Không khí trong bếp vẫn còn căng thẳng với những tiếng hối thúc đều đều của bếp trưởng và tiếng xào nấu không ngừng nghỉ. Mọi người đang tất bật hoàn thành các món ăn cho bàn tiệc lớn, ai nấy đều tập trung cao độ vào công việc của mình, như một guồng quay mà bất cứ sai sót nhỏ nào cũng có thể khiến mọi thứ rối tung lên.
Đột nhiên, cửa bếp bật mở, anh quản lý nhà hàng bước nhanh vào với gương mặt đầy lo lắng. Anh đảo mắt tìm kiếm một vòng, rồi khi nhìn thấy Trường An đang đứng cạnh quầy chế biến, đôi mắt anh sáng lên như vừa tìm thấy cứu tinh.
"Trường An! Em có thể giúp anh một việc được không?" Giọng anh Quân quản lý cất lên, hơi gấp gáp, khiến Trường An khẽ giật mình.
Trường An quay đầu lại, ngạc nhiên vì hiếm khi anh quản lý bước vào khu bếp trong lúc nhà hàng đang bận rộn như thế này. Nhìn thấy vẻ căng thẳng trên mặt anh, cậu vội vàng gật đầu: "Dạ, có chuyện gì vậy anh?"
"Bàn số 12 bên ngoài là một đoàn khách nước ngoài vừa tới. Bình thường em lễ tân sẽ phụ trách nhận order, nhưng hôm nay cô ấy bị ốm đột xuất. Tụi anh đã thử sắp xếp người ra thay nhưng không ai trong ca hôm nay có thể giao tiếp tốt bằng tiếng Anh cả." Anh quản lý nói nhanh, mắt nhìn vào bàn làm việc của Trường An, như muốn chắc chắn rằng việc này sẽ không làm ảnh hưởng quá nhiều đến công việc của cậu trong bếp.
Trường An thoáng chút do dự. Nhưng rồi cậu hiểu, nếu không có ai ra nhận order, nhà hàng có thể sẽ mất đi những vị khách quan trọng.
"Dạ, em ra ngay." Cậu trả lời chắc nịch, tháo găng tay cao su, cởi tạp dề ra và nhanh chóng theo anh quản lý ra sảnh chính.
Bước qua cánh cửa dẫn ra khu vực sảnh, Trường An lập tức bị choáng ngợp bởi không khí bên ngoài. So với sự ngột ngạt của nhà bếp, sảnh nhà hàng rộng lớn và thoáng đãng, với ánh đèn vàng ấm áp, nội thất gỗ và những chiếc ghế bọc da màu sẫm mang lại cảm giác sang trọng và đẳng cấp. Từng chiếc bàn được bày biện tinh tế, mỗi bàn đều đã sẵn sàng với nồi lẩu lớn và các loại gia vị đi kèm.
Từ xa, cậu nhận ra nhóm khách nước ngoài đang ngồi quanh bàn tròn dành cho sáu người. Họ đang trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn vào thực đơn trước mặt, có vẻ như họ đang không biết nên chọn món gì.
"Good evening, I'm your server tonight. How can I assist you?" Trường An lên tiếng, sử dụng tiếng Anh một cách trôi chảy và tự tin. Cậu cố gắng giữ nụ cười thân thiện trên môi, dù nhịp
tim đập nhanh hơn một chút vì đây là lần đầu tiên cậu sử dụng tiếng Anh trong một tình huống thực tế ngoài phạm vi lớp học.
Đoàn khách, gồm bốn người đàn ông trung niên và hai phụ nữ, đồng loạt quay đầu nhìn Trường An. Một người đàn ông tóc bạc, với nụ cười thân thiện trên môi, lên tiếng: "Chúng tôi đang phân vân không biết nên chọn món nào. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đến nhà hàng này, và cũng là lần đầu thưởng thức những món ăn độc đáo như thế. Cậu có thể gợi ý cho chúng tôi được không?"
Trường An khẽ gật đầu, nhẩm lại những kiến thức cũng như vốn từ vựng về thực phẩm mà cậu đã từng học qua. Cậu bắt đầu giới thiệu chi tiết từng loại lẩu: Từ lẩu cay Tứ Xuyên nổi tiếng với hương vị cay nồng đặc trưng của ớt và hạt tiêu Tứ Xuyên, lẩu hải sản thanh ngọt được cân bằng bởi vị chua nhẹ từ nấm kim châm và dứa tươi, cho đến lẩu bò truyền thống với nước dùng đậm đà từ xương bò hầm cùng các loại thảo dược.
Trong lúc cậu đang nói, nhóm khách liên tục gật đầu, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi chi tiết về nguyên liệu hoặc cách chế biến. Trường An trả lời mạch lạc và kiên nhẫn, dường như đã khiến họ ấn tượng.
"Cậu nói tiếng Anh rất tốt đấy!" Một người phụ nữ với mái tóc vàng óng ánh nhận xét, nụ cười tươi tắn hiện trên môi. "Chúng tôi quyết định sẽ thử cả ba loại lẩu mà cậu giới thiệu, vì nghe thật hấp dẫn!"
"Cảm ơn quý khách." Trường An khẽ cúi đầu một cách lịch thiệp. "Quý khách có muốn tôi gợi ý thêm một số món ăn kèm không? Chúng tôi có rất nhiều loại thịt và rau củ tươi sống được chọn lọc kỹ càng."
Cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra suôn sẻ. Trường An khéo léo gợi ý thêm các món ăn kèm đặc trưng của nhà hàng như thịt bò Wagyu, ba chỉ heo cuộn, tôm càng xanh và nấm hải sản. Đoàn khách tỏ ra rất hài lòng, từng món ăn được lựa chọn kỹ lưỡng với sự thích thú hiện rõ trên gương mặt họ. Cuối cùng, khi tất cả đã thống nhất về thực đơn, người đàn ông tóc bạc khẽ nghiêng người về phía Trường An, đôi mắt ánh lên sự hài lòng.
"Cảm ơn cậu rất nhiều, cậu đã giúp chúng tôi có được một trải nghiệm tuyệt vời hơn rất nhiều. Tôi nhất định sẽ khen ngợi cậu với quản lý nhà hàng." Ông nói với nụ cười ấm áp.
Trường An khẽ mỉm cười, cúi đầu chào trước khi quay lại khu bếp. Cậu không ngờ rằng một buổi tối bận rộn như hôm nay lại trở thành cơ hội để cậu thể hiện bản thân. Dù trong lòng vẫn còn chút hồi hộp, nhưng cậu cảm thấy tự hào vì đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Khi Trường An trở lại bếp, mọi thứ vẫn đang diễn ra trong nhịp điệu khẩn trương và hối hả. Sau khi bàn số 12 đã đặt món xong, thông tin nhanh chóng được chuyển vào khu vực chế biến. Đầu bếp chính, với khuôn mặt nghiêm nghị, nhận lấy tờ order từ tay Trường An và đưa ra hàng loạt chỉ thị rõ ràng cho từng người.
"Chuẩn bị ba loại nước lẩu theo yêu cầu: Tứ Xuyên, hải sản và bò truyền thống. Nhớ kỹ, làm cẩn thận từng bước, đừng để lẫn gia vị!"
Các đầu bếp nhanh chóng chia nhau công việc. Anh Tùng xem xét rồi nêm nếm từng gia vị để đảm bảo nước dùng có độ ngọt thanh và mùi thơm đặc trưng. Nhóm khác lại gấp rút chuẩn bị phần đồ ăn nhúng lẩu, họ bày biện một cách đẹp mắt để không làm mất đi vẻ sang trọng của món ăn.
Khi các món ăn lần lượt hoàn thành, từng khay đồ ăn được chuyển ra sảnh trước bởi đội ngũ nhân viên phục vụ đã chỉnh tề trong đồng phục phẳng phiu. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê rọi xuống, phản chiếu trên bề mặt những đĩa thịt bò đỏ hồng tươi ngon, những miếng hải sản trắng ngần và đĩa rau củ đầy màu sắc, khiến tất cả đều trông như một tác phẩm nghệ thuật.
Khi các nồi lẩu được đặt lên bếp giữa bàn, làn khói trắng bắt đầu bốc lên nghi ngút, tỏa ra hương thơm nồng nàn của các loại gia vị. Những vị khách ngồi quanh bàn, khuôn mặt lộ rõ vẻ hào hứng và mong đợi, sẵn sàng thưởng thức hương vị đặc trưng mà họ đã được giới thiệu.
Trường An một lần nữa giới thiệu từng nồi lẩu với sự nhã nhặn và chuyên nghiệp:
"Đây là nồi lẩu cay Tứ Xuyên – một trong những món lẩu trứ danh của Trung Hoa. Nước dùng được nấu từ xương gà và xương lợn, kết hợp với ớt khô, hạt tiêu Tứ Xuyên và hơn 10 loại gia vị khác nhau, tạo nên hương vị đặc trưng đậm đà. Vị cay nồng và chút tê cay từ hạt tiêu sẽ dần lan tỏa nơi đầu lưỡi, mang đến cảm giác ấm nóng và kích thích vị giác vô cùng mạnh mẽ."
Cậu nhẹ nhàng chỉ tay sang nồi lẩu bên cạnh:
"Còn đây là lẩu hải sản – một lựa chọn nhẹ nhàng hơn với vị thanh ngọt đặc trưng từ các loại hải sản tươi sống. Nước dùng được ninh từ tôm và xương cá, thêm chút dứa tươi để tạo độ chua nhẹ, giúp cân bằng hương vị và mang đến cảm giác sảng khoái, tươi mới."
Cuối cùng, cậu chỉ sang nồi lẩu thứ ba, nụ cười thân thiện trên môi:
"Và đây là lẩu bò truyền thống. Nước dùng được ninh từ xương bò và thảo mộc trong 8 giờ liền, mang đến vị ngọt tự nhiên, đậm đà nhưng không ngấy. Một chút đinh hương và quế thêm vào càng làm dậy lên hương vị ấm áp, hoàn hảo để thưởng thức cùng các loại thịt bò cao cấp."
"Vị rất tuyệt, không quá cay mà lại có vị ngọt tự nhiên từ thịt và nước dùng. Rất tinh tế!" – Người đàn ông vừa nếm thử nước lẩu cay Tứ Xuyên, vừa gật gù nhận xét. Ông không chỉ khen ngợi hương vị món ăn mà còn đánh giá cao cả cách phục vụ và sự tận tình trong phần giới thiệu của Trường An.
Những vị khách khác cũng bắt đầu dùng thử các món lẩu, đôi lúc lại trao đổi với nhau bằng những lời khen có cánh.
Người phụ nữ tóc vàng ngồi kế bên, sau khi thưởng thức nồi lẩu hải sản, quay sang nhìn Trường An với ánh mắt tràn đầy sự hài lòng: "Cậu đã giới thiệu rất đúng. Tôi có thể cảm nhận được sự cân bằng hoàn hảo giữa độ ngọt thanh của tôm và vị chua dịu nhẹ từ dứa. Đúng như lời cậu nói, đây thực sự là một món ăn rất đáng để thử."
"Cảm ơn quý khách. Nếu quý khách có bất kỳ yêu cầu bổ sung nào, xin vui lòng cho chúng tôi biết." Trường An đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng, gương mặt thoáng ửng hồng vì niềm vui khi được khen ngợi. Dù trong lòng vẫn còn chút bối rối vì chưa hoàn toàn quen với việc phục vụ trực tiếp, nhưng sự hài lòng của khách hàng khiến cậu cảm thấy vui vẻ và phấn khởi.
Những đĩa thịt và rau liên tục được nhân viên bổ sung, nồi lẩu vẫn sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt khiến không khí quanh bàn ăn trở nên ấm cúng và gần gũi hơn bao giờ hết. Tiếng trò chuyện giữa các vị khách ngày càng rộn ràng, đôi lúc lại vang lên tiếng cười giòn giã.
"Cậu đùa tôi à? Tôi không tin một loại ớt nhỏ như vậy lại có thể làm cho món lẩu có vị cay đậm đến thế!" Một vị khách khác bật cười, thách thức bạn mình nếm thử món nước lẩu cay đặc trưng. Cả bàn tiệc trở nên náo nhiệt hơn khi từng món ăn được bày ra đầy đủ, mọi người bắt đầu tự tay nhúng từng miếng thịt và rau củ vào nồi lẩu, bàn luận sôi nổi về hương vị mỗi món.
Đứng từ xa, anh Quân lặng lẽ quan sát tất cả diễn biến với ánh mắt hài lòng. Thấy Trường An đang lùi lại vị trí, anh nhẹ nhàng bước tới, khẽ gật đầu tán thưởng: "Em đã làm rất tốt. Những vị khách này xem ra đều rất hài lòng với những gì chúng ta đã chuẩn bị. Cảm ơn em vì đã ra ngoài giúp anh một tay."
Cậu mỉm cười khiêm tốn, khẽ cúi đầu trước khi lặng lẽ quay trở lại khu bếp. Cậu không thể ngăn mình tiếp tục mỉm cười, cảm giác như vừa vượt qua một thử thách mới.
Khi cậu quay lại bếp, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai: "Giỏi lắm, Trường An. Hôm nay cậu làm rất tốt."
Cậu ngẩng đầu lên, nhận ra đó là bếp trưởng Khang. Dù lời khen ngắn gọn, nhưng nụ cười hài lòng trên gương mặt ông đã nói lên tất cả. Trường An mỉm cười nhẹ, cúi đầu đáp lễ rồi nhanh chóng quay về vị trí, tiếp tục công việc như thể chưa từng có chút ngượng ngùng.
Thời gian cứ thế trôi qua trong bầu không khí bận rộn. Bếp trưởng Khang cùng các đầu bếp và nhân viên liên tục điều phối, phối hợp một cách nhịp nhàng để đảm bảo mọi món ăn được chuẩn bị tỉ mỉ, không một chi tiết nào bị bỏ sót. Từng nồi lẩu, từng khay thịt, rau củ, từng bát nước chấm đều được chăm chút kỹ lưỡng, đảm bảo tất cả đều đạt tiêu chuẩn cao nhất.
Sau hơn một tiếng đồng hồ bận rộn không ngừng, cuối cùng bữa tiệc cũng đi đến hồi kết. Tiếng trò chuyện rộn rã ngoài kia dần lắng xuống, báo hiệu rằng những vị khách VIP đã hài lòng và chuẩn bị ra về. Trong bếp, mọi người thở phào nhẹ nhõm, ai cũng ngước lên nhìn qua cánh cửa dẫn ra ngoài khi thấy đoàn khách từ từ ra về. Những nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên gương mặt họ. Anh Quân, người quản lý, dẫn đầu tiễn họ ra cửa với cung cách lịch sự và chu đáo.
Khi cánh cửa nhà hàng cuối cùng cũng khép lại sau lưng đoàn khách, bếp trưởng Khang bước ra giữa căn bếp rộng lớn. Ông vỗ tay ba tiếng dứt khoát, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. "Tốt lắm, mọi người! Hôm nay chúng ta đã làm rất tốt. Khách hàng vô cùng hài lòng, không có bất kỳ lời phàn nàn nào cả." Giọng ông vang lên đầy tự hào và phấn khởi.
Cả căn bếp lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò vui mừng. Một vài người còn không giấu nổi sự phấn khích mà ôm chầm lấy đồng nghiệp bên cạnh. Những căng thẳng, lo lắng từ suốt buổi tối dường như tan biến, nhường chỗ cho niềm vui và sự thoải mái.
Trường An đứng yên lặng trong một góc bếp, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Một buổi tối dài và đầy thử thách đã kết thúc tốt đẹp.
Khi mọi người bắt đầu thu dọn và chuẩn bị ra về, bếp trưởng Khang tiến đến gần Trường An, vỗ nhẹ lên vai cậu. "Trường An, cậu có thể về muộn một chút được không? Tôi có vài điều muốn nói với cậu. Sau khi xong hết công việc cậu hãy đi qua phòng của tôi."
Cậu ngạc nhiên ngước lên, đôi mắt mở to vì bất ngờ. "Dạ vâng, thưa Bếp trưởng."
Bếp trưởng Khang chỉ gật đầu, sau đó rời đi mà không nói thêm lời nào. Trường An nhìn theo bóng ông, trong lòng bất giác xuất hiện một chút hồi hộp xen lẫn tò mò. Liệu ông ấy muốn nói điều gì với mình? Có phải cậu đã làm điều gì sai mà chưa nhận ra?
Nhưng rồi cậu nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ lo lắng ấy, hít một hơi sâu và tiếp tục thu dọn. Giờ đây, điều duy nhất cậu có thể làm là kiên nhẫn chờ đợi, để rồi sẽ biết được câu trả lời từ bếp trưởng Khang khi mọi người đã ra về.
Căn bếp trở nên yên ắng, không còn tiếng dao thớt hay tiếng nước chảy. Cậu lặng lẽ bước đến phòng của bếp trưởng Khang nằm ở cuối hành lang phía đông nhà hàng. Tiếng bước chân vang lên nhỏ nhẹ trên sàn gạch lạnh, hòa quyện với sự im lặng bao trùm không gian. Mỗi bước đi như càng nhấn mạnh sự yên tĩnh, khiến cảm giác hồi hộp trong lòng cậu thêm rõ rệt.
Cánh cửa gỗ khép kín trước mặt dường như trở nên nặng nề hơn trong giây phút này. Trường An hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng những suy nghĩ không ngừng luẩn quẩn trong đầu: Liệu bếp trưởng muốn nói điều gì với mình? Liệu mình đã làm điều gì đó chưa tốt khiến bếp trưởng buồn lòng không?
Cậu nhấc tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa ba tiếng.
Một giọng nói trầm ấm từ bên trong vang lên: "Vào đi."
Trường An chầm chậm đẩy cửa bước vào. Căn phòng không quá rộng, được trang trí đơn giản với kệ sách và bàn làm việc ngăn nắp. Bếp trưởng Khang đang ngồi trên ghế, ngẩng đầu lên nhìn cậu với ánh mắt thăm dò nhưng không thiếu sự ấm áp. Ông ra hiệu cho Trường An ngồi xuống ghế đối diện.
"Trường An, ngồi đi." Ông nói, nụ cười nhẹ hiện trên môi. "Tôi đã nói muốn trao đổi thêm với cậu. Không cần lo lắng, chỉ là vài điều tôi muốn bàn bạc thôi."
Ở độ tuổi ngoài 40, dù đã trải qua nhiều năm gắn bó với bếp núc nhưng Bếp trưởng Khang vẫn giữ được phong thái đĩnh đạc, phong độ không phai mờ theo thời gian. Dáng người cao lớn, cơ thể rắn chắc của ông làm tăng thêm vẻ uy nghiêm, đặc biệt khi khoác trên mình bộ đồng phục trắng của một bếp trưởng. Khuôn mặt cương nghị với đôi lông mày rậm và ánh mắt sắc bén khiến ông có vẻ ngoài hơi nghiêm khắc, nhưng đằng sau đó là sự quan tâm sâu sắc đến nhân viên. Những nếp nhăn nơi khóe mắt và miệng cho thấy ông đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng nụ cười thoáng qua và cái gật đầu khích lệ mỗi khi ai đó làm tốt luôn khiến mọi người trong bếp cảm thấy được an ủi và tôn trọng.
Dù ít khi nói nhiều, nhưng mỗi lời ông nói ra đều có trọng lượng và khiến những người làm việc dưới quyền luôn nỗ lực hết mình. Nhờ sự nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của mình, ông không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người thầy đáng kính, luôn chú ý đến từng chi tiết nhỏ trong công việc của các nhân viên.
Và hôm nay, đôi mắt đầy đánh giá đó của bếp trưởng Khang đang nhìn thẳng vào Trường An, như đang cân nhắc một điều gì.
Cậu chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt chăm chú vào bếp trưởng, tim vẫn đập mạnh nhưng có chút dịu đi. Bếp trưởng Khang không vội vã, ông ngả người về phía trước, đan hai tay lại và tiếp tục: "Cậu làm ở đây được bao lâu rồi nhỉ?"
Cậu khẽ nhấp môi, suy nghĩ một lát trước khi trả lời:
"Dạ, cũng gần sáu tháng rồi, thưa bếp trưởng."
Bếp trưởng Khang gật đầu, đôi mắt ông thoáng vẻ trầm ngâm.
"Cậu đã làm rất tốt trong khoảng thời gian qua, từ những công việc đơn giản như nhặt rau, rửa bát, cho đến việc hỗ trợ đồng nghiệp của mình. Cậu luôn giữ được bình tĩnh, và hôm nay, cậu lại chứng minh rằng mình có thể làm nhiều hơn thế." Ông dừng lại một chút, đôi mắt vẫn dõi theo biểu cảm của Trường An. "Cậu có bao giờ nghĩ đến việc đảm nhận vai trò lớn hơn chưa?"
Câu hỏi khiến Trường An ngạc nhiên. Cậu ngẩng lên, ánh mắt lộ vẻ bối rối.
Đôi môi hơi mím lại trước khi trả lời: "Dạ.. Em chưa từng nghĩ đến việc sẽ làm gì lớn lao hơn. Em chỉ muốn hoàn thành tốt những gì được giao."
Bếp trưởng Khang vẫn giữ vẻ nghiêm nghị không đổi nhưng ánh mắt đã trở nên mềm mại hơn. "Tôi đã quan sát cậu từ lâu rồi, Trường An. Cậu có tinh thần trách nhiệm cao, đặc biệt trong những việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn trọng. Những điều này không dễ tìm thấy ở một nhân viên trẻ như cậu. Chính vì thế, tôi muốn cậu đảm nhận một vai trò lớn hơn. Không chỉ là nhân viên bán thời gian nữa."
Trường An gần như không tin vào tai mình. Cảm giác lúng túng và ngỡ ngàng lan tỏa trong lòng, như thể cậu vừa nghe thấy một điều quá xa vời so với những gì cậu từng nghĩ tới. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng được mình sẽ được bếp trưởng đề cử vào một vị trí cao hơn.
"Thưa bếp trưởng.. Ý là.. Em sẽ làm gì ạ?" Cậu lắp bắp, cố giữ giọng nói bình tĩnh nhưng trong lòng lại dậy lên một loạt cảm xúc khó tả.
Bếp trưởng Khang nhìn cậu, nhẹ nhàng giải thích: "Tôi muốn cậu trở thành phụ bếp chính thức. Làm việc cùng Tùng ở khu nấu nước dùng. Đây không phải là công việc dễ dàng, nhưng tôi tin rằng cậu có thể làm tốt. Và tôi cũng sẽ điều chỉnh mức lương cho phù hợp với vai trò mới của cậu."
Cảm giác lúng túng và ngỡ ngàng cuộn trào trong lòng Trường An khi từng lời của bếp trưởng Khang vang lên. Đây là điều cậu chưa từng mơ đến - rằng một ngày nào đó, cậu sẽ được trao gửi một trọng trách lớn lao như thế. Những hoài nghi về khả năng của bản thân thoáng qua trong tâm trí, nhưng sự kinh ngạc ấy cũng nhanh chóng nhường chỗ cho niềm vui và tự hào. Chưa bao giờ cậu cảm thấy được tin tưởng và đánh giá cao đến vậy.
Dù trái tim rộn ràng vì niềm vui sướng, Trường An vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu hiểu rằng đây là một cơ hội quý giá để khẳng định chính mình, và cậu không muốn để cảm xúc lấn át hay sự tự mãn làm lu mờ nỗ lực cùng giá trị thật sự của bản thân. Trường An gật đầu nhẹ, đáp lại với sự khiêm tốn và quyết tâm:
"Cảm ơn bếp trưởng đã tin tưởng em. Em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mọi người."
Bếp trưởng Khang khẽ mỉm cười, đôi mắt đầy sự hài lòng. "Tốt lắm. Tôi mong chờ những gì cậu có thể làm được. Cứ từ từ học hỏi thêm từ Tùng và những người khác, không cần phải vội. Điều quan trọng là hãy luôn giữ sự kiên nhẫn, những điều đúng đắn và thái độ làm việc tốt của cậu như hiện tại là được rồi."
Trường An cúi đầu cảm ơn lần nữa, rồi bước ra khỏi phòng bếp trưởng với một cảm giác mới lạ trong lòng. Niềm vui sướng, xen lẫn chút bồn chồn khó tả, bao trùm lấy cậu. Giờ đây, một cánh cửa mới đã mở ra, một hành trình mới đang chờ đợi. Sự tin tưởng của bếp trưởng Khang như một lời khẳng định giá trị, gỡ bỏ thêm một phần gánh nặng trong lòng cậu, giúp cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn, sẵn sàng đối mặt với những thử thách sắp tới.
Không khí trong bếp vẫn còn căng thẳng với những tiếng hối thúc đều đều của bếp trưởng và tiếng xào nấu không ngừng nghỉ. Mọi người đang tất bật hoàn thành các món ăn cho bàn tiệc lớn, ai nấy đều tập trung cao độ vào công việc của mình, như một guồng quay mà bất cứ sai sót nhỏ nào cũng có thể khiến mọi thứ rối tung lên.
Đột nhiên, cửa bếp bật mở, anh quản lý nhà hàng bước nhanh vào với gương mặt đầy lo lắng. Anh đảo mắt tìm kiếm một vòng, rồi khi nhìn thấy Trường An đang đứng cạnh quầy chế biến, đôi mắt anh sáng lên như vừa tìm thấy cứu tinh.
"Trường An! Em có thể giúp anh một việc được không?" Giọng anh Quân quản lý cất lên, hơi gấp gáp, khiến Trường An khẽ giật mình.
Trường An quay đầu lại, ngạc nhiên vì hiếm khi anh quản lý bước vào khu bếp trong lúc nhà hàng đang bận rộn như thế này. Nhìn thấy vẻ căng thẳng trên mặt anh, cậu vội vàng gật đầu: "Dạ, có chuyện gì vậy anh?"
"Bàn số 12 bên ngoài là một đoàn khách nước ngoài vừa tới. Bình thường em lễ tân sẽ phụ trách nhận order, nhưng hôm nay cô ấy bị ốm đột xuất. Tụi anh đã thử sắp xếp người ra thay nhưng không ai trong ca hôm nay có thể giao tiếp tốt bằng tiếng Anh cả." Anh quản lý nói nhanh, mắt nhìn vào bàn làm việc của Trường An, như muốn chắc chắn rằng việc này sẽ không làm ảnh hưởng quá nhiều đến công việc của cậu trong bếp.
Trường An thoáng chút do dự. Nhưng rồi cậu hiểu, nếu không có ai ra nhận order, nhà hàng có thể sẽ mất đi những vị khách quan trọng.
"Dạ, em ra ngay." Cậu trả lời chắc nịch, tháo găng tay cao su, cởi tạp dề ra và nhanh chóng theo anh quản lý ra sảnh chính.
Bước qua cánh cửa dẫn ra khu vực sảnh, Trường An lập tức bị choáng ngợp bởi không khí bên ngoài. So với sự ngột ngạt của nhà bếp, sảnh nhà hàng rộng lớn và thoáng đãng, với ánh đèn vàng ấm áp, nội thất gỗ và những chiếc ghế bọc da màu sẫm mang lại cảm giác sang trọng và đẳng cấp. Từng chiếc bàn được bày biện tinh tế, mỗi bàn đều đã sẵn sàng với nồi lẩu lớn và các loại gia vị đi kèm.
Từ xa, cậu nhận ra nhóm khách nước ngoài đang ngồi quanh bàn tròn dành cho sáu người. Họ đang trò chuyện rôm rả, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn vào thực đơn trước mặt, có vẻ như họ đang không biết nên chọn món gì.
"Good evening, I'm your server tonight. How can I assist you?" Trường An lên tiếng, sử dụng tiếng Anh một cách trôi chảy và tự tin. Cậu cố gắng giữ nụ cười thân thiện trên môi, dù nhịp tim đập nhanh hơn một chút vì đây là lần đầu tiên cậu sử dụng tiếng Anh trong một tình huống thực tế ngoài phạm vi lớp học.
Đoàn khách, gồm bốn người đàn ông trung niên và hai phụ nữ, đồng loạt quay đầu nhìn Trường An. Một người đàn ông tóc bạc, với nụ cười thân thiện trên môi, lên tiếng: "Chúng tôi đang phân vân không biết nên chọn món nào. Đây là lần đầu tiên chúng tôi đến nhà hàng này, và cũng là lần đầu thưởng thức những món ăn độc đáo như thế. Cậu có thể gợi ý cho chúng tôi được không?"
Trường An khẽ gật đầu, nhẩm lại những kiến thức cũng như vốn từ vựng về thực phẩm mà cậu đã từng học qua. Cậu bắt đầu giới thiệu chi tiết từng loại lẩu: Từ lẩu cay Tứ Xuyên nổi tiếng với hương vị cay nồng đặc trưng của ớt và hạt tiêu Tứ Xuyên, lẩu hải sản thanh ngọt được cân bằng bởi vị chua nhẹ từ nấm kim châm và dứa tươi, cho đến lẩu bò truyền thống với nước dùng đậm đà từ xương bò hầm cùng các loại thảo dược.
Trong lúc cậu đang nói, nhóm khách liên tục gật đầu, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi chi tiết về nguyên liệu hoặc cách chế biến. Trường An trả lời mạch lạc và kiên nhẫn, dường như đã khiến họ ấn tượng.
"Cậu nói tiếng Anh rất tốt đấy!" Một người phụ nữ với mái tóc vàng óng ánh nhận xét, nụ cười tươi tắn hiện trên môi. "Chúng tôi quyết định sẽ thử cả ba loại lẩu mà cậu giới thiệu, vì nghe thật hấp dẫn!"
"Cảm ơn quý khách." Trường An khẽ cúi đầu một cách lịch thiệp. "Quý khách có muốn tôi gợi ý thêm một số món ăn kèm không? Chúng tôi có rất nhiều loại thịt và rau củ tươi sống được chọn lọc kỹ càng."
Cuộc trò chuyện tiếp tục diễn ra suôn sẻ. Trường An khéo léo gợi ý thêm các món ăn kèm đặc trưng của nhà hàng như thịt bò Wagyu, ba chỉ heo cuộn, tôm càng xanh và nấm hải sản. Đoàn khách tỏ ra rất hài lòng, từng món ăn được lựa chọn kỹ lưỡng với sự thích thú hiện rõ trên gương mặt họ. Cuối cùng, khi tất cả đã thống nhất về thực đơn, người đàn ông tóc bạc khẽ nghiêng người về phía Trường An, đôi mắt ánh lên sự hài lòng.
"Cảm ơn cậu rất nhiều, cậu đã giúp chúng tôi có được một trải nghiệm tuyệt vời hơn rất nhiều. Tôi nhất định sẽ khen ngợi cậu với quản lý nhà hàng." Ông nói với nụ cười ấm áp.
Trường An khẽ mỉm cười, cúi đầu chào trước khi quay lại khu bếp. Cậu không ngờ rằng một buổi tối bận rộn như hôm nay lại trở thành cơ hội để cậu thể hiện bản thân. Dù trong lòng vẫn còn chút hồi hộp, nhưng cậu cảm thấy tự hào vì đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Khi Trường An trở lại bếp, mọi thứ vẫn đang diễn ra trong nhịp điệu khẩn trương và hối hả. Sau khi bàn số 12 đã đặt món xong, thông tin nhanh chóng được chuyển vào khu vực chế biến. Đầu bếp chính, với khuôn mặt nghiêm nghị, nhận lấy tờ order từ tay Trường An và đưa ra hàng loạt chỉ thị rõ ràng cho từng người.
"Chuẩn bị ba loại nước lẩu theo yêu cầu: Tứ Xuyên, hải sản và bò truyền thống. Nhớ kỹ, làm cẩn thận từng bước, đừng để lẫn gia vị!"
Các đầu bếp nhanh chóng chia nhau công việc. Anh Tùng xem xét rồi nêm nếm từng gia vị để đảm bảo nước dùng có độ ngọt thanh và mùi thơm đặc trưng. Nhóm khác lại gấp rút chuẩn bị phần đồ ăn nhúng lẩu, họ bày biện một cách đẹp mắt để không làm mất đi vẻ sang trọng của món ăn.
Khi các món ăn lần lượt hoàn thành, từng khay đồ ăn được chuyển ra sảnh trước bởi đội ngũ nhân viên phục vụ đã chỉnh tề trong đồng phục phẳng phiu. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm pha lê rọi xuống, phản chiếu trên bề mặt những đĩa thịt bò đỏ hồng tươi ngon, những miếng hải sản trắng ngần và đĩa rau củ đầy màu sắc, khiến tất cả đều trông như một tác phẩm nghệ thuật.
Khi các nồi lẩu được đặt lên bếp giữa bàn, làn khói trắng bắt đầu bốc lên nghi ngút, tỏa ra hương thơm nồng nàn của các loại gia vị. Những vị khách ngồi quanh bàn, khuôn mặt lộ rõ vẻ hào hứng và mong đợi, sẵn sàng thưởng thức hương vị đặc trưng mà họ đã được giới thiệu.
Trường An một lần nữa giới thiệu từng nồi lẩu với sự nhã nhặn và chuyên nghiệp:
"Đây là nồi lẩu cay Tứ Xuyên – một trong những món lẩu trứ danh của Trung Hoa. Nước dùng được nấu từ xương gà và xương lợn, kết hợp với ớt khô, hạt tiêu Tứ Xuyên và hơn 10 loại gia vị khác nhau, tạo nên hương vị đặc trưng đậm đà. Vị cay nồng và chút tê cay từ hạt tiêu sẽ dần lan tỏa nơi đầu lưỡi, mang đến cảm giác ấm nóng và kích thích vị giác vô cùng mạnh mẽ."
Cậu nhẹ nhàng chỉ tay sang nồi lẩu bên cạnh:
"Còn đây là lẩu hải sản – một lựa chọn nhẹ nhàng hơn với vị thanh ngọt đặc trưng từ các loại hải sản tươi sống. Nước dùng được ninh từ tôm và xương cá, thêm chút dứa tươi để tạo độ chua nhẹ, giúp cân bằng hương vị và mang đến cảm giác sảng khoái, tươi mới."
Cuối cùng, cậu chỉ sang nồi lẩu thứ ba, nụ cười thân thiện trên môi:
"Và đây là lẩu bò truyền thống. Nước dùng được ninh từ xương bò và thảo mộc trong 8 giờ liền, mang đến vị ngọt tự nhiên, đậm đà nhưng không ngấy. Một chút đinh hương và quế thêm vào càng làm dậy lên hương vị ấm áp, hoàn hảo để thưởng thức cùng các loại thịt bò cao cấp."
"Vị rất tuyệt, không quá cay mà lại có vị ngọt tự nhiên từ thịt và nước dùng. Rất tinh tế!" – Người đàn ông vừa nếm thử nước lẩu cay Tứ Xuyên, vừa gật gù nhận xét. Ông không chỉ khen ngợi hương vị món ăn mà còn đánh giá cao cả cách phục vụ và sự tận tình trong phần giới thiệu của Trường An.
Những vị khách khác cũng bắt đầu dùng thử các món lẩu, đôi lúc lại trao đổi với nhau bằng những lời khen có cánh.
Người phụ nữ tóc vàng ngồi kế bên, sau khi thưởng thức nồi lẩu hải sản, quay sang nhìn Trường An với ánh mắt tràn đầy sự hài lòng: "Cậu đã giới thiệu rất đúng. Tôi có thể cảm nhận được sự cân bằng hoàn hảo giữa độ ngọt thanh của tôm và vị chua dịu nhẹ từ dứa. Đúng như lời cậu nói, đây thực sự là một món ăn rất đáng để thử."
"Cảm ơn quý khách. Nếu quý khách có bất kỳ yêu cầu bổ sung nào, xin vui lòng cho chúng tôi biết." Trường An đáp lại bằng một nụ cười nhẹ nhàng, gương mặt thoáng ửng hồng vì niềm vui khi được khen ngợi. Dù trong lòng vẫn còn chút bối rối vì chưa hoàn toàn quen với việc phục vụ trực tiếp, nhưng sự hài lòng của khách hàng khiến cậu cảm thấy vui vẻ và phấn khởi.
Những đĩa thịt và rau liên tục được nhân viên bổ sung, nồi lẩu vẫn sôi sùng sục, tỏa ra mùi thơm ngào ngạt khiến không khí quanh bàn ăn trở nên ấm cúng và gần gũi hơn bao giờ hết. Tiếng trò chuyện giữa các vị khách ngày càng rộn ràng, đôi lúc lại vang lên tiếng cười giòn giã.
"Cậu đùa tôi à? Tôi không tin một loại ớt nhỏ như vậy lại có thể làm cho món lẩu có vị cay đậm đến thế!" Một vị khách khác bật cười, thách thức bạn mình nếm thử món nước lẩu cay đặc trưng. Cả bàn tiệc trở nên náo nhiệt hơn khi từng món ăn được bày ra đầy đủ, mọi người bắt đầu tự tay nhúng từng miếng thịt và rau củ vào nồi lẩu, bàn luận sôi nổi về hương vị mỗi món.
Đứng từ xa, anh Quân lặng lẽ quan sát tất cả diễn biến với ánh mắt hài lòng. Thấy Trường An đang lùi lại vị trí, anh nhẹ nhàng bước tới, khẽ gật đầu tán thưởng: "Em đã làm rất tốt. Những vị khách này xem ra đều rất hài lòng với những gì chúng ta đã chuẩn bị. Cảm ơn em vì đã ra ngoài giúp anh một tay."
Cậu mỉm cười khiêm tốn, khẽ cúi đầu trước khi lặng lẽ quay trở lại khu bếp. Cậu không thể ngăn mình tiếp tục mỉm cười, cảm giác như vừa vượt qua một thử thách mới.
Khi cậu quay lại bếp, một giọng nói trầm ấm vang lên bên tai: "Giỏi lắm, Trường An. Hôm nay cậu làm rất tốt."
Cậu ngẩng đầu lên, nhận ra đó là bếp trưởng Khang. Dù lời khen ngắn gọn, nhưng nụ cười hài lòng trên gương mặt ông đã nói lên tất cả. Trường An mỉm cười nhẹ, cúi đầu đáp lễ rồi nhanh chóng quay về vị trí, tiếp tục công việc như thể chưa từng có chút ngượng ngùng.
Thời gian cứ thế trôi qua trong bầu không khí bận rộn. Bếp trưởng Khang cùng các đầu bếp và nhân viên liên tục điều phối, phối hợp một cách nhịp nhàng để đảm bảo mọi món ăn được chuẩn bị tỉ mỉ, không một chi tiết nào bị bỏ sót. Từng nồi lẩu, từng khay thịt, rau củ, từng bát nước chấm đều được chăm chút kỹ lưỡng, đảm bảo tất cả đều đạt tiêu chuẩn cao nhất.
Sau hơn một tiếng đồng hồ bận rộn không ngừng, cuối cùng bữa tiệc cũng đi đến hồi kết. Tiếng trò chuyện rộn rã ngoài kia dần lắng xuống, báo hiệu rằng những vị khách VIP đã hài lòng và chuẩn bị ra về. Trong bếp, mọi người thở phào nhẹ nhõm, ai cũng ngước lên nhìn qua cánh cửa dẫn ra ngoài khi thấy đoàn khách từ từ ra về. Những nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên gương mặt họ. Anh Quân, người quản lý, dẫn đầu tiễn họ ra cửa với cung cách lịch sự và chu đáo.
Khi cánh cửa nhà hàng cuối cùng cũng khép lại sau lưng đoàn khách, bếp trưởng Khang bước ra giữa căn bếp rộng lớn. Ông vỗ tay ba tiếng dứt khoát, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. "Tốt lắm, mọi người! Hôm nay chúng ta đã làm rất tốt. Khách hàng vô cùng hài lòng, không có bất kỳ lời phàn nàn nào cả." Giọng ông vang lên đầy tự hào và phấn khởi.
Cả căn bếp lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò vui mừng. Một vài người còn không giấu nổi sự phấn khích mà ôm chầm lấy đồng nghiệp bên cạnh. Những căng thẳng, lo lắng từ suốt buổi tối dường như tan biến, nhường chỗ cho niềm vui và sự thoải mái.
Trường An đứng yên lặng trong một góc bếp, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Một buổi tối dài và đầy thử thách đã kết thúc tốt đẹp.
Khi mọi người bắt đầu thu dọn và chuẩn bị ra về, bếp trưởng Khang tiến đến gần Trường An, vỗ nhẹ lên vai cậu. "Trường An, cậu có thể về muộn một chút được không? Tôi có vài điều muốn nói với cậu. Sau khi xong hết công việc cậu hãy đi qua phòng của tôi."
Cậu ngạc nhiên ngước lên, đôi mắt mở to vì bất ngờ. "Dạ vâng, thưa Bếp trưởng."
Bếp trưởng Khang chỉ gật đầu, sau đó rời đi mà không nói thêm lời nào. Trường An nhìn theo bóng ông, trong lòng bất giác xuất hiện một chút hồi hộp xen lẫn tò mò. Liệu ông ấy muốn nói điều gì với mình? Có phải cậu đã làm điều gì sai mà chưa nhận ra?
Nhưng rồi cậu nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ lo lắng ấy, hít một hơi sâu và tiếp tục thu dọn. Giờ đây, điều duy nhất cậu có thể làm là kiên nhẫn chờ đợi, để rồi sẽ biết được câu trả lời từ bếp trưởng Khang khi mọi người đã ra về.
Căn bếp trở nên yên ắng, không còn tiếng dao thớt hay tiếng nước chảy. Cậu lặng lẽ bước đến phòng của bếp trưởng Khang nằm ở cuối hành lang phía đông nhà hàng. Tiếng bước chân vang lên nhỏ nhẹ trên sàn gạch lạnh, hòa quyện với sự im lặng bao trùm không gian. Mỗi bước đi như càng nhấn mạnh sự yên tĩnh, khiến cảm giác hồi hộp trong lòng cậu thêm rõ rệt.
Cánh cửa gỗ khép kín trước mặt dường như trở nên nặng nề hơn trong giây phút này. Trường An hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng những suy nghĩ không ngừng luẩn quẩn trong đầu: Liệu bếp trưởng muốn nói điều gì với mình? Liệu mình đã làm điều gì đó chưa tốt khiến bếp trưởng buồn lòng không?
Cậu nhấc tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa ba tiếng.
Một giọng nói trầm ấm từ bên trong vang lên: "Vào đi."
Trường An chầm chậm đẩy cửa bước vào. Căn phòng không quá rộng, được trang trí đơn giản với kệ sách và bàn làm việc ngăn nắp. Bếp trưởng Khang đang ngồi trên ghế, ngẩng đầu lên nhìn cậu với ánh mắt thăm dò nhưng không thiếu sự ấm áp. Ông ra hiệu cho Trường An ngồi xuống ghế đối diện.
"Trường An, ngồi đi." Ông nói, nụ cười nhẹ hiện trên môi. "Tôi đã nói muốn trao đổi thêm với cậu. Không cần lo lắng, chỉ là vài điều tôi muốn bàn bạc thôi."
Ở độ tuổi ngoài 40, dù đã trải qua nhiều năm gắn bó với bếp núc nhưng Bếp trưởng Khang vẫn giữ được phong thái đĩnh đạc, phong độ không phai mờ theo thời gian. Dáng người cao lớn, cơ thể rắn chắc của ông làm tăng thêm vẻ uy nghiêm, đặc biệt khi khoác trên mình bộ đồng phục trắng của một bếp trưởng. Khuôn mặt cương nghị với đôi lông mày rậm và ánh mắt sắc bén khiến ông có vẻ ngoài hơi nghiêm khắc, nhưng đằng sau đó là sự quan tâm sâu sắc đến nhân viên. Những nếp nhăn nơi khóe mắt và miệng cho thấy ông đã trải qua nhiều thăng trầm, nhưng nụ cười thoáng qua và cái gật đầu khích lệ mỗi khi ai đó làm tốt luôn khiến mọi người trong bếp cảm thấy được an ủi và tôn trọng.
Dù ít khi nói nhiều, nhưng mỗi lời ông nói ra đều có trọng lượng và khiến những người làm việc dưới quyền luôn nỗ lực hết mình. Nhờ sự nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của mình, ông không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người thầy đáng kính, luôn chú ý đến từng chi tiết nhỏ trong công việc của các nhân viên.
Và hôm nay, đôi mắt đầy đánh giá đó của bếp trưởng Khang đang nhìn thẳng vào Trường An, như đang cân nhắc một điều gì.
Cậu chậm rãi ngồi xuống, ánh mắt chăm chú vào bếp trưởng, tim vẫn đập mạnh nhưng có chút dịu đi. Bếp trưởng Khang không vội vã, ông ngả người về phía trước, đan hai tay lại và tiếp tục: "Cậu làm ở đây được bao lâu rồi nhỉ?"
Cậu khẽ nhấp môi, suy nghĩ một lát trước khi trả lời:
"Dạ, cũng gần sáu tháng rồi, thưa bếp trưởng."
Bếp trưởng Khang gật đầu, đôi mắt ông thoáng vẻ trầm ngâm.
"Cậu đã làm rất tốt trong khoảng thời gian qua, từ những công việc đơn giản như nhặt rau, rửa bát, cho đến việc hỗ trợ đồng nghiệp của mình. Cậu luôn giữ được bình tĩnh, và hôm nay, cậu lại chứng minh rằng mình có thể làm nhiều hơn thế." Ông dừng lại một chút, đôi mắt vẫn dõi theo biểu cảm của Trường An. "Cậu có bao giờ nghĩ đến việc đảm nhận vai trò lớn hơn chưa?"
Câu hỏi khiến Trường An ngạc nhiên. Cậu ngẩng lên, ánh mắt lộ vẻ bối rối.
Đôi môi hơi mím lại trước khi trả lời: "Dạ.. Em chưa từng nghĩ đến việc sẽ làm gì lớn lao hơn. Em chỉ muốn hoàn thành tốt những gì được giao."
Bếp trưởng Khang vẫn giữ vẻ nghiêm nghị không đổi nhưng ánh mắt đã trở nên mềm mại hơn. "Tôi đã quan sát cậu từ lâu rồi, Trường An. Cậu có tinh thần trách nhiệm cao, đặc biệt trong những việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và cẩn trọng. Những điều này không dễ tìm thấy ở một nhân viên trẻ như cậu. Chính vì thế, tôi muốn cậu đảm nhận một vai trò lớn hơn. Không chỉ là nhân viên bán thời gian nữa."
Trường An gần như không tin vào tai mình. Cảm giác lúng túng và ngỡ ngàng lan tỏa trong lòng, như thể cậu vừa nghe thấy một điều quá xa vời so với những gì cậu từng nghĩ tới. Cậu chưa bao giờ tưởng tượng được mình sẽ được bếp trưởng đề cử vào một vị trí cao hơn.
"Thưa bếp trưởng.. Ý là.. Em sẽ làm gì ạ?" Cậu lắp bắp, cố giữ giọng nói bình tĩnh nhưng trong lòng lại dậy lên một loạt cảm xúc khó tả.
Bếp trưởng Khang nhìn cậu, nhẹ nhàng giải thích: "Tôi muốn cậu trở thành phụ bếp chính thức. Làm việc cùng Tùng ở khu nấu nước dùng. Đây không phải là công việc dễ dàng, nhưng tôi tin rằng cậu có thể làm tốt. Và tôi cũng sẽ điều chỉnh mức lương cho phù hợp với vai trò mới của cậu."
Cảm giác lúng túng và ngỡ ngàng cuộn trào trong lòng Trường An khi từng lời của bếp trưởng Khang vang lên. Đây là điều cậu chưa từng mơ đến - rằng một ngày nào đó, cậu sẽ được trao gửi một trọng trách lớn lao như thế. Những hoài nghi về khả năng của bản thân thoáng qua trong tâm trí, nhưng sự kinh ngạc ấy cũng nhanh chóng nhường chỗ cho niềm vui và tự hào. Chưa bao giờ cậu cảm thấy được tin tưởng và đánh giá cao đến vậy.
Dù trái tim rộn ràng vì niềm vui sướng, Trường An vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu hiểu rằng đây là một cơ hội quý giá để khẳng định chính mình, và cậu không muốn để cảm xúc lấn át hay sự tự mãn làm lu mờ nỗ lực cùng giá trị thật sự của bản thân. Trường An gật đầu nhẹ, đáp lại với sự khiêm tốn và quyết tâm:
"Cảm ơn bếp trưởng đã tin tưởng em. Em sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mọi người."
Bếp trưởng Khang khẽ mỉm cười, đôi mắt đầy sự hài lòng. "Tốt lắm. Tôi mong chờ những gì cậu có thể làm được. Cứ từ từ học hỏi thêm từ Tùng và những người khác, không cần phải vội. Điều quan trọng là hãy luôn giữ sự kiên nhẫn, những điều đúng đắn và thái độ làm việc tốt của cậu như hiện tại là được rồi."
Trường An cúi đầu cảm ơn lần nữa, rồi bước ra khỏi phòng bếp trưởng với một cảm giác mới lạ trong lòng. Niềm vui sướng, xen lẫn chút bồn chồn khó tả, bao trùm lấy cậu. Giờ đây, một cánh cửa mới đã mở ra, một hành trình mới đang chờ đợi. Sự tin tưởng của bếp trưởng Khang như một lời khẳng định giá trị, gỡ bỏ thêm một phần gánh nặng trong lòng cậu, giúp cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn, sẵn sàng đối mặt với những thử thách sắp tới.