặng, dù có vui buồn hay tức giận đều không bao giờ biểu hiện ra. Cho nên, Bạch Tuyết Y càng nhìn không thấu.
Nàng cũng chỉ có thể nói thật lòng mình.
- Ta sẽ không bao giờ giúp huynh phục quốc.
Hoàng đế Đại Phong hiện tại là một minh quân. Ông ấy khiến cho dân chúng ấm no hạnh phúc. Nơi nơi ca tụng, nàng hà cớ gì lại phải giúp chàng?
- Còn nếu huynh từ bỏ việc phục quốc, từ nay về sau sống cuộc sống của riêng mình. Ta sẽ..
Hàn Vân Long chờ chính là điều này. Chàng siết chặt nắm tay, hồi hộp chờ câu trả lời của nàng.
- Muội sẽ thế nào? - Chàng hòi.
Bạch Tuyết Y hơi ngập ngừng, nhưng rồi cũng nói ra.
- Không biết huynh có chấp nhận cùng ta về Linh Tuyền Cung, Vong Ưu Đảo hay không?
Hàn Vân Long tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Về đó làm gì?
Bạch Tuyết Y chợt đỏ mặt, lập tức xoay người.
- Về đó tự khắc huynh sẽ biết, hỏi làm gì! Huynh nghĩ ngơi cho tốt đi!
Nói rồi Bạch Tuyết Y bưng khay cháo đi ra ngoài. Mặc dù là đi nhưng tốc độ lại không khác gì như đang chạy.
Hàn Vân Long nhướng mày, nhìn theo bóng lưng nàng, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười nhẹ.