Nhất Nguyên và Bá Khải bắt đầu mồm năm miệng mười, không ai chịu nhường ai. Minh Thư nghe đến đau tai nhức óc, cuối cùng không nhịn được quát hai người mới tạm thời im lặng.
Kẻ cần chạy cũng đã chạy, Minh Thư nhìn những người đang nằm la liệt dưới đất hỏi: "Mấy người này còn cứu được không vậy?"
Minh Thư đưa mắt nhìn Nhất Nguyên, Nhất Nguyên nhanh chóng lắc lắc đầu tỏ vẻ không biết.
Minh Thư không lấy làm bất ngờ nhìn qua Bá Khải.
"Còn cứu được, chỉ có điều thọ mệnh cũng bị giảm đi nhiều."
Minh Thư gật đầu, còn cứu được là tốt: "Vậy chuyện này giao cho anh xử lý."
Bá Khải tặng cho Nhất Nguyên một cái nhìn khinh miệt còn không quên đá xoáy: "Ta nói này, sao ngươi vẫn phế vật như ngày nào vậy?"
Nhất Nguyên không phản bác mà còn hùa theo: "Phải, phải, ngươi lợi hại nhất."
Bá Khải nhìn Nhất Nguyên vẫn cứ đứng khoanh tay trước ngực, bỗng cảm thấy không đúng lắm: "Ngươi không định phụ giúp một tay sao?"
Nhất Nguyên nói với vẻ mặt đương nhiên: "Ta đứng nhìn người làm là được rồi, ngươi làm nhanh lên để còn về, ta không muốn ở nơi khỉ ho cò gáy này lâu đâu."
"..."
Bá Khải nhìn phong thái bệ vệ đường hoàng của Nhất Nguyên mà ngứa mắt vô cùng.
Rõ ràng đều là làm cu li mà sao hắn phải làm hùng hục như trâu, còn tên này thì chỉ đứng làm dáng chứ.
Bá Khải quay sang Minh Thư: "Bà chủ, chẳng lẽ để hắn không làm gì thật sao?"
Minh Thư gật đầu: "Nếu anh đã biết rõ cậu ta thì cũng hiểu cậu ta vốn có bao giờ làm nên trò trống gì đâu."
Bá Khải: "?" Ý là để hắn một mình làm tất?
Minh Thư: "Thôi được rồi, tôi sẽ trả cho anh thêm tiền vậy."
Bá Khải nghe vậy thì hai mắt phát sáng, tinh thần lên cao, bộ dáng vô cùng hăng hái gia công phấn đấu, lúc đi ngang qua còn không quên nhìn Nhất Nguyên đầy đắc ý.
Nhất Nguyên chỉ xùy một tiếng. Hắn chẳng cần phải làm gì cũng vẫn được cho tiền xài đấy thôi. Cái tên này phải làm hì hục từ đầu đến cuối mới được cho tiền. Cũng chẳng biết đắc ý vì cái gì nữa.
Để chứng minh năng lực của mình cho phú bà thấy, Bá Khải giải quyết một chuyện rất nhanh gọn lẹ.
Những người kia sau khi bị xóa sạch ký ức thì được thôi miên để tự trở về nhà.
Làm xong xuôi hết mọi việc Bá Khải lại vô tình nhìn những pháp bảo vương đầy đất mà lòng đau như cắt.
Mấy thứ này nếu mà nhặt lên cũng sài thêm được mấy lần.
"..."
Hắn thiếu thốn đến mức có thewr nghĩ được như vậy sao?
Bá Khải không chấp nhận liền nhíu mày với Nhất Nguyên nói: "Ngươi không thu lại những thứ này sao?"
Nhất Nguyên đánh mắt qua, giọng thiếu điều muốn đấm.
"Những thứ ta đã ném đi thì cũng chẳng thèm nhặt lại. Nếu ngươi thấy tiếc thì lụm lấy mà dùng."
Bá Khải: "..."
Ai bảo hắn tiếc.
Minh Thư khẽ cốc vào đầu Nhất Nguyên một cái: "Phá của."
Nhất Nguyên sờ đầu: "Cũng chẳng đáng gì." Hắn đương nhiên biết mấy thứ kia tốt, chẳng qua lười nên chưa buồn đi nhặt. Thấy tên kia tiếc như thế thì cứ để hắn nhặt về mà sài đi. Dù sao tên đó cũng sài tốt hơn hắn.
Bá Khải cặm cụi đi nhặt từng món pháp bảo. Khi xong quay lại thì thấy Minh Thư đang ngồi trên một chiếc ghế, chống cằm nhìn ra xa xăm như đang suy nghĩ gì đó. Còn Nhất Nguyên thì ngồi bên cạnh phe phẩy chiếc quạt.
Minh Thư nhìn Bá Khải đi tới thì vẫy tay hỏi: "Xong rồi sao?"
Nhất Nguyên cũng quay qua nhìn, mày khẽ nhếch lên rồi lại tiếp tục phe phẩy chiếc quạt trên tay.
Bá Khải: "..."
Bộ dáng giống hệt ông lớn, bà lớn đang ngồi chờ con trâu đi cày về.
Minh Thư móc từ trong túi ra một tấm thẻ đen. Bá Khải vừa nhìn thấy thì hai mắt liền phát sáng, tâm trạng lên men vừa rồi cũng theo đó cuốn bay.
Bá Khải đi ba bước thành một, nhanh chóng đưa tay ra muốn nhận. Nhất Nguyên liền duỗi tay đập chiếc quạt giấy lên mu bàn tay hắn.
Bá Khải liếc Nhất Nguyên, dùng ánh mắt biểu thị: Làm cái trò gì vậy?
Nhất Nguyên chậc lưỡi: "Ngươi gấp gáp cái gì?"
Bá Khải trợn mắt: "Ta đương nhiên rất gấp rồi."
Tiền đâu phải lúc nào cũng tự nhiên từ trên trời rơi xuống đâu.
Bá Khải quay sang nhìn Minh Thư, dài hơi: "Bà chủ?"
"Hầy, tiền tôi sẽ cho nhưng trước đó tôi có vài chuyện muốn hỏi anh."
Bá Khải khẽ chớp mắt: ".. Chuyện gì?"
Minh Thư đưa tay lên nâng cằm: "Ừm, ví dụ như anh là ai, hay anh theo dõi tôi lâu như vậy vì có mục đích gì?"
Bá Khải bỗng bật cười: "Cô sao vậy, tôi là
thần chết thì cô đã rõ như ban ngày rồi mà còn hỏi. Với lại tôi theo dõi cô hồi nào? Tôi thấy đám người kia hành động lén lút nên đi theo, không ngờ lại tình cờ gặp cô ở đây. Tôi còn chưa hỏi sao cô với hắn lại mò đến đây thì thôi."
Nhất Nguyên đứng bên cạnh đập chiếc quạt giấy lên đầu Bá Khải: "Ngươi bớt giả vờ đi. Ta đã sớm phát hiện ra có kẻ thường xuyên lén lút theo dõi từ lâu rồi, hôm nay ngươi lộ mặt ra ta mới biết thì ra kẻ đó chính là ngươi."
Nhất Nguyên nói với giọng ghét bỏ: "Cũng không biết che giấu hơi thở bốc mùi của mình lại."
Bá Khải: Chết tiệt, có phải là ma chó đâu mà thính vậy.
Bá Khải nhìn Minh Thư cười nhe răng giải thích: "Lần trước gặp ở công viên tôi thấy cô là một người khá thú vị, nên đúng là có đi theo một thời gian." Bá Khải phẩy tay: "Chỉ là tò mò thôi."
Minh Thư nhìn tấm thẻ đen xoay tròn trên tay: "Nói vòng vo nãy giờ là vì trong lòng chột dạ à?"
Bá Khải lập tức lắc đầu chắc nịch: "Không hề!"
Minh Thư nâng mắt lên nhìn Bá Khải, bộ dạng vẫn bình tĩnh vô cùng. Cô khẽ cười.
"Quên mất là chúng ta còn có khế ước. Anh phải nói lảng nói tránh vì nếu tôi dùng uy áp, anh đâu thể nói dối được đâu, đúng không?"
Bá Khải ngoài miệng thì cười nhưng trong lòng đã sớm kêu trời.
Vốn muốn dùng khế ước để kiểm soát Minh Thư, đâu có ngờ lại bị phản tác dụng. Bí mật sợ là không thể giấu được nữa rồi.
Sao hắn lại ngu ngốc tự mua dây buộc mình vậy trời!
Nhất Nguyên bên cạnh cũng nói chen vào: "Tốt nhất là ngươi nên thành thật khai báo đi."
Minh Thư nhìn Nhất Nguyên: "Còn anh nữa đấy!"
Nhất Nguyên: "..."
Hắn thì làm sao?
"Sao anh ta lại gọi anh là thiếu chủ vậy?"
Lúc này lại đến lượt Nhất Nguyên im bặt, không ngờ lúc đó cô lại để ý.
Nhất Nguyên trộm trừng mắt với Bá Khải, cũng tại cái tên lắm lời này.
Lúc đầu Minh Thư nghĩ Nhất Nguyên chỉ là một thần chết có chút đẹp trai thôi. Nhưng vừa rồi Bá Khải có gọi Nhất Nguyên là thiếu chủ cộng thêm việc Nhất Nguyên còn ném ra nhiều đồ khiến một thần chết lợi hại như Bá Khải cũng phải xuýt xoa, chứng tỏ thân phận Nhất Nguyên không tầm thường.
"Sao im lặng hết vậy?" Minh Thư chỉ Bá Khải: "Anh nói."
Bá Khải nói với giọng uể oải: "Hắn là con của Địa Mẫu và Diêm La Vương."
Minh Thư lấy tay che miệng, có phần khó tin: "Là con của hai người đứng đầu âm phủ đó sao?"
Bá Khải gật đầu: "Đúng vậy."
Nhất Nguyên khoanh tay trước ngực, lưng ưỡn thẳng, đầu hơi ngửa lên, có chút ngạo khí.
Minh Thư đánh giá lại Nhất Nguyên từ đầu đến cuối, dường như vẫn không thể tin nói: "Vậy sao hắn lại vô dụng như vậy?"
Bá Khải nghe vậy liền phụt cười giơ ngón tay cái lên với nhận định của Minh Thư.
Nhất Nguyên thì tức đến phồng má, nhất thời không phản bác được gì.
Minh Thư nói xong thì đưa tay lên đỡ trán. Mọi việc dường như phức tạp hơn cô tưởng.
Cô nhìn Nhất Nguyên nói: "Anh nói tôi là người anh dẫn hồn đầu tiên, anh có thân phận xịn xò như vậy, đi làm nhiệm vụ đầu tiên thất bại, lại còn không có trở lại âm phủ, vậy mà không có ai đi kiếm anh sao?"
Nhất Nguyên: "..."
Cái này thì hắn chưa từng nghĩ tới.
Hoặc có thể nói là do hắn ở trên này sống vô cùng thoải mái nên chuyện đó hắn vốn đã vứt ra sau đầu từ lâu. Làm sao mà nghĩ ra được.
Minh Thư nhìn Bá Khải, Bá Khải vội lắc đầu: "Tôi không biết gì hết."
"Vậy sao mắt anh vừa rồi lại giống như chột dạ?"
Bá Khải giơ hai tay ra, nhún vai cố tỏ vẻ bình tĩnh: "Không hề."
Minh Thư giơ ngón tay lên lắc lắc: "Anh đã biết Nhất Nguyên, hẳn Nhất Nguyên nói hắn ở dưới âm phủ khá nổi tiếng là không sai, mặc dù chỉ là nổi tiếng vì vô dụng. Là một thiếu chủ vô dụng có tiếng, lần đầu tiên đi làm nhiệm vụ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều thần chết khác. Thiếu chủ vô dụng đi làm nhiệm vụ đầu tiên bị thất bại, dù cha mẹ hắn có tai to mặt lớn tới đâu cũng khó có thể che giấu trước những con mắt soi mói của những kẻ khác."
Nhất Nguyên không hài lòng nhìn Minh Thư. Việc gì cô phải nhấn mạnh hai chữ "vô dụng", lại còn lặp lại nhiều lần như vậy.
Minh Thư nhìn Bá Khải, ánh mắt khó đoán: "Tôi có từng nghe được có một số thần chết bàn tán, nhiệm vụ đầu tiên của thiếu chủ đã hoàn thành thuận lợi, thiếu chủ đó chắc là đang nói về Nhất Nguyên rồi."
Chuyện này là ít hôm sau khi Minh Thư gặp Nhất Nguyên lần đầu tiên. Lúc đó cô chỉ nghe ngóng chứ cũng không biết thiếu chủ là tên nào.
"Lúc thấy tôi, chắc anh biết tôi chính là người mà Nhất Nguyên phải dẫn hồn nhỉ?"
Bá Khải muốn lắc đầu phủ nhận nhưng lúc này đầu hắn bị một cỗ lực lượng ép gật xuống một cách cứng ngắc.
Minh Thư lại nói tiếp: "Vậy câu hỏi đặt ra là tại sao lúc đó anh không có chút bất ngờ nào hết?"
Lúc này uy áp của khế ước đã phát huy tác dụng, Bá Khải cũng không thể trợn trắng mắt nói dối, hắn liền chỉ Nhất Nguyên: "Chuyện đã vậy thì tôi sẽ nói cho cô biết sự thật, nhưng hắn không thể nghe."
Nhất Nguyên lập tức nói: "Tại sao ta không được nghe?"
Bá Khải nhìn Minh Thư đầy nghiêm túc: "Chuyện này nếu để người ngoài biết thì tôi và cô coi như xong."
Nhất Nguyên cười mà tức cái lồng ngực: "Ngươi nói ai là người ngoài? Đừng quên là ta kết khế ước trước ngươi, cũng thân thiết hơn ngươi một bậc."
"Hừ! Chuyện đáng xấu hổ như vậy mà ngươi còn lấy làm tự hào?"
Minh Thư nghiêng đầu: "Nè, nè, kết khế ước với tôi thì có gì mà đáng xấu hổ?"
Cô là một bà chủ rất hào phóng đấy nhé.
"Dừng! Dừng!" Bá Khải giơ tay lên, bọn họ sao càng nói càng đi chệch quỹ đạo.
Minh Thư hất cằm về phía Nhất Nguyên, nói với Bá Khải: "Hắn có thể nghe."
Bá Khải không vui ra mặt: "Cô tin tưởng hắn đến vậy sao?"
Minh Thư nhắm mắt, gật đầu: "Ừm, hắn ngốc mà."
Bá Khải nghe vậy thở dài: "Cũng phải."
Nhất Nguyên trợn mắt nhìn qua nhìn lại hai kẻ đang nói xấu trước mặt mình, thở hắt ra từng hơi, môi trên cắn môi dưới. Đang định lên tiếng lấy lại mặt mũi thì Minh Thư nhìn hắn không hài lòng: "Đừng làm mặt như vậy. Xấu!"
Nhất Nguyên: "..."
Vậy sao còn nói xấu hắn ngay trước mặt hắn?
"Mấy người.. Có muốn nghe nữa không?" Toàn nói chuyện đâu đâu, vào vấn đề chính giùm cái.
Minh Thư gật đầu, bộ dáng trở nên nghiêm túc: "Anh nói đi."
Bá Khải thở dài, nói mà như trút được gánh nặng: "Thật ra đèn sinh mệnh của cô là do tôi lén dập tắt."