Hắn vừa hé môi, còn chưa kịp nói lời nào, liền thấy Cửu Vụ xoay người, đối diện với hắn.
"Sư huynh, nói huynh yêu ta đi."
Huyền Ý: "..."
Lại bắt đầu rồi, cứ tùy thời tùy chỗ như thế..
Cửu Vụ nghĩ, cho dù đang sống trong hư ảo, cho dù là lời giả dối, nàng cũng muốn được nghe.
Chỉ tiếc rằng, dù là dối trá, đối phương cũng không nguyện nói với nàng.
Không rõ là vì sao, có lẽ vì lâu rồi không để tâm đến vết thương, mất máu quá nhiều, cũng có thể là vì tâm tình chấn động quá mức, thân thể Cửu Vụ nghiêng ngả, rồi ngã xuống, bất tỉnh nhân sự.
Huyền Ý sững người hồi lâu, thở dài một tiếng, cố nhẫn nhịn cơn đau dữ dội trong lòng mà bế nàng lên.
"Ký chủ, ngươi ngất đi rồi, nếu hắn bỏ chạy thì sao?"
"Ký chủ, ngươi mau tỉnh lại đi, ta sợ nam chính nhất thời không khống chế được mà hủy xác diệt tích đó."
Hệ thống trong đầu Cửu Vụ lo lắng kêu gào.
Dù sao thì những chuyện ký chủ từng làm, với một nam chính luôn được vạn người nâng niu như hắn, chẳng khác nào sỉ nhục chồng chất, giết nàng đi cũng chẳng quá đáng.
Huyền Ý quả thật từng có ý định ném nàng vào rừng hoang núi thẳm, để mặc nàng sống chết, nhưng mỗi lần ý nghĩ đó vừa trỗi dậy, trong đầu lại hiện lên cảnh nàng chắn trước người hắn, thân thể run rẩy khi mũi dao đâm sâu vào ngực.
Hắn rõ ràng biết nàng đang diễn trò, là giả..
Hệ thống ngưng kêu, ánh mắt nhìn Huyền Ý trở nên quái lạ.
Rõ ràng hắn cũng đã là kẻ đuối sức, sắc mặt tái nhợt không còn giọt máu, lại không thể ngự kiếm, thế mà vẫn gắng sức bế người trong lòng, từng bước từng bước trèo lên đỉnh núi, từ đầu đến cuối chưa từng buông tay.
Thì ra đây chính là lòng dạ của nam chính..
Quả thật là lấy đức báo oán, tâm như trăng sáng, từ bi khoan hậu..
"Chẳng trách ngươi lại làm được nam chính."
Đến hang núi, Huyền Ý đặt Cửu Vụ lên giường đá, bản thân đã mơ hồ gần như hôn mê, thần trí mơ hồ mà lần mò hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được thuốc trị thương mà Cửu Vụ vẫn dùng cho hắn, tay run lên, dốc cả bình thuốc đổ lên miệng vết thương của nàng. Cửu Vụ dù đang hôn mê cũng không nhịn được mà rên lên vì đau.
Như kẻ mất trí, bàn tay đẫm máu run rẩy vuốt ve mái tóc nàng: "Không đau nữa, A Cửu không sợ, không khóc nữa.."
Vừa dứt lời, hắn cũng lịm đi bất tỉnh..
Cửu Vụ trong mộng run rẩy siết chặt lấy mình, như trở về khoảnh khắc bất lực nhất trong đời.
* * *
Linh Vân Đỉnh của Vạn Thụ Tông, là nơi mà đệ tử trong tông nghe danh đã biến sắc, cũng là chốn thi hành hình phạt tàn khốc nhất trong tông môn - Lôi Phạt.
Vạn quân lôi đình hóa thành trường tiên như gai thép ăn vào tận xương, quất xuống thân thể, không chỉ là da thịt, mà cả linh hồn cũng như bị đánh cho tan nát.
Lôi điện của Linh Vân Đỉnh là lôi của trừ tà diệt ác, chỉ khi lòng dạ người chịu phạt hoàn toàn thanh tịnh, không còn chút tà niệm, lôi phạt mới ngừng. Bằng không, một ngày, mười ngày, một tháng, một năm.. cũng đều phải chịu đựng.
Cửu Vụ vừa mới học xong thuật ngự hỏa, thiêu hủy bản mệnh kiếm quyết bậc thiên giai của Đạo Tiên Cô. Đạo Tiên Cô vốn chỉ định dạy cho một bài học, liền đem Cửu Vụ khi ấy mới chín tuổi phạt lên Linh Vân Đỉnh.
Tất thảy đều nghĩ rằng hình phạt này chỉ để răn đe, một đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy, tuyệt đối không thể dẫn động Lôi Phạt.
Không ai ngờ, lôi điện màu tím lại hóa thành đen kịt, giáng xuống như hủy thiên diệt địa.
Một đạo, hai đạo, ba đạo.. cho đến khi Cửu Vụ không còn sức để bò dậy, lôi điện vẫn chưa dừng lại.
Phải biết rằng, dù là kẻ trưởng thành bị tâm ma quấy phá, cũng chưa chắc khiến lôi phạt rúng động đến thế. Trong khoảnh khắc ấy, đứa bé chín tuổi lập tức trở thành "thiên sinh ác chủng" trong mắt mọi người, là tai tinh giáng thế..
Ngay cả tông chủ Vạn Thụ Tông cũng hạ lệnh trục xuất nàng khỏi môn phái.
Khi ấy, Cửu Vụ vô cùng bất lực, nàng sợ hãi mình sẽ bị đuổi đi, lại trở thành kẻ lang thang màn trời chiếu đất. Trong lòng nàng không ngừng khẩn cầu Lôi Phạt dừng lại, nhưng nàng càng cầu xin, thì Lôi Phạt lại càng rung chuyển tận trời xanh. Tất cả mọi người đều lạnh lùng đứng nhìn, họ tin vào lôi đình trên đỉnh Linh Vân, nhưng không tin nàng.
Khi ấy, Cửu Vụ từng nghĩ, nếu nàng thật sự là tai tinh trời sinh, là mầm họa, vậy thì phải trả thù tất cả những ánh mắt lạnh lùng kia. Có lẽ chính ác ý ấy khiến Thiên Đình chấn động, cơ thể nàng thật sự không còn đau nữa, rồi nàng mơ hồ ngất đi.
Lúc tỉnh lại, mới hay không phải Lôi Phạt dừng lại, mà là vị ca ca đã đưa nàng về Vạn Thụ Tông, đã chắn trước người nàng, vì nàng gánh lấy suốt một ngày một đêm, hàng trăm đạo Lôi Phạt.
Chính huynh ấy đã chìa tay ra khi nàng lang thang nơi đầu đường xó chợ, cũng chính huynh ấy, trong lúc mọi người đều xua đuổi nàng, đã nắm chặt lấy tay nàng không buông. Nàng chẳng rõ, sau khi nàng mang tiếng là mầm họa trời sinh, rốt cuộc Lôi Phạt đã dừng lại như thế nào.
Nhưng nàng mãi ghi nhớ, máu tươi nhuộm đỏ bộ y phục trắng tinh không vướng bụi trần, người ca ca vốn yêu thích sạch sẽ kia, lúc ấy toàn thân lấm lem, chật vật vô cùng.
Nam tử mười sáu mười bảy tuổi ấy đứng chắn trước mặt nàng, thay nàng che khuất tất cả ánh mắt lạnh lẽo và giận dữ. Trước mặt bao người, huynh ấy nói: Nàng là người huynh ấy mang về, nàng rất ngoan ngoãn nghe lời, nàng không phải mầm họa, có huynh ấy ở đây, nàng sẽ không bao giờ trở thành người xấu.
Huynh ấy dẫn nàng đi xuống đỉnh Linh Vân dưới ánh mắt của vạn người. Huynh ấy nói với nàng: "A Cửu ngoan, sẽ không đau nữa đâu, đừng khóc.."
Khi ấy, Cửu Vụ còn nhỏ, không nhớ rõ vẻ mặt của mọi người hôm đó, nhưng nàng mãi khắc ghi một điều, chỉ cần khiến mọi người đều thích nàng, đều thân thiết với nàng, đều thay đổi cái nhìn về nàng, thì sẽ không còn ai nói đại ca từ phàm trần dẫn về một mầm họa nữa.
Nàng luyện tập không biết bao nhiêu lần, luyện đến nụ cười đạt độ cong nào thì khiến người ta cảm thấy gần gũi, luyện nói ở âm lượng nào thì giọng nghe thật dịu dàng ấm áp, luyện đến mức dù tức giận cũng không để sắc mặt trở nên dữ tợn.
Nàng luôn mỉm cười với mọi người, quen tay làm những việc nhỏ nhặt trong khả năng nhưng khiến người khác có thiện cảm, cho dù điều đó khiến nàng rất mệt, cho dù nàng vốn chẳng mảy may quan tâm đến những người kia..
Rõ ràng nàng đã làm rất tốt, mọi người đều rất yêu thích nàng, vậy mà đại ca của nàng lại không thích nàng nữa..
Lệ nơi khóe mắt Cửu Vụ rơi lã chã, tà khí quanh người bốc lên cuồn cuộn.
"Huynh ấy không muốn thích ngươi, vậy thì khiến huynh ấy không thể không thích.."
Phải khiến huynh ấy, không thể không yêu ta.
Cửu Vụ bỗng mở bừng mắt, ma văn lan khắp tròng mắt, nàng nhìn chằm chằm Huyền Ý đang hôn mê bất tỉnh, ánh mắt tràn đầy chấp niệm và cố chấp.
Những nụ hôn vụn vặt, cùng hơi thở nóng rực, rơi lên mi tâm của hắn.
"Ta sẽ không để huynh đi, vĩnh viễn cũng không để huynh rời xa ta nữa.."
Huyền Ý nổi giận rồi.
Đó là suy nghĩ đầu tiên khi Cửu Vụ tỉnh táo lại.
Nàng bị thương, ma khí xâm nhập khiến thần trí rối loạn trong chốc lát, hành vi đều xuất phát từ những khát vọng tận sâu trong nội tâm, không thể khống chế.
Tuy rằng khi tỉnh táo nàng cũng có lúc cố tình làm ra chuyện khiến huynh ấy lúng túng, nhưng lần này rõ ràng.. quá đà rồi.
Khối ngọc trắng thuần khiết bị nàng.. chơi đùa đến vấy bẩn, sắc trắng thuần khiết bị nhuộm màu khác, là một loại mỹ cảm khiến người ta choáng váng, tàn nhẫn mà mê hoặc.
Ánh mắt Cửu Vụ rơi lên người Huyền Ý, vết bầm rõ rệt trên cổ, đôi môi vốn trắng tái bị cắn đến sưng đỏ, tay phải buông thõng bên người khẽ run, vết thương trong lòng bàn tay nứt toạc, máu tươi nhỏ giọt giữa những ngón tay, màu đỏ cực hạn ấy khiến những ngón tay lạnh lẽo tự nhiên của hắn càng thêm phần như điêu khắc tinh xảo.
Cửu Vụ chột dạ cúi đầu, lẩm bẩm một tiếng "Tội lỗi."
Dù rằng bộ dạng sư huynh như vậy.. càng đẹp hơn rồi..
"Sư huynh, muội sai rồi."
Huyền Ý không nhìn nàng: "Đừng gọi ta là sư huynh."
"Huyền Ý, muội sai rồi."
Huyền Ý khựng lại một chút: "Ngươi.."
"Cút xa ra."
Cửu Vụ hiểu rõ, nếu muốn khiến Huyền Ý nguôi giận một chút, bây giờ điều tốt nhất chính là rời khỏi hắn, nàng chậm rãi đứng dậy, trong đầu vẫn nghĩ đến vết thương của hắn, ánh mắt thoáng lo lắng: "Thương thế của huynh.."
Chén trà trên bàn bị bóp vỡ bởi bàn tay đẫm máu: "Ra ngoài."
Cửu Vụ lấy ra một bình thuốc trị thương, lặng lẽ đặt bên cạnh hắn.
Sau khi nàng rời khỏi, trong sơn động cũng không lập tức trở lại tĩnh lặng, sắc mặt Huyền Ý càng thêm âm trầm, hắn nhắm chặt mắt, giữa chân mày giật liên hồi.
Chỉ cần nhắm mắt lại, những chuyện vừa xảy ra liền hiện rõ rành rành.
Vạt áo xộc xệch, những vết hôn xanh tím tê dại nơi cổ, không chỉ trên cổ, còn cả bờ vai, xương quai xanh, lồng ngực, thậm chí là..
Ngay cả nơi đó, cũng vì tay nàng mà..
Khó mà tưởng tượng, tiếng rên rỉ pha lẫn khoái cảm và xấu hổ ấy, lại phát ra từ miệng hắn.
Mặt Huyền Ý khi thì đỏ bừng khi lại trắng bệch, ngón tay đặt trên bàn khẽ run.
Hắn sao có thể.. vô liêm sỉ đến thế.
Những âm thanh từ miệng hắn phát ra, tất cả đều bị nàng nghe thấy, giờ này chắc nàng càng thêm đắc ý, càng tin rằng những lời nàng từng nói hắn phóng đãng.. cũng không sai.
Nàng còn dám nhắc đến vết thương của hắn? Khi nàng làm ra những chuyện kia, có chút nào để tâm đến vết thương trên người hắn đâu..
Huyền Ý ngồi yên như tượng đá, không hề nhúc nhích, trong lòng như có dòng nham thạch cuộn trào, không cách nào khôi phục như thường.
Ngoài động, Cửu Vụ phiền muộn nhìn về chân núi, gọi hệ thống ra hỏi: "Vừa rồi ta có quá đáng lắm không?"
Nàng nhặt lên một viên đá, không kịp đề phòng khẽ kêu "a" một tiếng: "Tay ta sao thế này?"
Nàng cúi xuống nhìn tay, đầu ngón trỏ trong lòng bàn tay đỏ ửng, hơi đau rát.
Hệ thống ấp a ấp úng: "Ta, ta chẳng thấy gì cả, bị che chắn hết rồi."
"Lúc quan trọng sao lại vô dụng thế?" Cửu Vụ chán ghét nói.
Hệ thống vội giải thích: "Tuy ta không thấy được, nhưng ngươi phải biết, hễ gặp cảnh không thể nhìn thẳng, ta sẽ lập tức bị che chắn!"
"Không thể nhìn thẳng?"
"Ý ngươi là lúc ta hôn sư huynh thì ngươi không thấy?"
Giọng hệ thống càng lúc càng nhỏ: "Chỉ là hôn thì thấy được, nhưng nếu nhiều hơn thì không thể thấy.."
"Nhiều hơn là thế nào?" Cửu Vụ tò mò hỏi.
Hệ thống tức đến phát điên.
Tổ sư nhà nó! Gặp phải ký chủ thế này, không hiểu mà còn làm loại chuyện đó, chẳng phải là đang tìm chết sao, muốn để nam chính giết cả hai người họ à?
Hệ thống không thể giúp nàng khiến sư huynh nguôi giận, Cửu Vụ chau mày nghĩ ngợi hồi lâu, chợt ánh mắt sáng bừng, rồi phi kiếm bay về hướng Hương Giang Lâu..
Ban ngày, Hương Giang Lâu vô cùng yên ắng, gió nhẹ lướt qua cửa sổ, xua đi mùi phấn son nồng đậm, một khúc sáo du dương ngân vang khắp nơi.
Lưu di buông ống tiêu xuống, ánh mắt lướt qua người khách duy nhất trong các, nàng ta rõ ràng nghe không hiểu ý khúc, hiển nhiên không thể trở thành tri kỷ của bất kỳ nhạc quan nào.
Vừa thấy thiếu nữ xinh đẹp lại độc ác này, vết thương nơi vai Lưu di lại âm ỉ đau.
Nàng ta bưng chén trà nóng, bước đến trước bàn nơi Cửu Vụ ngồi.
"Ban ngày trong lâu người người đều đi nghỉ cả, không có gì để đãi cô nương, mong cô nương đừng trách."