Đường ra đất Huế xa xôi
Qua đèo dắt bạn "ớ"... rồi kêu ai?
Xin đừng "chi rứa" phôi phai
Lý Hoài Nam hát thêm dài sợi thương...
Lên chùa Thiên Mụ nghe chuông
Tìm đâu cành trúc trong sương la đà?
Huế thơm giọng nói, tách trà
Nụ cười say tím
Đậm đà sắc hương...
2020
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ viết tặng cô Hương Liên, giáo viên văn trường THPT Võ Thị Sáu, đã về hưu. Cô là người gốc Huế, sinh ở làng Kim Long, một ngôi làng nổi tiếng có rất nhiều người đẹp. Cô Hương Liên đạt danh hiệu Hoa khôi ngành Giáo dục TP.HCM khoảng năm 1994.
Cuối Năm Thăm Trường Cũ
Em vẫn thế
Nụ cười em vẫn thế
Tà áo hương bay màu cúc thu vàng
Mùa đông đã ngủ trên đồi cỏ biếc
Cơn gió lạnh nào qua phố lang thang?
Xin dừng lại bước chân hoài niệm
Một lớp học xưa
Một cô giáo dịu dàng
Dòng phấn mới vẫn chào bài học mới
Lời giảng đầu ngày vỗ cánh những ước mơ.
Lá bàng đang hát
Hay ta chợt hát
Sợi tóc vừa rơi sao bạc trắng nỗi niềm?
Thời gian đừng vội kẻo ta nông nỗi
Đá cô đơn buồn chỉ lăn lóc rong rêu.
Em vẫn thế
Nụ cười em vẫn thế
Đàn sẻ vụt bay, ríu rít cuối sân trường
Nắng lấp lánh
Giọt sương màu hạt ngọc
Xuân đã về chỉ cách một nhành mai...
2023
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ viết tặng cô Ngọc Xuân, giáo viên hóa trường THPT Võ Thị Sáu.
Bài thơ đã đăng trên báo Bắc Giang với tên Về thăm trường cũ.
Xin lưu ý: "nông nỗi" là nỗi buồn khi bất lực, không được như ý (ý thơ tác giả), còn "nông nổi" là hời hợt, vô tâm, thiếu ý thức khi hành động (người biên tập báo Người cao tuổi và báo Bắc Giang đã sửa lại "nông nổi" khi lên báo). "Nông nỗi" vẫn đúng hơn, vì ý liền mạch với các câu thơ trong khổ 3 bài thơ.
Đêm Giáng sinh
Anh kể em nghe về cây thông xanh
Về những quả châu tròn ngộ nghĩnh treo quanh
Lấp lánh
Long lanh
Ánh sáng tình yêu miên trường đa màu sắc.
Đêm Giáng sinh
Anh kể em nghe ông già Noel
Chiếc xe tuyết trắng cùng bầy tuần lộc
Kéo nhau đi
Tiếng nhạc leng keng
Vượt bóng tối mùa đông giá buốt.
Đêm Giáng sinh
Anh kể em nghe bầu trời sao
Những thiên thần ngàn năm trên cao
Tỏa sáng bên nhau
Nguyện cầu
Mặt đất bình an, hạnh phúc.
Nửa đêm
Chuông nhà thờ vang rộn rã
Anh lao ra phố hối hả
Mang theo mũ len
Mang theo áo khoác
Và vội vã
Quên mang theo em...
Ngày xưa mười tám
Em, con bé ngơ ngáo có mái tóc dài với chiếc nơ màu tím
Anh, thằng con trai lặng lẽ cùng những bài thơ ngô nghê cất sâu trong cặp
Đứa thích thành cô giáo nhạc
Đứa mơ làm thầy giáo văn.
Cổng trường khép lại
Đường đời mở ra...
Toàn những gương mặt bịt khẩu trang kín mít
Toàn những bánh xe đầy bụi khói lăn vòng đen kịt
Không còn những bài thơ lấp lánh
Không còn những nốt nhạc long lanh
Chỉ còn những đồng tiền nổi trôi, xuôi ngược.
Em so đo
Anh tính toán
Em theo chồng hối hả
Anh buông thả những giấc mơ
Mình lạc nhau giữa dòng thời gian mờ hun hút...
Rồi một ngày gặp lại trên con đường đầy những mảnh đá đau thương vụn vỡ
Nắng chiều thu bạc phết nửa mái đầu
Có phải là em
Con chim vàng anh trong lồng son sặc sỡ?
Có phải là anh
Gã đàn ông hãnh tiến
Mang chiếc mặt nạ có nụ cười rạng rỡ?
Ta nhớ lắm
Cùng quay về trường cũ
Những cành phượng hồng
Vẫn còn treo trên đó
Đỏ rực những ước mơ...
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ đã đăng trên trang The Rhythm of Viet Nam
Lặng Lẽ Bên Em
Lặng lẽ bên em
Như con lạc đà ngu ngơ tự bịt mắt
Lang thang trên sa mạc buồn
Mãi theo tìm một dấu chân xa.
Lặng lẽ bên em
Như cơn gió chiều mưa hạ
Dịu dàng đến
Nhẹ nhàng bay... tan vào sương khói lưng trời.
Em khóc khi người ấy ra đi.
Nhưng khi em ra đi
Người ấy vẫn ngồi lại căn phòng có lọ hoa hồng mới cắm
Có con mèo tam thể biếng lười, nằm ngáp ngủ.
Em có trông thấy gã đàn ông trong góc phố chiều mưa lạnh?
Lặng lẽ lén nhìn em
Lặng lẽ nhặt mảnh trăng rơi vỡ
Lặng lẽ cuộn chiếc bóng cô đơn phiền muộn
Lặng lẽ bước theo em...
2024
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ đã đăng trên báo hải ngoại Người Việt.
Vượt bao lối mòn
Cất tiếng hú đại ngàn
Cầm dao bạt cây rừng mở lối
Có em bước theo ta
Lưng gùi đầy hoa rừng thơm mát
Xa xa trên cao
Là đỉnh Lang Biang...
Đỉnh đến tình yêu
Đỉnh cao mơ ước.
Trên đỉnh Lang Biang
Lời tỏ tình sẽ bay cao hơn núi
Lời tỏ tình sẽ vang chạm vào mây
Là lời cầu hôn của tù trưởng Đăm San với Nữ thần Mặt Trời
Là lời xưa chàng Lang và nàng Biang hẹn thề bên nhau mãi mãi
Là lời tỏ tình nguyện cầu rừng núi bình yên
Nước mắt thôi oán thù
Chỉ còn tình yêu.
Lời yêu trên đỉnh Lang Biang
Có tiếng vỗ cánh gọi đại bàng
Có tiếng thét gầm xua hổ dữ
Có tiếng chiêng tiễn mặt trăng đi
Có tiếng cồng mừng mặt trời đến
Có nhạc nước réo rắt Thác Bạc
Có đàn đá vi vu Thác Vàng
Có tiếng hát vọng sinh tồn
Ngàn năm sử thi âm vang...
Một bờ vai vững chắc
Một lưng gùi thơm ngát gió núi trời Xuân
Một con dao rừng nhọn sắc
Ta và em mở lối dắt nhau lên đỉnh
Cùng hát tình ca
Cùng gió Lang Biang
Cùng mây Lang Biang...
Sài Gòn tháng chín
Mùa bướm trắng về rợp phố
Những tà áo thân thương
Phơ phất
Những tiếng cười xinh xinh rạng rỡ
Vọng tiếng trống khai trường.
Sài Gòn tháng chín
Trời hưng hửng nắng
Hoa cúc hưng hửng vàng
Má em hưng hửng đỏ
Thời gian hưng hửng tím
Dìu chiếc lá lang thang.
Sài Gòn tháng chín
Ào ào cơn mưa
Rơi hợp khúc đàn dây
Đường phố trăn trở
Muôn ngàn giọt nhớ vỡ
Muôn ngàn sợi thương bay.
Sài Gòn tháng chín
Những trái me cong cong nâu sẫm
Loẳng ngoẳng thả ngang trời
Ai về qua lối đó
Nụ cười trên môi?
Sài Gòn tháng chín
Một đóa hồng lại nở
Một chùm bong bóng lại bay
Những con tàu ra khơi lấp lánh
Dòng sông xanh màu mây.
Thanh Trắc Nguyễn Văn - Nguyễn Văn Tạo
Lời tác giả: Bài thơ đã đăng trên trang Tạp chí điện tử Văn nghệ Thái Nguyên.
Bài thơ viết tặng cô Vũ Vương Anh Đào, giáo viên sử trường THPT Võ Thị Sáu. Trong một ngày lễ khai giảng, tác giả nhìn thấy cô Anh Đào bận áo dài, tay cầm hoa cúc cùng các em học trò vây quanh thả bong bóng bay chụp ảnh. Tác giả đã xúc động viết bài thơ này....
Cuối Năm Thăm Trường Cũ
Em vẫn thế
Nụ cười em vẫn thế
Tà áo hương bay màu cúc thu vàng
Mùa đông đã ngủ trên đồi cỏ biếc
Cơn gió lạnh nào qua phố lang thang?
Xin dừng lại bước chân hoài niệm
Một lớp học xưa
Một cô giáo dịu dàng
Dòng phấn mới vẫn chào bài học mới
Lời giảng đầu ngày vỗ cánh những ước mơ.
Lá bàng đang hát
Hay ta chợt hát
Sợi tóc vừa rơi sao bạc trắng nỗi niềm?
Thời gian đừng vội kẻo ta nông nỗi
Đá cô đơn buồn chỉ lăn lóc rong rêu.
Em vẫn thế
Nụ cười em vẫn thế
Đàn sẻ vụt bay, ríu rít cuối sân trường
Nắng lấp lánh
Giọt sương màu hạt ngọc
Xuân đã về chỉ cách một nhành mai...
2023
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Lời tác giả: Bài thơ viết tặng cô Ngọc Xuân, giáo viên hóa trường THPT Võ Thị Sáu.
Bài thơ đã đăng trên Tạp chí Văn nghệ Bạc Liêu với tên Về thăm trường cũ.
Xin lưu ý: "nông nỗi" là nỗi buồn khi bất lực, không được như ý (ý thơ tác giả), còn "nông nổi" là hời hợt, vô tâm, thiếu ý thức khi hành động (người biên tập báo Người cao tuổi và báo Bắc Giang đã sửa lại "nông nổi" khi lên báo). "Nông nỗi" vẫn đúng hơn, vì ý liền mạch với các câu thơ trong khổ 3 bài thơ.