Tiếng xích sắt và hệ thống bánh răng của cánh cửa thép dày ba lớp tại mật thất SSSSS rền vang, phá tan sự tĩnh lặng đặc quánh của phân khu Vô Cực. Đó không đơn thuần là âm thanh cơ khí, mà là sự rung động của quyền lực đang lo lắng, của những kẻ nắm giữ vận mệnh Đế quốc đang mất bình tĩnh. Khi cánh cửa trượt mở, một luồng không khí nóng ẩm - thứ không khí mang đầy tạp chất, hơi thở và cả mùi của bụi bẩn từ thế giới loài người bên ngoài - tràn vào, xua tan mùi ozone và nitơ lỏng đặc trưng vốn dĩ bao phủ lấy Sở Lạc Minh như một lớp kén bảo vệ.
Bốn bóng người vội vã bước vào. Họ không đi theo đội hình nghi lễ trang trọng của những người đứng đầu quốc gia. Họ lao đi, bước chân dồn dập nện trên sàn hợp kim, hơi thở đứt quãng trong sự gấp gáp tột độ. Tứ đại trưởng lão, những kẻ chỉ cần một cái gật đầu là có thể định đoạt sự tồn vong của một vùng lãnh thổ, lúc này trông chỉ như những người già đang kiệt sức trong một cuộc chạy đua với tử thần để giành giật lại hy vọng cuối cùng của Đế quốc.
Sở Lạc Minh vẫn ngồi đó, lưng dựa vào thành buồng kén pha lê lạnh lẽo. Ánh mắt anh không rời khỏi trần nhà hợp kim, nhạt nhẽo và phẳng lặng như một tấm kính không màu. Anh không hề quay đầu lại nhìn xem ai vừa bước vào, dù từ khoảnh khắc cánh cửa ngoài cùng mới bắt đầu chuyển động, hệ thống hỗ trợ Eve đã xác nhận nhịp chân, tần số hơi thở và cả hồ sơ sinh trắc học của từng người từ khoảng cách hơn hai mươi mét. Đối với Lạc Minh, sự hiện diện của họ không mang lại cảm giác an tâm, nó chỉ là sự gia tăng đột ngột của các biến số vật lý trong căn phòng vô trùng này.
"Lạc Minh! Cháu của ta... cuối cùng cháu cũng tỉnh lại rồi!"
Đại trưởng lão Tần Chính, người quyền lực nhất trong bộ tứ, lao đến đầu tiên. Đôi mắt ông đỏ hoe, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại, kẹp chặt những giọt lệ đang chực trào ra sau bảy mươi mốt ngày sống trong sự dằn vặt. Ông vươn đôi bàn tay già nua, đầy những vết đồi mồi của thời gian ra, định ôm chầm lấy bờ vai mỏng manh, tái nhợt và còn vương hơi lạnh của dung dịch bảo quản trên cơ thể đứa cháu trai. Ông muốn dùng hơi ấm từ cơ thể mình để xua đi cái cảm giác chết chóc đang bao trùm lấy thiếu niên kia.
Nhưng ngay khi ngón tay ông định chạm vào lớp vải áo bệnh nhân mỏng manh của Lạc Minh, một chuyển động nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đã xảy ra.
Lạc Minh không giật mình, cũng không có vẻ gì là sợ hãi hay bài xích. Anh chỉ khẽ nghiêng người sang một bên, một chuyển động tự nhiên và dửng dưng như cách người ta tránh né một giọt nước mưa rơi xuống từ mái hiên. Đôi bàn tay của Tần Chính khựng lại giữa không trung, trơ trọi, lạc lõng và run rẩy trước sự từ chối âm thầm nhưng tàn nhẫn ấy.
"Bác Tần." Lạc Minh lên tiếng. Giọng anh khàn đặc, mỏng manh như sương khói nhưng lại thiếu vắng hoàn toàn mọi cung bậc cảm xúc của một con người:
"Bác có thể duy trì khoảng cách tối thiểu một mét rưỡi được không? Quần áo của bác chưa qua khử trùng sâu, lượng vi khuẩn bám trên sợi vải vượt mức cho phép đối với một cơ thể vừa thức tỉnh sau chu kỳ ngủ đông dài. Và... sự dao động nhiệt từ trạng thái kích động của bác đang gây nhiễu các cảm biến hồng ngoại trong phòng. Điều đó làm cháu thấy hơi khó chịu."
Cái tên "Bác Tần" vang lên từ miệng anh nghe khách sáo và xa lạ nghìn trùng. Nó không còn là tiếng gọi "Ông nội" đầy tình cảm của mười năm về trước, khi anh vẫn còn là một đứa trẻ chạy nhảy dưới nắng. Nó giờ đây là một danh xưng, một mã hiệu định danh mà Lạc Minh dùng để giao tiếp với một thực thể sinh học quen thuộc trong hệ thống xã hội. Tần Chính đứng lặng người, cảm giác như một lưỡi dao không hình dáng vừa cứa qua vùng ký ức đau đớn nhất. Sự từ chối này không mang tính thù ghét, nó mang tính logic - và đó chính là thứ khiến trái tim người già đau đớn hơn bất kỳ lời nhục mạ nào.
Nhị trưởng lão - Lâm Đạo Viễn - vội vàng bước lên để phá vỡ bầu không khí đang đóng băng lại. Trên tay ông là một bát sứ trắng đựng canh sâm nghi ngút khói. Mùi thơm nồng đậm của thảo dược quý giá lan tỏa, lấn át cả mùi hóa chất khô khốc trong phòng.
"Lạc Minh, nhìn bác này. Bác Nhị của cháu đây. Cháu ngủ lâu quá rồi, cơ thể chắc chắn là suy kiệt lắm. Bác đã tự tay hầm bát canh này suốt mười mấy tiếng đồng hồ, lọc hết mỡ, chỉ giữ lại những gì tinh túy nhất thôi. Cháu uống một chút cho ấm người nhé? Chỉ một chút thôi."
Lâm Đạo Viễn nhìn anh bằng ánh mắt đầy hy vọng, đôi mắt ông tha thiết cầu xin một sự kết nối, một dấu hiệu cho thấy phần người trong đứa trẻ này vẫn còn tồn tại. Lạc Minh dời mắt từ trần nhà xuống bát canh sâm, rồi nhìn thẳng vào gương mặt đang run rẩy của ông. Anh không thấy xót xa cho sự già nua của ông, cũng chẳng thấy cảm động trước sự tận tâm ấy. Trong tâm trí anh, bát canh kia hiện ra dưới dạng các liên kết hóa học và nồng độ chất tan.
"Cảm ơn bác, canh đạt chuẩn về mặt cảm quan." Lạc Minh đáp, sự lễ phép của anh lạnh lẽo như một bản quy tắc hành xử được lập trình sẵn cho những trường hợp ngoại giao.
"Nhưng hiện tại, hệ tiêu hóa của cháu đang ở trạng thái ngủ đông tám mươi phần trăm để ưu tiên năng lượng cho việc khôi phục vỏ não. Việc nạp một lượng lớn protein và saponin nồng độ cao vào lúc này sẽ gây ra áp lực quá tải đột ngột cho gan và thận. Đó là một
hành động phi logic và có hại cho quá trình phục hồi. Bác có thể mang nó ra ngoài không? Mùi sâm đang bão hòa các thụ thể khứu giác của cháu, nó khiến cháu thấy... nhạt nhẽo."
Lâm Đạo Viễn đứng đờ người, bát canh trên tay vẫn nóng hổi, hơi ấm của nó tỏa ra sưởi ấm lòng bàn tay ông, nhưng tâm hồn ông lại như rơi xuống một hố băng không đáy. Ông thà rằng Lạc Minh nổi giận, thà rằng anh oán trách họ vì đã để những áp lực của Đế quốc đè nặng lên vai anh suốt mười năm qua, còn hơn là đối diện với sự dửng dưng tột độ này. Với Lạc Minh, tình cảm và sự lo lắng của họ dường như chỉ là những "biến số nhiễu" - những thứ rác rưởi thông tin làm chậm quá trình vận hành của một bộ não thiên tài.
Lạc Minh khẽ thu mình lại trên ghế, đôi mắt bạc lại quay về với những dòng dữ liệu ảo đang nhấp nháy bên cạnh kén. Anh không có ý định xoa dịu nỗi đau của họ, đơn giản vì anh không còn khái niệm về sự đau đớn mang tính tinh thần. Khoảng cách một mét rưỡi không chỉ là một yêu cầu về vệ sinh y tế, đó là một ranh giới vô hình chia cắt thực thể mang tên Quốc sĩ với phần còn lại của nhân loại.
Dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, bốn vị trưởng lão quyền uy đứng chết lặng như những bức tượng đá trước sự hiện diện của chính đứa trẻ họ đã nuôi dưỡng. Họ nhận ra rằng, dù Sở Lạc Minh đang ngồi ngay trước mặt, nhưng thực chất anh đã ở một nơi nào đó rất xa, nơi mà ngôn ngữ của tình thương không bao giờ vươn tới được.