Suốt hai tháng sau đó, Mỹ vẫn không nguôi ngoai được nỗi buồn của mình. Cậu cứ nghĩ về mẹ và cô Thu, thèm được một cái ôm, đêm nào cậu cũng nằm mơ bị mẹ và cô Thu bỏ rơi rồi giật mình thức dậy. Không gian đêm tối, cùng tiếng thở nhè nhẹ của các bạn càng làm cậu cảm thấy cô đơn và nhớ nhung.
Nỗi đau của một đứa trẻ bỗng dưng mất mẹ, mất đi người cô yêu thương mình hết mực thật sự quá thương tâm. Các cô cấp dưỡng và nhân viên của trung tâm rất đồng cảm nên ai nấy đều quan tâm đến cậu. Nhưng vẫn không thể chữa lành vết thương lòng trong cậu.
Dần dần Mỹ trở nên ít nói và tách biệt với mọi người. Thậm chí đã lâu lắm rồi mọi người không thấy cậu cười, dù là cười mỉm. Ngoài việc vẫn cố gắng học hành ra thì cậu dường như biến thành một con người khác, thường hay ngồi thẫn thờ như lúc cậu mới đến đây vậy.
Những đứa nhóc lúc trước hay trêu ghẹo cậu, tuy bây giờ không còn dám nữa nhưng thỉnh thoảng đi ngang vẫn gọi cậu là "thằng ngơ" vì cậu lúc nào cũng trông có vẻ ngơ ngác.
Mẹ đã mất, muốn gặp cũng không thể. Vậy nên cậu thường nghĩ về cô Thu nhiều hơn, mong muốn được gặp lại cô, được cô yêu thương như ngày trước. Mỗi ngày cậu đều đi qua văn phòng, nơi cậu hay tìm gặp khi cô còn làm việc ở đây. Hình ảnh về dáng người thanh mảnh cùng nụ cười hiền hòa của cô luôn hiện hữu trong tâm trí của cậu.
Hôm nay cũng vậy, sau khi đi học về, cậu cũng đi qua hành lang quen thuộc, liếc nhìn vào văn phòng dù biết người mình muốn gặp không hề có ở đó.
Nhưng vừa nhìn vào, cậu không khỏi ngạc nhiên mà đưa tay dụi mắt liên tục. Trong văn phòng không ai khác chính là cô Thu, người cậu luôn hằng ao ước được gặp lại.
Cậu chạy đến, nép mình phía sau cánh cửa như cố xác nhận rằng mình không nhìn nhầm người. Rất nhanh, Thu đã nhận ra sự có mặt của Mỹ, cô không giấu được sự xúc động, vội vàng tiến về phía cậu:
"Mỹ! Con có khỏe không?"
Thấy Thu đứng trước mặt, nghe được giọng nói thân quên, Mỹ vui mừng ôm chầm lấy cô:
"Cô Thu! Đúng là cô Thu rồi!"
Trong khoảnh khắc trùng phùng gặp gỡ, Thu không kiềm nén được giọt nước mắt chảy dài. Ôm cậu bé trong lòng, cô cảm thấy vừa có lỗi vừa hạnh phúc.
Trong thời gian qua, cô đã làm hai lần chuyển phôi, tất cả đều thất bại. Mất tiền của, thời gian và mong chờ mà lại chẳng nhận được gì khiến cô trở nên vô vọng. Không dám trông mong sẽ có được một đứa con của riêng mình.
Vừa rồi, mẹ chồng cô đi coi bói, bà thầy bảo nếu muốn có con hãy nhận một đứa trẻ khác làm con nuôi, đứa bé đó sẽ mang lại phúc khí khiến cô dễ thụ thai hơn. Và rồi cô nghĩ đến Mỹ, đứa trẻ mà cô vẫn luôn nhớ đến.
Cô biết mình trở về đây xin nhận nuôi cậu là một sự ích kỉ đáng khinh bỉ, cô vì khao khát một đứa con do mình sinh ra mà nhận nuôi cậu. Nhưng trong thâm tâm cô luôn kiên định, nếu không phải là cậu thì cô sẽ không nhận nuôi đứa bé nào khác.
Lúc đầu, khi nghe cô nói về Mỹ, vì thương vợ nên chồng cô không có ý kiến gì nhưng mẹ chồng cô thì lại không đồng thuận. Bà muốn nhận một đứa trẻ trong khoảng một đến ba tuổi và là người Việt. Nhưng vì sự kiên quyết của Thu nên bà đã cùng cô về đây gặp cậu.
Thu lén lau nước mắt, rồi dắt Mỹ vào trong. Ngồi ở bàn trà là bà Hạnh – mẹ chồng của cô và chú Hiếu - giám đốc trung tâm. Cô nhìn mẹ chồng rồi nhẹ nhàng nói:
"Đây là Mỹ ạ."
Mỹ nhìn bà rồi khoanh tay, lễ phép chào hỏi dù không rõ bà là ai:
"Con chào bà ạ."
Nói xong, cậu ngước nhìn Thu với vẻ tò mò, chờ một lời giải thích từ cô.
Bà Hạnh ngắm nhìn Mỹ một lát. Cậu có đôi mắt lanh lợi, gương mặt sáng sủa và làn da trắng như bông bưởi, tuy đã bảy tuổi nhưng trông khá nhỏ con. Hơn hết là bà vô cùng hài lòng với sự ngoan ngoãn của cậu, thảo nào con dâu cứ khăng khăng rằng thằng bé rất nhã nhặn và có phép tắc.
Thu có chút căng thẳng theo dõi từng động thái của mẹ chồng, rồi dè dặt hỏi:
"Mẹ thấy sao ạ?"
Bà không trả lời, chỉ nhìn cô gật đầu. Trong giây phút đó, Thu không giấu được cảm xúc hân hoan của mình mà ôm chặt lấy Mỹ vào lòng.
Cậu bé dù được ôm nhưng vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Thu lại đẩy cậu ra, nhìn thẳng vào đôi mắt màu hổ phách trong veo của cậu.
"Mỹ! Con có muốn trở thành con trai của cô không?"
Một câu hỏi hay đúng hơn là một lời đề nghị. Trong phút chốc, da đầu cậu như căng ra vì kinh ngạc. Cậu chớp chớp mắt, giọng nói có phần run rẩy:
"Làm con trai của cô.. là sao ạ?"
Thu nở nụ cười hiền hòa và yêu thương:
"Là con sẽ về sống cùng cô, chúng ta sẽ là một gia đình. Con sẽ có ba, có ông bà nội, ông bà ngoại, còn có cô là mẹ nữa. Con có muốn không?"
Mỹ như không tin vào những điều mình vừa nghe thấy, cậu sẽ được sống với cô Thu sao? Sẽ có một gia đình mới sao? Đôi môi cậu run run, mắt dần đỏ hoe vì xúc động:
"Thật.. thật ạ?"
"Tất nhiên là thật."
Nói rồi cô dang tay ra, cười dịu dàng, nói tiếp:
"Lại đây với mẹ nào."
Cô vừa dứt lời, Mỹ đã ào vào lòng cô, ôm lấy cô mà bật khóc nức nở. Tiếng gọi "Mẹ ơi!" xen lẫn với tiếng nấc nghẹn ngào của cậu khiến cho mọi người không kiềm nén được nước mắt. Thật có nằm mơ, cậu cũng chưa từng nghĩ sẽ được làm con của cô Thu. Cậu chỉ ao ước được gặp lại cô, bây giờ lại có hẳn một gia đình. Đối với cậu, điều đó quý giá hơn tất cả những gì trên đời này.